Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Những tấm lưng gánh trĩu mấy mùa hoa

Nguyễn Trần Thanh Trúc 16:31 19/08/2024

Chớm thu, Hà Nội còn hừng nắng. Tháng tám phớt ngang hồ vài cơn gió nhẹ, lợn gợn chút sóng nhỏ lẻ quanh bờ. Tôi ngồi thụt dưới mái hiên ngói bạc, nơi có vài ba cái ghế nhựa đỏ lụp xụp của sạp báo. Ngó ngang. Mấy bó cúc họa mi đủ màu đang lọt thỏm trong xô nhựa, đặt sau yên xe đạp của một cô bán hàng. Tím, vàng, hồng nhạt. Từng cụm hoa chen chúc. Có đóa đã nở rộ. Có nụ còn chúm chím hé. Cái xinh tươi của thu Hà Nội như thủng thẳng về trong một góc phố. Bất chợt và bỡ ngỡ chẳng ai kịp ngờ.

20a05035-06.jpg
Cái đẹp của người Tràng An cứ thế đầy tràn qua bóng lưng mưu sinh và xe hoa bình dị... (ảnh: minh hoạ, nguồn: internet)

Xe chở hoa đá chống, dựng nghiêng bên lề. Chẳng biết cô bán hàng vừa chạy vội đi đâu. Chiếc nón vắt ngang tay ghi-đông, lủng lẳng hứng vài đợt gió cùng bụi rin rít. Mấy con đường quanh đó đang xào xạc lá rụng, trong ánh mắt của kẻ mộng mơ, chợt trở về ảnh tĩnh với hai màu trắng đen. Phố xá thiên vị, chỉ giữ lại sắc màu cho riêng thúng hoa bên lề. Có lẽ cái đẹp thường được ưu ái và dễ dàng rung cảm. Thứ rung cảm từ những tâm hồn tinh khôi, hoặc chí ít còn góc nhỏ cho sự tinh khôi cư trú. Thế là người ta càng muốn hướng về những xe hoa, bước tới, chạm lấy, hít hà cái hương đồng nội giữa phố phường ngập ngụa mùi xăng xe. Ai cũng hối hả, ai cũng ngược xuôi. Đôi khi sự thoăn thoắt của thành phố “không vội” đều dành cả cho nỗi niềm với những điều duy mỹ như thế.

Tôi bước tới những thúng hoa trĩu trịt. Vài bó sen hồng còn ẩn nụ như những búp măng vừa nhú. Cô bán hàng từ bên kia đường bước sang, trên trán rít mồ hôi cùng vài ba hơi thở nóng hổi vì chạy vội. Cô đon đả chào hàng. Nụ cười còn vương cái nắng hè chưa tắt hẳn. Hình như cô mới chỉ kịp đưa thu Hà Nội ra phố vào sớm nay, vài bịch giấy gói nhét trong bao treo lủng lẳng dưới yên xe hãy còn đầy ắp. Tôi hít hà cái hương thu se sẽ nấp trong mớ lá sen xanh mướt tràn thớ gân, chọn một bó đầy mùi giao mùa cho cái mở hàng của tiết trời tháng tám. Ôm trên tay trĩu trịt một trời thu, thả bước trên con đường Phan Đình Phùng với những hàng cây xanh rợp bóng, thấy nắng như hóa thành thực thể, rọi xuống phố những cột sáng vàng mờ qua tán lá. Thu Hà Nội về với những điều đẹp đẽ, chợt thích hợp quá để tìm ai đó tựa bên vai.

Tôi cứ đi. Vài chiếc xe lướt ngang. Vài người dạo bộ thủng thẳng. Phố phường Hà Nội chợt như dịu dàng đôi chút khi thấy bó sen hồng tôi ôm trên tay. Chẳng ai nỡ bấm còi to tiếng. Tiếng rít bánh xe. Tiếng nhạc từ đài phát thanh. Hay tiếng bọn trẻ đùa nhau bên hè phố. Thứ âm điệu của một mùa mưa giăng lá đổ, vào một sáng tháng tám, đổ ập đầy tràn ngõ ngách Tạm Thương. Tôi cứ đi. Tiếng còi xe bim bíp dẫn tôi về chợ hoa Quảng Bá. Mấy cô hàng hoa chở sau lưng một thúng mưu sinh. Thứ mưu sinh mang giấc mơ đến trường của lũ trẻ trong nhà. Hoặc có khi chỉ là một bữa cơm no của ông bà lão không cậy nhờ con cháu. Những vòng xe hoa lách cách lướt ngang. Chẳng một tiếng rao. Mấy bó hoa dùng thứ ngôn ngữ riêng để gọi lòng người chộn rộn. Nét đặc trưng của thu Hà Nội kéo người ta về một thoáng lãng mạn, ngắn ngủi. Rồi cứ hễ thấy xe hoa dạo quanh phố phường, là biết thu đã về trên mảnh đất văn hiến. Đôi khi nó trở thành cơn nghiện của những kẻ lữ hành. Ôm một bó hoa tươi, thả dáng bên chiếc xe đạp đượm đầy sắc màu đồng nội, nhấn nút chụp để giữ nét dịu dàng vào ngay khoảnh khắc ấy. Khoảnh khắc mái tóc dài nhuộm màu nắng giữa phố xá, lướt ngang nụ cười thiếu nữ bên những bó hoa.

nhung-xe-hoa-mang-thu-ha-noi-ve-tren-pho-anh-tran-hoang-long.jpg

Thu Hà Nội về, nhanh như một cái chớp mắt. Thời gian tựa bóng câu qua cửa, chẳng chờ người ta kịp uống thêm viên thuốc giảm đau cho một cơn mất mát cũ. Thu Hà Nội cứ về như thế, đột ngột, ngổn ngang. Tôi nhớ mãi tấm lưng cong trĩu trịt mồ hôi của bà sau những thúng hoa. Cũng với cái xe đạp đã chẳng còn rõ màu sơn nguyên bản, bà chở thu Hà Nội đi khắp phố phường. Thúng hoa chất đầy những bó cúc, bó sen, được bà gói bằng mấy tờ báo đã đọc của bố. Có vài người vét vài đồng tiền giấy, mua lẻ mấy nhánh hoa chứ chẳng ôm trọn bó. Bà niềm nở bán với cái hồ hởi chẳng chút thiệt hơn. Mở bung những bó đã cột chặt xinh xắn. Bông này tươi rói. Bông kia còn nụ, tiện chưng lâu. Bà vừa nói vừa lựa cho mấy vị khách. Cái đẹp luôn cần được nâng niu. Và ai yêu cái đẹp, dù chẳng thể mua trọn bó, cũng đáng để trân trọng. Bà nói thế rồi tủm tỉm cười. Cái nụ cười với nếp nhăn xô lệch khóe miệng, như chạm hẳn vào dây đeo của chiếc nón lá. Bà chở hoa trên mấy vòng quay xe đạp. Cút kít. Từ từ. Thế nhưng, từ phía sau lưng, nơi đã đẫm mồ hôi rin rít, tôi như thấy bà chở cả một trời nhớ thương. Cái đẹp của người Tràng An cứ thế đầy tràn qua bóng lưng mưu sinh và xe hoa bình dị.

Bà mất vào một sáng chớm mưa nhẹ. Xe hoa dựng góc nhà giăng đầy mạng nhện dính mắc. Thu Hà Nội chợt lạnh lẽo với vài ba vạt gió cuốn trên mái tóc muối tiêu của bố. Đời người như một thước phim không có sẵn kịch bản. Ai rồi cũng phải qua miền cò trắng xa xôi. Bố cất chiếc nón lá của bà dưới cái bàn thờ vừa dựng bằng cây gỗ nhỏ. Chiếc nón nằm lặng lẽ, vấn vít mùi nhang khói. Chẳng còn hương hoa của một ngày đầu thu Hà Nội chìm trong vành nón. Dưới hiên, thúng hoa chỏng chơ đựng vài ba bịch giấy gói chưa kịp dùng hết. Ngoài phố, thu vẫn thủng thẳng về. Hình như nó đã kịp trốn vào xe hoa khác của một cô bán hàng với bộ đồ lao động. Không có bà, thu vẫn về, Hà Nội vẫn duy mỹ. Bởi trên khắp nẻo xứ Đông Kinh, những tấm lưng trĩu trịt gánh mùa hoa đang tiếp nối nhau qua những nhịp thở. Chỉ là, cái bà hàng hoa răng đen chuyên mở bó bán lẻ dạo trước, đã chẳng còn xuất hiện quanh phố xá đượm hương./.

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Nguyễn Trần Thanh Trúc. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.

Bài liên quan
  • Thanh âm ngày ấy
    Mẹ là con gái út thứ 5 của một gia đình nghèo sinh sống bằng nghề may vá thuê ở một làng quê ngoại thành Hà Nội. Nếu mẹ không có nhan sắc, không có nước da “trắng như trứng gà bóc”, suối tóc đen dày rủ mượt đến tận gót chân thì có lẽ cha tôi đã không “phải lòng” mà cương quyết “chống lại” quan niệm cổ xưa “môn đăng hậu đối” của ông bà nội để bằng mọi cách cưới hỏi mẹ tôi về làm vợ, làm dâu con trong một gia đình buôn bán đồ gỗ có tiếng giữa phố cổ Tràng An.
(0) Bình luận
  • Vui, buồn Hà Nội vẫn bao dung
    Mười năm cho một cuộc tình thì dài, nhưng mười năm với một nơi mình gắn bó như Hà Nội thì lại thấy ngắn ngủi biết bao nhiêu. Với tôi, một thập kỷ trôi qua nhanh như một giấc ngủ trưa, như một cái chợp mắt giữa đêm đông lạnh buốt.
  • Khu lưu niệm Trưởng ban Thường trực Quốc hội Bùi Bằng Đoàn - Nơi lưu giữ ký ức về một nhân cách lớn của Thủ đô Hà Nội
    Những ngày cuối năm 2025, tôi có dịp đến Khu lưu niệm Trưởng ban Thường trực Quốc hội Bùi Bằng Đoàn tại thôn Bặt Chùa, xã Ứng Thiên, thành phố Hà Nội. Giữa cánh đồng rộng mở, trong làn gió nhè nhẹ và sự thanh bình của một miền quê còn đậm nét Bắc Bộ ở phía nam Thủ đô, Khu lưu niệm hiện lên trang nghiêm mà gần gũi. Bước chân tôi chợt chậm lại như đang đi vào một không gian của ký ức, nơi lưu giữ câu chuyện về một nhân cách lớn đã dành trọn cuộc đời phụng sự đất nước và Nhân dân.
  • Thánh đường nghệ thuật giữa Thủ đô
    Giữa lòng Thủ đô, Nhà hát Lớn Hà Nội sừng sững hiện lên như một viên ngọc, khúc xạ, lan tỏa ánh sáng và âm thanh. Kiến trúc của công trình mang vẻ đẹp vượt thời gian và không gian, lộng lẫy đến nao lòng. Ở vị trí đắc địa, ngay đầu phố Tràng Tiền, nơi đồng quy của những con đường đẹp như mơ. Tòa nhà kiêu sa, khoe dáng giữa quảng trường Cách mạng Tháng 8 rộng thênh thênh. Nhìn từ xa, mái vòm vàng óng ánh cùng những mảng tường màu sơn vàng nhạt, Nhà hát Lớn làm tôi liên tưởng đến một bông hoa cúc vàng đang từ từ hé mở, lặng lẽ tỏa hương nghệ thuật và tình yêu bất tận với Hà Nội và cả nước.
  • Chuông chiều Thiên Niên và dấu tích vị khai khoa đất Thăng Long Bùi Quốc Khái
    Chiều muộn, khi bước qua cổng tam quan của chùa Thiên Niên (số 308, đường Lạc Long Quân, thành phố Hà Nội), tôi chợt nghe tiếng chuông chùa ngân dài giữa không gian ven hồ lộng gió. Âm thanh ấy không quá lớn, nhưng đủ khiến lòng người chùng xuống. Giữa nhịp sống gấp gáp của Hà Nội hôm nay, có những khoảnh khắc như vậy khiến ta cảm giác mình vừa đi ngược dòng thời gian để trở về với một miền ký ức rất sâu của đất Thăng Long xưa.
  • Sông Hồng "tiếng hát bốn ngàn năm"
    Hà Nội trong tôi không chỉ có ba mươi sáu phố phường thâm nghiêm, cổ kính cùng những di tích trầm mặc của kinh đô Thăng Long; không chỉ có núi Tản bồng bềnh mây trắng cùng với những mái chùa, mái đình rêu phong của vùng đất thiêng xứ Đoài... mà còn có một dòng sông Hồng đỏ nặng phù sa. Với tôi, Hà Nội gắn liền với sông Hồng. Bởi lẽ, dòng sông ấy chính là người mẹ nhân hậu, vô cùng vĩ đại, đã sinh thành ra vùng đất Thăng Long - Hà Nội nói riêng và bồi đắp nên cả một dải châu thổ Bắc Bộ nói chung. Sự gắn kết ấy không đơn giản là một phép cộng cơ học mà là sự hòa quyện máu thịt không thể tách rời. Song hành cùng Hà Nội, khúc sông cong cong như một vành tai ấy không những là một chứng nhân lịch sử trung kiên, lặng lẽ ghi dấu từng nhịp thở thăng trầm mà còn ôm ấp, che chở, nuôi dưỡng Hà Nội trong suốt chiều dài lịch sử hình thành và kiêu hãnh vươn mình.
  • Nét cổ ở làng cổ Đường Lâm
    Làng cổ Đường Lâm là làng cổ độc đáo, đặc sắc trong những làng cổ đang còn lại trên đất nước ta. Mê cổng làng Mông Phụ, mê làng cổ Đường Lâm và đặc biệt ngưỡng mộ, tri ân mảnh đất có hai vị vua hết lòng vì xã tắc, du khách luôn muốn tìm về đây.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • [Podcast] Tản văn: Nơi gió được sinh ra
    Gió không về với nhân gian mà dạo chơi nữa. Trưa, nắng gắt gao nở một nụ cười bí hiểm. Yên gió, hàng cây đứng lặng ngả bóng vào nhau. Lá rơm rớm giọt sầu gục xuống. Phố thấp thoáng những bóng người chạy trốn, bịt kín khuôn mặt. Từng luồng bụi vẫn bay lơ lửng trên không trung, biến hình mờ ảo bám vào nóc nhà, khe cửa, vấn vít hàng quán, vỉa hè, lối người qua lại. Tôi chạy vội về với cánh đồng trong cơn mơ, gió yên lặng ngả xuống vai mình.
  • Nhà biên kịch Phạm Thị Thanh Hà: “Kỷ nguyên số mở ra nhiều cơ hội cho hoạt hình Việt Nam”
    Mùa phim hè 2026 chứng kiến sự áp đảo của các bộ phim hoạt hình ngoại tại phòng vé Việt Nam, trong khi hoạt hình Việt tạm thời vắng bóng sau những tín hiệu khởi sắc của năm 2025. Phải chăng đây là một bước chững lại đáng lo ngại hay chỉ là khoảng lặng cần thiết để chuẩn bị cho một giai đoạn phát triển mới? Phóng viên Tạp chí Người Hà Nội đã có cuộc trao đổi với nhà biên kịch Phạm Thị Thanh Hà - Trường Phòng Kịch bản, Hãng phim hoạt hình Việt Nam về thực trạng, cơ hội cũng như nhưng triển vọng của hoạt hình Việt Nam trong kỷ nguyên số.
  • Xây dựng hệ giá trị văn hóa Thăng Long - Hà Nội trong thời kỳ hội nhập
    Trong bối cảnh hội nhập sâu rộng và khát vọng phát triển đất nước ngày càng mạnh mẽ, việc xây dựng hệ giá trị văn hóa Thăng Long - Hà Nội không chỉ là nhiệm vụ bảo tồn những giá trị truyền thống mà còn là quá trình nuôi dưỡng sức sáng tạo, nâng cao năng lực tiếp nhận văn hóa của cộng đồng và phát huy vai trò của đội ngũ trí thức, văn nghệ sĩ. Để văn hóa thực sự trở thành nguồn lực nội sinh cho sự phát triển bền vững, cần đồng thời củng cố các chủ thể sáng tạo, hoàn thiện thiết chế văn hóa và tạo dựng môi trường thuận lợi cho các giá trị văn hóa lan tỏa trong đời sống đương đại.
  • Vui, buồn Hà Nội vẫn bao dung
    Mười năm cho một cuộc tình thì dài, nhưng mười năm với một nơi mình gắn bó như Hà Nội thì lại thấy ngắn ngủi biết bao nhiêu. Với tôi, một thập kỷ trôi qua nhanh như một giấc ngủ trưa, như một cái chợp mắt giữa đêm đông lạnh buốt.
  • Hà Nội đẩy mạnh công tác lấy mẫu ADN, xác định danh tính hài cốt liệt sĩ chưa rõ thông tin
    Hướng tới kỷ niệm 80 năm Ngày Thương binh - Liệt sĩ (27/7/1947 - 27/7/2027), Hà Nội đang đồng loạt triển khai công tác lấy và bàn giao mẫu hài cốt liệt sĩ. Đây là nhiệm vụ chính trị - xã hội mang ý nghĩa nhân văn sâu sắc, góp phần thực hiện hiệu quả "Chiến dịch 500 ngày đêm đẩy mạnh tìm kiếm, quy tập và xác định danh tính hài cốt liệt sĩ".
Đừng bỏ lỡ
  • Đánh thức bảo tàng bằng ứng dụng nghệ thuật liên ngành
    Hệ thống bảo tàng đang đứng trước những yêu cầu thay đổi theo hướng đa dạng, linh hoạt và hấp dẫn hơn trong cách tổ chức trưng bày nhằm thu hút du khách. Theo đó, bên cạnh các tư liệu, hiện vật, sự kết hợp giữa công nghệ, nghệ thuật sắp đặt và các yếu tố liên ngành đóng vai trò quan trọng, mang đến cho khách tham quan một hành trình thấu hiểu quá khứ theo nhiều cách khác nhau.
  • Kiêng kỵ thần linh ở thôn Lặt, xã Ba Vì
    Vào thế kỷ XVI, vùng đất dưới chân núi Tản, ven sông Đà còn hoang vu. Một số người Mường Bi, Mường Thàng từ Thanh Hóa tìm đến nơi đây sinh cơ lập nghiệp. Cụ Nguyễn Trung Hành là người đầu tiên đến khai phá vùng đất mới. Ban đầu, người dân chặt tre nứa trong rừng, rồi chẻ lạt và chở bằng thuyền đi bán khắp nơi.
  • Xây dựng Làng Văn hóa các dân tộc Việt Nam thành tổ hợp du lịch đẳng cấp quốc tế
    Sau khi chính thức được chuyển giao về UBND thành phố Hà Nội quản lý vào tháng 6/2026, Làng Văn hóa - Du lịch các dân tộc Việt Nam đang đứng trước bước ngoặt lớn. Từ một điểm đến phụ thuộc vào ngân sách, nơi đây được định hướng trở thành tổ hợp văn hóa, du lịch và giải trí mang tầm vóc quốc tế, đóng vai trò hạt nhân trong cực tăng trưởng phía Tây của Thủ đô. Chiều ngày 10/7, Ủy viên Bộ Chính trị, Bí thư Thành ủy Hà Nội Trần Đức Thắng đã chủ trì buổi làm việc để định hình dòng chảy phát triển mới cho quần thể di sản này.
  • Ra mắt không gian nghệ thuật quy tụ 3 loại hình di sản xẩm, ca trù và múa rối nước
    Không gian văn hóa CADAO Collective chính thức ra mắt tại số 66 Tô Ngọc Vân (phường Tây Hồ, Hà Nội) với chương trình nghệ thuật đặc biệt quy tụ 3 loại hình di sản tiêu biểu của Thăng Long - Hà Nội gồm xẩm, ca trù và múa rối nước.
  • Triển lãm “Di sản vàng son - Tinh hoa hội tụ”
    Hơn 100 hiện vật/bộ hiện vật độc đáo được chế tác dưới thời Nguyễn được đưa ra triển lãm, giới thiệu đến công chúng từ ngày 10/7 - 9/10 tại điện Long An (03 Lê Trực, phường Phú Xuân, TP Huế).
  • Festival Mỹ thuật trẻ lần thứ VIII: Tôn vinh sức sáng tạo của thế hệ nghệ sĩ trẻ
    Sáng 10/7, tại Trung tâm Nghệ thuật Đương đại Vincom (VCCA) đã diễn ra Lễ khai mạc Festival Mỹ thuật trẻ lần thứ VIII - năm 2026. Sự kiện góp phần tôn vinh sức sáng tạo của thế hệ nghệ sĩ trẻ, đồng thời phản ánh những xu hướng mới của mỹ thuật đương đại Việt Nam.
  • Hà Nội tăng cường tuyên truyền thúc đẩy xây dựng chính quyền số, kinh tế số và xã hội số
    Thành phố đặt mục tiêu phủ sóng truyền thông toàn diện khi yêu cầu 100% cơ quan nhà nước tuyên truyền trên cổng thông tin điện tử, đồng thời 100% sở, ban, ngành và địa phương phải đăng tải tài liệu hướng dẫn kỹ năng số, kết hợp xây dựng các chuyên trang, chuyên mục trên báo chí. Chiến lược phấn đấu đưa thông tin dịch vụ và kỹ năng số tiếp cận trên 90% người dân, hướng dẫn kỹ năng số cơ bản cho 100% hộ nghèo, cận nghèo, cũng như tập trung bồi dưỡng chuyên môn cho đội ngũ cán bộ và Tổ chuyển đổi số cộng đồng.
  • "Tiết học GenZ": Khi gia đình, nhà trường và học sinh cùng đồng hành trên chuyến xe nói không với ma túy
    Nhằm tăng cường công tác giáo dục pháp luật và chủ động phòng ngừa các vi phạm pháp luật về ma túy trong môi trường học đường, Ban Chỉ đạo phòng, chống ma túy Thành phố Hà Nội đã chuẩn bị một chương trình đặc biệt mang tên "Tiết học GenZ" với chủ đề "Chuyến xe: Hành trình của những lựa chọn".
  • Hà Nội chủ động phòng cháy, chữa cháy phòng nguy cơ hỏa hoạn từ cơ sở
    Vừa qua, Đội CC&CNCH Khu vực số 14 – Phòng Cảnh sát PCCC&CNCH Công an TP Hà Nội phối hợp với Công an phường Tây Hồ tổ chức tuyên truyền PCCC&CNCH cho người dân tại các ngõ sâu trên địa bàn.
  • Phát huy sức mạnh văn hóa để bảo vệ chủ quyền trên không gian số
    Sáng 15/7, tại trụ sở Bộ VHTTDL đã diễn ra buổi họp báo thường kỳ quý II năm 2026, thông tin kết quả 6 tháng đầu năm và nhiệm vụ trọng tâm cuối năm.
Những tấm lưng gánh trĩu mấy mùa hoa
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO