Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Hương vị bún riêu Hà thành của mẹ

Nguyễn Trà My 26/02/2024 15:31

Tại mẹ mà tôi trở thành người rất khó tính khi nói đến bún riêu chuẩn vị Hà Nội. Cũng tại mẹ mà tôi yêu ẩm thực quê hương mình đến vậy.

bb.jpg
Trước khi bát bún được bê ra, hương thơm ngọt dịu đã đến trước. (ảnh: internet)

Tôi mới có một phát hiện "vĩ đại" - phát hiện khiến tôi vô cùng phấn khích. Trong một lần lang thang gần công ty tìm quán ăn trưa, bước chân và chiếc bụng đói đã đưa tôi đến một con ngõ nhỏ, bên trong có một quán ăn mới khai trương tên là Bún Diêu*. 6Cái tên thật kỳ lạ! Với người làm nghề viết như tôi, cái tên cố tình sai chính tả này tạo nên một sự khó chịu nhẹ. Tuy nhiên, vì quá đói, tôi không nghĩ nhiều về tên quán nữa, tôi gọi vội một suất "Bún riêu chuẩn Hà thành".

Trước khi bát bún được bê ra, hương thơm ngọt dịu đã đến trước. Mùi hương thật quen thuộc. Khi bát bún riêu được đặt trước mặt tôi, tôi lập tức rút điện thoại ra chụp ảnh. Bát bún riêu trông thật bắt mắt với đậu, giò, chả lá lốt, riêu cua, thịt bò, hành khô và hành hoa. Tôi cho một chút giấm tỏi và ớt tươi, đảo đều và tận hưởng mùi thơm nức mũi. Tuyến nước bọt của tôi bắt đầu hoạt động. Khi ăn miếng bún đầu tiên, tôi nhận ra: Bát bún này có hương vị y hệt bún riêu mẹ tôi nấu

1.jpg
Bát bún riêu có hương vị y hệt bún riêu mẹ tôi nấu.

Bún riêu chuẩn vị Hà thành

Mẹ tôi sinh ra ở Hà Nội, là chị gái cả trong một gia đình 10 người con. Bà được giao nhiệm vụ nấu ăn, chăm sóc các em ngay từ khi còn nhỏ. Có lẽ vì vậy mà mẹ tôi thành thạo bộ môn này đến thế. Tôi sẽ không khen mẹ tôi nấu ăn ngon trong bài viết này, nhưng thực tế là các cô dì chú bác trong nhà tôi (thậm chí là bạn bè tôi) đều gật gù khi ăn những món mẹ tôi nấu. Bố tôi, một người không hề dễ tính trong ăn uống và cũng là một người giỏi bếp núc, đã nhiều lần ngả mũ trước mẹ tôi vì không thể bắt chước bà.

Đặc biệt với món bún riêu, dù đã nhiều lần thử, bố tôi vẫn chưa bao giờ thành công. Nước dùng bà pha có vị ngọt chua tự nhiên. Hành khô bà phi có kết cấu giòn nhưng lại tan trong miệng. Miếng đậu bà rán vàng ươm như ánh nắng nhưng bên trong thì mềm mại trắng ngần. Thịt bò bà ướp nhẹ, trần tái, khiến cho miếng thịt vẫn giữ được độ tươi và mềm. Đặc biệt, bà tự tay làm cua, giã cua để làm riêu - phần quan trọng nhất của món ăn. Khi chị gái tôi hỏi tại sao bà không mua sẵn riêu cua cho đỡ vất vả, bà không trả lời. Bà cho rằng tự làm là lẽ đương nhiên.

Không chỉ bún riêu, mẹ tôi còn rất hay nấu những món bún đặc trưng khác của Hà Nội vào cuối tuần, lễ tết. Từ bún mọc, bún ngan, bún nem đến bún chả, bún thang... không có món nào có thể làm khó bà. Các công thức nấu ăn như thể có sẵn trong 10 ngón tay khéo léo, và cũng như vân tay, chúng độc quyền thuộc về bà, không ai có thể sao chép.

2..jpg
Bún nem - một trong những món ngon Hà thành mà mẹ tôi rất thích nấu.

Trong nhiều lần nấu nướng cùng nhau, mẹ tôi vô tình (hoặc cố ý) chia sẻ bí quyết nấu bún riêu chuẩn vị Hà thành cho tôi. Thế nhưng, trong hầu hết các lần, tôi không thực sự để tâm và ghi nhớ. Tôi đã nghĩ: "Có mẹ nấu cho mình rồi, sao mà phải lo?".

Công cuộc tìm kiếm

Lớn lên, tôi ở ngoài nhiều hơn ở nhà. Không biết có phải do ăn bún của mẹ từ bé hay không mà tôi có thói quen ăn bún vào buổi sáng. Trước khi đi làm, việc đầu tiên tôi làm là ghé vào một quán bún, húp xì xụp hơi ấm của món ngon rồi mới lên đường tiếp tục hành trình. Nhờ thói quen này, tôi có một danh sách dài những quán bún ngon gần “địa bàn” của mình.

Gần nhà tôi có một quán bún đậu mắm tôm cực kỳ nổi tiếng. Trưa trưa, người dân lại xếp hàng để được thưởng thức đặc sản đậm đà này với giá phải chăng. Hay ở công ty cũ của tôi, có một quán bún mọc chỉ có bốn bàn và 16 ghế nhưng hiếm khi nào thấy ghế trống vào giờ trưa. Gần chỗ tôi làm hiện tại, dù có hai quán bún ốc và bún thang nằm cạnh nhau nhưng cả hai hầu như đều kín chỗ giờ cao điểm. Nhờ có mẹ, đam mê với ẩm thực Hà Nội, đặc biệt là các món bún, đã dần lớn lên trong tôi.

Thế nhưng, sau nhiều năm, tôi vẫn chưa tìm được quán bún riêu ngon vừa ý. Dù thường xuyên lang thang phố cổ và các khu vực trên cung đường đi làm nhưng công cuộc ấy vẫn chưa có kết quả. Mỗi khi thèm bún riêu, tôi vẫn giữ thói quen gọi điện: "Mẹ ơi, cuối tuần này mẹ nấu bún riêu nhé". Mẹ chưa bao giờ từ chối.

image.png
Bún riêu cua mẹ tôi nấu.

Xa là nhớ

Thời gian trôi qua, đến một ngày tôi không ở với mẹ nữa. Tôi đi lấy chồng. Tôi vui trong đám cưới của mình, nhưng cũng buồn vì nhận ra sẽ không được ăn cơm mẹ nấu hằng ngày nữa. Sống xa mẹ có nghĩa là mỗi khi thèm bún riêu, tôi không thể nhấc máy lên và nhờ mẹ nữa. Tôi sẽ phải tự nấu hoặc ra ngoài quán ăn. Viễn cảnh đầu tiên không thể xảy ra vì tôi chưa bao giờ biết nấu bún riêu. Tôi hối hận vì đã không học mẹ.

Ở viễn cảnh thứ hai, mọi chuyện cũng không đơn giản. Sau hơn hai chục năm ăn bún riêu cua của mẹ, tôi đã trở thành một ‘bún riêu reviewer’ vô cùng khó tính. Ngay gần nhà chồng tôi có một quán bún và bánh đa cua khá đông khách, nhưng với tôi, nước dùng quá mặn, vị cua quá nhạt. Đi xa thêm một chút (khoảng 10 phút đi xe máy), tôi có thể đến được một quán bún riêu nổi tiếng phố cổ. Tại đây, nước dùng hơi chua, đậu thì rán đi rán lại đến rỗng cả ruột. Căng tin công ty hiện tại của tôi là nơi có bún riêu sát vị bún của mẹ nhất, nhưng cũng chỉ được 80%. Tôi thường xuyên ăn ở đó vì tiện lợi, còn thực tâm, tôi vẫn khao khát được ăn bát bún riêu thơm mùi cua, nước dùng ngọt thanh, chua nhẹ, miếng đậu rán vừa đủ giòn vỏ ngoài kèm với những miếng thịt bò mềm ửng hồng. Tôi hối hận vì đã không học mẹ.

Hương vị kết nối gia đình

Thế rồi, tôi có một ý tưởng - một giải pháp có thể giúp tôi được gặp mẹ nhiều hơn, được ăn món ngon của mẹ thường xuyên hơn. Tôi thì thầm với chồng và anh ấy nhất trí. Mẹ tôi thì còn hơn cả nhất trí. Với mẹ, được nấu ăn, rửa bát, dọn dẹp cho con cái là điều hạnh phúc - một định nghĩa có thể hơi khác lạ với nhiều người. Thế nhưng với tôi, từ những hành động ấy của mẹ, tôi thấy được một hình ảnh người phụ nữ Hà Nội xưa - đảm đang, tháo vát, dịu dàng, chăm chỉ và chu đáo.

Giờ đây, thứ 6 nào vợ chồng tôi cũng về thăm người phụ nữ chuẩn Hà thành ấy, “ăn chực” một bữa tối ấm cúng với bà và bố tôi. Chỉ mới thứ 5, mẹ tôi đã gọi điện và hỏi: “Mai con thích ăn gì để mẹ mua?”. Hầu hết các lần, tôi muốn trả lời “Bún riêu”, nhưng vì nhiều lý do nên tôi đã đưa ra nhiều câu trả lời đa dạng hơn. Lý do thứ nhất, dù rất thích bún riêu nhưng tôi hiểu đó là sở thích cá nhân, tôi không nỡ để chồng tôi và bố tôi ăn món đó quá nhiều. Thứ hai, vì đã có “Bún Diêu” trong danh sách của mình rồi, tôi có thể luân phiên vừa ăn ở quán, vừa ăn ở nhà với mẹ. Cuối cùng và quan trọng nhất, khi đi lấy chồng rồi, tôi mới hiểu ra rằng: Chỉ cần có thời gian ở bên mẹ thì cho dù bà nấu món gì tôi cũng thấy hạnh phúc.

Tôi muốn cảm ơn mẹ rất nhiều vì đã truyền cho tôi tình yêu với tinh hoa của những sợi bún, cảm ơn Hà Nội đã luôn chiều chuộng tôi với những món ăn ngon xoa dịu tâm hồn!

*Tên quán đã được thay đổi.

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Nguyễn Trà My. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.
Bài liên quan
  • Văn Miếu ngày Nguyên tiêu
    Người yêu thơ ai cũng mong mỏi cho nhanh đến ngày Tết Nguyên tiêu để gặp gỡ bạn bè cùng sở thích, cùng lòng đam mê sáng tạo nghệ thuật. Tôi tha thiết mong đến với Văn Miếu – Quốc Tử Giám, nơi tổ chức Ngày Thơ để nghe thơ, chiêm ngưỡng những câu thơ tài hoa bay lên bầu trời thơ ngợp trong khí xuân mát lành.
(0) Bình luận
  • Những người Hà Nội tôi gặp khi đã quen áp lực
    Khi đã đi làm vài năm, tôi không còn nhìn con người bằng ánh mắt háo hức như thời còn đi học. Những va chạm trong công việc, những áp lực về thời gian, trách nhiệm và hiệu quả khiến tôi trở nên dè dặt hơn trong cách quan sát và đánh giá người khác. Tôi quen với việc giữ khoảng cách, quen với những mối quan hệ vừa đủ, không thân quá cũng không xa quá.
  • Hà Nội - Nơi một buổi sáng khiến tôi muốn ở lại
    Tôi không sinh ra ở Hà Nội. Với tôi, Hà Nội ban đầu chỉ là cái tên xuất hiện trong sách giáo khoa, trong những bài văn mẫu với “mùa thu dịu dàng”, “hồ Gươm xanh biếc” hay “phố cổ rêu phong”. Tôi từng nghĩ, Hà Nội chắc cũng giống những thành phố khác: đông người, nhiều xe, vội vã và có phần xa cách. Nhưng rồi, chỉ trong một buổi sáng rất bình thường, Hà Nội đã khiến tôi thay đổi suy nghĩ ấy.
  • Chợ Gạ quê tôi
    Chợ Gạ một tháng năm phiên/ Ngày ba ngày tám như chuyên đèo bòng/ Thuyền từ xứ Bắc xứ Đông/ Trên song đậu cạnh Bãi Non, Bãi Già... (Ca dao).
  • Mưa rơi ngõ nhỏ
    Ngõ nhỏ ấy quanh năm ẩm thấp. Những ngày nồm, tường rịn nước như mồ hôi người ốm. Hai căn nhà đối diện nhau, cửa lúc nào cũng khép hờ. Người trong ngõ quen gọi chủ nhà bên trái là Nhẫn, còn bên phải là Kiên.
  • Một khoảng trời Tết Hà Nội yên bình trong ngôi trường tôi
    Có một khoảng trời ở trường tôi giữa Hà Nội rất đỗi yên bình và xanh cao. Có một khoảng trời mà chúng tôi đã luôn nhớ, luôn thương những ngọt ngào bên lề phố xá ngày qua ngày vội vã. Nơi ấy, Trường Cao đẳng Thương mại và Du lịch Hà Nội (HCCT) chúng tôi mỗi khi xuân về đều mang hơi thở ấm áp dệt nên nhiều mùa xuân của đất trời, của lòng người và của những yêu thương gắn kết. Khoảng trời nhẫn nại, dệt muôn thăm thẳm yên bình. Đã có một ngày tôi viết những dòng văn thật xinh, thật nghĩa tình bằng niềm thương và nỗi nhớ về một mùa xuân xanh sum vầy, gắn kết nơi mái trường HCCT thân yêu, đổi mới và sáng tạo cùng Hà Nội.
  • Người Hà Nội mang ký ức Kẻ Chợ đi gìn giữ hồn làng xứ Huế
    Ngô Quý Đức từng dành ba tháng đi dọc miền trung để tìm hiểu các làng nghề, trước khi anh dừng bước ở Huế trong một năm qua nhằm hồi sinh liễn làng Chuồn, một dòng tranh dân gian nổi tiếng của Huế nhưng đã thất truyền hơn một thập kỷ qua.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Tái hiện chân dung phi công Vũ Xuân Thiều và chuyến bay bất tử
    Nhân kỉ niệm 51 năm Giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước (30/4/1975 – 30/4/2026), Nhà xuất bản Kim Đồng ra mắt bạn đọc ấn phẩm mới “Vũ Xuân Thiều và chuyến bay bất tử”. Cuốn sách nằm trong bộ “Người lính phi công kể chuyện” của Đại tá Nguyễn Công Huy, gồm ba cuốn, tái hiện những câu chuyện lịch sử về Không quân Nhân dân Việt Nam trong kháng chiến chống Mỹ.
  • Vai trò kiến tạo của Nhà nước trong phát triển văn hóa Việt Nam
    TS. Phan Thành Nhâm – Khoa Lý luận Chính trị, Trường Đại học kiến trúc Hà Nội chia sẻ, tại Nghị quyết số 80-NQ/TW của Bộ Chính trị về phát triển văn hóa Việt Nam, vai trò kiến tạo của Nhà nước được xác định lại như năng lực tạo lập thể chế, kiến tạo tầm nhìn, dẫn dắt đầu tư, điều phối đa chủ thể, mở rộng năng lực văn hóa của con người và tích hợp văn hóa vào toàn bộ tiến trình phát triển quốc gia.
  • Triển lãm ảnh tư liệu “Âm vang ngày mới” tại Hoàng Thành Thăng Long
    Nhân kỷ niệm 51 năm Ngày Giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước (30/4/1975 - 30/4/2026), Trung tâm Bảo tồn Di sản Thăng Long - Hà Nội tổ chức triển lãm ảnh tư liệu với chủ đề “Âm vang ngày mới”.
  • Trải nghiệm phiên chợ vùng cao “Sắc màu Lai Châu” giữa lòng Hà Nội
    Từ ngày 30/4 đến 3/5, tại Làng Văn hóa - Du lịch các dân tộc Việt Nam diễn ra chuỗi hoạt động văn hóa với chủ đề “Điểm hẹn vùng cao”, mang đến không gian trải nghiệm đậm bản sắc các dân tộc vùng Tây Bắc và Đông Bắc, góp phần tạo điểm đến hấp dẫn cho du khách trong dịp nghỉ lễ 30/4 - 1/5.
  • Chương trình nghệ thuật “Khải hoàn ta ca” khơi dậy niềm tự hào dân tộc
    Nhân dịp kỷ niệm 51 năm Ngày Giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước (30/4/1975 – 30/4/2026); 140 năm Ngày Quốc tế Lao động (1/5/1886-1/5/2026), nhà hát Ca Múa Nhạc Thăng Long đã tổ chức chương trình nghệ thuật “Khải hoàn ta ca” góp phần lan tỏa giá trị lịch sử, khơi dậy niềm tự hào dân tộc và đáp ứng nhu cầu thưởng thức văn hóa của công chúng.
Đừng bỏ lỡ
Hương vị bún riêu Hà thành của mẹ
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO