Lý luận - phê bình

Tổ quốc trong sáng tác của các cây bút trẻ

ThS. Phạm Khánh Duy 12/12/2024 09:32

Trong trái tim mỗi người con nước Việt, bóng hình đẹp đẽ và thiêng liêng, kiêu hùng và nhân hậu chính là Tổ quốc. Tổ quốc rạng ngời trên trang viết của bao thế hệ đi trước, rồi được kế thừa bởi thế hệ trẻ hôm nay. Mỗi tác giả có một cách thể hiện khác nhau về đề tài Tổ quốc, mỗi tác phẩm là một nét vẽ riêng về dáng hình Việt Nam, góp phần hình thành nên diện mạo chung của đất nước tráng lệ và linh thiêng trong văn chương nghệ thuật. Tiếp nối sự thành công và dấu ấn sâu đậm mà những cây bút thời kỳ trước mang lại, các cây bút trẻ thời nay - những người luôn ý thức được sứ mệnh, trách nhiệm của bản thân với đất nước - một lần nữa làm sống lại hình tượng đất nước trong văn chương.

Hướng về lịch sử bằng tấm lòng biết ơn sâu sắc

Để đất nước hòa bình, thống nhất và phát triển như hôm nay, biết bao thế hệ đi trước đã hy sinh xương máu, xếp những giấc mộng riêng tư nhất của đời mình để lên đường làm tròn bổn phận với non sông. Những tưởng hình ảnh đất nước trong những ngày chiến tranh gian khó đã ngủ yên trong những trang văn ra đời vào thế kỷ XX. Nhưng không, những trang viết về đất nước trong mưa bom bão đạn vẫn xuất hiện mà cội nguồn chính là cảm hứng hướng về lịch sử, nhận thức lại lịch sử và tấm lòng biết ơn sâu sắc của những cây bút trẻ.

1anh-1.jpg

Liệt sĩ Lê Đình Chinh - người đã hy sinh trong cuộc chiến tranh biên giới phía Bắc năm 1979 từng chia sẻ:“Không sợ kẻ thù, chỉ sợ bị lãng quên”. Với người trẻ may mắn khi không phải sống trong những ngày khói lửa, hình dung về chiến tranh đã khó, viết về chiến tranh lại càng khó hơn. Bởi họ chưa từng kinh qua chiến tranh, chưa có những trải nghiệm nhất định, trong khi văn học đòi hỏi những trải nghiệm quý báu. Ấy vậy, tiếng “Tổ quốc” vẫn cứ thổn thức trong sáng tác của họ. Bằng những cách khác nhau, các cây bút trẻ đã tiếp cận với lịch sử dân tộc, với những người đã sống trong thời kỳ chiến tranh lẫn hòa bình, những người mang trên mình những vết sẹo và một tâm hồn bị tổn thương nặng nề.

Tuy chưa để lại tiếng vang như “Nỗi buồn chiến tranh” của Bảo Ninh hay “Mưa đỏ” của Chu Lai; song những tác phẩm viết về đất nước thời chinh chiến bởi các cây bút trẻ ở thế kỷ XXI vẫn phần nào làm sống dậy tinh thần của một giai đoạn đầy thử thách đã qua, đánh thức trong mỗi độc giả tình yêu Tổ quốc và niềm tự hào mãnh liệt với bề dày lịch sử, cũng như truyền thống anh hùng của thế hệ cha anh. “Cửa sổ phía Đông” của Nguyễn Thị Kim Hòa, đạt giải thưởng Văn học tuổi 20 lần thứ VI, khắc họa tình cảnh con người sống thời hậu chiến vẫn không thôi day dứt, ám ảnh bởi chiến tranh. Chiến tranh với hình ảnh đất nước điêu tàn, những em bé nhiễm chất độc dioxin, những cánh đồng còn bom mìn chưa nổ hết... tất cả hiện ra sống động và nguyên vẹn đớn đau trên trang viết của Nguyễn Thị Kim Hòa. Trước đó, tác giả này đã từng thành công với “Đỉnh khói” - tập truyện ngắn viết về đề tài chiến tranh, góp phần đưa tên tuổi của chị đến gần hơn với độc giả.

img_0359.jpeg

Cùng trong âm vọng của đất nước những ngày chiến tranh khốc liệt, không thể không kể đến những sáng tác của Nguyễn Đình Tú mà tiêu biểu nhất là hai tiểu thuyết: “Hoang tâm” - viết về chiến tranh biên giới Tây Nam và “Xác phàm” - viết về chiến tranh biên giới phía Bắc. Cái hay của Nguyễn Đình Tú khi viết về thời khói lửa là sự kết hợp nhuần nhuyễn giữa chất kỳ ảo và hiện thực, khiến chiến tranh hiện ra vừa chân thực đến từng chi tiết, vừa có sức khái quát cao. Một số tác giả trẻ khác cũng thể nghiệm thành công với đề tài này có thể kể đến: Phong Điệp (truyện ngắn “Chuyến đêm”), Đoàn Dũng (truyện ngắn “Âm thanh của ký ức”), Đinh Phương (tập truyện ngắn “Đợi đến lượt”), Huỳnh Trọng Khang (tiểu thuyết “Những vọng âm nằm ngủ”, “Mộ phần tuổi trẻ”), Thương Hà (tiểu thuyết “Vùng biên không yên tĩnh”), Hồ Kiên Giang (tập truyện ngắn “Trên núi Tưk-cot”)... Điểm gặp gỡ ở những cây bút này là sự bình tĩnh, khách quan, đa chiều cùng khát vọng nhận thức lại chiến tranh và người lính; đồng thời, sự vận dụng thành công những kỹ thuật sáng tác mới, dấu ấn hiện đại và hậu hiện đại đã giúp các tác giả “khoác tấm áo mới” cho một đề tài không mấy xa lạ.

anh-4.jpg

Hướng về biển đảo với niềm tự hào vô tận

Biển đảo là phần máu thịt không thể tách rời của mẹ Việt Nam, và cũng là vùng chưa bao giờ được thật sự “yên tĩnh”, dù cho đất nước đã hòa bình, đã hội nhập và phát triển. Biết bao người trẻ đã rời gia đình, quê hương, vượt trùng khơi ra đảo xa đêm ngày canh giữ; biết bao cây bút trẻ thổn thức bởi tiếng biển dạt dào, viết về biển đảo như một cách để khẳng định chủ quyền dân tộc và gọi thức lòng yêu nước cùng trách nhiệm trong độc giả.

Tiếp nối sự thành công và mạch nguồn cảm hứng của các tác giả đi trước như Thanh Thảo, Nguyễn Khoa Điềm, Trần Đăng Khoa, Nguyễn Việt Chiến, Nguyễn Phan Quế Mai... các cây bút trẻ đã thể hiện tình yêu biển đảo trong sáng tác mới, ở nhiều thể loại khác nhau. Năm 2008, Nguyễn Xuân Thủy - nhà văn đầy triển vọng và nhiệt huyết với văn chương - cho ra mắt tiểu thuyết “Biển xanh màu lá”.

img_0360.jpeg


Hình tượng người lính biển hiện lên sống động và chân thực, từ cuộc sống vất vả, gian nan trên vùng lãnh hải của Tổ quốc đến đời sống tâm hồn, ý chí kiên trung, dũng cảm của họ. Chiến tranh đi qua, đất nước bước vào kỷ nguyên mới với bao thách thức lẫn kỳ vọng, nhiều tác giả lựa chọn trường ca như một “đại trữ tình” để thể hiện những chiêm nghiệm mới về lịch sử biển đảo, ngợi ca hình ảnh người chiến sĩ hải quân. Có thể kể đến “Sóng trầm biển dựng” của Đoàn Văn Mật hay “Ngang qua bình minh” của Lữ Mai… Đặc biệt, trường ca “Ngang qua bình minh” của nhà thơ trẻ Lữ Mai gắn liền với hình tượng người chiến sĩ nhà giàn, người chiến sĩ hải quân đang làm nhiệm vụ. Một lần nữa, cảm hứng sử thi của văn học thời chiến lại ngùn ngụt trong những áng trường ca thời bình, hòa lẫn cùng cảm hứng thế sự, huyền thoại, sinh thái...

anh-5.jpg

Đề tài biển đảo, Trường Sa, người lính biển... không chỉ dành cho đối tượng độc giả trưởng thành; mà còn có mặt trong mảng văn học viết cho thiếu nhi. Hình ảnh biển, đảo, người lính, bàng vuông... và những năm tháng hào hùng của ông cha được các tác giả tái hiện lại một cách trong trẻo, dễ hiểu, đầy hình ảnh, màu sắc... góp phần giáo dục lòng yêu nước, niềm tự hào về biển đảo Tổ quốc mình cho trẻ em. Một gương mặt tiêu biểu, không thể bỏ qua khi nhắc đến những sáng tác cho thiếu nhi về đề tài biển đảo là Bùi Tiểu Quyên. Sau chuyến đi công tác tại Trường Sa, chị viết các tác phẩm “Cà Nóng chu du Trường Sa”, “Phong ba nơi đầu sóng”, “Trường Sa - Biển ấy là của mình”, đều là tác phẩm thành công, góp phần đưa tên tuổi Bùi Tiểu Quyên đến gần với độc giả (nhất là độc giả thiếu nhi). Đây là một trải nghiệm hoàn toàn mới nhưng đem lại những tín hiệu khả quan đối với một tác giả trước giờ chỉ viết cho người trưởng thành.

Ở bất kỳ giai đoạn nào, âm vọng Tổ quốc, hồn thiêng đất nước... vẫn trầm hùng, rạng ngời trong văn chương Việt Nam. Viết về Tổ quốc không còn là sở thích, lựa chọn, ưu ái... mà là trách nhiệm, sứ mệnh của mỗi cây bút đối với đất nước mình. Bởi lẽ, nói như Trần Mai Ninh: “Có mối tình nào hơn thế nữa?/ Trộn hòa lao động với giang sơn/ Có mối tình nào hơn/ Tổ quốc?”.

Bài liên quan
  • “Bay qua Hồ Gươm” - trò chuyện cùng Hà Nội, về Hà Nội
    “Mơ là bồ câu trắng/ Bay qua Hồ Gươm xanh”, tác giả Huỳnh Mai Liên đã bật lên khao khát muốn được trở thành cánh chim nhẹ nhàng và tự do khám phá bầu trời Hà Nội ở cuối bài thơ Bay qua Hồ Gươm (cũng là tên tập thơ). Dường như cũng từ giấc mơ này, nhà thơ đã viết ra những vần thơ kể chuyện dẫn lối người đọc ngắm nhìn Hà Nội từ cao đến thấp, từ xa đến gần.
(0) Bình luận
  • Thơ về người lính: Khi quá khứ và hiện tại cùng soi bóng
    Lịch sử là một chuỗi ký ức. Nói như nhà văn Pháp Marcel Proust, ký ức chính là con đường dẫn đến quá khứ, giúp con người nhận diện cội nguồn, “Đi tìm thời gian đã mất”. Trong tâm thức mỗi người Việt Nam, ký ức về những năm tháng đấu tranh giành độc lập, bảo vệ chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ là ký ức không thể phai nhòa. Đó không chỉ là ký ức của những cá nhân mà là ký ức chung của cả cộng đồng, dân tộc.
  • Nhà báo, nhà thơ Vương Tâm với “Nhịp phố bốn mùa hoa”
    Tiếp nối mạch sách viết về Hà Nội như “Những nhịp cầu mùa thu” - trường ca viết về cầu Long Biên (NXB Quân đội nhân dân, 2009); “Cây đa Bác Hồ với muôn nẻo đường xuân” (NXB Văn học, 2017); “Vui nhất có chợ Đồng Xuân” (NXB Văn học, 2022); “Phố thời gian và ô cửa gió” (NXB Văn học, 2025)… mới đây, nhà thơ, nhà báo Vương Tâm tiếp tục ra mắt bạn đọc tập bút ký “Nhịp phố bốn mùa hoa” (NXB Hà Nội, 2026). Trong cuốn sách này, tác giả tập trung khắc họa những đường phố Hà Nội xưa và nay, đặc biệt là những phố cổ mang tên “Hàng” gắn với lịch sử, văn hóa và hồn cốt của Thăng Long - Kẻ Chợ.
  • Bản sắc thiên nhiên và ký ức quê hương trong thơ Đinh Xuân Trường
    Trong đời sống thơ Việt hôm nay, nơi nhiều tìm tòi hình thức, đổi mới diễn ngôn, những tiếng thơ đi từ mạch đất, từ đời sống bình dị lại có sức lay động lạ lùng, và tập thơ “Một phần mười giây” (NXB Hội Nhà văn, 2025) của tác giả Đinh Xuân Trường là một tập thơ như thế.
  • Đời sông, đời người đều chảy ra biển lớn thế gian!
    Bắt đầu từ thời hiện tại ngược về quá khứ kể về những biến thiên lịch sử một ngôi làng trong khoảng nửa thế kỷ gắn liền với quãng đời của nhân vật chính (Măng). Khép lại câu chuyện là sự quay về thời hiện tại để ngỏ số phận nhân vật dành cho bạn đọc phân tích, dự đoán, kết luận.
  • Đường đi nước bước của một thể loại văn học
    Nhà văn Việt Nam thời hiện đại (từ đầu thế kỷ XX) đa số yêu thích và trung thành với quan điểm “Hiện thực chủ nghĩa” như một trào lưu/ khuynh hướng/ phương pháp nghệ thuật ưu việt (với nguyên tắc: tác phẩm miêu tả đời sống như hình thức vốn có của nó).
  • Chỉ một giây lắng lòng là đủ
    Mỗi người yêu thơ, làm thơ hay đọc thơ đều có một định nghĩa riêng về thơ và cái hay của thơ. Nhưng tôi tin, không một định nghĩa hay khái niệm nào về thơ có thể đạt tới sự toàn bích, bất kể người đưa ra là ai. Bởi nếu có, thơ sẽ không còn mờ ảo như chính bản chất của nó, không còn khoảng dư để người đọc bước vào và tự cảm.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Bồi dưỡng tâm hồn, khơi dậy khả năng sáng tạo và tình yêu văn học, nghệ thuật cho học sinh Thủ đô
    Chiều 12/8, tại Nhà Văn hóa xã Đông Anh (Hà Nội), Trường Cao đẳng Nghệ thuật Hà Nội phối hợp với Sở Giáo dục và Đào tạo, Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch tổ chức Chương trình tổng kết Đề án Sân khấu học đường tại các trường THCS, THPT Hà Nội năm 2026, đánh dấu việc hoàn thành các hoạt động đào tạo, bồi dưỡng, workshop và thực hành biểu diễn dành cho giáo viên, học sinh phổ thông trên địa bàn thành phố.
  • [Podcast] Tản văn: Phượng tím vắt ngang trời thương nhớ
    Đến Đà Lạt vào ngày nắng chói, đôi mắt chị dõi tìm loài hoa gieo thương nhớ, phượng tím. Đà Lạt mùa nào sắc đó, đều là những loài đặc trưng của xứ sở ngàn hoa. Mùa dã quỳ vàng hoang hoải, mùa cỏ hồng bềnh bồng như mây, mùa hoa ban trắng tinh khôi, mùa anh đào ngọt ngào trong trẻo. Với chị, lưu luyến nhất vẫn là mùa phượng tím. Mùa này phượng rải sắc tím ngăn ngắt khắp đất cùng trời, gợi lên trong lòng xiết bao lưu luyến.
  • Mưa mùa hạ
    Khác với mưa phùn gió bấc hay những ngày “mưa thối đất thối cát” lê thê, mưa mùa hè luôn đem đến cảm giác hứng khởi. Nó đến bất ngờ, ào ạt rồi đi rất nhanh, trả lại bầu không khí dịu mát và bầu trời trong veo. Tôi vẫn nghĩ mưa mùa hè là cơn mưa đẹp nhất, trẻ trung và hào phóng như tuổi thanh xuân. Đang nắng như úp chảo lửa, bỗng mây đen ùn ùn kéo đến.
  • Nơi Hà Nội chạm vào tôi
    Mỗi lần trở lại Hà Nội, đôi chân tôi dường như lại có một thói quen rất lạ: bỏ mặc những con phố đông vui, những điểm hẹn quen thuộc để lặng lẽ dừng trước cánh cổng Trường THPT Trần Phú – Hoàn Kiếm. Chiều mùa hạ, năm học đã khép từ lâu, cánh cổng trường khép im lìm dưới những hàng xà cừ già, khoảng sân phía trong vắng đến mức chỉ còn tiếng ve ngân lên trong nắng. Thế nhưng, lạ thay, chính nơi tưởng như lặng im ấy lại luôn là nơi nhiều âm thanh nhất trong ký ức tôi. Chỉ cần đứng lại một chút, tôi như nghe đâu đây tiếng trống tan học, tiếng cười trong veo của những cô cậu học trò và nhìn thấy những tà áo trắng năm nào đang lẫn vào nắng cuối ngày trên phố Hai Bà Trưng.
  • Mùa hè xanh ở Lệ Chi
    Có những miền ký ức chỉ cần một lần đi qua đã đủ theo ta suốt cả cuộc đời. Hai mươi năm đã trôi qua, vậy mà mỗi khi bắt gặp những đoàn sinh viên khoác màu áo xanh tình nguyện trên đường phố, tôi lại thấy lòng mình xốn xang. Trong sắc xanh ấy, tôi như nhìn thấy tuổi hai mươi của mình đang trở về, thấy một ngôi làng nhỏ bên bờ sông Đuống với những con đường ngập nắng, những vườn nhãn trĩu quả và tiếng cười trong veo của lũ trẻ mỗi buổi chiều hè. Ngôi làng ấy mang tên Lệ Chi.
Đừng bỏ lỡ
Tổ quốc trong sáng tác của các cây bút trẻ
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO