Lý luận - phê bình

Nguyễn Chính và những trăn trở “nắng đã qua thu”

Nhà thơ Quang Hà 08:06 26/05/2025

“Nắng đã qua thu” là tập thơ thứ 10 của nhà thơ Nguyễn Chính - hội viên Hội Nhà văn Hà Nội, được Nhà xuất bản Hội Nhà văn ấn hành đầu năm 2025, với lời giới thiệu trang trọng, hấp dẫn của nhà thơ Đặng Huy Giang.

nang-da-qua-thu.jpg

Tập thơ gồm 2 phần “Con đường” (36 bài) và “Dòng sông” (35 bài) được kết nối chặt chẽ, tạo nên sự tác động qua lại, bổ sung và nâng đỡ nhau trong mạch cảm xúc và tư tưởng xuyên suốt. Trải dài 71 bài thơ là một Nguyễn Chính thi nhân nổi bật với những trăn trở tâm cảm không thể kìm nén của một cựu chiến binh từng trải cuộc đời quân ngũ, gợi cho người đọc những liên tưởng và suy cảm sâu lắng. Đó là những trăn trở về tình người và tình yêu quê hương, đất nước, về giá trị văn hóa và giá trị người cần nâng niu trân trọng giữ gìn và bảo trì trước những đổi thay của thời cuộc khi dân tộc ta bước vào thời kỳ hội nhập.

Một chiều cuối năm 2023, trong tiết trời giá lạnh, sau khi pha ấm trà hoa cúc “Nước một màu óng ánh như tơ”, trong “Dìu dịu một giấc mơ hoa”, Nguyễn Chính bỗng nghe văng vẳng bên tai tiếng “cúc gọi/ vỡ oà/ thu xưa”. Đó là tiếng gọi của “Nguyên hoa” - nguyên hồn hoa cúc, cũng là tiếng gọi của hồn thu đọng lắng trong tâm thức của thi nhân đa cảm đa tình. Cảm thức mùa thu ấy đã mang đến cho Nguyễn Chính một ý thơ đầy ý vị, để rồi một năm sau, mùa thu 2024, bài thơ “Thu qua” ra đời:

Thu qua đã quá nửa rồi
Phau phau tóc bạc thương hồi tóc xanh

Tóc xanh… lại thấy thương anh
Còn đâu cái thuở yến oanh bên đình

Con tim đập bất thình lình
Lá vàng xào xạc thương mình như cây.

Từ “Nguyên hoa” tiếng gọi lay thức tâm hồn của cúc, đến “Thu qua” với “Phau phau tóc bạc thương hồi tóc xanh” và “Còn đâu cái thuở yến oanh bên đình”, là sự vận động nối tiếp của tâm thức, tâm cảm, tâm tình để thấu nhận “Lá vàng xào xạc thương mình như cây”.

Phải chăng cái nỗi “thương mình như cây” ấy đã khởi phát trong tâm hồn nhà thơ những trăn trở khôn nguôi về cuộc đời, rộng hơn là về cõi người, những cái trôi qua, vụt biến, tưởng như không thể níu giữ? Tôi đồ rằng, “Nắng đã qua thu” của Nguyễn Chính là sự trăn trở của ông về cái nắng đó. Lẽ nào cái nắng trong sáng, dịu dàng, thuần khiết “Sáng mát trong như sáng năm xưa/ Gió thổi mùa thu hương cốm mới” (Nguyễn Đình Thi), lại có thể dễ dàng bị thời gian phũ phàng bào mòn và mai một trong lòng người?

Muốn giữ lại cái nắng thu đó, con người cần một điểm tựa xác định, một điểm trụ vững vàng, chứ không thể ở trong trạng thái “bồng bềnh”, “bông bênh” không có chỗ để bấu víu: “Lẫn vào mây trắng bồng bềnh/ Bồng bềnh lại thấy bông bênh đêm ngày/ Vội vàng dang rộng hai tay/ Nào đâu trời đất? Vẫn mây bồng bềnh!”. Và cũng không khác gì con người ở trạng thái: “Chơi vơi/ hứng/ hạt/ mưa rơi”, trong hoàn cảnh “Giọt gianh/ nào thấy/ giữa trời/ xòe tay”, thì chắc chắn sẽ “Nắm sao/ được/ hạt/ mưa bay”, tất yếu dẫn đến kết cục là “Cứ tan/ tác/ vỡ / những ngày/ đã qua”. Đây là trăn trở tích cực gợi mở cho người đương thời và thế hệ mai sau làm thế nào để cái nắng thu ấy, để “những ngày đã qua” một quá vãng hào hùng và bi tráng ấy tồn tại trong kho báu tinh thần dân tộc, không bị “vỡ” và “tan tác” như “hạt mưa bay” giữa trời.

“Xuân trên cao tốc” là nỗi lòng Nguyễn Chính với câu kết mở ra một trường cảm xúc đầy ấn tượng:

Nỗi lòng ai đấy mấy mươi năm
Còn được gặp nhau lính Trường Sơn
Ba lô, cây gậy thêm thương nhớ
Nước bốn ngàn năm trên đôi chân.

Đó là đôi chân Phù Đổng, đôi chân Hai Bà Trưng, đôi chân “Khi Nguyễn Huệ cưỡi voi vào Cửa Bắc/ Hưng Đạo Vương dìm quân Nguyên trên sóng Bạch Đằng - Chế Lan Viên” và đôi chân anh Giải phóng quân trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước “Anh đi xuôi ngược tung hoành/ Bước dài như gió lay thành chuyển non - Tố Hữu”. Nguyễn Chính trăn trở về đôi chân ấy, đôi chân vạn dặm “chân cứng đá mềm” lập nên biết bao kỳ tích trong lịch sử bốn ngàn năm dựng nước và giữ nước của dân tộc liệu sẽ tiếp tục được giữ vững và phát triển lên tầm cao mới như thế nào trong thời đại mới, giữa một thế giới đầy biến động và bất trắc khôn lường. “Nước bốn ngàn năm trên đôi chân” vừa là sự khẳng định đối với quá khứ, vừa là một đòi hỏi đối với tương lai, đồng thời cũng là mong muốn và hy vọng của các thế hệ đi trước dành cho các thế hệ đến sau.

Trong “Chiến tranh chưa phai”, Nguyễn Chính như nhập thân vào “áo màu cỏ úa” của “Người đi mang cả đất trời/ Để người ở lại giữ lời - sao đang?”. Đến ngày chiến thắng, “Người đi đi mãi… đời trai” để người ở lại “Áo màu cỏ úa đường dài còn mang…”. Đó là nỗi đau của “Chiến tranh chưa phai”, sự mất mát không gì có thể bù đắp nổi. Trước mất mát đó, từ đáy lòng mình, Nguyễn Chính bật lên một câu hỏi nghẹn lòng:

Hôm nay cờ đỏ sao vàng
Bay tràn ngập phố ngút ngàn tháng Tư
Áo màu cỏ úa trầm tư
Màu cờ đỏ ấy đỏ từ máu ai?.

Sự trăn trở về “Màu cờ đỏ ấy” nhắc nhở chúng ta phải luôn trân trọng, biết ơn trước những hy sinh xương máu vì độc lập, tự do và toàn vẹn lãnh thổ của lớp lớp cha anh trong các cuộc chiến tranh giải phóng và bảo vệ Tổ quốc.

“Bóng người thân” là niềm trăn trở của Nguyễn Chính trước sự thay đổi đến chóng mặt của làng quê trong thời mở cửa:

Có một làng quê rợp bóng
Ngày ngày như đón tôi về
Lặng thầm mẹ tôi ra đón
Con trai đừng có vấp chân!.

Bây giờ trở về làng, thì những cái thân thương nhất đã không còn:

Giờ về bâng khuâng lối xóm
Nâu trầm đã phủ bê tông
Mẹ tôi cũng không còn nữa
Cả tre và bóng người thân!

Một khi “bóng người thân” không còn thì hồn cốt làng cũng dường như tan biến. Đó là một cảnh tỉnh về văn hóa tâm linh mang ý nghĩa nhân văn sâu sắc.

Thơ Nguyễn Chính thiên về chiều sâu nội dung hơn là hình thức, nhất là trong thể thơ tự do, ông không quá câu nệ vào vần luật hay nhịp điệu. Tuy nhiên, ông biết thổi hồn vào những từ ngữ dân dã, quê kiểng, đưa chúng vào những tứ thơ giàu cảm xúc, đúng như Pautopxki đã từng nói: “Các nhà thơ đã làm cho những chữ khô giòn, xơ xác tỏa hương”. Chính vì vậy “Nắng đã qua thu” có sức gợi mở mạnh mẽ, khơi dậy trong người đọc những liên tưởng và cảm nhận sâu xa ở phần hồn của ý thơ và tình thơ. Như trong bài thơ “An ủi”, ông viết:

Hỡi ôi thập loại chúng sinh
Thơ mình đâu dễ là mình được đâu
Viết về nhau, viết cho nhau
Bạn bè thích một đôi câu là mừng.

Với những trăn trở sâu sắc về tình người và tính nhân văn, tôi tin chắc chắn “Nắng đã qua thu” của Nguyễn Chính sẽ nhận được sự đồng cảm và chia sẻ từ nhiều bạn đọc./.

Bài liên quan
  • Tình đất đai xứ sở ngả bóng trong văn chương
    Ngày 20/7/1954, Hiệp định Genève được ký kết, nước ta tạm thời chia cắt làm hai miền và 21 năm sau (năm 1975) mới tái thống nhất. Tình cảm ấy ngả bóng vào văn chương tạo nên một không gian cảm xúc trùng điệp nỗi nhớ thương đất đai sông núi, chưa từng có trong tiến trình văn chương nước nhà, cả văn xuôi lẫn thơ.
(0) Bình luận
  • Thơ về người lính: Khi quá khứ và hiện tại cùng soi bóng
    Lịch sử là một chuỗi ký ức. Nói như nhà văn Pháp Marcel Proust, ký ức chính là con đường dẫn đến quá khứ, giúp con người nhận diện cội nguồn, “Đi tìm thời gian đã mất”. Trong tâm thức mỗi người Việt Nam, ký ức về những năm tháng đấu tranh giành độc lập, bảo vệ chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ là ký ức không thể phai nhòa. Đó không chỉ là ký ức của những cá nhân mà là ký ức chung của cả cộng đồng, dân tộc.
  • Nhà báo, nhà thơ Vương Tâm với “Nhịp phố bốn mùa hoa”
    Tiếp nối mạch sách viết về Hà Nội như “Những nhịp cầu mùa thu” - trường ca viết về cầu Long Biên (NXB Quân đội nhân dân, 2009); “Cây đa Bác Hồ với muôn nẻo đường xuân” (NXB Văn học, 2017); “Vui nhất có chợ Đồng Xuân” (NXB Văn học, 2022); “Phố thời gian và ô cửa gió” (NXB Văn học, 2025)… mới đây, nhà thơ, nhà báo Vương Tâm tiếp tục ra mắt bạn đọc tập bút ký “Nhịp phố bốn mùa hoa” (NXB Hà Nội, 2026). Trong cuốn sách này, tác giả tập trung khắc họa những đường phố Hà Nội xưa và nay, đặc biệt là những phố cổ mang tên “Hàng” gắn với lịch sử, văn hóa và hồn cốt của Thăng Long - Kẻ Chợ.
  • Bản sắc thiên nhiên và ký ức quê hương trong thơ Đinh Xuân Trường
    Trong đời sống thơ Việt hôm nay, nơi nhiều tìm tòi hình thức, đổi mới diễn ngôn, những tiếng thơ đi từ mạch đất, từ đời sống bình dị lại có sức lay động lạ lùng, và tập thơ “Một phần mười giây” (NXB Hội Nhà văn, 2025) của tác giả Đinh Xuân Trường là một tập thơ như thế.
  • Đời sông, đời người đều chảy ra biển lớn thế gian!
    Bắt đầu từ thời hiện tại ngược về quá khứ kể về những biến thiên lịch sử một ngôi làng trong khoảng nửa thế kỷ gắn liền với quãng đời của nhân vật chính (Măng). Khép lại câu chuyện là sự quay về thời hiện tại để ngỏ số phận nhân vật dành cho bạn đọc phân tích, dự đoán, kết luận.
  • Đường đi nước bước của một thể loại văn học
    Nhà văn Việt Nam thời hiện đại (từ đầu thế kỷ XX) đa số yêu thích và trung thành với quan điểm “Hiện thực chủ nghĩa” như một trào lưu/ khuynh hướng/ phương pháp nghệ thuật ưu việt (với nguyên tắc: tác phẩm miêu tả đời sống như hình thức vốn có của nó).
  • Chỉ một giây lắng lòng là đủ
    Mỗi người yêu thơ, làm thơ hay đọc thơ đều có một định nghĩa riêng về thơ và cái hay của thơ. Nhưng tôi tin, không một định nghĩa hay khái niệm nào về thơ có thể đạt tới sự toàn bích, bất kể người đưa ra là ai. Bởi nếu có, thơ sẽ không còn mờ ảo như chính bản chất của nó, không còn khoảng dư để người đọc bước vào và tự cảm.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Quy định mới về tiền bản quyền trong các lĩnh vực biểu diễn nghệ thuật, báo chí và xuất bản
    Trong Nghị định số 287/2026/NĐ-CP do Chính phủ ban hành ngày 17 tháng 7 năm 2026, các quy định về tiền bản quyền đối với lĩnh vực nghệ thuật biểu diễn, báo chí và xuất bản đã được cụ thể hóa minh bạch với nhiều khung định mức chi tiết, đáp ứng tính đặc thù của từng hoạt động sáng tạo và khai thác tác phẩm.
  • Văn học nghệ thuật góp phần bồi đắp hình ảnh người Hà Nội thanh lịch, văn minh
    Hà Nội tự hào là nơi hội tụ, kết tinh và tỏa sáng của vùng đất địa linh nhân kiệt, hội tụ nhân tài của đất nước, một "Thủ đô của lương tri và phẩm giá con người" và là "Thành phố anh hùng, Thành phố vì hòa bình". Đây chính là nguồn sức mạnh nội sinh, động lực tinh thần to lớn để phát triển Thủ đô hôm nay và thời gian tới. Từ ngàn xưa, nơi đây luôn luôn khơi dậy tinh thần tự hào, tình yêu, trách nhiệm; xây dựng người Hà Nội thanh lịch, văn minh, hiện đại, tôn trọng pháp luật và lối sống nhân ái, nghĩa tình, trong sáng: "Chẳng thơm cũng thể hoa nhài/ Dẫu không thanh lịch cũng người Tràng An".
  • [Podcast] Tản văn: Mùa hoa vông nem
    Mỗi lần xe bus dừng lại ngay con dốc để tôi rẽ vào xóm nhỏ, bao giờ cũng vậy tôi thường đi bộ thật chậm, bởi trong mỗi bước đi là cả một vùng trời ký ức. Tôi đi giữa hai hàng vông, đã chứng kiến bao sự đổi thay trên chính cuộc đời của chúng. Ban đầu chúng chỉ là những đoạn thân gỗ được vạt trụi lá rồi cắm dọc theo hai bên con đường nhưng chỉ sau một thời gian ngắn, được làn mưa phùn tẩm ướt, từng chồi xanh bắt đầu nhú lên. Những chiếc lá kết chụm nhau tạo thành ché xanh mơn mởn.
  • Hà Nội chi hơn 10 tỷ đồng tặng quà người có công dịp Quốc khánh 2/9
    Nhân dịp kỷ niệm 81 năm Ngày Quốc khánh (02/9/1945 - 02/9/2026), UBND thành phố Hà Nội triển khai tặng 2.107 suất quà với tổng kinh phí 10,399 tỷ đồng cho người có công và các cơ sở cách mạng. Mức quà tặng bằng tiền mặt bao gồm 10 triệu đồng/suất dành cho lão thành và tiền khởi nghĩa; 3 triệu đồng/suất cho chiến sĩ bị bắt tù đày và người có công giúp đỡ cách mạng. Bên cạnh đó, thành phố ủy quyền cho chính quyền địa phương thăm hỏi các tập thể cơ sở cách mạng với mức 27 triệu đồng/đơn vị và 2 gia đình người có công tiêu biểu mỗi xã, phường với mức 12 triệu đồng/suất...
  • Hồ Gươm chiều hạ
    Lang thang trong một ngày bình yên. Ngồi trên ghế đá ven hồ cầm trên tay cốc Americano nước dừa nhấp từng ngụm. Vị café hoà lẫn với vị dừa thanh mát khiến đầu óc tôi tỉnh táo và sảng khoái. Lật từng trang đầu tiên của cuốn sách mà tôi mua đã lâu chưa có dịp đọc. Tôi miên man chìm đắm trong từng dòng của cuốn sách. Thi thoảng nhấp ngụm café hơi mát qua khoang miệng chảy xuống cổ họng. Cảm nhận từng chút từng chút của vị café yêu thích.
Đừng bỏ lỡ
  • Để ký ức Hà Nội ngân lên trong những giai điệu cuối tuần
    Có những ca khúc đã vượt qua giới hạn của thời gian để trở thành một phần ký ức của thành phố. Mỗi lần giai điệu ấy cất lên, Hà Nội như hiện diện gần hơn trong cảm nhận của người nghe. Chiều 26/7, chương trình "Âm nhạc cuối tuần" tại Nhà Bát Giác sẽ đưa công chúng bước vào hành trình âm nhạc nơi những bản tình ca về Hà Nội gặp gỡ tinh thần jazz thế giới, góp thêm một sắc màu cho đời sống văn hóa của Thủ đô.
  • “Nét duyên Chèo Hà thành”: Từng bước hình thành những sản phẩm văn hóa đặc trưng của Thủ đô
    Tối 24/7, tại Rạp Đại Nam, Sở Văn hóa và Thể thao Hà Nội ra mắt Chương trình nghệ thuật “Nét duyên Chèo Hà thành” do Nhà hát Chèo Hà Nội thực hiện.
  • Công bố Lễ hội Di sản và Âm nhạc Quốc tế Huế - Huế Wonderverse Music Fest 2026
    Lễ hội Di sản và Âm nhạc Quốc tế Huế - Huế Wonderverse Music Fest nhằm hiện thực hóa chủ trương phát triển công nghiệp văn hóa của Chính phủ và định hướng xây dựng Huế trở thành Thành phố Festival đặc trưng của Việt Nam.
  • Ca khúc “Hàng bia trắng”: Khi giai điệu hóa thành nén tâm nhang tri ân
    Kỷ niệm Ngày Thương binh - Liệt sĩ (27/7), nhạc sĩ Nguyễn Thành Trung vừa ra mắt ca khúc “Hàng bia trắng”. Tác phẩm vừa được giới thiệu trong chương trình nghệ thuật chính luận “Một thời hoa lửa” do Hội Nhà báo Việt Nam phối hợp với các đơn vị tổ chức tại Hà Nội tối 22/7. Qua chất giọng giàu nội lực và cảm xúc của Quán quân Sao Mai 2017 Thu Thủy cùng tiếng cello của nghệ sĩ Thiên Nga, tiếng guitar của nghệ sĩ Thanh Tùng, ca khúc đã góp phần lan tỏa thông điệp tri ân sâu sắc.
  • Khai mạc tuần phim kỷ niệm 79 năm Ngày Thương binh - Liệt sĩ
    Tối 21/7, tại Trung tâm Chiếu phim Quốc gia (Hà Nội), Bộ VHTTDL tổ chức Lễ khai mạc Tuần phim Kỷ niệm 79 năm Ngày Thương binh - Liệt sĩ (27/7/1947 – 27/7/2026). Tuần phim sẽ diễn ra từ ngày 21 – 28/7/2026 tại hơn 190 cụm rạp trên toàn quốc.
  • Đưa Làng Văn hóa - Du lịch các dân tộc Việt Nam trở thành biểu tượng hội tụ bản sắc văn hóa dân tộc
    Việc Làng Văn hóa - Du lịch các dân tộc Việt Nam được chuyển giao về thành phố Hà Nội quản lý không chỉ mở ra một giai đoạn phát triển mới đối với thiết chế văn hóa đặc biệt này mà còn tạo thêm động lực để Thủ đô hiện thực hóa mục tiêu đưa văn hóa trở thành nguồn lực phát triển. Đó là định hướng được nhấn mạnh trong Thông báo số 573-TB/TU ngày 16/7/2026 của Văn phòng Thành ủy về kết luận của đồng chí Trần Đức Thắng, Ủy viên Bộ Chính trị, Bí thư Thành ủy tại buổi làm việc với Làng Văn hóa - Du lịch các dân tộc Việt Nam.
  • Khởi động Cuộc thi sáng tác Ca khúc và Logo về phường Mường Thanh năm 2026
    Ban tổ chức mong muốn thu hút, khuyến khích đội ngũ nhạc sĩ, họa sĩ chuyên nghiệp lẫn không chuyên trên toàn quốc đóng góp tài năng, trí tuệ. Từ đó, địa phương sẽ lựa chọn được một biểu trưng chính thức cùng những ca khúc tiêu biểu mang tính khái quát cao, phản ánh chân thực bản sắc độc đáo và dòng chảy phát triển của phường.
  • Bảo tồn và phát huy giá trị di sản văn hóa: Kinh nghiệm quốc tế và thực tiễn Việt Nam
    Các nhà khoa học, chuyên gia và nhà quản lý... trao đổi, chia sẻ kinh nghiệm cùng các giải pháp bảo tồn và phát huy giá trị di sản văn hóa tại TP Huế.
  • Hồn cây, tình người
    Chiều tắt nắng. Tôi vừa kịp đặt chân đến Thủ đô trong chuyến công tác dài ngày. Sau một ngày tỏa nhiệt bức bối của tiết Hạ Chí thì mây đen ùn ùn kéo đến, kèm theo mưa bay rào rạt. Cơn dông bất chợt khiến quán nước nhỏ ven đường Đinh Lễ phải gồng mình chống đỡ. Một vài cành cây non bị cuốn phăng bởi đợt gió mạnh rơi ngay trước mặt tôi. Những ký ức về trận cuồng phong năm Giáp Thìn ngót 2 năm trước, lại ùa về trong tâm hồn của kẻ lữ thứ...
  • Trường THCS Chương Dương rộn rã tổ chức chương trình “Chào tân CDers 2026”
    Sáng 25/7, không khí tại Trường THCS Chương Dương (phường Hồng Hà, Hà Nội) trở nên vô cùng nhộn nhịp và ấm áp khi nhà trường tổ chức chương trình “Chào tân CDers 2026”. Sự kiện được chuẩn bị chu đáo nhằm đón chào các em học sinh khối 6 cùng quý phụ huynh, những thành viên mới chính thức gia nhập đại gia đình Trường THCS Chương Dương trong năm học mới.
Nguyễn Chính và những trăn trở “nắng đã qua thu”
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO