Nhớ Hà Nội!

Nguyễn Thị Tuyết Minh| 02/12/2022 09:15

Từ tỉnh lẻ lên Hà thành, tôi thường chạy xe đi dọc các con phố và cảm nhận . Bên cạnh cái đông đúc chen chúc và chật chội của một thành phố quá tải vì ô nhiễm, đầy mùi khói bụi là nét tinh tế thanh lịch cùng những vẻ đẹp cổ kính nên thơ.

huy-15866641634641611432300(1).jpg
Ảnh minh hoạ

Những hàng cây cổ thụ hai bên đường xanh tốt và thân thiện , hiền hậu và gợi nhiều cảm xúc bởi vẻ đẹp tự nhiên, mềm mại trữ tình đung đưa trong gió. Ngước lên nhìn, rồi ngắm hàng cây trên một diện rộng của không gian, bạn sẽ thu vào tầm mắt một sự ngút ngàn của màu xanh cây lá. Nó vươn cao tỏa bóng mát che rợp hai bên đường. Thật tuyệt khi ngắm nhìn những gốc cây xù xì đứng thẳng hàng như những đội quân danh dự bảo vệ bầu trời, những lá phổi bảo vệ thành phố khỏi ô nhiễm và khói bụi. Hoà mình trong không gian xanh mát của hàng cây cổ thụ, bạn sẽ cảm nhận một khung cảnh rất đỗi yên bình & mùi hương ngọt ngào của hoa sữa thoang thoảng lan xa...

Lên Hà thành, dù bận bao giờ tôi cũng cố dành chút thời gian tới một ngõ chợ ẩm thực, ngõ chợ Đồng Xuân. Ngõ chợ sẽ ko có gì nổi bật nếu không có sự hấp dẫn bởi màu sắc của món ăn. Điều thích thú nhất là màu sắc cùng hương vị rất đặc trưng và tinh tế. Tất cả cuốn vào tầm mắt.

Thức quà dân dã mang nhiều nét tinh tế của Hà Nội, sự thân thiện của những người dân mỗi khi tôi hỏi đường đã thành đại sứ của Hà Nội, văn hoá xứ Kinh Kỳ.

Một Hà Nội nhộn nhịp nhưng không xô bồ. Họ đi xe có trật tự và phong cách. Không có những tay ga thỉnh thoảng rú lên chen ngang dòng người rồi nhả lại khói bụi cùng tiếng náo động như ở tỉnh lẻ . Đường đông và chật nhưng có trình tự & ngăn nắp. Bên cạnh những cao ốc vẫn còn những ngôi nhà , ngôi chùa cổ kính mang nét tiêu sơ, rêu phong ẩn hiện trong nắng. Diện mạo ẩm thực không chỉ hiện lên nơi ngõ chợ mà còn hiện lên ở những hàng người nối đuôi nhau xếp hàng dài chực chờ mua được một tô phở nóng hổi trong một nhà hàng. Giờ thì tôi hiểu vì sao Hà Nội trở thành điểm đến của những người dân tỉnh lẻ.

Nhớ Hà Nội !

Hà Nội thật đẹp và kì diệu theo cái cách rất riêng từ con người đến dáng vẻ thanh lịch, phong cách. Mình chưa thấy ở đâu thân thiện như Hà Nội mỗi khi mình hỏi đường bao giờ cũng được tận tình chỉ giúp. Những người gốc Hà Nội đều thuộc đường và rất thân thiện. Kể cả các món ăn cũng mang phong cách rất Hà Thành. Đó là sự tinh tế từ màu sắc đến hình thức và nội dung chất lượng. Tinh tế từ cách bày các hàng hoá ,dù là hàng hoa đến hàng cá, thịt… Mình cảm giác tinh hoa ẩm thực, tinh hoa của đất trời có hết ở Hà Nội. Phong cách trang phục những người dân gốc ở đây ko màu mè nhưng thể hiện sự tinh tế, sang trọng, thanh lịch.

Đến Hà Nội, vẻ đẹp còn được thể hiện ở các lăng tẩm, đền chùa, đình, miếu mạo và các danh lam thắng cảnh với nét cổ kính, tiêu sơ và linh thiêng. Mình rất thích con người và cuộc sống nơi đây. Sáng sáng đi tản bộ từ nhà Kim Mã đến lăng Bác thấy cuộc sống thật thanh bình và rất Hà thành!

Nhớ Hà Nội và yêu đến vậy nhưng mình lại chỉ xuất hiện ở Hà Nội mỗi khi đi khám bệnh. Hà Nội là nơi mình chứa đựng niềm tin tuyệt đối vào đội ngũ các y, bác sĩ . Xứng danh là tuyến đầu, là cơ quan Trung ương, đầu não của y học. Mình gửi gắm một sự tin tưởng tuyệt đối!

Nhớ Hà Nội! Niềm thương nhớ và tình yêu mãi ở trong một vùng kí ức như một thần tượng và lâu đài bất khả xâm phạm.

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Nguyễn Thị Tuyết Minh. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.
Bài liên quan
  • Hà Nội - một thoáng nhớ thương
    Hà Nội – trái tim của Thủ đô, mảnh đất từng gây thương nhớ cho biết bao thế hệ ở khắp mọi miền tổ quốc của dải đất hình chữ S. Và tôi – một trong số những con người đó vẫn ngày ngày ngóng trông được một lần trở lại để sống trong bầu không khí ấp áp, thấm đượm tình người của Hà Nội thân thương.
(0) Bình luận
  • Hà Nội trong mắt thế hệ mới
    Có một Hà Nội đang hiện ra trước mắt thế hệ trẻ với một diện mạo khác. Những cây cầu mới nối đôi bờ sông Hồng, những tuyến vành đai mở rộng không gian đô thị, những đại lộ kéo dài về phía ngoại thành, những khu đô thị và công trình mới đang từng ngày làm thay đổi cách người Hà Nội đi lại, làm việc, vui chơi và hình dung về tương lai. Hà Nội không còn chỉ nhìn về phía những gì đã làm nên mình mà đang bắt đầu nhìn xa hơn về phía chân trời.
  • Những người “giữ lại” Hà Nội
    Có những buổi sáng, Hà Nội thức dậy bằng những âm thanh rất khẽ. Tiếng chổi tre trên vỉa hè, tiếng rao của người bán hàng rong, tiếng xe đạp lướt qua con phố còn bảng lảng sương. Và đâu đó, giữa 36 phố phường, vẫn có những âm thanh mà tưởng như đã thuộc về một Hà Nội xa xưa: Tiếng búa gõ vào đe, tiếng giấy sột soạt dưới bàn tay người viết chữ, tiếng gọi nhau mua gói cốm, tiếng người bán hoa báo mùa đang tới.
  • Ngọn đuốc rối nước quê
    Lâu ngày chưa về quê, một sáng mùa hạ, trời trong xanh, mây trắng bồng bềnh, gió thoảng nhẹ như mùa thu, một ngày đẹp trời rất hiếm trong tháng 6 khắc nghiệt của mùa hè. Bữa đó tôi rủ lũ bạn thân sống trong lòng Hà Nội nơi phố phường hào nhoáng nhưng ồn ào, bụi bặm đến nghẹt thở, về thăm quê mình “Làng nghề truyền thống múa rối Đào Thục” xã Thư Lâm ngoại thành, một vùng đất có truyền thống văn hóa, giầu lòng yêu nước ở Kinh Bắc xưa. Đặc biệt hàng trăm năm nay làng tôi giữ một kho báu hiếm có là di sản nghệ thuật múa rối nước rất độc đáo của vùng lúa nước đồng bằng Bắc bộ. Đó là niềm tự hào của dân làng tôi...
  • Nốt trầm sâu lắng của Hà Nội
    Mỗi khi nhắc đến mảnh đất Hà thành, có lẽ nhiều người thường nghĩ tới một Thủ đô Hà Nội hiện đại, năng động, không ngừng phát triển. Một Hà Nội sầm uất, đông đúc và tấp nập. Với tôi, Hà Nội còn là miền xanh bình yên, một nốt trầm sâu lắng nơi K9.
  • Hà Nội - Mỹ Đình trong trái tim tôi, qua bóng đá và tình yêu của bà
    “Bây có coi Việt Nam đá banh không?” Mỗi lần đội tuyển Việt Nam sắp bước vào một trận đấu quan trọng, nội lại gọi điện hỏi tôi câu ấy. Giọng bà bây giờ đã khàn đặc hơn trước nhưng cứ nhắc đến bóng đá là chất giọng ấy lại rộn ràng như ngày nào.
  • Phố cũ làng xưa - ngày ấy, bây giờ
    1/ Tôi sinh ra tại Hà Nội, mồ côi mẹ từ lúc lên 3. Mẹ tôi ra đi khi còn rất trẻ, để lại cho ba tôi 4 người con, tôi là út, trên tôi còn 2 chị và anh trai cả. Vì hoàn cảnh, ba tôi tục huyền. Mẹ kế chúng tôi gọi bằng mợ, thương yêu con chồng như con đẻ, chăm sóc chu đáo, tận tình.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
Đừng bỏ lỡ
Nhớ Hà Nội!
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO