Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Hà Nội mến thương

Trần Xuân Trọng 14:38 09/07/2024

Quê hương là nơi chôn nhau, cắt rốn, là nơi để những đứa con xa quê nhung nhớ mỗi khi có cơn gió hiu hiu thổi qua làm dấy lên cả một bầu trời nhung nhớ. Nhưng có những vùng đất ta sẽ gặp khi bước ra khỏi luỹ tre làng, để rồi khẽ thương từ độ nào không hay. Bởi ở nơi ấy, có những kỷ niệm, có những con người làm ta cảm mến, lưu luyến chẳng nỡ rời xa.

mua-thu-ha-noi-trong-nhung-buc-anh-tho-mong3.jpg
Tất cả họ đều tự nhiên mà toát lên ít nhiều hồn cốt Hà Nội... (ảnh: internet)

Đâu đó đã mười năm, kể từ ngày tôi cùng bố lên nhập học, đằng đẵng từng ấy thời gian, có biết bao cơ duyên gặp gỡ. Dần dà, tôi cũng quen với nếp sống, suy nghĩ của người Hà Nội. Xin đừng nhầm tưởng “người Hà Nội” tôi nói ở đây là người Hà Nội gốc, có ông, cha, tổ tiên sinh sống trên mảnh đất kinh kỳ. “Người Hà Nội” để lại ấn tượng trong tôi là bất cứ ai đang chọn nơi đây là một phần gắn bó. Ấy là chú xe ôm ngày đầu nhập học tôi gặp ở bến xe, là cô hàng nước bố và tôi ngồi chờ trước cổng trường Đại học Sư phạm, ấy là chị gái bán hoa tươi trên chiếc xe đạp cọc cạch nhuốm màu thời gian, là anh chủ quán cà phê nhạc Trịnh trong một con ngõ nhỏ, ấy còn bao nhiêu người nữa… Tất cả họ đều tự nhiên mà toát lên ít nhiều hồn cốt Hà Nội.

“Ở đâu quen đấy”, mẹ tôi đã từng dạy tôi như thế! Sống lâu trên mảnh đất thân yêu này, thẳm sâu từ trong mỗi người đều sẽ tự nhiên mà nảy mầm những tính cách gần giống nhau. Có lẽ, chính nếp thanh lịch, nhẹ nhàng của xứ Tràng An đã gieo vào trong tâm hồn chúng tôi một thứ gì rất trong trẻo. Giữa cái ồn ào, náo nhiệt, bon chen của cuộc sống, chúng tôi vẫn chọn cho mình cách nghỉ ngơi khi rảnh rỗi “rất Hà Nội”. Đó đơn giản chỉ là thói quen uống trà đá vỉa hè, trà chanh cuối ngõ, hay buổi chiều ngắm hoàng hôn hồ Tây. Thi thoảng được ngày rảnh rỗi cả gia đình cùng nhau lên phố, đi dạo một vòng hồ Gươm rồi chọn một quán thật ngon, vừa ăn vừa cười đùa trò chuyện. Đó có thể là đĩa phở cuốn Ngũ Xã, chả cá Lã Vọng, hay đơn giản chỉ là bát phở bò tái lăn hoặc suất bún chả miếng thơm lừng mà chỉ ở tại vài quán quen mới đúng khẩu vị. Một ngày thức dậy đã trở thành nếp đúng như người sinh ra chính gốc ở đất này. Nhưng đừng ai bảo đó là cái cách ăn tập cho cố giống người Hà Nội gốc. Không phải thế đâu! Chỉ đơn giản vì thói quen ấy, món ăn ấy của Hà Nội đã đạt đến độ làm mê mẩn bất cứ ai lỡ trót thử một lần.

Tháng tư, thời tiết giao mùa bất chợt. Xen giữa cái lạnh còn sót lại của mùa xuân là những tia nắng vàng ấm áp, thi thoảng có một cơn gió nhẹ thổi qua như điểm thêm nét yêu kiều cho thành phố. Trên đường, hoa sấu rụng trắng tinh khôi như phủ một lớp vải mỏng lên Hà Nội dấu yêu. Các bà, các chị rộn ràng diện những bộ đồ đẹp nhất, tay ai nấy đều cầm một bó hoa nhỏ, lặng yên đứng chờ bạn bè chụp cho mình bức ảnh thật thơ. Mấy cô bạn thân của tôi cũng thường xuyên như vậy. Những bận hoa sen rồi lại hoa cúc, có khi là rợp sắc cải vàng, cuối năm thì đào hồng khoe nụ. Mùa nào hoa nấy, người sống ở đây cũng đã quen với việc giữ lại chút hương của mùa bằng một bức ảnh đẹp nao lòng.

Dạo có thời gian, tôi thường ghé quán nước trong con ngõ nhỏ của đường Hồ Tùng Mậu, vẫn chọn quán nước cũ, chỗ ngồi cũ, chào bà chủ quán bằng một thứ giọng thân quen. Đưa hai tay nhận lấy một cốc trà đá vàng tươi rồi thản nhiên ngồi thu mình một góc. Bà chủ cầm báo đọc bằng một cặp kính nặng trĩu, tròn xoe. Được một lúc bà đưa tay gỡ xuống rồi quay qua thản nhiên hỏi: “Dạo này lại gầy đi phải không con?”. “Cuộc sống mà u! Con mới nhận thêm việc về làm!”, tôi nhấp một ngụm nước chè và đáp . “Trời sinh voi, trời sinh cỏ, làm thì cũng phải giữ sức khoẻ! Đừng để như mấy thằng trên đài người ta nói hôm trước!”. Tôi không biết người mà bà chủ hàng nước nói đến là ai nhưng cũng cười rồi dạ vâng mà lòng ấm áp.

Ngoài kia, thành phố đông người nhưng sao thanh bình đến thế! Mấy bác xe ôm trống xe ngả mình ngay trên yên, chiếc mũ che mặt cho khỏi chói nắng, tranh thủ chợp mắt vài phút trước khi bắt đầu ngược xuôi trên từng ngóc ngách “kiếm cơm”. Lim dim một chút thế thôi, chứ khi bắt đầu lăn bánh, các anh, các bác sẽ khác ngay. Tôi vẫn còn nhớ bác xe ôm ngay đầu ngõ chỗ trọ, mới chỉ đi xe bác hai lần mà mỗi lần đi qua bác đều gật đầu chào rất thân thiện. Sau rồi cũng có dịp đi thêm vài chuyến, bác thản nhiên hỏi: “Nay con trai đi đâu?”. Thế rồi xe lăn bánh, đoạn đường có mười lăm phút mà tôi như được trải qua cả một hành trình dài của cuộc đời. Ngồi sau yên xe, nghe bác kể chuyện sao mà “cuốn” quá! Nào chuyện nghề, chuyện đời nhưng hấp dẫn tôi nhất chắc có lẽ là những câu chuyện về Hà Nội. Những con phố bác đi qua đẹp làm sao! Hàng cây bằng lăng đường Hoàng Quốc Việt nở tím khi nào, rồi quán ốc của bà cụ đầu ngõ dùng thứ gia vị gì mà dậy hương thơm lắm! Cứ thế bác nói liên tục mà không thấy dừng. Có lẽ bao nhiêu câu chuyện là bấy nhiêu tài sản trân quý của một “người Hà Nội” ao ước được trưng ra cho người nghe không khỏi xuýt xoa! Và bỗng tôi nhận ra mình quả là một kẻ may mắn!

Vỏn vẹn cũng đã mười năm trôi qua, người đi, kẻ lại như dòng nước chầm chậm chảy về phía trước. Tôi cũng đã chuyển mấy lần trọ. Đến đâu tôi cũng gặp được những người lạ rồi trở thành quen. Tất cả họ vô tình hay đã có sẵn mà phảng phất chút gì đó giống nhau quá! Ở đâu cũng có những bà chủ hàng nước hiền hậu, những chú xe ôm niềm nở, những người thuê cùng xóm trọ nghèo nhưng rất đùm bọc nhau. Họ có thể hay không thể sinh ra ở Hà Nội nhưng họ đã sống với tất cả tình yêu chân thành dành cho tất cả những gì thuộc về nơi đây. Biết bao con người, biết bao câu chuyện, biết bao niềm vui, ấy là biết bao thương mến!

Một buổi chiều Hà Nội, giữa thênh thanh gió, giữa neo nẻo lá bay, chậm rãi nhìn, nghe và cảm nhận. Đâu đó sẽ có thứ gì như nắm níu tôi lại, gọi tôi ngồi xuống, đặt vào tay một ly nước thanh mát, gói gém cho từng chút dịu dàng của hoa, của nhạc, của mùa, của cả chính con người và mảnh đất nơi đây./.

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Trần Xuân Trọng. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.
Bài liên quan
  • Hà Nội và những người thầy
    Tôi cùng một số bạn bè đến Thủ đô, dự Lớp bồi dưỡng viết văn Nguyễn Du, do Hội Nhà văn Việt Nam tổ chức. Chiều cuối thu bên Hồ Tây, bốn người không chung giọng nói, cùng nhau nhâm nhi li bia hơi Hà Nội và đĩa mực khô nướng Quảng Bình. Được dịp, chuyện nổ như rang ngô, niềm vui cứ thế thăng hoa, khiến câu chuyện cũng trở nên không đầu không cuối…
(0) Bình luận
  • Hà Nội, mùa loa kèn trở gió
    Có những cuộc trở về không bắt đầu từ ga tàu, sân bay hay một con đường quen cũ, mà bắt đầu từ một mùi hương. Với tôi, đó là hương hoa loa kèn của tháng Tư Hà Nội, thứ hương thanh sạch, mong manh mà bền bỉ, chỉ cần thoảng qua nơi đầu phố cũng đủ làm cả một miền niên thiếu thức dậy trong lòng.
  • Dưới tán phong linh – những mùa xuân tuổi học trò
    Mọi người thường nghĩ rằng hoa đào bừng nở hồng tươi khắp đường phố đã là cảnh xuân đẹp nhất của Hà Nội. Tuy nhiên, khi những tán phong linh bắt đầu ra hoa, người ta mới nhận ra rằng ở Thủ đô vẫn còn một vẻ đẹp khác, tĩnh lặng và đầy chất thơ.
  • Gánh hoa bưởi qua phố
    Chỉ một khoảnh khắc lơ đãng, giữa ồn ào xe cộ của thủ đô, tôi đã chạm vào một khung hình như bước ra từ điện ảnh. Trong nắng ban mai, một gánh hàng hoa đầy ắp hoa bưởi trắng tinh, toả hương thanh tao, chầm chậm xuất hiện giữa góc phố rêu phong, mềm mại như những nét màu nước vừa chạm cọ. Bức tranh ấy khiến một người từng muốn vào Nam lập nghiệp khi ra trường, đã đi chu du khắp mọi nơi như tôi cảm thấy xao xuyến. Tôi nhớ mình đã từng ở Singapore, từng lang thang trong đêm ở Seoul và những lúc quậy phá tưng bừng ở khu phố đêm Bùi Viện tại Sài Gòn, đều cảm thấy ngơ ngác và lạc lõng giữa thành phố náo nhiệt và dường như không bao giờ ngủ ấy.
  • Bánh cuốn, nhịp thở chậm của phố phường
    Mùa hè đến, Hà Nội khoác lên mình vẻ dịu dàng hiếm có. Trời xanh trong, nắng dịu như mật, gió từ hồ Tây thổi qua mái tóc mang theo mùi nước và sương sớm. Không ồn ào, không vội vã, nhịp sống như được đặt về nhịp thở tự nhiên nhất. Từ Trung Quốc, tôi đặt vé máy bay quay trở về thủ đô để tận hưởng những cuộc dạo chơi kết hợp “food tour” đầy thi vị.
  • Mùa hoa ban ở Hà Nội
    Có những thành phố, khi vào xuân bỗng trở nên dịu dàng như một thước phim quay chậm đầy mênh mang. Và Hà Nội là một nơi như thế. Mùa xuân ở Hà Nội không quá ồn ào, phô trương nhưng lại toát lên một vẻ đẹp rất điện ảnh với nắng nhẹ ấm áp trải xuống những đại lộ thẳng tắp, cánh hoa ban trắng khẽ rơi trong gió. Tôi vốn thích hoa ban, luôn có cảm tưởng sắc trắng tinh khôi của loài hoa này dẫu đơn thuần nhưng lại nổi bật trên nền trời xanh nhạt hoà phối cùng sắc xanh non của liễu rủ bên hồ Gươm. Bản thân cứ thế chậm rãi đi dạo dưới ánh nắng dịu dàng trải dài trên mặt nước Hồ Gươm. Trong khoảnh khắc giơ máy ảnh lên, bản thân khẽ khàng nhận ra: hóa ra cảnh sắc như bức hoạ không chỉ tồn tại trong thơ cổ, mà đang hiện hữu ngay trước mắt mình.
  • Dáng hình lịch sử giữa nhịp sống
    Phố Pháo đài Láng thuộc phường Láng, quận Đống Đa, Hà Nội. Giữa nhịp sống ngày càng hiện đại của Thủ đô, nơi đây vẫn giữ cho mình một vẻ riêng rất khó lẫn — vừa mang dáng dấp lịch sử, vừa chan chứa hơi thở đời thường của một vùng đất giàu truyền thống văn hóa.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Người dân “trẩy hội” tại Bảo tàng Hà Nội xem triển lãm Quy hoạch tổng thể Thủ đô tầm nhìn 100 năm
    Hàng ngàn người dân và du khách chiều 29/6 đã đến với Bảo tàng Hà Nội thưởng lãm triển lãm Quy hoạch tổng thể Thủ đô Hà Nội tầm nhìn 100 năm. Đây là sự kiện thuộc khuôn khổ Hội nghị Công bố Quy hoạch tổng thể Thủ đô Hà Nội tầm nhìn 100 năm và xúc tiến đầu tư do UBND Thành phố Hà Nội tổ chức đã thành công tốt đẹp vào sáng cùng ngày.
  • Động lực đột phá mở ra giai đoạn phát triển mới của Thủ đô Hà Nội
    Nhấn mạnh trong bài phát biểu tại Hội nghị công bố quy hoạch tổng thể Thủ đô Hà Nội tầm nhìn 100 năm và xúc tiến đầu tư năm 2026 diễn ra sáng 29/6, Ủy viên Bộ Chính trị - Bí thư Thành ủy Hà Nội Trần Đức Thắng khẳng định: “Động lực đột phá từ thể chế, không gian mới từ quy hoạch sẽ là bệ phóng hiện thực hóa khát vọng xây dựng Thủ đô trở thành nơi hội tụ tri thức và công nghệ. Người dân được sống trong môi trường văn minh, an toàn và hạnh phúc”.
  • Dưới gốc cây thanh trà
    Tháng sáu về mang nắng gió rải đều trên khắp con đường, ngõ xóm, tôi mon men chân trần đi trên đám cỏ non dẫn vào khu vườn kí ức, ở đó, đám cây thanh trà đang rộ, quả vàng chín mọng, căng mình dưới lớp lá xanh đậm. Mùa này là mùa của những dư vị thanh thanh nơi đầu lưỡi, tôi có thể thả mình vào nơi mát mẻ của khu vườn, nghe tiếng ve thao thiết gọi hè. Những quả thanh trà được tưới đẫm nước, lấp lánh vàng, căng mọng, chỉ chờ tay người hái.
  • Huế thu thập hơn 460 mẫu hài cốt liệt sĩ phục vụ giám định ADN
    TP Huế lấy mẫu sinh phẩm tại 11 nghĩa trang liệt sĩ và đã thu thập hơn 460 mẫu hài cốt liệt sĩ phục vụ giám định ADN theo đúng quy trình.
  • Lan tỏa tinh thần thể thao qua Giải chạy Báo Hànộimới mở rộng lần thứ 51 – Vì hòa bình năm 2026
    Năm 2026, Giải chạy Báo Hànộimới mở rộng lần thứ 51 – Vì hòa bình trên địa bàn Hà Nội bước sang một dấu mốc mới khi lần đầu tiên được tổ chức trong bối cảnh thành phố vận hành mô hình chính quyền địa phương hai cấp.
Đừng bỏ lỡ
Hà Nội mến thương
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO