Hà Nội xưa - nay

Nguyễn Tư Giản - Một tình yêu Hà Nội

Ngô Vĩnh Bình 09:29 08/06/2023

Nguyễn Tư Giản (1823 – 1890) vốn tên là Văn Phú, tự Tuân Thúc, bút hiệu Thạch Nông, Vân Lộc là người làng Du Nội (xưa thuộc phủ Từ Sơn, nay thuộc xã Mai Lâm, huyện Đông Anh, TP Hà Nội). Ông là cháu nội của Nguyễn Án – một bậc danh nho, dòng dõi họ Nguyễn làng Vân Điềm nổi tiếng có nhiều ông Nghè, ông Cống bậc nhất ở xứ Đông Ngàn xưa; đồng tác giả cuốn “Thương tang ngẫu lục” viết về lịch sử, danh thắng, phong tục của đất Thăng Long – Hà Nội cuối đời Lê, đầu đời Nguyễn (viết chung với Phạm Đình Hổ).

chan-dung-hoang-giap-nguyen-tu-gian.png
Chân dung danh nhân Nguyễn Tư Giản

Nguyễn Tư Giản đỗ đạt sớm (năm 22 tuổi đỗ Hoàng Giáp), làm quan to (Thượng thư bộ Lại sung Cơ mật viện đại thần thời vua Tự Đức), từng đi đây đi đó (đi sứ nhà Thanh, tham biện Hải An…) và “giữ việc quốc gia một thời gian khá lâu”, văn tài “ít có người bằng” như Tự Đức đã có lần hạ dụ. Nhưng đi đâu, ở đâu tấm lòng cụ vẫn hướng về quê hương, về làng Du Nội bên sông Thiên Đức (sông Đuống) tươi đẹp bình yên. Ông tha thiết với quê nhà đến nỗi nhiều đêm trong lầu son gác tía giữa kinh thành Huế mà không sao chợp được mắt, bởi nơi quê nhà nạn lụt đương hoành hành, muôn dân đương đói rét.

Chuyện xưa kể rằng, tháng Tư, năm Tự Đức thứ 10 (1857) cụ xin phép nhà vua về quê thăm mộ ông bà, cha mẹ. Trở lại quê nhà sau nhiều năm xa, thấy nước sông Nhị Hà, Thiên Đức dựng lưng trời, dân quê bỏ nhà bỏ cửa, bỏ ruộng bỏ vườn ly tán nơi nơi cụ lại càng thấy thương dân, thương quê. Với niềm đau đáu, cụ đã dâng một tờ sớ đầy thống thiết tâu với nhà vua về tình cảnh dân chúng ngoài Bắc mùa mưa lụt; đồng thời kèm theo 10 điều về việc trị thủy, đắp đê phòng lụt. Bản điều trần (Điều trần trị hà sự nghị) đầy công phu, tâm huyết ấy của cụ đã thuyết phục được vua Tự Đức cùng các quần thần, và nhiều điều trong đó đến nay đã hơn 150 năm trôi qua vẫn còn nguyên giá trị. Ví như: đắp đê dọc biển, nạo vét cửa bể, khơi thông dòng chảy, trả công hậu hĩnh cho những người tham gia đắp đê, quyên góp cho việc hộ đê, đặt phu trông coi đê… Nhờ có những giải pháp trị thủy mang tên nhà thơ, mang tên ông quan Hiệp lý đê chính sự vụ Nguyễn Tư Giản ấy mà đến nay Hà Nội mới có “những con đê thành lối xe” vơi đầy kỷ niệm của người Hà Nội, mới có “con đường gốm sứ” mang nét vẻ rất riêng của Thăng Long – Hà Nội, mới có ý tưởng thành phố sông Hồng nặng ước mơ…

Sinh ở ngoại ô, nhưng 11 tuổi Nguyễn Tư Giản đã ra ở với ông ngoại - một vị quan về hưu và theo học cụ nghè Vũ Tông Phan ở thôn Tự Tháp, phường Báo Thiên. Nhà ông ngoại cụ ở phía Bắc thành, gần chùa Phổ Quang, sau ra ở riêng tại phố Hàng Bồ… Dẫu phải đi xa nhiều năm, dẫu phải sống tận trời Nam xa ngái (Bắc tử nam kiều thiên lý tâm), cụ vẫn “nghìn dặm trông về Bắc”, và những kỷ niệm về Hà Nội luôn có mặt nơi trang sách của cụ.

Trong 12 tập thơ, 8 tập văn cùng rất nhiều liễn đối của Thạch Nông tiên sinh có rất nhiều bài, nhiều trang đoạn da diết thể hiện tình cảm của cụ đối với đất kinh kỳ, trong đó có những bài thơ mà mỗi khi nói về Hà Nội, về Kẻ Chợ không thể không nhắc tới. Mười năm về lại đất Thăng Long trong bài “Xuân mới đi chơi phố” cụ viết: Thập niên bất kiến cựu kinh hoa/ Xuất quách tiêu điều lão phố gia/ Bắc quyết tiểu sơn trầm tử khí/ Tây hồ xuân thủy trướng hồng sa/ Lưỡng đô cố sự Đường Thiên bảo/ Ngũ đại lưu phong Tấn Vĩnh hòa/ Trù trướng cổ kim nhân vật cảm/ Duyên đê phương cảm tịch dương tà (Mười năm trở lại kinh hoa/ Ra thành cảnh cũ vườn ta tiêu điều/ Khán Sơn màu tía phủ đều/ Tây Hồ nước lớn dâng theo cát hồng/ Hai kinh chuyện cũ Huyền Tông/ Năm đời chung một lưu phong Vĩnh hòa/ Cảm thương nhân vật đã qua/ Ven đê cỏ mọc, ánh tà tà dương).

2.-cau-dong-tru.jpg
Cầu mới Đông Trù đường sang quê Nguyễn Tư Giản.

Không chỉ là hoài niệm, nhớ thương, thơ Thạch Nông còn không giấu nổi niềm tự hào về Hà Nội, về người Hà Nội. Hà Nội có “Ngã gia Nhị Hà bắc lưu xứ” (Nhà tôi ở bắc Nhị Hà), có “nhịp chày Yên Thái, mặt gương Tây Hồ”, có tiếng gà Thọ Xương, chùa Phổ Quang, trường học của ông nghè Tự Tháp… và miếu Trung Liệt thờ các bậc trung liệt đã tuẫn tiết vì sự trường tồn của Hà Nội như Nguyễn Tri Phương, Hoàng Diệu…: Tam nhân hạo nhiên khí/ Địa dị các thánh nhân/ Nhĩ thủy vô hàng tướng/ Nùng Sơn hữu vĩ nhân/ Di dân do thế lệ/ Vãng sự tích toan tân/ Y tịch huyền ca địa/ Trương chiêm miếu mạo tân (Ba bậc người giỏi có khí hạo nhiên/ Mỗi người một địa vị đều liều mình vì nghĩa/ Sông Nhị không có hàng tướng/ Núi Nùng có nhiều vĩ nhân/ Dân mãi về sau còn rơi lệ/ Việc đã qua thêm chua cay/ Chốn này xưa là nơi nhà học/ Nay thấy ngôi miếu mới dựng lên (Theo Thơ Hà Nội tinh tuyển, Đỗ Trung Lai biên soạn - 2008)…

Nguyễn Tư Giản thuộc lớp nhà nho đã đặt nền, đổ móng cho những tính cách tiêu biểu của người Hà Nội hôm nay. Ấy là đức tính hiếu đễ (yêu quê hương, tự hào vì là người Hà Nội, thương cha mẹ, giữ đạo Thanh bạch nho phong); hiếu học, vượt khó vươn lên (5 tuổi, mồ côi mẹ, 11 tuổi mồ côi cha thế mà 22 tuổi đỗ đại khoa); đền ơn, đáp nghĩa những người vì dân vì nước, vì Hà Nội (quý trọng thầy học, biết ơn các bậc trung liệt), đề cao tinh thần thống nhất non sông, Hà Nội vì cả nước, cả nước với Hà Nội (trong bài thơ tiễn bạn là Nguyễn Thông về Nam – nơi đang còn bị quân Pháp đô hộ, cụ ước: Bao giờ Bến Nghé lại trong/ Cho dòng sông Nhị vang lừng khải ca, và cụ hứa với bạn: Xa nhau cùng gắng lên thôi/ Lên lầu trăm thước mà coi nước nhà/ Đừng cho Hà bá cười ta/ Non sông thế ấy vậy mà gào suông (Bản dịch của Bảo Định Giang).

Với tình yêu và những đóng góp thiết thực với lịch sử ngàn năm Thăng Long – Hà Nội, Nguyễn Tư Giản xứng đáng được vinh danh, được đặt tên cho một con phố, một con đường. Đó là phố Nguyễn Tư Giản, dài 300m, rộng 7m bắt đầu từ phố Bảo Linh (số nhà 75) đến ngõ 3 Phúc Tân (số 36) chỗ Trường Mầm non Tuổi Hoa, chạy cạnh bờ hữu sông Hồng, ngoài bãi Phúc Tân, quận Hoàn Kiếm./.

Bài liên quan
(0) Bình luận
  • Nhớ đình xưa nơi phố cũ
    Một buổi chiều cuối năm 2025, tôi trở về bên Hồ Gươm, nơi lưu giữ miền cổ tích của tuổi thơ mình. Rảo bước trên vỉa hè phố Cầu Gỗ để vào chợ Hàng Bè, nơi tôi đã đi qua không biết bao lần trong suốt 25 năm đầu đời của mình (1954-1979), tôi bỗng ngỡ ngàng như lạc vào một miền xa lạ.
  • Bến xe Hà Nội: Nơi những hành trình bắt đầu từ ký ức
    Trong nhịp sống hối hả của Thủ đô, bến xe không chỉ là nơi đi và đến. Đó còn là nơi lưu giữ ký ức của biết bao thế hệ — nơi những người con xa quê lần đầu đặt chân tới Hà Nội, nơi những chuyến xe chở theo ước mơ, hy vọng và cả những nỗi niềm rất đời thường.
  • Chiếc vé nhỏ - Câu chuyện tàu điện Hà Nội xưa
    Mỗi khi nghe ca khúc “Nhớ về Hà Nội”, những người Hà Nội ngoài ngũ tuần chắc hẳn lại nhớ về một thời xa vắng khi tiếng leng keng của tàu điện đánh thức phố phường mỗi sớm mai. Những chuyến tàu xanh hay đỏ, ghế gỗ, vành sắt mòn bóng đã chở biết bao thế hệ người Hà Nội. Ít ai nghĩ câu chuyện về những chuyến tàu ấy lại bắt đầu từ một thứ nhỏ bé: chiếc vé.
  • Phố và phường qua những ngôi đình thờ tổ nghề trong phố cổ Hà Nội
    Hà Nội, trong lịch sử dài lâu của mình, được tạo nên bởi “phố” và “phường”. “Phố” và “phường” Hà Nội không chỉ là đơn vị hành chính mà còn hàm chứa những thăng trầm của lịch sử, những đổi thay của xã hội và những giá trị được kiến tạo bởi các cộng đồng dân cư Thăng Long - Hà Nội. Một trong những điểm nổi bật của quá trình kiến tạo này là sự gắn bó mật thiết giữa “phường” với tư cách là đơn vị hành chính đô thị và “phường” với tư cách là một tổ chức nghề nghiệp và “phố” là nơi buôn bán của cư dân đô thị. Trải qua thời gian, dấu ấn đậm nét của những phường nghề Thăng Long xưa vẫn được lưu lại ở các ngôi đình thờ tổ nghề ngay trong vùng lõi của Thủ đô, được gọi là khu phố cổ.
  • Kiến tạo bản sắc Hà Nội từ văn hóa dân gian
    Vốn được hiểu là tổng thể những đặc trưng văn hóa ổn định, bản sắc văn hóa của một nơi chốn trên thực tế lại không ngừng vận động, biến đổi qua thời gian. Bản sắc văn hóa Hà Nội cũng không phải ngoại lệ. Là kết quả của một quá trình kiến tạo lâu dài, bền bỉ, bản sắc văn hóa Hà Nội là sự kết tinh của quá trình đan xen, bồi đắp của những lớp trầm tích của đời sống dân gian và những mảng màu đa sắc của đời sống đô thị hàng nghìn năm. Trong quá trình này, văn hóa dân gian giữ vai trò nền tảng, từ đó, bản sắc văn hóa Hà Nội được định hình; và qua biết bao lớp vun bồi của giao lưu văn hóa, qua bao chảy trôi, thăng trầm của lịch sử, qua những tác động mạnh mẽ của kinh tế thị trường và toàn cầu hóa, vẫn có thể thấy vẻ đẹp đặc sắc của linh hồn phố thị Hà Nội được kiến tạo từ văn hóa dân gian.
  • Lễ hội chùa Vua xuân Bính Ngọ 2026: Đặc sắc cuộc thi “cờ người” đất Thăng Long – Hà Nội
    Thông tin UBND phường Hai Bà Trưng (TP. Hà Nội) cho biết, Lễ hội truyền thống chùa Vua - xuân Bính Ngọ 2026 sẽ diễn ra từ ngày 22 – 25/2 (mùng 6 đến mùng 9 tháng Giêng năm Bính Ngọ). Lễ hội được khai mạc vào sáng ngày 25/2 (ngày 9 tháng Giêng năm Bính Ngọ) tại chùa Vua (số 17 Thịnh Yên), trong đó đặc sắc nhất là phần thi cờ tướng.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • "Thép dưới cỏ": Bản anh hùng ca về người lính và lịch sử
    Sau hơn 50 năm cầm bút, nhà thơ Hữu Thỉnh vừa ra mắt bạn đọc cuốn tiểu thuyết đầu tiên mang tên “Thép dưới cỏ”. Không chỉ tái hiện chiến dịch Tà Mây - Làng Vây và trận ra quân đầu tiên của Binh chủng Tăng - Thiết giáp, tác phẩm còn cho thấy một cách nhìn rất Hữu Thỉnh: giàu trải nghiệm trận mạc, nặng nghĩa tình đồng đội, tinh tế trong quan sát con người và luôn hướng tới những giá trị nhân bản phía sau các sự kiện lớn của lịch sử.
  • Bồi dưỡng tâm hồn, khơi dậy khả năng sáng tạo và tình yêu văn học, nghệ thuật cho học sinh Thủ đô
    Chiều 12/8, tại Nhà Văn hóa xã Đông Anh (Hà Nội), Trường Cao đẳng Nghệ thuật Hà Nội phối hợp với Sở Giáo dục và Đào tạo, Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch tổ chức Chương trình tổng kết Đề án Sân khấu học đường tại các trường THCS, THPT Hà Nội năm 2026, đánh dấu việc hoàn thành các hoạt động đào tạo, bồi dưỡng, workshop và thực hành biểu diễn dành cho giáo viên, học sinh phổ thông trên địa bàn thành phố.
  • [Podcast] Tản văn: Phượng tím vắt ngang trời thương nhớ
    Đến Đà Lạt vào ngày nắng chói, đôi mắt chị dõi tìm loài hoa gieo thương nhớ, phượng tím. Đà Lạt mùa nào sắc đó, đều là những loài đặc trưng của xứ sở ngàn hoa. Mùa dã quỳ vàng hoang hoải, mùa cỏ hồng bềnh bồng như mây, mùa hoa ban trắng tinh khôi, mùa anh đào ngọt ngào trong trẻo. Với chị, lưu luyến nhất vẫn là mùa phượng tím. Mùa này phượng rải sắc tím ngăn ngắt khắp đất cùng trời, gợi lên trong lòng xiết bao lưu luyến.
  • Hội NCT phường Tây Hồ: Tập huấn vận hành CLB liên thế hệ tự giúp nhau
    Trong 2 ngày 13 và 14/8, Hội Người cao tuổi phường Tây Hồ, Thành phố Hà Nội tổ chức lớp tập huấn, bồi dưỡng nghiệp vụ công tác Hội và quản lý, vận hành CLB Liên thế hệ tự giúp nhau (LTHTGN).
  • An ninh Thủ đô kỷ niệm 50 năm xuất bản số báo đầu tiên
    Chiều 13/8, tại Hà Nội, Công an thành phố Hà Nội tổ chức lễ kỷ niệm 50 năm An ninh Thủ đô ra số báo đầu tiên (15/8/1976 - 15/8/2026) đánh dấu hành trình nửa thế kỷ đồng hành cùng lực lượng Công an Thủ đô và bạn đọc cả nước.
Đừng bỏ lỡ
Nguyễn Tư Giản - Một tình yêu Hà Nội
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO