Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Một điều may mắn và vinh hạnh trong đời tôi

Nguyễn Văn Cự 02/09/2024 8:00

Tôi có 20 năm tuổi quân thì cũng từng ấy thời gian, ở địa bàn có đông bà con đồng bào dân tộc thiểu số. Bởi thế, mà tôi đã được tham gia đoàn cán bộ cơ quan tỉnh Sơn La, về Thủ đô vào Lăng viếng Bác ngay sau khi Lăng khánh thành, mở cửa đón khách.

thuong_co_quoc_khanh_2-9_13.jpg
Lễ thượng cờ mừng 79 năm Ngày Quốc khánh tại Quảng trường Ba Đình lịch sử.

Ngày ấy, (khoảng cuối năm 1975) quy trình vào Lăng viếng Bác có nhiều điểm khác bây giờ. Tất cả các đoàn vào viếng đều phải lập danh sách gửi về Ban tổ chức trước. Gọi đến tên ai, người ấy mới được vào. Lối vào là cổng Phủ Chủ tịch, phía đường Quán Thánh, liền kề với cổng Phủ Thủ tướng.

Mọi người được hướng dẫn tham quan trong khuôn viên Phủ Chủ tịch trước, (bao gồm cả Nhà sàn, Ao cá) rồi mới vào Lăng viếng Bác. Vì khi đó chưa có Bảo tàng Hồ Chí Minh, nên viếng Bác xong là ra về.

Đã 49 năm trôi qua, nhưng tôi vẫn còn nhớ: đội ngũ hướng dẫn viên ngày ấy, hầu hết là nữ, quê Nghệ An. Mỗi người đảm nhiệm giới thiệu một phần di tích trong khuôn viên. Người sau tiếp nhận khách của người trước. Nhiều hiện vật được giới thiệu tỉ mỉ, như mấy cây hoa, cây cảnh vẫn in dấu bàn tay Bác chăm sóc, uốn tỉa. Lúc đứng trước căn phòng, nguyên là chỗ ở của người thợ điện trong Phủ Toàn quyền Đông dương thời Pháp thuộc. Năm 1954, Pháp rời đi, ta tiếp quản, Bác đã chỉ vào căn phòng này và bảo với bộ phận hành chính bố trí cho Bác ở đó, khiến tôi vô cùng cảm phục đức tính giản dị, khiêm nhường của Bác.

Bản thân tôi, từ khi còn cắp sách đến trường đến nay đã về già, luôn yêu thích công việc – mà ngày nay – xã hội vẫn tôn vinh, gọi đó là “Văn hóa đọc”, và còn có cả Ngày sách Việt nam (21/04). Nhờ vậy mà tôi biết được cuộc đời, sự nghiệp nhiều nhân vật nổi tiếng ở trong nước cũng như trên thế giới. Điển hình như cụ Nê-Ru Tổng thống Ấn Độ, ông Hadara nhà sử học vĩ đại của Liên Xô (cũ) (hai người với Bác là ba, cùng được Unesco xét tặng Danh nhân văn hóa thế giới một đợt). Nhưng tôi chưa từng thấy ai, đặc biệt là trong hàng ngũ Lãnh tụ, Nguyên thủ quốc gia, lại giản dị, khiêm nhường như Bác Hồ của chúng ta.

Tham quan hầm trú ẩn của Bác thời kỳ đế quốc Mỹ tiến hành cuộc chiến tranh phá hoại miền Bắc. Nhìn cái kẻng báo động, cùng chiếc mũ rơm treo cạnh đó, tôi thấy xúc động, thương Bác tuổi cao, sức yếu vẫn phải vất vả, mỗi khi bọn giặc trời “thần sấm” “con ma” lẻn vào đánh phá Hà Nội.

Hành trình tham quan Phủ Chủ Tịch càng sắp đến điểm cuối, tôi càng háo hức muốn nhanh được đến Khu nhà sàn của Bác, để còn tận mắt nhìn xem cây Bụt mọc thế nào, mà nhà thơ Tố Hữu lại viết trong trường ca “Theo chân Bác” (1-1971):

“Bụt mọc dầm chân đứng đợi ai. Quanh hồ thấp thoáng bóng hôm mai” (câu 435+436). Thì ra, đó là một loại cây bên hồ, có rễ dài mọc sát mặt nước, nhìn giống như những tượng Phật, cao thấp nhấp nhô. Trong con mắt của tôi,cây bụt mọc ở đây, còn là một tác phẩm nghệ thuật độc nhất, vô nhị của môi trường,sinh thái tự nhiên.

Tại Nhà sàn của Bác, tôi và mọi người được vào hẳn trong nhà, lên cả tầng 2, không phải đi vòng quanh bên ngoài nhìn vào như hiện nay. Phải chăng: Vì ngày ấy Ban Quản lý di tích còn mải lo làm sao để người dân được gần Bác nhất. Để hình ảnh bác luôn sống mãi trong lòng đồng bào, chiến sĩ cả nước, bạn bè ở nước ngoài. Chính vì nguyện vọng cháy bỏng đó, mà chưa ai kịp nghĩ ra: Phải làm sao để tuổi thọ của Nhà sàn không bị ảnh hưởng, tác động của môi trường tham quan. Để các thế hệ sau này vẫn tiếp tục được chiêm ngưỡng. Có lẽ từ sự thiếu hụt đó, mà một công trình phụ trợ, giống như một đường dẫn cho khách từ ngoài tham quan vào, đã được thiết kế, bổ sung như hiện giờ.

Không biết từ ngoài nhìn vào, mọi người có thấy rõ 11 chiếc ghế tựa cá nhân, trông bình thường như bao chiếc ghế 3 nan, ngồi bàn uống nước của những gia đình bình dân? Ấy vậy mà, lại là ghế của 11 Ủy viên Bộ Chính Trị* (trong đó có Bác) ngồi họp đấy! Và một bệ xi măng bên trên lát ván gỗ chạy quanh phòng, dành cho các cháu thiếu nhi mỗi dịp vào thăm bác cùng ngồi.

Trên tầng 2, được ngăn làm đôi, nửa Bác làm việc, nửa nghỉ ngơi. Lên hết cầu thang, muốn vào phòng bác, phải đẩy một cánh cửa chắn, thấp ngang thắt lưng, ghép bằng những thanh gỗ thưa, trên gắn một cái chuông lắc, như nhà thơ Tố Hữu đã viết trong bài “Bác ơi” (9-1969):

“Con lại lần qua lối sỏi quen. Đến bên thang gác, đứng nhìn lên.

Chuông ôi! Chuông nhỏ còn reo nữa. Phòng lặng, rèm buông, tắt ánh đèn”

Nhìn những vật dụng Bác dùng hằng ngày, vẫn thứ nào nguyên chỗ nấy, tưởng như Bác vừa đi vắng. Từ phương tiện làm việc trên bàn, đến tư trang cá nhân đều rất đỗi bình dân, chẳng có một tý tẹo nào được coi là “đẳng cấp”. Xin được mượn 2 khổ thơ (8 câu) trong trường ca “Theo chân Bác” của nhà thơ Tố Hữu để kể về tầng 2 này:

“Nhà gác đơn sơ một góc vườn. Gỗ thường mộc mạc, chẳng mùi hương.

Giường mây, chiếu cói đơn chăn gối. Tủ nhỏ vừa treo mấy áo sờn.

Máy chữ thôi reo mấy ngón đàn. Thong dong chiếc gậy gác trên bàn.

Còn đôi dép cũ mòn quai gót. Bác vẫn thường đi giữa thế gian".

Không biết có ai lại coi việc được vào lăng viếng Bác (bao gồm cả chuỗi tham quan Phủ Chủ tịch, Nhà sàn Bác Hồ, Bảo tàng Hồ Chí Minh) là một may mắn và vinh hạnh trong đời không? Riêng tôi thì thực sự là như vậy. Bởi lẽ: Sau khi được mắt thấy, tai nghe những di tích, hiện vật “kể” về cuộc đời hoạt động của Bác, tôi thấy mình học tập được nhiều điều, đặc biệt là đạo đức, phong cách của Bác. 24 năm làm nguyên thủ quốc gia mà vẫn sống thanh bạch, không mảy may gợn vẩn về đời tư. Khi Bác nằm xuống, ngoài căn nhà sàn (để lại) không có cái gì của riêng mình. Bởi thế UNESCO đã ghi danh: “Chủ tịch Hồ Chí Minh - Anh hùng giải phóng dân tộc, Danh nhân văn hóa kiệt xuất”.

Lại một mùa thu nữa đã đến đem theo Lễ Quốc khánh lần thứ 79! Năm nay (2024) nước ta được đón những ngày kỷ niệm tròn như: 70 năm chiến thắng lịch sử Điện Biên Phủ, 80 năm thành lập Quân đội Nhân dân Việt Nam. Hà Nội cũng sôi nổi thi đua lập thành tích kỷ niệm 70 năm ngày Giải phóng Thủ đô, lòng tôi bỗng bồi hồi nhớ lại: cách đây 49 năm, lần đầu tiên được từ Sơn La xa xôi về Hà Nội vào Lăng viếng Bác, ngay sau khi Lăng khánh thành, mở cửa đón khách, một cơ hội mà chưa nhiều người có được may mắn, và cũng không lặp lại lần thứ hai. Bởi vậy, tôi muốn chia sẻ với mọi người, để cùng thực hiện Chỉ thị số 35 của Bộ Chính trị: Tiếp tục học tập và làm theo Tư tưởng, đạo đức, phong cách Hồ Chí Minh. Như nhà thơ Tố Hữu đã viết:

“Yêu Bác lòng ta trong sáng hơn

Xin nguyện cùng Người vươn tới mãi”

(“Bác ơi”)

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Nguyễn Văn Cự. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.
Bài liên quan
  • Hà Nội trong tôi
    Thời gian trôi cứ thôi thúc tôi, chỉ còn ít ngày nữa là hết hạn nộp bài cuộc thi viết "Hà Nội & Tôi", trong lòng biết bao nỗi niềm với Hà Nội... sự tri ân... sự nghĩ suy, cơ hội sẻ chia, đóng góp... không thể bỏ lỡ cơ hội này! Thế là tôi phải quyết tâm vào cuộc.
(0) Bình luận
  • Bánh cuốn, nhịp thở chậm của phố phường
    Mùa hè đến, Hà Nội khoác lên mình vẻ dịu dàng hiếm có. Trời xanh trong, nắng dịu như mật, gió từ hồ Tây thổi qua mái tóc mang theo mùi nước và sương sớm. Không ồn ào, không vội vã, nhịp sống như được đặt về nhịp thở tự nhiên nhất. Từ Trung Quốc, tôi đặt vé máy bay quay trở về thủ đô để tận hưởng những cuộc dạo chơi kết hợp “food tour” đầy thi vị.
  • Mùa hoa ban ở Hà Nội
    Có những thành phố, khi vào xuân bỗng trở nên dịu dàng như một thước phim quay chậm đầy mênh mang. Và Hà Nội là một nơi như thế. Mùa xuân ở Hà Nội không quá ồn ào, phô trương nhưng lại toát lên một vẻ đẹp rất điện ảnh với nắng nhẹ ấm áp trải xuống những đại lộ thẳng tắp, cánh hoa ban trắng khẽ rơi trong gió. Tôi vốn thích hoa ban, luôn có cảm tưởng sắc trắng tinh khôi của loài hoa này dẫu đơn thuần nhưng lại nổi bật trên nền trời xanh nhạt hoà phối cùng sắc xanh non của liễu rủ bên hồ Gươm. Bản thân cứ thế chậm rãi đi dạo dưới ánh nắng dịu dàng trải dài trên mặt nước Hồ Gươm. Trong khoảnh khắc giơ máy ảnh lên, bản thân khẽ khàng nhận ra: hóa ra cảnh sắc như bức hoạ không chỉ tồn tại trong thơ cổ, mà đang hiện hữu ngay trước mắt mình.
  • Dáng hình lịch sử giữa nhịp sống
    Phố Pháo đài Láng thuộc phường Láng, quận Đống Đa, Hà Nội. Giữa nhịp sống ngày càng hiện đại của Thủ đô, nơi đây vẫn giữ cho mình một vẻ riêng rất khó lẫn — vừa mang dáng dấp lịch sử, vừa chan chứa hơi thở đời thường của một vùng đất giàu truyền thống văn hóa.
  • Hà Nội trong miền nhớ tuổi hai mươi
    Có những miền đất, người ta đi qua chỉ một lần nhưng nhớ suốt cả đời. Với tôi, Hà Nội là một nơi như thế. Không phải bởi vẻ đẹp nổi tiếng của hồ Gươm hay ba mươi sáu phố phường, cũng không hẳn vì những điều quá lớn lao, mà bởi một mùa đông rất cũ, rất nhẹ và rất sâu trong ký ức của anh sinh viên năm nào lần đầu ra Bắc vào mùa đông năm 2007.
  • Nơi giao thoa giữa quá khứ và hiện tại
    Tôi may mắn có bảy năm công tác tại một cơ quan có trụ sở làm việc cạnh quốc lộ số 5, gần ngã tư Phú Thụy. Tôi biết ơn đất và người Dương Xá, ở đây tôi đã thành công và thăng tiến. Hàng năm cứ vào khoảng trung tuần tháng Hai âm lịch tôi lại được chiêm ngưỡng rồi hòa mình vào không gian lễ hội đẹp, phấn khởi, tươi vui xen lẫn niềm tự hào của người dân tại khu đền Nguyên Phi Ỷ Lan.
  • Hà Nội và cơn mưa đầu mùa
    Một buổi chiều quên nắng, bầu trời gánh gồng những đụn mây xám nặng trĩu trên cao, tôi bắt chuyến xe bus cuối cùng lên Hà Nội cho kịp ngày hôm sau lên giảng đường. Bắt gặp cơn mưa đầu mùa, mưa hối hả giọt rơi, lắc rắc trên mái xe bus những viên đá long lanh như thủy tinh trong suốt. Cả đoàn xe háo hức vì mưa đá, reo hò cùng tiếng mưa. Còn tôi - cô sinh viên ngồi buồn xo cho lòng chùng xuống, ngắm những giọt mưa đầu mùa. Hà Nội ngày hôm ấy, có điều gì thật mênh mang nhớ…
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Họa sĩ Trần Nguyên Dũng: Ký ức chắt lọc qua nhịp điệu màu sắc
    Họa sĩ Trần Nguyên Dũng (1942-2023) là một gương mặt âm thầm, bền bỉ của mỹ thuật Hà Nội. Sau ba năm ngày ông ra đi, một triển lãm cá nhân giới thiệu những sáng tác lúc sinh thời của Trần Nguyên Dũng được tổ chức tại Bảo tàng Mỹ thuật Việt Nam từ ngày 2 đến 10/6/2026. Triển lãm “Trần Nguyên Dũng - Những ngày thảnh thơi” giới thiệu 60 tác phẩm trên nhiều chất liệu như một lát cắt tương đối đầy đủ về hành trình nghệ thuật của ông, cho thấy một đời sống nội tâm phong phú, gắn liền với truyền thống văn hóa dân tộc.
  • Phát huy vai trò báo chí trong tuyên truyền Văn kiện Đại hội XIV của Đảng
    Chiều 17/6, tại Hà Nội, Nhà xuất bản Chính trị quốc gia Sự thật phối hợp với Ban Tuyên giáo và Dân vận Trung ương, Tạp chí Cộng sản tổ chức Hội thảo khoa học quốc gia “Báo chí cách mạng với nhiệm vụ tuyên truyền Văn kiện Đại hội XIV của Đảng”. Sự kiện diễn ra nhân kỷ niệm 101 năm Ngày Báo chí cách mạng Việt Nam (21/6/1925 - 21/6/2026), thu hút sự tham gia của đông đảo nhà khoa học, chuyên gia, nhà quản lý, đại diện các cơ quan báo chí, xuất bản và cơ sở đào tạo trên cả nước.
  • Chính sách đặc thù tạo động lực cho đội ngũ văn nghệ sĩ sáng tạo, cống hiến
    Tại kỳ họp thứ 4, HĐND thành phố, đa số đại biểu đã nhất trí tán thành, thông qua Nghị quyết quy định một số nội dung, mức chi trong lĩnh vực văn hóa, nghệ thuật của thành phố Hà Nội. Theo Nghị quyết, việc ban hành cơ chế, chính sách đặc thù này sẽ kịp thời tháo gỡ các nút thắt về thể chế, tạo động lực mạnh mẽ khuyến khích đội ngũ nghệ sĩ sáng tạo, cống hiến, thu hút các chuyên gia uy tín, nâng cao chất lượng nghệ thuật chuyên nghiệp và thúc đẩy ngành công nghiệp văn hóa của Thủ đô phát triển hội nhập sâu
  • Thời trang gia đình VT ra mắt BST mới “Phố Nhẹ Tênh”
    Đón nhu cầu mua sắm trang phục mùa hè tăng cao, Thời trang gia đình VT triển khai chương trình ưu đãi lớn trong tháng 6, đồng thời giới thiệu bộ sưu tập “Phố Nhẹ Tênh” với các thiết kế phù hợp mặc nhà, dạo phố và du lịch hè.
  • [Podcast] Gìn giữ hương trà sen của người Hà Nội
    Nhắc đến thú chơi tao nhã, tinh tế, thanh tao của người Hà Nội, không thể không nhắc đến cách thưởng trà sen Tây Hồ. Vừa là một loại thức uống, trà sen còn là nét văn hóa đặc biệt, kết tinh sự khéo léo, tinh tế và tâm hồn của người Tràng An thanh lịch. Trà sen Tây Hồ nổi tiếng bởi hương thơm đặc trưng, dịu dàng mà sâu lắng, gắn liền với vùng hồ Tây mênh mang sóng nước, nơi sen nở ngát hương vào mỗi mùa hè. Người Hà Nội xưa thường ví trà sen như “hồn của đất trời, cốt cách của người thanh lịch”. Thưởng một chén trà sen đúng điệu là thưởng thức cả sự tinh túy của thiên nhiên và sự khéo léo của bàn tay con người.
Đừng bỏ lỡ
Một điều may mắn và vinh hạnh trong đời tôi
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO