Lý luận - phê bình

Thiên nhiên trong kí viết về chiến tranh của Minh Chuyên

Tháng Mười 09:33 16/07/2025

Năm 2025, nhà văn, nhà báo, đạo diễn Minh Chuyên được Nhà nước trao tặng danh hiệu Anh hùng Lao động, ghi nhận những đóng góp nổi bật cho văn học và sự nghiệp gìn giữ ký ức chiến tranh Việt Nam của ông. Không chỉ có trải nghiệm thực tế của một người lính từng xông pha gần chục năm trên chiến trường miền Nam vào những năm máu lửa, Minh Chuyên còn có đủ độ lùi thời gian cần thiết của một nhà văn thời hậu chiến để có thể nhìn về chiến tranh từ nhiều phía. Bởi vậy, chiến tranh trong ký của Minh Chuyên hiện lên đa diện, vừa chân thực vừa thấm đẫm suy tư. Thiên nhiên trong tác phẩm không chỉ là chứng nhân của tội ác, mà còn là hình tượng nghệ thuật giàu cảm xúc - như người mẹ bao dung, lặng lẽ chở che con người giữa mất mát và tàn phá.

anh-1.jpg
Một số tác phẩm của nhà văn Minh Chuyên.

Thiên nhiên - nạn nhân, chứng nhân của tội ác chiến tranh

Thiên nhiên trong ký của Minh Chuyên không giữ vai trò phông nền cho sự xuất hiện của nhân vật giống như trong những tác phẩm tự sự mà chúng ta thường gặp. Thiên nhiên được đan cài vào tác phẩm như một “đôi mắt” - một chứng nhân cho tội ác chiến tranh. Tâm điểm của bức tranh thiên nhiên trong ký của Minh Chuyên là cảnh những cánh rừng Trường Sơn huyền thoại trong những năm chiến trường miền Nam diễn ra ác liệt nhất.

Trong “Hành trình đi tìm những linh hồn”, Minh Chuyên đã miêu tả bước chân lầm lũi của người đàn bà mang tên Hạnh Dung từ Thái Bình vào rừng Sắc Rông tìm hài cốt của chồng. Cảnh rừng Sắc Rông huyền bí, linh thiêng nhưng cũng đầy đau thương đã hiện ra trong hồi tưởng của cụ già người Ê Đê: “Ông bảo trong những năm đánh Mỹ, một hôm có một trung đoàn bộ đội hành quân qua vùng này. Họ trú quân trong rừng Sắc Rông. Không may bọn thám báo rình mò phát hiện. Nửa đêm, chúng gọi máy bay Mỹ trút bom xuống khu rừng. Những chớp lửa bùng lên cháy rừng rực, sáng một góc trời đêm. Cả trung đoàn bộ đội bị thương và hy sinh gần hết...”

Dưới ngòi bút của Minh Chuyên, rừng Sắc Rông trong “Rừng thiêng” không hiện lên với vẻ đẹp thơ mộng, lãng mạn trữ tình mà được miêu tả như một “nạn nhân” bị tàn phá bởi hàng trăm tấn bom sát thương và bom cháy. Trong trận bom ác liệt ấy, rừng không chỉ là nạn nhân bị tàn phá tang thương bởi chiến tranh mà còn là nhân chứng cho sự hi sinh gần như toàn bộ của một trung đoàn bộ đội chỉ sau một đêm. Rừng Sắc Rông trở thành nơi chôn vùi thân xác của những thi thể bị bom xé nát, văng lên cành cây, khe đá hoặc bị vùi lấp, tan nát, lẫn vào đất đá.

Thiên nhiên trong ký của Minh Chuyên không chỉ là bị tàn phá bởi mưa bom bão đạn mà còn bị hủy diệt bởi vũ khí hóa học. Những cánh rừng bạt ngàn của Tây Nguyên từng là nơi “rừng che bộ đội, rừng vây quân thù” vậy mà nay, hoang tàn bởi đạn bom và vũ khí hóa học. Trong lá thư ông Ngô tố cáo Công ty Monsanto, ông đã nhắc đến sự tàn phá của vũ khí hóa học: “...Nó tàn phá hàng triệu hecta rừng của miền Nam Việt Nam…. Nguy hại hơn là nó đã ngấm vào cơ thể của hàng triệu người dân Việt Nam, trong đó có tôi, con tôi, và cháu tôi. Suốt 30 năm qua, chất độc da cam của các ông đã gây thảm hoạ khôn lường, làm cho con người sống dở, chết dở, chết trong quằn quại, đau đớn”.

Chiến tranh không chỉ cướp đi sinh mạng con người mà còn hủy hoại nghiêm trọng môi trường tự nhiên. Biết bao cánh rừng - lá phổi xanh của đại ngàn bị tàn phá, không khí trở nên ô nhiễm, không gian sống ngột ngạt. Thiên nhiên đổ máu, thảm thực vật xanh úa tàn dưới bom đạn, để lại những hậu quả dai dẳng cho hệ sinh thái. Biết bao dòng suối, con sông, hồ nước cũng bị cạn kiệt dần và trở thành hồ chết như hồ Biên Hùng mà Minh Chuyên đã nhắc đến trong “Di họa chiến tranh”: “Tới hồ Biên Hùng, một hồ nước xanh thẫm… Những năm chiến tranh, quân đội Mỹ đặt một kho chất độc Đi-ô-xin ở đây. Và ngày ngày đưa máy bay tới chở chất độc đi rải khắp chiến trường miền Nam Việt Nam. Mỗi khi trời mưa to, nước từ vùng kho lẫn đi-ô-xin lan chảy ra các vùng chung quanh, chảy vào hồ Biên Hùng, gây nhiễm độc cho cá”. Hồ nước vốn xanh sức sống giờ “nghẹt thở”, tàn lụi, rêu phong như chiếc hố tử thần. Viết về sự tàn phá của chiến tranh với thiên nhiên cây cỏ và môi trường, phải chăng Minh Chuyên muốn cắt nghĩa về nguyên nhân gây ra nỗi đau da cam sau này? Môi trường, hệ sinh thái bị hủy diệt, những người lính khi trở về bị bệnh tật hiểm nghèo, những đứa trẻ sinh ra không nguyên vẹn hình hài. Tiếng nói tố cáo tội ác của chiến tranh đã được bật ra từ đây.

Dưới ngòi bút Minh Chuyên, thiên nhiên hiện lên trong dòng hồi tưởng của nhân vật là những cánh rừng đầy thương tích - nơi chứng kiến sự tàn phá và tội ác hủy diệt của chiến tranh. Chiến tranh không chỉ hủy diệt sự sống của con người mà còn hủy diệt mẹ rừng và mẹ đất. Thiên nhiên trở thành nạn nhân phải hứng chịu những hậu quả nặng nề: rừng bị tàn phá, cây bị đốt cháy, khí độc bao trùm khắp không gian, hệ động thực vật bị hủy diệt…

Thiên nhiên - người mẹ bao bọc, che chở cho người lính

Trong ký của Minh Chuyên, thiên nhiên không chỉ là nạn nhân, chứng nhân của chiến tranh mà còn như một người mẹ bao bọc, che chở cho người lính. Trong những năm tháng khốc liệt, rừng Trường Sơn trở thành mái nhà, nơi nương náu trú ẩn, nơi chữa lành những vết thương, nơi hồi sinh những người lính đã cận kề cái chết. Không ít người lính nhờ mẹ thiên nhiên bao bọc, chở che mà thoát khỏi những đợt đạn pháo khốc liệt mà giặc trút xuống.

Trong “Nửa thế kỷ lưu lạc”, Minh Chuyên đã miêu tả cánh rừng rìa làng An Xuân là nơi trú ẩn an toàn cho dân làng giữa đạn bom. Có thời kỳ địch tình nghi Kệch là “Cộng sản nằm vùng” giả câm, giả điếc để hoạt động. Những lúc gay cấn nhất, dân làng An Xuân phải đưa Kệch lên rừng cất giấu”.

Nói đến vai trò của thiên nhiên trong ký của Minh Chuyên, độc giả chắc hẳn không thể quên câu chuyện của già làng Ê Đê trong “Ba người ở lại Trường Sơn”. Đó là câu chuyện về một người lính Trường Sơn bị thương nặng giữa rừng Keo Sơn heo hút đã được đàn vượn cứu sống: “Vào thời kỳ đầu đánh Mỹ, có một anh bộ đội, còn rất trẻ lạc giữa khu vực Keo Sơn heo hút này. Khu rừng bị máy bay thả bom tàn phá. Không may, anh bộ đội bị thương vào đầu. Anh nằm hôn mê bên gốc cây rừng. Một đàn vượn hái quả trên cây nhòm thấy người nằm bên dưới, chúng tụt xuống tiến lại phía anh bộ đội… Anh bộ đội nằm im, một vệt máu đỏ từ đầu chảy qua mặt. Đàn vượn thay nhau đi tìm lá thuốc rịt vào vết thương cho anh. Anh bộ đội dần dần tỉnh lại. Đàn vượn xúm xít hái quả cho anh ăn, kiếm nước cho anh uống. Cơn tâm thần hoang tưởng phó mặc đời anh với thiên nhiên, cây rừng, muông thú”. Nhờ sự bao bọc, che chở của thiên nhiên, anh đã được cứu sống. Và khi anh mất đi trí nhớ, quên mất gốc gác quê hương để trở về, rừng đã trở thành nhà của anh và đàn vượn đã trở thành gia đình của anh. Chúng dạy anh cách sinh tồn, dẫn dắt anh tránh hiểm nguy, giúp anh hòa nhập cùng nhịp sống giữa thiên nhiên đại ngàn. Nhờ đó mà anh đã được cứu sống, đã tồn tại để chờ đợi ngày được gia đình tìm thấy và trở về với quê hương.

Với những người lính nằm lại nơi chiến trường, rừng là mảnh đất mẹ lặng lẽ đón nhận họ dù là trong hình hài nguyên vẹn hay chỉ còn là những mảnh vụn thân xác. Đó là “một vùng núi rừng trùng điệp, bao la, biết bao đồng đội đã ngã xuống nơi đây. Ngày ấy cuộc chiến tranh còn đang tiếp diễn, mọi người còn phải truy đuổi quân thù, nên các chiến sĩ hy sinh đã phải nằm nghỉ tạm nơi rừng xanh, núi đỏ. Bom đạn cày xới, thời gian xóa nhòa, cây rừng lấp khuất. Phải vất vả lắm mới lần tìm được nơi các anh yên nằm”.

Hòa bình lập lại, những cánh rừng Trường Sơn vẫn là nơi nương náu cả thân xác và linh hồn của những người lính tử trận. Cũng chính góc rừng Keo Sơn ấy, những người cùng đơn vị của những người lính tử trận và những người thân của họ đã nhiều lần trở lại để tìm hài cốt liệt sĩ. Trong những bước hành trình lặn lội, lầm lũi ấy, rừng thiêng đã có lúc lên tiếng, “tìm đường chỉ lối” cho những người còn sống có thể tìm thấy hài cốt của đồng đội, người thân, đưa các anh trở về với quê hương và gia đình.

Có thể nói, thiên nhiên trong ký của Minh Chuyên dù không được miêu tả nhiều nhưng qua một số nét phác họa và đặc tả, tác giả đã xây dựng hình tượng thiên nhiên như một phần không thể thiếu của chiến tranh. Thiên nhiên như một chứng nhân cho những năm tháng chiến đấu trường kỳ gian khổ mà hào hùng của dân tộc, cho những tội ác của quân xâm lược. Dù chiến tranh đã lùi xa, dù rừng Trường Sơn dần hồi sinh nhưng chất độc còn lưu lại trong lòng đất vẫn là minh chứng cho những hậu quả nặng nề của chiến tranh, nhắc nhớ con người về những mất mát không thể xóa nhòa./.

Bài liên quan
  • “Con đường tương lai ” – Hành trình trí tuệ nối dài khát vọng Việt
    Nhân dịp kỷ niệm 100 năm Ngày Báo chí cách mạng Việt Nam, ngày 19/6, tại Thư viện Quốc gia Việt Nam, Hội Nhà văn Hà Nội, Viện Nhân học Văn hóa, Viện Khoa học Giáo dục và Môi trường kết hợp với Sàn văn hóa Học và Đọc Việt Nam, Nhà xuất bản Thể thao và Du lịch tổ chức Hội thảo khoa học đánh giá tập 1 và định hướng tập tiếp theo của dự án sách “Con đường tương lai”.
(0) Bình luận
  • Bản sắc thiên nhiên và ký ức quê hương trong thơ Đinh Xuân Trường
    Trong đời sống thơ Việt hôm nay, nơi nhiều tìm tòi hình thức, đổi mới diễn ngôn, những tiếng thơ đi từ mạch đất, từ đời sống bình dị lại có sức lay động lạ lùng, và tập thơ “Một phần mười giây” (NXB Hội Nhà văn, 2025) của tác giả Đinh Xuân Trường là một tập thơ như thế.
  • Đời sông, đời người đều chảy ra biển lớn thế gian!
    Bắt đầu từ thời hiện tại ngược về quá khứ kể về những biến thiên lịch sử một ngôi làng trong khoảng nửa thế kỷ gắn liền với quãng đời của nhân vật chính (Măng). Khép lại câu chuyện là sự quay về thời hiện tại để ngỏ số phận nhân vật dành cho bạn đọc phân tích, dự đoán, kết luận.
  • Đường đi nước bước của một thể loại văn học
    Nhà văn Việt Nam thời hiện đại (từ đầu thế kỷ XX) đa số yêu thích và trung thành với quan điểm “Hiện thực chủ nghĩa” như một trào lưu/ khuynh hướng/ phương pháp nghệ thuật ưu việt (với nguyên tắc: tác phẩm miêu tả đời sống như hình thức vốn có của nó).
  • Chỉ một giây lắng lòng là đủ
    Mỗi người yêu thơ, làm thơ hay đọc thơ đều có một định nghĩa riêng về thơ và cái hay của thơ. Nhưng tôi tin, không một định nghĩa hay khái niệm nào về thơ có thể đạt tới sự toàn bích, bất kể người đưa ra là ai. Bởi nếu có, thơ sẽ không còn mờ ảo như chính bản chất của nó, không còn khoảng dư để người đọc bước vào và tự cảm.
  • Giáo sư Hà Minh Đức “kể chuyện ngày xưa” ở tuổi 92
    Sáng mùng 4 Tết Bính Ngọ (2026), tôi đến thăm Giáo sư, Nhà giáo Nhân dân Hà Minh Đức. Thầy tặng tôi một số cuốn sách do chính mình biên soạn, trong đó có tác phẩm “Kể chuyện ngày xưa”. Cuốn sách vừa xuất bản, dày chưa đến trăm trang, nội dung phong phú, hấp dẫn. Đây cũng là cuốn sách thứ 109 của Giáo sư Hà Minh Đức khi ông bước sang tuổi 92. Món quà đầu năm từ người thầy đáng kính khiến tôi xúc động, bởi đó là kết tinh của một đời lao động bền bỉ, say mê với văn chương và học thuật.
  • Từ một câu chuyện của chiến tranh
    Chiến tranh là một “lát cắt” không bình thường của cuộc sống. Mọi sinh hoạt, mọi dự tính, kể cả những điều riêng tư nhất của con người có thể bị đảo lộn để nhường chỗ cho một trật tự lớn hơn: sự thống nhất hành động vì mục tiêu chiến thắng.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Họa sĩ Trần Nguyên Dũng: Ký ức chắt lọc qua nhịp điệu màu sắc
    Họa sĩ Trần Nguyên Dũng (1942-2023) là một gương mặt âm thầm, bền bỉ của mỹ thuật Hà Nội. Sau ba năm ngày ông ra đi, một triển lãm cá nhân giới thiệu những sáng tác lúc sinh thời của Trần Nguyên Dũng được tổ chức tại Bảo tàng Mỹ thuật Việt Nam từ ngày 2 đến 10/6/2026. Triển lãm “Trần Nguyên Dũng - Những ngày thảnh thơi” giới thiệu 60 tác phẩm trên nhiều chất liệu như một lát cắt tương đối đầy đủ về hành trình nghệ thuật của ông, cho thấy một đời sống nội tâm phong phú, gắn liền với truyền thống văn hóa dân tộc.
  • Phát huy vai trò báo chí trong tuyên truyền Văn kiện Đại hội XIV của Đảng
    Chiều 17/6, tại Hà Nội, Nhà xuất bản Chính trị quốc gia Sự thật phối hợp với Ban Tuyên giáo và Dân vận Trung ương, Tạp chí Cộng sản tổ chức Hội thảo khoa học quốc gia “Báo chí cách mạng với nhiệm vụ tuyên truyền Văn kiện Đại hội XIV của Đảng”. Sự kiện diễn ra nhân kỷ niệm 101 năm Ngày Báo chí cách mạng Việt Nam (21/6/1925 - 21/6/2026), thu hút sự tham gia của đông đảo nhà khoa học, chuyên gia, nhà quản lý, đại diện các cơ quan báo chí, xuất bản và cơ sở đào tạo trên cả nước.
  • Chính sách đặc thù tạo động lực cho đội ngũ văn nghệ sĩ sáng tạo, cống hiến
    Tại kỳ họp thứ 4, HĐND thành phố, đa số đại biểu đã nhất trí tán thành, thông qua Nghị quyết quy định một số nội dung, mức chi trong lĩnh vực văn hóa, nghệ thuật của thành phố Hà Nội. Theo Nghị quyết, việc ban hành cơ chế, chính sách đặc thù này sẽ kịp thời tháo gỡ các nút thắt về thể chế, tạo động lực mạnh mẽ khuyến khích đội ngũ nghệ sĩ sáng tạo, cống hiến, thu hút các chuyên gia uy tín, nâng cao chất lượng nghệ thuật chuyên nghiệp và thúc đẩy ngành công nghiệp văn hóa của Thủ đô phát triển hội nhập sâu
  • Thời trang gia đình VT ra mắt BST mới “Phố Nhẹ Tênh”
    Đón nhu cầu mua sắm trang phục mùa hè tăng cao, Thời trang gia đình VT triển khai chương trình ưu đãi lớn trong tháng 6, đồng thời giới thiệu bộ sưu tập “Phố Nhẹ Tênh” với các thiết kế phù hợp mặc nhà, dạo phố và du lịch hè.
  • [Podcast] Gìn giữ hương trà sen của người Hà Nội
    Nhắc đến thú chơi tao nhã, tinh tế, thanh tao của người Hà Nội, không thể không nhắc đến cách thưởng trà sen Tây Hồ. Vừa là một loại thức uống, trà sen còn là nét văn hóa đặc biệt, kết tinh sự khéo léo, tinh tế và tâm hồn của người Tràng An thanh lịch. Trà sen Tây Hồ nổi tiếng bởi hương thơm đặc trưng, dịu dàng mà sâu lắng, gắn liền với vùng hồ Tây mênh mang sóng nước, nơi sen nở ngát hương vào mỗi mùa hè. Người Hà Nội xưa thường ví trà sen như “hồn của đất trời, cốt cách của người thanh lịch”. Thưởng một chén trà sen đúng điệu là thưởng thức cả sự tinh túy của thiên nhiên và sự khéo léo của bàn tay con người.
Đừng bỏ lỡ
Thiên nhiên trong kí viết về chiến tranh của Minh Chuyên
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO