Hà Nội trong mắt tôi

Bùi Duy Phong| 05/12/2022 06:00

Hà Nội – mảnh đất ngàn năm văn vật luôn là đề tài bất tận của sáng tạo nghệ thuật. Với tôi từ khi còn là một cậu bé đã yêu thành phố này bằng cách của riêng mình. Tôi yêu Hà Nội qua âm nhạc. Những con phố, tên đường, địa danh nơi đây đã trở nên quá đỗi gần gũi, thân thương dù bản thân ngày xưa ấy chưa một lần được đặt chân đến. Chính âm nhạc là phương tiện chuyên chở sự mến yêu của ta đến nơi phương xa và nó cũng là những viên gạch từng ngày xây nên ngọn tháp tình yêu của mình với Hà Nội.

tranh-pho-co-ha-noi-dep-cuon-hut-trong-tung-chi-tiet(1).jpg
Hà Nội – mảnh đất ngàn năm văn vật luôn là đề tài bất tận của sáng tạo nghệ thuật (Ảnh minh hoạ)

Ở bất cứ nơi đâu ta cũng có thể nghe những âm thanh tuyệt vời về Hà Nội dầu có cách xa hàng vạn dặm. Những giai điệu bi hùng tráng, những khúc ca lãng mạn, những ca từ mượt mà về thành phố yêu thương này cứ vang lên khắp nơi. Nhịp đập của trái tim cả nước, hơi thở của xứ hào hoa đã được truyền tải đi bởi âm nhạc. Không nơi nào trên khắp Việt Nam mà có thể làm cho bao nhạc sĩ thổn thức nhiều như Thủ đô yêu dấu. Họ trải lòng mình ra với phố phường, với đất trời và con người Hà Nội. Âm nhạc và thơ ca đã là một phần không thể tách rời của mảnh đất kinh kỳ. Dường như mỗi lần chạm vào miền nhung nhớ ấy, các nhạc sĩ bật ra thành bao thanh âm tuyệt diệu để mỗi con người Việt Nam dù có ở nơi nào cũng có thể ngân nga đôi câu, có thể lắng nghe những giai điệu ngọt ngào, da diết.

Với lớp người sinh ra trong đạn lửa chiến tranh như tôi, những khúc tráng ca về Hà Nội luôn để lại trong lòng mình niềm tự hào về truyền thồng đánh giặc giữ nước. Trong cái đầu non nớt lúc cắp sách đến trường khi quê hương vừa im tiếng súng, Hà Nội là một nơi nào đó uy nghi, hào hùng ở phương Bắc mà tôi bắt gặp qua từng trang sách, nghe từ những bài hát qua chiếc đài radio của gia đình. Chúng tôi khi ấy thả trí tưởng tượng của mình về thành phố bên bờ sông Hồng theo cách của riêng mình vì có đứa nào được đến nơi ấy bao giờ đâu. Với tôi, một kẻ yêu âm nhạc lại tưởng tượng Hà Nội qua những khúc tráng ca mà hàng ngày khi ấy vẫn thường nghe trên đài Tiếng nói Việt Nam. Những âm thanh trầm hùng, chậm rãi của dàn đàn dây violon dẫn dắt ta vào bài hát “Người Hà Nội” của Nguyễn Đình Thi với phố phường Thủ đô trong những ngày toàn quốc kháng chiến. Những Hồ Gươm, Hồng Hà, Hồ Tây, Đông Đô bắt đầu rùng rùng khói lửa vào cuộc trường chinh đánh giặc. Giai điệu êm dịu rồi tiết tấu bừng bừng khí thế rồi lại dìu dặt làm thằng bé con như tôi lúc ấy thổn thức theo từng câu từ. Một Hà Nội đang rộn ràng vào cuộc kháng chiến với những cửa đầu ô gánh gồng, với Hàng Đào ríu rít, Hàng Đường, Hàng Bạc, Hàng Gai và bóng đoàn quân đi trong tiếng cuồn cuộn của Hồng Hà. Hà Nội của những ngày chống Pháp sục sôi cứ mãi chảy trong tôi bằng những giai điệu tự hào như thế. Những bài học lịch sử thêm sinh động hơn qua tiết tấu khoan thai của “Hà Nội niềm tin và hy vọng”. Phan Nhân đã phác họa nên một Hà Nội oai nghiêm trong những ngày chống chọi với pháo đài bay mà chính ông là người trong cuộc. Dẫu trong khói lửa đạn bom nó vẫn hào hoa, thanh lịch như hàng ngàn năm vốn có của đất và người Tràng An. Trong những khúc tráng ca về Thủ đô thân yêu, tôi thích “Hướng về Hà Nội” từ thuở nhỏ và vẫn thường ngân nga nó cho đến tận bây giờ. Tiếng gọi Hà Nội ơi cứ lặp đi lặp lại một cách da diết, nhung nhớ khi mà nhạc sĩ Hoàng Dương mãi trong tâm trạng ngóng trông về. Rất nhiều ca sĩ thể hiện ca khúc này nhưng riêng tôi lại thích Hồng Nhung hát. Mỗi khi ca sĩ cất giọng, tôi luôn có một niềm xúc cảm mãnh liệt dành cho Thủ đô. Tiếng vĩ cầm dặt dìu theo giai điệu, ca từ làm người nghe từ phương xa cứ nhớ thương Hà Nội trong những ngày khói lửa binh đao. Chờ đến một ngày lửa khói lặng chìm và hồng tươi hoa lá để trở về Hà Nội cho thỏa nỗi nhớ tơi bời. Trong một hội thi tiếng hát hay lúc còn là sinh viên cách đây đã hơn ba mươi năm, tôi đệm đàn guitar cho cô bạn gái thể hiện ca khúc “Nhớ về Hà Nội” của nhạc sĩ Hoàng Hiệp. Hai chúng tôi đứng trên sân khấu mà như lạc giữa Hà Nội khi bài hát đưa ta đi qua những dãy phố thâm nghiêm, công viên rợp bóng cây, con đê thành lối xe... Chính ca từ của bài hát này mà khi ra Hà Nội lần đầu tiên, tôi đã nhờ đứa bạn đưa ngay đến đường Nguyễn Du để cảm nhận ngạt ngào hương hoa sữa nơi này lúc vừa xuống tàu hỏa. Tôi đi giữa phố phường Hà Nội mà nghe dậy lên một niềm xúc cảm khó tả. Hồ Gươm xanh thắm với tháp rùa nghiêng soi bóng trong câu hát như níu kéo bước chân người lữ khách lần đầu đến với Thủ đô một thời đạn bom, một thời hòa bình.

Hà Nội hào hoa qua những khúc tráng ca bấy nhiêu thì cũng nên thơ và lãng mạn bấy nhiêu qua những ca khúc trữ tình mà nhiều nhạc sĩ đã viết về nó. Chính những ca khúc ấy đã làm tôi nghĩ rằng Hà Nội không giống bất kỳ thành phố nào mà mình đã đi qua trước những lần được ghé thăm thực sự. Trong số nhiều bài hát ấy, Phú Quang có lẽ làm người nghe đắm say Hà Nội nhất. Tôi đã từng nghĩ rằng Phú Quang là của Hà Nội và Hà Nội là của Phú Quang. Trong “Em ơi Hà Nội phố”, người nhạc sĩ tài hoa này đã vẽ bức tranh thủy mặc, cổ kính, rêu phong về phố phường Hà Nội để một người phương xa như tôi mỗi khi cất lời lại cứ muốn bay ra tận ngoài ấy lang thang trên phố mà nghe mùi hoa sữa, hoàng lan vờn lên tóc ai xõa vai mềm. Phố xá lãng mạn ngay cả trong bom đạn ta vẫn được nghe tiếng dương cầm trong căn nhà đổ, tiếng chuông nhà thờ vẫn ngân vang. Một Hà Nội trầm mặc phủ một màu xám ngắt trong một ca khúc phổ thơ hay đến như vậy. Bất kỳ ai sinh ra và lớn lên nơi thành phố này khi đi xa đều mang theo những nhung nhớ và với âm nhạc nỗi nhớ ấy được thốt lên bằng những giai điệu, bằng những ca từ nên thơ. Nhạc sĩ Lê Vinh trong “Hà Nội và tôi” có những ngày lang thang nhớ ngõ nhỏ, phố nhỏ, nhớ tiếng thở than của sông Hồng cùng biết bao kỷ niệm luôn khắc khoải nơi trái tim. Hay như Anh Bằng trong “Nỗi lòng người đi”, nỗi nhớ người con gái Hà Nội có đôi tay ngọc ngà đứng ven hồ khua nước tạo nên một ca khúc quá trữ tình. Với âm giai trưởng và tiết tấu nhẹ nhàng, người nhạc sĩ thả nỗi lòng của mình với người em gái đất Thăng Long sao ngọt ngào quá đỗi. Mỗi khi nghe nó, tôi ước được đến nơi này để gặp gỡ những con người Tràng An thanh lịch, hào hoa. Đất và người nơi Thủ đô ngàn năm văn hiến đẹp và nên thơ đến lạ trong các ca khúc viết về nó làm tôi vẫn thường ngẩn ngơ mỗi khi nghe, mỗi khi ôm đàn cất giọng. Chính những ca khúc trữ tình ấy đã làm nơi đây đẹp hơn trong con mắt của những người đam mê âm nhạc.

Quê tôi chỉ có hai mùa mưa nắng nên tôi thầm mong một ngày nào đó ra Hà Nội để được cảm nhận tiết trời theo từng mùa. Cái đẹp của thiên nhiên nơi bốn mùa rõ rệt làm khát khao trong mình cứ trỗi dậy mỗi khi nghe nhạc. Tôi ước được đứng giữa trời thu Hà Nội mà ngắm những xe hoa cúc chầm chậm qua phố. Được ngồi vỉa hè thưởng thức món cốm xanh gói trong chiếc lá sen. Được đứng nơi Hồ Tây chiều thu xem bầy sâm cầm nhỏ vỗ cánh mặt trời như Trịnh Công Sơn đã viết trong “Nhớ mùa thu Hà Nội”. Mỗi khi những con phố thoảng hương hoa sữa, những chiếc lá lìa cành rơi vàng lúc tháng tám, thu đã đến tự bao giờ làm xôn xang lòng người để ta chợt ngẩng đầu mà hỏi “Có phải em mùa thu Hà Nội?” - Trần Quang Lộc. Hay cứ mãi mê thu cho đến lúc gió mùa đông bắc se lòng mà không kịp về với mùa đông khi mùa thu cây cầu đã gãy trong “Nỗi nhớ mùa đông” của Phú Quang. Tôi ước ao được lang thang trên những con đường Hà Nội về đêm để nghe cành me thì thầm, nghe sấu rụng ngõ vắng, nghe tiếng ve râm rang suốt đêm hè lúc “Hà Nội đêm trở gió” - Trọng Đài. Có những lúc lại mê được đón xuân trên đất bắc để được chìm trong muôn sắc hoa nơi cánh đồng làng ven đê như Ngọc Khuê đã viết trong “Mùa xuân làng lúa làng hoa”. Mùa nào cũng đẹp, cũng nên thơ trong các ca khúc khiến bất kỳ ai nghe cũng muốn một lần trong đời được cái rét buốt của mùa đông vờn lên da thịt, được hít hà hương thu hay đắm chìm trong sắc xuân Hà Nội.

Những câu hát, những thanh âm, những giai điệu ngọt ngào hàng ngày vẫn đưa tôi về Hà Nội để trong mắt một kẻ cách xa luôn hướng về trái tim của tổ quốc mình. Trái tim ấy vẫn mãi chảy những dòng tự hào, trữ tình, lãng mạn làm đắm say bao lớp người và mỗi khi nghe ta lại một mình mà thốt lên rằng Hà Nội ơi luôn trong trái tim ta.

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Bùi Duy Phong. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.
Bài liên quan
  • Bản nhạc êm đềm có tên là Hà Nội
    Mười tám tuổi, lần đầu đến Thủ đô vào một ngày mùa hè, Hà Nội năm đó (1992) khác xa Hà Nội bây giờ nhưng những nét văn hóa truyền thồng thì vẫn không khác nhiều. Tôi được đi dạo những nơi mà nhiều bạn cùng trang lứa ở quê hương phải hàng chục năm sau mới có được.
(0) Bình luận
  • Chợ Gạ quê tôi
    Chợ Gạ một tháng năm phiên/ Ngày ba ngày tám như chuyên đèo bòng/ Thuyền từ xứ Bắc xứ Đông/ Trên song đậu cạnh Bãi Non, Bãi Già... (Ca dao).
  • Mưa rơi ngõ nhỏ
    Ngõ nhỏ ấy quanh năm ẩm thấp. Những ngày nồm, tường rịn nước như mồ hôi người ốm. Hai căn nhà đối diện nhau, cửa lúc nào cũng khép hờ. Người trong ngõ quen gọi chủ nhà bên trái là Nhẫn, còn bên phải là Kiên.
  • Một khoảng trời Tết Hà Nội yên bình trong ngôi trường tôi
    Có một khoảng trời ở trường tôi giữa Hà Nội rất đỗi yên bình và xanh cao. Có một khoảng trời mà chúng tôi đã luôn nhớ, luôn thương những ngọt ngào bên lề phố xá ngày qua ngày vội vã. Nơi ấy, Trường Cao đẳng Thương mại và Du lịch Hà Nội (HCCT) chúng tôi mỗi khi xuân về đều mang hơi thở ấm áp dệt nên nhiều mùa xuân của đất trời, của lòng người và của những yêu thương gắn kết. Khoảng trời nhẫn nại, dệt muôn thăm thẳm yên bình. Đã có một ngày tôi viết những dòng văn thật xinh, thật nghĩa tình bằng niềm thương và nỗi nhớ về một mùa xuân xanh sum vầy, gắn kết nơi mái trường HCCT thân yêu, đổi mới và sáng tạo cùng Hà Nội.
  • Người Hà Nội mang ký ức Kẻ Chợ đi gìn giữ hồn làng xứ Huế
    Ngô Quý Đức từng dành ba tháng đi dọc miền trung để tìm hiểu các làng nghề, trước khi anh dừng bước ở Huế trong một năm qua nhằm hồi sinh liễn làng Chuồn, một dòng tranh dân gian nổi tiếng của Huế nhưng đã thất truyền hơn một thập kỷ qua.
  • Nhớ Tết ở khu gia đình Hà Nội thời chưa xa
    Chúng ta, ai cũng có những năm tháng không thể nào quên. Cho dù những năm tháng ấy cuộc sống chưa hẳn đã thật tốt, chưa no đủ dư thừa. Trong sự thiếu thốn triền miên về vật chất thì tình người, sự sẻ chia lại ăm ắp như bát nước đầy, để rồi in sâu vào tâm thức như một quãng đời đã được lập trình trong bản đồ số mệnh.
  • Xúc cảm Hà Nội
    Thơ viết về Hà Nội tôi có câu: “… Đường thơm hương sữa/ Níu lòng người xa/ Phố phường Hà Nội/ Lưu luyến Hào hoa”.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Từ quản lý đến “quản trị và kiến tạo” văn hóa Thủ đô Hà Nội
    Chương trình Hành động số 08-CTr/TU của Thành ủy Hà Nội thực hiện Nghị quyết số 80-NQ/TW của Bộ Chính trị về phát triển văn hóa Việt Nam, đã phát đi một thông điệp: Hà Nội chuyển đổi tư duy từ “quản lý hành chính” sang “quản trị và kiến tạo” về văn hóa. Đây là một sự thay đổi mang tính cách mạng về nhận thức, mở đường khơi thông nguồn lực, biến văn hóa thực sự trở thành nguồn sức mạnh nội sinh và động lực phát triển đột phá của Thủ đô Hà Nội trong kỷ nguyên mới.
  • Dự thảo Luật Thủ đô 2024 (sửa đổi): Khung cơ chế đột phá, định hình diện mạo Hà Nội trong kỷ nguyên mới
    Hà Nội đang đứng trước những áp lực của quá trình đô thị hóa, từ bài toán quá tải hạ tầng, ùn tắc giao thông, cho đến thách thức trong việc cải tạo các khu chung cư cũ và bảo tồn di sản. Trong bối cảnh đó, Điều 12 trong Dự thảo Luật Thủ đô 2024 (sửa đổi) không chỉ là một quy định pháp lý, mà là một khung cơ chế mang tính đột phá, đặc biệt cần thiết để định hình diện mạo Thủ đô trong kỷ nguyên mới.
  • Tạo thế và lực “xuất khẩu” văn hóa Việt Nam
    Nghị quyết số 80-NQ/TW của Bộ Chính trị về phát triển văn hóa Việt Nam đặt ra mục tiêu nước ta vươn lên nhóm 30 quốc gia hàng đầu thế giới về Chỉ số Sức mạnh mềm, với các ngành công nghiệp văn hóa đóng góp 9% GDP vào năm 2045. Để hiện thực hóa khát vọng này, chúng ta phải dịch chuyển tư duy coi văn hóa là lĩnh vực bảo tồn, giao lưu phong trào sang tư duy kiến tạo một nền công nghiệp xuất khẩu mũi nhọn, tạo động lực phát triển kinh tế và định vị vị thế quốc gia trên trường quốc tế.
  • Hà Nội đẩy mạnh công tác chăm sóc trẻ em
    Tháng hành động vì trẻ em năm 2026 được tổ chức từ ngày 01 đến ngày 30 tháng 6, thực hiện theo chỉ đạo của Cục Bà mẹ và Trẻ em - Bộ Y tế, với mục tiêu xây dựng môi trường lành mạnh, an toàn và bổ sung những trải nghiệm vui vẻ, ý nghĩa cho các em nhỏ.
  • Đại học Quốc gia Hà Nội chuẩn bị đón 15.000 sinh viên học tập tại Hòa Lạc
    Đại học Quốc gia Hà Nội (VNU) cho biết, 15.000 sinh viên Đại học Quốc gia Hà Nội sẽ lên học tập tại Hòa Lạc, gồm nhóm từ trường Khoa học Tự nhiên, trong khi học sinh THPT HES dự kiến về lại nội đô.
Đừng bỏ lỡ
  • Góp sức phát huy giá trị văn hóa dân gian truyền thống Việt Nam
    Thiết thực bảo tồn và phát huy các giá trị văn hóa dân gian truyền thống cũng như thực hiện Chương trình Hành động số 08-Ctr/TU của Thành ủy Hà Nội, Hội Người cao tuổi phường Tùng Thiện (TP. Hà Nội) vừa tổ chức Liên hoan tiếng hát dân ca Người cao tuổi phường Tùng Thiện 2026. Qua đây cũng góp phần tạo sân chơi bổ ích để hội viên người cao tuổi giao lưu, nâng cao đời sống tinh thần, góp phần xây dựng đời sống văn hóa ở cơ sở.
  • Triển lãm “Cuộc chơi với lá”: Dấu ấn 60 năm sáng tạo của nghệ sĩ Tạ Hải
    Từ ngày 15/4 đến 19/4/2026, tại Bảo tàng Mỹ thuật Việt Nam (66 Nguyễn Thái Học, Đống Đa, Hà Nội) sẽ diễn ra triển lãm “Cuộc chơi với lá” của nghệ sĩ, nhà báo Tạ Hải. Triển lãm giới thiệu hơn 80 tác phẩm mới nhất được sáng tạo từ chất liệu lá và hoa khô.
  • Phát triển Thủ đô từ việc kiến tạo các không gian văn hoá
    Chiều 12/4, tại Nhà Bát Giác – Vườn hoa Lý Thái Tổ, trong khuôn khổ chương trình “Âm nhạc cuối tuần”, những giai điệu của ca khúc “Em ơi Hà Nội phố” của nhạc sĩ Phú Quang được phổ từ thơ Phan Vũ đã vang lên giữa không gian hồ Gươm lịch sử. Từ một ca khúc, một buổi biểu diễn, có thể thấy rõ hơn cách Hà Nội đang từng bước hiện thực hóa chiến lược phát triển văn hóa bằng những trải nghiệm cụ thể, gần gũi, nơi văn hóa hiện diện trong đời sống hằng ngày của người dân.
  • “Người thổi bong bóng làng Kashi”: Ngụ ngôn hiện đại về sự sống, cái chết và tự do
    Tri Thức Trẻ Books liên kết với NXB Thế Giới vừa ra mắt bạn đọc cuốn sách “Người thổi bong bóng làng Kashi” của tác giả Nguyễn Quang Vũ. Tác phẩm được viết theo hình thức ngụ ngôn hiện đại xoay quanh hành trình nhận thức về sự sống, cái chết và tự do.
  • Lan tỏa tri thức khoa học xã hội qua trưng bày chuyên đề
    Từ ngày 11/4 đến 15/5/2026, tại tòa Trống đồng, Bảo tàng Dân tộc học Việt Nam (đường Nguyễn Văn Huyên, phường Nghĩa Đô, Hà Nội) diễn ra trưng bày “Không gian bảo tồn văn hóa và lan tỏa tri thức khoa học xã hội”. Với hệ thống tư liệu, hình ảnh và hiện vật phong phú, trưng bày mang đến cái nhìn toàn diện về những đóng góp của khoa học xã hội đối với đời sống đương đại, qua đó góp phần khơi dậy tinh thần nghiên cứu, sáng tạo và ý thức bảo tồn các giá trị văn hóa trong cộng đồng”
  • Ẩm thực và nghệ thuật hòa quyện trong chương trình “Dạ yến Hoàng cung”
    Du khách có thể thưởng thức các món ăn cung đình và những tiết mục nghệ thuật đặc sắc trong chương trình “Dạ yến Hoàng cung” tại Nhà hát Duyệt Thị Đường (Đại nội Huế) vào đêm 29/4, 1/5.
  • Tiếp tục lan tỏa giá trị văn hóa tại không gian âm nhạc mở chiều 12/4
    Trở lại sân khấu mở “Nhà Bát Giác” vào lúc 15h30 ngày 12/4, “Âm nhạc cuối tuần” hứa hẹn đem đến nhiều tiết mục đặc sắc, giai điệu sôi động, những trải nghiệm nghệ thuật gần gũi, hấp dẫn đối với nhiều người dân và du khách khi đến với Hà Nội. Đây không chỉ là sân khấu biểu diễn đơn thuần, mà còn là bước đi chiến lược của thành phố nhằm đưa nghệ thuật chất lượng cao vào đời sống, góp phần định vị thương hiệu thành phố sáng tạo.
  • Liên hoan tiếng hát Dân ca Người cao tuổi Hà Nội các khu vực năm 2026
    Liên hoan tiếng hát Dân ca Người cao tuổi Hà Nội các khu vực năm 2026 nhằm tôn vinh, giữ gìn và phát huy các giá trị di sản văn hóa dân gian, đặc biệt là dân ca, nhạc cụ truyền thống của vùng, miền, địa phương trên địa bàn thành phố Hà Nội; Tạo điều kiện để NCT tham gia hoạt động văn hóa, văn nghệ, góp phần nâng cao đời sống tinh thần, hỗ trợ NCT sống vui, sống khỏe...
  • Bài 1: Hành trình gieo mầm hy vọng cho “lồng ngực trái”
    Giữa nhịp sống hối hả của Thủ đô, nơi dòng người ngược xuôi qua những con phố cổ kính, có một nơi mà thời gian dường như được đo bằng từng nhịp đập, nơi ranh giới giữa hơi thở và hư vô đôi khi chỉ cách nhau một ánh nhìn lướt qua trên màn hình điện tâm đồ. Đó là Bệnh viện Tim Hà Nội. Suốt một phần tư thế kỷ trôi qua, nơi đây không chỉ là một địa chỉ y tế, mà đã trở thành một “địa chỉ đỏ” của sự hồi sinh, nơi người thầy thuốc lặng lẽ viết nên bản trường ca về lòng nhân ái, về hành trình bền bỉ gieo mầm hy vọ
  • Hà Nội có hai làng nghề trở thành thành viên Mạng lưới các Thành phố thủ công sáng tạo thế giới
    “Lễ đón nhận làng nghề khảm trai sơn mài Chuyên Mỹ, xã Chuyên Mỹ và làng nghề điêu khắc sơn mỹ nghệ Sơn Đồng, xã Sơn Đồng là thành viên của mạng lưới các Thành phố thủ công sáng tạo thế giới gắn với trưng bày, trình diễn, tạo tác sản phẩm thủ công mỹ nghệ làng nghề” dự kiến tổ chức từ ngày 08/5/2026 - 10/5/2026 tại Hoàng Thành Thăng Long Hà Nội.
Hà Nội trong mắt tôi
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO