Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Làng tôi: Quê chị Dậu

Ngô Hương Lan 30/05/2024 08:58

Nhân vật chị Dậu của nhà văn Ngô Tất Tố là một nông dân sống dưới thời thực dân phong kiến nghèo đến cùng cực của cảnh nghèo, tại cái làng cũng túng bấn nghèo đói không kém. Đó là làng Lộc Hà. Nay mặc dù Lộc Hà (thuộc Đông Anh, Hà Nội) đã mang bộ mặt mới, dân trong vùng vẫn gán cho cái tên “Quê chị Dậu”. Biệt danh “Quê chị Dậu” giúp mọi người nhớ đến sự túng bấn, nghèo đói, mù chữ một thuở của làng.

333024766-1336888613562301-4522261885308827222-n-2229.jpeg
Làng Lộc Hà – “Quê chị Dậu” đã trở thành một trong những làng quê giàu có ở huyện Đông Anh... (ảnh minh hoạ)

Sau 1954 làng Lộc Hà thoát khỏi ách thực dân, phong kiến. 100% trẻ con trong làng được đi học, Mỗi năm học có 2 học kỳ. Tôi không nhớ vào năm nào các cháu có thêm “Học kỳ 3”.

Mở đầu “Học kỳ 3” là ngày Quốc tế thiếu nhi mồng 1 tháng 6. Đây là học kỳ đặc biệt. Học sinh tạm xa trường, xa lớp, xa phấn trắng bảng đen, tạm biệt sách vở thân yêu bước vào những ngày hè vui chơi thoải mái, múa hát rộn ràng, đắm mình vào khung cảnh các buổi tối ở nhà văn hoá, ở sân đình dưới ánh đèn cao áp lung linh sáng hơn trăng rằm, xua tan hết những áp lực, căng thẳng của bài vở. Trong ngày hè các em chơi mà vẫn học, học mà vẫn được chơi.

Ngày cuối tuần nào cũng vậy, các em tham gia hoạt động xã hội, vệ sinh đường làng, chăm sóc nghĩa trang liệt sĩ dưới sự dìu dắt, hướng dẫn của các anh các chị phụ trách ở từng xóm. Dịp hè được tham gia các họat động bổ ích, từ đó các em tích lũy được nhiều kỹ năng sống chuẩn bị mai sau bước vào đời.

Dịp cuối hè, kết thúc học kỳ 3, các anh chị phụ trách tổ chức hội diễn văn nghệ, các đội báo cáo kết quả rèn luyện trong những tháng hè vừa qua.

Tối ấy vui lắm. Ngay từ chiều khi hoàng hôn buông xuống, những tia nắng cuối ngày còn cố hắt lên bầu trời, tiếng trống ếch đã vang lên nâng bước đàn em thơ tung tăng về sân đình, về với tuổi thần tiên.

Từ các ngõ xóm những bím tóc, những chiếc nơ hồng, nơ xanh xinh tươi như những cánh bướm vô tư hồn nhiên, những bước chân tung tăng trên đường làng ùa về điểm hẹn với bao ước mơ của tuổi thơ.

Tôi đưa mấy cháu nhỏ ra sân đình. Thoắt cái chúng đã lẫn trong đám bạn bè cùng trang lứa, hoà vào đêm hội diễn. Ngồi trên ghế đá góc sân đình ngắm các cháu vui chơi nói cười ríu rít trong tiếng trống ếch rộn ràng, tiếng đàn réo rắt, tiếng hát du dương, nhịp múa uyển chuyển. Tôi buồn rầu nhớ lại tuổi thơ của mình năm xưa...

Thuở ấy chưa xa lắm, tôi và các bạn bằng tuổi các cháu bây giờ sống trong khung cảnh đất nước bị phong kiến, thực dân đô hộ, cái đói, cái nghèo, cuộc sống lạc hậu, lam lũ đã nhấn chìm tuổi thơ thế hệ chúng tôi. Bọn tôi đã chẳng được học hành, lại không được vui chơi, múa hát như đám trẻ bây giờ giữa sân đình như hôm nay.

Hồi ấy tôi tuy bé nhưng cũng đã biết tại sân đình này tiếng trống thu thuế dồn dập vang lên liên hồi như tiếng sấm dội xuống làng, len lỏi khắp hang cùng ngõ hẻm, phụ họa cho tiếng tù và ảm đạm, tiếng quát tháo đinh tai nhức óc, tiếng bước chân rầm rập của bọn cai lệ đến tận từng mái tranh xơ xác thúc sưu đòi thuế.

Ngày cũng như đêm, tiếng chó sủa khắp làng gây nên không khí ngột ngạt, thê lương trùm lên kiếp người nông dân khốn cùng dưới ách bọn phong kiến thực dân.

Trước Cách mạng tháng 8, cảnh “ Nửa đêm thuế thúc trống dồn” đã vùi người nông dân Việt Nam nói chung, dân Lộc Hà nói riêng vào cuộc sống đêm dài tối tăm mù mịt, tủi nhục, buồn đau, sưu cao thuế nặng. Mọi người thì thầm với nhau:

Có làm mà chẳng có ăn

Có ngày mà sống tối tăm mịt mù

Tôi nhớ mãi bữa ấy. Nơi sân đình trống thúc sưu đòi thuế từng hồi vang lên như sấm rền. Bố tôi rầu rầu lê bước ra khỏi nhà. Cả nhà rầu rĩ. Tôi sợ sệt nép vào ông nội. Một hồi lâu bố thất thểu về ông tôi hỏi “Đóng thuế xong có dư đồng nào không bố nó?”. Bố buồn rầu “Dạ thưa thầy phải nộp cho cả chú Ba nữa, nên hết sạch thầy ạ”. Bà nội nấc nghẹn kêu lên “Trời ơi nó bắt nộp thuế cho cả người chết. Quân cướp ngày”. Mẹ lau nước mắt thảng thốt “Tiền bán chỗ thóc làm quần quật cả năm giời hết sạch. Rồi sống bằng gì?”.

Lát sau bố nghẹn ngào “Khổ thân nhà bác Dậu không có tiền nộp thuế nên bị chúng nó trói gô giữa sân đình mặc dầu bác đang ốm xanh như tầu lá”.

Bỗng có những giọt nước nong nóng rơi trên má tôi. Ông nội tôi một con người cứng rắn vậy mà phải bật khóc. Ông bảo: “Trong làng mình rồi biết bao người sẽ bị trói ngoài sân đình như nhà bác Dậu”. Mãi sau này khi lớn lên tôi mới hiểu giọng nấc nghẹn của bà nội, tiếng kêu thảng thốt của mẹ hôm ấy.

“Con giun xéo mãi cũng phải quằn”. “Tức nước vỡ bờ” dưới sự lãnh đạo sáng suốt của Đảng, của Chủ tịch Hồ Chí Minh vĩ đạị, cuộc Cách mạng tháng Tám nổ ra, cả dân tộc Việt Nam vùng lên đánh đuổi thực dân Pháp và đập tan lũ phong kiến giải phóng dân tộc khỏi ách đô hộ ngàn đời.

Sau chiến thắng Điện Biên Phủ 1954. Hòa bình lập lại, đất nước tạm thời chia làm hai miền. Quê tôi ở miền Bắc xã hội chủ nghĩa. Chúng tôi được cắp sách đến trường. Tôi được học đoạn trích trong tiểu thuyết “Tắt đèn của nhà văn Ngô Tất Tố, mô tả tình cảnh gia đình “chị Dậu”, cảnh bác Dậu trai bị trói như bố tôi kể hôm bố thất thểu đi nộp thuế về. Qua đoạn văn được học, tôi biết bác Dậu gái đã phải bán đàn chó con lẫn đứa con gái cho nhà Nghị Quế mà vẫn không đủ tiền nộp thuế chỉ vì phải nộp thuế cho cả chú em chồng chết từ lâu như cảnh nhà tôi.

Đã bao năm trôi qua, tôi đã già, đất nước cũng đã trải qua hai cuộc kháng chiến trường kỳ và hai lần đánh bại thực dân Pháp và đế quốc Mỹ lừng lẫy địa cầu, cuộc sống tối tăm dưới ách thực dân phong kiến không còn nữa trên toàn đất nước. Dân làng Lộc Hà tôi cũng vậy. Xưa nghèo nàn túng quẫn, nay đã đổi thịt thay da.

Những con đường đất nhỏ hẹp quanh co chạy khắp làng, mỗi khi mưa xuống lầy lội trơn như đổ mỡ ngày xưa, giờ bị chôn vùi dưới những con đường trải bê tông, trải nhựa rộng thênh thang với những hàng cột điện, đêm đêm đèn tỏa sáng như ban ngày, đến tận các ngõ hẻm.

Khắp làng đường rộng thênh thang khá thẳng là nhờ dân làng có ý thức học tập, noi theo gương đạo đức Bác Hồ “Chí công vô tư”, “Mình vì mọi ngươi”, đã sẵn sàng hiến tặng đất ở, đất vườn cho tập thể làm đường… Khiến bộ mặt của làng đẹp đẽ, phong quang, không còn cảnh nắng thì bụi mù, mưa thì nước đọng, bùn lầy níu chặt chân người. Một tấm gương điển hình là anh Ngô Tất Trung đã hiến cho làng 40 mét vuông đất để làm đường.

Đến giờ làng tôi không còn lấy một mái nhà tranh vách đất. Những mái nhà đó đã đi vào dĩ vãng. Khắp làng nhà tầng mọc lên san sát. 100% số hộ có nhà ngói và biệt thự. Các gia đình có ô tô, xe máy nhiều không đếm xuể. Đường làng phong quang rộng rãi. Ô tô lớn bé đi vào tận sân đình nơi bác Dậu bị trói năm xưa.

Nay làng đã có trạm bơm và hệ thống mương thủy lợi dẫn nước về đồng. Nhiều chân ruộng trước đây chỉ cấy một vụ, bông lúa xác xơ như bông cỏ may, giờ cấy hai vụ. Lúa chắc hạt trĩu bông, năng suất tăng cao. Nông đân đã có của ăn của để. Bóng dáng chị Dậu năm xưa đã bị chôn vùi vào quá khứ.

Tất cả trẻ em trong làng đều được cắp sách đến trường từ mẫu giáo, tiểu học, đến trung học cơ sở và trung học phổ thông. Thật vinh hạnh, trường tiểu học của xã Mai Lâm, huyện Đông Anh mang tên nhà văn Ngô Tất Tố. Một ngôi trường có bề dầy thành tích với danh hiệu trường chuẩn quốc gia, đã góp phần đào tạo nhân tài cho đất nước, thực hiện điều Bác Hồ mong ước từ lâu đưa nước ta “Sánh vai với các cường quốc năm châu”.

Ngày trước mỗi làng trong vùng có một nghề, người dân đã đúc kết “Chạ Thái (thôn Thái Bình) chuyên nấu bánh đúc cháo kê, Chạ Lộc (thôn Lộc Hà) chuyên nghề làm ruộng, Chạ Lê (thôn Lê xá) chuyên nghề đánh thừng”. Nhưng nay cùng với sự đổi thay của đất nước, của xã hội, của Thủ Đô, các nghề xưa của từng Chạ đã bị các nghề mới hiệu quả kinh tế cao hơn thay thế. Đời sống người dân trong các Chạ thay đổi nhiều so với trước, ngày càng sung túc hơn. Chạ Lộc Hà cũng vậy.

Thật ngỡ ngàng khi biết làng Lộc Hà – “Quê chị Dậu” xưa kia nghèo đói, túng quẫn, nay nhờ ơn Đảng, ơn Bác Hồ đã trở thành một trong những làng quê giàu có ở huyện Đông Anh.

Chiều chiều đi tập thể dục trên đường bê tông quanh làng, tôi ngắm những vạt ngô xanh mướt mát, những vạt lúa vàng ươm trĩu bông ôm lấy làng, hứa hẹn một mùa bội thu, ấm no... Tôi bâng khuâng nhớ lại ngày xưa đâu có cảnh này.

Tôi mừng vui trước sự thay đổi đến chóng mặt của làng tôi hòa nhịp cùng sự đổi thay của đất nước, của Thủ Đô. Nay mai huyện Đông Anh lên quận, chắc chắn “Quê chị Dậu” sẽ thay đổi nhiều hơn nữa.

Có thay đổi này là nhờ ơn Đảng quang vinh, ơn Bác Hồ muôn vàn kính yêu./.

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Ngô Hương Lan. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.
Bài liên quan
  • Hà thành 12 mùa hoa thương nhớ
    Nằm khiêm nhường bên bờ sông Hồng, vùng đất Chèm - Vẽ (Bắc Từ Liêm) vẫn giữ lại nét trầm mặc, cổ kính của xứ kinh kỳ. Vì nhân duyên giữa dòng đời, tôi đã gắn bó ở đây nhiều năm, sống trong một khu nhà ở xã hội bình lặng, mộc mạc.
(0) Bình luận
  • Phố cũ làng xưa - ngày ấy, bây giờ
    1/ Tôi sinh ra tại Hà Nội, mồ côi mẹ từ lúc lên 3. Mẹ tôi ra đi khi còn rất trẻ, để lại cho ba tôi 4 người con, tôi là út, trên tôi còn 2 chị và anh trai cả. Vì hoàn cảnh, ba tôi tục huyền. Mẹ kế chúng tôi gọi bằng mợ, thương yêu con chồng như con đẻ, chăm sóc chu đáo, tận tình.
  • Sông Tô và những câu chuyện nơi cuối dòng
    Trải qua hơn hai nghìn năm tồn tại, dòng Tô Lịch từng là mạch nước của những làng quê, là hào nước tự nhiên bảo vệ kinh thành Thăng Long và là nơi lưu dấu biết bao lớp trầm tích văn hóa.
  • Lan man Viện Văn học – Ưu tư một chút văn chương Hà thành…
    Sau lần đi thăm viện Văn, tôi đến tòa nhà Viện Hàn lâm Khoa học Xã hội Việt Nam. Ở đây có một đặc khu nhỏ dành cho Văn học, có thể xem như một triển lãm của viện Văn. Tòa Viện mới, khang trang và nhiều phần hiện đại. Tức là sẽ không có lý gì để chê bai về sự cũ kỹ như trước nữa.
  • Một lần gặp nhạc sĩ trọn đời tâm huyết yêu Hà Nội
    Tôi sinh ra tại một vùng quê ven thành phố Hà Nội. Ngay từ nhỏ, qua những câu chuyện của người lớn, qua những lần nghe đài phát thanh, hình ảnh Thủ đô nghìn năm văn hiến đã in sâu trong tâm trí tôi. Tôi yêu những con phố cổ hai bên hàng cây rợp bóng, yêu vẻ yên bình của Hồ Gươm, Hồ Tây trong sương sớm, yêu nét thanh lịch, dịu dàng mà kiên cường của người dân nơi đây. Có lẽ chính vì tình cảm ấy, khi trưởng thành, tôi đã chọn nghề báo - mong được viết, được ghi chép, được lưu giữ những câu chuyện, những ký ứ
  • Có một ngôi làng như thế
    Cách đây chừng 700 năm vùng đất có 72 gò đất sét trắng ở ngoài đê bãi sông Hồng sinh ra một ngôi làng mà chẳng giống làng. Bởi đã không có lũy tre ấm cúng bao quanh như các làng Việt khác, lại không có rặng trúc, ô rô, duối hoặc mồng tơi làm rào, giậu ngăn các nhà, các ngõ như trong thơ Nguyễn Bính:
  • Quy hoạch Hà Nội và khát vọng 100 năm
    Ngày 29/6/2026, UBND thành phố Hà Nội đã tổ chức sự kiện Hội nghị công bố Quy hoạch tổng thể thủ đô và khai mạc triển lãm quy hoạch Hà Nội tầm nhìn 100 năm. Đây là sự kiện được quan tâm không chỉ trong giới nghề mà còn là của những người Hà Nội và cả xã hội. Quy hoạch Thủ đô với tầm nhìn 100 năm không chỉ là câu chuyện mở rộng không gian hay xây dựng những công trình hiện đại. Với Hà Nội – đô thị duy nhất của Việt Nam mang chiều sâu hơn một nghìn năm lịch sử – mỗi quyết sách hôm nay còn là lời cam kết với các thế hệ mai sau.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Bản hợp xướng sử thi - trữ tình về người nông dân Việt
    Trường ca “Thần Nông chân đất” của nhà thơ Phùng Trung Tập (NXB Hội Nhà văn, 2024) gồm 12 chương, với 184 trang. Tác phẩm tái hiện và ngợi ca lao động nông nghiệp như nền tảng sinh tồn của cộng đồng Việt, đồng thời đưa người nông dân lên tầm biểu tượng văn hóa - lịch sử - những “Thần Nông chân đất” đã mở cõi, dựng làng, giữ nước và truyền sinh khí cho non sông qua hàng nghìn năm. Đây là bản hợp xướng sử thi - trữ tình về người nông dân Việt Nam trong chiều dài lịch sử dân tộc.
  • Ra mắt tác phẩm văn học thiếu nhi kinh điển “Khu vườn bí mật”
    Crabit Kidbooks liên kết với NXB Hà Nội vừa ra mắt ấn bản “Khu vườn bí mật” của nhà văn người Anh - Frances Hodgson Burnett, với phần minh họa của họa sĩ Inga Moore và bản dịch của Ngô Hà Thu.
  • Hồi ức “Những ô cửa gió lộng” - Khi tình yêu ở lại
    Tưởng niệm 38 năm ngày mất của gia đình nhà viết kịch Lưu Quang Vũ, nhà thơ Xuân Quỳnh và con trai Lưu Quỳnh Thơ (29/8/1988 - 29/8/2026), sáng 29/8/2026, tại Hà Nội, NXB Kim Đồng tổ chức chương trình “Giới thiệu sách Những ô cửa gió lộng và giao lưu Xuân Quỳnh cùng tình yêu ở lại”. Chương trình có sự tham dự của tác giả Lưu Tuấn Anh, nhà báo Lưu Minh Vũ cùng các văn nghệ sĩ, độc giả yêu mến nhà thơ Xuân Quỳnh.
  • “Cùng Việt Nam tiến bước”: Hành trình nối dài mục tiêu 10 tỷ bước xanh
    Sáng 30/8, sự kiện đi bộ toàn quốc “Cùng Việt Nam tiến bước” lần thứ hai năm 2026 diễn ra đồng loạt tại 34 tỉnh, thành phố hướng tới mục tiêu “10 tỷ bước xanh - Vì Việt Nam vững bền”.
  • Chủ động “lá chắn” sức khỏe cho học sinh trước năm học mới
    Trước thềm năm học 2026–2027, gần 1.600 học sinh Trường Tiểu học và THCS Chương Dương (phường Hồng Hà, Hà Nội) được khám sức khỏe miễn phí. Cùng với đó, nhà trường chủ động vệ sinh trường lớp, diệt bọ gậy, phối hợp phun thuốc diệt muỗi, phòng chống dịch bệnh trước ngày đón học sinh trở lại trường.
Đừng bỏ lỡ
  • Nhiều tiết mục xiếc đặc sắc trong kỳ nghỉ lễ 2/9 bên hồ Hoàn Kiếm
    Tối 30/8, chương trình “Âm nhạc cộng đồng” tiếp tục diễn ra tại Nhà Bát giác (Hoàn Kiếm, Hà Nội). Chương trình mang đến cho khán giả nhiều tiết mục xiếc, tạp kỹ, ảo thuật đặc sắc tạo nên những phút giây thư giãn, đồng thời mở ra một cách tiếp cận nghệ thuật gần gũi đối với khán giả nhỏ tuổi.
  • Thúc đẩy phát triển văn hóa Hà Nội qua các sản phẩm nghệ thuật
    Chiều 30/8, tại Nhà Bát giác, những giai điệu về Hà Nội và các tác phẩm jazz kinh điển đã mang đến cho công chúng một buổi biểu diễn nhiều cung bậc cảm xúc trong kỳ nghỉ lễ Quốc khánh 2/9. Qua phần thể hiện của NSƯT Quyền Văn Minh cùng các nghệ sĩ Bình Minh Jazz Club, âm nhạc mở ra những cách cảm nhận mới về một Hà Nội thân thuộc.
  • “Dấu ấn vàng son”: Kết nối giữa điện ảnh – văn hóa – di sản và du lịch
    Nhân dịp kỷ niệm Quốc khánh 2/9, Sở Văn hoá Thể thao và du lịch Hà Nội, Tổ chức Giáo dục, Khoa học và Văn hoá của Liên Hợp Quốc, Lễ hội thiết kế sáng tạo Hà Nội cùng BHD chính thức mở cửa triển lãm trải nghiệm “Dấu Ấn Vàng Son – Những Mảnh Ghép Văn Hóa Việt Nam Thế kỷ X” tại số 47 Hàng Dầu, Hà Nội.
  • Hòa nhạc “Những miền âm thanh” - điểm hẹn âm nhạc mới tại thành phố Cảng
    Tối 29/8, tại Nhà hát Hoa Phượng (Hải Phòng), Hội Nhạc cổ điển Việt Nam tổ chức hòa nhạc “Những miền âm thanh - Realms of Sound”. Chương trình đánh dấu bước khởi đầu trong hợp tác giữa Hội Nhạc cổ điển Việt Nam và UBND thành phố Hải Phòng, hướng tới mục tiêu xây dựng Hải Phòng trở thành “Thành phố Âm nhạc”.
  • Long trọng nghi thức sân khấu hoá Lễ Truyền Lô thể hiện chủ trương "chiêu hiền đãi sĩ" dưới triều Nguyễn
    Ban Tổ chức Festival Huế công bố Sứ giả quảng bá di sản văn hoá và tuyên dương “Học sinh danh dự toàn trường” gắn với Lễ Truyền Lô tại Ngọ Môn Huế.
  • Hà Nội rực rỡ cờ hoa, tưng bừng không khí Quốc khánh 2/9
    Hướng tới đại lễ Quốc khánh 2/9, những ngày cuối tháng 8, khắp nẻo đường Thủ đô Hà Nội bừng sáng sắc đỏ cờ hoa rực rỡ, khơi dậy niềm tự hào dân tộc.
  • Khai mạc Triển lãm Mỹ thuật “Mây & Gió”
    Chiều 28/8, tại Nhà triển lãm Mỹ thuật, Hội Mỹ thuật Việt Nam tổ chức lễ khai mạc Triển lãm với chủ đề “Mây & Gió”, giới thiệu các tác phẩm của 10 họa sĩ từng tham dự Trại sáng tác hội họa tại Tam Đảo.
  • [Podcast] Truyện ngắn: Vòng xoáy yêu thương
    Thành ơi, bố về! Thằng bé lên ba, mũm mĩm trắng trẻo, xinh xắn như một nụ hồng, lẫm chẫm chạy ra đã thấy mẹ nó lọt trong vòng tay của bố...
  • "Rạng rỡ non sông Việt Nam" qua lăng kính nhiếp ảnh
    Sáng 28/8, Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch Hà Nội phối hợp với Trung tâm Thông tin Triển lãm Hà Nội tổ chức triển lãm ảnh “Rạng rỡ non sông Việt Nam”, giới thiệu 130 tác phẩm giàu giá trị về lịch sử, văn hóa, đất nước và con người Việt Nam, góp phần lan tỏa niềm tự hào dân tộc, khơi dậy tình yêu quê hương, đất nước trong công chúng.
  • [Podcast] Khu tập thể - Nét văn hóa cộng đồng đặc trưng của Hà Nội
    Nhắc đến Hà Nội, người ta thường nghĩ đến những danh thắng lịch sử, hoặc những biểu tượng hiện đại về Thủ đô trong tương lai gần như đại lộ cảnh quanh sông Hồng, Khu đô thị thể thao quốc tế Hà Nội... Nhưng giữa sự đổi thay không ngừng ấy, vẫn còn đó những khu tập thể cũ – nơi lưu giữ những ký ức bình dị, thân thương in dấu một thời đã qua. Những bức tường vàng sậm màu, những vết sơn bong tróc… tại các khu tập thể cũ tạo nên một nét đẹp riêng, một khoảng lặng đầy hoài niệm giữa nhịp sống hối hả.
Làng tôi: Quê chị Dậu
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO