Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Vé không khứ hồi

Võ Thị Khánh Hương 15:30 16/07/2024

Viết gì đây? Khi mỗi lần nhớ đến thời thơ ấu lòng lại buồn thương da diết. Tuổi thơ yêu dấu trong lòng Hà Nội, nơi mở ra những trang màu hồng đầy ắp kỷ niệm của hai đứa chúng tôi. Nay xa rồi tất cả tầm tay với.

nhipsonghanoi.hanoimoi.com.vn-uploads-images-tuandiep-2020-06-09-_hguom1-1-.jpg
Bao nhiêu năm xa Hà Nội, hôm nay lại được đặt chân trên những con phố của ngày xưa ấy, bồi hồi, rưng rưng... (Ảnh: internet)

Con phố Lý Thường Kiệt dài và rộng với hai hàng cây cơm nguội to tướng có từ bao giờ. Nhà tôi ở trong khu tập thể, cách ba cái hầm cá nhân trên vỉa hè là đến khu tập thể nhà nó. Hà Nội với bốn mùa rõ rệt xuân, hạ, thu, đông. Mùa nào cũng có nét đáng yêu riêng. Mùa hạ nóng bức, cả nhà tôi năm người cũng chỉ có mỗi một chiếc quạt tai voi Liên Xô, còn lại toàn là quạt nan. Nhưng với lũ trẻ con thì mùa hạ thật đáng yêu vì không phải đi học. Trưa nắng chang chang tôi với nó chạy ra Bờ Hồ nhặt búp đa ở đền Ngọc Sơn mà thổi. Một ngày chúng tôi chạy chơi không biết bao nhiêu vòng Bờ Hồ, đến lúc về mệt quá mà chỉ đủ tiền mua mỗi một que kem Tràng Tiền, thế là hai đứa mút chung. Rồi những ngày hai đứa nhảy tàu điện leng keng đi khắp nơi, bác soát vé hiền lành toàn cho chúng tôi đi chui. Mùa hè ồn ã với những bản tấu nhạc không ngừng nghỉ của họ hàng nhà ve, với những trò chơi náo nhiệt của trẻ con trong khu mà hai đứa chả bao giờ vắng mặt. Nào là nhảy ngựa, thả đỉa ba ba, trốn tìm, nhảy dây, lò cò... trò nào cũng khiến lũ trẻ con chúng tôi mồ hôi mồ kê đầm đìa nhưng vẫn cười ha hả.

Rồi mùa thu đến, mùa đẹp nhất trong năm của Hà Nội. Sáng ra những chiếc lá cây cơm nguội rụng xuống như trải một tấm thảm vàng trên con phố. Nắng nhè nhẹ rải trên vỉa hè, gió nhè nhẹ thổi tóc bay bay, mọi thứ khẽ khàng và trong veo. Chúng tôi tựu trường. Năm học đầu tiên của cấp hai ở ngôi trường Ngô Sĩ Liên nằm trên phố Hàm Long. Nó và tôi không còn chạy nhảy tung tăng trên phố Tràng Tiền nữa mà chúng tôi vào hiệu sách, vào phòng trưng bày triển lãm tranh và ngắm nghía những tấm khẩu hiệu giăng trên phố: “Thanh niên ba sẵn sàng”, “Mỗi người làm việc bằng hai”, “Tất cả cho tiền tuyến”... Chúng tôi không còn chơi những trò trẻ con nữa mà chúng tôi đọc sách. Những quyển dày cộp như “Chiến tranh và hòa bình”, “Ruồi trâu”, “Bất khuất”... và không thể thiếu với thế hệ chúng tôi ngày ấy đó là “Thép đã tôi thế đấy”. Cứ thế lũ trẻ con lớn lên, Hà Nội thanh bình che chở cho chúng tôi.

Rồi cái hanh hanh, se se của mùa thu qua đi lúc nào không biết, mùa của áo bông lại đến. Con phố của chúng tôi mùa hè rộn rã là thế, mùa thu kiêu sa đến vậy, thế mà mùa đông lại trở nên trầm mặc đến nao lòng. Bọn trẻ con chúng tôi không còn túm tụm ngồi tán phét trên vỉa hè nữa. Mới chập tối đường đã vắng, những cơn gió lạnh buốt hun hút thổi. Người lớn trong khu có vẻ trầm hơn, không khí càng như lắng lại. Một buổi tối bố tôi bảo: “Chuẩn bị sẵn sàng, có lệnh là đi sơ tán”. Đất nước chưa thống nhất, bọn trẻ con chúng tôi chưa thể đi bộ đội nhưng rất hiểu chuyện. Đi sơ tán tức là xa bố mẹ và phải tự lập mọi việc. Suốt mấy hôm sau trẻ con vẫn đi học, người lớn vẫn đi làm, hàng xóm sang hỏi thăm nhau: “Đã xong hết chưa ?”, “Rồi ạ”. Hà Nội là thế, bình tĩnh, tự tin, thân ái.

Buổi tối rét, con bạn thân và tôi ngồi dưới gốc cây cơm nguội già, chỗ cột đèn, buồn, không nói. Bố nó và bố tôi làm ở hai cơ quan khác nhau nên hai đứa sẽ phải sơ tán ở hai nơi khác nhau, thế là xa nhau còn gì.

Hồi ấy mỗi nhà trong khu tập thể đều được gắn một chiếc loa nhỏ ở trên tường để nghe tin tức. Lúc ấy đang là đêm, cái loa bỗng rọt rẹt, cả nhà đang ngủ nhổm phắt dậy. Bố tôi lao ngay ra chỗ chiếc loa, dí sát tai vào, mặc dù tôi ở trên giường nghe cũng rất rõ: “Đồng bào chú ý, lệnh sơ tán...” thế là cả nhà vùng dậy. Chỉ một loáng xe ô tô đã đỗ trước cổng khu tập thể. Mùa Đông rét mướt, trời còn tối om, chúng tôi sùm sụp trong những chiếc áo bông, ngồi bên nhau rời khỏi thành phố. Tôi nghĩ: “Không biết con bạn mình đi chưa? Nó đi về đâu?”. Đến khu Cao – Xà - Lá, xe chúng tôi nhập vào một đoàn dài, rồng rắn lên mây, đưa chúng tôi về nơi sơ tán.

Sau mười hai ngày đêm Điện Biên Phủ trên không chúng tôi lại được về Hà Nội, về với bố mẹ. Tôi và nó lại được gặp nhau, mừng hết biết! Hà Nội kiên cường với cuộc sống mới. Người lớn tất bật từ sáng đến tối mịt để dọn dẹp những đống đổ nát, trẻ con lại cắp sách đến trường.

Mùa Xuân đến, mọi thứ hồi sinh. Những cơn mưa phùn nhè nhẹ bay trong gió. Mùi hương của đất, của trời thấm đẫm, nồng nàn. Cảnh vật dịu dàng và mát mẻ. Hà Nội chuẩn bị đón Tết. Một cái Tết còn thiếu thốn rất nhiều, một cái Tết còn ngổn ngang bề bộn, một cái Tết còn đau thương tang tóc nhưng tràn đầy kiêu hãnh hào hùng của Hà Nội. Nó và tôi lượn ra chợ hoa Tết Hàng Lược, những bông hoa thược dược đủ sắc mầu, những bông lay ơn e ấp, những cành đào rung rinh trước gió. Có cả những hàng bán hoa lụa, hoa giấy đẹp như hoa thật. Người bán người mua cứ tíu ta tíu tít, xen vào đấy là những gương mặt hớn hở của trẻ con được bố mẹ cho đi cùng. Chúng tôi không mua gì, chỉ mải mê ngắm thôi. Rồi hai đứa lại lượn về Bờ Hồ xem các bác công nhân trang trí đèn hoa. Đi đến đâu cũng nghe vang vang lời hát “Hà Nội đó niềm tin yêu hy vọng...” được phát trên loa phóng thanh. Không khí hân hoan, rộn ràng sao mà yêu đến vậy. Sau này dù đã đi qua bao nhiêu cái Tết nhưng tôi chẳng thể nào bắt gặp lại được cảm xúc như thế.

Năm tháng qua đi, lũ trẻ ngày xưa giờ mỗi đứa một phương, cô bạn thân của tôi cũng thế, cả chính tôi cũng vậy. Bao nhiêu năm xa Hà Nội, hôm nay lại được đặt chân trên những con phố của ngày xưa ấy, bồi hồi, rưng rưng. Những tia nắng không còn đi thẳng mà nó xuyên qua các ô cửa kính của nhà cao tầng. Mọi thứ không còn bay bổng như xưa nữa. Nhưng Hà Nội vẫn đẹp lung linh, cảm giác thanh bình, chở che còn đó và những ký ức của tôi trong lòng Hà Hội vẫn còn mãi... còn mãi.../.

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Võ Thị Khánh Hương. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.
Bài liên quan
  • Gửi cậu của một năm sau
    Bây giờ, tớ là một cô sinh viên năm ba vô lo, vô nghĩ chuyện tương lai. Hoặc đã từng nghĩ nhưng không quá nhiều lo lắng. Một năm sau cậu sẽ làm gì? Cậu sẽ trở thành ai? Liệu cậu có tiếp tục cuộc sống nơi Hà Nội nhộn nhịp xô bồ hay trở về miền quê yên bình của riêng cậu? Tớ chắc sẽ không khuyên nhủ gì cậu đâu, nhưng tớ muốn nói với cậu, mặc cho việc kiếm việc khó khăn, mặc cho áp lực cơm, áo, gạo, tiền đè nặng lên vai cậu thì đã từng có một Hà Nội yêu thương, che chở, bảo vệ cậu đến nhường nào.
(0) Bình luận
  • Đường Láng tôi yêu
    Hai mươi năm sống trong con ngõ nhỏ ở đường Láng nên đường Láng đã trở thành người bạn đồng hành, yêu quý của tôi. Tôi đã chứng kiến và sẻ chia những vui buồn cùng nó. Đó là những tình cảm thân thương khó có thể phai mờ.
  • Hà Nội không chờ tôi lớn
    Ngày đầu tiên đặt chân đến Hà Nội với tư cách một sinh viên, tôi mang theo nhiều thứ hơn một chiếc balo. Trong đó có sự háo hức, một chút tự tin non nớt và rất nhiều bỡ ngỡ. Hà Nội trong trí tưởng tượng của tôi từng là những con phố cổ yên bình, những hàng cây xanh và nhịp sống chậm... rồi tôi thấy mình nhỏ bé giữa một thành phố quá rộng.
  • Những con phố nhớ tên tôi trước kỳ thi cuối cấp
    Năm lớp 12, tôi bắt đầu gắn bó với Hà Nội theo một cách rất khác. Không còn là những chuyến đi chơi ngắn ngày cùng gia đình, không chỉ là phố phường nhìn qua cửa kính xe buýt, Hà Nội bước vào cuộc sống của tôi bằng những buổi sáng vội vàng đến trường, những chiều tan học muộn và cả những tối ôn bài đến mỏi mắt.
  • Những người Hà Nội tôi gặp khi đã quen áp lực
    Khi đã đi làm vài năm, tôi không còn nhìn con người bằng ánh mắt háo hức như thời còn đi học. Những va chạm trong công việc, những áp lực về thời gian, trách nhiệm và hiệu quả khiến tôi trở nên dè dặt hơn trong cách quan sát và đánh giá người khác. Tôi quen với việc giữ khoảng cách, quen với những mối quan hệ vừa đủ, không thân quá cũng không xa quá.
  • Hà Nội - Nơi một buổi sáng khiến tôi muốn ở lại
    Tôi không sinh ra ở Hà Nội. Với tôi, Hà Nội ban đầu chỉ là cái tên xuất hiện trong sách giáo khoa, trong những bài văn mẫu với “mùa thu dịu dàng”, “hồ Gươm xanh biếc” hay “phố cổ rêu phong”. Tôi từng nghĩ, Hà Nội chắc cũng giống những thành phố khác: đông người, nhiều xe, vội vã và có phần xa cách. Nhưng rồi, chỉ trong một buổi sáng rất bình thường, Hà Nội đã khiến tôi thay đổi suy nghĩ ấy.
  • Chợ Gạ quê tôi
    Chợ Gạ một tháng năm phiên/ Ngày ba ngày tám như chuyên đèo bòng/ Thuyền từ xứ Bắc xứ Đông/ Trên song đậu cạnh Bãi Non, Bãi Già... (Ca dao).
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Trưng bày “Chuyện thời bình”: Lát cắt chân thực về cuộc sống của người lính sau chiến tranh
    Từ ngày 10/5 đến ngày 24/5/2026 tại Trung tâm điều phối các hoạt động sáng tạo Hà Nội (Bảo tàng Hà Nội) diễn ra trưng bày “Chuyện thời bình”. Trưng bày do Bảo tàng Hà Nội, Trung tâm điều phối các hoạt động sáng tạo Hà Nội đồng hành với nhóm sinh viên Học viện Báo chí và tuyên truyền đồng tổ chức nhằm lan tỏa những câu chuyện đời thường của các cựu chiến binh, thương binh, bệnh binh trên cả nước.
  • Hiện thực hóa Nghị quyết số 80-NQ/TW: Gợi mở giải pháp chính sách
    “Muốn đưa Nghị quyết số 80-NQ/TW của Bộ Chính trị về phát triển văn hóa Việt Nam vào thực tiễn một cách hiệu quả, cần chú trọng đồng thời: thúc đẩy thể chế hóa, cụ thể hóa chính sách một cách kịp thời và chính xác; thực hiện đầu tư theo hướng có trọng tâm và trọng điểm; xây dựng năng lực con người và dữ liệu làm nền cho thực thi; tạo cơ chế để toàn xã hội cùng trở thành chủ thể đồng kiến tạo và đóng góp cho văn hóa” - PGS.TS Đỗ Thị Thanh Thủy (Viện Văn hóa - Nghệ thuật, Thể thao và Du lịch Việt Nam) nêu ý kiến.
  • Cơ hội hiện thực hóa Nghị quyết số 80-NQ/TW của Bộ Chính trị
    PGS.TS Đỗ Thị Thanh Thủy (Viện Văn hóa - Nghệ thuật, Thể thao và Du lịch Việt Nam), nhận định, chúng ta đang có nhiều cơ hội hiện thực hóa Nghị quyết số 80-NQ/TW của Bộ Chính trị về phát triển văn hóa Việt Nam. Trong đó, nổi bật là sự thống nhất về quyết tâm chính trị trong bối cảnh yêu cầu đổi mới mô hình tăng trưởng, dư địa phát triển của các công nghiệp văn hóa Việt Nam, tác động của chuyển đổi số và nhu cầu gia tăng sức mạnh mềm quốc gia.
  • Hà Nội thông qua chủ trương đầu tư Dự án Trục đại lộ cảnh quan sông Hồng
    Sáng 11/5, tại kỳ họp thứ hai (kỳ họp chuyên đề), HĐND Thành phố Hà Nội khóa XVII đã thông qua Nghị quyết về chủ trương đầu tư dự án xây dựng Trục đại lộ cảnh quan sông Hồng trên địa bàn Thành phố Hà Nội.
  • Kế hoạch tuyển sinh lớp 10, lớp 6, lớp 1 và mầm non tại Hà Nội
    Ban Chỉ đạo thi, tuyển sinh Thành phố Hà Nội đã ban hành Kế hoạch 01/KH-BCĐ về việc tổ chức thi, tuyển sinh vào lớp 10 trung học phổ thông và tuyển sinh vào các trường mầm non, lớp 1, lớp 6 thành phố Hà Nội năm học 2026-2027.
Đừng bỏ lỡ
  • Trao giải và khai mạc triển lãm tranh cuộc thi “Di sản trong mắt em” 2026
    Cuộc thi “Di sản trong mắt em” tại Văn Miếu – Quốc Tử Giám đã vinh danh nhiều họa sĩ nhí với các tác phẩm sáng tạo về di sản văn hóa Việt Nam. Hơn 400 bức tranh từ thiếu nhi trong và ngoài nước góp phần lan tỏa tình yêu di sản và ý thức gìn giữ giá trị truyền thống.
  • Âm nhạc cuối tuần: Khi nơi công cộng trở thành không gian văn hóa
    Chiều 10/5, chương trình “Âm nhạc cuối tuần” tại Nhà Bát Giác - Vườn hoa Lý Thái Tổ tiếp tục mang nghệ thuật đến gần công chúng bằng một không gian biểu diễn mở, nơi âm nhạc hòa vào nhịp sống phố đi bộ hồ Hoàn Kiếm. Từ những giai điệu jazz kinh điển đến các ca khúc về Hà Nội, chương trình không chỉ tạo thêm điểm hẹn văn hóa cho người dân và du khách, mà còn góp phần hình thành môi trường văn hóa công cộng giàu tính kết nối giữa lòng Thủ đô.
  • Festival “Nữ Đại sứ Du lịch làng nghề Hà Nội” 2026: Quảng bá giá trị văn hóa, du lịch, làng nghề Thủ đô
    Chào mừng kỷ niệm 136 năm Ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh (19/5/1890 - 19/5/2026) và chào mừng Đại hội đại biểu MTTQ Việt Nam lần thứ XI, Trung tâm giáo dục nghề nghiệp và hỗ trợ phát triển phụ nữ Hà Nội (Ủy ban MTTQ Việt Nam thành phố Hà Nội) tổ chức Festival “Nữ Đại sứ Du lịch Làng nghề Hà Nội” năm 2026 tại Công viên Thiên Văn Học, phường Dương Nội, TP. Hà Nội.
  • Phát huy giá trị di sản văn hóa Lễ hội Gióng và Di tích quốc gia đặc biệt đền Phù Đổng
    Chiều 8/5, tại xã Phù Đổng, Sở Văn hóa và Thể thao Hà Nội phối hợp với UBND xã Phù Đổng tổ chức Hội thảo khoa học về bảo vệ, phát huy giá trị di sản văn hóa Lễ hội Gióng và Di tích Quốc gia đặc biệt đền Phù Đổng.
  • Lắng nghe Hà Nội qua những thanh âm cuối tuần
    Có những buổi chiều ở Hà Nội, âm nhạc không vang lên trong nhà hát, mà cất lên giữa khoảng trời mở của phố đi bộ, hòa cùng nhịp bước người qua lại bên hồ Gươm. Chính trong không gian ấy, “Âm nhạc cuối tuần” dần trở thành một phần quen thuộc của đời sống đô thị - nơi công chúng tìm đến không chỉ để nghe nhạc, mà để cảm nhận một nhịp sống văn hóa rất riêng của Thủ đô.
  • Hà Nội: Thêm hai làng nghề gia nhập mạng lưới Thành phố thủ công sáng tạo thế giới
    Tối 8/5, tại Hoàng thành Thăng Long, UBND Thành phố Hà Nội tổ chức Lễ đón nhận làng nghề khảm trai sơn mài Chuyên Mỹ và làng nghề điêu khắc sơn mỹ nghệ Sơn Đồng trở thành thành viên của mạng lưới các Thành phố thủ công sáng tạo thế giới và khai mạc sự kiện trưng bày, trình diễn, tạo tác sản phẩm thủ công mỹ nghệ làng nghề.
  • [Podcast] Truyện ngắn: Bóng làng nơi đáy ao (Kỳ 1)
    Ở làng Chiện này, cách đây năm mươi cái tết, người đàn ông nào vào tuổi ngũ tuần, thì được làng tặng con cá chép ao Sen. Ao Sen là ao chung của cả làng, có ý nghĩa quan trọng với cả cộng đồng. Ông Nền giờ đã ngoài sáu mươi, sau khi rời quân ngũ về đã làm liền hai khóa chủ tịch xã. Còn hơn nửa năm nữa, ông chỉ mong kết thúc nhiệm kì để được nghỉ ngơi.
  • Thí điểm thành lập Quỹ văn hóa, nghệ thuật từ trung ương đến địa phương
    Quốc hội Việt Nam vừa chính thức thông qua Nghị quyết số 28/2026/QH16 ngày 24/4/2026, tạo ra một bước ngoặt lịch sử cho sự phát triển của văn hóa và công nghiệp sáng tạo quốc gia.
  • Lần đầu tiên Tuồng, Chèo, Cải lương hội tụ trên cùng một sân khấu
    Dịp Quốc tế Thiếu nhi 1/6 năm nay, công chúng sẽ có cơ hội thưởng thức một tác phẩm độc đáo mang tên "Bí ẩn triều đại phép thuật". Sự kiện đánh dấu bước đột phá hiếm có khi ba loại hình kịch hát truyền thống gồm Tuồng, Chèo và Cải lương kết hợp trên cùng một sân khấu. Bằng tư duy kể chuyện hiện đại, chương trình hứa hẹn mang đến không gian kỳ ảo, giàu cảm xúc, đặc biệt hướng tới khán giả trẻ và các em thiếu nhi trong mùa hè 2026.
  • "Chuyện sĩ tử" - Nơi lưu giữ 950 câu chuyện thực về hành trình học tập của thế hệ hôm nay
    Nhân dịp kỷ niệm 950 năm thành lập Quốc Tử Giám (1076-2026), một sự kiện lịch sử quan trọng của nền giáo dục Việt Nam, Ban Tổ chức đã chính thức phát động dự án "Chuyện Sĩ Tử". Dự án này được kỳ vọng sẽ xây dựng một "bảo tàng sống" độc đáo, nơi lưu giữ 950 câu chuyện chân thực về hành trình học tập, rèn luyện của các thế hệ học sinh, sinh viên ngày nay, nối tiếp truyền thống hiếu học của dân tộc.
Vé không khứ hồi
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO