Mùa đông Hà Nội - nhớ cái rét lạnh cóng

Vũ Lam Hiền| 21/11/2022 11:07

Hà Nội khi nhỏ, mỗi khi bố mẹ dẫn tôi về thăm, thường là dịp hè, khi tôi không phải đi học. Bố mẹ bảo mùa hè được nghỉ dài ngày, thích hợp để cả gia đình từ miền Nam ghé về miền Bắc để thăm hỏi, gặp gỡ họ hàng.

mua-dong(1).jpg
Ảnh minh hoạ

Mùa hè, Hà Nội nóng như đổ lửa, nóng còn hơn cả mùa hè ở miền Nam. Tôi khi ấy vui thích khi được ghé thăm Hà Nội, Thủ đô của đất nước. Trong ánh mắt trẻ thơ thuở ấy, Thủ đô là thành phố tuyệt vời nhất mà háo hức để được ghé chơi. Mùa hè nóng đến chảy mỡ, nhiệt độ hơn 40 độ C là chuyện không hiếm. Tôi lon ton chạy ra trước nhà, chờ một chiếc xe chở kem cây đi qua, tiếng chuông lắc leng keng và chú bán kem đon đả mời mua. Còn gì sướng reo hơn khi đang nóng bức hừng hực, được thong thả thưởng thức que kem mát lạnh, ngọt ngào, thoảng có khói lạnh đến mê ly. Thời điểm tháng 5, 6 ấy còn là mùa của các loại quả như bưởi, ổi hồng,... và các loài hoa nở rộ như hoa sen, hoa sữa,... Trong tôi vẹn nguyên về hình ảnh Hà Nội như thế, qua từng năm tháng niên thiếu.

Khi tôi trưởng thành, tôi mới có dịp về Hà Nội vào ngày Tết. Dù được dặn dò đem theo nhiều áo ấm, tôi vẫn không ngờ Hà Nội lại có cái rét cóng lạnh buốt đến thế. Vì trong miền Nam luôn ấm áp, nếu có đi du lịch Đà Lạt thì cùng lắm tôi khoác thêm chiếc áo len mỏng xinh. Đằng này thì quá lạnh đến mức tôi phải mặc đến 3 lớp áo ấm, đeo bao tay và xuýt xoa rùng mình. Buổi sáng ở Hà Nội, dùng nước nóng pha cho ấm để rửa mặt, đánh răng. Có khi da tay, da mặt còn bị nứt ra do trời lạnh giá. Dịp Tết, ngày trời mưa phùn là cả nhà đều phải co ro lại, không ai dám bước ra ngoài vì không chịu nổi cái lạnh buốt giá, cả con đường sũng nước.

Dân gian có câu nói “Rét tháng 3, bà già chết cóng”. Cái rét buốt lạnh giá của Hà Nội nói riêng, miền Bắc nói chung quả là thấu thịt, thấu xương. Người già hay trẻ em chịu lạnh kém hơn nên chả trách bố mẹ không dẫn tôi ghé Hà Nội khi tôi còn nhỏ.

Tết ở Hà Nội thì lạnh, nhưng ngắm nhành đào Nhật Tân bung nở mặc kệ giá lạnh, còn rung rinh trước gió Xuân, thì thật ấm lòng quê hương. Tết tuy lạnh giá nhưng lại là khi đoàn tụ anh chị em, cô chú bác trong đại gia đình. Ngay người xa xứ, cũng tranh thủ đặt vé máy bay, bay về Hà Nội để thăm hỏi gia đình mình.

Hà Nội đậm đà bản sắc dân tộc, thấm đượm rõ nét 4 mùa Xuân – Hạ – Thu – Đông nên quá ấn tượng đối với người ở xa ghé đến, dù chỉ là một chốc lát. Đặc biệt, mùa Đông Hà Nội tỏa ra hương sắc, đẹp xinh bất chấp cả thời tiết giá rét. Mà biết đâu, chính cái giá rét ấy đã khắc sâu thêm bức tranh về một Hà Nội cổ kính, duyên dáng của mọi người. Tôi khó mà quên được mùa Đông, khi tôi ghé về Hà Nội, thật giá lạnh nhưng lại ấm ở trong tim vì cả nhà có cơ hội quây quần trò chuyện cùng nhau.

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Vũ Lam Hiền. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.

Bài liên quan
  • Hà Nội hai tiếng thân thương
    Trời xanh biêng biếc nơi Thủ đô, cái xanh như tự ngàn năm còn đó. Có khi nào sắc vàng trời thu còn bỏ ngỏ, ngỡ ngàng reo trên cột cờ, một sắc đỏ in vào nền trời xanh. Để rồi mùa thu ấy long lanh, để một tôi nhỏ bé nhớ, một Hà Nội nồng nàn gợi mở, Hà Nội sâu thẳm và bao dung, vẫn ấp ủ tôi thao thức bao đêm say giấc nồng, thủ thỉ lời tự tình rất ngọt.
(0) Bình luận
  • Hà Nội trong mắt thế hệ mới
    Có một Hà Nội đang hiện ra trước mắt thế hệ trẻ với một diện mạo khác. Những cây cầu mới nối đôi bờ sông Hồng, những tuyến vành đai mở rộng không gian đô thị, những đại lộ kéo dài về phía ngoại thành, những khu đô thị và công trình mới đang từng ngày làm thay đổi cách người Hà Nội đi lại, làm việc, vui chơi và hình dung về tương lai. Hà Nội không còn chỉ nhìn về phía những gì đã làm nên mình mà đang bắt đầu nhìn xa hơn về phía chân trời.
  • Những người “giữ lại” Hà Nội
    Có những buổi sáng, Hà Nội thức dậy bằng những âm thanh rất khẽ. Tiếng chổi tre trên vỉa hè, tiếng rao của người bán hàng rong, tiếng xe đạp lướt qua con phố còn bảng lảng sương. Và đâu đó, giữa 36 phố phường, vẫn có những âm thanh mà tưởng như đã thuộc về một Hà Nội xa xưa: Tiếng búa gõ vào đe, tiếng giấy sột soạt dưới bàn tay người viết chữ, tiếng gọi nhau mua gói cốm, tiếng người bán hoa báo mùa đang tới.
  • Ngọn đuốc rối nước quê
    Lâu ngày chưa về quê, một sáng mùa hạ, trời trong xanh, mây trắng bồng bềnh, gió thoảng nhẹ như mùa thu, một ngày đẹp trời rất hiếm trong tháng 6 khắc nghiệt của mùa hè. Bữa đó tôi rủ lũ bạn thân sống trong lòng Hà Nội nơi phố phường hào nhoáng nhưng ồn ào, bụi bặm đến nghẹt thở, về thăm quê mình “Làng nghề truyền thống múa rối Đào Thục” xã Thư Lâm ngoại thành, một vùng đất có truyền thống văn hóa, giầu lòng yêu nước ở Kinh Bắc xưa. Đặc biệt hàng trăm năm nay làng tôi giữ một kho báu hiếm có là di sản nghệ thuật múa rối nước rất độc đáo của vùng lúa nước đồng bằng Bắc bộ. Đó là niềm tự hào của dân làng tôi...
  • Nốt trầm sâu lắng của Hà Nội
    Mỗi khi nhắc đến mảnh đất Hà thành, có lẽ nhiều người thường nghĩ tới một Thủ đô Hà Nội hiện đại, năng động, không ngừng phát triển. Một Hà Nội sầm uất, đông đúc và tấp nập. Với tôi, Hà Nội còn là miền xanh bình yên, một nốt trầm sâu lắng nơi K9.
  • Hà Nội - Mỹ Đình trong trái tim tôi, qua bóng đá và tình yêu của bà
    “Bây có coi Việt Nam đá banh không?” Mỗi lần đội tuyển Việt Nam sắp bước vào một trận đấu quan trọng, nội lại gọi điện hỏi tôi câu ấy. Giọng bà bây giờ đã khàn đặc hơn trước nhưng cứ nhắc đến bóng đá là chất giọng ấy lại rộn ràng như ngày nào.
  • Phố cũ làng xưa - ngày ấy, bây giờ
    1/ Tôi sinh ra tại Hà Nội, mồ côi mẹ từ lúc lên 3. Mẹ tôi ra đi khi còn rất trẻ, để lại cho ba tôi 4 người con, tôi là út, trên tôi còn 2 chị và anh trai cả. Vì hoàn cảnh, ba tôi tục huyền. Mẹ kế chúng tôi gọi bằng mợ, thương yêu con chồng như con đẻ, chăm sóc chu đáo, tận tình.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
Đừng bỏ lỡ
Mùa đông Hà Nội - nhớ cái rét lạnh cóng
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO