Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Gửi cậu của một năm sau

Dương Cẩm Tú 09:16 16/07/2024

Bây giờ, tớ là một cô sinh viên năm ba vô lo, vô nghĩ chuyện tương lai. Hoặc đã từng nghĩ nhưng không quá nhiều lo lắng. Một năm sau cậu sẽ làm gì? Cậu sẽ trở thành ai? Liệu cậu có tiếp tục cuộc sống nơi Hà Nội nhộn nhịp xô bồ hay trở về miền quê yên bình của riêng cậu? Tớ chắc sẽ không khuyên nhủ gì cậu đâu, nhưng tớ muốn nói với cậu, mặc cho việc kiếm việc khó khăn, mặc cho áp lực cơm, áo, gạo, tiền đè nặng lên vai cậu thì đã từng có một Hà Nội yêu thương, che chở, bảo vệ cậu đến nhường nào.

cay-bang-nina-may-check-in-vietnam-11224105.jpg
Và nếu khi ấy, cậu có phân vân nên trở về hay ở lại thì cũng đừng quên, Hà Nội không chỉ yêu thương mà còn dìu dắt cậu trưởng thành như thế nào?...(ảnh minh hoạ: Nina May)

Nhớ đến cái ngày đầu tiên bước chân lên Hà Nội, một cô gái rụt rè, bỡ ngỡ đến mức chẳng biết sang đường như thế nào. Lúc ấy, tớ cảm thấy bơ vơ lắm, Hà Nội to quá, hiện đại quá, có lẽ không phù hợp với tớ đâu. Ngay giây phút ấy có một bàn tay nhăn nheo nắm chặt lấy tay tớ, chân bà đi không vững mà vẫn có thể dẫn tớ bon bon qua đường. Chỉ kịp gửi một lời cảm ơn, không hơn không kém, và có lẽ đối với bà, đó chẳng là gì cả nhưng khoảnh khắc vài phút ấy với tớ như cách cả Hà Nội dẫn tớ đến với nó vậy.

Những ngày tiếp theo, tớ tập cách làm quen, “kết bạn” với Hà Nội. “Nếu đến Hà Nội thì phải đi xe buýt” – tớ được nghe như vậy đấy. Nhiều bạn của tớ từng sợ cái mùi đông đúc, sợ cái cảnh tắc đường, sợ tất cả mọi thứ liên quan đến chiếc xe vàng – đỏ nổi bật. Nhưng tớ lại có cảm nhận khác, tớ yêu cái sự đúng giờ của nó, mến các bác phụ xe vui tính, và chắc chỉ chiếc xe này mới đủ “yêu thương” cô sinh viên nghèo như tớ. Đã từng có một buổi tối mưa to, tớ đứng sát một góc ở lề đường để đợi xe về. Nếu bình thường các xe sẽ rất ái ngại khi đi vào một vũng nước lớn đến bắp chân. Nhưng hôm ấy, khi thấy tớ đứng đó đợi xe, bác lái xe đã đi chậm chậm vào trong, vừa không để nước bắn vào tớ, vừa để tớ có thể lên xe mà không ướt chân. Lúc đó, tớ vui lắm. Cảm ơn rối rít bác lái xe rồi tớ cũng ngồi vào vị trí. Bởi chỉ có mình tớ đi tuyến cuối đó thôi, nên tớ còn nói vài câu chuyện phiếm với cô phụ xe nữa. Vui vẻ một hồi cũng đến lúc xuống xe. Bến thì cách trường tớ một đoạn ngắn thôi, bình thường tớ cũng vẫn đi bộ về trường. Nhưng hôm nay khi tới gần bến đỗ, bác lái xe còn hỏi tớ có cần dừng gần trường không, để tiện vào khỏi mưa. Ôi, lúc đó tớ hạnh phúc lắm, cảm thấy bản thân may mắn vô cùng. Hà Nội hôm đấy mưa to, nhưng lòng tớ lại nắng rực rỡ. Mặc cho những chiếc xe công nghệ đang chạy đầy đường, người ta cũng dần chán những chiếc xe buýt truyền thống, nhưng tớ luôn trân trọng, biết ơn và hiểu được “Đâu là chiếc xe đầu tiên dẫn mình đi khám phá Hà Nội? Đâu là chiếc xe chở mình đi kiếm những khoản làm thêm nho nhỏ? Và đâu là chiếc xe che mưa cho mình những ngày Hà Nội trở gió?”. Chậm một chút, bao dung một chút, cậu sẽ thấy những chiếc xe lọc cọc ấy vẫn đáng yêu đến nhường nào. Đừng vì sự vội vàng của bản thân mà chán ghét nó nhé.

Một năm sau, Hà Nội như nào thế cậu? Còn bây giờ, bằng lăng đã tàn, phượng chuẩn bị nở, mấy ngày nữa thôi cả con đường sẽ ngập màu phượng vĩ. Thật đẹp nhỉ.

Và nếu khi ấy, cậu có phân vân nên trở về hay ở lại thì cũng đừng quên, Hà Nội không chỉ yêu thương mà còn dìu dắt cậu trưởng thành như thế nào? Một cô gái từng phụ thuộc vào bố mẹ đến mức mang danh “gà công nghiệp” đã tự mình làm được gì nhỉ? Đi thi, đi khám, đi làm,… Cô gái ấy đã bắt đầu thích nghi với cuộc sống một mình. Và ở đâu, làm gì, tớ luôn cảm tưởng mình được yêu thương nhiều lắm. Được cô bán mì cho thêm nước sốt, được cô bán thuốc dặn dò chi tiết rồi còn hỏi thăm, được học sinh yêu quý và chia sẻ những điều nho nhỏ. Mọi thứ cứ nhẹ nhàng diễn ra khiến tớ cảm tưởng nhưng điều tuyệt vời ấy là dành riêng cho tớ. Và đôi khi, tớ chẳng quan tâm quá nhiều chuyện ngày mai, chỉ cần hôm nay hạnh phúc là đủ.

Nghe có hơi đối nghịch một chút, nhưng nếu không tới Hà Nội, có thể cậu đã không yêu gia đình mình nhiều như thế. Chỉ có đi xa tớ mới hiểu rõ bố mẹ thương tớ thế nào, quan tâm tớ ra sao và đặc biệt tớ đã chẳng còn trách khi bố mẹ buông lời mắng mỏ. Ở nơi này một mình làm tớ cảm thấy, được về nhà là một điều gì đó ấm áp lắm, đến mức khi mệt mỏi, chán nản, việc đầu tiên tớ nghĩ đến là trở về. Nhưng mà nói đi thì cũng nói lại có lẽ sự thấu hiểu ấy lại xuất phát từ sự xa cách. Việc duy trì ở một khoảng cách nhất định khiến bản thân vừa độc lập những vẫn giữ sự yêu thương, không phụ thuộc nhưng vẫn dựa một chút khi mỏi mệt. Và ở nơi đó, cậu đã dần khiến bố mẹ cảm thấy yên tâm về mình. Cậu đang làm rất tốt mà. Cố lên. Cậu cũng đừng lo lắng quá nhé, cậu vẫn ở bên gia đình mình mà. Hơn hết, tớ luôn chắc chắn, bố mẹ sẽ ủng hộ mọi quyết định của cậu.

Bức thư này gửi cho cậu không phải bảo cậu phải sống ở Hà Nội đâu? Tớ chỉ mong rằng, một năm nữa, khi cậu đọc nó, dù mệt mỏi thế nào cũng đừng quên những ấn tượng, kỉ niệm ban đầu nhé. Đã từng có một cô gái yêu quý Hà Nội và cũng đã từng có một Hà Nội bao dung cô gái ấy đến nhường nào. Có lẽ bức thư này có thể gỡ rối cho những đắn đo, phân vân đó./.

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Dương Cẩm Tú. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.
Bài liên quan
  • Hà Nội mến thương
    Quê hương là nơi chôn nhau, cắt rốn, là nơi để những đứa con xa quê nhung nhớ mỗi khi có cơn gió hiu hiu thổi qua làm dấy lên cả một bầu trời nhung nhớ. Nhưng có những vùng đất ta sẽ gặp khi bước ra khỏi luỹ tre làng, để rồi khẽ thương từ độ nào không hay. Bởi ở nơi ấy, có những kỷ niệm, có những con người làm ta cảm mến, lưu luyến chẳng nỡ rời xa.
(0) Bình luận
  • Hà Nội trong mắt thế hệ mới
    Có một Hà Nội đang hiện ra trước mắt thế hệ trẻ với một diện mạo khác. Những cây cầu mới nối đôi bờ sông Hồng, những tuyến vành đai mở rộng không gian đô thị, những đại lộ kéo dài về phía ngoại thành, những khu đô thị và công trình mới đang từng ngày làm thay đổi cách người Hà Nội đi lại, làm việc, vui chơi và hình dung về tương lai. Hà Nội không còn chỉ nhìn về phía những gì đã làm nên mình mà đang bắt đầu nhìn xa hơn về phía chân trời.
  • Những người “giữ lại” Hà Nội
    Có những buổi sáng, Hà Nội thức dậy bằng những âm thanh rất khẽ. Tiếng chổi tre trên vỉa hè, tiếng rao của người bán hàng rong, tiếng xe đạp lướt qua con phố còn bảng lảng sương. Và đâu đó, giữa 36 phố phường, vẫn có những âm thanh mà tưởng như đã thuộc về một Hà Nội xa xưa: Tiếng búa gõ vào đe, tiếng giấy sột soạt dưới bàn tay người viết chữ, tiếng gọi nhau mua gói cốm, tiếng người bán hoa báo mùa đang tới.
  • Ngọn đuốc rối nước quê
    Lâu ngày chưa về quê, một sáng mùa hạ, trời trong xanh, mây trắng bồng bềnh, gió thoảng nhẹ như mùa thu, một ngày đẹp trời rất hiếm trong tháng 6 khắc nghiệt của mùa hè. Bữa đó tôi rủ lũ bạn thân sống trong lòng Hà Nội nơi phố phường hào nhoáng nhưng ồn ào, bụi bặm đến nghẹt thở, về thăm quê mình “Làng nghề truyền thống múa rối Đào Thục” xã Thư Lâm ngoại thành, một vùng đất có truyền thống văn hóa, giầu lòng yêu nước ở Kinh Bắc xưa. Đặc biệt hàng trăm năm nay làng tôi giữ một kho báu hiếm có là di sản nghệ thuật múa rối nước rất độc đáo của vùng lúa nước đồng bằng Bắc bộ. Đó là niềm tự hào của dân làng tôi...
  • Nốt trầm sâu lắng của Hà Nội
    Mỗi khi nhắc đến mảnh đất Hà thành, có lẽ nhiều người thường nghĩ tới một Thủ đô Hà Nội hiện đại, năng động, không ngừng phát triển. Một Hà Nội sầm uất, đông đúc và tấp nập. Với tôi, Hà Nội còn là miền xanh bình yên, một nốt trầm sâu lắng nơi K9.
  • Hà Nội - Mỹ Đình trong trái tim tôi, qua bóng đá và tình yêu của bà
    “Bây có coi Việt Nam đá banh không?” Mỗi lần đội tuyển Việt Nam sắp bước vào một trận đấu quan trọng, nội lại gọi điện hỏi tôi câu ấy. Giọng bà bây giờ đã khàn đặc hơn trước nhưng cứ nhắc đến bóng đá là chất giọng ấy lại rộn ràng như ngày nào.
  • Phố cũ làng xưa - ngày ấy, bây giờ
    1/ Tôi sinh ra tại Hà Nội, mồ côi mẹ từ lúc lên 3. Mẹ tôi ra đi khi còn rất trẻ, để lại cho ba tôi 4 người con, tôi là út, trên tôi còn 2 chị và anh trai cả. Vì hoàn cảnh, ba tôi tục huyền. Mẹ kế chúng tôi gọi bằng mợ, thương yêu con chồng như con đẻ, chăm sóc chu đáo, tận tình.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • “Chìa khóa” để Hà Nội khai thác hiệu quả nguồn lực từ quảng cáo, phát triển công nghiệp văn hóa
    Quá trình phát triển đô thị, xây dựng kết cấu hạ tầng và mở rộng không gian công cộng, Hà Nội đã hình thành nhiều vị trí có tiềm năng khai thác quảng cáo, góp phần phục vụ phát triển kinh tế - xã hội, chỉnh trang đô thị và phát triển công nghiệp văn hóa Thủ đô. Nhất là vừa qua, thực hiện Luật Thủ đô 2026, HĐND thành phố Hà Nội khóa XVII đã ban hành Nghị quyết số 33/2026/NQ-HĐND, là nghị quyết đầu tiên quy định cơ chế quản lý và khai thác hoạt động quảng cáo theo cơ chế đặc thù của Thủ đô Hà Nội,
  • Đặc sắc Chương trình chính luận nghệ thuật “Sao Độc lập” năm 2026
    Tối 30/8 tại Nhà hát Hồ Gươm, Bộ Công an phối hợp với Tạp chí Cộng sản tổ chức chương trình chính luận nghệ thuật “Sao Độc lập” năm 2026 với chủ đề “Ánh sao độc lập - Khát vọng Việt Nam hùng cường”.
  • Bản hợp xướng sử thi - trữ tình về người nông dân Việt
    Trường ca “Thần Nông chân đất” của nhà thơ Phùng Trung Tập (NXB Hội Nhà văn, 2024) gồm 12 chương, với 184 trang. Tác phẩm tái hiện và ngợi ca lao động nông nghiệp như nền tảng sinh tồn của cộng đồng Việt, đồng thời đưa người nông dân lên tầm biểu tượng văn hóa - lịch sử - những “Thần Nông chân đất” đã mở cõi, dựng làng, giữ nước và truyền sinh khí cho non sông qua hàng nghìn năm. Đây là bản hợp xướng sử thi - trữ tình về người nông dân Việt Nam trong chiều dài lịch sử dân tộc.
  • Các điểm gửi xe miễn phí tại Hà Nội trong kỳ nghỉ lễ Quốc khánh 2/9
    Nhằm phục vụ người dân tham quan và vui chơi dịp Lễ Quốc khánh 2/9, Hà Nội bố trí nhiều điểm trông giữ xe hoàn toàn miễn phí từ 17h00 ngày 31/8/2026 đến hết ngày 02/9/2026. Các vị trí đỗ xe trải rộng tại các tuyến phố trung tâm, di tích lịch sử, công viên lớn, trường học và bến xe cửa ngõ...
  • Phường Chương Mỹ lấy ý kiến Nhân dân về Dự án đầu tư xây dựng tuyến đường sắt đô thị 2A kéo dài
    UBND phường Chương Mỹ (TP Hà Nội) vừa niêm yết công khai hồ sơ phương án tuyến, vị trí công trình và mẫu phiếu lấy ý kiến để các cơ quan, tổ chức, cá nhân và đại diện cộng đồng dân cư trên địa bàn nghiên cứu, tham gia đóng góp ý kiến về Dự án đầu tư xây dựng tuyến đường sắt đô thị số 2A kéo dài (Hà Đông – Xuân Mai).
Đừng bỏ lỡ
Gửi cậu của một năm sau
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO