Bản nhạc êm đềm có tên là Hà Nội

Phan Xuân Hậu| 03/12/2022 09:12

Mười tám tuổi, lần đầu đến Thủ đô vào một ngày mùa hè, Hà Nội năm đó (1992) khác xa Hà Nội bây giờ nhưng những nét văn hóa truyền thồng thì vẫn không khác nhiều. Tôi được đi dạo những nơi mà nhiều bạn cùng trang lứa ở quê hương phải hàng chục năm sau mới có được.

1509277269-y-nghia-con-so-36-pho-phuong-ha-noi-1(1).jpg
Hà Nội êm đềm (ảnh minh hoạ)

Đầu tiên là hồ Hoàn Kiếm lung linh màu huyền thoại. Rồi đến chùa Một Cột lưu dấu tích lịch sử nghìn năm. Đến lăng Bác trang nghiêm thành kính và hồ Tây mênh mông gió như thổi hồn người về lại tháng năm xưa.

Hà Nội, Hà Nội. Nơi lưu giữ ký ức hào hùng của dân tộc và là nơi cả nước trông mong như hướng về ánh mặt trời vào mỗi bình minh tỏa sáng.

Hà Nội. Nơi những con người có truyền thống văn hóa thấm vào hồn cốt khó lẫn với bất cứ một nơi nào. Hà Nội với tôi khi đó như một kho truyện cổ tích và tôi như một đứa trẻ ưa khám phá.

Nhưng rồi, cuộc sống cuốn tôi vào những chặng đường mới ở đất phương nam nắng và gió. Cho mãi đến 15 năm sau thì tôi mới có dịp đến Thủ đô lần thứ hai.

Lần này, Hà Nội tuy đã khác xưa nhiều với những đường phố văn minh hiện đại hơn nhưng hồn cốt Hà Nội thì vẫn như mạch ngầm không bao giờ ngừng chảy. Tôi cứ đi lang thang để lại được đắm mình trong hồn phố Thủ đô.

Bước vào khuôn viên của nhà thơ Nguyễn Bảo Sinh ở đường Trương Định. Tôi lại được tình cờ giao lưu gặp gỡ với chủ nhân và những vị khách là những văn nhân nổi tiếng. Họ là nhà văn Nguyễn Huy Thiệp và những văn nghệ sỹ tên tuổi khác. Tuy chỉ là một gã nhà quê ở miền Trung ra Thủ đô nhưng tôi được họ tiếp chuyện bình đẳng và thân tình như tiếp một người quen lâu ngày gặp lại.

Rồi những lần khác ra Thủ đô sau đó là một lần được khám phá thêm một tầng vỉa của đất văn hiến nghìn năm.

Đại gia đình chúng tôi có nhiều người thân định cư ở Hà Nội. Chú ruột tôi, nhà thơ Phan Xuân Hạt là thế hệ thứ nhất (chú Phan Xuân Hạt là hội viên kỳ cựu của Hội nhà văn Việt Nam, nguyên trưởng phòng văn học nhà xuất bản Thanh Niên, người có thơ dịch ra nhiều thứ tiếng và có một chùm thơ viết bằng tiếng Pháp đã từng được đích thân tổng thống Pháp Jacque Chirac trực tiếp viết thư khen). Những người thân còn lại của chúng tôi ở Thủ đô là người Hà Nội đời thứ hai, thứ ba. Những lúc có công buổi thì họ từ Hà Nội về quê một vài ngày rồi lại ra đi. Còn chúng tôi cũng vậy, ra Hà Nội chỉ độ một vài ngày mà lâu nhất là vài tuần rồi lại về quê. Sự giao thoa đó như một tiếng đàn hòa âm phối khí để âm thanh Hà Nội văng vẳng đâu đây.

Và mỗi lần nhớ về Thủ đô là một lần tôi như được nghe một bản nhạc dịu êm cho tâm hồn rộng mở.

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Phan Xuân Hậu. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.
Bài liên quan
  • Nhớ Hà Nội!
    Từ tỉnh lẻ lên Hà thành, tôi thường chạy xe đi dọc các con phố và cảm nhận . Bên cạnh cái đông đúc chen chúc và chật chội của một thành phố quá tải vì ô nhiễm, đầy mùi khói bụi là nét tinh tế thanh lịch cùng những vẻ đẹp cổ kính nên thơ.
(0) Bình luận
  • "Giấc mơ Hà Nội" của những đứa trẻ miền quê
    Năm lớp 2, lần đầu tiên mình được ra Hà Nội một tuần dịp nghỉ hè, được người nhà dẫn đi thăm Lăng Bác, thăm Chùa Một Cột, công viên Thủ Lệ, ăn kem Tràng Tiền... tất cả đều là trải nghiệm mới lạ đầy thích thú. Từ đó, mình luôn ao ước lớn thật nhanh để “đi Hà Nội”, để trải nghiệm tất cả những điều thú vị ở Thủ đô.
  • Hà Nội mùa xưa
    Người ta hay ấn tượng với Hà Nội khi vào thu còn tôi không hiểu sao cứ nhung nhớ những mùa đông Hà Nội...
  • Hà Nội vun đắp ước mơ tôi
    Ngày còn bé, tôi thường xuyên được mẹ kể cho nghe những chuyện về quê hương. Trong ý thức non nớt của tôi thì quê tôi đẹp vô vàn với ruộng lúa thẳng cánh cò bay, với những con đường uốn lượn như dải lụa đào, với những địa danh và các vị anh tài đi vào lịch sử như bản hùng ca của dân tộc. Quê hương tôi là mảng đất Hà Tây kiên cường “cô gái suối Hai, chàng trai cầu Rẽ” (Hà Tây quê lụa – Nhật Lai). Trong những câu chuyện mẹ kể về quê, đâu đó có hình bóng người Hà Nội thanh lịch tao nhã. Hai tiếng Hà Nội là niềm mơ ước của tôi từ thuở ấu thơ.
  • Hà Nội mùa sắp xuân
    Đó chưa hẳn là mùa xuân, chỉ là cữ cuối năm, khi trời còn vương chút gió đông ngòn ngọt, nắng tãi đều trên những tàng cây và thi thoảng mưa rắc như gieo bụi ngọc. Tôi thích lang thang trên những quãng đường, con phố của Hà Nội mỗi khi có dịp ngang qua.
  • Ấm tình người Hà Nội
    Tôi sinh ra tại một làng quê đã đi vào huyền tích trong tâm thức nhiều thế hệ với bài hát dịu ngọt, nơi đó là “Cửa ngõ Thủ đô/ Áo giáp chở che ngàn năm bền vững/Ngăn bầy giặc Mỹ vẩn đục bầu trời” (Hà Tây quê lụa – Nhật Lai). Nơi đó đã từng được coi là “Vọng gác Thủ đô” trong những năm đế quốc Mỹ ném bom bắn phá miền Bắc.
  • Một nét nâu trầm
    Tôi yêu Hà Nội, yêu cảnh sắc, không khí, hồn cốt và dáng vẻ thanh lịch, sâu lắng của mảnh đất này. Yêu bốn mùa, cả những thời điểm không tên và những góc nhỏ lặng thầm, thân thương, thú vị! Có biết bao điều nhỏ bé đã níu giữ tâm tình của một kẻ nỡ nặng lòng với chốn nghìn năm.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
Đừng bỏ lỡ
Bản nhạc êm đềm có tên là Hà Nội
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO