Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Nhớ Hà Nội ngày gió bấc

Phan Thanh Cẩm Giang 14:28 11/01/2024

Một buổi sớm mai, khi hơi se lạnh phả vào hiên nhà mang theo cơn gió chướng xạc xào của miền Nam Bộ lòng tôi lại thấy nao nao. Hay khác hơn cái se se lạnh đầu mùa là do cơn gió bắc từ phương xa gửi đến, và rồi tôi lại thoáng nghĩ có lẽ giờ này tại Hà Nội trời đã trở cơn gió bấc. Lòng miên man nhớ về miền ký ức mùa gió bắc năm nào của Hà Nội dấu yêu.

gio-mua.jpg
Trong cơn gió lạnh ấy, ta lại bắt gặp bao điều bình dị, đáng yêu với vài câu chuyện về thời tiết hôm nay ra sao (ảnh: internet)

Nhớ da diết Hà Nội ngày trở gió bấc, dù là đi đến đâu, đứng trên cầu Long Biên với từng cơn gió lộng hay tản bộ trên con phố cổ hoài niệm, ta như cảm nhận cái lạnh thấm vào da thịt. Và trong hơi se lạnh của đầu mùa dường như tạo nên khoảnh khắc khiến ta muốn xích lại gần nhau hơn. Cái cảm giác lần đầu hai bàn tay run run đan từng ngón tay vào nhau mong truyền lấy hơi ấm của người bạn thời sinh viên năm nào mãi theo ta suốt năm tháng chẳng thể nào xóa mờ trong con tim luôn thổn thức mỗi khi mường tượng.

Ta nhớ lắm ngọn gió bấc thi vị nhất vào mỗi buổi sáng thức dậy hay những khi chiều buông ánh hoàng hôn. Sáng tinh mơ trong màn sương mang theo hơi lạnh, ta cùng bạn ngồi ngắm đường phố, những dòng người qua lại, chiều lại cùng nhau nhâm nhi vài món ăn vặt trên phố thật yên bình. Đó là bánh chưng rán, bát bánh đúc nóng hay xì xụp cháo sườn băm bán rong trên vỉa hè góc phố. Ta cùng bạn đưa mắt nhìn cảnh vật, khi nhiệt độ xuống thấp với khoảng trời bàng bạc một màu trắng, gió thổi những chiếc lá rụng vàng sẫm lăn loẹt xoẹt trên đường. Lòng lại lâng lâng buông vội vài câu hát “Hà Nội mùa này vắng những cơn mưa. Cái rét đầu đông khăn em bay hiu hiu gió lộng… ”.

Rồi lại nhớ những ngày, ánh nắng len lỏi theo cơn gió bấc, chiếu những tia ấm áp lên cảnh vật. Giọt nắng trốn tìm xuyên qua vòm lá, lắng đọng chút luyến lưu trên nhành hoa sữa nở muộn thoảng hương theo làn gió nồng nàn. Tia nắng lại tinh nghịch đậu trên vòng khăn ấm, trên mái tóc ai kia bay bay cùng ngọn gió trở mùa. Và trong ánh nắng gọi mùa bạn tặng ta những đóa họa mi ngời lên sắc trắng tinh khôi.

Hà Nội nổi bật nét riêng của mùa gió trở bấc với những quán trà nhỏ nép vào ven đường. Chỉ là một chiếc ấm to ủ trong giành tích, kèm theo vài hộp kẹo lạc, kẹo vừng, hạt hướng dương và dăm chiếc ghế nhỏ. Vậy mà từng lượt khách cứ đến đông đúc trong tiết trời chớm đông.

Bởi người Hà Nội xem đó là cái thú được ngồi trong ngọn gió phả hơi se lạnh ấy , ủ ấm đôi tay bằng tách trà bình dị, rủ rỉ chuyện trò những câu chuyện trong cuộc sống hàng ngày. Và chợt thấy vào mùa bắc kia, Hà Nội xô bồ, hối hả chợt chậm lại vài nhịp để cảm nhận bao điều ấm áp, yêu thương.

Đón ngọn gió bấc, bạn cùng ta mang xe dạo vài vòng trên Hồ Gươm. Hàng cây trải dài với những chiếc lá đã cùng cơn gió thu mang đi xa tít, để lại bao cành cây khẳng khiu, trơ trọi trên nền trời xám. Ta lại nhớ đến khung cảnh hoàng hôn bên Hồ Tây khi chiều buông ánh nắng dịu dàng để tận hưởng chút dư vị mộng mơ. Cảm giác thật thảnh thơi, yên bình. Và trong cơn gió lạnh ấy, ta lại bắt gặp bao điều bình dị, đáng yêu với vài câu chuyện về thời tiết hôm nay ra sao, với lời nhắc nhở dịu dàng khoác thêm áo kẻo lạnh. Để rồi giờ đây khi xa vắng, lòng ta lại nhớ nhung Hà Nội bởi những điều nhỏ bé, giản đơn nhưng ấm áp tình người.

Ta như muốn trốn cái nắng gió hanh hao phương Nam đang dần hong khô nỗi tương tư về ai nơi Hà Nội xa xôi đến héo hắt, để thả hồn lạc vào từng góc phố trong cơn gió bấc, tìm bóng dáng ai năm nào. Rồi, có phải ngọn gió bắc đã mang ai đi và giấu sau vệt nắng mềm nhẹ bên thềm của những ngôi nhà xưa mấy trăm năm nơi phố cổ, để ta thơ thẩn ngắm nhìn trong hồi ức thuở nào.

Cái lạnh đầu mùa trở gió, có sự xôn xao, ồn ào với hàng quán thay màu sắc, các cửa hàng đầy sắc màu rực rỡ hàng hóa chuẩn bị cho mùa Noel. Khi hàng quán ngập ánh đèn trong sự nhộn nhịp ở phố ăn đêm tay chạm tay, lưng đấu lưng, tưởng chừng như đang trong nhịp sống hối hả vội vàng. Hãy nhắm mắt hít một hơi thật sâu căng tràn lồng ngực để cảm nhận đâu đó vẫn hiện lên sự nhẹ nhàng chậm rãi thong thả từng giọt thời gian gõ nhịp mới cảm được những tinh tế ở đất kinh thành Thăng Long.

Ta yêu say mê một buổi bình minh trong veo thấp thoáng từng gánh hàng hoa từ ngoại ô vào phố, mang một mùi hương thơm ngát không gian. Đó như một món quà tặng thật trang nhã và thuần khiết của thiên nhiên đất trời đẹp tựa cốt cách thanh cao của người Hà Nội.

Ngọn gió trở bấc, ta lại muốn dạo ngang qua hàng phở, để thấy những làn khói nghi ngút bốc lên từ nồi nước dùng sục vào cánh mũi mùi vị đặc trưng thơm ngọt, béo ngậy và thanh thanh của nước hầm xương, mùi nồng ấm của hành lá với hành khô cùng những miếng thịt mềm mại khiến ta muốn ùa về ký ức khi xưa mà sà vào đó tận hưởng hương vị đậm đà.

Rồi lại nhớ gánh bún của cô bún đậu năm nào bên vỉa hè với đôi tay thoăn thoắt cắt từng miếng đậu vàng giòn, thơm béo, xếp đầy lên đĩa bún kèm chén mắm tôm thơm đậm đà. Bên cạnh là cô hàng xôi xéo thoảng mùi hành phi ngào ngạt, phủ lên nắm xôi dẻo quánh, béo ngậy cái mùi từ mỡ lợn. Và đâu thể thiếu nồi bún ốc trong tiết se lạnh của cơn gió bấc, đó là vị dìu dịu của giấm bổng quyện vị cay nồng của ớt chưng khiến bao giá lạnh mau chóng xua tan.

Đôi khi ta lại thích lang thang trên con phố mùa trở gió để nhìn ngắm những ngôi nhà cũ kĩ, tường vôi vàng bền bỉ qua bao cái nắng mưa để rồi lòng lại nao nao tự hỏi phố nhớ chân ai mà trầm lặng lạ thường? Phố đợi chờ ai mà thăm thẳm mắt đèn?

Và những lúc ta thơ thẩn lại có một bàn tay ấm áp của người bạn Hà Nội đặt khẽ lên vai. Bạn kéo ta đến hàng chè để xuýt xoa vị ngọt của bát bánh trôi Tàu dậy mùi gừng hay cùng nhau nhâm nhi từng hạt bắp ngô nếp nướng lách tách trên bếp than. Mặc kệ gió réo gọi mùa hun hút, mặc kệ những lo toan trong cuộc sống, bạn bảo ta cứ phải vui, phải cười cho thật xinh trong chiếc khăn choàng màu tím mộng mơ. Và ta đã cùng bạn buông thả nổi lòng nặng trĩu theo cơn gió thoảng.

Đã bao mùa gió bắc ta và bạn xa nhau, ta xa Hà Nội với nỗi nhớ cuộn trào bùng lên như ngọn lửa lòng mỗi mùa gió qua. Và một mùa gió bấc lại về có phải chăng Hà Nội dấu yêu? Mốc thời gian vội vàng của một năm sắp trôi qua để đón chào một mùa xuân mới. Ta muốn gửi vạt nắng của mùa xuân cũ, sưởi ấm những ngày xuân sang đến ai. Và nhờ cơn gió phương bắc gửi đến Hà Nội dùm ta nỗi niềm nhớ mong về một mùa trở gió với cái lạnh thật ngọt, thật sâu nơi ấy luôn thấm đẫm trong miền ký ức. Ta mong Hà Nội mãi giữ những nét đẹp thơ mộng, ngọt ngào đầy sự yêu thương bình dị để một người phương Nam như ta luôn thổn thức khi nhớ về./.

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Phan Thanh Cẩm Giang. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.
Bài liên quan
  • Kí ức Hà Nội với mùi bánh sắn
    Hà Nội những ngày cuối thu. Se se lạnh. Cảm giác này, đã bao lần khiến tôi thổn thức. Hà Nội chứa đựng bao nhiêu kí ức buồn vui thời sinh viên trọ học. Thời tuổi trẻ nông nổi, ham vui, thích được tự do khám phá. Khi ấy, Hà Nội như một kho kí ức đẹp đẽ, lưu giữ những năm tháng thanh xuân của tôi. Tôi yêu những buổi chiều đi dọc con đường phía sau trường Đại học Xây dựng. Ở đó, bày biết bao nhiêu là món ngon. Khoai nướng, ngô nướng, mía, ốc vỉa hè... Những món ăn vặt dành cho mấy đứa sinh viên nghèo như chúng tôi.
(0) Bình luận
  • Đá ong, hồn quê xứ Đoài
    Mỗi lần lang thang về “miền mây trắng”, đi dọc dải đất từ Quốc Oai, Thạch Thất lên Sơn Tây rồi đến Ba Vì, ấn tượng trong tôi không chỉ có những ngôi đình vững chãi, bề thế; những ngôi chùa cổ kính, rêu phong với những mái ngói, đầu đao uốn lượn như rồng bay, phượng múa mà còn có cả những ngôi nhà, những bức tường rào nhuốm màu thời gian được cất lên từ những viên gạch đá ong xù xì, thô ráp trong sắc màu nâu đỏ (còn gọi là màu vàng thổ) trải qua năm tháng phơi nắng, dầm mưa.
  • Anh mãi tìm em giữa lòng Hà Nội
    Có những ký ức không bao giờ cũ. Càng đi qua năm tháng, chúng không mờ đi mà chỉ lắng sâu hơn, như một thứ trầm tích của tâm hồn con người, càng chạm vào càng đau, càng nhớ lại càng thấy lòng mình bâng khuâng, xao xuyến. Hà Nội trong tôi không chỉ là phố, là hồ, là mùa mà Hà Nội còn có cả em. Và em là cả một thời tuổi trẻ tôi đã sống, đã yêu thương, đã đợi chờ, và đã mất em!
  • Dòng sông dệt nên cốt cách Hà thành
    Có những dòng sông chỉ đi qua một vùng đất, nhưng cũng có những dòng sông lại vào ký ức, vào tâm thức của con người. Với Hà Nội, sông Hồng là một dòng sông như thế. Từ thượng nguồn đỏ nặng phù sa, con sông lặng lẽ chảy qua bao mùa mưa nắng, ôm lấy Thủ đô như một dải lụa nâu bền bỉ của thời gian. Người Hà Nội sống cùng sông Hồng, lớn lên cùng sông Hồng và rồi trong sâu thẳm, ai cũng mang trong mình một phần bóng dáng của dòng sông ấy.
  • Mùi phố…
    Không biết bắt đầu từ khi nào nhưng có lẽ phải từ rất lâu rồi, tôi có thói quen thích lang thang một mình ngắm phố. Tôi thích ngắm Hà Nội bất kể là nắng hay mưa, cả khi trời nóng lẫn khi trời trở lạnh. Trong hành trình ấy, tôi không chỉ chứng kiến một Hà Nội đổi khác mà còn như nghiện cái mùi của phố khi lang thang cùng nó.
  • Tiếng búa cuối cùng trên phố Hàng Bạc
    Phố Hàng Bạc hôm nay ồn ào và lấp lánh. Sáng sớm đã nghe tiếng xe máy, tiếng rao hàng, tiếng loa phường. Cửa tiệm vàng bạc nối đuôi nhau, tủ kính lấp lánh trưng bày những sản phẩm công nghiệp bóng loáng, đẹp đẽ một cách vô hồn. Những chiếc máy ảnh ngoại quốc chụp vội, những bàn tay xa lạ lướt qua tủ kính, chẳng ai kịp nghe thấy tiếng động từ trong ngõ nhỏ. Phố Hàng Bạc bây giờ giàu có, hiện đại, nhưng hình như thiếu một thứ gì. Thiếu cái âm thanh cũ, cái nhịp đập cũ của làng nghề.
  • Hà Nội - Một góc quê trong lòng phố
    Có những thành phố người ta nhớ đến vì những công trình lớn, những con đường rộng thênh thang hay ánh đèn rực rỡ về đêm. Còn Hà Nội, với tôi, lại bắt đầu từ một con ngõ nhỏ và một người bà không còn biết giờ đã về đâu.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Ra mắt công trình khảo cứu chuyên sâu về “Tứ bất tử”
    Tri Thức Trẻ Books phối hợp cùng Nhà xuất bản Khoa học Xã hội vừa ra mắt cuốn sách “Tứ bất tử - Tư liệu và khảo cứu” do TS. Nguyễn Xuân Diện chủ biên cùng nhóm tác giả thực hiện. Đây được xem là chuyên khảo đầu tiên nghiên cứu hệ thống về “Tứ bất tử” - bốn vị thần linh thiêng được dân gian tôn sùng, đứng đầu bách thần trong tín ngưỡng Việt Nam.
  • Triển lãm "Sĩ tử 3 – Chuyện sĩ tử": Không gian nghệ thuật tôn vinh đạo học Việt Nam
    Hướng tới kỷ niệm 950 năm ra đời Văn Miếu - Quốc Tử Giám, trường Quốc học đầu tiên của Việt Nam (1076 - 2026), chiều 27/5, triển lãm nghệ thuật “Sĩ tử 3 – Chuyện sĩ tử” đã khai mạc tại Di tích Quốc gia đặc biệt Văn Miếu – Quốc Tử Giám, Hà Nội.
  • [Podcast] Tản văn: Phố cũ
    Chiều. Làn gió se lạnh vời vợi dọc theo những con phố. Gió về cuốn đi cái oi nồng của những ngày nắng hanh hao. Bỗng vòng xe vô tình rẽ vào phố cũ. Lâu lắm không về phố, hình như đã không còn cảm giác thân thuộc ngày nào. Phố cũ hiện ra trước mặt là lạ, quen quen…
  • Phường Tây Hồ ủng hộ hơn 1,1 tỷ đồng cho Quỹ “Vì Biển đảo Việt Nam” năm 2026
    Chiều 28/5, tại trụ sở Ủy ban MTTQ Việt Nam Thành phố Hà Nội đã diễn ra chương trình tiếp nhận ủng hộ Quỹ “Vì Biển đảo Việt Nam” năm 2026 của phường Tây Hồ.
  • Danko Riverside - Đón sóng quy hoạch vĩ mô, khẳng định vị thế đô thị trung tâm tại Bắc Ninh
    Được gọi tên trực tiếp trong Đề án trình Bộ Chính trị về việc thành lập thành phố Bắc Ninh trực thuộc Trung ương, Danko Riverside khẳng định tầm vóc và tính pháp lý vững chắc của một khu đô thị kiểu mẫu. Đây là thước đo khách quan nhất minh chứng cho tiềm năng vĩ mô của dự án trong dòng chảy phát triển của địa phương.
Đừng bỏ lỡ
Nhớ Hà Nội ngày gió bấc
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO