Lý luận - phê bình

Hình ảnh người mẹ qua các tác phẩm trong sách giáo khoa Ngữ văn hiện nay

Hà Vinh Tâm 08:42 01/04/2025

Trong thơ ca Việt Nam, hình tượng người mẹ không chỉ mang ý nghĩa sinh thành, dưỡng dục mà còn là biểu tượng của sự hi sinh thầm lặng, lòng bao dung vô hạn và những giá trị văn hóa truyền thống bền vững.

Mẹ là cội nguồn yêu thương, là điểm tựa bền bỉ của mỗi con người trên hành trình trưởng thành. Những vần thơ viết về mẹ không chỉ đơn thuần là những lời tri ân, mà còn là những nốt nhạc ngân vang trong bản giao hưởng xúc cảm của con người, chạm đến tận cùng nỗi niềm thương nhớ, kính yêu. Các tác phẩm được đưa vào sách giáo khoa Ngữ văn THCS hiện nay ở cả ba bộ sách như “À ơi tay mẹ” (Bình Nguyên), “Về thăm mẹ” (Đinh Nam Khương), “Mẹ” (Đỗ Trung Lai), “Trong lời mẹ hát” (Trương Nam Hương), “Mẹ và quả” (Nguyễn Khoa Điềm), “Đường về quê mẹ” (Đoàn Văn Cừ),… đã làm sống dậy hình ảnh người mẹ như một nguồn sáng thiêng liêng soi rọi tâm hồn mỗi chúng ta. Bài viết này sẽ đi sâu phân tích những nét đặc sắc của cảm hứng về mẹ qua các bài thơ ấy, từ đó làm nổi bật vẻ đẹp của tình mẫu tử trong văn học hiện đại. Mỗi bài thơ là một đóa hoa tinh khôi, kết thành vườn thơ viết về mẹ đầy ý nghĩa!

minh-hoa-2.jpg

Người mẹ - biểu tượng của tình yêu thương và sự hy sinh

Một trong những đặc điểm nổi bật của hình ảnh người mẹ trong thơ ca hiện đại là sự tần tảo, hy sinh không quản khó khăn, vất vả. Điều này được thể hiện rõ qua bài thơ “À ơi tay mẹ” (Bình Nguyên), khi tác giả sử dụng hình ảnh bàn tay mẹ như một biểu tượng của sự chăm sóc và che chở: “Bàn tay mẹ chắn mưa sa/ Bàn tay mẹ chặn bão qua mùa màng”. Những câu thơ giàu hình ảnh và giai điệu ru con ấy không chỉ gợi tả dáng vẻ của mẹ trong lao động mà còn gợi lên sức mạnh phi thường của người mẹ - người luôn sẵn sàng chống chọi với mọi giông tố để bảo vệ con. Đọc câu thơ ta có cảm tưởng như có một tấm lụa ấm đang quấn quanh trái tim người đọc, gợi lên bóng dáng của người mẹ tảo tần, nhọc nhằn nhưng vẫn luôn bảo bọc con giữa những khắc nghiệt của cuộc đời. Bàn tay mẹ không chỉ nuôi nấng, chăm bẵm mà còn nâng đỡ những giấc mơ của con, tạo nên một thế giới an toàn, bình yên.

Ở một góc nhìn khác, bài thơ “Mẹ và quả” (Nguyễn Khoa Điềm) lại gửi gắm hình ảnh người mẹ qua biểu tượng của những mùa quả: “Lũ chúng tôi từ tay mẹ lớn lên/ Còn những bí và bầu thì lớn xuống”. Sự hy sinh, công lao dưỡng dục của mẹ được thể hiện tinh tế và sâu sắc. Mẹ không chỉ là người sinh thành mà còn là người nuôi nấng, chăm chút, đặt niềm tin yêu vào con. Cách sử dụng biện pháp tương phản, đối lập giúp cho những hình ảnh thơ giản dị trở nên thấm đẫm triết lý về sự hy sinh. Những trái bầu, trái bí “lớn xuống” như chính những giọt mồ hôi của mẹ lặng lẽ rơi xuống mảnh đất cuộc đời, nuôi dưỡng những ước vọng của con. Bài thơ là bản giao hưởng cảm xúc, nơi mỗi câu thơ như giọt mật ngọt ngào thấm đẫm tình mẹ. Hình ảnh “những thứ quả trên đời” chính là ẩn dụ sâu sắc cho những đứa con - kết tinh của bao ngày tháng mẹ vun trồng bằng mồ hôi và nước mắt. Đó không chỉ là sự chăm sóc thể chất mà còn là hành trình nuôi dưỡng tâm hồn, hun đúc nên những giá trị sống cao đẹp cho thế hệ mai sau.

Ký ức về mẹ - miền yêu thương vô bờ, sâu đậm

Mẹ - hai tiếng thân thương gói trọn cả trời yêu thương và những tháng năm dài rộng. Những hồi ức về mẹ trong thơ ca là những mảnh ghép đầy mến thương, dù thời gian trôi chảy nhưng vẫn luôn đầy ắp niềm xúc động khôn nguôi mỗi khi con nhớ về. “Về thăm mẹ” (Đinh Nam Khương) gợi lên một khung cảnh đầy nỗi nhớ: “Con về thăm mẹ chiều đông/ Bếp chưa lên khói, mẹ không có nhà”. Hình ảnh bếp lửa - biểu tượng của sự sum vầy nay nguội lạnh, gợi lên nỗi trống trải đến nghẹn ngào. Người con trở về nhưng mẹ không còn ở đó, chỉ còn lại những kỷ vật thân quen - những dấu ấn tuổi thơ và của một tình yêu chưa bao giờ vơi cạn. Bài thơ đã mở một khung cảnh giản dị nhưng chất chứa biết bao hoài niệm.

Những hình ảnh quen thuộc như chiếc chum tương, cái nơm hỏng, trái na cuối vụ đã gợi nhắc về tình mẫu tử sâu nặng. Khi trở về quê, người con đã không thấy mẹ nhưng hình ảnh mẹ vẫn hiện hữu trong từng sự vật quen thuộc. Tình yêu thương của mẹ còn đọng lại trong từng kỷ vật, từng góc nhỏ của ngôi nhà. Tương tự, bài thơ “Trong lời mẹ hát (Trương Nam Hương) lại mở ra thế giới tuổi thơ ngọt ngào bên những lời ru dịu dàng: “Tuổi thơ chở đầy cổ tích,/ Dòng sông lời mẹ ngọt ngào”. Lời ru của mẹ không chỉ là những âm điệu êm ái mà còn là hành trang đi theo con suốt cuộc đời, là suối nguồn nuôi dưỡng tâm hồn, giúp con mạnh mẽ, vững bước trong cuộc đời. “Trong lời mẹ hát” như tiếng vọng của ký ức, dịu dàng và da diết. Những hình ảnh như “cánh cò trắng, dải đồng xanh” không chỉ là bức tranh làng quê bình dị mà còn là tấm gương phản chiếu tình yêu thương bao la của mẹ. Lời ru của mẹ không chỉ đưa con vào giấc ngủ yên bình mà còn gieo vào lòng con những giá trị sống đẹp đẽ, nuôi dưỡng tâm hồn con lớn lên từng ngày. Phải chăng ký ức về mẹ luôn là một dòng chảy êm đềm nhưng cũng đầy xúc động trong thơ ca muôn đời nay?

Nỗi xót xa trước sự tàn phai của mẹ

Thời gian luôn là kẻ đối đầu thầm lặng nhưng đầy quyền lực, để lại dấu ấn khắc nghiệt lên vóc dáng mẹ nhưng không thể xóa nhòa tình yêu mẹ trong trái tim con. “Mẹ” (Đỗ Trung Lai) và “Đường về quê mẹ” (Đoàn Văn Cừ) là những bản tình ca trầm lắng, khắc họa nỗi nhớ nhung và sự bi cảm trước sự tàn phá của thời gian. Câu thơ “Lưng mẹ còng rồi, cau thì vẫn thẳng” trong bài “Mẹ” như một nhát cắt sắc lẹm vào trái tim người đọc. Hình ảnh đối lập giữa dáng mẹ hao gầy và cây cau thẳng đứng là sự chua xót, nghẹn ngào trước sự tàn nhẫn của thời gian. Mẹ đang dần già đi, lặng lẽ như một nhành cây trước gió, trong khi thiên nhiên vẫn xanh tươi, vững chãi. Người con bất lực trước vòng quay của tạo hóa, chỉ biết lặng nhìn mẹ già đi trong sự đau đớn và thương yêu.

Nhưng chính điều đó lại làm tình yêu của người con dành cho mẹ thêm phần khắc khoải, sâu sắc hơn. “Đường về quê mẹ” là chuyến hành trình ngược dòng ký ức, nơi từng con đường, từng bóng cây đều in hằn hình bóng mẹ. Những nốt nhạc trầm buồn vang lên qua từng câu thơ, như những bước chân khắc khoải đi tìm lại hình bóng mẹ - người đã dệt nên ký ức tuổi thơ bằng tình thương vô bờ bến.

Bài thơ chất chứa sự tiếc nuối và nỗi nhớ khôn nguôi! Hình ảnh mẹ được phác họa với vẻ đẹp truyền thống: “Mẹ ta áo thắm, áo the nâu/ Mắt sáng, môi hồng, má đỏ au”. Những gam màu ấy không chỉ là ký ức, mà còn là niềm tự hào của người con về mẹ, về quê hương, nơi chốn thân thương mà dù đi xa đến đâu, ta cũng luôn muốn trở về. Đó là những hình ảnh không chỉ khắc họa vẻ đẹp của người mẹ mà còn gợi lên nỗi nhớ da diết về quê hương, chốn cội nguồn yêu dấu. Thời gian không chỉ in hằn lên dáng mẹ những nếp nhăn mà còn để lại trong lòng con nỗi xót xa, lo âu và thương yêu dành cho mẹ.

Lời nhắc nhở về sự tri ân và lòng biết ơn

Mỗi bài thơ về mẹ đều là một lời nhắc nhở khẽ khàng nhưng sâu sắc về tình yêu và lòng biết ơn. “Mẹ và quả” (Nguyễn Khoa Điềm) kết lại với một câu thơ đầy trăn trở: “Tôi hoảng sợ, ngày bàn tay mẹ mỏi/ Mình vẫn còn một thứ quả non xanh”. Người con nhận ra rằng mẹ đã dành cả đời chờ đợi con trưởng thành, nhưng liệu đến bao giờ con mới đủ chín muồi để đền đáp công ơn ấy? Câu hỏi ấy như một hồi chuông lay động lòng người, nhắc nhở ta hãy biết trân trọng mẹ khi còn có thể. Không chỉ vậy, “Về thăm mẹ” (Đinh Nam Khương) cũng thể hiện nỗi xót xa khi người con trở về mà không còn thấy bóng dáng mẹ, chỉ có những kỷ vật gợi nhắc tình thương: “Nghẹn ngào thương mẹ nhiều hơn…/ Rưng rưng từ chuyện giản đơn thường ngày”. Những câu thơ giản dị nhưng chất chứa sự hối tiếc, khiến mỗi người đọc đều phải giật mình suy ngẫm: Liệu chúng ta đã biết trân quý mẹ khi mẹ còn bên cạnh mình chưa? Tình mẫu tử trong các bài thơ không chỉ là những hình ảnh hoài niệm mà còn là lời nhắn nhủ tha thiết về giá trị của lòng tri ân.

anh-minh-hoa-1.jpg

Từng hình ảnh, từng dòng thơ như nhắc nhở ta hãy dành nhiều thời gian hơn để yêu thương mẹ để không phải hối tiếc khi quá muộn. Nỗi lo sợ, xót xa của người con khi chưa báo đáp được công ơn sinh thành đã trở thành thông điệp nhân văn sâu sắc, đánh thức ý thức trách nhiệm trong mỗi người.

Từ những bài thơ trong chương trình Ngữ văn THCS, có thể thấy cảm hứng về mẹ luôn là một dòng chảy mãnh liệt trong thơ ca hiện đại. Cảm hứng viết về mẹ không chỉ là câu chuyện về sự hy sinh, mà còn là những hồi ức ngọt ngào, những nỗi niềm day dứt, và những bài học sâu sắc về lòng biết ơn. Càng đọc, ta càng cảm nhận rõ ràng hơn: trong mỗi nhịp đập của tình mẹ, có cả một vũ trụ của tình yêu và sự sống, bất diệt cùng năm tháng. Những tác phẩm này không chỉ là những áng thơ đẹp mà còn là những bài học nhân văn sâu sắc, nhắc nhở mỗi chúng ta hãy luôn yêu thương, trân trọng và biết ơn người mẹ của mình khi còn có thể!

Bài liên quan
  • Dòng chảy hiện sinh trong thơ hiện đại Việt Nam
    Trong triết học phương Tây hiện đại, chủ nghĩa hiện sinh nổi bật như một cuộc đối thoại sâu sắc với thân phận con người, đặt ra những câu hỏi day dứt về sự tồn tại và mối quan hệ giữa cái hữu hạn - cái vô cùng.
(0) Bình luận
  • Thơ về người lính: Khi quá khứ và hiện tại cùng soi bóng
    Lịch sử là một chuỗi ký ức. Nói như nhà văn Pháp Marcel Proust, ký ức chính là con đường dẫn đến quá khứ, giúp con người nhận diện cội nguồn, “Đi tìm thời gian đã mất”. Trong tâm thức mỗi người Việt Nam, ký ức về những năm tháng đấu tranh giành độc lập, bảo vệ chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ là ký ức không thể phai nhòa. Đó không chỉ là ký ức của những cá nhân mà là ký ức chung của cả cộng đồng, dân tộc.
  • Nhà báo, nhà thơ Vương Tâm với “Nhịp phố bốn mùa hoa”
    Tiếp nối mạch sách viết về Hà Nội như “Những nhịp cầu mùa thu” - trường ca viết về cầu Long Biên (NXB Quân đội nhân dân, 2009); “Cây đa Bác Hồ với muôn nẻo đường xuân” (NXB Văn học, 2017); “Vui nhất có chợ Đồng Xuân” (NXB Văn học, 2022); “Phố thời gian và ô cửa gió” (NXB Văn học, 2025)… mới đây, nhà thơ, nhà báo Vương Tâm tiếp tục ra mắt bạn đọc tập bút ký “Nhịp phố bốn mùa hoa” (NXB Hà Nội, 2026). Trong cuốn sách này, tác giả tập trung khắc họa những đường phố Hà Nội xưa và nay, đặc biệt là những phố cổ mang tên “Hàng” gắn với lịch sử, văn hóa và hồn cốt của Thăng Long - Kẻ Chợ.
  • Bản sắc thiên nhiên và ký ức quê hương trong thơ Đinh Xuân Trường
    Trong đời sống thơ Việt hôm nay, nơi nhiều tìm tòi hình thức, đổi mới diễn ngôn, những tiếng thơ đi từ mạch đất, từ đời sống bình dị lại có sức lay động lạ lùng, và tập thơ “Một phần mười giây” (NXB Hội Nhà văn, 2025) của tác giả Đinh Xuân Trường là một tập thơ như thế.
  • Đời sông, đời người đều chảy ra biển lớn thế gian!
    Bắt đầu từ thời hiện tại ngược về quá khứ kể về những biến thiên lịch sử một ngôi làng trong khoảng nửa thế kỷ gắn liền với quãng đời của nhân vật chính (Măng). Khép lại câu chuyện là sự quay về thời hiện tại để ngỏ số phận nhân vật dành cho bạn đọc phân tích, dự đoán, kết luận.
  • Đường đi nước bước của một thể loại văn học
    Nhà văn Việt Nam thời hiện đại (từ đầu thế kỷ XX) đa số yêu thích và trung thành với quan điểm “Hiện thực chủ nghĩa” như một trào lưu/ khuynh hướng/ phương pháp nghệ thuật ưu việt (với nguyên tắc: tác phẩm miêu tả đời sống như hình thức vốn có của nó).
  • Chỉ một giây lắng lòng là đủ
    Mỗi người yêu thơ, làm thơ hay đọc thơ đều có một định nghĩa riêng về thơ và cái hay của thơ. Nhưng tôi tin, không một định nghĩa hay khái niệm nào về thơ có thể đạt tới sự toàn bích, bất kể người đưa ra là ai. Bởi nếu có, thơ sẽ không còn mờ ảo như chính bản chất của nó, không còn khoảng dư để người đọc bước vào và tự cảm.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • [Podcast] Tản văn: Phượng tím vắt ngang trời thương nhớ
    Đến Đà Lạt vào ngày nắng chói, đôi mắt chị dõi tìm loài hoa gieo thương nhớ, phượng tím. Đà Lạt mùa nào sắc đó, đều là những loài đặc trưng của xứ sở ngàn hoa. Mùa dã quỳ vàng hoang hoải, mùa cỏ hồng bềnh bồng như mây, mùa hoa ban trắng tinh khôi, mùa anh đào ngọt ngào trong trẻo. Với chị, lưu luyến nhất vẫn là mùa phượng tím. Mùa này phượng rải sắc tím ngăn ngắt khắp đất cùng trời, gợi lên trong lòng xiết bao lưu luyến.
  • Mưa mùa hạ
    Khác với mưa phùn gió bấc hay những ngày “mưa thối đất thối cát” lê thê, mưa mùa hè luôn đem đến cảm giác hứng khởi. Nó đến bất ngờ, ào ạt rồi đi rất nhanh, trả lại bầu không khí dịu mát và bầu trời trong veo. Tôi vẫn nghĩ mưa mùa hè là cơn mưa đẹp nhất, trẻ trung và hào phóng như tuổi thanh xuân. Đang nắng như úp chảo lửa, bỗng mây đen ùn ùn kéo đến.
  • Khám phá vẻ đẹp Văn Miếu-Quốc Tử Giám qua 120 tác phẩm nghệ thuật
    Chiều 8/8, tại Nhà Thái Học, Di tích Quốc gia đặc biệt Văn Miếu- Quốc Tử Giám, triển lãm tranh “Ngàn năm di sản” chính thức khai mạc. Đây là hoạt động văn hóa nghệ thuật do Câu lạc bộ Tôi Vẽ phối hợp cùng Trung tâm hoạt động Văn hóa Khoa học Văn Miếu - Quốc Tử Giám tổ chức, chào mừng 950 năm Quốc Tử Giám (1076-2026) và hướng tới kỷ niệm 81 năm Quốc khánh nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam.
  • Điều chưa biết về làng cổ Bình Vọng cận kề thành Thăng
    Làng cổ này ngày xưa rất nổi tiếng nhưng thời nay ít người biết đến, đó là làng cổ Bình Vọng, cận kề với kinh thành Thăng Long. Thượng tá Công an Trần Đình Hưng là anh trai làng Bình Vọng, về thăm quê hương đúng vào ngày làng có việc: ngày mồng bảy tháng giêng hàng năm.
  • Lai Xá – Một địa chỉ du lịch văn hóa – lịch sử hấp hẫn
    Lai Xá là một làng cổ ngoại vi kinh thành Thăng Long. Làng Lai Xá nằm cạnh con đường quốc lộ 23. Đến năm sau đổi mới, dân làng Lai Xá, một số gia đình di chuyển sang xây dựng hai bên đường quốc lộ 23 trở thành phố Lai Xá. Như vậy Lai Xá vừa là làng vừa là phố, ta quen gọi là Phố làng Lai Xá hiện nay.
Đừng bỏ lỡ
  • Chùm thơ của tác giả Đặng Minh Kính
    Tạp chí Người Hà Nội xin trân trọng giới thiệu chùm thơ của tác giả Đặng Minh Kính.
  • Chè lam Thạch Xá - thức quà quê dân dã của xứ Đoài
    Nhắc đến ẩm thực xứ Đoài, nhiều người nhớ ngay đến chè lam, đặc sản thơm dẻo của làng Thạch Xá, huyện Thạch Thất (nay thuộc xã Tây Phương, TP Hà Nội). Trải qua thời gian, chè lam Thạch Xá vẫn giữ nguyên hương vị truyền thống, trở thành thức quà quen thuộc với người dân và du khách gần xa.
  • Từ cơ chế đặc thù Luật Thủ đô 2026, Hà Nội gia hạn thực hiện 6 dự án đầu tư trọng điểm
    Tại kỳ họp thứ 6 diễn ra ngày 10/8, HĐND thành phố Hà Nội khóa XVII, nhiệm kỳ 2026 – 2031 đã chính thức thông qua Nghị quyết về việc gia hạn thực hiện 6 dự án đầu tư trên địa bàn Thành phố Hà Nội.
  • “Bến sông Trăng” giành giải Nhất thiết kế cầu Cồn Hến, kiến trúc mang đậm bản sắc Huế
    “Bến sông Trăng” với ý tưởng khai thác hình ảnh thơ mộng của sông Hương, ánh trăng, thuyền và hoa đăng tạo nên chuỗi biểu tượng kiến trúc mang đậm bản sắc Huế đạt giải Nhất thiết kế kiến trúc cầu qua Cồn Hến.
  • Làng nghề hơn 600 năm tuổi, lưu giữ sản phẩm mây tre đan truyền thống ở Cố đô Huế thu hút du khách
    Không chỉ đa dạng các sản phẩm thủ công mỹ nghệ mà làng nghề mây tre đan Bao La (TP Huế) đã tìm ra hướng mới là hình thành địa chỉ tham quan trải nghiệm sản phẩm truyền thống.
  • Để âm nhạc trở thành một phần của nhịp sống đô thị
    Dựa trên chất liệu ả đào và âm thanh phóng khoáng của jazz, “Vũ điệu Thăng Long” mang trong mình một cuộc gặp gỡ giữa truyền thống và hiện đại. Lần đầu vang lên tại Nhà Bát Giác trong chương trình “Âm nhạc cuối tuần”, tác phẩm của NSƯT Quyền Văn Minh không chỉ gợi nhắc về một Hà Nội giàu trầm tích văn hóa, mà còn cho thấy những giá trị truyền thống ấy đang được tiếp thêm sức sống mới trong nhịp sống hôm nay.
  • Hà Nội phê duyệt Đề án Bộ chỉ tiêu thống kê về các ngành công nghiệp văn hóa
    Đề án thực hiện nhận diện chi tiết 11 ngành công nghiệp văn hóa trọng điểm của Hà Nội bao gồm Điện ảnh, Mỹ thuật - nhiếp ảnh - triển lãm, Nghệ thuật biểu diễn, Phần mềm và trò chơi giải trí, Quảng cáo, Thủ công mỹ nghệ, Du lịch văn hóa, Thiết kế sáng tạo, Truyền hình và phát thanh, Xuất bản, cùng lĩnh vực Ẩm thực mang nét đặc thù của Thủ đô.
  • Phát triển công nghiệp văn hóa gắn với nâng cao chất lượng nguồn nhân lực
    Phát triển công nghiệp văn hóa gắn với nâng cao chất lượng nguồn nhân lực là một trong những định hướng trọng tâm được Thành ủy Hà Nội xác định khi triển khai các chương trình hành động thực hiện các nghị quyết của Bộ Chính trị về giáo dục - đào tạo, y tế và văn hóa. Theo kết luận của đồng chí Nguyễn Văn Phong, Phó Bí thư Thành ủy, nhiều nhiệm vụ, giải pháp đồng bộ đã được đặt ra nhằm phát huy nguồn lực con người, khơi dậy sức mạnh văn hóa và tạo nền tảng cho sự phát triển bền vững của Thủ đô.
  • Khi âm nhạc chạm vào trái tim “đánh thức” những miền ký ức
    Có những giai điệu chỉ cần cất lên đã gợi về một miền ký ức. Đó có thể là một con phố sau cơn mưa, là hàng cây lặng gió hay một khoảng trời mang theo nỗi nhớ của nhiều thế hệ. Chiều 9/8, tại Nhà Bát Giác - Vườn hoa Lý Thái Tổ, chương trình “Âm nhạc cuối tuần” sẽ mở ra một không gian như thế, nơi mỗi tác phẩm trở thành một lát cắt tinh tế về vẻ đẹp của con người và đời sống.
  • Dự án 7 cây cầu bắc qua sông Hồng: Định hình tương lai Hà Nội phát triển nhanh, bền vững
    Thành phố Hà Nội đã, đang triển khai cùng nhiều dự án hạ tầng giao thông, trong đó có 7 cây cầu mới bắc qua sông Hồng, gồm cầu: Tứ Liên, Trần Hưng Đạo, Thượng Cát, Ngọc Hồi, Hồng Hà, Mễ Sở và Vân Phúc. 7 cây cầu này vừa giải bài toán hạ tầng giao thông Thủ đô, vừa thể hiện tầm nhìn chiến lược và cuộc cách mạng không gian để định hình tương lai phát triển bền vững Thủ đô trong kỷ nguyên mới.
Hình ảnh người mẹ qua các tác phẩm trong sách giáo khoa Ngữ văn hiện nay
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO