Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Hà Nội, nơi đi xa bốn phương trời, lòng vẫn mãi nhớ về

Trịnh Trúc Quỳnh 05/10/2023 14:51

Tôi theo gia đình về sống ở Hà Nội khi bản thân vừa bước vào khoảng đời niên thiếu nhiều mộng mơ. Chắc cũng vì đang ở độ tuổi ngây thơ, luôn nhìn mọi thứ bằng đôi mắt sáng trong nên cảm nhận về Hà Nội thân thương trong tôi đẹp và dịu dàng vô cùng. Nhiều năm xa Thủ đô, chuyển vào miền Nam sinh sống, nhưng lòng tôi vẫn hoài mong nhớ kí ức xưa.

087.jpg
Trong hoài niệm của tuồi thơ tôi, mỗi góc phố, ngõ nhỏ, con đường lại có những dấu ấn riêng đặc trưng theo năm tháng... (ảnh: internet)

Thi thoảng, có nhiều thời gian, tôi lại tranh thủ mua vé tàu lửa từ Sài Gòn xa xôi về miền Bắc dấu yêu. Nhiều người thân quen hay trêu tôi chắc yêu thích anh chàng nào đó trên tuyến đường sắt Bắc Nam nên cứ kiên định thói quen đi tàu, dù vé máy bay di chuyển từ Sài Gòn ra Hà Nội, hiện tại không hề đắt đỏ. Những lần như thế, tôi vẫn giữ thói quen cũ, từ chối mọi chuyến ô tô đưa đón, một mình mang theo hành lý lên tàu, ngồi yên lặng nghe tiếng tàu chạy xình xịch, tiếng kim loại thỉnh thoảng khua vào nhau vang lên loảng xoảng đâu đó. Tôi thích đi tàu vì cảm giác bình yên khi nhìn ngắm cảnh vật chung quanh. Sực nhớ khoảng thời gian lúc ấu thơ được theo cha mẹ đi tàu từ Hà Nội ra Cẩm Giàng thăm bà ngoại, đứa trẻ là tôi đã từng háo hức đến lạ kỳ trước sân ga như thế nào. Thi thoảng, tàu dừng lại tại một số nhà ga cũ, tôi hay mua giúp vài món hàng nhỏ như cái cách cha mẹ vẫn thường làm xưa kia. Ga đời vẫn lặng lẽ trôi, chỉ có hoài niệm và kí ức là mãi còn trong tâm hồn.

Những buổi sớm mai, tôi thường thức giấc giữa lưng chừng giấc mơ, nghe tiếng tàu vào toa ầm ĩ, thấy lòng mình nao nao khi nghe giai điệu: “Dù có đi bốn phương trời, lòng vẫn nhớ về Hà Nội. Hà Nội của tôi, Thủ đô yêu dấu…’’. Hà Nội thường đón tôi bằng không khí dịu nhẹ của buổi sớm mai, khi chung quanh còn lảng bảng trong sương sớm. Dù chưa kịp tỉnh cơn mộng mị nhưng bản thân vẫn giữ thói quen mở nhẹ ô cửa sổ, nhìn ra khoảng trời xanh mát, hít hà dư vị quen thuộc của Hà Nội, không thể trộn lẫn với bất kì vùng đất nào. Đó là mùi trầm tư của phố cổ, mùi hương thoang thoảng của hoa sữa và cả mùi chua thanh tao của cốc trà chanh vỉa hè hay ngồi tán gẫu với bạn bè.

tra-chanh-nha-tho-lon.jpeg
Chợt nhớ đến khoảng đời niên thiếu vô ưu vô lo, bản thân thường cùng bạn bè tụ tập trước cổng Nhà thờ Lớn, nghe tiếng chuông chiều rung nhẹ từng hồi, khẽ nhấm nháp vị chua của trà.

Sực nhớ có một khoảng thời gian tôi đi công tác tại Băng Cốc, thủ đô của Thái Lan, thường lang thang một mình trên những cung đường có hoa sữa bừng nở. Thi thoảng, thấy cổ họng khát khô, tôi ghé ngang một xe đẩy bên đường, mua cốc trà chanh kiểu Thái chua nhẹ. Chợt nhớ đến khoảng đời niên thiếu vô ưu vô lo, bản thân thường cùng bạn bè tụ tập trước cổng Nhà thờ Lớn, nghe tiếng chuông chiều rung nhẹ từng hồi, khẽ nhấm nháp vị chua của trà, chút mằn mặn của hạt hướng dương, lòng mê mải nhìn khung cảnh bình yên trước mắt.

Bất kể thời điểm nào trong năm, khi hít hà được mùi hương của hoa sữa, nhấm nháp vị chua dịu của cốc trà chanh, lòng tôi vẫn miên man nhớ về Hà Nội, dù đang sống ở một trong những thành phố sôi động nhất châu Á. Chính điều này khiến tôi suy ngẫm rất nhiều về tình yêu, những gắn bó và liên kết đặc biệt với một vùng đất. Cũng bởi, nhiều cảnh sắc có thể giống nhau, ẩm thực giống nhau, thậm chí thời tiết có thể tương tự nhau, nhưng điều gì khiến chúng ta lưu luyến một nơi nào đó hơn những nơi khác. Điều này chắc chắn phải xuất phát từ nơi gây cho ta nhiều cảm xúc, níu giữ tâm hồn và bước chân chúng ta. Hà Nội trong suy nghĩ của tôi, là một nơi như thế.

hoa-sua-ha-noi-1.jpg
Mùi trầm tư của phố cổ, mùi hương thoang thoảng của hoa sữa và cả mùi chua thanh tao của cốc trà chanh vỉa hè...

Hà Nội thường ưu ái cho tôi cảm giác được dạo chơi trong một buổi sớm mai tuyệt đẹp, khi đường xá còn thưa thớt, để bản thân được chậm rãi tận hưởng sự bình yên, trầm mặc của mảnh đất mình yêu. Nắm tay người mẹ thân yêu nay đã ngoài tám mươi, tôi thong dong đi dạo, ghé vội một hàng phở nào đó, gọi bát phở gà thơm tho ăn cùng quẩy nóng, nhìn mặt hồ trong xanh. Thi thoảng, nghe tiếng đàn dương cầm du dương từ một cửa hàng bán nhạc cụ nào đó vọng lại, thấy lòng mình lâng lâng đến dịu dàng.

Đâu đó giữa những chuyến dạo chơi, tôi hay ngẩn ngơ đứng ngắm nhìn từng góc phố cổ với những vệt tường loang lổ, các mái nhà nghiêng nghiêng nép mình. Tôi khẽ khàng theo mẹ vào chợ, ghé hàng rau mua ít cà muối, rau đay thêm vài bìa đậu để dành cho bữa trưa. Ngôi chợ dân sinh nằm khuất sau ngõ nhỏ trước nhà tôi vẫn như xưa, thâm trầm và lặng lẽ. Chỉ vài phút dừng chân cũng đủ khiến bất kỳ người đi xa nào cũng phải hoài niệm.

Men theo con đường về nhà, tôi đi qua cầu Chương Dương, tôi lặng lẽ đứng ngắm cây cầu Long Biên trong một buổi sớm tinh khôi. Vẻ cổ kính của nó như một nét vẽ sơn dầu thật đậm của một tay họa sĩ dày dặn giữa phố phường Hà Nội. Trong hoài niệm của tuổi thơ tôi, mỗi góc phố, ngõ nhỏ, con đường lại có những dấu ấn riêng đặc trưng theo năm tháng. Chẳng nơi nào mà bốn mùa xuân hạ thu đông rõ rệt với những khoảnh khắc giao mùa đầy thú vị như nơi đây.

Mỗi khi có dịp quay trở lại Hà Nội, dù ở bất kỳ thời điểm nào trong năm, tôi luôn cảm thấy hân hoan đến lạ kỳ. Tôi thích đi chầm chậm, ngắm những hạt mưa xuân bay bay, nghe lòng mình háo hức trước biết bao đào mai, thược dược bừng nở trên phố. Hạ đến, khi ánh nắng vàng ươm đan xen qua từng kẽ lá, điểm xuyến thành những bông hoa nắng tinh khôi, chúng tôi lại rủ nhau đạp xe đi dọc hồ Tây, nghe gió thổi mát rượi tóc mình. Thu sang, ngồi uống cà phê dưới bầu trời trong veo, nhìn nắng vàng phớt nhẹ trên những dãy phố cổ rêu phong và trầm mặc. Khi đông về, vì mê cái se sắt lạnh của gió mùa, nên thường lang thang ngồi bên những bếp than hồng nướng ngô khoai trên vỉa hè ấm áp đến nao lòng. Chỉ thế thôi cũng đủ để Hà Nội hấp dẫn và quyến rũ đến nhường nào./.

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Trịnh Trúc Quỳnh. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.
Bài liên quan
  • Yêu say mùa thu Hà Nội
    Có lẽ trong bốn mùa, mùa thu để lại trong lòng người nhiều cảm xúc nhất. Cũng là tiết trời thu miền Bắc nhưng thu Hà Nội khác hẳn với những nơi khác, thu Hà Nội rất riêng, rất độc đáo. Thu Hà Nội khiến cho lòng ta lâng lâng, xao xuyến, say đắm khôn nguôi.
(0) Bình luận
  • Hà Nội - Nơi một buổi sáng khiến tôi muốn ở lại
    Tôi không sinh ra ở Hà Nội. Với tôi, Hà Nội ban đầu chỉ là cái tên xuất hiện trong sách giáo khoa, trong những bài văn mẫu với “mùa thu dịu dàng”, “hồ Gươm xanh biếc” hay “phố cổ rêu phong”. Tôi từng nghĩ, Hà Nội chắc cũng giống những thành phố khác: đông người, nhiều xe, vội vã và có phần xa cách. Nhưng rồi, chỉ trong một buổi sáng rất bình thường, Hà Nội đã khiến tôi thay đổi suy nghĩ ấy.
  • Chợ Gạ quê tôi
    Chợ Gạ một tháng năm phiên/ Ngày ba ngày tám như chuyên đèo bòng/ Thuyền từ xứ Bắc xứ Đông/ Trên song đậu cạnh Bãi Non, Bãi Già... (Ca dao).
  • Mưa rơi ngõ nhỏ
    Ngõ nhỏ ấy quanh năm ẩm thấp. Những ngày nồm, tường rịn nước như mồ hôi người ốm. Hai căn nhà đối diện nhau, cửa lúc nào cũng khép hờ. Người trong ngõ quen gọi chủ nhà bên trái là Nhẫn, còn bên phải là Kiên.
  • Một khoảng trời Tết Hà Nội yên bình trong ngôi trường tôi
    Có một khoảng trời ở trường tôi giữa Hà Nội rất đỗi yên bình và xanh cao. Có một khoảng trời mà chúng tôi đã luôn nhớ, luôn thương những ngọt ngào bên lề phố xá ngày qua ngày vội vã. Nơi ấy, Trường Cao đẳng Thương mại và Du lịch Hà Nội (HCCT) chúng tôi mỗi khi xuân về đều mang hơi thở ấm áp dệt nên nhiều mùa xuân của đất trời, của lòng người và của những yêu thương gắn kết. Khoảng trời nhẫn nại, dệt muôn thăm thẳm yên bình. Đã có một ngày tôi viết những dòng văn thật xinh, thật nghĩa tình bằng niềm thương và nỗi nhớ về một mùa xuân xanh sum vầy, gắn kết nơi mái trường HCCT thân yêu, đổi mới và sáng tạo cùng Hà Nội.
  • Người Hà Nội mang ký ức Kẻ Chợ đi gìn giữ hồn làng xứ Huế
    Ngô Quý Đức từng dành ba tháng đi dọc miền trung để tìm hiểu các làng nghề, trước khi anh dừng bước ở Huế trong một năm qua nhằm hồi sinh liễn làng Chuồn, một dòng tranh dân gian nổi tiếng của Huế nhưng đã thất truyền hơn một thập kỷ qua.
  • Nhớ Tết ở khu gia đình Hà Nội thời chưa xa
    Chúng ta, ai cũng có những năm tháng không thể nào quên. Cho dù những năm tháng ấy cuộc sống chưa hẳn đã thật tốt, chưa no đủ dư thừa. Trong sự thiếu thốn triền miên về vật chất thì tình người, sự sẻ chia lại ăm ắp như bát nước đầy, để rồi in sâu vào tâm thức như một quãng đời đã được lập trình trong bản đồ số mệnh.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Tái định vị giáo dục văn hóa: Nền tảng để văn hóa trở thành động lực nội sinh, phát triển bền vững của đất nước
    Trong bối cảnh Việt Nam triển khai Nghị quyết số 80-NQ/TW của Bộ Chính trị về phát triển văn hóa, việc tái định vị giáo dục văn hóa trở thành một yêu cầu cấp thiết. Từ đó, TS. Trần Thị Tuyết Sương – Khoa Ngữ văn, Đại học Sư phạm TP. Hồ Chí Minh đề xuất các hàm ý chính sách nhằm định vị giáo dục văn hóa như một trục phát triển, góp phần hiện thực hóa mục tiêu phát triển văn hóa Việt Nam bền vững trong kỷ nguyên mới.
  • Phố và phường qua những ngôi đình thờ tổ nghề trong phố cổ Hà Nội
    Hà Nội, trong lịch sử dài lâu của mình, được tạo nên bởi “phố” và “phường”. “Phố” và “phường” Hà Nội không chỉ là đơn vị hành chính mà còn hàm chứa những thăng trầm của lịch sử, những đổi thay của xã hội và những giá trị được kiến tạo bởi các cộng đồng dân cư Thăng Long - Hà Nội. Một trong những điểm nổi bật của quá trình kiến tạo này là sự gắn bó mật thiết giữa “phường” với tư cách là đơn vị hành chính đô thị và “phường” với tư cách là một tổ chức nghề nghiệp và “phố” là nơi buôn bán của cư dân đô thị. Trải qua thời gian, dấu ấn đậm nét của những phường nghề Thăng Long xưa vẫn được lưu lại ở các ngôi đình thờ tổ nghề ngay trong vùng lõi của Thủ đô, được gọi là khu phố cổ.
  • Cơ hội nhận vé miễn phí chương trình “Âm vang Tổ quốc” qua ứng dụng Tuyên giáo và Dân vận
    Ngày 19/4, Ban Tổ chức chương trình nghệ thuật “Âm vang Tổ quốc” đã phát đi thông báo về việc phát hành ứng dụng Tuyên giáo và Dân vận, nền tảng chính thức phục vụ đăng ký vé tham dự chương trình.
  • AI thúc đẩy tái cấu trúc hạ tầng Data Center và Cloud
    Hội nghị thường niên về trung tâm dữ liệu và điện toán đám mây (Data Center & Cloud Infrastructure Summit (DCCI Summit) 2026 đã được Viettel IDC tổ chức ngày 20/4, tại Hà Nội.
  • Xã Đoài Phương triển khai Nghị quyết Đại hội Đảng các cấp, chủ trương lớn của Thành ủy Hà Nội
    Ngày 20/4, Ban Thường vụ Đảng ủy xã Đoài Phương (TP. Hà Nội) tổ chức Hội nghị quán triệt, triển khai Chương trình hành động thực hiện Nghị quyết Đại hội Đảng các cấp gắn với nhiệm vụ phát triển của địa phương giai đoạn 2026 – 2030, kế hoạch thực hiện Chỉ thị số 09-CT/TU, Quy định số 11-QĐ/TU của Thành ủy Hà Nội.
Đừng bỏ lỡ
Hà Nội, nơi đi xa bốn phương trời, lòng vẫn mãi nhớ về
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO