Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Hà Nội mến thương

Trần Xuân Trọng 14:38 09/07/2024

Quê hương là nơi chôn nhau, cắt rốn, là nơi để những đứa con xa quê nhung nhớ mỗi khi có cơn gió hiu hiu thổi qua làm dấy lên cả một bầu trời nhung nhớ. Nhưng có những vùng đất ta sẽ gặp khi bước ra khỏi luỹ tre làng, để rồi khẽ thương từ độ nào không hay. Bởi ở nơi ấy, có những kỷ niệm, có những con người làm ta cảm mến, lưu luyến chẳng nỡ rời xa.

mua-thu-ha-noi-trong-nhung-buc-anh-tho-mong3.jpg
Tất cả họ đều tự nhiên mà toát lên ít nhiều hồn cốt Hà Nội... (ảnh: internet)

Đâu đó đã mười năm, kể từ ngày tôi cùng bố lên nhập học, đằng đẵng từng ấy thời gian, có biết bao cơ duyên gặp gỡ. Dần dà, tôi cũng quen với nếp sống, suy nghĩ của người Hà Nội. Xin đừng nhầm tưởng “người Hà Nội” tôi nói ở đây là người Hà Nội gốc, có ông, cha, tổ tiên sinh sống trên mảnh đất kinh kỳ. “Người Hà Nội” để lại ấn tượng trong tôi là bất cứ ai đang chọn nơi đây là một phần gắn bó. Ấy là chú xe ôm ngày đầu nhập học tôi gặp ở bến xe, là cô hàng nước bố và tôi ngồi chờ trước cổng trường Đại học Sư phạm, ấy là chị gái bán hoa tươi trên chiếc xe đạp cọc cạch nhuốm màu thời gian, là anh chủ quán cà phê nhạc Trịnh trong một con ngõ nhỏ, ấy còn bao nhiêu người nữa… Tất cả họ đều tự nhiên mà toát lên ít nhiều hồn cốt Hà Nội.

“Ở đâu quen đấy”, mẹ tôi đã từng dạy tôi như thế! Sống lâu trên mảnh đất thân yêu này, thẳm sâu từ trong mỗi người đều sẽ tự nhiên mà nảy mầm những tính cách gần giống nhau. Có lẽ, chính nếp thanh lịch, nhẹ nhàng của xứ Tràng An đã gieo vào trong tâm hồn chúng tôi một thứ gì rất trong trẻo. Giữa cái ồn ào, náo nhiệt, bon chen của cuộc sống, chúng tôi vẫn chọn cho mình cách nghỉ ngơi khi rảnh rỗi “rất Hà Nội”. Đó đơn giản chỉ là thói quen uống trà đá vỉa hè, trà chanh cuối ngõ, hay buổi chiều ngắm hoàng hôn hồ Tây. Thi thoảng được ngày rảnh rỗi cả gia đình cùng nhau lên phố, đi dạo một vòng hồ Gươm rồi chọn một quán thật ngon, vừa ăn vừa cười đùa trò chuyện. Đó có thể là đĩa phở cuốn Ngũ Xã, chả cá Lã Vọng, hay đơn giản chỉ là bát phở bò tái lăn hoặc suất bún chả miếng thơm lừng mà chỉ ở tại vài quán quen mới đúng khẩu vị. Một ngày thức dậy đã trở thành nếp đúng như người sinh ra chính gốc ở đất này. Nhưng đừng ai bảo đó là cái cách ăn tập cho cố giống người Hà Nội gốc. Không phải thế đâu! Chỉ đơn giản vì thói quen ấy, món ăn ấy của Hà Nội đã đạt đến độ làm mê mẩn bất cứ ai lỡ trót thử một lần.

Tháng tư, thời tiết giao mùa bất chợt. Xen giữa cái lạnh còn sót lại của mùa xuân là những tia nắng vàng ấm áp, thi thoảng có một cơn gió nhẹ thổi qua như điểm thêm nét yêu kiều cho thành phố. Trên đường, hoa sấu rụng trắng tinh khôi như phủ một lớp vải mỏng lên Hà Nội dấu yêu. Các bà, các chị rộn ràng diện những bộ đồ đẹp nhất, tay ai nấy đều cầm một bó hoa nhỏ, lặng yên đứng chờ bạn bè chụp cho mình bức ảnh thật thơ. Mấy cô bạn thân của tôi cũng thường xuyên như vậy. Những bận hoa sen rồi lại hoa cúc, có khi là rợp sắc cải vàng, cuối năm thì đào hồng khoe nụ. Mùa nào hoa nấy, người sống ở đây cũng đã quen với việc giữ lại chút hương của mùa bằng một bức ảnh đẹp nao lòng.

Dạo có thời gian, tôi thường ghé quán nước trong con ngõ nhỏ của đường Hồ Tùng Mậu, vẫn chọn quán nước cũ, chỗ ngồi cũ, chào bà chủ quán bằng một thứ giọng thân quen. Đưa hai tay nhận lấy một cốc trà đá vàng tươi rồi thản nhiên ngồi thu mình một góc. Bà chủ cầm báo đọc bằng một cặp kính nặng trĩu, tròn xoe. Được một lúc bà đưa tay gỡ xuống rồi quay qua thản nhiên hỏi: “Dạo này lại gầy đi phải không con?”. “Cuộc sống mà u! Con mới nhận thêm việc về làm!”, tôi nhấp một ngụm nước chè và đáp . “Trời sinh voi, trời sinh cỏ, làm thì cũng phải giữ sức khoẻ! Đừng để như mấy thằng trên đài người ta nói hôm trước!”. Tôi không biết người mà bà chủ hàng nước nói đến là ai nhưng cũng cười rồi dạ vâng mà lòng ấm áp.

Ngoài kia, thành phố đông người nhưng sao thanh bình đến thế! Mấy bác xe ôm trống xe ngả mình ngay trên yên, chiếc mũ che mặt cho khỏi chói nắng, tranh thủ chợp mắt vài phút trước khi bắt đầu ngược xuôi trên từng ngóc ngách “kiếm cơm”. Lim dim một chút thế thôi, chứ khi bắt đầu lăn bánh, các anh, các bác sẽ khác ngay. Tôi vẫn còn nhớ bác xe ôm ngay đầu ngõ chỗ trọ, mới chỉ đi xe bác hai lần mà mỗi lần đi qua bác đều gật đầu chào rất thân thiện. Sau rồi cũng có dịp đi thêm vài chuyến, bác thản nhiên hỏi: “Nay con trai đi đâu?”. Thế rồi xe lăn bánh, đoạn đường có mười lăm phút mà tôi như được trải qua cả một hành trình dài của cuộc đời. Ngồi sau yên xe, nghe bác kể chuyện sao mà “cuốn” quá! Nào chuyện nghề, chuyện đời nhưng hấp dẫn tôi nhất chắc có lẽ là những câu chuyện về Hà Nội. Những con phố bác đi qua đẹp làm sao! Hàng cây bằng lăng đường Hoàng Quốc Việt nở tím khi nào, rồi quán ốc của bà cụ đầu ngõ dùng thứ gia vị gì mà dậy hương thơm lắm! Cứ thế bác nói liên tục mà không thấy dừng. Có lẽ bao nhiêu câu chuyện là bấy nhiêu tài sản trân quý của một “người Hà Nội” ao ước được trưng ra cho người nghe không khỏi xuýt xoa! Và bỗng tôi nhận ra mình quả là một kẻ may mắn!

Vỏn vẹn cũng đã mười năm trôi qua, người đi, kẻ lại như dòng nước chầm chậm chảy về phía trước. Tôi cũng đã chuyển mấy lần trọ. Đến đâu tôi cũng gặp được những người lạ rồi trở thành quen. Tất cả họ vô tình hay đã có sẵn mà phảng phất chút gì đó giống nhau quá! Ở đâu cũng có những bà chủ hàng nước hiền hậu, những chú xe ôm niềm nở, những người thuê cùng xóm trọ nghèo nhưng rất đùm bọc nhau. Họ có thể hay không thể sinh ra ở Hà Nội nhưng họ đã sống với tất cả tình yêu chân thành dành cho tất cả những gì thuộc về nơi đây. Biết bao con người, biết bao câu chuyện, biết bao niềm vui, ấy là biết bao thương mến!

Một buổi chiều Hà Nội, giữa thênh thanh gió, giữa neo nẻo lá bay, chậm rãi nhìn, nghe và cảm nhận. Đâu đó sẽ có thứ gì như nắm níu tôi lại, gọi tôi ngồi xuống, đặt vào tay một ly nước thanh mát, gói gém cho từng chút dịu dàng của hoa, của nhạc, của mùa, của cả chính con người và mảnh đất nơi đây./.

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Trần Xuân Trọng. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.
Bài liên quan
  • Hà Nội và những người thầy
    Tôi cùng một số bạn bè đến Thủ đô, dự Lớp bồi dưỡng viết văn Nguyễn Du, do Hội Nhà văn Việt Nam tổ chức. Chiều cuối thu bên Hồ Tây, bốn người không chung giọng nói, cùng nhau nhâm nhi li bia hơi Hà Nội và đĩa mực khô nướng Quảng Bình. Được dịp, chuyện nổ như rang ngô, niềm vui cứ thế thăng hoa, khiến câu chuyện cũng trở nên không đầu không cuối…
(0) Bình luận
  • Mùa thu Hà Nội trong tôi đầy nhung nhớ
    Mùa thu luôn là nguồn cảm hứng bất tận để các nhà thơ họa nên trước mắt người đọc một bức tranh thiên nhiên tuyệt đẹp thông qua ngôn ngữ của thơ ca. Nếu như với nhà thơ Hữu Thỉnh khoảnh khắc "sang thu" đến với thi sĩ thật bất ngờ thông qua mùi thơm nồng nàn của hương ổi: "Bỗng nhận ra hương ổi,...". Thì với Anh Thơ, mùa thu của tác giả lại là: "Gió heo may nổi bờ tre buồn xao xác...", mùa thu của tác giả bắt đầu từ cái se lạnh đặc trưng của làng quê Bắc bộ giản dị, và đầy hấp dẫn.
  • Hà Nội trong tôi những ngày tháng 6
    Tôi trở lại “thăm” Hà Nội vào những ngày giữa tháng 6. Cũng hơn một năm rồi tôi mới có dịp ghé thăm “cố nhân” của mình. Tôi coi Hà Nội như người bạn cũ, bạn tri âm tri kỷ. Bởi vậy, đêm trước khi lên xe xuôi về trái tim của dải đất cong cong hình chữ S xinh đẹp lòng tôi có chút bồi hồi cộng thêm sự háo hức. Lần nào cũng vậy cái cảm xúc ấy vẫn vẹn nguyên như thủa ban đầu đôi khi chẳng gọi được thành tên. Chỉ biết rằng sớm mai thôi tôi và “bạn” sẽ gặp lại với bao điều muốn nói,…
  • Ở phố Khương Trung có mẹ Oanh
    Tôi gặp lại P. trong một quán cà phê nhỏ vào một chiều Hà Nội bảng lảng sương giăng, khi cậu có chuyến công tác từ phương Nam ra. P. là đứa em, cũng là người đã chung lưng đấu cật với tôi suốt sáu năm trời trong một căn gác trọ nằm sâu nơi ngõ ngách Khương Trung. Đã lâu lắm rồi hai đứa mới có dịp ngồi lại, khuấy nhẹ ly cà phê, nhìn dòng người hối hả ngược xuôi qua lớp cửa kính. Giữa những câu chuyện không đầu không cuối về áp lực cơm áo gạo tiền, P. bỗng lặng đi một chút rồi hỏi: “Anh ơi, anh có nhớ mẹ Oan
  • Vui, buồn Hà Nội vẫn bao dung
    Mười năm cho một cuộc tình thì dài, nhưng mười năm với một nơi mình gắn bó như Hà Nội thì lại thấy ngắn ngủi biết bao nhiêu. Với tôi, một thập kỷ trôi qua nhanh như một giấc ngủ trưa, như một cái chợp mắt giữa đêm đông lạnh buốt.
  • Khu lưu niệm Trưởng ban Thường trực Quốc hội Bùi Bằng Đoàn - Nơi lưu giữ ký ức về một nhân cách lớn của Thủ đô Hà Nội
    Những ngày cuối năm 2025, tôi có dịp đến Khu lưu niệm Trưởng ban Thường trực Quốc hội Bùi Bằng Đoàn tại thôn Bặt Chùa, xã Ứng Thiên, thành phố Hà Nội. Giữa cánh đồng rộng mở, trong làn gió nhè nhẹ và sự thanh bình của một miền quê còn đậm nét Bắc Bộ ở phía nam Thủ đô, Khu lưu niệm hiện lên trang nghiêm mà gần gũi. Bước chân tôi chợt chậm lại như đang đi vào một không gian của ký ức, nơi lưu giữ câu chuyện về một nhân cách lớn đã dành trọn cuộc đời phụng sự đất nước và Nhân dân.
  • Thánh đường nghệ thuật giữa Thủ đô
    Giữa lòng Thủ đô, Nhà hát Lớn Hà Nội sừng sững hiện lên như một viên ngọc, khúc xạ, lan tỏa ánh sáng và âm thanh. Kiến trúc của công trình mang vẻ đẹp vượt thời gian và không gian, lộng lẫy đến nao lòng. Ở vị trí đắc địa, ngay đầu phố Tràng Tiền, nơi đồng quy của những con đường đẹp như mơ. Tòa nhà kiêu sa, khoe dáng giữa quảng trường Cách mạng Tháng 8 rộng thênh thênh. Nhìn từ xa, mái vòm vàng óng ánh cùng những mảng tường màu sơn vàng nhạt, Nhà hát Lớn làm tôi liên tưởng đến một bông hoa cúc vàng đang từ từ hé mở, lặng lẽ tỏa hương nghệ thuật và tình yêu bất tận với Hà Nội và cả nước.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Văn học với sứ mệnh bồi đắp hệ giá trị văn hóa và con người Hà Nội
    Văn học không chỉ phản ánh hiện thực mà còn góp phần lưu giữ ký ức dân tộc, kiến tạo hệ giá trị văn hóa và bồi đắp nhân cách con người. Trong bối cảnh đất nước và Thủ đô Hà Nội bước vào giai đoạn phát triển mới, sứ mệnh ấy càng trở nên quan trọng, đòi hỏi văn học tiếp tục đồng hành cùng đời sống, phát huy sức mạnh mềm của văn hóa và góp phần xây dựng hình ảnh người Hà Nội thanh lịch, văn minh trên nền tảng truyền thống và tinh thần sáng tạo.
  • Chương trình “Khúc quân hành” 2026: Hành trình một thập kỷ nghĩa tình tri ân
    Sáng 18/7, đoàn công tác Chương trình "Khúc quân hành” lần thứ X - năm 2026 do Tạp chí Người Hà Nội tổ chức nhân kỷ niệm 79 năm Ngày Thương binh - Liệt sĩ (27/7/1947 - 27/7/2026); hướng tới kỷ niệm 80 năm Ngày Toàn quốc kháng chiến (19/12/1946 - 19/12/2026) đã đến viếng, dâng hoa, dâng hương tri ân các anh hùng, liệt sĩ tại Nghĩa trang Liệt sĩ xã Đông Khê (Cao Bằng). Mở đầu chuỗi hoạt động, tại xã Đông Khê đoàn đã trao 150 suất quà tặng các thương binh, bệnh binh, gia đình chính sách.
  • [Podcast] Truyện ngắn: Phía sau bước chân người lên đường
    Sinh trưởng ở xứ Đoài mây trắng, từng làm việc ở Sở Văn hóa - Thông tin Hà Tây, (nay là Hà Nội), Phan Quế - hội viên Hội Nhà văn Việt Nam, hội viên Hội Nhà văn Hà Nội đến với thơ từ buổi đầu sáng tác và ông cũng được bạn đọc biết đến khá sớm. Tuy nhiều năm qua Phan Quế dành thời gian và tâm sức nhiều cho tiểu thuyết, nhưng thơ đối với ông vẫn là nỗi niềm canh cánh trong lòng.
  • Vì sao The IELTS Workshop được hàng ngàn học viên lựa chọn để chinh phục IELTS?
    The IELTS Workshop được hàng ngàn học viên lựa để chinh phục IELTS là bởi đội ngũ giảng viên sở hữu khả năng ngoại ngữ xuất sắc, kỹ năng sư phạm giỏi.
  • Bệnh viện Tim Hà Nội: Dâng hương tưởng niệm các Anh hùng liệt sĩ tại Nghĩa trang Liệt sĩ Quốc gia Vị Xuyên
    Hướng tới kỷ niệm 79 năm Ngày Thương binh - Liệt sĩ (27/7/1947 – 27/7/2026), mới đây, trong khuôn khổ chuyến công tác khám bệnh, tư vấn sức khỏe và trao quà cho các cựu chiến binh, người có công với cách mạng tại tỉnh Tuyên Quang, PGS.TS.BS Nguyễn Sinh Hiền - Giám đốc Bệnh viện Tim Hà Nội cùng đoàn công tác của Bệnh viện đã đến dâng hương, tưởng niệm các Anh hùng liệt sĩ tại Nghĩa trang Liệt sĩ Quốc gia Vị Xuyên (tỉnh Tuyên Quang).
Đừng bỏ lỡ
  • Đưa Làng Văn hóa - Du lịch các dân tộc Việt Nam trở thành biểu tượng hội tụ bản sắc văn hóa dân tộc
    Việc Làng Văn hóa - Du lịch các dân tộc Việt Nam được chuyển giao về thành phố Hà Nội quản lý không chỉ mở ra một giai đoạn phát triển mới đối với thiết chế văn hóa đặc biệt này mà còn tạo thêm động lực để Thủ đô hiện thực hóa mục tiêu đưa văn hóa trở thành nguồn lực phát triển. Đó là định hướng được nhấn mạnh trong Thông báo số 573-TB/TU ngày 16/7/2026 của Văn phòng Thành ủy về kết luận của đồng chí Trần Đức Thắng, Ủy viên Bộ Chính trị, Bí thư Thành ủy tại buổi làm việc với Làng Văn hóa - Du lịch các dân tộc Việt Nam.
  • Khởi động Cuộc thi sáng tác Ca khúc và Logo về phường Mường Thanh năm 2026
    Ban tổ chức mong muốn thu hút, khuyến khích đội ngũ nhạc sĩ, họa sĩ chuyên nghiệp lẫn không chuyên trên toàn quốc đóng góp tài năng, trí tuệ. Từ đó, địa phương sẽ lựa chọn được một biểu trưng chính thức cùng những ca khúc tiêu biểu mang tính khái quát cao, phản ánh chân thực bản sắc độc đáo và dòng chảy phát triển của phường.
  • Bảo tồn và phát huy giá trị di sản văn hóa: Kinh nghiệm quốc tế và thực tiễn Việt Nam
    Các nhà khoa học, chuyên gia và nhà quản lý... trao đổi, chia sẻ kinh nghiệm cùng các giải pháp bảo tồn và phát huy giá trị di sản văn hóa tại TP Huế.
  • Hà Nội hỗ trợ mức cao cho các câu lạc bộ và nhóm thực hành di sản văn hóa phi vật thể
    Theo nghị quyết mới được thông qua, phạm vi và đối tượng áp dụng được điều chỉnh hướng tới các chủ thể di sản văn hóa phi vật thể trên địa bàn thành phố, bao gồm Nghệ nhân nhân dân, Nghệ nhân ưu tú, các câu lạc bộ, nhóm thực hành, nghệ nhân và người thực hành di sản. Đáng chú ý, Hà Nội quyết định giữ nguyên mức hỗ trợ rất cao cho các câu lạc bộ và nhóm thực hành di sản văn hóa phi vật thể.
  • Đánh thức bảo tàng bằng ứng dụng nghệ thuật liên ngành
    Hệ thống bảo tàng đang đứng trước những yêu cầu thay đổi theo hướng đa dạng, linh hoạt và hấp dẫn hơn trong cách tổ chức trưng bày nhằm thu hút du khách. Theo đó, bên cạnh các tư liệu, hiện vật, sự kết hợp giữa công nghệ, nghệ thuật sắp đặt và các yếu tố liên ngành đóng vai trò quan trọng, mang đến cho khách tham quan một hành trình thấu hiểu quá khứ theo nhiều cách khác nhau.
  • Kiêng kỵ thần linh ở thôn Lặt, xã Ba Vì
    Vào thế kỷ XVI, vùng đất dưới chân núi Tản, ven sông Đà còn hoang vu. Một số người Mường Bi, Mường Thàng từ Thanh Hóa tìm đến nơi đây sinh cơ lập nghiệp. Cụ Nguyễn Trung Hành là người đầu tiên đến khai phá vùng đất mới. Ban đầu, người dân chặt tre nứa trong rừng, rồi chẻ lạt và chở bằng thuyền đi bán khắp nơi.
  • Mùa thu Hà Nội trong tôi đầy nhung nhớ
    Mùa thu luôn là nguồn cảm hứng bất tận để các nhà thơ họa nên trước mắt người đọc một bức tranh thiên nhiên tuyệt đẹp thông qua ngôn ngữ của thơ ca. Nếu như với nhà thơ Hữu Thỉnh khoảnh khắc "sang thu" đến với thi sĩ thật bất ngờ thông qua mùi thơm nồng nàn của hương ổi: "Bỗng nhận ra hương ổi,...". Thì với Anh Thơ, mùa thu của tác giả lại là: "Gió heo may nổi bờ tre buồn xao xác...", mùa thu của tác giả bắt đầu từ cái se lạnh đặc trưng của làng quê Bắc bộ giản dị, và đầy hấp dẫn.
  • Đổi pin một phút, chạy cả trăm cây số: VinFast Viper đúng chất xe điện cho dân phượt
    Hình ảnh xe máy điện lướt đi nhẹ nhàng trên phố đã trở nên quen thuộc. Với VinFast Viper, xe máy điện còn cho thấy khả năng vận hành mạnh mẽ, đáp ứng những chuyến đi xa hàng trăm kilômet qua nhiều dạng địa hình.
  • VinFast hợp tác với các Đại học, trường Đại học: Giải bài toàn "chất và lượng" của ngành ô tô Việt về nhân sự
    Bằng việc chuẩn hóa chất lượng thế hệ kỹ sư “từ gốc”, VinFast không chỉ tạo lợi thế cạnh tranh khác biệt trên thị trường, mà còn góp phần nâng cao tiêu chuẩn nhân sự cho ngành công nghiệp ô tô điện Việt.
  • "Khúc quân hành" lần thứ X năm 2026: Viết tiếp hành trình đền ơn đáp nghĩa tại Thủ đô Hà Nội
    Kỷ niệm 79 năm Ngày Thương binh - Liệt sĩ (27/7/1947 - 27/7/2026), hướng tới kỷ niệm 80 năm Ngày Toàn quốc kháng chiến (19/12/1946 - 19/12/2026), trong hai ngày 20 - 21/7, Ban tổ chức Chương trình Khúc quân hành lần thứ X năm 2026 do Tạp chí Người Hà Nội tổ chức đã đến dâng hương tại Phù điêu “Hà Nội - Mùa đông 1946”, thăm hỏi và tặng quà 3 cán bộ lão thành có công với cách mạng hiện sinh sống trên địa bàn 3 phường: Ba Đình, Hoàn Kiếm và phường Láng (TP Hà Nội).
Hà Nội mến thương
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO