Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Mùa hoa bằng lăng Hà Nội

Đỗ Thu Yên 14/05/2024 12:04

Tôi yêu mùa hoa bằng lăng Hà Nội, yêu màu tím dịu dàng của bằng lăng. Màu hoa đẹp và lãng mạn đã làm dịu đi cái nắng chói chang của mùa hạ. Màu tím của bằng lăng cũng điểm tô cho phố phường Hà Nội có nét đẹp rất riêng. Tôi đã từng say đắm ngắm những cành bằng lăng qua ô cửa. Những cành hoa tím mộng mơ in trên những tòa nhà tạo nên bức tranh tuyệt đẹp.

z5439039694990_43807bb02293f1e5d701df43343c9c32.jpg
Tôi yêu mùa hoa bằng lăng Hà Nội, yêu thiên nhiên tươi đẹp. Yêu sự bình yên của đất trời. (ảnh: Kim Thoa)

Màu tím của bằng lăng không chỉ dịu dàng. Màu bằng lăng tím còn mang vẻ đẹp của sự thủy chung, được những người yêu nhau hay nhắc đến trong sự đợi chờ mong nhớ của họ. Tôi nhớ một bài thơ “Cây bằng lăng cuối phố” mà tôi đã viết về hai người bạn cùng phố. Họ hẹn dưới gốc cây bằng lăng để tạm biệt. Chàng trai lên đường ra trận. Cây bằng lăng bị bom đạn hủy diệt. Họ cũng mất liên lạc vì chiến tranh. Nhưng khi chàng trai khi trở về đã trồng cây bằng lăng nơi phố xưa. Cô gái đi dạy học từ miền xa trở về thành phố, đã nhận ra cây bằng lăng cuối phố và cô đã hiểu ra tất cả.

"Ngày mai anh ra trận

Hẹn gặp nhau cuối phố

…….

Dưới gốc cây bằng lăng

Bóng người tôi yêu dấu

Anh giang rộng vòng tay

Tôi hiểu ra tất cả

Chạy ào về phía anh

Mặc cho dòng lệ chảy.

Chúng tôi tay trong tay

Dưới gốc cây bằng lăng

Dưới một trời hoa tím

Anh nói anh đã trồng

Cây bằng lăng màu tím

Cho một người thuỷ chung".

Tôi cũng lấy tên bài thơ đặt cho tập thơ tập thơ viết về Hà Nội với cái tên bình dị “Cây bằng lăng cuối phố”. Tập thơ xuất bản cũng gần chục năm rồi! Ngày Thơ tại Văn Miếu rằm tháng giêng Giáp Thìn vừa rồi! Tôi chọn năm cuốn sách của tôi, trong đó có tập thơ “Cây bằng lăng cuối phố” để ủng hộ trưng bày tại quán thơ. Một khách thơ đã chọn mua tập thơ “Cây bằng lăng cuối phố” trong cả một quán sách. Chị nói với tôi “Tôi chọn cuốn này vì tôi rất yêu bằng lăng và phố tôi ở trồng nhiều cây bằng lăng. Hè đến ngắm hoa bằng lăng đẹp đến mê hồn. Chưa đọc, nhưng nghe tên đã cuốn hút làm sao”. Người Hà Nội yêu hoa bằng lăng đến vậy!

Mùa hoa bằng lăng gợi nhớ tuổi thơ, cái tuổi học trò có nhiều kỷ niệm với sắc tím mộng mơ. Những kỳ thi, những vui buồn của tuổi mới lớn thật nhẹ nhàng, nhưng cũng không dễ quên. Để rồi cứ mỗi mùa hoa bằng lăng đến. Ta lại đắm mình với hoài niệm xa xăm. Cứ nhìn những chùm hoa tím bâng khuâng trong nắng là lại nhớ vòng tay bè bạn tung tăng trên đường phố và tụ tập dưới những cây bằng lăng xum xuê… Tình yêu đầu đời của tuổi mới lớn đầy mộng mơ như gửi vào sắc tím bằng lăng tim tím ngây thơ. Tôi yêu hoa bằng lăng hơn bởi sự tích về hoa bằng lăng cũng là câu chuyện tình trong trắng, thơ ngây và man mát buồn của sự chia ly.

Mùa hoa bằng lăng đến! Tôi thường đi bộ vào buổi sớm hè. Cùng với tiếng chim hót líu lo từ phía công viên. Những tia nắng ban mai xuyên qua những cành hoa bằng lăng tím. Tôi đứng nghiêng mình dưới những cành hoa bằng lăng xum xuê… trên đường Đỗ Nhuận, con phố chạy dọc công viên Hòa Bình. Tôi cảm nhận được vẻ đẹp và bình yên đến lạ. Các bạn biết vì sao không? Vì Tôi cũng chạnh nhớ Hà Nội một mùa hoa bằng lăng cách đây không lâu. Khi dịch Covid-19 đang bành hoành. Đường phố vắng tanh, dù hoa bằng lăng nở rộ. Thế nên tôi cầu mong những mùa hoa bằng lăng luôn đẹp và bình yên. Để con người và thiên nhiên hòa quyện. Tôi yêu mùa hoa bằng lăng Hà Nội, yêu thiên nhiên tươi đẹp. Yêu sự bình yên của đất trời.

Cây bằng lăng cũng dễ trồng, gốc và thân bằng lăng ít có mùi. Gỗ bằng lăng có cấu trúc mịn dẻo. Tạo nên những cành bằng lăng điệu đà khoe sắc. Vì thế bằng lăng gần gũi với con người hơn. Là điểm hẹn của bao tà áo dài của các thiếu nữ Hà Nội. Cành cây bằng lăng nhỏ và mảnh. Độ mềm vừa phải. Dễ cắt tỉa nếu không muốn cây quá to, tạo nên những cây cảnh. Hợp với cảnh quan đô thị. Cánh hoa bằng lăng mỏng manh nhưng đẹp tươi trong nắng hè nóng bỏng. Cái màu tím thủy chung lãng mạn ấy làm cho phố phường Hà Nội đẹp hơn, hiền dịụ hơn trong hạ./.

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Đỗ Thu Yên. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.
Bài liên quan
  • Một ngày với Hồ Tây
    10 giờ đêm, nhận được tin nhắn từ một người bạn cũ: “Hò hẹn mãi cuối cùng em chẳng đến/Chỉ sợ ngày xuân vội vã đi rồi. Xin lỗi phải nhại thơ Hoàng Nhuận Cầm để chuyển tải hết những mong ngóng của anh. Mai là chủ nhật, có rảnh để về Hà Nội với anh không?”. Tôi phì cười. Hò hẹn từ đầu năm sẽ lên thăm anh, nhờ anh làm hướng dẫn viên du lịch một vòng Thủ đô, vậy mà gần 6 tháng trôi qua, lời hẹn vẫn chưa thành hiện thực. Tôi nhìn lịch, nhắn cho anh: “Mai em rảnh, em lên nhé!”. Ngay lập tức anh trả lời: “OK nhé,
(0) Bình luận
  • Hồ Gươm - mảnh hồn thiêng giữa lòng Hà Nội
    Tôi vẫn nhớ như in cái buổi sớm mùa thu năm ấy, lần đầu tiên đặt chân đến Hà Nội. Thành phố mơ ước, thành phố của bao câu chuyện cổ tích mẹ kể, của những bài thơ tôi từng học, bài hát tôi nghe thuở nhỏ, bỗng chốc hiện ra trước mắt – thật đến rưng rưng. Hồ hiện lên giữa lòng thành phố trước mắt tôi như viên ngọc bích xanh rêu lung linh, huyền diệu. Hồ Gươm – hay Hồ Hoàn Kiếm – đã in sâu vào ký ức tôi bằng một vẻ đẹp không thể gọi tên, vừa cổ kính, vừa thiêng liêng, vừa nhẹ nhàng như tiếng vọng từ quá khứ xa xăm.
  • Hà Nội, yêu mãi còn yêu...
    Hôm qua đường phố Hà Nội như tĩnh lặng hơn, và hôm nay cũng vậy. Cái rét Tháng Giêng vừa qua đi rất nhanh và diệu vợi làm sao! Trên những con phố, ánh mặt trời xuất hiện và những chiếc lá mùa thu bắt đầu rơi...
  • Xe đạp Tây Hồ
    Vẫn với tâm trạng chộn rộn, cứ y như là một nghi lễ, mỗi sáng tinh mơ, khi hồi hộp vén màn sương mỏng đánh thức Hồ Tây. Nhoài người với tay nắm xe đạp, nhập dòng xe đua như dòng nước xiết òa vào vùng thơm hương sen hồ và những làng hoa Quảng An, Quảng Bá... Không khí sạch, hương thơm quanh Hồ Tây đúng là tác nhân gây nghiền cho “dân” đạp xe quanh hồ.
  • Nhớ gì khi xa Hà Nội
    Thanh xuân tươi đẹp nhất của tôi gắn bó cùng Hà Nội. Đó là quãng đời sinh viên tươi vui, hồn nhiên được cùng các bạn đồng trang lứa sinh sống và học tập giữa lòng Thủ đô, dưới mái trường Học viện hành chính Quốc gia. Lần đầu tiên bước ra khỏi ngưỡng cửa an toàn của gia đình, Hà Nội đã hiếu khách đón nhận, ôm tôi vào lòng, gieo vào tâm hồn thật nhiều kỉ niệm đặc biệt. Để rồi sau khi ra trường, trở về quê hương công tác, lòng tôi lại bồi hồi xao xuyến mỗi khi nhớ về Hà Nội với những hồi tưởng xuyến xao về quãng đời sinh viên.
  • Tô thắm Hà Nội bốn mùa hoa
    Có lẽ hiếm có Thủ đô của đất nước nào trên thế giới lại có đủ thời tiết đặc trưng của bốn mùa xuân, hạ, thu, đông, cùng với đó là thiên nhiên tuần hoàn luân chuyển quay vòng bốn mùa như Hà Nội. Để tạo nên diện mạo của Thủ đô, ngoài các công trình kiến trúc, danh lam thắng cảnh… thì còn có cả hệ thống cây xanh và hoa cỏ được trồng khắp các nẻo đường của Hà Nội.
  • Một thoáng Thủ đô, một đời vương vấn
    Tôi đến Thủ đô vào một ngày hè chói chang nắng lửa. Cảm giác nóng nực không ngăn nổi sự hiếu kì trong tôi về mảnh đất ngàn năm văn hiến, về những con người tao nhã, văn minh. Tôi thả hồn phiêu diêu qua từng con phố, lắng tai nghe nhịp thở của Hà thành mà nao nao hồi tưởng về những điều mình đã đọc, đã biết về lịch sử, con người nhân kiệt nơi đây.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
Đừng bỏ lỡ
Mùa hoa bằng lăng Hà Nội
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO