Vị ngọt ngào trong buổi chiều đông

Nguyễn Thanh Thủy| 22/11/2022 09:24

Người ta thường thích mùa xuân bởi sự ấm áp, và những gam màu sặc sỡ; hay mùa hè mùa của những chuyến đi bổ ích, lý thú. Còn tôi lại có sở thích gàn dở khác người. Tôi yêu mùa đông với cái rét tái tê; cảnh vật tiêu điều, xơ xác. Tôi yêu những buổi chiều mùa đông lất phất những chùm mưa bụi bay bởi nó đánh thức tôi trở về kí ức ngọt ngào của tuổi trẻ. Tôi nhớ về anh cùng những buổi chiều đông ngọt ngào ngày ấy.

dong2(2).jpg
Những buổi chiều mùa đông thiếu anh con đường trở lên dài dằng dặc (Ảnh minh hoạ)

Hà Nội nơi tôi chỉ là vị khách đến rồi lại đi. Nhưng thời gian ở Hà thành với tôi là những ngày đáng nhớ. Khoảng thời gian đẹp nhất của tuổi thanh xuân tôi đã gửi lại đất Hà thành nơi ấy có anh – người đã đánh thức trong tôi những xúc cảm khó phai. Tôi yêu Hà Nội bởi nơi ấy có anh.

Ngày ấy, khi tôi tròn mười tám tuổi, tôi tự hào trở thành sinh viên Hà thành phồn hoa. Từ miền quê nghèo lam lũ lên thành phố, tất cả thật lạ lẫm. Từ góc phố nhỏ, từ con đường tới giảng đường hay ghế đá ven hồ rồi vườn cây ngập tràn hương sắc… tất cả đều thật quyến rũ.

Tôi có sở thích hay đi bộ một mình sau mỗi lần tan lớp để vãn cảnh và để tìm một khoảng tĩnh sau những giờ học ồn ào. Tôi nhớ nhất buổi chiều hôm ấy, lúc tan học cũng là lúc trời nhá nhem. Phố phố lên đèn. Nhà lên đèn. Những cơn gió lạnh, cùng với chùm mưa lất phất mang đến cái lạnh tái tê. Tôi dựa mình nơi ghế đá bên hàng cây ven hồ chờ những hạt mưa ngưng lại để về xóm trọ. Buổi chiều mùa đông Hà Nội không khí như trầm buồn hơn nhưng sự xuất hiện của những đôi tình nhân ngả đầu vào nhau xua tan đi giá lạnh. Gánh hàng rong loẹt quẹt trên đường trở về tổ ấm sau một ngày vất vả. Mùi phở nóng thơm phức từ quán phở bốc lên ngun ngút khiến bụng tôi đói cồn cào.

Mưa nặng dần. Hạt mưa thấm vào áo khiến toàn thân tôi run rẩy. Khi tôi tỉnh dậy thấy mình trong căn phòng ấm áp. Anh – chàng trai Hà thành lịch lãm đã đưa tôi về đây ngồi bên cạnh cho đến khi tỉnh hẳn.

Tôi tỉnh dậy thấy anh vui mừng ra mặt. Anh hỏi tôi: Cô bé đỡ chưa, ăn cháo nhé.

Lần đầu tôi được ăn bát cháo nóng hổi mà ngon đến vậy. Cháo cũng chẳng có gì cầu kì, chỉ ít cháo trắng rắc ít hành lá dậy mùi thơm. Anh bón cháo cho tôi nhẹ nhàng nói:

- Cháo chính tay anh nấu, cô bé nhớ ăn hết nhé.

Sau buổi chiều mùa đông ấy cùng bát cháo hành nóng hổi chứa chan tình cảm của anh, tôi và anh trở thành những người bạn thân thiết.

Sau này, những buổi chiều mùa đông với tôi không còn lạnh như trước nữa bởi có bước chân anh sánh bước trên những nẻo đường, có bàn tay anh nắm thật chặt mỗi khi nỗi buồn bủa vây, cô đơn giằng xé. Mỗi lúc bên anh những buổi chiều mùa đông như ấm lại. Hình bóng anh xuất hiện trong những giấc mơ dở dang buổi sớm mai. Những buổi chiều mùa đông thiếu anh con đường trở lên dài dằng dặc.

Tôi nhớ cũng vào một buổi mùa đông, anh hẹn tôi nơi chốn cũ. Tôi đã mơ và chờ đợi về những lời tỏ tình dễ thương. Hồ Tây lặng gió, những cặp tình nhân đang nắm tay nhau dạo bên hồ. Anh từ từ xuất hiện với dáng vẻ đầy lịch lãm . Hôm ấy, anh đã đưa tôi đi thật nhiều nơi, cho tôi ăn tất cả những món tôi thích. Lúc tạm biệt, anh nhìn tôi thật lâu và nói:

- Anh sắp phải đi du học ở một nơi rất xa đây. Cũng chưa biết bao lâu anh sẽ trở về. Anh mong em hạnh phúc và nhớ về anh như một người anh trai em nhé. Anh nhìn tôi thật lâu, rồi đôi chân vô tình quay bước. Tôi đứng như chết lặng nhìn anh xa dần và mất hút. Từ đó những buổi chiều mùa đông với tôi lại trở lên lạnh lẽo, cô đơn…. Trên nẻo đường quen thuộc tôi trở thành lạc lõng. Những kỉ niệm trong tôi về anh như hiện về nguyên vẹn. Tôi nhớ anh… tôi nghĩ về anh ngay cả trong những giấc mơ chẳng tròn. Thời gian dần giúp tôi vơi đi nỗi nhớ và rồi kí ức về anh tôi xếp lại một bên để tiếp tục với những công việc bộn bề.

Bao năm rồi tôi lại quay về Hà Nội như một vị khách về chơi chốn cũ. Mỗi nẻo đường, mỗi góc phố khiến tôi nhớ về anh- chàng trai Hà thành năm ấy. Có thể giờ này, anh đã có một cuộc sống viên mãn và chẳng còn nhớ gì cô bé năm xưa. Nhưng với tôi, anh vẫn là một người thật đặc biệt. Cảm ơn anh đã cho tôi những buổi chiều mùa đông ngọt ngào.

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Nguyễn Thanh Thuỷ. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.

Bài liên quan
  • Mùa đông Hà Nội - nhớ cái rét lạnh cóng
    Hà Nội khi nhỏ, mỗi khi bố mẹ dẫn tôi về thăm, thường là dịp hè, khi tôi không phải đi học. Bố mẹ bảo mùa hè được nghỉ dài ngày, thích hợp để cả gia đình từ miền Nam ghé về miền Bắc để thăm hỏi, gặp gỡ họ hàng.
(0) Bình luận
  • Dáng hình lịch sử giữa nhịp sống
    Phố Pháo đài Láng thuộc phường Láng, quận Đống Đa, Hà Nội. Giữa nhịp sống ngày càng hiện đại của Thủ đô, nơi đây vẫn giữ cho mình một vẻ riêng rất khó lẫn — vừa mang dáng dấp lịch sử, vừa chan chứa hơi thở đời thường của một vùng đất giàu truyền thống văn hóa.
  • Hà Nội trong miền nhớ tuổi hai mươi
    Có những miền đất, người ta đi qua chỉ một lần nhưng nhớ suốt cả đời. Với tôi, Hà Nội là một nơi như thế. Không phải bởi vẻ đẹp nổi tiếng của hồ Gươm hay ba mươi sáu phố phường, cũng không hẳn vì những điều quá lớn lao, mà bởi một mùa đông rất cũ, rất nhẹ và rất sâu trong ký ức của anh sinh viên năm nào lần đầu ra Bắc vào mùa đông năm 2007.
  • Nơi giao thoa giữa quá khứ và hiện tại
    Tôi may mắn có bảy năm công tác tại một cơ quan có trụ sở làm việc cạnh quốc lộ số 5, gần ngã tư Phú Thụy. Tôi biết ơn đất và người Dương Xá, ở đây tôi đã thành công và thăng tiến. Hàng năm cứ vào khoảng trung tuần tháng Hai âm lịch tôi lại được chiêm ngưỡng rồi hòa mình vào không gian lễ hội đẹp, phấn khởi, tươi vui xen lẫn niềm tự hào của người dân tại khu đền Nguyên Phi Ỷ Lan.
  • Hà Nội và cơn mưa đầu mùa
    Một buổi chiều quên nắng, bầu trời gánh gồng những đụn mây xám nặng trĩu trên cao, tôi bắt chuyến xe bus cuối cùng lên Hà Nội cho kịp ngày hôm sau lên giảng đường. Bắt gặp cơn mưa đầu mùa, mưa hối hả giọt rơi, lắc rắc trên mái xe bus những viên đá long lanh như thủy tinh trong suốt. Cả đoàn xe háo hức vì mưa đá, reo hò cùng tiếng mưa. Còn tôi - cô sinh viên ngồi buồn xo cho lòng chùng xuống, ngắm những giọt mưa đầu mùa. Hà Nội ngày hôm ấy, có điều gì thật mênh mang nhớ…
  • Sự thanh lịch bắt đầu từ một lời nói nhẹ nhàng
    Giữa những đổi thay không ngừng của một đô thị hiện đại, Hà Nội vẫn giữ cho mình những nét riêng rất khó trộn lẫn. Người ta nhớ về Thủ đô qua màu thời gian trên mái phố cổ, qua tiếng leng keng tàu điện trong ký ức hay hương hoa sữa mỗi độ thu về. Nhưng có một điều âm thầm làm nên cốt cách Hà Nội suốt bao năm qua, ấy là cách người Hà Nội nói chuyện - nhẹ nhàng, có đầu có cuối, sâu sắc mà điềm đạm như chính con người nơi đây.
  • Góc phố Thành Công - Nơi Hà Nội còn trong từng nếp sống
    Có một Hà Nội không ồn ào trên mặt báo, không náo nhiệt như phố đi bộ cuối tuần, mà là Hà Nội trong những nếp sống lặng lẽ, bền bỉ và tinh tế - thứ đã nuôi dưỡng tâm hồn tôi suốt những năm tháng trưởng thành.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
Đừng bỏ lỡ
Vị ngọt ngào trong buổi chiều đông
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO