Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Những tấm lưng gánh trĩu mấy mùa hoa

Nguyễn Trần Thanh Trúc 16:31 19/08/2024

Chớm thu, Hà Nội còn hừng nắng. Tháng tám phớt ngang hồ vài cơn gió nhẹ, lợn gợn chút sóng nhỏ lẻ quanh bờ. Tôi ngồi thụt dưới mái hiên ngói bạc, nơi có vài ba cái ghế nhựa đỏ lụp xụp của sạp báo. Ngó ngang. Mấy bó cúc họa mi đủ màu đang lọt thỏm trong xô nhựa, đặt sau yên xe đạp của một cô bán hàng. Tím, vàng, hồng nhạt. Từng cụm hoa chen chúc. Có đóa đã nở rộ. Có nụ còn chúm chím hé. Cái xinh tươi của thu Hà Nội như thủng thẳng về trong một góc phố. Bất chợt và bỡ ngỡ chẳng ai kịp ngờ.

20a05035-06.jpg
Cái đẹp của người Tràng An cứ thế đầy tràn qua bóng lưng mưu sinh và xe hoa bình dị... (ảnh: minh hoạ, nguồn: internet)

Xe chở hoa đá chống, dựng nghiêng bên lề. Chẳng biết cô bán hàng vừa chạy vội đi đâu. Chiếc nón vắt ngang tay ghi-đông, lủng lẳng hứng vài đợt gió cùng bụi rin rít. Mấy con đường quanh đó đang xào xạc lá rụng, trong ánh mắt của kẻ mộng mơ, chợt trở về ảnh tĩnh với hai màu trắng đen. Phố xá thiên vị, chỉ giữ lại sắc màu cho riêng thúng hoa bên lề. Có lẽ cái đẹp thường được ưu ái và dễ dàng rung cảm. Thứ rung cảm từ những tâm hồn tinh khôi, hoặc chí ít còn góc nhỏ cho sự tinh khôi cư trú. Thế là người ta càng muốn hướng về những xe hoa, bước tới, chạm lấy, hít hà cái hương đồng nội giữa phố phường ngập ngụa mùi xăng xe. Ai cũng hối hả, ai cũng ngược xuôi. Đôi khi sự thoăn thoắt của thành phố “không vội” đều dành cả cho nỗi niềm với những điều duy mỹ như thế.

Tôi bước tới những thúng hoa trĩu trịt. Vài bó sen hồng còn ẩn nụ như những búp măng vừa nhú. Cô bán hàng từ bên kia đường bước sang, trên trán rít mồ hôi cùng vài ba hơi thở nóng hổi vì chạy vội. Cô đon đả chào hàng. Nụ cười còn vương cái nắng hè chưa tắt hẳn. Hình như cô mới chỉ kịp đưa thu Hà Nội ra phố vào sớm nay, vài bịch giấy gói nhét trong bao treo lủng lẳng dưới yên xe hãy còn đầy ắp. Tôi hít hà cái hương thu se sẽ nấp trong mớ lá sen xanh mướt tràn thớ gân, chọn một bó đầy mùi giao mùa cho cái mở hàng của tiết trời tháng tám. Ôm trên tay trĩu trịt một trời thu, thả bước trên con đường Phan Đình Phùng với những hàng cây xanh rợp bóng, thấy nắng như hóa thành thực thể, rọi xuống phố những cột sáng vàng mờ qua tán lá. Thu Hà Nội về với những điều đẹp đẽ, chợt thích hợp quá để tìm ai đó tựa bên vai.

Tôi cứ đi. Vài chiếc xe lướt ngang. Vài người dạo bộ thủng thẳng. Phố phường Hà Nội chợt như dịu dàng đôi chút khi thấy bó sen hồng tôi ôm trên tay. Chẳng ai nỡ bấm còi to tiếng. Tiếng rít bánh xe. Tiếng nhạc từ đài phát thanh. Hay tiếng bọn trẻ đùa nhau bên hè phố. Thứ âm điệu của một mùa mưa giăng lá đổ, vào một sáng tháng tám, đổ ập đầy tràn ngõ ngách Tạm Thương. Tôi cứ đi. Tiếng còi xe bim bíp dẫn tôi về chợ hoa Quảng Bá. Mấy cô hàng hoa chở sau lưng một thúng mưu sinh. Thứ mưu sinh mang giấc mơ đến trường của lũ trẻ trong nhà. Hoặc có khi chỉ là một bữa cơm no của ông bà lão không cậy nhờ con cháu. Những vòng xe hoa lách cách lướt ngang. Chẳng một tiếng rao. Mấy bó hoa dùng thứ ngôn ngữ riêng để gọi lòng người chộn rộn. Nét đặc trưng của thu Hà Nội kéo người ta về một thoáng lãng mạn, ngắn ngủi. Rồi cứ hễ thấy xe hoa dạo quanh phố phường, là biết thu đã về trên mảnh đất văn hiến. Đôi khi nó trở thành cơn nghiện của những kẻ lữ hành. Ôm một bó hoa tươi, thả dáng bên chiếc xe đạp đượm đầy sắc màu đồng nội, nhấn nút chụp để giữ nét dịu dàng vào ngay khoảnh khắc ấy. Khoảnh khắc mái tóc dài nhuộm màu nắng giữa phố xá, lướt ngang nụ cười thiếu nữ bên những bó hoa.

nhung-xe-hoa-mang-thu-ha-noi-ve-tren-pho-anh-tran-hoang-long.jpg

Thu Hà Nội về, nhanh như một cái chớp mắt. Thời gian tựa bóng câu qua cửa, chẳng chờ người ta kịp uống thêm viên thuốc giảm đau cho một cơn mất mát cũ. Thu Hà Nội cứ về như thế, đột ngột, ngổn ngang. Tôi nhớ mãi tấm lưng cong trĩu trịt mồ hôi của bà sau những thúng hoa. Cũng với cái xe đạp đã chẳng còn rõ màu sơn nguyên bản, bà chở thu Hà Nội đi khắp phố phường. Thúng hoa chất đầy những bó cúc, bó sen, được bà gói bằng mấy tờ báo đã đọc của bố. Có vài người vét vài đồng tiền giấy, mua lẻ mấy nhánh hoa chứ chẳng ôm trọn bó. Bà niềm nở bán với cái hồ hởi chẳng chút thiệt hơn. Mở bung những bó đã cột chặt xinh xắn. Bông này tươi rói. Bông kia còn nụ, tiện chưng lâu. Bà vừa nói vừa lựa cho mấy vị khách. Cái đẹp luôn cần được nâng niu. Và ai yêu cái đẹp, dù chẳng thể mua trọn bó, cũng đáng để trân trọng. Bà nói thế rồi tủm tỉm cười. Cái nụ cười với nếp nhăn xô lệch khóe miệng, như chạm hẳn vào dây đeo của chiếc nón lá. Bà chở hoa trên mấy vòng quay xe đạp. Cút kít. Từ từ. Thế nhưng, từ phía sau lưng, nơi đã đẫm mồ hôi rin rít, tôi như thấy bà chở cả một trời nhớ thương. Cái đẹp của người Tràng An cứ thế đầy tràn qua bóng lưng mưu sinh và xe hoa bình dị.

Bà mất vào một sáng chớm mưa nhẹ. Xe hoa dựng góc nhà giăng đầy mạng nhện dính mắc. Thu Hà Nội chợt lạnh lẽo với vài ba vạt gió cuốn trên mái tóc muối tiêu của bố. Đời người như một thước phim không có sẵn kịch bản. Ai rồi cũng phải qua miền cò trắng xa xôi. Bố cất chiếc nón lá của bà dưới cái bàn thờ vừa dựng bằng cây gỗ nhỏ. Chiếc nón nằm lặng lẽ, vấn vít mùi nhang khói. Chẳng còn hương hoa của một ngày đầu thu Hà Nội chìm trong vành nón. Dưới hiên, thúng hoa chỏng chơ đựng vài ba bịch giấy gói chưa kịp dùng hết. Ngoài phố, thu vẫn thủng thẳng về. Hình như nó đã kịp trốn vào xe hoa khác của một cô bán hàng với bộ đồ lao động. Không có bà, thu vẫn về, Hà Nội vẫn duy mỹ. Bởi trên khắp nẻo xứ Đông Kinh, những tấm lưng trĩu trịt gánh mùa hoa đang tiếp nối nhau qua những nhịp thở. Chỉ là, cái bà hàng hoa răng đen chuyên mở bó bán lẻ dạo trước, đã chẳng còn xuất hiện quanh phố xá đượm hương./.

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Nguyễn Trần Thanh Trúc. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.

Bài liên quan
  • Thanh âm ngày ấy
    Mẹ là con gái út thứ 5 của một gia đình nghèo sinh sống bằng nghề may vá thuê ở một làng quê ngoại thành Hà Nội. Nếu mẹ không có nhan sắc, không có nước da “trắng như trứng gà bóc”, suối tóc đen dày rủ mượt đến tận gót chân thì có lẽ cha tôi đã không “phải lòng” mà cương quyết “chống lại” quan niệm cổ xưa “môn đăng hậu đối” của ông bà nội để bằng mọi cách cưới hỏi mẹ tôi về làm vợ, làm dâu con trong một gia đình buôn bán đồ gỗ có tiếng giữa phố cổ Tràng An.
(0) Bình luận
  • Mùi phố…
    Không biết bắt đầu từ khi nào nhưng có lẽ phải từ rất lâu rồi, tôi có thói quen thích lang thang một mình ngắm phố. Tôi thích ngắm Hà Nội bất kể là nắng hay mưa, cả khi trời nóng lẫn khi trời trở lạnh. Trong hành trình ấy, tôi không chỉ chứng kiến một Hà Nội đổi khác mà còn như nghiện cái mùi của phố khi lang thang cùng nó.
  • Tiếng búa cuối cùng trên phố Hàng Bạc
    Phố Hàng Bạc hôm nay ồn ào và lấp lánh. Sáng sớm đã nghe tiếng xe máy, tiếng rao hàng, tiếng loa phường. Cửa tiệm vàng bạc nối đuôi nhau, tủ kính lấp lánh trưng bày những sản phẩm công nghiệp bóng loáng, đẹp đẽ một cách vô hồn. Những chiếc máy ảnh ngoại quốc chụp vội, những bàn tay xa lạ lướt qua tủ kính, chẳng ai kịp nghe thấy tiếng động từ trong ngõ nhỏ. Phố Hàng Bạc bây giờ giàu có, hiện đại, nhưng hình như thiếu một thứ gì. Thiếu cái âm thanh cũ, cái nhịp đập cũ của làng nghề.
  • Hà Nội - Một góc quê trong lòng phố
    Có những thành phố người ta nhớ đến vì những công trình lớn, những con đường rộng thênh thang hay ánh đèn rực rỡ về đêm. Còn Hà Nội, với tôi, lại bắt đầu từ một con ngõ nhỏ và một người bà không còn biết giờ đã về đâu.
  • Hà Nội - Nhớ kem Tràng Tiền
    Tôi sinh ra và lớn lên ở Thủ Đức, TP.HCM. Bố mẹ tôi từ miền Bắc đã di chuyển vào miền Nam sinh sống sau ngày giải phóng đất nước. Cách vài năm, tôi lại bay ra Hà Nội thăm họ hàng ở đấy. Tháng này, tôi có dịp bay ra Hà Nội, cũng là để thắp nén nhang cho người bác ở quận Ba Đình, tròn 100 ngày bác mất.
  • Hà Nội đổi thay và trăn trở
    Trong dịp Hà Nội kỷ niệm tròn 1.000 năm vua Lý Công Uẩn dời đô từ Hoa Lư về thành Đại La, rồi sau đó đổi tên thành Thăng Long, tôi, dù ở một phương trời xa cách nửa vòng trái đất, vẫn không khỏi bồi hồi, xúc động xen lẫn niềm tự hào khi dõi theo đại lễ qua màn ảnh nhỏ. Và mới đó thôi, đã hơn 16 năm tôi rời xa Hà Nội của mình, mang những kiến thức học được đi dựng xây các công trình trên khắp mọi miền Tổ quốc. Mỗi dịp được trở về Thủ đô, dù có khi chỉ thoáng qua vài giờ ngắn ngủi, trong tôi vẫn luôn dâng lên cảm giác trở về một nơi thân thuộc và dấu yêu.
  • Mùa thu Hồ Gươm
    Chiều dần buông nắng, mặt nước hồ thu bỗng trở lên huyền diệu. Ngắm nhìn bầu trời trong vắt hiền hòa, lung linh mây trắng lãng du trên muôn ngàn sóng biếc lấp lánh, bất chợt tôi nhận ra một điều: gần gũi và gắn bó với Hà Nội hơn nửa đời người, đã bao lần đến thăm đền vua Lê, đã bao lần dạo quanh bên Tháp Rùa nhưng thú thực, chưa bao giờ tôi lại thấy trái tim của Thủ đô đẹp hơn trong buổi hoàng hôn mùa thu.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Những món quà của tạo hóa
    Tôi rất cô đơn, không có lấy một người bạn nào để gọi là thân. Vì không giỏi giao tiếp hay vì không tìm được người nào đủ tin tưởng để mở lòng mình ra, tôi không biết nữa, chỉ thấy mỗi khi lòng đầy lên là lại ước mình được rủ rỉ cùng Dung.
  • [Podcast] Truyện ngắn: Cô giáo dạy văn
    Cô Mậu là giáo viên dạy văn lớp chúng tôi. Cô ở độ tuổi trung niên, người hơi đậm, giọng khàn, mắt sắc, ít cười. Gần đến giờ kiểm tra viết, chúng tôi thường căng não hơn dây đàn bởi phải thực hiện một trong hai điều: Thứ nhất là phải thuộc lòng những bài cô cho chép để trả chữ (việc này khó). Thứ hai là tìm “kế”.... thoát điểm thấp dẫu không thể thuộc lòng (việc này khó hơn việc thứ nhất).
  • Chùm thơ của tác giả Nguyễn Tân Quảng
    Tạp chí Người Hà Nội xin trân trọng giới thiệu chùm thơ của tác giả Nguyễn Tân Quảng.
  • Cháo cá rô Vân Đình
    Người Vân Đình vốn giỏi chế biến thức ăn. Thịt chó Vân Đình với “17 món” nổi tiếng cả nước. Canh bún, riêu cua nơi đây, ai ăn một lần đều nhớ mãi.
  • Hà Nội thúc đẩy kết nối đô thị ASEAN qua Hội nghị Lãnh đạo các Thành phố năm 2026
    Hà Nội sẽ tổ chức Hội nghị Lãnh đạo các Thành phố ASEAN từ ngày 07 - 10/6/2026 với sự tham dự của khoảng 350 đại biểu trong nước và quốc tế. Sự kiện không chỉ góp phần tăng cường hợp tác giữa các đô thị trong khu vực ASEAN mà còn khẳng định vai trò, vị thế của Thủ đô Hà Nội trong tiến trình hội nhập, phát triển đô thị thông minh, bền vững và giàu bản sắc.
Đừng bỏ lỡ
  • Chùm thơ của tác giả Vũ Thị Minh Thu
    Tạp chí Người Hà Nội xin trân trọng giới thiệu chùm thơ của tác giả Vũ Thị Minh Thu.
  • Độc đáo lễ hội chùa Nành
    Chùa Nành (xã Phù Đổng, thành phố Hà Nội) còn gọi là chùa Cả, có tên chữ là Pháp Vân cổ tự hoặc chùa Đại Thiền. Chùa thờ bà Pháp Vân, người đứng đầu trong hệ thống Tứ Pháp được thờ ở Việt Nam. Chùa được Bộ Văn hóa - Thông tin công nhận là Di tích lịch sử văn hóa cấp Quốc gia vào năm 1989.
  • Âm nhạc cuối tuần: Điểm hẹn của ký ức Hà Nội
    Có những ca khúc chỉ cần giai điệu cất lên cũng đủ gợi ra hình ảnh của một thành phố. Đó có thể là hơi thở dịu mát của Hà Nội sau cơn mưa đầu hạ, là sắc xanh của cỏ cây quanh hồ Gươm, là nhịp sống đang chuyển động giữa phố phường, hay cảm giác thân thuộc còn lưu giữ trong ký ức nhiều thế hệ. Và chiều 24/5, tại Nhà Bát Giác – Vườn hoa Lý Thái Tổ, những thanh âm cảm xúc ấy sẽ tiếp tục trở lại trong chương trình “Âm nhạc cuối tuần” do NSƯT Quyền Văn Minh cùng các nghệ sĩ Bình Minh Jazz Club thực hiện.
  • Bảo tồn và phát huy giá trị di sản: Hội Gióng – Đền Phù Đổng
    Trong những năm qua, việc bảo tồn và phát huy giá trị các di tích lịch sử, văn hóa trên địa bàn Thủ đô luôn được các cấp chính quyền quan tâm và cụ thể hóa bằng những hành động thiết thực từ việc nghiên cứu, sưu tầm, kiểm kê, bảo quản, trưng bày đến quản lý các di tích lịch sử - văn hóa trên địa bàn…
  • Bộ truyện “Hội chuột thiên tài”: Khơi cảm hứng khám phá khoa học cho trẻ nhỏ
    Crabit Kidbooks liên kết cùng NXB Hà Nội vừa ra mắt độc giả Việt Nam bộ truyện khoa học thiếu nhi nổi tiếng thế giới “Hội chuột thiên tài” của tác giả, họa sĩ người Đức Torben Kuhlmann. Bộ sách do dịch giả Kim Ngân chuyển ngữ, dành cho độc giả từ 6 tuổi trở lên.
  • [Podcast] Tản văn: Nhớ một thời xa vắng
    Có những ký ức không bao giờ cũ. Chúng lặng lẽ nằm lại nơi góc khuất của tâm hồn, chỉ chờ một làn gió, một tiếng mưa hay chút hương rừng cũng đủ khơi dậy tất cả. Với tôi, ký ức ấy mang hình hài một cơn mưa rừng, cơn mưa của những chiều nhập nhoạng, khi núi rừng mờ dần sau lớp bụi nước trắng xóa, và lòng người cũng lặng như sương.
  • Chính phủ đẩy mạnh triển khai Nghị quyết về phát triển văn hóa Việt Nam từ 1/7/2026
    Phó Thủ tướng Chính phủ Phạm Thị Thanh Trà ký Quyết định số 875/QĐ-TTg ban hành Kế hoạch triển khai thi hành Nghị quyết số 28/2026/QH16 của Quốc hội về phát triển văn hóa Việt Nam.
  • 3 diễn viên Nhà hát Cải lương Hà Nội tranh tài tại Cuộc thi Tài năng Diễn viên Cải lương toàn quốc 2026
    Nhà hát Cải lương Hà Nội vừa tổ chức buổi tổng duyệt quan trọng cho các tiết mục dự thi “Cuộc thi Tài năng Diễn viên Cải lương toàn quốc - 2026” tại TP Hồ Chí Minh.
  • TP.Huế tu sửa Di tích kiến trúc nghệ thuật cấp Quốc gia đình Văn Xá
    Đầu tư hơn 1,3 tỷ đồng tu sửa Di tích kiến trúc nghệ thuật đình Văn Xá (phường Hương Trà, TP Huế) dưới thời vua Tự Đức để bảo tồn và phát huy giá trị di sản văn hóa.
  • Biểu diễn nghệ thuật truyền thống vào chiều thứ Bảy hằng tuần tại khu vực Lăng Chủ tịch Hồ Chí Minh
    Từ nay đến quý IV năm 2026, Nhà hát Ca Múa Nhạc Thăng Long sẽ tổ chức biểu diễn nghệ thuật truyền thống định kỳ vào chiều thứ Bảy hằng tuần tại khu vực Lăng Chủ tịch Hồ Chí Minh. Mỗi chương trình có thời lượng khoảng 75 phút với nội dung “Nhạc cụ dân tộc truyền thống và các ca khúc dân ca Việt Nam”.
Những tấm lưng gánh trĩu mấy mùa hoa
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO