Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Giờ mới biết yêu Hà Nội thì có phải muộn quá không?

Hoàng Diệu Linh 18/10/2023 06:14

Nhà tôi ở một ngôi làng nhỏ, nằm ở ngoại ô Thủ đô Hà Nội, cách rất xa trung tâm. Hà Nội trong tâm tưởng tôi cái thuở còn thơ bé nhuốm một màu u buồn. Là những lần khóc ngất lên vì lấy máu xét nghiệm, là những đêm nằm cô đơn trong căn phòng tối của Bệnh viện Nhi, và cũng là những giọt nước mắt đau xót của cha mẹ.

11.jpg
Hà Nội đã chinh phục tôi bằng sự chân thành, bằng vẻ đẹp cổ kính của một vùng đất thiêng.

Thế là tôi giấu nhẹm Hà Nội vào một xó xỉnh còn sót lại trong trái tim tôi và rồi 15 năm chẳng một lần ngó ngàng đến nó. Bởi, tôi sợ Hà Nội, tôi sợ phải nghĩ về nó, sợ Hà Nội lại làm tôi đau thêm lần nữa...

Các bạn có biết cảm giác được thuộc về một nơi nó là như thế nào không? Với nhiều người nó là cảm giác đến tự nhiên. Nhưng có những người lại mất rất nhiều thời gian để hiểu được cảm giác đó. Năm mười lăm tuổi, tôi đứng giữa hai ngã rẽ cuộc đời: học trường làng hay lên Hà Nội, bởi cái tính muốn thử thách bản thân nên tôi đã chọn Thủ đô là nơi gửi gắm ba năm thanh xuân. Tôi háo hức được trải nghiệm một chân trời mới, nhưng đồng thời cũng lo lắng khi phải đối diện lại với nỗi sợ trong quá khứ. Học ở Thủ đô nơi tôi lớn lên nhưng chưa có sự gắn bó. Và thế là mỗi lần đặt chân lên mảnh đất ấy đơn giản là những lần đi học, chứ không có Hà Nội ở trong đó. Tôi bắt đầu hoài nghi về việc mình là ai và tự tạo nhiều áp lực cho bản thân... thay vì kết thân với Hà Nội.

Có một khoảng thời gian tôi có ý định đi du học, sự hiện đại và cuộc sống rực rỡ ở trời Âu khiến tôi nhanh chóng sa vào lưới tình với châu Âu hoa lệ. Và tôi nghĩ rằng: Tuổi trẻ là phải ở đây. Thế là tôi đếm từng ngày để được lên đường, để rời xa Hà Nội – thành phố nơi tôi sinh ra và lớn lên. Nhưng rồi, những lần hoạt động ngoại khóa do trường tổ chức đã giúp gỡ bỏ trong tôi những định kiến về chốn thanh bình ấy. Rồi thì những cuộc đi chơi với bạn bè, dần dần những kỉ niệm đẹp về Hà Nội trong tôi nhiều lên một chút. Và rồi, “không men, không rượu” sao Hà Nội cứ làm tôi say đến thế! Hà Nội đã chinh phục tôi bằng sự chân thành, bằng vẻ đẹp cổ kính của một vùng đất thiêng. Nào là hàng Than, hàng Gỗ, hàng Đào, hàng Mã, hàng Thùng... mà ngắm nhìn mà trò chuyện, mà đắm chìm trong hương cốm xanh béo ngậy, mà ngẩn ngơ trong tiếng nhạc của những thập niên 80, 90:

“Gió chiều thầm vương bao nhớ nhung
Người yêu thoáng qua trong giấc mộng
Vui nguồn sống mơ những ngày mong chờ
Trách ai đành tâm hững hờ.”

(Trích Mộng chiều xuân – Ý Lan)

Một người con của Hà Nội mà lại mất quá nhiều thời gian để tìm hiểu và yêu Hà Nội thì có phải là tội lỗi quá không? Hình như tuổi trẻ chúng ta hay theo đuổi cái gọi là “hào nhoáng” trước mắt, mà quên dặn lòng phải sống chậm lại để cảm nhận từng giây từng phút mọi thứ xung quanh, để rồi nhận ra hạnh phúc hóa ra ở ngay đây, ngay bên cạnh mình, vậy mà tôi đã đi quá xa để tìm kiếm. “Nhà văn Trần Kim Đoàn đã từng nói lên cảm xúc của ông khi đi giữa đại lộ số năm của New York rằng: Sự giàu sang, hoa lệ vẫn là của họ. Có khi đi giữa phố Lê Lợi Sài Gòn, ông lại thấy không giàu mà cũng chẳng nghèo nhưng thanh thản như đi vào khu vườn cũ nhà hương hỏa của tổ tiên mình để lại, không nguy nga tráng lệ thì cũng của mình” (trích Chuyện Khảo Về Huế - phần 1).

Đúng vậy, cái cảm giác của mình ấy chính là cảm giác có được khi ta biết mình muốn gì, mình thật sự thuộc về nơi nào đó và nơi đó cũng đón nhận, lắng nghe và vỗ về mình. Giờ tôi mới hiểu hạnh phúc không đến từ mọi thứ phù du bên ngoài, hạnh phúc đến từ sự bình yên trong tâm hồn và khi đó tình yêu với mọi người với vạn vật xung quanh sẽ tự đến. Bởi vậy, khi tâm còn chưa yên thì hạnh phúc vẫn chưa tới, cũng giống như việc khi tôi chưa bỏ lại nỗi sợ hãi trong quá khứ, chưa dám bước tiếp ở thực tại thì sao tôi có thể yêu Hà Nội như bây giờ được.

Tôi yêu Hà Nội bởi nó cho tôi nhiều cơ hội, nhiều sự bao dung để tôi trưởng thành trong cả hình thể lẫn tâm trí; tôi yêu Hà Nội bởi Hà Nội ôm ấp bao kỉ niệm vui buồn của tôi, đủ mọi thăng trầm trong cuộc sống, từ những lần đi tái khám đến những hôm đi dạo Hồ Gươm cùng bạn bè. Và tôi tin dù tôi có đi xa đến đâu, Hà Nội và gia đình vẫn sẽ luôn ở đó và chào đón tôi trở về. Chưa bao giờ như bây giờ, tôi muốn nói cho cả thế giới biết rằng tôi là người con gái của Hà Nội và hơn hết tôi yêu Hà Nội rất nhiều!

“… Dù có đi bốn phương trời
Lòng vẫn nhớ về Hà Nội
Hà Nội của ta, thủ đô yêu dấu
Một thời đạn bom, một thời hòa bình…”

(Trích Nhớ về Hà Nội – Hoàng Hiệp)

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Hoàng Diệu Linh. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.
Bài liên quan
(0) Bình luận
  • Hà Nội, mùa loa kèn trở gió
    Có những cuộc trở về không bắt đầu từ ga tàu, sân bay hay một con đường quen cũ, mà bắt đầu từ một mùi hương. Với tôi, đó là hương hoa loa kèn của tháng Tư Hà Nội, thứ hương thanh sạch, mong manh mà bền bỉ, chỉ cần thoảng qua nơi đầu phố cũng đủ làm cả một miền niên thiếu thức dậy trong lòng.
  • Dưới tán phong linh – những mùa xuân tuổi học trò
    Mọi người thường nghĩ rằng hoa đào bừng nở hồng tươi khắp đường phố đã là cảnh xuân đẹp nhất của Hà Nội. Tuy nhiên, khi những tán phong linh bắt đầu ra hoa, người ta mới nhận ra rằng ở Thủ đô vẫn còn một vẻ đẹp khác, tĩnh lặng và đầy chất thơ.
  • Gánh hoa bưởi qua phố
    Chỉ một khoảnh khắc lơ đãng, giữa ồn ào xe cộ của thủ đô, tôi đã chạm vào một khung hình như bước ra từ điện ảnh. Trong nắng ban mai, một gánh hàng hoa đầy ắp hoa bưởi trắng tinh, toả hương thanh tao, chầm chậm xuất hiện giữa góc phố rêu phong, mềm mại như những nét màu nước vừa chạm cọ. Bức tranh ấy khiến một người từng muốn vào Nam lập nghiệp khi ra trường, đã đi chu du khắp mọi nơi như tôi cảm thấy xao xuyến. Tôi nhớ mình đã từng ở Singapore, từng lang thang trong đêm ở Seoul và những lúc quậy phá tưng bừng ở khu phố đêm Bùi Viện tại Sài Gòn, đều cảm thấy ngơ ngác và lạc lõng giữa thành phố náo nhiệt và dường như không bao giờ ngủ ấy.
  • Bánh cuốn, nhịp thở chậm của phố phường
    Mùa hè đến, Hà Nội khoác lên mình vẻ dịu dàng hiếm có. Trời xanh trong, nắng dịu như mật, gió từ hồ Tây thổi qua mái tóc mang theo mùi nước và sương sớm. Không ồn ào, không vội vã, nhịp sống như được đặt về nhịp thở tự nhiên nhất. Từ Trung Quốc, tôi đặt vé máy bay quay trở về thủ đô để tận hưởng những cuộc dạo chơi kết hợp “food tour” đầy thi vị.
  • Mùa hoa ban ở Hà Nội
    Có những thành phố, khi vào xuân bỗng trở nên dịu dàng như một thước phim quay chậm đầy mênh mang. Và Hà Nội là một nơi như thế. Mùa xuân ở Hà Nội không quá ồn ào, phô trương nhưng lại toát lên một vẻ đẹp rất điện ảnh với nắng nhẹ ấm áp trải xuống những đại lộ thẳng tắp, cánh hoa ban trắng khẽ rơi trong gió. Tôi vốn thích hoa ban, luôn có cảm tưởng sắc trắng tinh khôi của loài hoa này dẫu đơn thuần nhưng lại nổi bật trên nền trời xanh nhạt hoà phối cùng sắc xanh non của liễu rủ bên hồ Gươm. Bản thân cứ thế chậm rãi đi dạo dưới ánh nắng dịu dàng trải dài trên mặt nước Hồ Gươm. Trong khoảnh khắc giơ máy ảnh lên, bản thân khẽ khàng nhận ra: hóa ra cảnh sắc như bức hoạ không chỉ tồn tại trong thơ cổ, mà đang hiện hữu ngay trước mắt mình.
  • Dáng hình lịch sử giữa nhịp sống
    Phố Pháo đài Láng thuộc phường Láng, quận Đống Đa, Hà Nội. Giữa nhịp sống ngày càng hiện đại của Thủ đô, nơi đây vẫn giữ cho mình một vẻ riêng rất khó lẫn — vừa mang dáng dấp lịch sử, vừa chan chứa hơi thở đời thường của một vùng đất giàu truyền thống văn hóa.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Giữ “miền sáng” của văn chương
    Những năm gần đây, văn học thiếu nhi Việt Nam đã có nhiều khởi sắc với sự nhập cuộc của các cây bút trẻ, sự đồng hành của các cơ sở giáo dục, các đơn vị xuất bản... Tuy nhiên, để “miền sáng” văn chương này thực sự phát triển tương xứng với tiềm năng thì vẫn cần thêm những cơ chế hỗ trợ, những môi trường sáng tạo thuận lợi và trên hết là những tác phẩm đủ sức chạm tới trái tim bạn đọc...
  • Người dân “trẩy hội” tại Bảo tàng Hà Nội xem triển lãm Quy hoạch tổng thể Thủ đô tầm nhìn 100 năm
    Hàng ngàn người dân và du khách chiều 29/6 đã đến với Bảo tàng Hà Nội thưởng lãm triển lãm Quy hoạch tổng thể Thủ đô Hà Nội tầm nhìn 100 năm. Đây là sự kiện thuộc khuôn khổ Hội nghị Công bố Quy hoạch tổng thể Thủ đô Hà Nội tầm nhìn 100 năm và xúc tiến đầu tư do UBND Thành phố Hà Nội tổ chức đã thành công tốt đẹp vào sáng cùng ngày.
  • Động lực đột phá mở ra giai đoạn phát triển mới của Thủ đô Hà Nội
    Nhấn mạnh trong bài phát biểu tại Hội nghị công bố quy hoạch tổng thể Thủ đô Hà Nội tầm nhìn 100 năm và xúc tiến đầu tư năm 2026 diễn ra sáng 29/6, Ủy viên Bộ Chính trị - Bí thư Thành ủy Hà Nội Trần Đức Thắng khẳng định: “Động lực đột phá từ thể chế, không gian mới từ quy hoạch sẽ là bệ phóng hiện thực hóa khát vọng xây dựng Thủ đô trở thành nơi hội tụ tri thức và công nghệ. Người dân được sống trong môi trường văn minh, an toàn và hạnh phúc”.
  • Hà Nội phân loại 5 mức độ chuyển đổi số đối với chính quyền cấp xã
    Bộ tiêu chí tập trung vào hai nhóm nội dung chính là Chính quyền số và Kinh tế số - Xã hội số, được phân chia thành 5 mức độ từ khởi động đến toàn diện. Quy trình đánh giá hằng năm được thực hiện từ bước đăng ký, tự đánh giá đến thẩm định và công nhận, trong đó ưu tiên sử dụng dữ liệu số trực tuyến và theo thời gian thực.
  • [Video] Phát huy giá trị sen Tây Hồ thúc đẩy phát triển công nghiệp văn hoá Thủ đô
    Trong không khí rộn ràng, phấn khởi, tại đình Quảng Bá, phường Tây Hồ, các nghệ nhân, người làm nghề ướp trà sen làng Quảng Bá, đã long trọng tổ chức Lễ đón nhận Bằng công nhận danh hiệu Làng nghề truyền thống “Làng nghề ướp trà sen Quảng Bá” và Nghề truyền thống “Nghề ướp trà sen Quảng An”. Sự kiện là cột mốc có ý nghĩa đặc biệt, không chỉ tôn vinh giá trị văn hóa hoa sen của vùng đất Tây Hồ mà còn khẳng định sức sống mãnh liệt của một nghề truyền thống giữa nhịp sống hối hả của Thủ đô, góp sức phát triển công nghiệp văn hoá Hà Nội theo mục tiêu Chương trình hành động số 08-Ctr/TU của Thành ủy Hà Nội về thực hiện Nghị quyết số 80-NQ/TW của Bộ Chính trị.
Đừng bỏ lỡ
Giờ mới biết yêu Hà Nội thì có phải muộn quá không?
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO