Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Mùa thị về trong nỗi nhớ

Minh Sơn 23/10/2023 16:40

Ngày mà Thu sang, khi mà những tia nắng vàng đầu tiên dường như rót mật vào nỗi nhớ không tên khiến con người ta lâng lâng, háo hức để rồi ai ai cũng muốn tự đi tạo cho riêng mình những giọt kỉ niệm thật thơ, thật tình. Và bất chợt trong guồng quay của cuộc sống giữa cánh rừng bê tông đô thị, có một mùi hương khiến ta chạm vào miền thương nhớ.

nong-nan-huong-thi-thom-xuong-pho-18-16913106480791349555781.jpg
Mùa thị về trong nỗi nhớ (ảnh: Tổ quốc)

Mùa nối mùa, khi nàng thu ghé chơi, những con phố Hà Nội lại thơm mùi cốm mới, những gánh hoa mùa Vu Lan dịu dàng với sắc hương của hương hoa Hoàng Lan, xen lẫn trong cơn gió heo may thổi về tôi lại tự hỏi có phải vì Thu tới mà thị chín hay chăng do hương thơm của quả thị đã dắt tay mang mùa Thu theo?

Lang thang đi trên những cung đường Hà Nội tấp nập, tất cả đều bồi hồi, xao xuyến khi cảm được mùi của trái thị về đến phố, khiến con người khô khan, khó tính nhất cũng phải mềm lòng. Bất giác ai đấy cũng đều nhớ tới câu thần chú cầu khẩn của tuổi thơ ngây dại: “Thị ơi thị rơi bị bà, bà để bà ngửi chứ bà không ăn". Hồi tưởng lại ngày xưa, có được quả thị ấy là một món báu vật quý giá để nâng niu, hít hà, cầm quả thị trong tay tôi cứ ngỡ mình như một vị thần tiên, đi tới đâu đều tỏa mùi thơm đến đấy. Hương thị năm nào lại quay trở lại rủ tôi ra phố, ở đó mùa thu đã đổ màu lên những góc phố, những tán cây, những gánh hàng rong, hương thị mịn như màu nắng thu và nhu mì như cô nữ sinh dịu dàng chăm học.

Thơm cả tay người mua, thơm cả tay người bán, ngày nay khi những thứ công nghệ hiện đại đều đã chiếm gần trọn cuộc sống, người Hà Nội lại vấn vương những trái thị chín vàng là bởi thứ hương ấy gợi lại biết bao kí ức thuở thiếu thời, thứ hương ấy đưa người về miền cổ tích vô ưu, nơi có tiếng cười hồn nhiên, thơ ấu. Những người đứng tuổi khi đã cảm nhận về những ngày tháng của tuổi xế chiều, họ mới thấy con tim mình xôn xao, lạc nhịp khi nghe được hương thị về trên phố, họ cảm giác như được gặp lại cố nhân, tình đầu và thấy cuộc sống thật thong thả dễ chịu, mùa thị về làm họ nhớ lắm.

Ngày nay lúc thu sang cùng mùa thị tới, Hà Nội vẫn điệu đà trong tà áo mới, vẫn tà áo của sự lãng mạn, tinh khôi, nhưng bây giờ thị không còn nhiều, trẻ con cũng chẳng mấy ai chơi thị nữa. Chỉ có những người hoài cổ, hoài niệm về những giấc mơ khói bếp lam chiều, thỉnh thoảng vẫn mua thị về thắp hương tổ tiên hoặc để trong nhà ngửi cho thơm, như là một cách tìm lại hương sắc tuổi thơ của mình. Bỗng gợi nhớ câu thơ của quả thị, đã được ví von như một thứ quả cổ tích của tác giả Vũ Quần Phương trong bài "Nói với em":

… Nếu nhắm mắt nghe bà kể chuyện

Sẽ được nhìn thấy các bà tiên

Thấy chú bé đi hài bảy dặm

Quả thị thơm, cô Tấm rất hiền…

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Minh Sơn. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.
Bài liên quan
  • Hà Nội trong tôi
    Ai yêu Hà Nội sẽ không thể nào không biết đến tập tùy bút “Thương nhớ Mười Hai” của Vũ Bằng. Trong ký ức của tôi trong thời niên thiếu, Hà Nội là một miền đất rất thơ, đẹp như tranh sơn dầu của họa sĩ Bùi Xuân Phái với những ngôi nhà liêu xiêu phủ đầy rêu phong ẩn chứa một nỗi niềm riêng.
(0) Bình luận
  • Hà Nội trong mắt thế hệ mới
    Có một Hà Nội đang hiện ra trước mắt thế hệ trẻ với một diện mạo khác. Những cây cầu mới nối đôi bờ sông Hồng, những tuyến vành đai mở rộng không gian đô thị, những đại lộ kéo dài về phía ngoại thành, những khu đô thị và công trình mới đang từng ngày làm thay đổi cách người Hà Nội đi lại, làm việc, vui chơi và hình dung về tương lai. Hà Nội không còn chỉ nhìn về phía những gì đã làm nên mình mà đang bắt đầu nhìn xa hơn về phía chân trời.
  • Những người “giữ lại” Hà Nội
    Có những buổi sáng, Hà Nội thức dậy bằng những âm thanh rất khẽ. Tiếng chổi tre trên vỉa hè, tiếng rao của người bán hàng rong, tiếng xe đạp lướt qua con phố còn bảng lảng sương. Và đâu đó, giữa 36 phố phường, vẫn có những âm thanh mà tưởng như đã thuộc về một Hà Nội xa xưa: Tiếng búa gõ vào đe, tiếng giấy sột soạt dưới bàn tay người viết chữ, tiếng gọi nhau mua gói cốm, tiếng người bán hoa báo mùa đang tới.
  • Ngọn đuốc rối nước quê
    Lâu ngày chưa về quê, một sáng mùa hạ, trời trong xanh, mây trắng bồng bềnh, gió thoảng nhẹ như mùa thu, một ngày đẹp trời rất hiếm trong tháng 6 khắc nghiệt của mùa hè. Bữa đó tôi rủ lũ bạn thân sống trong lòng Hà Nội nơi phố phường hào nhoáng nhưng ồn ào, bụi bặm đến nghẹt thở, về thăm quê mình “Làng nghề truyền thống múa rối Đào Thục” xã Thư Lâm ngoại thành, một vùng đất có truyền thống văn hóa, giầu lòng yêu nước ở Kinh Bắc xưa. Đặc biệt hàng trăm năm nay làng tôi giữ một kho báu hiếm có là di sản nghệ thuật múa rối nước rất độc đáo của vùng lúa nước đồng bằng Bắc bộ. Đó là niềm tự hào của dân làng tôi...
  • Nốt trầm sâu lắng của Hà Nội
    Mỗi khi nhắc đến mảnh đất Hà thành, có lẽ nhiều người thường nghĩ tới một Thủ đô Hà Nội hiện đại, năng động, không ngừng phát triển. Một Hà Nội sầm uất, đông đúc và tấp nập. Với tôi, Hà Nội còn là miền xanh bình yên, một nốt trầm sâu lắng nơi K9.
  • Hà Nội - Mỹ Đình trong trái tim tôi, qua bóng đá và tình yêu của bà
    “Bây có coi Việt Nam đá banh không?” Mỗi lần đội tuyển Việt Nam sắp bước vào một trận đấu quan trọng, nội lại gọi điện hỏi tôi câu ấy. Giọng bà bây giờ đã khàn đặc hơn trước nhưng cứ nhắc đến bóng đá là chất giọng ấy lại rộn ràng như ngày nào.
  • Phố cũ làng xưa - ngày ấy, bây giờ
    1/ Tôi sinh ra tại Hà Nội, mồ côi mẹ từ lúc lên 3. Mẹ tôi ra đi khi còn rất trẻ, để lại cho ba tôi 4 người con, tôi là út, trên tôi còn 2 chị và anh trai cả. Vì hoàn cảnh, ba tôi tục huyền. Mẹ kế chúng tôi gọi bằng mợ, thương yêu con chồng như con đẻ, chăm sóc chu đáo, tận tình.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
Đừng bỏ lỡ
Mùa thị về trong nỗi nhớ
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO