Nhớ đào Nhật Tân

Nguyễn Vân Hậu| 02/02/2023 14:59

Mỗi độ Tết đến, dù có nhiều sự lựa chọn nhưng tôi vẫn ước có một cành đào Nhật Tân (Hà Nội) “chính hiệu” cắm trong lục bình như những năm trước.

canh-dao-nhat-tan-nguoi-ban-ha-noi-tang-tac-gia-tet-canh-ty-2020(1).jpg
Cành đào Nhật Tân người bạn Hà Nội tặng tác giả tết Canh Tý 2020

Tôi si mê đào qua một anh bạn người gốc làng đào Nhật Tân xưa, sau này sinh sống tại phố Trịnh Công Sơn (Tây Hồ). Hai chúng tôi và mấy anh em nữa quen nhau vào cuối thập niên 1990 khi đoàn cán bộ Trung tâm Hội nghị quốc tế (VP Chính phủ) vào Nam công tác. Cũng chỉ là sự quen biết công vụ, xã giao như bao đoàn khác, nhưng cơ duyên gặp gỡ đã gắn bó chúng tôi với nhau hơn 30 năm nay đến bây giờ. Những lần ra Hà Nội, các anh ấy mỗi người một buổi dẫn tôi đi tham quan các di tích lịch sử, văn hóa, thắng cảnh Thủ đô… Mỗi nơi đều để lại trong tôi ấn tượng sâu sắc về giá trị lịch sử, văn hóa, con người, ẩm thực của mảnh đất nghìn năm văn hiến, lắng hồn núi sông ngàn năm.

Có lần, vào dịp gần Tết, tôi leo lên xe máy cùng anh bạn ra thăm vườn đào ở bãi bồi ven sông Hồng. Chúng tôi đi qua những con đường hẹp ở ngoại ô trong tiết trời se lạnh, “uống” cái rét ngọt miền Bắc đang gọi xuân về. Tôi choáng ngợp trước vẻ đẹp của những vườn đào rực rỡ nối tiếp nhau đang bắt đầu bung nụ, có cây đã nở rộ khoe sắc, điểm tô ruộng vườn làng hoa, báo hiệu Tết đến gần. Tôi bị mê hoặc khi xem và nghe giới thiệu về những “cụ” đào, những đào bích, đào phai, đào nụ... tận mắt ngắm nhìn những bông đào to, sắc thắm, nhiều cánh và những cành đào mà tôi chưa thấy ở đâu đẹp bằng như ở nơi đây.

tac-gia-va-vuon-dao-nhat-tan-mot-ngay-dau-nam-2020.jpg
Tác giả và vườn đào Nhật Tân một ngày đầu năm 2020

Biết tôi mê đào Nhật Tân nên năm nào anh ấy cũng tìm cách gửi vào Nam tặng tôi 1 cành chơi Tết. Có năm anh gửi bằng ô tô, có năm bằng tàu hỏa, hoa nở rất đẹp; cũng có năm do giao thông trở ngại, thời tiết nóng bức, búp bị háp, hoa không bung nụ được, tôi buồn tiếc cho mình và thương anh ấy đã bỏ bao công sức mà nói rằng: “Thôi em đừng vất vả gửi đào cho anh nữa”. Nhưng anh ấy không chịu.

Lần cuối cùng tôi nhận được một cành đào anh ấy gửi hẳn đường hàng không, hoa nở đúng Tết, đẹp quá chừng.

Tôi trân quý tình cảm của anh ấy, của người trồng đào Hà Nội dâng cho đời vẻ đẹp tinh khôi mỗi dịp Xuân về. Khách đến chơi Tết, ngắm đào Nhật Tân ai cũng như thấy mình gần hơn với Hà Nội, với trái tim của Tổ quốc, càng thêm yêu đất nước mình.

Thời gian trôi đi, một hôm, tôi bất ngờ nhận hung tin anh ấy bị bệnh nặng. Vừa ngớt dịch Covid-19 năm ấy, tôi liền đáp chuyến bay ra Hà Nội thăm, mừng mừng, tủi tủi nắm tay nhau, động viên, cầu mong cho anh ấy vượt qua bệnh tật. Nhưng thật xót xa, anh ấy đã trở về với cát bụi không lâu sau đó. Tôi không thể tiễn biệt anh ấy lần cuối vì đợt dịch Covid-19 lần thứ tư bắt đầu bùng phát.

Giờ đây, mỗi lần Tết đến, nhìn hoa đào tôi lại nhớ người Hà Nội, nhớ đào Nhật Tân, thương nhớ những người bạn thâm tình, tri kỷ, nhớ làng đào bên bờ Sông Hồng mờ sương và nhớ câu thơ Hàn Mặc Tử:

“ Ở đây sương khói mờ nhân ảnh

Ai biết tình ai có đậm đà? ”.

(Tản mạn một ngày cuối Đông, 19 tháng Chạp Nhâm Dần, 10-1-2023).

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Nguyễn Văn Hậu. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.

Bài liên quan
  • Chợ xưa, đồ cũ - nơi thời gian đọng lại
    Tôi yêu Hà Nội, yêu cảnh sắc, không khí, hồn cốt và dáng vẻ thanh lịch, sâu lắng của mảnh đất này. Yêu bốn mùa, cả những thời điểm không tên và những góc nhỏ lặng thầm, thân thương, thú vị!
(0) Bình luận
  • Đá ong, hồn quê xứ Đoài
    Mỗi lần lang thang về “miền mây trắng”, đi dọc dải đất từ Quốc Oai, Thạch Thất lên Sơn Tây rồi đến Ba Vì, ấn tượng trong tôi không chỉ có những ngôi đình vững chãi, bề thế; những ngôi chùa cổ kính, rêu phong với những mái ngói, đầu đao uốn lượn như rồng bay, phượng múa mà còn có cả những ngôi nhà, những bức tường rào nhuốm màu thời gian được cất lên từ những viên gạch đá ong xù xì, thô ráp trong sắc màu nâu đỏ (còn gọi là màu vàng thổ) trải qua năm tháng phơi nắng, dầm mưa.
  • Anh mãi tìm em giữa lòng Hà Nội
    Có những ký ức không bao giờ cũ. Càng đi qua năm tháng, chúng không mờ đi mà chỉ lắng sâu hơn, như một thứ trầm tích của tâm hồn con người, càng chạm vào càng đau, càng nhớ lại càng thấy lòng mình bâng khuâng, xao xuyến. Hà Nội trong tôi không chỉ là phố, là hồ, là mùa mà Hà Nội còn có cả em. Và em là cả một thời tuổi trẻ tôi đã sống, đã yêu thương, đã đợi chờ, và đã mất em!
  • Dòng sông dệt nên cốt cách Hà thành
    Có những dòng sông chỉ đi qua một vùng đất, nhưng cũng có những dòng sông lại vào ký ức, vào tâm thức của con người. Với Hà Nội, sông Hồng là một dòng sông như thế. Từ thượng nguồn đỏ nặng phù sa, con sông lặng lẽ chảy qua bao mùa mưa nắng, ôm lấy Thủ đô như một dải lụa nâu bền bỉ của thời gian. Người Hà Nội sống cùng sông Hồng, lớn lên cùng sông Hồng và rồi trong sâu thẳm, ai cũng mang trong mình một phần bóng dáng của dòng sông ấy.
  • Mùi phố…
    Không biết bắt đầu từ khi nào nhưng có lẽ phải từ rất lâu rồi, tôi có thói quen thích lang thang một mình ngắm phố. Tôi thích ngắm Hà Nội bất kể là nắng hay mưa, cả khi trời nóng lẫn khi trời trở lạnh. Trong hành trình ấy, tôi không chỉ chứng kiến một Hà Nội đổi khác mà còn như nghiện cái mùi của phố khi lang thang cùng nó.
  • Tiếng búa cuối cùng trên phố Hàng Bạc
    Phố Hàng Bạc hôm nay ồn ào và lấp lánh. Sáng sớm đã nghe tiếng xe máy, tiếng rao hàng, tiếng loa phường. Cửa tiệm vàng bạc nối đuôi nhau, tủ kính lấp lánh trưng bày những sản phẩm công nghiệp bóng loáng, đẹp đẽ một cách vô hồn. Những chiếc máy ảnh ngoại quốc chụp vội, những bàn tay xa lạ lướt qua tủ kính, chẳng ai kịp nghe thấy tiếng động từ trong ngõ nhỏ. Phố Hàng Bạc bây giờ giàu có, hiện đại, nhưng hình như thiếu một thứ gì. Thiếu cái âm thanh cũ, cái nhịp đập cũ của làng nghề.
  • Hà Nội - Một góc quê trong lòng phố
    Có những thành phố người ta nhớ đến vì những công trình lớn, những con đường rộng thênh thang hay ánh đèn rực rỡ về đêm. Còn Hà Nội, với tôi, lại bắt đầu từ một con ngõ nhỏ và một người bà không còn biết giờ đã về đâu.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Triển lãm "Sĩ tử 3 – Chuyện sĩ tử": Không gian nghệ thuật tôn vinh đạo học Việt Nam
    Hướng tới kỷ niệm 950 năm ra đời Văn Miếu - Quốc Tử Giám, trường Quốc học đầu tiên của Việt Nam (1076 - 2026), chiều 27/5, triển lãm nghệ thuật “Sĩ tử 3 – Chuyện sĩ tử” đã khai mạc tại Di tích Quốc gia đặc biệt Văn Miếu – Quốc Tử Giám, Hà Nội.
  • [Podcast] Tản văn: Phố cũ
    Chiều. Làn gió se lạnh vời vợi dọc theo những con phố. Gió về cuốn đi cái oi nồng của những ngày nắng hanh hao. Bỗng vòng xe vô tình rẽ vào phố cũ. Lâu lắm không về phố, hình như đã không còn cảm giác thân thuộc ngày nào. Phố cũ hiện ra trước mặt là lạ, quen quen…
  • Hà Nội khơi dậy sức mạnh văn hóa, kiến tạo động lực phát triển Thủ đô trong thời kỳ mới
    Việc triển khai Nghị quyết số 80-NQ/TW của Bộ Chính trị về phát triển văn hóa Việt Nam đang được Hà Nội thực hiện với tinh thần khẩn trương, bài bản và quyết liệt. Từ công tác quán triệt, tuyên truyền đến xây dựng chương trình hành động, xác lập các mục tiêu chiến lược và đầu tư nguồn lực, Thủ đô từng bước khẳng định quyết tâm đưa văn hóa trở thành nguồn lực nội sinh, sức mạnh mềm và động lực phát triển bền vững.
  • Đá ong, hồn quê xứ Đoài
    Mỗi lần lang thang về “miền mây trắng”, đi dọc dải đất từ Quốc Oai, Thạch Thất lên Sơn Tây rồi đến Ba Vì, ấn tượng trong tôi không chỉ có những ngôi đình vững chãi, bề thế; những ngôi chùa cổ kính, rêu phong với những mái ngói, đầu đao uốn lượn như rồng bay, phượng múa mà còn có cả những ngôi nhà, những bức tường rào nhuốm màu thời gian được cất lên từ những viên gạch đá ong xù xì, thô ráp trong sắc màu nâu đỏ (còn gọi là màu vàng thổ) trải qua năm tháng phơi nắng, dầm mưa.
  • Trường THCS Chương Dương tiếp sức học sinh lớp 9 trước kỳ thi tuyển sinh vào lớp 10 năm học 2026–2027
    Sáng 28/5, trường THCS Chương Dương (phường Hồng Hà, Hà Nội) đã tổ chức một chương trình gặp mặt đầy ấm áp, dặn dò, động viên và tặng quà cho toàn thể học sinh khối 9 trước khi các em chính thức bước vào Kỳ thi tuyển sinh vào lớp 10 THPT năm học 2026–2027. Buổi gặp mặt diễn ra vô cùng giản dị, nhưng đọng lại trong tim mỗi người tham dự là những giọt nước mắt xúc động, là tình thầy trò thiêng liêng và những giá trị nhân văn sâu sắc.
Đừng bỏ lỡ
Nhớ đào Nhật Tân
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO