Lý luận - phê bình

Triết lý sống đầy nhân văn trong bài thơ “Lời của cây”

Lời bình của Hà Vinh Tâm 09:34 30/12/2023

Từ hồi còn nhỏ, khi nghe mẹ đọc và ngâm bài “Thăm lúa” của nhà thơ Trần Hữu Thung, tôi đã bị cuốn hút bởi âm điệu và ngôn từ đậm chất Nghệ tỏa ra từ bài thơ. Và cũng chẳng hiểu vì sao từ đó trên nẻo đường đi học băng qua bờ đê, tôi lại vừa ngắm nhìn cánh đồng trĩu mẩy bông lúa vàng vừa nhảy chân sáo vừa hát véo von: “Mặt trời càng lên tỏ/ Bông lúa chín thêm vàng/ Sương treo đầu ngọn gió/ Sương lại càng long lanh./ Bay vút tận trời xanh/ Chiền chiện cao cùng hót/ Tiếng chim nghe thánh thót/ Văng vẳng khắp cánh đồng”.

Khi đang là hạt
Cầm trong tay mình
Chưa gieo xuống đất
Hạt nằm lặng thinh.
Khi hạt nảy mầm
Nhú lên giọt sữa
Mầm đã thì thầm
Ghé tai nghe rõ.
Mầm tròn nằm giữa
Vỏ hạt làm nôi
Nghe bàn tay vỗ
Nghe tiếng ru hời.
Mầm kiêng gió bắc
Kiêng nhất mưa giông
Nghe mầm mở mắt
Đón tia nắng hồng.
Khi cây đã thành
Nở vài lá bé
Là nghe màu xanh
Bắt đầu bập bẹ.
Rằng các bạn ơi
Cây chính là tôi
Nay mai sẽ lớn
Góp xanh đất trời

Trần Hữu Thung

Từ hồi còn nhỏ, khi nghe mẹ đọc và ngâm bài “Thăm lúa” của nhà thơ Trần Hữu Thung, tôi đã bị cuốn hút bởi âm điệu và ngôn từ đậm chất Nghệ tỏa ra từ bài thơ. Và cũng chẳng hiểu vì sao từ đó trên nẻo đường đi học băng qua bờ đê, tôi lại vừa ngắm nhìn cánh đồng trĩu mẩy bông lúa vàng vừa nhảy chân sáo vừa hát véo von: Mặt trời càng lên tỏ/ Bông lúa chín thêm vàng/ Sương treo đầu ngọn gió/ Sương lại càng long lanh./ Bay vút tận trời xanh/ Chiền chiện cao cùng hót/ Tiếng chim nghe thánh thót/ Văng vẳng khắp cánh đồng”. Cứ thế, những âm thanh ấy như khúc ca vui nhộn, trong trẻo, thân thương bao bọc cả con đường đi học suốt năm tháng tuổi thơ tôi. Phải chăng cái chân chất, mộc mạc, dân dã, trìu mến ấy là chất men cuốn hút những vần thơ của Trần Hữu Thung?

loi-cua-cay.jpg

Nhà thơ Trần Hữu Thung (1923 - 1999), quê ở Diễn Minh, Diễn Châu, Nghệ An, ông xuất thân trong một gia đình nông dân. Nét chung trong sáng tác của Trần Hữu Thung là phong cách của một nhà thơ dân gian. Bởi thế, Bùi Hiển gọi Trần Hữu Thung là “nhà thơ nông dân”.

Bài thơ “Lời của cây” chứa đựng nhiều triết lý nhân sinh sâu sắc và đầy nhân văn được gói gọn trong sáu khổ thơ viết theo thể thơ bốn chữ nhỏ nhắn, xinh xắn. Mỗi khổ thơ là mỗi bước sinh trưởng của mầm cây. Kết cấu bài thơ có thể chia làm hai phần: Phần một gồm năm khổ thơ đầu thể hiện quá trình lớn lên của hạt mầm và tình cảm của tác giả dành cho cây; Phần hai gồm khổ cuối là lời giới thiệu của cây về sự xuất hiện của chính mình. “Lời của cây” vì vậy tạo nên sự đa thanh giọng điệu của chủ thể nhân vật trữ tình với sự đan xen của các phương thức biểu đạt như: biểu cảm, tự sự, miêu tả.

Nhan đề bài thơ “Lời của cây” đã góp phần giúp độc giả hình dung được chủ đề chính của bài thơ là xoay quanh quá trình ra đời và lớn lên của mầm cây. Điều đặc biệt là tác giả đã nâng hình tượng cây lên thành chủ thể của lời nói để giao tiếp, biểu lộ chính mình. Từ đó, tác giả không chỉ thể hiện tình yêu thương, trân trọng đối với những mầm xanh thiên nhiên bé nhỏ mà còn gửi gắm thông điệp hãy lắng nghe những nhịp đập sự sống xung quanh, lắng nghe tiếng nói kì diệu của thiên nhiên dù đó chỉ là cỏ cây, là những mầm sống mới phôi thai. Qua đó, ta nhận ra quan niệm sống, một triết lý sống nhân văn của nhà thơ: mỗi con người, sự vật, dù là nhỏ bé đều có một đời sống riêng góp phần tạo nên sự sống, tạo nên những giá trị riêng trên Trái đất này.

Ở phần một, tác giả đã miêu tả quá trình lớn lên của hạt mầm. Từ khi đang là hạt: “cầm trong tay”, “hạt nằm”, “lặng thinh”,… Lúc này, hạt cây đang nằm trong tay tác giả vẫn chưa gieo xuống đất, chưa có sự sống nên hạt vẫn “nằm lặng thinh”. Với cách nhân hóa độc đáo, qua cái dáng “nằm lặng thinh” của hạt gợi cho ta bao suy ngẫm. Phải chăng đó là sự “lặng thinh” của một sự sống đang ấp ủ, của một thái độ sống “biết mình” rất nhẫn nại, bình tâm trước cuộc đời để lắng nghe xung quanh và tự làm đầy giá trị cho chính mình? Khi hạt nảy mầm: “nhú lên giọt sữa”, “thì thầm”, “nghe rõ”… Nhiều động từ được sử dụng liên tiếp gợi hình ảnh khi hạt được gieo xuống đất, được ủ ấm, tưới tẩm… Hạt đã tự tách vỏ bằng chính nội lực, chính sự sống bừng dậy bên trong để hiển lộ và thể hiện sự hiện diện của mình trên mặt đất với những sự tinh hoa nhất của mình là “giọt sữa”. Đó là một hình ảnh ẩn dụ gợi tả rõ nét màu sắc tinh khiết nhưng hết sức sinh động, sự khởi đầu căng tràn nhựa sống của hạt mầm bé xíu.

Dáng điệu của chủ thể trữ tình là “lắng tai nghe rõ” giúp ta hình dung được tâm thái của một con người bình tâm trong một không gian yên bình, trong lành đang chăm chú quan sát và cả “lắng nghe” với sự yêu thương, nâng niu sự chuyển đổi hết sức tế vi, thiêng liêng của hạt mầm, nghe được cả sự sống đang “thì thầm” với trời đất. Hạt bắt đầu lớn lên: “Mầm tròn nằm giữa/ Vỏ hạt làm nôi/ Nghe bàn tay vỗ/ Nghe tiếng ru hời”. Một loạt từ ngữ gợi hình, gợi cảm được tác giả sử dụng một cách khéo léo tự nhiên cùng với biện pháp nhân hóa đã khiến ta cuốn theo sự liên tưởng, tưởng tượng của tác giả. Hình ảnh hạt mầm như một em bé ngoan ngoãn đang nằm yên lành, căng tròn giấc ngủ trong nôi, trong tiếng ru hời và bàn tay vỗ về, yêu thương của người mẹ hiền thiên nhiên. Phải chăng thiên nhiên cũng thật kỳ diệu với nhiều bài học quý giá về tình yêu thương, về sự nâng đỡ, về tinh thần trách nhiệm của người đi trước với những sự sống non nớt đang hình thành, phát triển kế sau?

loi-cua-cay-1.jpg

Những dòng thơ tiếp theo, tác giả gợi liên tưởng về sự lớn lên của hạt như một em bé đang được bà mẹ thiên nhiên che chở, kiêng cữ trước những tác động bất lợi của ngoại cảnh xung quanh: “Mầm kiêng gió bắc/ Kiêng nhất mưa giông”. Đến một ngày hạt mầm bé nhỏ ấy thức giấc như em bé mở mắt nhìn ra thế giới tươi đẹp thật đáng yêu: “Nghe mầm mở mắt/ Đón tia nắng hồng”. Sự cảm nhận của tác giả tập trung ở một chữ “nghe” thật tinh tế! Nghe cả “mầm mở mắt” chứ không phải là nhìn thấy mầm “mở mắt”. Đó là sự quan sát tập trung đến mức tuyệt đối không chỉ là nhìn bằng mắt mà còn “lắng nghe” bằng cả thân tâm mình, nhận ra sự biến chuyển, sự reo vui lớn dậy của mầm cây, sự cựa quậy bừng lên của sự sống để tiếp nhận những trong lành, tươi mới, hồ hởi, rạng rỡ, ấm áp của tia nắng hồng ban mai. Phải chăng đây chính là “nhìn trong hay biết”?

Đến khổ thơ thứ tư, ta bắt gặp hình ảnh mầm cây đã lớn thêm một chút, đã tạo nên hình hài một cái cây với vài ba chiếc lá xanh non bé nhỏ, nhà thơ đã lắng nghe được tiếng “bập bẹ” từ lá. Đến lúc này hình ảnh đã chuyển đổi thành âm thanh rõ nét với từ láy tượng thanh “bập bẹ” đặt trong phép nhân hóa khiến ta liên tưởng đến giai đoạn tập nói của trẻ lên ba. Đây là lúc mầm giao tiếp, khẳng định mình giữa đất trời bằng chính màu xanh đang lớn dần. Thật lạ, câu thơ khiến ta hình dung cả sự lớn dậy của sắc xanh - màu sắc khẳng định sự trưởng thành, tính tự chủ, tự lập của mầm cây.

Đến phần hai, hình ảnh cây tự giới thiệu về sự xuất hiện của chính mình. Mầm cây đã tự cất thành tiếng nói riêng khẳng định sự tồn tại và ý nghĩa, giá trị của mình giữa đất trời một cách kiêu hãnh, tự tin: “Rằng các bạn ơi/ Cây chính là tôi/ Nay mai sẽ lớn/ Góp xanh đất trời”. Dòng thơ “Rằng các bạn ơi” ngắt nhịp 1/3 như lời gọi, lời nhắn nhủ đầy yêu thương, thân thiết thể hiện khao khát muốn được giao cảm, chia sẻ với con người của cây xanh. Tác giả dường như hòa mình vào cây, nhập thân vào câu để nhắn gửi đến chúng ta thông điệp: mỗi sự vật trên thế giới này tồn tại đều góp phần làm nên sự sống của đất trời, của vũ trụ.

Bài thơ “Lời của cây” với những vần thơ hồn nhiên, mộc mạc, giản dị; hình ảnh thơ gần gũi, giản dị, giàu sức gợi cùng với những biện pháp tu từ: nhân hóa, điệp ngữ, ẩn dụ và việc sử dụng thể thơ bốn chữ đã thể hiện một cách sinh động quá trình hạt mầm phát triển thành cây xanh. Đằng sau những vần thơ ấy, ta nhận ra được một tấm lòng yêu quý, trân trọng nâng niu thiên nhiên, sự sống; một tâm hồn tinh tế, nhạy cảm và sâu sắc của nhà thơ trước thiên nhiên và cuộc đời.

Quá trình lớn lên, trưởng thành của mầm cây bé nhỏ đã cho ta bài học về sự khiêm tốn, học hỏi, sự vươn lên không ngừng; bài học về sự tiếp nhận những giá trị tích cực của cuộc đời, sự mạnh mẽ vượt lên nghịch cảnh để khẳng định chính mình; bài học về sự “nhìn trong hay biết”, “nghe trong hay biết”, hiểu rõ về chính mình, về giá trị, ý nghĩa của mình trong cuộc đời. Lớn hơn cả là bài học về tình yêu thiên nhiên, bảo vệ thiên nhiên, đặc biệt là bài học về sự trân trọng, nâng niu sự sống bé nhỏ xung quanh chúng ta, về sự lắng nghe thiên nhiên và lòng mình. Bài thơ có giá trị thức tỉnh thái độ sống cho mỗi người trong cuộc đời này./.

Bài liên quan
(0) Bình luận
  • Thơ về người lính: Khi quá khứ và hiện tại cùng soi bóng
    Lịch sử là một chuỗi ký ức. Nói như nhà văn Pháp Marcel Proust, ký ức chính là con đường dẫn đến quá khứ, giúp con người nhận diện cội nguồn, “Đi tìm thời gian đã mất”. Trong tâm thức mỗi người Việt Nam, ký ức về những năm tháng đấu tranh giành độc lập, bảo vệ chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ là ký ức không thể phai nhòa. Đó không chỉ là ký ức của những cá nhân mà là ký ức chung của cả cộng đồng, dân tộc.
  • Nhà báo, nhà thơ Vương Tâm với “Nhịp phố bốn mùa hoa”
    Tiếp nối mạch sách viết về Hà Nội như “Những nhịp cầu mùa thu” - trường ca viết về cầu Long Biên (NXB Quân đội nhân dân, 2009); “Cây đa Bác Hồ với muôn nẻo đường xuân” (NXB Văn học, 2017); “Vui nhất có chợ Đồng Xuân” (NXB Văn học, 2022); “Phố thời gian và ô cửa gió” (NXB Văn học, 2025)… mới đây, nhà thơ, nhà báo Vương Tâm tiếp tục ra mắt bạn đọc tập bút ký “Nhịp phố bốn mùa hoa” (NXB Hà Nội, 2026). Trong cuốn sách này, tác giả tập trung khắc họa những đường phố Hà Nội xưa và nay, đặc biệt là những phố cổ mang tên “Hàng” gắn với lịch sử, văn hóa và hồn cốt của Thăng Long - Kẻ Chợ.
  • Bản sắc thiên nhiên và ký ức quê hương trong thơ Đinh Xuân Trường
    Trong đời sống thơ Việt hôm nay, nơi nhiều tìm tòi hình thức, đổi mới diễn ngôn, những tiếng thơ đi từ mạch đất, từ đời sống bình dị lại có sức lay động lạ lùng, và tập thơ “Một phần mười giây” (NXB Hội Nhà văn, 2025) của tác giả Đinh Xuân Trường là một tập thơ như thế.
  • Đời sông, đời người đều chảy ra biển lớn thế gian!
    Bắt đầu từ thời hiện tại ngược về quá khứ kể về những biến thiên lịch sử một ngôi làng trong khoảng nửa thế kỷ gắn liền với quãng đời của nhân vật chính (Măng). Khép lại câu chuyện là sự quay về thời hiện tại để ngỏ số phận nhân vật dành cho bạn đọc phân tích, dự đoán, kết luận.
  • Đường đi nước bước của một thể loại văn học
    Nhà văn Việt Nam thời hiện đại (từ đầu thế kỷ XX) đa số yêu thích và trung thành với quan điểm “Hiện thực chủ nghĩa” như một trào lưu/ khuynh hướng/ phương pháp nghệ thuật ưu việt (với nguyên tắc: tác phẩm miêu tả đời sống như hình thức vốn có của nó).
  • Chỉ một giây lắng lòng là đủ
    Mỗi người yêu thơ, làm thơ hay đọc thơ đều có một định nghĩa riêng về thơ và cái hay của thơ. Nhưng tôi tin, không một định nghĩa hay khái niệm nào về thơ có thể đạt tới sự toàn bích, bất kể người đưa ra là ai. Bởi nếu có, thơ sẽ không còn mờ ảo như chính bản chất của nó, không còn khoảng dư để người đọc bước vào và tự cảm.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Phát huy vai trò của văn nghệ sĩ Thủ đô: Khơi dậy nguồn lực sáng tạo cho phát triển công nghiệp văn hóa
    Trong nền kinh tế sáng tạo, tài năng và sức sáng tạo của con người chính là nguồn vốn quan trọng nhất. Đối với Hà Nội, đội ngũ văn nghệ sĩ không chỉ góp phần gìn giữ bản sắc văn hóa mà còn giữ vai trò trung tâm trong quá trình hình thành các sản phẩm công nghiệp văn hóa có giá trị. Khơi dậy, phát huy và tạo điều kiện để nguồn lực sáng tạo ấy phát triển sẽ là “chìa khóa” để Hà Nội khai thác hiệu quả tiềm năng văn hóa, nâng cao năng lực cạnh tranh và khẳng định vị thế của một trung tâm sáng tạo trong kỷ nguyên mới.
  • Khơi nguồn sáng tạo của văn nghệ sĩ, trí thức, nghệ nhân, chung sức phát triển Thủ đô Hà Nội
    Chiều 29/7, Thành ủy Hà Nội tổ chức gặp mặt đại biểu văn nghệ sĩ, trí thức, nghệ nhân tiêu biểu trên địa bàn thành phố. Đây là dịp để lãnh đạo thành phố lắng nghe những hiến kế về phát triển khoa học công nghệ, đổi mới sáng tạo, công nghiệp văn hóa và phát huy nguồn lực con người, góp phần tạo động lực mới cho sự phát triển nhanh, bền vững của Thủ đô.
  • Tạo dựng bản sắc kiến trúc Hà Nội: Giữ hồn cốt Thủ đô, kiến tạo diện mạo cho tương lai
    Kiến trúc không chỉ định hình diện mạo đô thị mà còn lưu giữ ký ức, phản ánh bản sắc văn hóa và trình độ phát triển của mỗi thời đại. Đối với Hà Nội - thành phố ngàn năm văn hiến, việc kiến tạo những công trình mới hài hòa với không gian lịch sử, đồng thời phát huy vai trò của đội ngũ kiến trúc sư trong bảo tồn và sáng tạo, là yêu cầu quan trọng để xây dựng Thủ đô "Văn hiến - Văn minh - Hiện đại", đáp ứng yêu cầu phát triển trong thời kỳ mới.
  • Phường Cửa Nam tiên phong bứt phá kinh tế số: phiên megalive quảng bá di sản – động lực đúc thúc tăng trưởng kinh tế 2 con số
    Trong bối cảnh chuyển đổi số đang trở thành động lực then chốt cho sự phát triển toàn diện của Thủ đô, UBND phường Cửa Nam đã khẳng định bước đi tiên phong đầy sáng tạo khi tổ chức phiên livestream đặc biệt với chủ đề: “MEGALIVE - Phường Cửa Nam – Khám phá di sản, kết nối văn hóa”. Sự kiện diễn ra ngày 31/7 do phường Cửa Nam tổ chức đã thu hút sự quan tâm đông đảo của hàng ngàn cán bộ, đảng viên, người dân trên kênh TikTok chính thức của UBND phường Cửa Nam và các kênh của đơn vị đồng hành.
  • Bamboo Mely chính thức ra mắt: Khẳng định bước tiến mới của thương hiệu Việt
    Vừa qua, Công ty Tre Việt ra mắt sản phẩm Bamboo Mely với chủ đề "Vươn Mình Tỏa Sáng". Sự kiện không chỉ đánh dấu sự xuất hiện của dòng sản phẩm mới mà còn khẳng định chiến lược phát triển dài hạn của Tre Việt trên hành trình xây dựng một thương hiệu bỉm Việt chất lượng cao dành cho người tiêu dùng Việt Nam.
Đừng bỏ lỡ
Triết lý sống đầy nhân văn trong bài thơ “Lời của cây”
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO