Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Nhớ Hà Nội ngày gió bấc

Phan Thanh Cẩm Giang 14:28 11/01/2024

Một buổi sớm mai, khi hơi se lạnh phả vào hiên nhà mang theo cơn gió chướng xạc xào của miền Nam Bộ lòng tôi lại thấy nao nao. Hay khác hơn cái se se lạnh đầu mùa là do cơn gió bắc từ phương xa gửi đến, và rồi tôi lại thoáng nghĩ có lẽ giờ này tại Hà Nội trời đã trở cơn gió bấc. Lòng miên man nhớ về miền ký ức mùa gió bắc năm nào của Hà Nội dấu yêu.

gio-mua.jpg
Trong cơn gió lạnh ấy, ta lại bắt gặp bao điều bình dị, đáng yêu với vài câu chuyện về thời tiết hôm nay ra sao (ảnh: internet)

Nhớ da diết Hà Nội ngày trở gió bấc, dù là đi đến đâu, đứng trên cầu Long Biên với từng cơn gió lộng hay tản bộ trên con phố cổ hoài niệm, ta như cảm nhận cái lạnh thấm vào da thịt. Và trong hơi se lạnh của đầu mùa dường như tạo nên khoảnh khắc khiến ta muốn xích lại gần nhau hơn. Cái cảm giác lần đầu hai bàn tay run run đan từng ngón tay vào nhau mong truyền lấy hơi ấm của người bạn thời sinh viên năm nào mãi theo ta suốt năm tháng chẳng thể nào xóa mờ trong con tim luôn thổn thức mỗi khi mường tượng.

Ta nhớ lắm ngọn gió bấc thi vị nhất vào mỗi buổi sáng thức dậy hay những khi chiều buông ánh hoàng hôn. Sáng tinh mơ trong màn sương mang theo hơi lạnh, ta cùng bạn ngồi ngắm đường phố, những dòng người qua lại, chiều lại cùng nhau nhâm nhi vài món ăn vặt trên phố thật yên bình. Đó là bánh chưng rán, bát bánh đúc nóng hay xì xụp cháo sườn băm bán rong trên vỉa hè góc phố. Ta cùng bạn đưa mắt nhìn cảnh vật, khi nhiệt độ xuống thấp với khoảng trời bàng bạc một màu trắng, gió thổi những chiếc lá rụng vàng sẫm lăn loẹt xoẹt trên đường. Lòng lại lâng lâng buông vội vài câu hát “Hà Nội mùa này vắng những cơn mưa. Cái rét đầu đông khăn em bay hiu hiu gió lộng… ”.

Rồi lại nhớ những ngày, ánh nắng len lỏi theo cơn gió bấc, chiếu những tia ấm áp lên cảnh vật. Giọt nắng trốn tìm xuyên qua vòm lá, lắng đọng chút luyến lưu trên nhành hoa sữa nở muộn thoảng hương theo làn gió nồng nàn. Tia nắng lại tinh nghịch đậu trên vòng khăn ấm, trên mái tóc ai kia bay bay cùng ngọn gió trở mùa. Và trong ánh nắng gọi mùa bạn tặng ta những đóa họa mi ngời lên sắc trắng tinh khôi.

Hà Nội nổi bật nét riêng của mùa gió trở bấc với những quán trà nhỏ nép vào ven đường. Chỉ là một chiếc ấm to ủ trong giành tích, kèm theo vài hộp kẹo lạc, kẹo vừng, hạt hướng dương và dăm chiếc ghế nhỏ. Vậy mà từng lượt khách cứ đến đông đúc trong tiết trời chớm đông.

Bởi người Hà Nội xem đó là cái thú được ngồi trong ngọn gió phả hơi se lạnh ấy , ủ ấm đôi tay bằng tách trà bình dị, rủ rỉ chuyện trò những câu chuyện trong cuộc sống hàng ngày. Và chợt thấy vào mùa bắc kia, Hà Nội xô bồ, hối hả chợt chậm lại vài nhịp để cảm nhận bao điều ấm áp, yêu thương.

Đón ngọn gió bấc, bạn cùng ta mang xe dạo vài vòng trên Hồ Gươm. Hàng cây trải dài với những chiếc lá đã cùng cơn gió thu mang đi xa tít, để lại bao cành cây khẳng khiu, trơ trọi trên nền trời xám. Ta lại nhớ đến khung cảnh hoàng hôn bên Hồ Tây khi chiều buông ánh nắng dịu dàng để tận hưởng chút dư vị mộng mơ. Cảm giác thật thảnh thơi, yên bình. Và trong cơn gió lạnh ấy, ta lại bắt gặp bao điều bình dị, đáng yêu với vài câu chuyện về thời tiết hôm nay ra sao, với lời nhắc nhở dịu dàng khoác thêm áo kẻo lạnh. Để rồi giờ đây khi xa vắng, lòng ta lại nhớ nhung Hà Nội bởi những điều nhỏ bé, giản đơn nhưng ấm áp tình người.

Ta như muốn trốn cái nắng gió hanh hao phương Nam đang dần hong khô nỗi tương tư về ai nơi Hà Nội xa xôi đến héo hắt, để thả hồn lạc vào từng góc phố trong cơn gió bấc, tìm bóng dáng ai năm nào. Rồi, có phải ngọn gió bắc đã mang ai đi và giấu sau vệt nắng mềm nhẹ bên thềm của những ngôi nhà xưa mấy trăm năm nơi phố cổ, để ta thơ thẩn ngắm nhìn trong hồi ức thuở nào.

Cái lạnh đầu mùa trở gió, có sự xôn xao, ồn ào với hàng quán thay màu sắc, các cửa hàng đầy sắc màu rực rỡ hàng hóa chuẩn bị cho mùa Noel. Khi hàng quán ngập ánh đèn trong sự nhộn nhịp ở phố ăn đêm tay chạm tay, lưng đấu lưng, tưởng chừng như đang trong nhịp sống hối hả vội vàng. Hãy nhắm mắt hít một hơi thật sâu căng tràn lồng ngực để cảm nhận đâu đó vẫn hiện lên sự nhẹ nhàng chậm rãi thong thả từng giọt thời gian gõ nhịp mới cảm được những tinh tế ở đất kinh thành Thăng Long.

Ta yêu say mê một buổi bình minh trong veo thấp thoáng từng gánh hàng hoa từ ngoại ô vào phố, mang một mùi hương thơm ngát không gian. Đó như một món quà tặng thật trang nhã và thuần khiết của thiên nhiên đất trời đẹp tựa cốt cách thanh cao của người Hà Nội.

Ngọn gió trở bấc, ta lại muốn dạo ngang qua hàng phở, để thấy những làn khói nghi ngút bốc lên từ nồi nước dùng sục vào cánh mũi mùi vị đặc trưng thơm ngọt, béo ngậy và thanh thanh của nước hầm xương, mùi nồng ấm của hành lá với hành khô cùng những miếng thịt mềm mại khiến ta muốn ùa về ký ức khi xưa mà sà vào đó tận hưởng hương vị đậm đà.

Rồi lại nhớ gánh bún của cô bún đậu năm nào bên vỉa hè với đôi tay thoăn thoắt cắt từng miếng đậu vàng giòn, thơm béo, xếp đầy lên đĩa bún kèm chén mắm tôm thơm đậm đà. Bên cạnh là cô hàng xôi xéo thoảng mùi hành phi ngào ngạt, phủ lên nắm xôi dẻo quánh, béo ngậy cái mùi từ mỡ lợn. Và đâu thể thiếu nồi bún ốc trong tiết se lạnh của cơn gió bấc, đó là vị dìu dịu của giấm bổng quyện vị cay nồng của ớt chưng khiến bao giá lạnh mau chóng xua tan.

Đôi khi ta lại thích lang thang trên con phố mùa trở gió để nhìn ngắm những ngôi nhà cũ kĩ, tường vôi vàng bền bỉ qua bao cái nắng mưa để rồi lòng lại nao nao tự hỏi phố nhớ chân ai mà trầm lặng lạ thường? Phố đợi chờ ai mà thăm thẳm mắt đèn?

Và những lúc ta thơ thẩn lại có một bàn tay ấm áp của người bạn Hà Nội đặt khẽ lên vai. Bạn kéo ta đến hàng chè để xuýt xoa vị ngọt của bát bánh trôi Tàu dậy mùi gừng hay cùng nhau nhâm nhi từng hạt bắp ngô nếp nướng lách tách trên bếp than. Mặc kệ gió réo gọi mùa hun hút, mặc kệ những lo toan trong cuộc sống, bạn bảo ta cứ phải vui, phải cười cho thật xinh trong chiếc khăn choàng màu tím mộng mơ. Và ta đã cùng bạn buông thả nổi lòng nặng trĩu theo cơn gió thoảng.

Đã bao mùa gió bắc ta và bạn xa nhau, ta xa Hà Nội với nỗi nhớ cuộn trào bùng lên như ngọn lửa lòng mỗi mùa gió qua. Và một mùa gió bấc lại về có phải chăng Hà Nội dấu yêu? Mốc thời gian vội vàng của một năm sắp trôi qua để đón chào một mùa xuân mới. Ta muốn gửi vạt nắng của mùa xuân cũ, sưởi ấm những ngày xuân sang đến ai. Và nhờ cơn gió phương bắc gửi đến Hà Nội dùm ta nỗi niềm nhớ mong về một mùa trở gió với cái lạnh thật ngọt, thật sâu nơi ấy luôn thấm đẫm trong miền ký ức. Ta mong Hà Nội mãi giữ những nét đẹp thơ mộng, ngọt ngào đầy sự yêu thương bình dị để một người phương Nam như ta luôn thổn thức khi nhớ về./.

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Phan Thanh Cẩm Giang. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.
Bài liên quan
  • Kí ức Hà Nội với mùi bánh sắn
    Hà Nội những ngày cuối thu. Se se lạnh. Cảm giác này, đã bao lần khiến tôi thổn thức. Hà Nội chứa đựng bao nhiêu kí ức buồn vui thời sinh viên trọ học. Thời tuổi trẻ nông nổi, ham vui, thích được tự do khám phá. Khi ấy, Hà Nội như một kho kí ức đẹp đẽ, lưu giữ những năm tháng thanh xuân của tôi. Tôi yêu những buổi chiều đi dọc con đường phía sau trường Đại học Xây dựng. Ở đó, bày biết bao nhiêu là món ngon. Khoai nướng, ngô nướng, mía, ốc vỉa hè... Những món ăn vặt dành cho mấy đứa sinh viên nghèo như chúng tôi.
(0) Bình luận
  • Khoảng lặng phía Tây Hà Nội
    Mỗi lần trở lại Hà Nội, tôi đều bắt gặp một diện mạo mới của thành phố. Hà Nội lớn lên từng ngày cùng những đại lộ rộng mở, những khu đô thị nối tiếp nhau vươn cao, nhưng đâu đó vẫn giữ nguyên cốt cách của một Thủ đô nghìn năm văn hiến. Chuyến đi đầu tháng Tám năm nay lại đưa tôi đến với một Hà Nội khác – một Hà Nội của rừng xanh, của bầu không khí mát lành và những khoảng lặng khiến lòng người bỗng nhẹ tênh.
  • Tiếng Hạ Uy cầm mang mảnh hồn phố cũ
    Hà Nội trở gió. Người ta chuộng giấu bao niềm tâm sự vào lòng, tìm hơi ấm nơi đáy tách trà hay mượn tạm khúc nhạc xưa để nương náu. Góc quán nhỏ của tôi cũng cất giấu những phận đời như thế, rỉ rả buông qua âm thanh rưng rức của cây Hạ Uy cầm, rỏ xuống từ ngón tay người đàn bà mang vẹn nguyên mảnh hồn phố cũ...
  • Chị tôi, người gieo nắng phố vào lòng đất quê
    Thật tình cờ vào một buổi chiều mưa, khi tôi đang ngồi chính trong căn nhà của chị để viết lên những cảm xúc về chị. Một tuần nay khi tôi ra Hà Nội trời luôn có mưa, những cơn mưa mùa hạ đến rồi lại đi làm cho khí trời mát mẻ, dịu dàng như tình cảm trìu mến của gia đình chị dành cho tôi vậy. Câu chuyện về người chị mà tôi muốn kể dưới đây là sự kết nối giữa hai chi em tôi nhờ có những cánh thư viết tay mà đã trở lên gắn kết tình chị em thân thiết cho đến nay đã trải qua hơn 30 năm rồi.
  • Mùa sen giữa lòng Hà Nội
    Mùa bừng nở của đầm sen, những vùng nước tĩnh lặng ở Thủ đô Hà Nội không ồn ào cũng chẳng vội vã. Sen nở bạt ngàn, từng đóa hồng nhạt hoặc trắng tinh ẩn dưới tán lá xanh biếc rộng như chiếc ô xanh của mùa mưa. Gió thổi nhẹ khiến mặt hồ gợn sóng làm hương sen thơm thanh mát, thoảng qua như tiếng mùa hè chạm vào lòng người.
  • Hà Nội - một ngày thu tháng Tám
    Tháng tám về, lòng tôi bỗng rưng rưng náo nức. Chợt nhớ những ngày thu chưa xa của một năm về trước.
  • Hà Nội, lời hẹn của ông
    Hà Nội đến với tôi từ những câu chuyện của ông. Tôi sinh ra và lớn lên ở miền Trung, nơi mùa hạ bỏng rát và mùa đông thường đi qua cùng những trận giông bão. Tuổi thơ tôi là những buổi chiều đứng trên triền đê nhìn ra phía biển, nghe gió thổi hun hút qua những mái nhà thấp, mùi muối mặn bám vào tóc. Còn Hà Nội, khi ấy, là một thành phố ở rất xa, nằm trong những câu chuyện của người ông từng đi qua hai cuộc chiến tranh.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Nhà thơ Nguyễn Thị Hồng Ngát: Quen mà lạ trong tự truyện cuộc đời “Đi theo một quầng sáng”
    Khi biết nhà thơ Nguyễn Thị Hồng Ngát đang lao tâm khổ tứ với những đêm thức giấc, những ngày miệt mài viết tự truyện cuộc đời mình, tôi thầm nghĩ trong thời kỳ công nghệ số lên ngôi, còn mấy ai muốn đọc một cuốn tự truyện dày gần 500 trang nữa dù tôi biết cuộc sống của chị cũng có nhiều khúc quanh, khúc rẽ mà không ít người tò mò muốn biết... Thế mà trái với ý nghĩ ban đầu, khi cầm trên tay cuốn tự truyện “Đi theo một quầng sáng” (NXB Văn hóa Dân tộc, 2026) của chị, tôi đã đọc say sưa, hào hứng, thậm chí đọc miệt mài quên cả thời gian. Chỉ hai ngày, tôi đã “ngốn” xong cả dòng chảy ký ức cuộc đời tác giả.
  • Để sân khấu Thủ đô trở thành động lực của công nghiệp văn hóa
    Trong chiến lược phát triển các ngành công nghiệp văn hóa, nghệ thuật biểu diễn được xác định là một lĩnh vực trọng điểm. Đối với Hà Nội, dư địa phát triển còn lớn hơn khi Thủ đô vừa là trung tâm văn hóa lớn nhất cả nước, vừa là thành viên Mạng lưới các Thành phố sáng tạo của UNESCO. Hội thảo "Sân khấu Thủ đô với công nghiệp văn hóa" do Hội Sân khấu Hà Nội tổ chức mới đây đã đặt ra yêu cầu nhìn nhận lại tiềm năng, những điểm nghẽn và cơ hội phát triển của sân khấu Hà Nội trong giai đoạn mới.
  • Chùm thơ của tác giả Nguyễn Minh Hiền
    Tạp chí Người Hà Nội xin trân trọng giới thiệu chùm thơ của tác giả Nguyễn Minh Hiền.
  • Hà Nội khởi công dự án NOXH quy mô hơn 8.000 căn hộ
    Sáng 18/8, liên danh Công ty cổ phần Khu công nghiệp Sài Gòn - Bắc Giang và Công ty cổ phần Đầu tư Phát triển Bền vững Evergreen Bắc Giang tổ chức Lễ khởi công Dự án đầu tư xây dựng Khu nhà ở xã hội Tiên Dương 2, xã Phúc Thịnh, thành phố Hà Nội với tên thương mại Evergreen Premium.
  • Phường Tây Hồ phát động Cuộc thi trực tuyến “Thủ đô Hà Nội cùng dân tộc trong kỷ nguyên mới”
    Sáng 18/8, Đảng ủy phường Tây Hồ tổ chức phát động Cuộc thi trực tuyến “Thủ đô Hà Nội cùng dân tộc trong kỷ nguyên mới” tìm hiểu Nghị quyết số 02-NQ/TW ngày 17/3/2026 của Bộ Chính trị về xây dựng và phát triển Thủ đô Hà Nội trong kỷ nguyên mới. Hoạt động nhằm tạo đợt sinh hoạt chính trị sâu rộng, đưa những nội dung cốt lõi của Nghị quyết đến gần hơn với cán bộ, đảng viên và các tầng lớp Nhân dân trên địa bàn.
Đừng bỏ lỡ
  • Hà Nội tổ chức nhiều hoạt động văn hóa nghệ thuật đặc sắc, hấp dẫn dịp 2/9
    Nhân kỷ niệm 81 năm Cách mạng Tháng Tám thành công (19/8/1945 - 19/8/2026) và Quốc khánh nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam (2/9/1945 - 2/9/2026), Thành phố Hà Nội tổ chức nhiều hoạt động văn hóa nghệ thuật đặc sắc, hấp dẫn, qua đó bồi đắp tình yêu Tổ quốc, lòng tự hào dân tộc... và góp phần đưa Hà Nội thành điểm đến uy tín của các sự kiện văn hóa, nghệ thuật của khu vực và thế giới.
  • Lan tỏa tinh thần văn hóa từ "trái tim” của Thủ đô
    Khi những giai điệu của tác phẩm “Có phải em mùa thu Hà Nội” vang lên trong không gian Nhà Bát Giác bên hồ Hoàn Kiếm, hình ảnh Thủ đô hiện lên qua âm nhạc với vẻ dịu dàng, sâu lắng mà vẫn đầy sức sống. Từ một ca khúc quen thuộc, chương trình “Âm nhạc cuối tuần” chiều 16/8 đã mở ra một cách cảm nhận khác về Hà Nội: một thành phố trân trọng ký ức, nâng niu di sản, đồng thời sẵn sàng đón nhận những thanh âm mới của đời sống đương đại.
  • Chùm thơ của tác giả Nguyễn Bích Hạnh
    Tạp chí Người Hà Nội xin trân trọng giới thiệu chùm thơ của tác giả Nguyễn Bích Hạnh.
  • Khi “jazz” kể chuyện Hà Nội
    Từ những giai điệu của “Hà Nội - Niềm tin và hy vọng”; “Có phải em mùa thu Hà Nội” đến những chuẩn mực jazz kinh điển của Charlie Parker, Sonny Rollins, Billy Strayhorn hay bản nhạc “Ngẫu hứng Tây Nguyên” của NSƯT Quyền Văn Minh, chương trình "Âm nhạc cuối tuần" diễn ra lúc 17h ngày 16/8 tại Nhà Bát giác sẽ mở ra một không gian nghệ thuật thú vị giữa những thanh âm đã gắn bó với công chúng Việt Nam và tinh thần phóng khoáng của jazz.
  • “Người con gái Hà Thành”: Khơi dậy phẩm chất truyền thống tốt đẹp của người Hà Nội
    Tối 13/8, tại Rạp Hồng Hà, vở cải lương "Người con gái Hà thành" chính thức ra mắt công chúng Thủ đô. Đây là vở diễn tiếp nối chuỗi sản phẩm nghệ thuật chất lượng cao theo định hướng phát triển công nghiệp văn hóa của thành phố do Nhà hát Cải lương Hà Nội thực hiện.
  • Chương trình nghệ thuật “Bác Hồ - Một tình yêu bao la” sẽ được biểu diễn tại Thái Lan và Lào
    Từ ngày 24/8- 30/8, Nhà hát Kịch Việt Nam thực hiện chuyến công tác tại Vương quốc Thái Lan và CHDCND Lào với chương trình nghệ thuật “Bác Hồ - Một tình yêu bao la”.
  • Hanoi Jazztival - Điểm hẹn văn hóa mang thương hiệu Hà Nội
    Với chủ đề “Jazz Hà Nội - Giai điệu không biên giới”, Liên hoan Nhạc Jazz quốc tế Hà Nội 2026 (Hanoi Jazztival 2026) sẽ diễn ra từ ngày 17 đến 19/9 tại nhiều không gian văn hóa tiêu biểu của Thủ đô. Không chỉ mang đến những chương trình biểu diễn Jazz chất lượng với sự tham gia của nghệ sĩ trong nước và thế giới, liên hoan được kỳ vọng trở thành bước khởi đầu cho một thương hiệu văn hóa thường niên, góp phần đưa Hà Nội trở thành điểm hẹn mới của cộng đồng Jazz quốc tế.
  • Khoảng lặng phía Tây Hà Nội
    Mỗi lần trở lại Hà Nội, tôi đều bắt gặp một diện mạo mới của thành phố. Hà Nội lớn lên từng ngày cùng những đại lộ rộng mở, những khu đô thị nối tiếp nhau vươn cao, nhưng đâu đó vẫn giữ nguyên cốt cách của một Thủ đô nghìn năm văn hiến. Chuyến đi đầu tháng Tám năm nay lại đưa tôi đến với một Hà Nội khác – một Hà Nội của rừng xanh, của bầu không khí mát lành và những khoảng lặng khiến lòng người bỗng nhẹ tênh.
  • Tiếng Hạ Uy cầm mang mảnh hồn phố cũ
    Hà Nội trở gió. Người ta chuộng giấu bao niềm tâm sự vào lòng, tìm hơi ấm nơi đáy tách trà hay mượn tạm khúc nhạc xưa để nương náu. Góc quán nhỏ của tôi cũng cất giấu những phận đời như thế, rỉ rả buông qua âm thanh rưng rức của cây Hạ Uy cầm, rỏ xuống từ ngón tay người đàn bà mang vẹn nguyên mảnh hồn phố cũ...
  • Doanh nghiệp Việt tăng tốc chinh phục thị trường toàn cầu
    Chỉ trong nửa đầu năm 2026, tổng kim ngạch xuất nhập khẩu của Việt Nam đã đạt gần 550 tỷ USD. So với mục tiêu xuất khẩu 546 – 550 tỷ USD của năm trên cả nước, những con số này cho thấy quyết tâm tiếp tục mở rộng dấu ấn của hàng hóa và thương hiệu Việt trên thị trường quốc tế.
Nhớ Hà Nội ngày gió bấc
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO