Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Hà Nội bốn mùa yêu

Vũ Thị Thảo 18/12/2023 10:51

Tôi không sinh ra ở Hà Nội, nhưng Hà Nội như một tri kỷ nhìn tôi trưởng thành, nâng đỡ tôi từ những bước chân run rẩy đến khi dần vững chãi. Lúc tôi mơ hồ chênh vênh, khi tôi suy sụp khủng hoảng, cả những lúc tôi bế tắc, sợ hãi nhất, Hà Nội vẫn lặng lẽ xoa dịu, chữa lành những tổn thương, dìu tôi đứng dậy, giúp tôi lắng tâm và thấu hiểu chính mình. Ở Hà Nội, bốn mùa không chỉ có những loài hoa đẹp, những tiết trời đặc trưng của miền Bắc, Hà Nội còn là bốn mùa yêu, bốn mùa của những khoảnh khắc dịu dàng, ấm áp.

du-lich-ha-noi-4-mua-mytour-5.jpg
Hà Nội có bốn mùa yêu, bốn mùa của những khoảnh khắc dịu dàng, ấm áp... (ảnh: intrnet)

Mùa xuân gõ cửa Hà Thành, mang theo sức sống căng đầy trên những chồi non xanh mơn mởn. Vạn vật bừng dậy đầy khát khao sau mùa đông ngủ vùi trong cái rét ngọt đặc trưng của miền Bắc. Cơn mưa phùn khẽ khàng rắc xuống nhân gian những hạt mưa li ti trong trẻo. Hà Nội mờ ảo trong màn sương giăng khắp phố, vừa lãng đãng vừa thơ mộng. Những đọt cỏ mải miết uống cho thỏa sự ngọt ngào của thiên nhiên, lim dim lắng nghe mặt đất đang vun bồi cho hạt mầm tách vỏ trồi lên.

Đường Lạc Long Quân rực rỡ trong sắc đào đỏ thắm, màu đỏ mê hoặc như đôi môi căng mọng của thiếu nữ độ xuân thì. Mỗi khi cơn gió nhẹ kiêu kỳ lướt qua, vài cánh hoa mỏng manh buông mình xuống đầy tha thướt. Hoa sưa cũng thức dậy sau giấc mộng dài, vươn cành lá khoe những bông hoa li ti trắng muốt. Chiều lang thang trên phố, người Hà Nội thấy động lòng khi bắt gặp sắc trắng thuần khiết, bồng bềnh của hoa sưa. Tiếng còi xe inh ỏi, mùi khói xăng khét lẹt như dịu đi dưới vẻ đẹp tinh khôi ấy.

Các cụ già thong thả đi bên bờ Hồ Gươm để ngắm nhìn vạn vật bước vào xuân mới, lòng bồi hồi nhớ lại những năm tháng thanh xuân tươi đẹp của chính mình. Tôi cũng bất giác nhớ đến mình của tuổi trẻ. Người trung niên thường nhắc về tuổi trẻ với những hoài niệm, tiếc nuối, vì tuổi trẻ chẳng hai lần thắm lại để làm lại những điều mình khao khát. Nhưng chính bản thân những người đang trẻ tuổi khó nhận ra giá trị của thanh xuân. Vì những năm tháng ấy người trẻ còn đang bận mải định hình bản sắc cá nhân và họ phải đối diện với trạng thái chênh vênh, hoang mang, lạc lối.

Tôi cũng từng như vậy, như một người bộ hành không xác định được điểm dừng chân. Khi đôi chân đã mỏi, trong tim đã mệt, tôi không biết mình nên làm gì cho hành trình tiếp theo để biết mình thực sự tồn tại. Chính lúc ấy, Hà Nội đã vực tôi dậy bằng những thanh âm của cuộc sống. Những con người mưu sinh giản dị tôi gặp, bác bán gốm, chị hàng hoa, anh bán kẹo kéo hay chị lao công trường tôi, đều tiếp cho tôi tình yêu thiết tha về một tương lai đầy hy vọng. Họ coi những khó khăn đang gặp là điều bình thường như việc ta hít thở, cứ lặng lẽ cố gắng, kiên trì bước qua mọi biến cố với niềm tin không lay chuyển rằng hạnh phúc đang tích nhựa chờ ngày đơm hoa.

Mùa hạ giục giã người Hà Nội dậy từ sớm, ngoài Hồ Gươm người ta ríu rít chuyện trò khi thong thả đi bộ cùng nhau, những cụ già khoan thai tập dưỡng sinh, những bác chơi thể thao đầy năng lượng. Tất cả đều hòa mình vào buổi bình minh trong trẻo, yên lành, nạp tinh thần cho một ngày thời tiết oi ả. Những tia nắng đầu tiên xuyên qua tán lá, nhảy nhót trên vỉa hè, tinh nghịch đậu trên vai bác bán hàng rong làm du khách từ xa đến đây bấm máy lia lịa, cố bắt trọn khoảnh khắc rực rỡ của đất trời mùa hạ.

Trưa Hà Nội nắng chói chang đổ lửa, gay gắt trên từng đại lộ, hầm hập trong mỗi căn phòng chật chội như cô nàng đang yêu đỏng đảnh, tính tình thất thường không ai đoán được. Chỉ đến lúc chiều tối, khi người người cố vượt con đường đầy xe và khói bụi ra công viên Thống Nhất đi dạo, ra quảng trường Ba Đình hóng gió đợi lễ hạ cờ, hay lang thang ven hồ Tây đầy sóng vỗ, mới cảm nhận được nét thư thái và thảnh thơi của những cơn gió mát lành. Mùa hạ khiến người ta nấn ná mãi không muốn rời xa góc Hồ Tây lộng gió, những que kem Tràng Tiền ngọt lịm tim hay cầu Long Biên tình tự.

Tôi tự thấy mình không đủ tinh tế để nhận ra ngọn gió se sắt đầu tiên của mùa thu, có thể tôi bị cuốn theo guồng quay tất bật của cuộc sống mà bỏ qua những khoảnh khắc giao mùa rất khẽ. Mùa thu Hà Nội đã ngang qua mà tôi chỉ nhận ra khi hương hoa sữa đã nồng nàn khắp phố. Mùi hoa đặc trưng mang cả tâm tình của trời đất, vừa ngọt ngào vừa sắc sảo, khó quên. Hà Nội sôi động, ồn ã như chậm lại trong hương sữa quấn quyện nghe nhiều vương vấn ấy. Hương hoa sữa trong đêm giống như nốt trầm của bản hòa ca rất vội, khiến lòng người neo lại những giai điệu lắng sâu. Hương hoa vấn vít trên người bác bán hạt dẻ ven đường, thấm đẫm cả những hạt dẻ vàng thơm, béo ngậy.

Tôi ngồi trên vỉa hè, hồn buông lơi theo bản nhạc đang cất lên từ quán cà phê gần đó. Trải qua những tháng ngày biến động và những giây phút hoang hoải, chênh vênh, tôi thấy trái tim mình dịu lại trong một buổi tối mùa thu se sắt ướp đầy hương hoa sữa. Những tổn thương trong tôi được mùa thu vá víu, dịu dàng từng chút một như thể sợ tâm hồn mong manh của tôi sẽ vỡ tan sau nhiều va đập và quăng quật của cuộc sống. Hà Nội đã ôm tôi vào lòng, bao bọc tôi trong một mùa thu dịu dàng, sâu lắng, khiến tôi cảm giác mình được yêu thương, được chăm chút.

Tôi chịu lạnh kém nên hay ốm khi Hà Nội vào đông. Tôi được Hà Nội nhắc nhở về sự hiện diện của mùa đông bằng những tràng dài hắt hơi và cơn ho khù khụ không dứt. Nhưng Hà Nội vào đông cũng đầy thi vị trong hương thơm ngọt ngào của những hàng ngô nếp nướng. Dường như những con đường, góc phố cũng mềm lòng trước thức quà giản dị ngọt lành ấy. Người ta sẵn sàng chui ra khỏi lớp chăn ấm áp chỉ để lê la ven đường, xúm xít bên bếp củi đang nướng ngô và thích thú với bắp ngô nóng hổi đổi đi đổi lại trên tay cho khỏi bỏng.

Người ta mê tít ngô nướng mùa đông Hà Nội nào phải để lấp liếm cơn đói cồn cào vì chưa kịp bữa cơm tối, càng không phải vì thèm một thức quà ăn vặt khác lạ. Những người yêu mùa đông Hà Nội chỉ đơn giản là đang tận hưởng cảm giác ấm áp của một mùa giá lạnh, sự quyến rũ đặc trưng của cái rét tái tê. Mùa đông Hà Nội kéo những người yêu nhau đến gần nhau hơn, giúp họ nhận ra những rung động lớn dần trong tâm hồn đang nhiều tha thiết. Những bác xe ôm chăm chỉ chạy xe, cố chạy thêm vài cuốc cho con cái đủ tiền đóng học, tụ lại cùng nhau bên đống củi cháy lớn, cười nói râm ran cả góc phố. Những vất vả mưu sinh, những nhọc nhằn của người lao động bỗng chốc tan ra trong ánh lửa bập bùng.

Mùa đông Hà Nội đẹp trong cả khoảnh khắc hàng cây đã trơ trọi lá. Những cây bàng khẳng khiu mong manh đứng im lìm bên bờ sông, nghiêng cái dáng trọc lóc của mình xuống mặt nước đang lăn tăn gợn sóng. Sau một thời gian bừng bừng sức sống, nó đã trút hết xiêm y cũ, bộ rễ âm thầm cắm sâu hơn vào lòng đất, bền bỉ hút dinh dưỡng, miệt mài tích nhựa, tận lực cho một cuộc hồi sinh. Ở một khía cạnh nào đó, tôi cũng giống như hàng cây trơ trọi này, có những thời điểm chững lại để tích lũy cho một giai đoạn bùng nổ tiếp theo. Đôi khi sự hồi sinh bắt đầu từ những gì thật lặng lẽ.

Bốn mùa Hà Nội bên tôi, bốn mùa Hà Nội vỗ về, bao bọc tôi trong sự dịu dàng sâu lắng rất riêng của mình, khiến tôi một mình nhưng không cô đơn, xa quê nhưng ấm áp như đang sống tại quê nhà. Hà Nội xô bồ dạy cho tôi cách lắng tâm để nghe được những thanh âm trong tâm hồn vọng lại. Sau hành trình mải miết tôi nhận ra bình yên trú ngụ trong trái tim mình. Chỉ cần lòng tôi an yên, dù tôi ở đâu, trên chặng đường nào đều thấy lòng không mỏi mệt. Chính Hà Nội, bằng cách riêng của mình, lặng lẽ bên tôi, giúp tôi chậm lại để nhìn nhận chính mình, ôm ấp trái tim tổn thương của tôi, giúp tôi thấy lòng tĩnh lặng, khích lệ tôi đứng dậy rồi kiêu hãnh bước tiếp.

Mười lăm năm có lẻ ở Thủ đô, Hà Nội trong tôi không chỉ là những hàng cây lá đổ, góc phố cổ rêu phong, gánh hàng hoa rực rỡ sắc màu, Hà Nội chính là quê hương thứ hai của tôi với bốn mùa thật lòng thật dạ yêu thương.

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Vũ Thị Thảo. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.
Bài liên quan
  • Mùa thu này, mình hẹn hò đi anh!
    Ngày nào em cũng dậy sớm chở con đi học, không mấy khi nhận ra sự thay đổi của mọi thứ xung quanh. Có lẽ, cuộc sống quá vất vả đã khiến em mất dần đi cảm xúc rung động trước vẻ đẹp của tự nhiên. Thế nhưng, sáng nay khi vừa đi ra đầu ngõ, em chợt rùng mình bởi có chút se lạnh mơn man trên da thịt. Làn gió mới làm em như tỉnh táo hơn và đầy phấn chấn. Có lẽ, mùa thu đã về.
(0) Bình luận
  • Nhớ gì khi xa Hà Nội
    Thanh xuân tươi đẹp nhất của tôi gắn bó cùng Hà Nội. Đó là quãng đời sinh viên tươi vui, hồn nhiên được cùng các bạn đồng trang lứa sinh sống và học tập giữa lòng Thủ đô, dưới mái trường Học viện hành chính Quốc gia. Lần đầu tiên bước ra khỏi ngưỡng cửa an toàn của gia đình, Hà Nội đã hiếu khách đón nhận, ôm tôi vào lòng, gieo vào tâm hồn thật nhiều kỉ niệm đặc biệt. Để rồi sau khi ra trường, trở về quê hương công tác, lòng tôi lại bồi hồi xao xuyến mỗi khi nhớ về Hà Nội với những hồi tưởng xuyến xao về quãng đời sinh viên.
  • Tô thắm Hà Nội bốn mùa hoa
    Có lẽ hiếm có Thủ đô của đất nước nào trên thế giới lại có đủ thời tiết đặc trưng của bốn mùa xuân, hạ, thu, đông, cùng với đó là thiên nhiên tuần hoàn luân chuyển quay vòng bốn mùa như Hà Nội. Để tạo nên diện mạo của Thủ đô, ngoài các công trình kiến trúc, danh lam thắng cảnh… thì còn có cả hệ thống cây xanh và hoa cỏ được trồng khắp các nẻo đường của Hà Nội.
  • Một thoáng Thủ đô, một đời vương vấn
    Tôi đến Thủ đô vào một ngày hè chói chang nắng lửa. Cảm giác nóng nực không ngăn nổi sự hiếu kì trong tôi về mảnh đất ngàn năm văn hiến, về những con người tao nhã, văn minh. Tôi thả hồn phiêu diêu qua từng con phố, lắng tai nghe nhịp thở của Hà thành mà nao nao hồi tưởng về những điều mình đã đọc, đã biết về lịch sử, con người nhân kiệt nơi đây.
  • Giai nhân trong bức ảnh Hà thành bất tử
    Nhân dịp 70 năm giải phóng Thủ đô xin được dâng truyện ngắn này như một nén nhang thơm để tưởng nhớ những nghĩa sĩ anh hùng đã dâng hiến đời mình cho cuộc chiến đấu giải phóng Thủ đô. Trong đó có vợ chồng ông Hai Hiên. Hai Hiên - vị lãnh tụ của cuộc khởi nghĩa “Hà thành đầu độc” năm 1908. Cuộc khởi nghĩa tuy thất bại nhưng đã làm chấn động 3 cõi Đông Dương khiến Paris phải run sợ. Ông Hai Hiên lúc đó mới ngoài 30 tuổi, bị thực dân Pháp xử tử chặt đầu, rồi treo thủ cấp ở Cửa Đông thành, nhằm uy hiếp tinh th
  • Nắng thu theo lối tôi về Hà Nội
    7 giờ sáng, đáp xuống nơi Thủ đô, trái tim của cả nước, tôi lại càng tự hào vì là người con Việt Nam. Đã lâu lắm rồi, kể từ ngày tôi xa nơi đây, hân hoan lắm, 7 tiếng trên máy bay đem tôi về quê nhà. 7 năm xa nhà, tôi từ nơi xa học và làm việc trở về nhưng ký ức của tôi và nơi này không thể xóa nhòa. Từ trên máy bay và từ sân bay về trung tâm, tôi càng thấy sự thay đổi rõ rệt của một Hà Nội chuyển mình, hiện đại, văn minh.
  • Cả nhà ước năm mới
    Đêm 30, sau khi tôi và Thạo (con cả của tôi) chuẩn bị xong mâm cúng giao thừa, như đã thống nhất, cả nhà quây quần bên bàn trà để cùng nhau mơ ước.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Tìm kiếm kịch bản điện ảnh kỷ niệm 100 năm Ngày thành lập Đảng
    Hướng tới kỷ niệm 100 năm Ngày thành lập Đảng Cộng sản Việt Nam (3/2/1930 - 3/2/2030), Cục Điện ảnh triển khai chương trình đầu tư chiều sâu nhằm tạo nguồn kịch bản phim truyện điện ảnh.
  • Khám phá hành trình nghệ thuật của họa sĩ Huỳnh Phương Đông
    Sáng ngày 11/4/2025, tại Bảo tàng Mỹ thuật Việt Nam sẽ diễn ra lễ khai mạc triển lãm chuyên đề “Hành trình Huỳnh Phương Đông”. Triển lãm do Bảo tàng Mỹ thuật Việt Nam phối hợp với Hội Mỹ thuật Việt Nam và gia đình họa sĩ tổ chức nhân dịp kỷ niệm 50 năm Ngày Giải phóng Miền Nam, thống nhất đất nước (30/4/1975 – 30/4/2025) và 100 năm ngày sinh chiến sĩ - họa sĩ Huỳnh Phương Đông (22/4/1925 – 22/4/2025), .
  • Đặc sắc phim tài liệu “Vượt sóng: Câu chuyện về thành phố 50 năm mùa hoa nở”
    Chào mừng kỷ niệm 50 năm Ngày Giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước (30/4/1975 – 30/4/2025), Đài truyền hình Thành phố Hồ Chí Minh vừa ra mắt, giới thiệu đến khán giả series phim tài liệu “Vượt sóng: Câu chuyện về thành phố 50 năm mùa hoa nở”.
  • [Podcast] Chùa Non Nước – Nơi hội tụ giá trị tâm linh, lịch sử của Thủ đô Hà Nội
    Hà Nội không chỉ nổi tiếng với những công trình cổ kính nơi phố thị mà còn ẩn chứa những ngôi chùa linh thiêng giữa núi rừng xanh ngát. Một trong những ngôi chùa mang đậm dấu ấn tâm linh, gắn liền với truyền thuyết Thánh Gióng và lịch sử dân tộc chính là Chùa Non Nước – một danh thắng tọa lạc trên núi Sóc, huyện Sóc Sơn. Chùa Non Nước được hình thành từ thời Đinh, sư trụ trì chùa đầu tiên là Khuông Việt Đại sư Ngô Chân Lưu (933 - 1011) - hậu duệ của Ngô Quyền và là vị Quốc sư được triều đình nhà Đinh, Tiền Lê và Hậu Lý kính trọng.
  • Hai bệnh viện lớn nhất Việt Nam ký kết hợp tác y tế giai đoạn 2025 - 2030
    Bệnh viện Trung ương Huế và Bệnh viện Bạch Mai ký kết hợp tác hướng đến nâng cao chất lượng chăm sóc, điều trị bệnh nhân và phát triển vươn tầm khu vực, quốc tế.
Đừng bỏ lỡ
Hà Nội bốn mùa yêu
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO