Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Vé không khứ hồi

Võ Thị Khánh Hương 15:30 16/07/2024

Viết gì đây? Khi mỗi lần nhớ đến thời thơ ấu lòng lại buồn thương da diết. Tuổi thơ yêu dấu trong lòng Hà Nội, nơi mở ra những trang màu hồng đầy ắp kỷ niệm của hai đứa chúng tôi. Nay xa rồi tất cả tầm tay với.

nhipsonghanoi.hanoimoi.com.vn-uploads-images-tuandiep-2020-06-09-_hguom1-1-.jpg
Bao nhiêu năm xa Hà Nội, hôm nay lại được đặt chân trên những con phố của ngày xưa ấy, bồi hồi, rưng rưng... (Ảnh: internet)

Con phố Lý Thường Kiệt dài và rộng với hai hàng cây cơm nguội to tướng có từ bao giờ. Nhà tôi ở trong khu tập thể, cách ba cái hầm cá nhân trên vỉa hè là đến khu tập thể nhà nó. Hà Nội với bốn mùa rõ rệt xuân, hạ, thu, đông. Mùa nào cũng có nét đáng yêu riêng. Mùa hạ nóng bức, cả nhà tôi năm người cũng chỉ có mỗi một chiếc quạt tai voi Liên Xô, còn lại toàn là quạt nan. Nhưng với lũ trẻ con thì mùa hạ thật đáng yêu vì không phải đi học. Trưa nắng chang chang tôi với nó chạy ra Bờ Hồ nhặt búp đa ở đền Ngọc Sơn mà thổi. Một ngày chúng tôi chạy chơi không biết bao nhiêu vòng Bờ Hồ, đến lúc về mệt quá mà chỉ đủ tiền mua mỗi một que kem Tràng Tiền, thế là hai đứa mút chung. Rồi những ngày hai đứa nhảy tàu điện leng keng đi khắp nơi, bác soát vé hiền lành toàn cho chúng tôi đi chui. Mùa hè ồn ã với những bản tấu nhạc không ngừng nghỉ của họ hàng nhà ve, với những trò chơi náo nhiệt của trẻ con trong khu mà hai đứa chả bao giờ vắng mặt. Nào là nhảy ngựa, thả đỉa ba ba, trốn tìm, nhảy dây, lò cò... trò nào cũng khiến lũ trẻ con chúng tôi mồ hôi mồ kê đầm đìa nhưng vẫn cười ha hả.

Rồi mùa thu đến, mùa đẹp nhất trong năm của Hà Nội. Sáng ra những chiếc lá cây cơm nguội rụng xuống như trải một tấm thảm vàng trên con phố. Nắng nhè nhẹ rải trên vỉa hè, gió nhè nhẹ thổi tóc bay bay, mọi thứ khẽ khàng và trong veo. Chúng tôi tựu trường. Năm học đầu tiên của cấp hai ở ngôi trường Ngô Sĩ Liên nằm trên phố Hàm Long. Nó và tôi không còn chạy nhảy tung tăng trên phố Tràng Tiền nữa mà chúng tôi vào hiệu sách, vào phòng trưng bày triển lãm tranh và ngắm nghía những tấm khẩu hiệu giăng trên phố: “Thanh niên ba sẵn sàng”, “Mỗi người làm việc bằng hai”, “Tất cả cho tiền tuyến”... Chúng tôi không còn chơi những trò trẻ con nữa mà chúng tôi đọc sách. Những quyển dày cộp như “Chiến tranh và hòa bình”, “Ruồi trâu”, “Bất khuất”... và không thể thiếu với thế hệ chúng tôi ngày ấy đó là “Thép đã tôi thế đấy”. Cứ thế lũ trẻ con lớn lên, Hà Nội thanh bình che chở cho chúng tôi.

Rồi cái hanh hanh, se se của mùa thu qua đi lúc nào không biết, mùa của áo bông lại đến. Con phố của chúng tôi mùa hè rộn rã là thế, mùa thu kiêu sa đến vậy, thế mà mùa đông lại trở nên trầm mặc đến nao lòng. Bọn trẻ con chúng tôi không còn túm tụm ngồi tán phét trên vỉa hè nữa. Mới chập tối đường đã vắng, những cơn gió lạnh buốt hun hút thổi. Người lớn trong khu có vẻ trầm hơn, không khí càng như lắng lại. Một buổi tối bố tôi bảo: “Chuẩn bị sẵn sàng, có lệnh là đi sơ tán”. Đất nước chưa thống nhất, bọn trẻ con chúng tôi chưa thể đi bộ đội nhưng rất hiểu chuyện. Đi sơ tán tức là xa bố mẹ và phải tự lập mọi việc. Suốt mấy hôm sau trẻ con vẫn đi học, người lớn vẫn đi làm, hàng xóm sang hỏi thăm nhau: “Đã xong hết chưa ?”, “Rồi ạ”. Hà Nội là thế, bình tĩnh, tự tin, thân ái.

Buổi tối rét, con bạn thân và tôi ngồi dưới gốc cây cơm nguội già, chỗ cột đèn, buồn, không nói. Bố nó và bố tôi làm ở hai cơ quan khác nhau nên hai đứa sẽ phải sơ tán ở hai nơi khác nhau, thế là xa nhau còn gì.

Hồi ấy mỗi nhà trong khu tập thể đều được gắn một chiếc loa nhỏ ở trên tường để nghe tin tức. Lúc ấy đang là đêm, cái loa bỗng rọt rẹt, cả nhà đang ngủ nhổm phắt dậy. Bố tôi lao ngay ra chỗ chiếc loa, dí sát tai vào, mặc dù tôi ở trên giường nghe cũng rất rõ: “Đồng bào chú ý, lệnh sơ tán...” thế là cả nhà vùng dậy. Chỉ một loáng xe ô tô đã đỗ trước cổng khu tập thể. Mùa Đông rét mướt, trời còn tối om, chúng tôi sùm sụp trong những chiếc áo bông, ngồi bên nhau rời khỏi thành phố. Tôi nghĩ: “Không biết con bạn mình đi chưa? Nó đi về đâu?”. Đến khu Cao – Xà - Lá, xe chúng tôi nhập vào một đoàn dài, rồng rắn lên mây, đưa chúng tôi về nơi sơ tán.

Sau mười hai ngày đêm Điện Biên Phủ trên không chúng tôi lại được về Hà Nội, về với bố mẹ. Tôi và nó lại được gặp nhau, mừng hết biết! Hà Nội kiên cường với cuộc sống mới. Người lớn tất bật từ sáng đến tối mịt để dọn dẹp những đống đổ nát, trẻ con lại cắp sách đến trường.

Mùa Xuân đến, mọi thứ hồi sinh. Những cơn mưa phùn nhè nhẹ bay trong gió. Mùi hương của đất, của trời thấm đẫm, nồng nàn. Cảnh vật dịu dàng và mát mẻ. Hà Nội chuẩn bị đón Tết. Một cái Tết còn thiếu thốn rất nhiều, một cái Tết còn ngổn ngang bề bộn, một cái Tết còn đau thương tang tóc nhưng tràn đầy kiêu hãnh hào hùng của Hà Nội. Nó và tôi lượn ra chợ hoa Tết Hàng Lược, những bông hoa thược dược đủ sắc mầu, những bông lay ơn e ấp, những cành đào rung rinh trước gió. Có cả những hàng bán hoa lụa, hoa giấy đẹp như hoa thật. Người bán người mua cứ tíu ta tíu tít, xen vào đấy là những gương mặt hớn hở của trẻ con được bố mẹ cho đi cùng. Chúng tôi không mua gì, chỉ mải mê ngắm thôi. Rồi hai đứa lại lượn về Bờ Hồ xem các bác công nhân trang trí đèn hoa. Đi đến đâu cũng nghe vang vang lời hát “Hà Nội đó niềm tin yêu hy vọng...” được phát trên loa phóng thanh. Không khí hân hoan, rộn ràng sao mà yêu đến vậy. Sau này dù đã đi qua bao nhiêu cái Tết nhưng tôi chẳng thể nào bắt gặp lại được cảm xúc như thế.

Năm tháng qua đi, lũ trẻ ngày xưa giờ mỗi đứa một phương, cô bạn thân của tôi cũng thế, cả chính tôi cũng vậy. Bao nhiêu năm xa Hà Nội, hôm nay lại được đặt chân trên những con phố của ngày xưa ấy, bồi hồi, rưng rưng. Những tia nắng không còn đi thẳng mà nó xuyên qua các ô cửa kính của nhà cao tầng. Mọi thứ không còn bay bổng như xưa nữa. Nhưng Hà Nội vẫn đẹp lung linh, cảm giác thanh bình, chở che còn đó và những ký ức của tôi trong lòng Hà Hội vẫn còn mãi... còn mãi.../.

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Võ Thị Khánh Hương. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.
Bài liên quan
  • Gửi cậu của một năm sau
    Bây giờ, tớ là một cô sinh viên năm ba vô lo, vô nghĩ chuyện tương lai. Hoặc đã từng nghĩ nhưng không quá nhiều lo lắng. Một năm sau cậu sẽ làm gì? Cậu sẽ trở thành ai? Liệu cậu có tiếp tục cuộc sống nơi Hà Nội nhộn nhịp xô bồ hay trở về miền quê yên bình của riêng cậu? Tớ chắc sẽ không khuyên nhủ gì cậu đâu, nhưng tớ muốn nói với cậu, mặc cho việc kiếm việc khó khăn, mặc cho áp lực cơm, áo, gạo, tiền đè nặng lên vai cậu thì đã từng có một Hà Nội yêu thương, che chở, bảo vệ cậu đến nhường nào.
(0) Bình luận
  • Hà Nội trong mắt thế hệ mới
    Có một Hà Nội đang hiện ra trước mắt thế hệ trẻ với một diện mạo khác. Những cây cầu mới nối đôi bờ sông Hồng, những tuyến vành đai mở rộng không gian đô thị, những đại lộ kéo dài về phía ngoại thành, những khu đô thị và công trình mới đang từng ngày làm thay đổi cách người Hà Nội đi lại, làm việc, vui chơi và hình dung về tương lai. Hà Nội không còn chỉ nhìn về phía những gì đã làm nên mình mà đang bắt đầu nhìn xa hơn về phía chân trời.
  • Một buổi chiều đi qua nghìn năm
    Buổi chiều ấy, tôi đang học thì nhận được tin nhắn. Bạn đã ở chùa Trấn Quốc. Đợi tôi. Tôi nhìn đồng hồ. Buổi học vẫn chưa hết. Ngoài kia là một chiều Hà Nội tháng Tám còn lòng tôi đã chạy trước đến Hồ Tây. May sao gần bốn giờ, cô cho nghỉ sớm. Tôi thu vội sách vở. Ở tuổi ngoài bốn mươi, vẫn có những phút được tan học sớm khiến người ta vui như một cô học trò nhỏ.
  • Những người “giữ lại” Hà Nội
    Có những buổi sáng, Hà Nội thức dậy bằng những âm thanh rất khẽ. Tiếng chổi tre trên vỉa hè, tiếng rao của người bán hàng rong, tiếng xe đạp lướt qua con phố còn bảng lảng sương. Và đâu đó, giữa 36 phố phường, vẫn có những âm thanh mà tưởng như đã thuộc về một Hà Nội xa xưa: Tiếng búa gõ vào đe, tiếng giấy sột soạt dưới bàn tay người viết chữ, tiếng gọi nhau mua gói cốm, tiếng người bán hoa báo mùa đang tới.
  • Dịu dàng thu qua phố
    Hà Nội vào thu với những con đường đẹp như mơ, sắc vàng rực rỡ nhuộm cả khung trời. Những chiếc lá nhẹ rơi, bay bay trong gió, xào xạc theo bước chân như níu giữ người đi. Con đường Phan Đình Phùng, Hoàng Diệu với những hàng cây cổ thụ rợp bóng, là nơi mà giới trẻ hay thích chụp ảnh, check in. Nơi đây cũng là nơi mà có rất nhiều những chiếc xe đạp của các mẹ, các chị chở đầy các loài hoa đến bán. Với bó hoa cúc Hoạ Mi trên tay, các cô gái trẻ hay cả những phụ nữ trong tà áo dài duyên dáng đang thả sức tạo kiểu để có bộ ảnh kỷ niệm. Một khung cảnh nên thơ, để ai đó đi ngang qua cũng không khỏi thốt lên: "Ôi sao thu dịu dàng, yên bình đến thế!".
  • Ngồi trên tầng hai đi qua Hà Nội
    Trưa ấy, một người bạn xứ Bắc hẹn tôi ra Hàm Cá Mập. Bạn chỉ bảo muốn tôi có thêm một trải nghiệm riêng có của Hà Nội khi thành phố vừa chớm thu. Khi tôi đến, bạn đã nhẫn nại đợi ở đó, bên mình là chiếc máy ảnh cơ to và nặng. Bạn đã đi nhiều nơi, biết nhiều miền đất nước, lại khá tường tận Hà Nội. Nhưng hôm ấy, bạn không đưa tôi vào một di tích nào. Chỉ cùng tôi bước lên tầng hai của một chiếc xe buýt.
  • Có người gọi tên tôi giữa Hà Nội
    Không phải tiếng rao khuya, tiếng chuông tàu hay một câu hát cũ. Chỉ là giữa một buổi sáng ở Cát Linh, khi tôi đang lủi thủi theo dòng người, phía sau bỗng vang lên: - Chị Tâm ơi, lên xe nào!
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Phát triển một hệ sinh thái jazz: Nền tảng cho công nghiệp văn hóa Thủ đô
    Ngày 18/9, trong khuôn khổ Liên hoan nhạc Jazz Quốc tế Hà Nội 2026 (Hanoi Jazztival 2026) đã diễn ra Tọa đàm quốc tế “Hà Nội và Nhạc Jazz” có sự tham gia của các nghệ sĩ, chuyên gia âm nhạc cũng như những khán giả yêu jazz.
  • Hanoi Jazztival- Hà Nội khẳng định vị thế trung tâm sáng tạo văn hoá nghệ thuật quốc tế
    Với những thanh âm Jazz giàu sức sáng tạo và tinh thần giao lưu không biên giới, Liên hoan Nhạc Jazz quốc tế Hà Nội năm 2026 mở thêm một không gian thưởng thức nghệ thuật mới cho công chúng Thủ đô. Sự kiện góp phần làm phong phú đời sống văn hóa, mở rộng kết nối quốc tế và từng bước tạo dựng những sản phẩm văn hóa đặc sắc, phù hợp với một Hà Nội năng động, sáng tạo và hội nhập.
  • Định vị Cổ Loa trong lịch sử khu vực và văn minh nhân loại
    Lưu giữ dấu tích của một kinh đô cổ cùng những truyền thuyết gắn với buổi đầu dựng nước, Cổ Loa đồng thời chứa đựng những giá trị có ý nghĩa vượt ra ngoài phạm vi một di sản quốc gia. Trên cơ sở nhận diện, làm rõ giá trị nổi bật toàn cầu, Hà Nội đang từng bước triển khai chuẩn bị hồ sơ đề cử Khu di tích Cổ Loa trình UNESCO xem xét ghi danh vào Danh mục Di sản thế giới, qua đó làm nổi bật vị thế của kinh đô Âu Lạc trong lịch sử Đông Nam Á và tiến trình hình thành các nền văn minh của nhân loại.
  • Khởi động cuộc thi “Sáng tạo trẻ Hà Nội 2026”
    Hà Nội vừa chính thức khởi động cuộc thi “Sáng tạo trẻ Hà Nội 2026”, tạo nên một không gian khoa học đầy sức hút cho học sinh và sinh viên trên khắp địa bàn Thủ đô. Đây không chỉ là nơi tranh tài đơn thuần mà còn là dịp để những ý tưởng tươi trẻ được gặp gỡ tư duy thực tế từ các giảng viên, nhà khoa học và doanh nghiệp công nghệ, góp phần giải quyết những bài toán thực tiễn của cuộc sống.
  • Rút ngắn khoảng cách nghiên cứu - ứng dụng trong ngành Dược Việt Nam
    Một trong những mục tiêu trọng tâm của Biên bản ghi nhớ hợp tác chiến lược được ký kết ngày 18/9/2026 giữa Viện Hàn lâm Khoa học và Công nghệ Việt Nam (VAST) với Công ty Cổ phần Dược phẩm Bến Tre (Bepharco), Trường Đại học Quang Trung, Công ty Cổ phần Bệnh viện Đa khoa Quốc tế Huế và Bệnh viện Việt Mỹ Phú Yên - Công ty Cổ phần Xuất nhập khẩu Dược Phú Yên là rút ngắn khoảng cách giữa nghiên cứu khoa học và ứng dụng thực tiễn.
Đừng bỏ lỡ
Vé không khứ hồi
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO