Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Lần đầu đến thăm Văn Miếu - Quốc Tử Giám

Lê Quang Huy 29/07/2024 20:00

Ngày xưa, khi còn học cấp 2, tôi rất thích học lịch sử và mê đọc mấy tập sách Sát Thát, Nghìn xưa văn hiến của Nhà xuất bản Kim Đồng. Đến khi thấy dạy Lịch sử giới thiệu về Văn Miếu – Quốc Tử Giám, không riêng tôi mà tất cả bạn bè đều ước mơ một lần đến Hà Nội để đến thăm di tích chứa đựng những giá trị tinh hoa văn hóa của những giai đoạn lịch sử phong kiến; để thắp nén hương trước những bậc hiền tài, cúi đầu trước những bia tiến sĩ để khâm phục trí tuệ của những tri thức Việt ngày xưa - tiêu biểu cho tinh thần hiếu học của nhân dân ta.

anh-1-2-.jpg
Chụp ảnh lưu niệm trước cổng Văn Miếu.

Ước mơ ấy cứ đau đáu trong lòng mãi đến cái tuổi U50, lần đầu tiên tôi mới đặt chân đến Hà Nội và đến thăm Văn Miếu – Quốc Tử Giám, thỏa lòng mong ước đã hơn 30 năm. Chuyến đi ấy là món quà bất ngờ, khi tôi là một trong 15 cây bút được báo Tuổi Trẻ bình chọn qua cuộc thi viết nhân sự kiện đội bóng Arsenal đến Việt Nam vào hè năm 2013. Thật vui thay khi điểm đến đầu tiên của đoàn chúng tôi là Văn Miếu – Quốc Tử Giám, di tích quốc gia đặc biệt..

Qua các con đường nhộn nhịp với âm thanh của những tiếng xe cộ, tiếng máy nổ và cả tiếng chào hối hả trên đường, xe dừng trước cổng chính của Văn Miếu Quốc Tử Giám. Trời hôm ấy rất đẹp. Những tia nắng len lỏi qua tán cây, tiếng hót líu lo của những chú chim trên cành cây hòa quyện nhau tạo nên một bản giao hưởng tuyệt vời đón chào các vị khách từ phương Nam đến tham quan. Đồng hành với chúng tôi hôm ấy còn có nhóm trẻ mầm non được các cô giáo hướng dẫn đi thăm quan trải nghiệm tại Văn Miếu. Các bé háo hức nối đuôi nhau thành hàng một để vào khám phá một di tích lịch sử nổi tiếng gắn cùng truyền thống hiếu học, tôn sư trọng đạo, trọng dụng người tài của dân tộc Việt Nam.

anh-2-2-.jpg
Cô giáo hướng dẫn các trẻ mầm non tham quan Văn Miếu.

Vẫn còn đó cổng Văn Miếu với vẻ đẹp cổ kính với ba cửa chính, 2 tầng cao to và tầng trên có khắc 3 chữ đại tự là Văn Miếu Môn theo chữ Hán cổ xưa, trên cùng là họa tiết lưỡng long chầu nguyệt tạo nên nét độc đáo và tinh tế cho công trình kiến trúc. Ấn tượng nhất là dòng chữ đỏ trên nền vàng của Tiến sĩ triều Lê, Thân Nhân Trung “Hiền tài là nguyên khí quốc gia” trang trọng đặt cạnh cổng thể hiện tư tưởng trọng dụng hiền tài gắn với sự hưng thịnh của đất nước, của tổ tiên, cũng là lời nhắn nhủ với các thế hệ sau này. Đứng trước cổng một di tích lịch sử nổi tiếng của thủ đô Hà Nội, cả đoàn chúng tôi nhanh chóng tập trung lại và chụp chung một tấm ản lưu niệm cho chuyến đi.

anh-3-2-.jpg
Khuê Văn Các.

Bước qua cổng không khí trở nên mát lạnh và thanh tĩnh lạ lùng. Có lẽ chính nhờ hàng cổ thụ cao mọc rải rác trong kiến trúc và bao quanh bên ngoài tạo thành lớp tường thành vững chãi, ngăn trở mọi ồn ào của phố xá. Nhờ tìm hiểu trước, tôi sớm nhận ra toàn bộ khu vực Văn Miếu – Quốc Tử Giám được bao quanh bằng bức tường gạch vồ thâm nghiêm sau những tán cây già, mà bên trong được chia thành 5 khu vực phân minh được ngăn bởi những tòa cổng rêu phong, tĩnh lặng. Mỗi lớp không gian đó được giới hạn bởi các tường gạch có 3 cửa để thông với nhau (gồm cửa chính giữa và hai cửa phụ hai bên). Trong một không gian tĩnh lặng, tôi phóng mắt nhìn những hàng cây, bãi cỏ được chăm chút tỉ mỉ phủ một màu xanh ngát, tạo cảm giác mát mẻ cho du khách. Đến cổng “Đại Trung Môn” mở đầu cho khu thứ hai tôi ấn tượng với tên gọi của hai cổng nhỏ Thành Đức và Đạt Tài. Đó không chỉ để trang trí mà còn là thông điệp xuyên thời gian mà cha ông ta gửi lại có giá trị về giáo dục, trách nhiệm của trí thức đối với nhân dân, đối với đất nước. Bước vào đây ai cũng cảm thấy thoáng mát, dễ chịu bởi không gian yên tĩnh với ở hàng cây cao cùng các loài hoa kiểng bài trí đơn giản nhưng cân đối. Khu vực rộng khoảng 1000m2 thật giản dị, thật đơn sơ mà đẹp lạ lùng này có lẽ phù hợp cho các sĩ tử ngày xưa đến học bài chờ ngày thi cử. Thả hồn cùng không gian, tôi cảm nhận dường như đâu đó văng vẳng tiếng thơ của các sĩ tử còn vang vọng trong không gian tĩnh lặng của khu vườn.

anh-4-1-.jpg
Bia tiến sĩ.

Ngước nhìn biểu tượng của Thủ đô Hà Nội, tuy không đồ sộ, song Khuê Văn Các có kiểu dáng kiến trúc độc đáo. Các cửa sổ tròn trong khung gỗ vuông nói lên quan niệm trời tròn-đất vuông âm dương hoà hợp cùa người xưa, ý muốn nơi đây hội tụ đủ các tinh hoa tươi đẹp nhất của trời và đất, đề cao trung tâm giáo dục văn hóa nho học. Chuyện tưởng như nhỏ bé như vậy mà ý nghĩa lại to lớn, thâm thúy đến nhường nào! Lâu nay chỉ thấy trong ảnh hoặc trên phim, nay tận mắt chứng kiến công trình là của trí thức, tôi càng khâm phục tài trí của người xưa dựng nên một công trình có ý nghĩa lớn. Đặc biệt, Khuê Văn Các lại soi mình xuống mặt nước trong xanh của giếng Thiên Quang cạnh đó càng mang giá trị nhân văn của các công trình kiến trức.

Trước khi đến Hà Nội, bạn bè, người thân đều căn dặn tôi: “Nếu không có ảnh tại văn bia tiến sĩ thì coi như chưa tới Văn Miếu – Quốc Tử Giám”, bởi ai cũng thích thú với hình ảnh bia tiến sĩ đặt trên một con rùa nghểnh cao cổ, bốn chân choải vững chắc như đang vươn lên. Những em học sinh của tôi còn ước ao một lần tới gần các tấm bia để xin “vía” các bậc tiền nhân được may mắn trong học hành thi cử. Giờ đây đứng trước vườn bia Văn Miếu, không chỉ riêng tôi mà mỗi người dân Việt Nam không thể không lấy làm hãnh diện, tự hào về truyền thống hiếu học, tôn sư trọng đạo, đề cao trí thức xuyên suốt bao đời nay vẫn được trân trọng, giữ gìn và phát huy. Các tấm bia đá đó đã được UNESCO công nhận là Di sản tư liệu thế giới từ năm 2010. Cả 82 tấm bia tiến sĩ, được chia đều 2 bên, như một trang sử bằng đá về giáo dục nho học Việt Nam, trải bao thế kỷ tồn tại cùng với những thăng trầm của lịch sử, đến nay vẫn giữ nguyên giá trị, cho dù đất nước, xã hội, con người có thay đổi.

anh-5.jpg
Tượng thờ Khổng Tử trong điện Đại thành.

Qua cổng Đại thành là đến sân rộng lát gạch Bát Tràng với một màu đỏ nổi bật. Tôi liên tưởng nơi đây hàng mấy trăm năm về trước đã đến và đi biết bao nhiêu sĩ tử, vinh danh biết bao nhiêu tiến sĩ mà trào dâng cảm xúc, như tìm về khoảnh khắc xưa, không khỏi bồi hồi, xúc động. Còn đây, hai cây gốc đại già cổ kính do Tư nghiệp Quốc Tử giám Nguyễn Nghiễm (cha của đại thi hào Nguyễn Du) tự tay trồng trong một lần ghé thăm Văn Miếu. Ngắm nhìn bao quát các công trình kiến trúc mới thấy được tài năng của ông cha ta ngày trước, những hoa văn được thực hiện vô cùng khéo léo và tỉ mỉ, tạo cho du khách một cảm giác như trở về quá khứ, trong một không gian văn hóa Thăng Long thuở nào. Bước vào điện thờ Khổng Tử với hai cặp hạc cưỡi trên lưng rùa – một hình tượng rất đặc trưng tại các đền, chùa, lăng tẩm, miếu mạo ở Việt Nam. Nhớ lại trong sách giáo khoa lịch sử có ghi: “Năm 1070, Văn Miếu được xây dựng ở Thăng Long để thờ Không Tử. Đây cũng là nơi dạy học cho các con vua” nay mới tận mắt thấy. Ông được xem là người “khai sáng” của Nho giáo và Nho học, cùng các học trò xuất sắc của ông. Đến Hậu đường là nơi thờ Chu Văn An - một người thầy đức cao vọng trọng. Ông đỗ thái học sinh đời Trần nhưng không lên làm quan mà về quê dạy học, ông đã đào tạo nhiều nhân tài cho đất nước. Biết bao thế hệ học trò tôi đều ngưỡng mộ ông dám can đảm dâng sớ lên vua Trần Dụ Tông để đề nghị chém 7 người mà ông cho là nịnh thần. Được nghe câu chuyện về ông với một đời cương trực, sửa mình trong sạch, giữ tiết tháo, không cầu danh lợi, tận tâm, tận lực để dạy dỗ học sinh của mình, đã làm tôi xúc động nghĩ về vai trò của người thấy ngày xưa trong xã hội phong kiến thật lớn lao.

anh-6.jpg
Chu Văn An - một ngưòi thầy đức cao vọng trọng.

Tầng 2 cùa nhà Thái học lại biết thêm Lý Nhân Tông. Chính ông năm 1076 đã cho phép triều đình lập ra Quốc Tử Giám để chọn những hiền tài vào đào tạo, phục vụ cho đất nước, và cũng là người học trò đầu tiên của Quốc Tử Giám. Ông đã sớm nhận ra vai trò lớn lao của giáo dục khi biết lấy sự học làm cái gốc cho sự nghiệp dựng nước và giữ nước. Từ đây, thông qua học hành, thi cử, nhân tài đất Việt lần lượt được vinh danh tại nơi được xem là trường đại học, và là trường “công lập” đầu tiên của nước ta.

anh-7.jpg
Thiên Quang Tĩnh.

Dạo một vòng tham quan không riêng tôi mà tất cả du khách đều trải nghiệm tuyệt vời không chỉ được chiêm ngưỡng những kiến trúc cổ kính, mà còn hiểu hơn về sự quý giá của tri thức và giáo dục trong cuộc sống của con người.

Nếu có dịp được tham quan Hà Nội một lần nữa, lúc đó tôi sẽ cùng người thân tiếp tục đến trường Đại học đầu tiên của nước ta – Văn Miếu Quốc Tử Giám./.

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Lê Quang Huy. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.
Bài liên quan
  • Hà Nội, mùa đầu nỗi nhớ
    Tôi chậm rãi bước từng bước nhẹ nhàng trên một con phố nhỏ quanh Hồ Tây, từng chiếc lá vàng từ tốn rơi trên mặt đường tấp nập người qua lại, mặt hồ còn nhấp nhô phản chiếu những tia nắng mờ nhạt còn sót lại của buổi hoàng hôn. Dường như thời gian đang trôi chậm lại để tôi có thể cảm nhận trọn vẹn vẻ đẹp của miền đất Thủ đô, mà trước đây tôi chỉ có thể trông thấy qua lớp màn ảnh vô giác.
(0) Bình luận
  • Góc phố Thành Công - Nơi Hà Nội còn trong từng nếp sống
    Có một Hà Nội không ồn ào trên mặt báo, không náo nhiệt như phố đi bộ cuối tuần, mà là Hà Nội trong những nếp sống lặng lẽ, bền bỉ và tinh tế - thứ đã nuôi dưỡng tâm hồn tôi suốt những năm tháng trưởng thành.
  • Nốt trầm ngân lên giữa lòng thành phố
    Sống ở Hà Nội, sau những ngày bận rộn, tận tụy với công việc, để tâm hồn thư giãn tôi thường đến bảo tàng Mỹ thuật Việt Nam để mãn nhãn với những bộ sưu tập nghệ thuật đồ sộ. Có thể là những bộ trang phục thời trang các dân tộc xanh chàm hay rực rỡ với bản sắc riêng. Cũng có thể là những bức tranh dân gian cổ, những bức tượng gỗ điêu khắc kỳ công, tỉ mỉ… Hiện vật ở đây toát nên những giá trị điển hình của văn hóa dân tộc Việt Nam qua các thời kỳ.
  • Hà Nội, một nỗi nhớ không có điểm dừng
    Có những thành phố ta đi qua, để lại vài bức ảnh vài dòng trạng thái, rồi quên. Nhưng Hà Nội thì không, không phải vì nó quá đặc biệt mà vì nó không cho người ta quên theo cách dễ dàng. Hà Nội không nằm lại trong ký ức như một kỷ niệm đã xếp gọn, nó tồn tại như một phần đời, lặng lẽ, bền bỉ và đôi khi đau đáu đến mức chỉ cần nghĩ đến thôi cũng đủ làm lòng chùng xuống, dù đang ở rất xa.
  • Hà Nội trong nỗi nhớ của tôi
    Tôi gặp lại Hà Nội trong cái rét tháng ba, trời không quá lạnh, thời tiết buổi sáng trong lành, dễ chịu. Trở lại Hà Nội không biết bao nhiêu lần, nhưng trong tôi Hà Nội vẫn là điều gì đó khiến tôi mỗi lần nhắc tới đều thấy thương nhớ vô cùng. Để viết về Hà Nội, với tôi là nguồn cảm hứng vô tận, có lẽ Hà Nội với tôi đã "hóa tâm hồn" như ý thơ của nhà thơ Chế Lan Viên.
  • Đá ong, hồn quê xứ Đoài
    Mỗi lần lang thang về “miền mây trắng”, đi dọc dải đất từ Quốc Oai, Thạch Thất lên Sơn Tây rồi đến Ba Vì, ấn tượng trong tôi không chỉ có những ngôi đình vững chãi, bề thế; những ngôi chùa cổ kính, rêu phong với những mái ngói, đầu đao uốn lượn như rồng bay, phượng múa mà còn có cả những ngôi nhà, những bức tường rào nhuốm màu thời gian được cất lên từ những viên gạch đá ong xù xì, thô ráp trong sắc màu nâu đỏ (còn gọi là màu vàng thổ) trải qua năm tháng phơi nắng, dầm mưa.
  • Anh mãi tìm em giữa lòng Hà Nội
    Có những ký ức không bao giờ cũ. Càng đi qua năm tháng, chúng không mờ đi mà chỉ lắng sâu hơn, như một thứ trầm tích của tâm hồn con người, càng chạm vào càng đau, càng nhớ lại càng thấy lòng mình bâng khuâng, xao xuyến. Hà Nội trong tôi không chỉ là phố, là hồ, là mùa mà Hà Nội còn có cả em. Và em là cả một thời tuổi trẻ tôi đã sống, đã yêu thương, đã đợi chờ, và đã mất em!
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Bản sắc thiên nhiên và ký ức quê hương trong thơ Đinh Xuân Trường
    Trong đời sống thơ Việt hôm nay, nơi nhiều tìm tòi hình thức, đổi mới diễn ngôn, những tiếng thơ đi từ mạch đất, từ đời sống bình dị lại có sức lay động lạ lùng, và tập thơ “Một phần mười giây” (NXB Hội Nhà văn, 2025) của tác giả Đinh Xuân Trường là một tập thơ như thế.
  • [Podcast] Truyện ngắn: Mùa ổi trên cao nguyên
    Tôi còn nhớ, ngày nhỏ, trên cao nguyên toàn đất cằn và đá, mỗi mùa thật riêng. Nhất là những ngày giáp hạt, mỗi thứ quả như một món quà của thiên nhiên, sâu lắng một thứ tình đất đai với những gì ta đã gửi vào lòng đất mẹ.
  • NSNA Vũ Anh Tuấn: Tôi luôn cố gắng giữ sự chân thật, tự nhiên trong từng bức ảnh
    Trung tuần tháng 4 vừa qua, tại không gian triển lãm 45 Tràng Tiền (Hà Nội), nhà báo, nghệ sĩ nhiếp ảnh Vũ Anh Tuấn giới thiệu tới công chúng bộ ảnh chân dung đen trắng mang tên “Những người ta gặp”. 61 tác phẩm được chọn lọc từ hàng trăm khuôn hình trong suốt hành trình làm báo và sáng tác của ông đã mang đến cho người xem nhiều cảm xúc. Mỗi bức ảnh là một cuộc gặp gỡ, một lát cắt đời sống, ở đó con người hiện lên thật dung dị, chân thật qua góc nhìn tinh tế của người cầm máy. Cùng Tạp chí Người Hà Nội lắng nghe những chia sẻ của tác giả về những “đứa con tinh thần” này để hiểu rõ hơn về hành trình sáng tác của ông.
  • Diễn đàn "Xây dựng hệ sinh thái bền vững phát triển kinh tế tư nhân năm 2026"
    Tăng cường hợp tác nhằm hỗ trợ khu vực tư nhân tiếp cận tài chính, ứng dụng, chuyển giao và đột phá phát triển khoa học - công nghệ, đổi mới sáng tạo. Cục Phát triển doanh nghiệp tư nhân và kinh tế tập thể - Bộ Tài chính chủ trì tổ chức Diễn đàn: "Xây dựng hệ sinh thái bền vững hỗ trợ và phát triển kinh tế tư nhân năm 2026" với sự phối hợp của Cục Đổi mới sáng tạo và Ủy ban Tiêu chuẩn đo lường chất lượng Quốc gia, Bộ Khoa học công nghệ, Viện Khoa học và công nghệ sức khoẻ, Đại học Bách Khoa Hà Nội.
  • Góc phố Thành Công - Nơi Hà Nội còn trong từng nếp sống
    Có một Hà Nội không ồn ào trên mặt báo, không náo nhiệt như phố đi bộ cuối tuần, mà là Hà Nội trong những nếp sống lặng lẽ, bền bỉ và tinh tế - thứ đã nuôi dưỡng tâm hồn tôi suốt những năm tháng trưởng thành.
Đừng bỏ lỡ
Lần đầu đến thăm Văn Miếu - Quốc Tử Giám
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO