Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Những người gieo hạt âm thầm

Vũ Thị Thảo 11:54 31/01/2024

Tôi đến Thành ủy Hà Nội học lớp Bồi dưỡng đảng viên mới K48 khi đất trời Hà Nội đã sang thu, khắp phố phường vương đầy hoa sữa. Vượt qua chặng đường ùn tắc và khét lẹt khói bụi, tôi đi học với tâm thế của một cô học trò nhỏ dại đến từ Trường Đại học Dược Hà Nội, vừa hồi hộp vừa vui sướng vì mình có cơ hội học để tâm hồn được lớn lên. Tôi không biết rằng lớp học ấy sẽ thay đổi tôi rất nhiều, từ nhận thức đến hành động, giúp tôi nhận ra chính mình trong tình yêu quê hương đất nước thiết tha.

hanoimoi.com.vn-uploads-images-tuandiep-2020-03-14-_thanh-uy-tc.jpg
Thành uỷ Hà Nội (ảnh: Hà Nội mới)

Từ cổng bước vào Thành ủy Hà Nội, tôi ngạc nhiên với khung cảnh an lành của những hàng cây, những khoảng không rộng lớn và yên bình. Hà Nội xô bồ dường như ở lại sau lưng tôi, chỉ còn lại cỏ cây và bầu trời trong trẻo. Lòng tôi khẽ rung lên những tình cảm đẹp đẽ, tôi có cảm giác thân thương như đang trở về ngôi nhà và khu vườn xanh ngắt ở quê mình. Trước hội trường là cây ngọc lan xòe tán rộng, hương hoa dịu dàng mang lại tâm tình dễ chịu cho mỗi học viên khi bước vào lớp.

Bài học đầu tiên của chúng tôi do cô Trương Thị Dung dạy về Đảng bộ khối. Tôi rất ngỡ ngàng vì lần đầu tiên được nghe những kiến thức về Đảng vô cùng gần gũi, thực tế, dễ hiểu của cô. Cô cũng lồng ghép những ví dụ sinh động và kỷ niệm đáng nhớ của mình khi bước chân vào nghề để chúng tôi hiểu tầm quan trọng của việc hiểu đúng, hiểu sâu, hiểu đến tận cùng những điều về Đảng. Tôi nhìn thấy trong đôi mắt sáng và kiên định của cô lòng nhiệt huyết với nghề, sự say mê của một người gieo hạt cần mẫn. Hết buổi học, gương mặt cô vẫn bừng bừng năng lượng, có lẽ nguồn năng lượng ấy đến từ trái tim nhiệt huyết và ấm áp của cô, khiến bài giảng của cô luôn có lửa. Tôi mong những khóa sau cô Dung tiếp tục giảng dạy để truyền cho nhiều thế hệ trẻ kiến thức đáng quý và bản lĩnh vượt lên trước mọi khó khăn của cô. Tôi cũng nhớ mãi hình ảnh cô khi cô rảo bước ra điểm xe bus để trở về mái ấm riêng của mình. Sau một ngày làm việc nhiều mỏi mệt, cô vẫn rạng rỡ từ trong đáy mắt đến nụ cười. Một người phụ nữ mạnh mẽ nhưng cũng dịu dàng như vậy cứ neo lại trong tâm trí tôi, khiến tôi nghĩ mãi trên chặng đường trở về nhà.

Tôi còn được học cô Phúc An với những bài giảng nhẹ nhàng nhưng sâu lắng. Cô giảng về chuyên đề độc lập dân tộc gắn liền với chủ nghĩa xã hội rất cuốn hút khiến tôi dù hết sức tập trung ghi chép vẫn sợ sẽ bỏ lỡ điều gì. Tôi thấy mình thật nhỏ bé trước những người đồng nghiệp giỏi giang và vô cùng chuyên nghiệp như cô. May mắn cho tôi khi được học cô để tôi học hỏi và bồi đắp thêm kiến thức chuyên ngành cho những bài giảng của mình chỉn chu hơn, sống động hơn. Phương pháp cô An dạy dễ hiểu nên các học viên khác dù không phải những người học chuyên về lý luận chính trị cũng hiểu và chăm chú theo dõi. Cô An rất quan tâm đến học viên, luôn lắng nghe lớp và tương tác với lớp một cách cởi mở, chân thành. Khi cô kết thúc bài giảng của mình với lớp, tôi và nhiều học viên khác đều cảm thấy hụt hẫng và tiếc nuối. Tôi mong rằng sau này tôi có thêm các cơ hội khác để được nghe cô An giảng tiếp.

Chúng tôi còn ấn tượng với thầy Phạm Ngọc. Giọng thầy sang sảng đầy nội lực, phong cách của thầy vừa sâu sắc vừa vô cùng dí dỏm khiến hội trường sôi nổi hẳn lên. Thầy dạy về đường lối phát triển kinh tế xã hội của Đảng say sưa, thầy đưa những kiến thức thực tế vô cùng gần gụi. Nghe thầy giảng, một cách rất tự nhiên, chúng tôi đều bắt đầu nhận ra sợi dây liên kết chặt chẽ của chính mình với vận mệnh dân tộc. Nếu mỗi đảng viên trẻ chúng tôi không nỗ lực thay đổi tư duy, đánh thức khát vọng trong mình thì làm sao kinh tế đất nước có thể cất cánh bay lên, từ đó chúng tôi nhận thức rõ hơn những điều mình cần làm để góp phần thay đổi diện mạo của đất nước. Tôi nhớ mãi câu nói truyền cảm hứng của thầy, rằng thế giới đang bùng nổ cuộc cách mạng khoa học công nghệ, nếu thế hệ trẻ chúng tôi không nỗ lực sẽ để lỡ con tàu 4.0 của thời đại. Thầy cũng nói về vấn đề giáo dục, môi trường, văn hóa với bao trăn trở và khao khát. Có lẽ thầy gửi gắm nhiều hy vọng ở thế hệ đảng viên trẻ chúng tôi, mong mỏi chúng tôi có trách nhiệm với chính mình và gắn kết chặt chẽ với cộng đồng xã hội. Chúng tôi mong thầy giữ gìn được sức khỏe của mình để tiếp tục là bệ phóng tinh thần nâng đỡ những tâm hồn còn non nớt của chúng tôi trên hành trình trưởng thành và sống có ý nghĩa.

Cô Hồng đọng lại trong ấn tượng của chúng tôi là người cô có giọng nói truyền cảm, ấp áp. Cô giảng về chủ nghĩa Mác – Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh hay vấn đề hội nhập quốc tế đều lắng đọng nhiều cảm xúc. Tôi không biết tôi đã rơi nước mắt từ lúc nào, có thể từ những câu chuyện cô kể về mẹ Thứ một lần biệt chồng, chín lần tiễn con, hai lần tiễn cháu. Cũng có thể là chuyện về nghĩa trang Trường Sơn bốn bề là mộ, nghĩa trang Quảng Trị khốc liệt đến nỗi mỗi hình hài của các chiến sĩ hy sinh đều không thể chắp vào nguyên vẹn nên người ta phải rải một lớp đất lên trên chiến trường và xây một đài tưởng niệm, làm ngôi mộ gió chung cho tất cả những chiến sĩ đã nằm xuống trên mảnh đất yêng hùng. Cũng có thể tôi đã khóc khi nghe cô kể về những gian khổ Bác Hồ kính yêu của chúng ta đã đi qua, nỗi đau thấu tâm can khi tận mắt Bác chứng kiến mẹ mình đã mất còn em út đỏ hỏn nằm bên mẹ với tiếng khóc xé lòng; hay câu chuyện cô kể về mong muốn của Người trước lúc Người đi xa, khi Người muốn nghe một đôi khúc dân ca có lẽ Người đã nhớ mẹ của mình rất nhiều.

Chúng tôi còn được học về nguyên tắc tổ chức, hoạt động của Đảng và công tác xây dựng Đảng ở cơ sở của cô Nguyễn Tố Quyên. Dù lịch trình làm việc của cô dày đặc, cô vẫn cố sắp xếp thời gian để dạy các đảng viên mới như chúng tôi những kiến thức quý báu. Cô cũng là người tâm lý khi cố gắng tích cực hóa không khí học tập, giúp chúng tôi đỡ mệt mỏi sau những ngày học nối liền nhau để bắt đầu bài học với tâm thế vui tươi, tập trung. Có lẽ cô cũng như các thầy cô khác của Thành Ủy Hà Nội, luôn ưu tiên hàng đầu và chú trọng công tác giảng dạy để các đảng viên trẻ có nhận thức và hành động đúng đắn, góp phần tích cực vào sự nghiệp vững chắc của Đảng.

Người thầy cuối cùng trong khóa học ý nghĩa của lớp 48 của chúng tôi là thầy Hải đáng kính. Tôi thực sự ngưỡng mộ thầy khi thầy giảng về Đảng mà không hề khô khan như người ta vẫn tưởng. Thầy Hải giảng nhẹ nhàng tự nhiên như hơi thở của cuộc sống, vừa sâu sắc vừa dễ đi vào lòng người. Giọng thầy từ tốn, nhỏ nhẹ, không hề lên gân khi nhắc về mục đích, bản chất của Đảng cũng như vị trí, vai trò của mỗi người Đảng viên. Tôi nghĩ mãi sao thầy có thể giảng vừa chuyên nghiệp vừa gần gũi như vậy, rồi tôi ngẩn người nhận ra thầy đã đem cả con người mình vào bài giảng. Thầy cũng đã nêu một tấm gương sáng về đạo đức, về cách ứng xử và cách sống để mỗi Đảng viên chúng tôi noi theo. Bất giác tôi nhớ đến lời dạy của Bác “Một tấm gương sống còn có giá trị hơn một trăm bài diễn văn tuyên truyền” và thấy rõ tầm quan trọng của việc noi gương. Tôi sẽ chẳng thể nào quên những lời khuyên, lời bộc bạch chân thành của thầy dành cho thế hệ trẻ chúng tôi: Nguyên nhân khiến con người ta mơ hồ chỉ là trong những năm tháng rẽ ra ta phải làm việc phấn đấu nhiều thì lại nghĩ quá nhiều, làm ít nên loanh quanh luẩn quẩn mãi trong cái vòng đó; nếu ta không tự sửa mình sẽ là gánh nặng cho gia đình, cơ quan, không thể là người dẫn đầu được. Lời thầy dạy tôi giữ mãi trong tâm, thầy đã thắp lên cho chúng tôi ngọn hải đăng rực rỡ để tuổi trẻ của chúng tôi tin tưởng hướng về.

Tôi cũng biết ơn cô Thi và cô Thủy, hai cô chủ nhiệm lớp bề ngoài luôn tỏ ra nghiêm khắc nhưng thật ra là những người tình cảm và luôn quan tâm đến từng học viên, lắng nghe những tâm tư và khó khăn của các học viên trong lớp để kịp thời hỗ trợ. Sự chỉn chu và cầu toàn từ những điều nhỏ của các cô khiến tôi nhận ra mình đang được trải nghiệm trong môi trường văn hóa ứng xử rất nhân văn của Thành Ủy Hà Nội, ở đó mỗi thầy cô đều chăm chỉ, nhiệt huyết, đem hết cả năng lực và tâm can cống hiến cho nghề, cho hiện tại và tương lai của đất nước.

Kết thúc khóa học, tôi lưu luyến không nỡ ra về. Bước chân ra ngoài lớp tôi còn ngoái lại thêm lần nữa nhìn lại hội trường và cây ngọc lan quen thuộc. Có lẽ các thầy các cô của lớp 48 nói riêng và các thầy cô khác của Thành Ủy Hà Nội nói chung cũng giống như cây hoa ngọc lan này, dù đất đai có cằn cỗi hay thuận lợi, cây vẫn cần mẫn cắm rễ sâu vào lòng đất, chắt chiu từng giọt nước và dinh dưỡng để dâng cho đời những bông hoa ngát hương thơm. Dù đất nước còn đứng trước nhiều khó khăn và thế giới nhiều biến động, các thầy cô Thành Ủy Hà Nội vẫn kiên định với con đường độc lập dân tộc và chủ nghĩa xã hội mà Bác Hồ kính yêu đã lựa chọn, vẫn sát cánh cùng Đảng và Nhà nước bảo vệ nhân dân, bảo vệ thành quả cách mạng. Bài giảng của các thầy cô đã thực sự chạm vào trái tim mỗi học viên chúng tôi, khiến chúng tôi nhận ra tình yêu quê hương đất nước trong mình được đánh thức, được dung dưỡng, vun bồi, từ đó mỗi Đảng viên mới chúng tôi đều nỗ lực sống có ý nghĩa cho bản thân, cho gia đình và xã hội./.

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Vũ Thị Thảo. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.
Bài liên quan
  • Một thoáng Tây Hồ
    Một chiều mùa đông, sau những bước chân lang thang trên những con phố vòng quanh mặt hồ khói sương bảng lảng tôi tìm về với ngôi cổ tự thuộc hàng danh thắng bậc nhất ở đất kinh kỳ nằm phía cuối đường Thanh Niên: chùa Trấn Quốc để được thả mình vào cái bức tranh trầm mặc, tĩnh lặng của đất trời sóng nước Hồ Tây hòng khỏa lấp những âu lo phiền muộn và tìm lại cho tâm hồn cái an yên thư thái ở chốn thiền môn.
(0) Bình luận
  • Nơi giao thoa giữa quá khứ và hiện tại
    Tôi may mắn có bảy năm công tác tại một cơ quan có trụ sở làm việc cạnh quốc lộ số 5, gần ngã tư Phú Thụy. Tôi biết ơn đất và người Dương Xá, ở đây tôi đã thành công và thăng tiến. Hàng năm cứ vào khoảng trung tuần tháng Hai âm lịch tôi lại được chiêm ngưỡng rồi hòa mình vào không gian lễ hội đẹp, phấn khởi, tươi vui xen lẫn niềm tự hào của người dân tại khu đền Nguyên Phi Ỷ Lan.
  • Hà Nội và cơn mưa đầu mùa
    Một buổi chiều quên nắng, bầu trời gánh gồng những đụn mây xám nặng trĩu trên cao, tôi bắt chuyến xe bus cuối cùng lên Hà Nội cho kịp ngày hôm sau lên giảng đường. Bắt gặp cơn mưa đầu mùa, mưa hối hả giọt rơi, lắc rắc trên mái xe bus những viên đá long lanh như thủy tinh trong suốt. Cả đoàn xe háo hức vì mưa đá, reo hò cùng tiếng mưa. Còn tôi - cô sinh viên ngồi buồn xo cho lòng chùng xuống, ngắm những giọt mưa đầu mùa. Hà Nội ngày hôm ấy, có điều gì thật mênh mang nhớ…
  • Sự thanh lịch bắt đầu từ một lời nói nhẹ nhàng
    Giữa những đổi thay không ngừng của một đô thị hiện đại, Hà Nội vẫn giữ cho mình những nét riêng rất khó trộn lẫn. Người ta nhớ về Thủ đô qua màu thời gian trên mái phố cổ, qua tiếng leng keng tàu điện trong ký ức hay hương hoa sữa mỗi độ thu về. Nhưng có một điều âm thầm làm nên cốt cách Hà Nội suốt bao năm qua, ấy là cách người Hà Nội nói chuyện - nhẹ nhàng, có đầu có cuối, sâu sắc mà điềm đạm như chính con người nơi đây.
  • Góc phố Thành Công - Nơi Hà Nội còn trong từng nếp sống
    Có một Hà Nội không ồn ào trên mặt báo, không náo nhiệt như phố đi bộ cuối tuần, mà là Hà Nội trong những nếp sống lặng lẽ, bền bỉ và tinh tế - thứ đã nuôi dưỡng tâm hồn tôi suốt những năm tháng trưởng thành.
  • Nốt trầm ngân lên giữa lòng thành phố
    Sống ở Hà Nội, sau những ngày bận rộn, tận tụy với công việc, để tâm hồn thư giãn tôi thường đến bảo tàng Mỹ thuật Việt Nam để mãn nhãn với những bộ sưu tập nghệ thuật đồ sộ. Có thể là những bộ trang phục thời trang các dân tộc xanh chàm hay rực rỡ với bản sắc riêng. Cũng có thể là những bức tranh dân gian cổ, những bức tượng gỗ điêu khắc kỳ công, tỉ mỉ… Hiện vật ở đây toát nên những giá trị điển hình của văn hóa dân tộc Việt Nam qua các thời kỳ.
  • Hà Nội, một nỗi nhớ không có điểm dừng
    Có những thành phố ta đi qua, để lại vài bức ảnh vài dòng trạng thái, rồi quên. Nhưng Hà Nội thì không, không phải vì nó quá đặc biệt mà vì nó không cho người ta quên theo cách dễ dàng. Hà Nội không nằm lại trong ký ức như một kỷ niệm đã xếp gọn, nó tồn tại như một phần đời, lặng lẽ, bền bỉ và đôi khi đau đáu đến mức chỉ cần nghĩ đến thôi cũng đủ làm lòng chùng xuống, dù đang ở rất xa.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Lời nhắn gửi về hành trình trưởng thành của người trẻ
    Công ty Cổ phần Văn hóa và Truyền thông Nhã Nam vừa ra mắt bạn đọc cuốn sách “Để tuổi trẻ là hành trình đẹp nhất” của tác giả Phan Thế Anh. Tác phẩm mang đến những suy ngẫm về tuổi trẻ, hành trình trưởng thành và quá trình tìm kiếm sự cân bằng giữa nhịp sống hiện đại nhiều áp lực.
  • Bộ sách "Nhà văn hiện đại" của Vũ Ngọc Phan trở lại với bạn đọc
    Nhà xuất bản Kim Đồng vừa tái bản bộ sách “Nhà văn hiện đại” của nhà nghiên cứu, phê bình văn học Vũ Ngọc Phan, một trong những công trình khảo cứu, phê bình văn học tiêu biểu của Việt Nam thế kỷ XX.
  • Triển lãm “Ký ức nằm dưới lớp màu” mang đậm bản sắc Việt Nam
    Triển lãm cá nhân đầu tiên của họa sĩ Bích Thảo - nghệ danh Tuyết Sơn Tùng, mang tên “Ký ức nằm dưới lớp màu” đưa công chúng bước vào một thế giới hội họa giàu cảm xúc với những hình ảnh đậm bản sắc Việt Nam.
  • Bệnh viện Tim Hà Nội tích cực hưởng ứng Ngày Vệ sinh yêu nước: Bảo vệ những “trái tim” từ môi trường sạch khuẩn
    Hưởng ứng Ngày Vệ sinh yêu nước nâng cao sức khỏe nhân dân (2/7), Bệnh viện Tim Hà Nội đã phát động chuỗi hoạt động toàn diện nhằm xây dựng môi trường y tế “Xanh - Sạch - Đẹp”, nâng cao an toàn người bệnh và lan tỏa tinh thần phòng bệnh chủ động đến cộng đồng.
  • Chụp ảnh cưới ‘All In One' tại Mimosa Wedding
    Trong bối cảnh ngành dịch vụ cưới ngày càng phát triển, vô hình trung nỗi lo của khách hàng về chất lượng sản phẩm và dịch vụ nhiều hơn. Thực tế này đang thúc đẩy một làn sóng dịch chuyển mạnh mẽ của các cặp đôi sang mô hình dịch vụ trọn gói (All in one). Bên cạnh yếu tố tiện lợi, thế hệ trẻ hiện nay cũng khắt khe hơn về mặt thẩm mỹ, họ hướng tới sự cá nhân hóa, cảm xúc chân thực và từ chối các khuôn mẫu rập khuôn có sẵn khi tìm kiếm dịch vụ chụp ảnh cưới đẹp ở Hà Nội.
Đừng bỏ lỡ
  • [Podcast] Truyện ngắn: Như là huyền thoại (Kỳ 1)
    Trong nhóm kỹ thuật được lãnh đạo Sở Địa chất quyết định cho đi khảo sát vùng đất địa đầu Tổ quốc có ba người. Nhận nhiệm vụ, xuất hành từ phố cổ Phạm Ngũ Lão, gần nhà Bác Cổ rồi đi qua cầu Long Biên là ngược chiều lên phía Bắc. Đi tới bốn ngày đường, ba chàng địa chất mới tới phố núi Hà Giang...
  • Tổ chức Liên hoan sân khấu Hà Nội mở rộng năm 2026
    Sở Văn hóa, Thể thao Hà Nội vừa ban hành Kế hoạch số 484/KH- SVHTT ngày 3/6/2025 về việc tổ chức “Liên hoan sân khấu Hà Nội mở rộng, năm 2026”. Sự kiện này đóng vai trò quan trọng trong việc giáo dục, phát huy truyền thống yêu nước, cách mạng vẻ vang của dân tộc và của Hà Nội ngàn năm văn hiến, đồng thời khẳng định bản lĩnh, trí tuệ cùng những đóng góp to lớn của Đảng bộ, chính quyền, quân và dân Thủ đô trong sự nghiệp xây dựng, phát triển đất nước.
  • Công an thành phố Hà Nội tổ chức Cuộc thi Đại sứ Văn hóa đọc năm 2026
    Nhằm lan tỏa tình yêu quê hương, đất nước, tinh thần đại đoàn kết dân tộc, khơi dậy khát vọng phát triển đất nước phồn vinh, hạnh phúc, Công an thành phố Hà Nội đã chính thức phát động cuộc thi "Đại sứ Văn hóa đọc năm 2026" với chủ đề đầy cảm hứng mang tên “Sách và Ước mơ vươn xa”.
  • Trưng bày “Tết Đoan ngọ xưa và nay” tại Khu di sản Hoàng thành Thăng Long
    Nhân dịp tết Đoan ngọ năm 2026, với mục tiêu cao đẹp nhằm bảo tồn, phát huy các giá trị văn hóa truyền thống của dân tộc nói chung và văn hóa phi vật thể cung đình Thăng Long nói riêng, Trung tâm Bảo tồn di sản Thăng Long – Hà Nội đã trang trọng tổ chức trưng bày chuyên đề với tên gọi “Tết Đoan ngọ xưa và nay”.
  • Khởi động cuộc vận động sáng tác âm nhạc chủ đề "50 năm Thành phố Hồ Chí Minh - Rạng rỡ tên Người"
    Ủy ban nhân dân Thành phố Hồ Chí Minh vừa chính thức thông tin về việc tổ chức Cuộc vận động sáng tác ca khúc và bài bản đờn ca tài tử, vọng cổ với chủ đề “50 năm Thành phố Hồ Chí Minh - Rạng rỡ tên Người”.
  • Tôn vinh di sản, lan tỏa thương hiệu “Huế - Kinh đô Áo dài”
    Tuần lễ Áo dài Huế 2026 với chuỗi hoạt động văn hóa, nghệ thuật, du lịch đặc sắc trải dài trên nhiều không gian di sản, danh thắng và địa điểm văn hóa tiêu biểu của TP Huế sẽ diễn ra từ ngày 3 - 10/7.
  • [Podcast] Tản văn: Những hàng thông lặng im
    Những hàng thông đã lặng im từ lâu lắm. Như từ hóa thạch, như từ lòng đất, như từ đại dương, những đại dương san hô mà loài người đã vô tình quên lãng. Thông như là sự hóa thạch của những trầm tích ấy. Những trầm tích mà hôm nay, ngày mai, bất cứ khi nào có thể lại sẽ reo ca trong lòng bạn. Này hỡi em yêu! Và đó là một sự nhiệm màu!
  • Ra mắt bộ sách kỹ năng giúp cha mẹ thấu hiểu và đồng hành cùng con
    Nhà xuất bản Chính trị quốc gia Sự thật vừa ra mắt bạn đọc ba bộ sách: “Kỹ năng sinh tồn thông minh của trẻ”, “Tâm lý thiếu niên” và “Kỹ năng làm cha mẹ”. Mỗi bộ sách mang đến những kiến thức thiết thực, góp phần bồi đắp nhân cách, kỹ năng sống và xây dựng môi trường gia đình hạnh phúc.
  • Trao 3 giải Nhất tại Liên hoan phim ngắn TP Hồ Chí Minh
    Tối 8/6, lễ bế mạc và trao giải Liên hoan phim ngắn TP Hồ Chí Minh lần thứ 2 đã khép lại chuỗi hoạt động sôi nổi với sự tham gia của đông đảo nhà làm phim trẻ.
  • Xây dựng Hà Nội xanh hơn, thông minh hơn, hiện đại hơn
    Chiều 8/6 tại Hà Nội, UBND Thành phố Hà Nội đã long trọng tổ chức Hội nghị lãnh đạo các thành phố ASEAN năm 2026. Đây là sự kiện nằm trong khuôn khổ Diễn đàn Tương lai ASEAN 2026 do Việt Nam chủ trì tổ chức.
Những người gieo hạt âm thầm
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO