Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Mùa hoa bằng lăng Hà Nội

Đỗ Thu Yên 14/05/2024 12:04

Tôi yêu mùa hoa bằng lăng Hà Nội, yêu màu tím dịu dàng của bằng lăng. Màu hoa đẹp và lãng mạn đã làm dịu đi cái nắng chói chang của mùa hạ. Màu tím của bằng lăng cũng điểm tô cho phố phường Hà Nội có nét đẹp rất riêng. Tôi đã từng say đắm ngắm những cành bằng lăng qua ô cửa. Những cành hoa tím mộng mơ in trên những tòa nhà tạo nên bức tranh tuyệt đẹp.

z5439039694990_43807bb02293f1e5d701df43343c9c32.jpg
Tôi yêu mùa hoa bằng lăng Hà Nội, yêu thiên nhiên tươi đẹp. Yêu sự bình yên của đất trời. (ảnh: Kim Thoa)

Màu tím của bằng lăng không chỉ dịu dàng. Màu bằng lăng tím còn mang vẻ đẹp của sự thủy chung, được những người yêu nhau hay nhắc đến trong sự đợi chờ mong nhớ của họ. Tôi nhớ một bài thơ “Cây bằng lăng cuối phố” mà tôi đã viết về hai người bạn cùng phố. Họ hẹn dưới gốc cây bằng lăng để tạm biệt. Chàng trai lên đường ra trận. Cây bằng lăng bị bom đạn hủy diệt. Họ cũng mất liên lạc vì chiến tranh. Nhưng khi chàng trai khi trở về đã trồng cây bằng lăng nơi phố xưa. Cô gái đi dạy học từ miền xa trở về thành phố, đã nhận ra cây bằng lăng cuối phố và cô đã hiểu ra tất cả.

"Ngày mai anh ra trận

Hẹn gặp nhau cuối phố

…….

Dưới gốc cây bằng lăng

Bóng người tôi yêu dấu

Anh giang rộng vòng tay

Tôi hiểu ra tất cả

Chạy ào về phía anh

Mặc cho dòng lệ chảy.

Chúng tôi tay trong tay

Dưới gốc cây bằng lăng

Dưới một trời hoa tím

Anh nói anh đã trồng

Cây bằng lăng màu tím

Cho một người thuỷ chung".

Tôi cũng lấy tên bài thơ đặt cho tập thơ tập thơ viết về Hà Nội với cái tên bình dị “Cây bằng lăng cuối phố”. Tập thơ xuất bản cũng gần chục năm rồi! Ngày Thơ tại Văn Miếu rằm tháng giêng Giáp Thìn vừa rồi! Tôi chọn năm cuốn sách của tôi, trong đó có tập thơ “Cây bằng lăng cuối phố” để ủng hộ trưng bày tại quán thơ. Một khách thơ đã chọn mua tập thơ “Cây bằng lăng cuối phố” trong cả một quán sách. Chị nói với tôi “Tôi chọn cuốn này vì tôi rất yêu bằng lăng và phố tôi ở trồng nhiều cây bằng lăng. Hè đến ngắm hoa bằng lăng đẹp đến mê hồn. Chưa đọc, nhưng nghe tên đã cuốn hút làm sao”. Người Hà Nội yêu hoa bằng lăng đến vậy!

Mùa hoa bằng lăng gợi nhớ tuổi thơ, cái tuổi học trò có nhiều kỷ niệm với sắc tím mộng mơ. Những kỳ thi, những vui buồn của tuổi mới lớn thật nhẹ nhàng, nhưng cũng không dễ quên. Để rồi cứ mỗi mùa hoa bằng lăng đến. Ta lại đắm mình với hoài niệm xa xăm. Cứ nhìn những chùm hoa tím bâng khuâng trong nắng là lại nhớ vòng tay bè bạn tung tăng trên đường phố và tụ tập dưới những cây bằng lăng xum xuê… Tình yêu đầu đời của tuổi mới lớn đầy mộng mơ như gửi vào sắc tím bằng lăng tim tím ngây thơ. Tôi yêu hoa bằng lăng hơn bởi sự tích về hoa bằng lăng cũng là câu chuyện tình trong trắng, thơ ngây và man mát buồn của sự chia ly.

Mùa hoa bằng lăng đến! Tôi thường đi bộ vào buổi sớm hè. Cùng với tiếng chim hót líu lo từ phía công viên. Những tia nắng ban mai xuyên qua những cành hoa bằng lăng tím. Tôi đứng nghiêng mình dưới những cành hoa bằng lăng xum xuê… trên đường Đỗ Nhuận, con phố chạy dọc công viên Hòa Bình. Tôi cảm nhận được vẻ đẹp và bình yên đến lạ. Các bạn biết vì sao không? Vì Tôi cũng chạnh nhớ Hà Nội một mùa hoa bằng lăng cách đây không lâu. Khi dịch Covid-19 đang bành hoành. Đường phố vắng tanh, dù hoa bằng lăng nở rộ. Thế nên tôi cầu mong những mùa hoa bằng lăng luôn đẹp và bình yên. Để con người và thiên nhiên hòa quyện. Tôi yêu mùa hoa bằng lăng Hà Nội, yêu thiên nhiên tươi đẹp. Yêu sự bình yên của đất trời.

Cây bằng lăng cũng dễ trồng, gốc và thân bằng lăng ít có mùi. Gỗ bằng lăng có cấu trúc mịn dẻo. Tạo nên những cành bằng lăng điệu đà khoe sắc. Vì thế bằng lăng gần gũi với con người hơn. Là điểm hẹn của bao tà áo dài của các thiếu nữ Hà Nội. Cành cây bằng lăng nhỏ và mảnh. Độ mềm vừa phải. Dễ cắt tỉa nếu không muốn cây quá to, tạo nên những cây cảnh. Hợp với cảnh quan đô thị. Cánh hoa bằng lăng mỏng manh nhưng đẹp tươi trong nắng hè nóng bỏng. Cái màu tím thủy chung lãng mạn ấy làm cho phố phường Hà Nội đẹp hơn, hiền dịụ hơn trong hạ./.

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Đỗ Thu Yên. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.
Bài liên quan
  • Một ngày với Hồ Tây
    10 giờ đêm, nhận được tin nhắn từ một người bạn cũ: “Hò hẹn mãi cuối cùng em chẳng đến/Chỉ sợ ngày xuân vội vã đi rồi. Xin lỗi phải nhại thơ Hoàng Nhuận Cầm để chuyển tải hết những mong ngóng của anh. Mai là chủ nhật, có rảnh để về Hà Nội với anh không?”. Tôi phì cười. Hò hẹn từ đầu năm sẽ lên thăm anh, nhờ anh làm hướng dẫn viên du lịch một vòng Thủ đô, vậy mà gần 6 tháng trôi qua, lời hẹn vẫn chưa thành hiện thực. Tôi nhìn lịch, nhắn cho anh: “Mai em rảnh, em lên nhé!”. Ngay lập tức anh trả lời: “OK nhé,
(0) Bình luận
  • Kỷ niệm một chuyến tham quan
    Ngày xưa, ngôi trường cấp 2 nơi tôi theo học vẫn giành phần thưởng đặc biệt cho các học sinh khá, giỏi khi kết thúc năm học. Đó là những chuyến tham quan du lịch khám phá những vùng đất mới để học sinh hiểu biết thêm về quê hương đất nước như đi tham quan Vườn Quốc gia Cúc Phương (Ninh Bình), nhà máy thủy điện Hòa Bình (Hòa Bình),... Những chuyến đi ấy thật quý giá bởi những năm tháng đó còn nhiều khó khăn, chưa có điều kiện như bây giờ!
  • Hương cốm
    Mỗi khi đến độ thu sang, những cơn gió heo may về, mùi hương cốm lại thoang thoảng khắp ngang cùng ngõ hẻm quê tôi. Từ khi còn thơ bé đã biết mùi thơm của nếp non, của hương cốm mới hòa lẫn với lá sen. Được thưởng thức những hạt cốm non, mỏng dính như lá me trong lòng bàn tay là lũ trẻ con chúng tôi đã sung sướng đến tận cùng. Mùi hương ấy đã theo tôi lớn lên cùng với dòng thời gian chẳng xoay vần.
  • Phố cổ: Hoài niệm và tình yêu
    Cho đến bây giờ, khi tôi bồi hồi nhớ về kỉ niệm phố cổ, tất cả hình ảnh của quá khứ từ mấy chục năm qua lại lung linh trở về sống động như một cuốn phim, tưởng đâu chỉ vừa mới hôm qua. Đất nước trải dài 4000 năm, Hà Nội của tôi từ xa xưa hình thành và lớn dậy trong nền văn minh sông Hồng, cũng xấp xỉ tuổi ấy, còn nếu chỉ tính từ khi được vua Lý Thái Tổ chính thức định đô, thì cũng trên 1000 năm, đã trở thành nơi tụ hội và lan tỏa cho cả nền văn hiến lẫy lừng với thời gian.
  • Có một Hà Nội rất khác trong tôi
    Đó là một con ngõ cụt có gần hai chục hộ, nằm san sát đối mặt vào nhau qua một con đường ngõ lát gạch đỏ rộng hơn hai mét. Cư dân phần lớn đều còn trẻ hoặc trung tuổi, chỉ có vài cụ ông, cụ bà sống với con cháu. Lớp trẻ ban ngày mải miết đi làm ăn, tối về mới tập trung đông đủ. Nhưng cũng có người vì công việc mà quanh năm suốt tháng xa nhà. Thi thoảng lại về dăm bữa nửa tháng cho con cái đừng quên mặt, cho vợ đừng quên hơi rồi lại ra đi. Đứng tần ngần trước cửa, hôn nựng nịu con yêu rồi thở dài rảo bước v
  • Bánh chưng xanh Hà thành
    Nằm trong "Bộ Tứ": Bánh chưng xanh, thịt mỡ, dưa hành, câu đối đỏ, ngày xưa khi Tết đến, xuân về, thì người ta mới thấy bánh chưng, nay thì khác, quanh năm, đều thấy bánh, ở chợ, họ bán ở hàng giò, chả.
  • Những đêm thơ trong thành phố
    Ấy là vào một đêm mùa xuân, khi vừa ra Tết, trời vẫn còn se se lạnh nhưng không có nỗi buồn man mác mà trong người cứ rạo rực nhựa yêu. Giữa đất Tràng An một thuở đã từng là nơi kì ngộ của rất nhiều tao nhân, mặc khách, lòng người có phải vì thế cũng mong ngóng những đêm thưởng trà, trìu mến mà đọc cho nhau nghe đôi câu thơ đầy mộng tưởng, phảng phất chút cảnh, chút nhạc, chút hoạ, chút lòng người rì rào quyện vào nhau êm dịu.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
Đừng bỏ lỡ
Mùa hoa bằng lăng Hà Nội
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO