Vị ngọt ngào trong buổi chiều đông

Nguyễn Thanh Thủy| 22/11/2022 09:24

Người ta thường thích mùa xuân bởi sự ấm áp, và những gam màu sặc sỡ; hay mùa hè mùa của những chuyến đi bổ ích, lý thú. Còn tôi lại có sở thích gàn dở khác người. Tôi yêu mùa đông với cái rét tái tê; cảnh vật tiêu điều, xơ xác. Tôi yêu những buổi chiều mùa đông lất phất những chùm mưa bụi bay bởi nó đánh thức tôi trở về kí ức ngọt ngào của tuổi trẻ. Tôi nhớ về anh cùng những buổi chiều đông ngọt ngào ngày ấy.

dong2(2).jpg
Những buổi chiều mùa đông thiếu anh con đường trở lên dài dằng dặc (Ảnh minh hoạ)

Hà Nội nơi tôi chỉ là vị khách đến rồi lại đi. Nhưng thời gian ở Hà thành với tôi là những ngày đáng nhớ. Khoảng thời gian đẹp nhất của tuổi thanh xuân tôi đã gửi lại đất Hà thành nơi ấy có anh – người đã đánh thức trong tôi những xúc cảm khó phai. Tôi yêu Hà Nội bởi nơi ấy có anh.

Ngày ấy, khi tôi tròn mười tám tuổi, tôi tự hào trở thành sinh viên Hà thành phồn hoa. Từ miền quê nghèo lam lũ lên thành phố, tất cả thật lạ lẫm. Từ góc phố nhỏ, từ con đường tới giảng đường hay ghế đá ven hồ rồi vườn cây ngập tràn hương sắc… tất cả đều thật quyến rũ.

Tôi có sở thích hay đi bộ một mình sau mỗi lần tan lớp để vãn cảnh và để tìm một khoảng tĩnh sau những giờ học ồn ào. Tôi nhớ nhất buổi chiều hôm ấy, lúc tan học cũng là lúc trời nhá nhem. Phố phố lên đèn. Nhà lên đèn. Những cơn gió lạnh, cùng với chùm mưa lất phất mang đến cái lạnh tái tê. Tôi dựa mình nơi ghế đá bên hàng cây ven hồ chờ những hạt mưa ngưng lại để về xóm trọ. Buổi chiều mùa đông Hà Nội không khí như trầm buồn hơn nhưng sự xuất hiện của những đôi tình nhân ngả đầu vào nhau xua tan đi giá lạnh. Gánh hàng rong loẹt quẹt trên đường trở về tổ ấm sau một ngày vất vả. Mùi phở nóng thơm phức từ quán phở bốc lên ngun ngút khiến bụng tôi đói cồn cào.

Mưa nặng dần. Hạt mưa thấm vào áo khiến toàn thân tôi run rẩy. Khi tôi tỉnh dậy thấy mình trong căn phòng ấm áp. Anh – chàng trai Hà thành lịch lãm đã đưa tôi về đây ngồi bên cạnh cho đến khi tỉnh hẳn.

Tôi tỉnh dậy thấy anh vui mừng ra mặt. Anh hỏi tôi: Cô bé đỡ chưa, ăn cháo nhé.

Lần đầu tôi được ăn bát cháo nóng hổi mà ngon đến vậy. Cháo cũng chẳng có gì cầu kì, chỉ ít cháo trắng rắc ít hành lá dậy mùi thơm. Anh bón cháo cho tôi nhẹ nhàng nói:

- Cháo chính tay anh nấu, cô bé nhớ ăn hết nhé.

Sau buổi chiều mùa đông ấy cùng bát cháo hành nóng hổi chứa chan tình cảm của anh, tôi và anh trở thành những người bạn thân thiết.

Sau này, những buổi chiều mùa đông với tôi không còn lạnh như trước nữa bởi có bước chân anh sánh bước trên những nẻo đường, có bàn tay anh nắm thật chặt mỗi khi nỗi buồn bủa vây, cô đơn giằng xé. Mỗi lúc bên anh những buổi chiều mùa đông như ấm lại. Hình bóng anh xuất hiện trong những giấc mơ dở dang buổi sớm mai. Những buổi chiều mùa đông thiếu anh con đường trở lên dài dằng dặc.

Tôi nhớ cũng vào một buổi mùa đông, anh hẹn tôi nơi chốn cũ. Tôi đã mơ và chờ đợi về những lời tỏ tình dễ thương. Hồ Tây lặng gió, những cặp tình nhân đang nắm tay nhau dạo bên hồ. Anh từ từ xuất hiện với dáng vẻ đầy lịch lãm . Hôm ấy, anh đã đưa tôi đi thật nhiều nơi, cho tôi ăn tất cả những món tôi thích. Lúc tạm biệt, anh nhìn tôi thật lâu và nói:

- Anh sắp phải đi du học ở một nơi rất xa đây. Cũng chưa biết bao lâu anh sẽ trở về. Anh mong em hạnh phúc và nhớ về anh như một người anh trai em nhé. Anh nhìn tôi thật lâu, rồi đôi chân vô tình quay bước. Tôi đứng như chết lặng nhìn anh xa dần và mất hút. Từ đó những buổi chiều mùa đông với tôi lại trở lên lạnh lẽo, cô đơn…. Trên nẻo đường quen thuộc tôi trở thành lạc lõng. Những kỉ niệm trong tôi về anh như hiện về nguyên vẹn. Tôi nhớ anh… tôi nghĩ về anh ngay cả trong những giấc mơ chẳng tròn. Thời gian dần giúp tôi vơi đi nỗi nhớ và rồi kí ức về anh tôi xếp lại một bên để tiếp tục với những công việc bộn bề.

Bao năm rồi tôi lại quay về Hà Nội như một vị khách về chơi chốn cũ. Mỗi nẻo đường, mỗi góc phố khiến tôi nhớ về anh- chàng trai Hà thành năm ấy. Có thể giờ này, anh đã có một cuộc sống viên mãn và chẳng còn nhớ gì cô bé năm xưa. Nhưng với tôi, anh vẫn là một người thật đặc biệt. Cảm ơn anh đã cho tôi những buổi chiều mùa đông ngọt ngào.

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Nguyễn Thanh Thuỷ. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.

Bài liên quan
  • Mùa đông Hà Nội - nhớ cái rét lạnh cóng
    Hà Nội khi nhỏ, mỗi khi bố mẹ dẫn tôi về thăm, thường là dịp hè, khi tôi không phải đi học. Bố mẹ bảo mùa hè được nghỉ dài ngày, thích hợp để cả gia đình từ miền Nam ghé về miền Bắc để thăm hỏi, gặp gỡ họ hàng.
(0) Bình luận
  • Hà Nội trong tôi đầy màu nhiệm từ những cuốn sách
    Rời phố núi trong cơn mưa rừng tầm tã. Hà Nội đón tôi và mẹ bằng một tiết trời thu se se lạnh của những ngày cuối tháng 8 năm 2023. Đó là ký ức trong tôi về một Thủ đô vừa lạ lẫm lại có dấu ấn phảng phất của sự thân quen. Lạ là bởi vì cũng khá lâu rồi tôi mới được trở lại mảnh đất phồn hoa đô hội. Quen cũng bởi đây không phải lần đầu tôi được đặt chân tới Thủ đô. Chỉ có điều lần trở lại này tôi được mẹ đưa đi tái khám theo lịch hẹn của bác sĩ,…
  • Nơi Hà Nội chạm vào tôi
    Mỗi lần trở lại Hà Nội, đôi chân tôi dường như lại có một thói quen rất lạ: bỏ mặc những con phố đông vui, những điểm hẹn quen thuộc để lặng lẽ dừng trước cánh cổng Trường THPT Trần Phú – Hoàn Kiếm. Chiều mùa hạ, năm học đã khép từ lâu, cánh cổng trường khép im lìm dưới những hàng xà cừ già, khoảng sân phía trong vắng đến mức chỉ còn tiếng ve ngân lên trong nắng. Thế nhưng, lạ thay, chính nơi tưởng như lặng im ấy lại luôn là nơi nhiều âm thanh nhất trong ký ức tôi. Chỉ cần đứng lại một chút, tôi như nghe đâu đây tiếng trống tan học, tiếng cười trong veo của những cô cậu học trò và nhìn thấy những tà áo trắng năm nào đang lẫn vào nắng cuối ngày trên phố Hai Bà Trưng.
  • Mùa hè xanh ở Lệ Chi
    Có những miền ký ức chỉ cần một lần đi qua đã đủ theo ta suốt cả cuộc đời. Hai mươi năm đã trôi qua, vậy mà mỗi khi bắt gặp những đoàn sinh viên khoác màu áo xanh tình nguyện trên đường phố, tôi lại thấy lòng mình xốn xang. Trong sắc xanh ấy, tôi như nhìn thấy tuổi hai mươi của mình đang trở về, thấy một ngôi làng nhỏ bên bờ sông Đuống với những con đường ngập nắng, những vườn nhãn trĩu quả và tiếng cười trong veo của lũ trẻ mỗi buổi chiều hè. Ngôi làng ấy mang tên Lệ Chi.
  • Điều chưa biết về làng cổ Bình Vọng cận kề thành Thăng
    Làng cổ này ngày xưa rất nổi tiếng nhưng thời nay ít người biết đến, đó là làng cổ Bình Vọng, cận kề với kinh thành Thăng Long. Thượng tá Công an Trần Đình Hưng là anh trai làng Bình Vọng, về thăm quê hương đúng vào ngày làng có việc: ngày mồng bảy tháng giêng hàng năm.
  • Lai Xá – Một địa chỉ du lịch văn hóa, lịch sử hấp hẫn
    Lai Xá là một làng cổ ngoại vi kinh thành Thăng Long. Làng Lai Xá nằm cạnh con đường quốc lộ 23. Đến năm sau đổi mới, dân làng Lai Xá, một số gia đình di chuyển sang xây dựng hai bên đường quốc lộ 23 trở thành phố Lai Xá. Như vậy Lai Xá vừa là làng vừa là phố, ta quen gọi là Phố làng Lai Xá hiện nay.
  • Nói với thành phố của tôi
    Tôi rất thích đến Hà Nội. Bao giờ tôi cũng nóng lòng muốn đến đó như người muốn trở về nhà. Vì ở nơi đó, luôn gợi lên vẻ rạng rỡ của một thành phố năng động, một sự giao thoa giữa nét đẹp cổ kính và hiện đại. Nhưng tôi tin rằng, không chỉ riêng tôi những ai một lần từng đến đó đều lưu lại trong tâm trí mình những kỷ niệm đáng nhớ và khó quên.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • "Thép dưới cỏ": Bản anh hùng ca về người lính và lịch sử
    Sau hơn 50 năm cầm bút, nhà thơ Hữu Thỉnh vừa ra mắt bạn đọc cuốn tiểu thuyết đầu tiên mang tên “Thép dưới cỏ”. Không chỉ tái hiện chiến dịch Tà Mây - Làng Vây và trận ra quân đầu tiên của Binh chủng Tăng - Thiết giáp, tác phẩm còn cho thấy một cách nhìn rất Hữu Thỉnh: giàu trải nghiệm trận mạc, nặng nghĩa tình đồng đội, tinh tế trong quan sát con người và luôn hướng tới những giá trị nhân bản phía sau các sự kiện lớn của lịch sử.
  • Bồi dưỡng tâm hồn, khơi dậy khả năng sáng tạo và tình yêu văn học, nghệ thuật cho học sinh Thủ đô
    Chiều 12/8, tại Nhà Văn hóa xã Đông Anh (Hà Nội), Trường Cao đẳng Nghệ thuật Hà Nội phối hợp với Sở Giáo dục và Đào tạo, Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch tổ chức Chương trình tổng kết Đề án Sân khấu học đường tại các trường THCS, THPT Hà Nội năm 2026, đánh dấu việc hoàn thành các hoạt động đào tạo, bồi dưỡng, workshop và thực hành biểu diễn dành cho giáo viên, học sinh phổ thông trên địa bàn thành phố.
  • [Podcast] Tản văn: Phượng tím vắt ngang trời thương nhớ
    Đến Đà Lạt vào ngày nắng chói, đôi mắt chị dõi tìm loài hoa gieo thương nhớ, phượng tím. Đà Lạt mùa nào sắc đó, đều là những loài đặc trưng của xứ sở ngàn hoa. Mùa dã quỳ vàng hoang hoải, mùa cỏ hồng bềnh bồng như mây, mùa hoa ban trắng tinh khôi, mùa anh đào ngọt ngào trong trẻo. Với chị, lưu luyến nhất vẫn là mùa phượng tím. Mùa này phượng rải sắc tím ngăn ngắt khắp đất cùng trời, gợi lên trong lòng xiết bao lưu luyến.
  • Hà Nội trong tôi đầy màu nhiệm từ những cuốn sách
    Rời phố núi trong cơn mưa rừng tầm tã. Hà Nội đón tôi và mẹ bằng một tiết trời thu se se lạnh của những ngày cuối tháng 8 năm 2023. Đó là ký ức trong tôi về một Thủ đô vừa lạ lẫm lại có dấu ấn phảng phất của sự thân quen. Lạ là bởi vì cũng khá lâu rồi tôi mới được trở lại mảnh đất phồn hoa đô hội. Quen cũng bởi đây không phải lần đầu tôi được đặt chân tới Thủ đô. Chỉ có điều lần trở lại này tôi được mẹ đưa đi tái khám theo lịch hẹn của bác sĩ,…
  • Hội NCT phường Tây Hồ: Tập huấn vận hành CLB liên thế hệ tự giúp nhau
    Trong 2 ngày 13 và 14/8, Hội Người cao tuổi phường Tây Hồ, Thành phố Hà Nội tổ chức lớp tập huấn, bồi dưỡng nghiệp vụ công tác Hội và quản lý, vận hành CLB Liên thế hệ tự giúp nhau (LTHTGN).
Đừng bỏ lỡ
Vị ngọt ngào trong buổi chiều đông
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO