Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Hà Nội như một người bạn trầm lắng luôn vỗ về tôi

Na Na 02/11/2023 16:19

Với tôi Hà Nội vừa là một nàng thơ mơ mộng đài các, vừa là một chàng trai hào hoa phong nhã, cuối cùng Hà Nội như một người bạn trầm lắng luôn vỗ về tôi khi cần!

img_9544.jpeg
Hà Nội có nét cô đơn sâu lắng của riêng mình mà chỉ ai thực sự muốn cảm nhận mới có thể tìm thấy

Tôi sinh ra không phải ở Hà Nội. Khoảng năm sáu tuổi tôi từ quê theo bố mẹ lên Thủ đô sinh sống từ đó. Vì vậy, suốt tuổi nhi đồng tôi vẫn một lòng muốn trở về quê mình. Suốt tuổi thiếu niên tôi mới đành chấp nhận sự thực mình sẽ sống ở đây, không phải ở quê mình nữa…

Cấp hai tôi mới bắt đầu mon men đi xa hơn trường mình học, làm quen với một hai con đường khác lạ ở Hà Nội. Lăng Bác cách nhà tôi chắc quãng 2 km thế mà mãi tôi mới biết đường đi đến đó.

Tôi vẫn nhớ buổi chiều hôm ấy, một buổi chiều dịu nhẹ như quãng tiết trời mùa thu. Hôm ấy lần đầu tiên tôi ngồi ven hồ Gươm, lần đầu tiên tôi được lật giở và đọc những trang nhật kí chung của nhóm tình nguyện tôi tham gia. Mặc dù trước đây bố từng đưa chị em tôi đi thăm quan hồ Gươm nhưng thật lòng tôi chỉ quan tâm đến cụ rùa trong lồng kính và cây cầu Thê Húc, chứ cảnh quan quanh hồ, hay hồ Gươm có gì đẹp tôi nào để ý. Những trang nhật kí đó ngoài tình cảm của mọi người với nhóm, những kỉ niệm tươi đẹp, những câu chuyện ấm áp thì đều nói về Hà Nội. Người chị ngồi cạnh tôi khi ấy cũng là người đầu tiên dạy tôi biết Hà Nội đẹp thế nào.

Tình yêu Hà Nội bắt đầu đến khi tôi nghĩ rằng những người tôi yêu quý rất yêu Hà Nội nên chắc Hà Nội rất đẹp. Là tôi chưa thực sự tìm cách hiểu nên tôi mới không thấy. Tôi bắt đầu học tên các loại cây đặc trưng của Hà Nội, bắt đầu lang thang trên khắp các con đường của Hà Nội. Tôi bắt đầu làm quen lại từ đầu với Hà Nội dù khi ấy tôi đã sống ở Hà Nội hơn chục năm.

Có một người bạn nói ấn tượng đầu tiên của bạn với Hà Nội đó là con đường rợp bóng cây giao hoà với nhau, con đường màu xanh ngan ngát dài hun hút, chưa bao giờ bạn thấy chỗ nào trồng cây nhiều đến thế. Hà Nội xanh từ khu phố trung tâm đến các khu phố mới. Vì màu xanh yên bình ấy mà Hà Nội được UNESCO công nhận là “Thành phố vì hoà bình”.

Hà Nội với hàng sấu tán xanh rì mát mắt khắp các trục đường Trần Phú, Phan Đình Phùng. Ngay cả lăng bác cũng có rất nhiều gốc sấu to. Mùa sấu bắt đầu với hoa sấu nhỏ rụng li ti trắng cả đất. Người không để ý sẽ thấy hoa sấu rất giống hoa xà cừ. Hà Nội cũng có rất nhiều cây xà cừ. Nguyên con đường trước ngõ nhà tôi là hàng cây xà cừ mấy chục năm tuổi, có khi nó còn già hơn cả tôi. Mùa hoa xà cừ và mùa hoa sấu rất gần nhau. Tầm tháng 5, tháng 6 khi những cơn mưa rào đầu tiên đổ xuống cũng sẽ bắt đầu thấy mùi ngai ngái của hai loại cây này.

Hà Nội trước đây còn trồng nhiều bàng và bằng lăng. Giờ Hà Nội còn nhiều bằng lăng nhưng rất hiếm cây bàng. Mấy năm nay họ trồng bàng Đài Loan. Tôi tự hỏi có phải tôi bảo thủ không sao nhiều bạn khen đẹp mà tôi vẫn không mê nổi cái giống bàng Đài Loan đó. Bàng Đài Loan lá tin hin, tán lại không rộng như các loại cây khác vẫn trồng để lấy bóng mát. Mùa này lá bàng Đài Loan rụng, cây khẳng khiu trơ ra chẳng thể nào mê được. Tuy rằng khi nắng tháng 4 xuống chồi non vươn ra màu non xanh của bàng Đài Loan cũng đẹp nhưng không thể bằng cây bàng lá to vẫn trồng thuở trước, màu xanh ấy cũng không thể đọ nổi với màu xanh mướt của cây sưa. Hà Nội còn trồng rất nhiều cây sưa, rồi cây hoa sữa, cây sao đen… Giá mà đường nào cũng quy hoạch trồng đặc trưng một loại cây như đường Trần Phú chắc sẽ gây ấn tượng lắm. Đấy là tôi nghĩ thế trong tích tắc rồi lại chợt nhật ra nhiều khi trồng lộn xộn cũng có thú của nó. Mỗi lần đến mùa hoa đặc trưng ở Hà Nội là người ta sẽ phải mách nhau ở phố nào, đoạn nào, trước cửa nhà nào cũng vui biết mấy. Nếu cứ thẳng thừng mỗi phố một loại cây thì lại không có chuyện, không có cớ để người ta nói chuyện, truyền đạt kinh nghiệm cho nhau.

Tự nhiên tôi nói về cây cối là bởi vì người nào cứ sống lâu ở Hà Nội sẽ thành ra lãng đãng, mơ mộng. Thật vậy đó, bạn có bao giờ hỏi vì sao có bài “Hà Nội mười hai mùa hoa” không? Tôi đã từng sống ở thành phố khác một năm, đi nhiều tỉnh thành ở Việt Nam nhưng tôi không thấy ở đâu lại có cái sự lãng mạn như ở Hà Nội. Tháng nào mùa nào cũng có thứ hoa để người ta mong mỏi kiếm tìm. Đi trên đường tìm một hàng rong bán hoa chắc cũng dễ như bạn nhìn thấy hàng trà sữa. Tết thì phải cắm hoa thược dược hoa lay ơn, tháng ba là trong nhà sẽ có hoa bưởi và rủ nhau đi ngắm hoa ban, hoa sưa, tháng tư loa kèn, tháng năm hoa sen, tháng tám hoa sữa, tháng mười một hoa cúc hoạ mi… Và, còn có những loài hoa khác không mua về cắm được, người ta chỉ đi ngắm hoặc đợi rụng xuống để nhặt được như hoa hoàng lan mà thôi.

Hà Nội rất thơm, lúc là thơm mùi hoa ngọc lan, lúc là mùi hoàng lan, khi là hoa sữa… cứ bất chợt đang đi lại nhận ra có mùi gì đó thơm phảng phất. Thơm của hoa, mà cũng có thể là thơm mùi cà phê, thơm mùi thức ăn. Người Hà Nội không uống cà phê như một loại thức uống bình dân. Các quán cà phê nổi tiếng ở Hà Nội sẽ có các xu hướng hoặc là các quán nằm ở khu phố chính mang màu sắc hơi cổ kính như cà phê Đinh, Lâm, Giảng hoặc là phải rang cà phê thơm nức mũi mới đủ làm người Hà Nội liêu xiêu.

Trước đây, tôi khi ấy còn đang độ tuổi xuân phơi phới với bao nồng nhiệt, mộng mơ, hoài bão thường cùng bạn bè dạo quanh Hà Nội những ngày cuối tuần. Đầu tiên có thể chúng tôi sẽ hẹn nhau lên chợ hoa Quảng Bá khi trời còn tờ mờ sáng. Chúng tôi mua lấy một bó hồng lớn có khi là cúc cánh bướm đôi khi là hoa sen rồi đổ ập đến nhà một số bạn lên danh sách trước đó. Cái cảnh họ vừa ngáp vừa đầu bù tóc rối ra mở cửa mắt tròn mắt dẹt nhận hoa là món quà tình cảm bất ngờ, quý giá mà chúng tôi dành cho những người bạn của nhau. Sau khi đi chợ hoa thì chúng tôi đều sẽ hẹn nhau có mặt ở cà phê Đinh tầm sáu, bảy giờ sáng. Nếu đến đủ sớm sẽ được ngồi ngay ngoài ban công mà ngắm người đi bộ quanh hồ Gươm. Chúng tôi sẽ ngồi ở đó độ một đến hai tiếng rồi cùng đổ bộ vào nhà vệ sinh công cộng ven hồ. Mỗi lần xếp hàng đi vệ sinh chúng tôi đều nhìn nhau cười không nhặt được miệng. Niềm vui, sự gắn bó giữa những thanh niên không cùng quê nhưng lại có rất nhiều điểm chung khiến tuổi trẻ của chúng tôi khi đó vơi bớt đi sự lạc lõng, cô đơn Sau đó, cả nhóm sẽ đi một vòng quanh hồ Tây. Có thể chúng tôi sẽ ăn kem Thuỷ Tạ vị chanh muối, chanh bạc hà hoặc lựa chọn kem ốc quế Tràng Tiền. Dù vị kem nào thì đều là vị mát lạnh sảng khoái của những năm tháng tuổi trẻ sống hết mình.

Hà Nội còn có đồ ăn cũng thơm mùi nỗi nhớ. Ngày xưa trên Đài truyền hình Hà Nội hay có các chương trình nói về món ngon Hà Nội. Tôi thấy rằng phải nghe biên tập viên Nguyễn Hữu Chiến Thắng bình mới thấy món ngon Hà Nội nó vừa ngon lại vừa tinh tế thế nào. Qua chất giọng ấm áp truyền cảm của người biên tập viên ấy mỗi món ăn lại khoác lên mình một dáng vẻ rất riêng của Hà Nội. Ở Hà Nội không chỉ có phở, có cốm, có nem chua rán… Hà Nội còn có cà phê trứng, có những chiếc bánh rán ngào đường be bé nhìn tứa nước miếng bán dọc phố cổ. Nói đến Hà Nội còn phải nói đến nào là bún chả, bún đậu mắm tôm, bánh tôm Hồ Tây... Hà Nội cũng có vô số món ăn du nhập từ các tỉnh thành khác. Nhưng những món ăn đó khi đến bàn ăn của người Hà Nội nó đã được gia giảm để phù hợp với khẩu vị của người Hà Thành.

Hà Nội là thành phố lớn, là trung tâm hành chính, chính trị nhưng nó không xô bồ ồn ào như tính cách của những chàng thanh niên mới lớn. Hà Nội có nét cô đơn sâu lắng của riêng mình mà chỉ ai thực sự muốn cảm nhận mới có thể tìm thấy sau lớp ngoài hào nhoáng. Có thể cuộc sống vội vàng nhiều lo toan nhưng ở đây tự mỗi người đều dần mang một sự lãng đãng trầm tĩnh riêng. Hà Nội không e ấp như Huế, không thời thượng như Sài Gòn, không cởi mở thân thiện như Đà Nẵng… Hà Nội dang tay đón mọi người nhưng để là một phần Hà Nội thì bạn cũng như Hà Nội cần có thời gian để cho nhau sự an toàn, thấu hiểu sẵn sàng bước đến làm tri kỉ với nhau.

Với tôi Hà Nội vừa là một nàng thơ mơ mộng đài các, vừa là một chàng trai hào hoa phong nhã, cuối cùng Hà Nội như một người bạn trầm lắng luôn vỗ về tôi khi cần./.

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Na Na. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.
Bài liên quan
  • Có một Trường Đảng đi cùng Hà Nội theo năm tháng
    Hà Nội, tháng 12/1946, trận thử lửa đã bắt đầu khi nỗ lực nhân nhượng để gìn giữ hòa bình không thể kéo dài. Sau khi lực lượng chủ lực, các cơ quan trung ương rút về căn cứ Việt Bắc, để chuẩn bị cho cuộc kháng chiến lâu dài, công tác đào tạo, bồi dưỡng cán bộ cho Đảng cũng được đặt ra cấp thiết đưa đến sự ra đời của Trường Đảng Trung ương mang tên lãnh tụ Nguyễn Ái Quốc.
(0) Bình luận
  • Chợ Gạ quê tôi
    Chợ Gạ một tháng năm phiên/ Ngày ba ngày tám như chuyên đèo bòng/ Thuyền từ xứ Bắc xứ Đông/ Trên song đậu cạnh Bãi Non, Bãi Già... (Ca dao).
  • Mưa rơi ngõ nhỏ
    Ngõ nhỏ ấy quanh năm ẩm thấp. Những ngày nồm, tường rịn nước như mồ hôi người ốm. Hai căn nhà đối diện nhau, cửa lúc nào cũng khép hờ. Người trong ngõ quen gọi chủ nhà bên trái là Nhẫn, còn bên phải là Kiên.
  • Một khoảng trời Tết Hà Nội yên bình trong ngôi trường tôi
    Có một khoảng trời ở trường tôi giữa Hà Nội rất đỗi yên bình và xanh cao. Có một khoảng trời mà chúng tôi đã luôn nhớ, luôn thương những ngọt ngào bên lề phố xá ngày qua ngày vội vã. Nơi ấy, Trường Cao đẳng Thương mại và Du lịch Hà Nội (HCCT) chúng tôi mỗi khi xuân về đều mang hơi thở ấm áp dệt nên nhiều mùa xuân của đất trời, của lòng người và của những yêu thương gắn kết. Khoảng trời nhẫn nại, dệt muôn thăm thẳm yên bình. Đã có một ngày tôi viết những dòng văn thật xinh, thật nghĩa tình bằng niềm thương và nỗi nhớ về một mùa xuân xanh sum vầy, gắn kết nơi mái trường HCCT thân yêu, đổi mới và sáng tạo cùng Hà Nội.
  • Người Hà Nội mang ký ức Kẻ Chợ đi gìn giữ hồn làng xứ Huế
    Ngô Quý Đức từng dành ba tháng đi dọc miền trung để tìm hiểu các làng nghề, trước khi anh dừng bước ở Huế trong một năm qua nhằm hồi sinh liễn làng Chuồn, một dòng tranh dân gian nổi tiếng của Huế nhưng đã thất truyền hơn một thập kỷ qua.
  • Nhớ Tết ở khu gia đình Hà Nội thời chưa xa
    Chúng ta, ai cũng có những năm tháng không thể nào quên. Cho dù những năm tháng ấy cuộc sống chưa hẳn đã thật tốt, chưa no đủ dư thừa. Trong sự thiếu thốn triền miên về vật chất thì tình người, sự sẻ chia lại ăm ắp như bát nước đầy, để rồi in sâu vào tâm thức như một quãng đời đã được lập trình trong bản đồ số mệnh.
  • Xúc cảm Hà Nội
    Thơ viết về Hà Nội tôi có câu: “… Đường thơm hương sữa/ Níu lòng người xa/ Phố phường Hà Nội/ Lưu luyến Hào hoa”.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
Đừng bỏ lỡ
  • Lễ hội truyền thống đền Rõm: Gìn giữ và phát huy bản sắc văn hoá dân tộc
    Ngày 7/4/2026 (tức ngày 20 tháng Hai năm Bính Ngọ), tại di tích lịch sử nghệ thuật đền Rõm, xã Trung Giã (Hà Nội); Đảng ủy, HĐND, UBND, Ủy ban MTTQ Việt Nam xã Trung Giã đã long trọng tổ chức Lễ hội truyền thống đền Rõm năm 2026. Đây là một hoạt động văn hóa tâm linh giàu ý nghĩa, góp phần gìn giữ và phát huy bản sắc văn hóa dân tộc.
  • Chuẩn bị khai hội chùa Tây Phương năm 2026
    Lễ hội chùa Tây Phương năm 2026 diễn ra trong 5 ngày, từ ngày 20 - 24/4 (tức 4 - 8/3 âm lịch) tại di tích quốc gia đặc biệt chùa Tây Phương - một trong những công trình kiến trúc Phật giáo tiêu biểu của Hà Nội.
  • Vở kịch “Pygmalion” do Trường Đại học Sân khấu Điện ảnh Hà Nội dàn dựng sẽ tham dự liên hoan quốc tế
    Vào tháng 5 này, vở kịch “Pygmalion” của George Bernard Shaw, do Trường Đại học Sân khấu - Điện ảnh Hà Nội dàn dựng sẽ tham dự Liên hoan các trường đào tạo Sân khấu châu Á lần thứ VIII - 2026 (ATEC) tại Bắc Kinh, Trung Quốc.
  • Phê duyệt Đề án “Chuyển đổi số trong lĩnh vực văn hóa đến năm 2030, tầm nhìn đến năm 2045”
    Phó Thủ tướng Chính phủ Nguyễn Chí Dũng ký ban hành Quyết định số 611/QĐ-TTg ngày 04/4/2026 phê duyệt Đề án “Chuyển đổi số trong lĩnh vực văn hóa đến năm 2030, tầm nhìn đến năm 2045”.
  • Từ “Chào con” đến “mẹ đây”: Lời chào tới hai thế giới
    Có lẽ, trước khi con người học cách gọi tên thế giới, thế giới đã kịp cúi xuống thì thầm gọi con người bằng tình yêu. Tình yêu ấy dường như ở ngay đây - trong khoảnh khắc sinh linh chào đời. Ở giây phút mong manh ấy, sự sống bắt đầu. Bài thơ “Chào con, mẹ đây” của Huỳnh Mai Liên đã chạm vào đúng miền nguyên sơ đó - nơi đời người mở ra bằng một tiếng gọi dịu dàng, vừa đón một sinh linh bước vào thế giới, vừa đánh thức một con người khác bên trong người mẹ.
  • Những thanh âm "kể chuyện Hà Nội" từ Nhà Bát Giác
    Chiều 5/4, tại Nhà Bát Giác - Vườn hoa Lý Thái Tổ, chương trình “Âm nhạc cuối tuần” do NSƯT Quyền Văn Minh và các nghệ sĩ Bình Minh Jazz Club trình diễn đã vang lên trong không gian di sản mở, nơi âm nhạc không chỉ được biểu diễn mà còn được “sống” cùng công chúng.
  • Cuộc thi “Di sản trong mắt em”: Sân chơi nghệ thuật dành cho thiếu nhi
    Nằm trong khuôn khổ Cuộc thi Mỹ thuật Thiếu nhi Việt Nam 2026 “Di sản trong mắt em”, sáng 5/4, tại Bảo tàng Hà Nội, Xưởng nghệ thuật Art Tree phối hợp với Trường Khoa học Liên ngành và Nghệ thuật (Đại học Quốc gia Hà Nội) tổ chức chương trình trải nghiệm sáng tạo nghệ thuật dành cho thiếu nhi khám phá và tái hiện di sản văn hóa qua lăng kính hội họa.
  • Phim điện ảnh "Ma Xó" khai thác truyền thuyết tâm linh trong dân gian Việt Nam
    Tác phẩm đầu tay của đạo diễn Phan Bá Hỷ lựa chọn chất liệu truyền thuyết và những câu chuyện lưu truyền trong dân gian. Theo quan niệm tâm linh Á Đông, ma xó là vong linh của những người chết đột ngột, chết oan khuất hoặc không được thờ cúng đầy đủ...
  • Dịu dàng tháng Tư
    Tháng Tư Hà Nội thật đẹp! Có người nói tháng Tư như người con gái mới biết yêu, cũng dỗi hờn, đỏng đảnh. Cũng có người lại bảo tháng Tư như người phụ nữ mặn mà, đằm thắm nét duyên. Có lẽ đều đúng cả. Bởi tháng Tư Hà Nội như mang trong mình đủ đầy tiết trời của bốn mùa: xuân, hạ, thu, đông.
  • Điểm hẹn của những thanh âm sáng tạo
    Chiều Chủ nhật, ngày 5/4, vào lúc 15h30, không gian quen thuộc tại Nhà Bát Giác - Vườn hoa Lý Thái Tổ (Hà Nội) sẽ tiếp tục vang lên những giai điệu đặc sắc trong khuôn khổ chương trình “Âm nhạc cuối tuần” – một hoạt động nghệ thuật định kỳ đang dần trở thành điểm hẹn văn hóa hấp dẫn giữa lòng Thủ đô.
Hà Nội như một người bạn trầm lắng luôn vỗ về tôi
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO