Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Hà Nội, nơi đi xa bốn phương trời, lòng vẫn mãi nhớ về

Trịnh Trúc Quỳnh 05/10/2023 14:51

Tôi theo gia đình về sống ở Hà Nội khi bản thân vừa bước vào khoảng đời niên thiếu nhiều mộng mơ. Chắc cũng vì đang ở độ tuổi ngây thơ, luôn nhìn mọi thứ bằng đôi mắt sáng trong nên cảm nhận về Hà Nội thân thương trong tôi đẹp và dịu dàng vô cùng. Nhiều năm xa Thủ đô, chuyển vào miền Nam sinh sống, nhưng lòng tôi vẫn hoài mong nhớ kí ức xưa.

087.jpg
Trong hoài niệm của tuồi thơ tôi, mỗi góc phố, ngõ nhỏ, con đường lại có những dấu ấn riêng đặc trưng theo năm tháng... (ảnh: internet)

Thi thoảng, có nhiều thời gian, tôi lại tranh thủ mua vé tàu lửa từ Sài Gòn xa xôi về miền Bắc dấu yêu. Nhiều người thân quen hay trêu tôi chắc yêu thích anh chàng nào đó trên tuyến đường sắt Bắc Nam nên cứ kiên định thói quen đi tàu, dù vé máy bay di chuyển từ Sài Gòn ra Hà Nội, hiện tại không hề đắt đỏ. Những lần như thế, tôi vẫn giữ thói quen cũ, từ chối mọi chuyến ô tô đưa đón, một mình mang theo hành lý lên tàu, ngồi yên lặng nghe tiếng tàu chạy xình xịch, tiếng kim loại thỉnh thoảng khua vào nhau vang lên loảng xoảng đâu đó. Tôi thích đi tàu vì cảm giác bình yên khi nhìn ngắm cảnh vật chung quanh. Sực nhớ khoảng thời gian lúc ấu thơ được theo cha mẹ đi tàu từ Hà Nội ra Cẩm Giàng thăm bà ngoại, đứa trẻ là tôi đã từng háo hức đến lạ kỳ trước sân ga như thế nào. Thi thoảng, tàu dừng lại tại một số nhà ga cũ, tôi hay mua giúp vài món hàng nhỏ như cái cách cha mẹ vẫn thường làm xưa kia. Ga đời vẫn lặng lẽ trôi, chỉ có hoài niệm và kí ức là mãi còn trong tâm hồn.

Những buổi sớm mai, tôi thường thức giấc giữa lưng chừng giấc mơ, nghe tiếng tàu vào toa ầm ĩ, thấy lòng mình nao nao khi nghe giai điệu: “Dù có đi bốn phương trời, lòng vẫn nhớ về Hà Nội. Hà Nội của tôi, Thủ đô yêu dấu…’’. Hà Nội thường đón tôi bằng không khí dịu nhẹ của buổi sớm mai, khi chung quanh còn lảng bảng trong sương sớm. Dù chưa kịp tỉnh cơn mộng mị nhưng bản thân vẫn giữ thói quen mở nhẹ ô cửa sổ, nhìn ra khoảng trời xanh mát, hít hà dư vị quen thuộc của Hà Nội, không thể trộn lẫn với bất kì vùng đất nào. Đó là mùi trầm tư của phố cổ, mùi hương thoang thoảng của hoa sữa và cả mùi chua thanh tao của cốc trà chanh vỉa hè hay ngồi tán gẫu với bạn bè.

tra-chanh-nha-tho-lon.jpeg
Chợt nhớ đến khoảng đời niên thiếu vô ưu vô lo, bản thân thường cùng bạn bè tụ tập trước cổng Nhà thờ Lớn, nghe tiếng chuông chiều rung nhẹ từng hồi, khẽ nhấm nháp vị chua của trà.

Sực nhớ có một khoảng thời gian tôi đi công tác tại Băng Cốc, thủ đô của Thái Lan, thường lang thang một mình trên những cung đường có hoa sữa bừng nở. Thi thoảng, thấy cổ họng khát khô, tôi ghé ngang một xe đẩy bên đường, mua cốc trà chanh kiểu Thái chua nhẹ. Chợt nhớ đến khoảng đời niên thiếu vô ưu vô lo, bản thân thường cùng bạn bè tụ tập trước cổng Nhà thờ Lớn, nghe tiếng chuông chiều rung nhẹ từng hồi, khẽ nhấm nháp vị chua của trà, chút mằn mặn của hạt hướng dương, lòng mê mải nhìn khung cảnh bình yên trước mắt.

Bất kể thời điểm nào trong năm, khi hít hà được mùi hương của hoa sữa, nhấm nháp vị chua dịu của cốc trà chanh, lòng tôi vẫn miên man nhớ về Hà Nội, dù đang sống ở một trong những thành phố sôi động nhất châu Á. Chính điều này khiến tôi suy ngẫm rất nhiều về tình yêu, những gắn bó và liên kết đặc biệt với một vùng đất. Cũng bởi, nhiều cảnh sắc có thể giống nhau, ẩm thực giống nhau, thậm chí thời tiết có thể tương tự nhau, nhưng điều gì khiến chúng ta lưu luyến một nơi nào đó hơn những nơi khác. Điều này chắc chắn phải xuất phát từ nơi gây cho ta nhiều cảm xúc, níu giữ tâm hồn và bước chân chúng ta. Hà Nội trong suy nghĩ của tôi, là một nơi như thế.

hoa-sua-ha-noi-1.jpg
Mùi trầm tư của phố cổ, mùi hương thoang thoảng của hoa sữa và cả mùi chua thanh tao của cốc trà chanh vỉa hè...

Hà Nội thường ưu ái cho tôi cảm giác được dạo chơi trong một buổi sớm mai tuyệt đẹp, khi đường xá còn thưa thớt, để bản thân được chậm rãi tận hưởng sự bình yên, trầm mặc của mảnh đất mình yêu. Nắm tay người mẹ thân yêu nay đã ngoài tám mươi, tôi thong dong đi dạo, ghé vội một hàng phở nào đó, gọi bát phở gà thơm tho ăn cùng quẩy nóng, nhìn mặt hồ trong xanh. Thi thoảng, nghe tiếng đàn dương cầm du dương từ một cửa hàng bán nhạc cụ nào đó vọng lại, thấy lòng mình lâng lâng đến dịu dàng.

Đâu đó giữa những chuyến dạo chơi, tôi hay ngẩn ngơ đứng ngắm nhìn từng góc phố cổ với những vệt tường loang lổ, các mái nhà nghiêng nghiêng nép mình. Tôi khẽ khàng theo mẹ vào chợ, ghé hàng rau mua ít cà muối, rau đay thêm vài bìa đậu để dành cho bữa trưa. Ngôi chợ dân sinh nằm khuất sau ngõ nhỏ trước nhà tôi vẫn như xưa, thâm trầm và lặng lẽ. Chỉ vài phút dừng chân cũng đủ khiến bất kỳ người đi xa nào cũng phải hoài niệm.

Men theo con đường về nhà, tôi đi qua cầu Chương Dương, tôi lặng lẽ đứng ngắm cây cầu Long Biên trong một buổi sớm tinh khôi. Vẻ cổ kính của nó như một nét vẽ sơn dầu thật đậm của một tay họa sĩ dày dặn giữa phố phường Hà Nội. Trong hoài niệm của tuổi thơ tôi, mỗi góc phố, ngõ nhỏ, con đường lại có những dấu ấn riêng đặc trưng theo năm tháng. Chẳng nơi nào mà bốn mùa xuân hạ thu đông rõ rệt với những khoảnh khắc giao mùa đầy thú vị như nơi đây.

Mỗi khi có dịp quay trở lại Hà Nội, dù ở bất kỳ thời điểm nào trong năm, tôi luôn cảm thấy hân hoan đến lạ kỳ. Tôi thích đi chầm chậm, ngắm những hạt mưa xuân bay bay, nghe lòng mình háo hức trước biết bao đào mai, thược dược bừng nở trên phố. Hạ đến, khi ánh nắng vàng ươm đan xen qua từng kẽ lá, điểm xuyến thành những bông hoa nắng tinh khôi, chúng tôi lại rủ nhau đạp xe đi dọc hồ Tây, nghe gió thổi mát rượi tóc mình. Thu sang, ngồi uống cà phê dưới bầu trời trong veo, nhìn nắng vàng phớt nhẹ trên những dãy phố cổ rêu phong và trầm mặc. Khi đông về, vì mê cái se sắt lạnh của gió mùa, nên thường lang thang ngồi bên những bếp than hồng nướng ngô khoai trên vỉa hè ấm áp đến nao lòng. Chỉ thế thôi cũng đủ để Hà Nội hấp dẫn và quyến rũ đến nhường nào./.

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Trịnh Trúc Quỳnh. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.
Bài liên quan
  • Yêu say mùa thu Hà Nội
    Có lẽ trong bốn mùa, mùa thu để lại trong lòng người nhiều cảm xúc nhất. Cũng là tiết trời thu miền Bắc nhưng thu Hà Nội khác hẳn với những nơi khác, thu Hà Nội rất riêng, rất độc đáo. Thu Hà Nội khiến cho lòng ta lâng lâng, xao xuyến, say đắm khôn nguôi.
(0) Bình luận
  • Hà Nội trong mắt thế hệ mới
    Có một Hà Nội đang hiện ra trước mắt thế hệ trẻ với một diện mạo khác. Những cây cầu mới nối đôi bờ sông Hồng, những tuyến vành đai mở rộng không gian đô thị, những đại lộ kéo dài về phía ngoại thành, những khu đô thị và công trình mới đang từng ngày làm thay đổi cách người Hà Nội đi lại, làm việc, vui chơi và hình dung về tương lai. Hà Nội không còn chỉ nhìn về phía những gì đã làm nên mình mà đang bắt đầu nhìn xa hơn về phía chân trời.
  • Một buổi chiều đi qua nghìn năm
    Buổi chiều ấy, tôi đang học thì nhận được tin nhắn. Bạn đã ở chùa Trấn Quốc. Đợi tôi. Tôi nhìn đồng hồ. Buổi học vẫn chưa hết. Ngoài kia là một chiều Hà Nội tháng Tám còn lòng tôi đã chạy trước đến Hồ Tây. May sao gần bốn giờ, cô cho nghỉ sớm. Tôi thu vội sách vở. Ở tuổi ngoài bốn mươi, vẫn có những phút được tan học sớm khiến người ta vui như một cô học trò nhỏ.
  • Những người “giữ lại” Hà Nội
    Có những buổi sáng, Hà Nội thức dậy bằng những âm thanh rất khẽ. Tiếng chổi tre trên vỉa hè, tiếng rao của người bán hàng rong, tiếng xe đạp lướt qua con phố còn bảng lảng sương. Và đâu đó, giữa 36 phố phường, vẫn có những âm thanh mà tưởng như đã thuộc về một Hà Nội xa xưa: Tiếng búa gõ vào đe, tiếng giấy sột soạt dưới bàn tay người viết chữ, tiếng gọi nhau mua gói cốm, tiếng người bán hoa báo mùa đang tới.
  • Dịu dàng thu qua phố
    Hà Nội vào thu với những con đường đẹp như mơ, sắc vàng rực rỡ nhuộm cả khung trời. Những chiếc lá nhẹ rơi, bay bay trong gió, xào xạc theo bước chân như níu giữ người đi. Con đường Phan Đình Phùng, Hoàng Diệu với những hàng cây cổ thụ rợp bóng, là nơi mà giới trẻ hay thích chụp ảnh, check in. Nơi đây cũng là nơi mà có rất nhiều những chiếc xe đạp của các mẹ, các chị chở đầy các loài hoa đến bán. Với bó hoa cúc Hoạ Mi trên tay, các cô gái trẻ hay cả những phụ nữ trong tà áo dài duyên dáng đang thả sức tạo kiểu để có bộ ảnh kỷ niệm. Một khung cảnh nên thơ, để ai đó đi ngang qua cũng không khỏi thốt lên: "Ôi sao thu dịu dàng, yên bình đến thế!".
  • Ngồi trên tầng hai đi qua Hà Nội
    Trưa ấy, một người bạn xứ Bắc hẹn tôi ra Hàm Cá Mập. Bạn chỉ bảo muốn tôi có thêm một trải nghiệm riêng có của Hà Nội khi thành phố vừa chớm thu. Khi tôi đến, bạn đã nhẫn nại đợi ở đó, bên mình là chiếc máy ảnh cơ to và nặng. Bạn đã đi nhiều nơi, biết nhiều miền đất nước, lại khá tường tận Hà Nội. Nhưng hôm ấy, bạn không đưa tôi vào một di tích nào. Chỉ cùng tôi bước lên tầng hai của một chiếc xe buýt.
  • Có người gọi tên tôi giữa Hà Nội
    Không phải tiếng rao khuya, tiếng chuông tàu hay một câu hát cũ. Chỉ là giữa một buổi sáng ở Cát Linh, khi tôi đang lủi thủi theo dòng người, phía sau bỗng vang lên: - Chị Tâm ơi, lên xe nào!
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Hà Nội - điểm hẹn của những giai điệu Jazz không biên giới
    Từ những thanh âm giàu ngẫu hứng của Jazz, Hà Nội đang mở ra một không gian giao lưu văn hóa mới, nơi nghệ sĩ Việt Nam gặp gỡ bạn bè quốc tế và công chúng có cơ hội tiếp cận một dòng nhạc giàu sức sáng tạo. Liên hoan nhạc Jazz quốc tế Hà Nội 2026 (Hanoi Jazztival), diễn ra từ ngày 17 đến 19/9, không chỉ mang đến những chương trình nghệ thuật đa sắc màu mà còn góp thêm một điểm hẹn quốc tế vào đời sống văn hóa của Thủ đô.
  • Để sân khấu có những tác phẩm xuất sắc đồng hành cùng sự phát triển của Thủ đô
    Sức sống của sân khấu không chỉ được quyết định bởi tài năng của nghệ sĩ hay chất lượng của một vở diễn, mà còn ở khả năng phản ánh hơi thở cuộc sống và truyền tải những giá trị của thời đại đến công chúng. Để sân khấu Hà Nội thực sự đồng hành với sự phát triển của Thủ đô trong giai đoạn mới, cần khơi thông nguồn lực sáng tạo từ người biên kịch, đổi mới cơ chế đặt hàng, tạo điều kiện cho những ý tưởng nghệ thuật mới được hiện thực hóa bằng các tác phẩm có giá trị tư tưởng và sức lan tỏa.
  • “Nhất trống - một tiếng trống - ngàn năm văn hiến” kể câu chuyện phía sau mỗi chiếc trống Việt Nam
    Ngày 14/9, Trung tâm Hoạt động Văn hóa Khoa học Văn Miếu – Quốc Tử Giám tổ chức chương trình “Nhất trống – một tiếng trống – ngàn năm văn hiến”.
  • Hà Nội khai mạc Hội chợ Triển lãm Quốc tế GREENTECH HANOI 2026
    Ngày 16/9, Hội chợ triển lãm quốc tế mạng lưới Công nghệ xanh – Phát triển bền vững năm 2026 (GREENTECH HANOI 2026) khai mạc tại Trung tâm Triển lãm Việt Nam, quy tụ khoảng 400 gian hàng của doanh nghiệp trong nước và quốc tế, giới thiệu các công nghệ, sản phẩm và giải pháp phục vụ chuyển đổi xanh, phát triển bền vững.
  • Khởi động chuỗi hoạt động đồng hành TECHFEST Việt Nam 2026
    TECHFEST Việt Nam 2026 dự kiến diễn ra tại Hà Nội từ ngày 13 – 15/11/2026. Sự kiện được tổ chức trong bối cảnh hệ sinh thái khởi nghiệp sáng tạo Việt Nam đang chuyển từ giai đoạn chú trọng số lượng, lan tỏa phong trào sang phát triển theo chiều sâu, đề cao chất lượng, hiệu quả và tác động thực chất.
Đừng bỏ lỡ
Hà Nội, nơi đi xa bốn phương trời, lòng vẫn mãi nhớ về
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO