Nhớ đào Nhật Tân

Nguyễn Vân Hậu| 02/02/2023 14:59

Mỗi độ Tết đến, dù có nhiều sự lựa chọn nhưng tôi vẫn ước có một cành đào Nhật Tân (Hà Nội) “chính hiệu” cắm trong lục bình như những năm trước.

canh-dao-nhat-tan-nguoi-ban-ha-noi-tang-tac-gia-tet-canh-ty-2020(1).jpg
Cành đào Nhật Tân người bạn Hà Nội tặng tác giả tết Canh Tý 2020

Tôi si mê đào qua một anh bạn người gốc làng đào Nhật Tân xưa, sau này sinh sống tại phố Trịnh Công Sơn (Tây Hồ). Hai chúng tôi và mấy anh em nữa quen nhau vào cuối thập niên 1990 khi đoàn cán bộ Trung tâm Hội nghị quốc tế (VP Chính phủ) vào Nam công tác. Cũng chỉ là sự quen biết công vụ, xã giao như bao đoàn khác, nhưng cơ duyên gặp gỡ đã gắn bó chúng tôi với nhau hơn 30 năm nay đến bây giờ. Những lần ra Hà Nội, các anh ấy mỗi người một buổi dẫn tôi đi tham quan các di tích lịch sử, văn hóa, thắng cảnh Thủ đô… Mỗi nơi đều để lại trong tôi ấn tượng sâu sắc về giá trị lịch sử, văn hóa, con người, ẩm thực của mảnh đất nghìn năm văn hiến, lắng hồn núi sông ngàn năm.

Có lần, vào dịp gần Tết, tôi leo lên xe máy cùng anh bạn ra thăm vườn đào ở bãi bồi ven sông Hồng. Chúng tôi đi qua những con đường hẹp ở ngoại ô trong tiết trời se lạnh, “uống” cái rét ngọt miền Bắc đang gọi xuân về. Tôi choáng ngợp trước vẻ đẹp của những vườn đào rực rỡ nối tiếp nhau đang bắt đầu bung nụ, có cây đã nở rộ khoe sắc, điểm tô ruộng vườn làng hoa, báo hiệu Tết đến gần. Tôi bị mê hoặc khi xem và nghe giới thiệu về những “cụ” đào, những đào bích, đào phai, đào nụ... tận mắt ngắm nhìn những bông đào to, sắc thắm, nhiều cánh và những cành đào mà tôi chưa thấy ở đâu đẹp bằng như ở nơi đây.

tac-gia-va-vuon-dao-nhat-tan-mot-ngay-dau-nam-2020.jpg
Tác giả và vườn đào Nhật Tân một ngày đầu năm 2020

Biết tôi mê đào Nhật Tân nên năm nào anh ấy cũng tìm cách gửi vào Nam tặng tôi 1 cành chơi Tết. Có năm anh gửi bằng ô tô, có năm bằng tàu hỏa, hoa nở rất đẹp; cũng có năm do giao thông trở ngại, thời tiết nóng bức, búp bị háp, hoa không bung nụ được, tôi buồn tiếc cho mình và thương anh ấy đã bỏ bao công sức mà nói rằng: “Thôi em đừng vất vả gửi đào cho anh nữa”. Nhưng anh ấy không chịu.

Lần cuối cùng tôi nhận được một cành đào anh ấy gửi hẳn đường hàng không, hoa nở đúng Tết, đẹp quá chừng.

Tôi trân quý tình cảm của anh ấy, của người trồng đào Hà Nội dâng cho đời vẻ đẹp tinh khôi mỗi dịp Xuân về. Khách đến chơi Tết, ngắm đào Nhật Tân ai cũng như thấy mình gần hơn với Hà Nội, với trái tim của Tổ quốc, càng thêm yêu đất nước mình.

Thời gian trôi đi, một hôm, tôi bất ngờ nhận hung tin anh ấy bị bệnh nặng. Vừa ngớt dịch Covid-19 năm ấy, tôi liền đáp chuyến bay ra Hà Nội thăm, mừng mừng, tủi tủi nắm tay nhau, động viên, cầu mong cho anh ấy vượt qua bệnh tật. Nhưng thật xót xa, anh ấy đã trở về với cát bụi không lâu sau đó. Tôi không thể tiễn biệt anh ấy lần cuối vì đợt dịch Covid-19 lần thứ tư bắt đầu bùng phát.

Giờ đây, mỗi lần Tết đến, nhìn hoa đào tôi lại nhớ người Hà Nội, nhớ đào Nhật Tân, thương nhớ những người bạn thâm tình, tri kỷ, nhớ làng đào bên bờ Sông Hồng mờ sương và nhớ câu thơ Hàn Mặc Tử:

“ Ở đây sương khói mờ nhân ảnh

Ai biết tình ai có đậm đà? ”.

(Tản mạn một ngày cuối Đông, 19 tháng Chạp Nhâm Dần, 10-1-2023).

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Nguyễn Văn Hậu. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.

Bài liên quan
  • Chợ xưa, đồ cũ - nơi thời gian đọng lại
    Tôi yêu Hà Nội, yêu cảnh sắc, không khí, hồn cốt và dáng vẻ thanh lịch, sâu lắng của mảnh đất này. Yêu bốn mùa, cả những thời điểm không tên và những góc nhỏ lặng thầm, thân thương, thú vị!
(0) Bình luận
  • Hà Nội - Nơi một buổi sáng khiến tôi muốn ở lại
    Tôi không sinh ra ở Hà Nội. Với tôi, Hà Nội ban đầu chỉ là cái tên xuất hiện trong sách giáo khoa, trong những bài văn mẫu với “mùa thu dịu dàng”, “hồ Gươm xanh biếc” hay “phố cổ rêu phong”. Tôi từng nghĩ, Hà Nội chắc cũng giống những thành phố khác: đông người, nhiều xe, vội vã và có phần xa cách. Nhưng rồi, chỉ trong một buổi sáng rất bình thường, Hà Nội đã khiến tôi thay đổi suy nghĩ ấy.
  • Chợ Gạ quê tôi
    Chợ Gạ một tháng năm phiên/ Ngày ba ngày tám như chuyên đèo bòng/ Thuyền từ xứ Bắc xứ Đông/ Trên song đậu cạnh Bãi Non, Bãi Già... (Ca dao).
  • Mưa rơi ngõ nhỏ
    Ngõ nhỏ ấy quanh năm ẩm thấp. Những ngày nồm, tường rịn nước như mồ hôi người ốm. Hai căn nhà đối diện nhau, cửa lúc nào cũng khép hờ. Người trong ngõ quen gọi chủ nhà bên trái là Nhẫn, còn bên phải là Kiên.
  • Một khoảng trời Tết Hà Nội yên bình trong ngôi trường tôi
    Có một khoảng trời ở trường tôi giữa Hà Nội rất đỗi yên bình và xanh cao. Có một khoảng trời mà chúng tôi đã luôn nhớ, luôn thương những ngọt ngào bên lề phố xá ngày qua ngày vội vã. Nơi ấy, Trường Cao đẳng Thương mại và Du lịch Hà Nội (HCCT) chúng tôi mỗi khi xuân về đều mang hơi thở ấm áp dệt nên nhiều mùa xuân của đất trời, của lòng người và của những yêu thương gắn kết. Khoảng trời nhẫn nại, dệt muôn thăm thẳm yên bình. Đã có một ngày tôi viết những dòng văn thật xinh, thật nghĩa tình bằng niềm thương và nỗi nhớ về một mùa xuân xanh sum vầy, gắn kết nơi mái trường HCCT thân yêu, đổi mới và sáng tạo cùng Hà Nội.
  • Người Hà Nội mang ký ức Kẻ Chợ đi gìn giữ hồn làng xứ Huế
    Ngô Quý Đức từng dành ba tháng đi dọc miền trung để tìm hiểu các làng nghề, trước khi anh dừng bước ở Huế trong một năm qua nhằm hồi sinh liễn làng Chuồn, một dòng tranh dân gian nổi tiếng của Huế nhưng đã thất truyền hơn một thập kỷ qua.
  • Nhớ Tết ở khu gia đình Hà Nội thời chưa xa
    Chúng ta, ai cũng có những năm tháng không thể nào quên. Cho dù những năm tháng ấy cuộc sống chưa hẳn đã thật tốt, chưa no đủ dư thừa. Trong sự thiếu thốn triền miên về vật chất thì tình người, sự sẻ chia lại ăm ắp như bát nước đầy, để rồi in sâu vào tâm thức như một quãng đời đã được lập trình trong bản đồ số mệnh.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Phố và phường qua những ngôi đình thờ tổ nghề trong phố cổ Hà Nội
    Hà Nội, trong lịch sử dài lâu của mình, được tạo nên bởi “phố” và “phường”. “Phố” và “phường” Hà Nội không chỉ là đơn vị hành chính mà còn hàm chứa những thăng trầm của lịch sử, những đổi thay của xã hội và những giá trị được kiến tạo bởi các cộng đồng dân cư Thăng Long - Hà Nội. Một trong những điểm nổi bật của quá trình kiến tạo này là sự gắn bó mật thiết giữa “phường” với tư cách là đơn vị hành chính đô thị và “phường” với tư cách là một tổ chức nghề nghiệp và “phố” là nơi buôn bán của cư dân đô thị. Trải qua thời gian, dấu ấn đậm nét của những phường nghề Thăng Long xưa vẫn được lưu lại ở các ngôi đình thờ tổ nghề ngay trong vùng lõi của Thủ đô, được gọi là khu phố cổ.
  • Cơ hội nhận vé miễn phí chương trình “Âm vang Tổ quốc” qua ứng dụng Tuyên giáo và Dân vận
    Ngày 19/4, Ban Tổ chức chương trình nghệ thuật “Âm vang Tổ quốc” đã phát đi thông báo về việc phát hành ứng dụng Tuyên giáo và Dân vận, nền tảng chính thức phục vụ đăng ký vé tham dự chương trình.
  • Nghị quyết 80-NQ/TW: “Mở đường” cho công nghiệp văn hóa bứt phá
    Nghị quyết số 80-NQ/TW của Bộ Chính trị về phát triển văn hóa Việt Nam đã mở ra một chương mới, nơi nghệ thuật, giải trí và di sản không còn đứng ngoài dòng chảy kinh tế. Đây là lúc công nghiệp văn hóa vươn mình, khẳng định vị thế là động lực tăng trưởng mũi nhọn, đưa bản sắc Việt Nam tỏa sáng trên bản đồ kinh tế toàn cầu.
  • Hà Nội - Nơi một buổi sáng khiến tôi muốn ở lại
    Tôi không sinh ra ở Hà Nội. Với tôi, Hà Nội ban đầu chỉ là cái tên xuất hiện trong sách giáo khoa, trong những bài văn mẫu với “mùa thu dịu dàng”, “hồ Gươm xanh biếc” hay “phố cổ rêu phong”. Tôi từng nghĩ, Hà Nội chắc cũng giống những thành phố khác: đông người, nhiều xe, vội vã và có phần xa cách. Nhưng rồi, chỉ trong một buổi sáng rất bình thường, Hà Nội đã khiến tôi thay đổi suy nghĩ ấy.
  • Thành lập Ban Chỉ đạo Kỳ thi tốt nghiệp trung học phổ thông thành phố Hà Nội năm 2026
    UBND Thành phố Hà Nội vừa ban hành Quyết định 1819/QĐ-UBND ngày 10/4/2026 về việc thành lập Ban Chỉ đạo Kỳ thi tốt nghiệp trung học phổ thông thành phố Hà Nội năm 2026.
Đừng bỏ lỡ
Nhớ đào Nhật Tân
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO