Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Mùa thị về trong nỗi nhớ

Minh Sơn 23/10/2023 16:40

Ngày mà Thu sang, khi mà những tia nắng vàng đầu tiên dường như rót mật vào nỗi nhớ không tên khiến con người ta lâng lâng, háo hức để rồi ai ai cũng muốn tự đi tạo cho riêng mình những giọt kỉ niệm thật thơ, thật tình. Và bất chợt trong guồng quay của cuộc sống giữa cánh rừng bê tông đô thị, có một mùi hương khiến ta chạm vào miền thương nhớ.

nong-nan-huong-thi-thom-xuong-pho-18-16913106480791349555781.jpg
Mùa thị về trong nỗi nhớ (ảnh: Tổ quốc)

Mùa nối mùa, khi nàng thu ghé chơi, những con phố Hà Nội lại thơm mùi cốm mới, những gánh hoa mùa Vu Lan dịu dàng với sắc hương của hương hoa Hoàng Lan, xen lẫn trong cơn gió heo may thổi về tôi lại tự hỏi có phải vì Thu tới mà thị chín hay chăng do hương thơm của quả thị đã dắt tay mang mùa Thu theo?

Lang thang đi trên những cung đường Hà Nội tấp nập, tất cả đều bồi hồi, xao xuyến khi cảm được mùi của trái thị về đến phố, khiến con người khô khan, khó tính nhất cũng phải mềm lòng. Bất giác ai đấy cũng đều nhớ tới câu thần chú cầu khẩn của tuổi thơ ngây dại: “Thị ơi thị rơi bị bà, bà để bà ngửi chứ bà không ăn". Hồi tưởng lại ngày xưa, có được quả thị ấy là một món báu vật quý giá để nâng niu, hít hà, cầm quả thị trong tay tôi cứ ngỡ mình như một vị thần tiên, đi tới đâu đều tỏa mùi thơm đến đấy. Hương thị năm nào lại quay trở lại rủ tôi ra phố, ở đó mùa thu đã đổ màu lên những góc phố, những tán cây, những gánh hàng rong, hương thị mịn như màu nắng thu và nhu mì như cô nữ sinh dịu dàng chăm học.

Thơm cả tay người mua, thơm cả tay người bán, ngày nay khi những thứ công nghệ hiện đại đều đã chiếm gần trọn cuộc sống, người Hà Nội lại vấn vương những trái thị chín vàng là bởi thứ hương ấy gợi lại biết bao kí ức thuở thiếu thời, thứ hương ấy đưa người về miền cổ tích vô ưu, nơi có tiếng cười hồn nhiên, thơ ấu. Những người đứng tuổi khi đã cảm nhận về những ngày tháng của tuổi xế chiều, họ mới thấy con tim mình xôn xao, lạc nhịp khi nghe được hương thị về trên phố, họ cảm giác như được gặp lại cố nhân, tình đầu và thấy cuộc sống thật thong thả dễ chịu, mùa thị về làm họ nhớ lắm.

Ngày nay lúc thu sang cùng mùa thị tới, Hà Nội vẫn điệu đà trong tà áo mới, vẫn tà áo của sự lãng mạn, tinh khôi, nhưng bây giờ thị không còn nhiều, trẻ con cũng chẳng mấy ai chơi thị nữa. Chỉ có những người hoài cổ, hoài niệm về những giấc mơ khói bếp lam chiều, thỉnh thoảng vẫn mua thị về thắp hương tổ tiên hoặc để trong nhà ngửi cho thơm, như là một cách tìm lại hương sắc tuổi thơ của mình. Bỗng gợi nhớ câu thơ của quả thị, đã được ví von như một thứ quả cổ tích của tác giả Vũ Quần Phương trong bài "Nói với em":

… Nếu nhắm mắt nghe bà kể chuyện

Sẽ được nhìn thấy các bà tiên

Thấy chú bé đi hài bảy dặm

Quả thị thơm, cô Tấm rất hiền…

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Minh Sơn. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.
Bài liên quan
  • Hà Nội trong tôi
    Ai yêu Hà Nội sẽ không thể nào không biết đến tập tùy bút “Thương nhớ Mười Hai” của Vũ Bằng. Trong ký ức của tôi trong thời niên thiếu, Hà Nội là một miền đất rất thơ, đẹp như tranh sơn dầu của họa sĩ Bùi Xuân Phái với những ngôi nhà liêu xiêu phủ đầy rêu phong ẩn chứa một nỗi niềm riêng.
(0) Bình luận
  • Hương vị bún riêu Hà thành của mẹ
    Tại mẹ mà tôi trở thành người rất khó tính khi nói đến bún riêu chuẩn vị Hà Nội. Cũng tại mẹ mà tôi yêu ẩm thực quê hương mình đến vậy.
  • Văn Miếu ngày Nguyên tiêu
    Người yêu thơ ai cũng mong mỏi cho nhanh đến ngày Tết Nguyên tiêu để gặp gỡ bạn bè cùng sở thích, cùng lòng đam mê sáng tạo nghệ thuật. Tôi tha thiết mong đến với Văn Miếu – Quốc Tử Giám, nơi tổ chức Ngày Thơ để nghe thơ, chiêm ngưỡng những câu thơ tài hoa bay lên bầu trời thơ ngợp trong khí xuân mát lành.
  • Thành phố và tôi
    Tôi được sinh ra ở Nghệ An mười chín tuổi, tôi ra Hà Nội thực hiện đam mê dang dở hồi học cấp hai, tôi học yêu một thành phố mà tôi tương tư suốt thời thơ ấu.
  • Làng cổ Đường Lâm: Dòng chảy hòa quyện giữa lịch sử và hiện tại
    Nằm cách chừng hơn 40 km về phía tây của trung tâm thành phố Hà Nội, có một ngôi làng cổ dường như nằm ngoài cuộc sống hiện đại, đô thị hóa diễn ra hàng ngày của Hà Nội cũng như các thành phố lớn khác. Đó là làng cổ Đường Lâm, thuộc thị xã Sơn Tây, Hà Nội.
  • Hà Nội và tôi - một tình yêu trọn vẹn
    Hà Nội chính là tri kỷ khi cùng tôi đi qua những năm tháng thanh xuân vừa vô tư vừa dữ dội, là người thầy dạy cho tôi bài học về cách sống, cách ta kiêu hãnh bước qua mọi khó khăn với trái tim dịu dàng, nhân hậu.
  • Những người gieo hạt âm thầm
    Tôi đến Thành ủy Hà Nội học lớp Bồi dưỡng đảng viên mới K48 khi đất trời Hà Nội đã sang thu, khắp phố phường vương đầy hoa sữa. Vượt qua chặng đường ùn tắc và khét lẹt khói bụi, tôi đi học với tâm thế của một cô học trò nhỏ dại đến từ Trường Đại học Dược Hà Nội, vừa hồi hộp vừa vui sướng vì mình có cơ hội học để tâm hồn được lớn lên. Tôi không biết rằng lớp học ấy sẽ thay đổi tôi rất nhiều, từ nhận thức đến hành động, giúp tôi nhận ra chính mình trong tình yêu quê hương đất nước thiết tha.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
Đừng bỏ lỡ
Mùa thị về trong nỗi nhớ
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO