Nhớ mùa đông Hà Nội

Bùi Nhật Lai| 24/11/2022 16:20

Hà Nội ba mươi năm trước, phố còn thưa, người hẳn chưa đông đúc như bây giờ. Dòng đời ồn ã trôi nhanh ấy vậy mà đã ba mươi năm!

mua-dong-ha-noi-1(1).jpg
Đã bao lần trở về Hà Nội, mong tìm lại chút tình vương vấn thuở sinh viên mà rồi tin em mãi biền biệt! (Ảnh minh hoạ)

Ngày ấy, đường Thụy Khuê nhỏ nhoi căn nhà nhỏ ấy… nằm lặng im trong khu tập thể, chính là nơi ta hẹn hò gặp gỡ em… mối tình sâu nặng của ta! Nhớ những đêm anh co ro trong cái buốt lạnh của mùa đông, mỏi gối chờ em dưới bóng đèn đường vàng vọt cùng mưa phùn bay bay, hàng cây liêu xiêu hắt bóng mờ trong gió rét. Điệu nhạc buồn đâu đó vọng ra khiến anh càng thấy lạnh. Rồi em xuất hiện, nhón gót chân, em vội vã sà vào lòng anh như trao cả biển trời thương nhớ! Cảm giác nhẹ nhàng, nồng ấm từ nụ hôn em trao lan tỏa, làm trái tim anh thêm rạo rực yêu thương, bao giận dỗi, tủi hờn phút chốc tan biến, bao nỗi nhớ nhung mong đợi bỗng vỡ òa trong sự đam mê. Anh hân hoan ghì chặt tấm thân kiều diễm của em trong vòng tay săn khỏe… hai đứa ôm nhau lòng đầy hạnh phúc, đất dưới chân ta như muốn sập, lạnh giá cũng tan nhanh! Ôi! Mùa đông năm ấy, anh hạnh phúc xiết bao khi luôn có em trong vòng tay… Và có ai ngờ đó cũng là mùa đông cuối ta có nhau! Em đi đâu để trời đông ở lại với mình anh cùng nỗi nhớ khôn nguôi! Tháng năm dài mong ngóng bặt tin em. Anh tìm lại căn nhà nhỏ ấy, không có ai và anh cũng không tìm thấy em, em đi đâu rồi? Em của tôi!? Đông, Hà Nội anh thiếu em, trời thêm tái tê, buốt giá!

Đã bao lần trở về Hà Nội, anh lặng lẽ tìm về chốn cũ ngày xưa, một góc Hồ Tây, một gốc cây bên đường Hoàng Hoa Thám… mong tìm lại chút tình vương vấn thuở sinh viên mà rồi tin em mãi biền biệt! Đêm đông dạo bộ một mình trên con đường nhỏ Thụy Khuê vẳng nghe bản nhạc “Đêm đông” mà lòng càng nhớ em da diết! Em của ta ngày xưa, thuở trước giờ về đâu, ra sao? Những câu hỏi ấy vẫn day dứt anh hoài suốt mấy chục năm qua!

Mùa đông về. Người ta thu mình lại, tuổi trẻ qua nhanh, nay anh đã thành người có tuổi. Kí ức xưa vẫn sống trong anh, nó vẫn đẹp long lanh như khi anh chưa mất em! Nay đông lại về mình anh ngồi trong căn nhà nhỏ gặm nhấm nỗi buồn cô liêu một thuở. Mùa đông về, khiến anh buồn buông tiếng thở dài. Bất giác anh nhìn ra cửa sổ, thoáng trong màn sương gió anh như thấy bóng hình em năm nào, với áo choàng khăn đỏ lướt đi qua… và anh nhớ, anh mơ, anh thấy hồn mình thêm lạnh lẽo cô đơn!… Em còn nhớ không những ngày chủ nhật nghỉ học hai đứa đèo nhau trên chiếc xe đạp hiệu “Thống nhất” của em, hai đứa cứ đi rong ruổi khắp những con phố, bắt đầu từ đường Thụy Khuê, sang Hồ Tây qua đường Thanh Niên, có lần mình dừng lại tạt vào hàng bánh tôm bên hồ, mua đĩa bánh hai đứa cứ nhường nhau mãi mà chả chịu ăn! Ôi bánh tôm thứ đặc sản nổi tiếng của nhà hàng bên Hồ Tây ngày đó. Chỉ nhìn thôi đã đủ làm ta tứa nước miếng, mùi thơm thật hấp dẫn, cái bụng vốn chả bao giờ được ăn no của cánh sinh viên chúng mình khi ấy cứ réo lên lục bục từng cơn… Lại một lần khác chúng mình vừa lĩnh học bổng, em đưa anh đi ăn kem Tràng Tiền trên phố Tràng Thi… anh chen chúc mãi mới mua được 4 que kem, hai đứa đưa nhau ra ghế đá bờ hồ Hoàn Kiếm ngồi ăn, ngắm nhìn những con sóng lăn tăn mặt hồ xanh ngắt, em bảo anh rằng “mai này học ra trường mình sẽ dành nhiều thời gian dạo quanh hồ này anh nhé, em thích không khí và vẻ tĩnh lặng của mặt hồ mùa đông anh ạ”! Mới đó mà đã hơn ba chục năm anh không còn gặp lại em! Bao lần về Hà Nội anh vẫn tìm đến góc hồ này ngồi bên chiếc ghế cạnh gốc lộc vừng già nua mà nhung nhớ về em! Mà hoài niệm một thời ta đã yêu nhau!

Mùa đông về. Người ta chợt muốn có ai đó là tất cả của riêng mình, để được sẻ chia, để được giãi bày. Ai cũng muốn quay về với yêu thương và sống với yêu thương. Nhưng không, mùa đông về đâu có làm cho vết thương năm nào trong anh không còn rỉ máu? Trái tim buồn bao năm tháng quay quắt nhớ thương em?! Mùa đông lạnh, như thấm thêm vào lòng anh những lớp băng, nhưng không phải thế, mà có lẽ lòng anh đã băng giá từ lúc lạc mất em. Những kí ức ngọt ngào, những kỉ niệm yêu thương nồng nàn ngày đó nó đã là quá khứ từ lâu! Anh cố quên mà sao nỗi đau đó vẫn sống lại mỗi khi mùa đông về?? Mọi chuyện tưởng như đã bị thời gian xóa nhòa bỗng chốc lại trở về ngỡ như vừa mới hôm qua…

Ngày hôm qua, bên lối cũ phố xưa có vòng tay ai đó ôm chặt lấy nhau. Ngày hôm qua, có bao điều ấm áp, có bao sự ngọt ngào, có bao nhiêu yêu thương bùng cháy. Ngày hôm qua, có môi em hồng, có những nụ hôn vụng dại, ấp e và có những trái tim thổn thức yêu thương! Ôi mong sao những ngày sau sẽ là mãi mãi của anh, của em và của nhau, sẽ không bao giờ ta lạc nhau… Ôi! Anh biết nhưng ngày hôm qua ấy chẳng bao giờ còn quay trở lại với anh, với em và với tất cả bao người! Dòng đời vội vã vẫn cứ trôi, anh viển vông hay là anh ngốc nghếch? Anh đa sầu hay anh thích đa mang? Anh muốn mình sống lại những ngày của đôi lứa ta, sống lại những tin yêu một thuở ban đầu. Anh sẽ quên đi những xót xa, anh sẽ bỏ qua hờn dỗi, anh muốn lại là anh của hôm qua. “Dại khờ yêu, dại khờ nhớ, dại khờ mong”. Em cũng lại là em độ trước, trong sáng, dịu dàng, tinh khôi, quyến rũ. Và ta lại yêu nhau như mãi độ ban đầu… “Nhưng mộng mà thôi, mộng đó thôi”! Đông lại về cho lòng ta tê tái! Hà Nội lại vào đông, con đường Trần Phú ngập lá sấu rơi, anh thấy tội cho những chị lao công dáng mảnh mai lặng lẽ khua chổi quét đám lá sấu rụng đầy mặt đường mỗi khi đêm đã về khuya. Lấp lóa ánh đèn soi qua tán lá, bóng chị lao công cùng tiếng chổi chìm dân vào đêm đông Hà Nội lạnh lẽo.

Ánh hào quang anh mơ tưởng hôm nay vụt tan biến theo cơn gió chiều đông heo hắt. Xóm nhỏ đìu hiu, vắng bóng người dưới trời đông u ám. Chiếc lá vàng đang rụng ngỡ ngàng bay. Nắng cuối chiều cũng vội vã bỏ đi ngay. Anh quay quắt trong cô đơn, trống vắng, anh chơi vơi nơi phố nhỏ với chiều mưa, anh trở về với thực tại, với trống trải, cùng nỗi nhớ mùa đông… năm ấy anh đã lạc mất em! Và anh vẫn đi tìm em trong miền ký ức những ngày đông!

Ngày đầu đông buồn 7/11/2022

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Bùi Nhật Lai. Thông tin về cuộc thi xem tại đây./.

Bài liên quan
  • Hồ Tây thấp thoáng mái chùa
    Hồ Tây xưa nay lắng đọng biết bao thăng trầm của lịch sử. Thăm cảnh Hồ Tây, ta có thể đến các làng nghề, làng hoa: Nghi Tàm, Quảng Bá, Nhật Tân, Phú Thượng... Và hình ảnh thu nhỏ của lịch sử đất Việt ghi lại trong di sản hữu thể, nơi các ngôi chùa chung quanh Hồ Tây các triều đại Lý, Trần, Lê, Nguyễn.
(0) Bình luận
  • Hà Nội trong mắt thế hệ mới
    Có một Hà Nội đang hiện ra trước mắt thế hệ trẻ với một diện mạo khác. Những cây cầu mới nối đôi bờ sông Hồng, những tuyến vành đai mở rộng không gian đô thị, những đại lộ kéo dài về phía ngoại thành, những khu đô thị và công trình mới đang từng ngày làm thay đổi cách người Hà Nội đi lại, làm việc, vui chơi và hình dung về tương lai. Hà Nội không còn chỉ nhìn về phía những gì đã làm nên mình mà đang bắt đầu nhìn xa hơn về phía chân trời.
  • Những người “giữ lại” Hà Nội
    Có những buổi sáng, Hà Nội thức dậy bằng những âm thanh rất khẽ. Tiếng chổi tre trên vỉa hè, tiếng rao của người bán hàng rong, tiếng xe đạp lướt qua con phố còn bảng lảng sương. Và đâu đó, giữa 36 phố phường, vẫn có những âm thanh mà tưởng như đã thuộc về một Hà Nội xa xưa: Tiếng búa gõ vào đe, tiếng giấy sột soạt dưới bàn tay người viết chữ, tiếng gọi nhau mua gói cốm, tiếng người bán hoa báo mùa đang tới.
  • Ngọn đuốc rối nước quê
    Lâu ngày chưa về quê, một sáng mùa hạ, trời trong xanh, mây trắng bồng bềnh, gió thoảng nhẹ như mùa thu, một ngày đẹp trời rất hiếm trong tháng 6 khắc nghiệt của mùa hè. Bữa đó tôi rủ lũ bạn thân sống trong lòng Hà Nội nơi phố phường hào nhoáng nhưng ồn ào, bụi bặm đến nghẹt thở, về thăm quê mình “Làng nghề truyền thống múa rối Đào Thục” xã Thư Lâm ngoại thành, một vùng đất có truyền thống văn hóa, giầu lòng yêu nước ở Kinh Bắc xưa. Đặc biệt hàng trăm năm nay làng tôi giữ một kho báu hiếm có là di sản nghệ thuật múa rối nước rất độc đáo của vùng lúa nước đồng bằng Bắc bộ. Đó là niềm tự hào của dân làng tôi...
  • Nốt trầm sâu lắng của Hà Nội
    Mỗi khi nhắc đến mảnh đất Hà thành, có lẽ nhiều người thường nghĩ tới một Thủ đô Hà Nội hiện đại, năng động, không ngừng phát triển. Một Hà Nội sầm uất, đông đúc và tấp nập. Với tôi, Hà Nội còn là miền xanh bình yên, một nốt trầm sâu lắng nơi K9.
  • Hà Nội - Mỹ Đình trong trái tim tôi, qua bóng đá và tình yêu của bà
    “Bây có coi Việt Nam đá banh không?” Mỗi lần đội tuyển Việt Nam sắp bước vào một trận đấu quan trọng, nội lại gọi điện hỏi tôi câu ấy. Giọng bà bây giờ đã khàn đặc hơn trước nhưng cứ nhắc đến bóng đá là chất giọng ấy lại rộn ràng như ngày nào.
  • Phố cũ làng xưa - ngày ấy, bây giờ
    1/ Tôi sinh ra tại Hà Nội, mồ côi mẹ từ lúc lên 3. Mẹ tôi ra đi khi còn rất trẻ, để lại cho ba tôi 4 người con, tôi là út, trên tôi còn 2 chị và anh trai cả. Vì hoàn cảnh, ba tôi tục huyền. Mẹ kế chúng tôi gọi bằng mợ, thương yêu con chồng như con đẻ, chăm sóc chu đáo, tận tình.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • “Chìa khóa” để Hà Nội khai thác hiệu quả nguồn lực từ quảng cáo, phát triển công nghiệp văn hóa
    Quá trình phát triển đô thị, xây dựng kết cấu hạ tầng và mở rộng không gian công cộng, Hà Nội đã hình thành nhiều vị trí có tiềm năng khai thác quảng cáo, góp phần phục vụ phát triển kinh tế - xã hội, chỉnh trang đô thị và phát triển công nghiệp văn hóa Thủ đô. Nhất là vừa qua, thực hiện Luật Thủ đô 2026, HĐND thành phố Hà Nội khóa XVII đã ban hành Nghị quyết số 33/2026/NQ-HĐND, là nghị quyết đầu tiên quy định cơ chế quản lý và khai thác hoạt động quảng cáo theo cơ chế đặc thù của Thủ đô Hà Nội,
  • Đặc sắc Chương trình chính luận nghệ thuật “Sao Độc lập” năm 2026
    Tối 30/8 tại Nhà hát Hồ Gươm, Bộ Công an phối hợp với Tạp chí Cộng sản tổ chức chương trình chính luận nghệ thuật “Sao Độc lập” năm 2026 với chủ đề “Ánh sao độc lập - Khát vọng Việt Nam hùng cường”.
  • Bản hợp xướng sử thi - trữ tình về người nông dân Việt
    Trường ca “Thần Nông chân đất” của nhà thơ Phùng Trung Tập (NXB Hội Nhà văn, 2024) gồm 12 chương, với 184 trang. Tác phẩm tái hiện và ngợi ca lao động nông nghiệp như nền tảng sinh tồn của cộng đồng Việt, đồng thời đưa người nông dân lên tầm biểu tượng văn hóa - lịch sử - những “Thần Nông chân đất” đã mở cõi, dựng làng, giữ nước và truyền sinh khí cho non sông qua hàng nghìn năm. Đây là bản hợp xướng sử thi - trữ tình về người nông dân Việt Nam trong chiều dài lịch sử dân tộc.
  • Các điểm gửi xe miễn phí tại Hà Nội trong kỳ nghỉ lễ Quốc khánh 2/9
    Nhằm phục vụ người dân tham quan và vui chơi dịp Lễ Quốc khánh 2/9, Hà Nội bố trí nhiều điểm trông giữ xe hoàn toàn miễn phí từ 17h00 ngày 31/8/2026 đến hết ngày 02/9/2026. Các vị trí đỗ xe trải rộng tại các tuyến phố trung tâm, di tích lịch sử, công viên lớn, trường học và bến xe cửa ngõ...
  • Phường Chương Mỹ lấy ý kiến Nhân dân về Dự án đầu tư xây dựng tuyến đường sắt đô thị 2A kéo dài
    UBND phường Chương Mỹ (TP Hà Nội) vừa niêm yết công khai hồ sơ phương án tuyến, vị trí công trình và mẫu phiếu lấy ý kiến để các cơ quan, tổ chức, cá nhân và đại diện cộng đồng dân cư trên địa bàn nghiên cứu, tham gia đóng góp ý kiến về Dự án đầu tư xây dựng tuyến đường sắt đô thị số 2A kéo dài (Hà Đông – Xuân Mai).
Đừng bỏ lỡ
Nhớ mùa đông Hà Nội
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO