Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Hà Nội, mùa đầu nỗi nhớ

Trường Thế 23/07/2024 16:55

Tôi chậm rãi bước từng bước nhẹ nhàng trên một con phố nhỏ quanh Hồ Tây, từng chiếc lá vàng từ tốn rơi trên mặt đường tấp nập người qua lại, mặt hồ còn nhấp nhô phản chiếu những tia nắng mờ nhạt còn sót lại của buổi hoàng hôn. Dường như thời gian đang trôi chậm lại để tôi có thể cảm nhận trọn vẹn vẻ đẹp của miền đất Thủ đô, mà trước đây tôi chỉ có thể trông thấy qua lớp màn ảnh vô giác.

canh-dep-ha-noi.jpg

Tôi đến với Hà Nội vào một ngày trời tháng Mười nắng đẹp, trong một chuyến phỏng vấn visa ở đại sứ quán Ba Lan. Vừa bước xuống sân bay Nội Bài, tôi cảm nhận được sự khác biệt về khí hậu của hai nơi, về giọng nói hay cách xưng hô cũng đều lạ lẫm đối với tôi, nhưng sự nhiệt tình đối đãi và hiếu khách của hai miền Bắc Nam đều thật tâm không kém.

Tôi tá túc tại khách sạn Khăn Quàng Đỏ, nằm trên đường Hoàng Hoa Thám gần Tây Hồ. Dự kiến là chỉ ở ba hôm, sau khi phỏng vấn xong là khởi hành về ngay, nào ngờ kế hoạch bị trì hoãn, thời gian để tôi có thể bổ sung hồ sơ kéo dài tận hai tuần.

Mười bốn ngày, khoảng thời gian tôi ở lại Hà Nội gấp mấy lần của dự định lúc đầu, nên về chi phí và những thứ lặt vặt hầu như đều bị xáo trộn. Đây là khoảng thời gian rảnh rỗi nhất của tôi, không cần học cũng chẳng phải đi làm, chỉ việc ăn với ngủ. Tuy nói đây là khoảng thời gian “ăn hại” nhưng nhờ vậy mà tôi có thể cảm nhận vẻ đẹp mùa thu của miền đất Thủ đô, trực tiếp trải nghiệm những món ăn với những địa điểm nổi tiếng và tất nhiên là không thể quên những ly trà đá ven đường đặc trưng của Hà Nội.

Tôi hay nghe nhiều người bảo “Hà Nội không vội được đâu”. Kỳ thực, đi giữa lòng Thủ đô tôi cảm nhận được sự đông đúc của nơi này, nghe ra thì nhiều người nghĩ rằng Hà Nội không thể đi vội là vì xe cộ tấp nập khó đi, điều này cũng đúng. Nhưng đối với tôi, những lúc chậm rãi dạo quanh những con phố nhỏ, chẳng phải vì nhiều người chen lấn nhau mà do những tán cây xoan, những quán ăn ven đường, hay những cô bán hàng rong với những món ăn giản dị mà làm ấm lòng biết bao người,... làm tôi phải nén lại đôi lúc.

Trước cổng khách sạn có một quán ăn gia đình mà tôi thường hay lui đến, thật bất ngờ vì bà chủ ở đây là người miền Tây. Cô nói rằng lúc trước cũng vì lần đầu đến Hà Nội, không biết vô tình hay cố ý mà cô đã lỡ yêu vẻ đẹp cổ kính của vùng đất này, rồi cô quyết định ở lại lập nghiệp và gặp được tình yêu là chồng của cô lúc này. Tôi vừa nghe cô kể lại những chuyện lúc trước và sau khi đến đây, vừa thưởng thức những món ăn của người Hà Nội được làm ra từ tay của một người phụ nữ miền Tây, cảm giác thật ấm lòng.

Trong một ngày lung linh sắc nắng, cây lá hát ca, chim muông nô đùa, tôi đến viếng thăm lăng Bác. Thật bất ngờ khi vừa bước đến cổng, những người lính gác với thái độ nghiêm túc nhưng vẫn luôn nở nụ cười thân thiện làm tôi cảm giác vừa có chút sợ hãi, vừa lại thân quen.

Bước qua cổng kiểm soát, tôi đi dọc theo dòng người nối đuôi nhau thành một đường thẳng, hồi hợp tiến đến gần hơn về hướng Bác. Đứng giữa quảng trường Ba Đình, với sự biết ơn sâu sắc nhất, tôi cùng những người khác đứng trước cửa vào Lăng Bác, nghiêm chỉnh làm lễ chào cờ, tiếng Quốc ca vang vọng cả vùng trời rộng lớn, âm điệu hào hùng làm mọi thứ như trở nên bất động, yên tĩnh đến trang nghiêm.

Hát xong Quốc ca, nghi lễ kết thúc, tôi vẫn ở vị trí đó trong dòng người, từ tốn tiến vào trong Lăng Bác. Tôi vừa tiến bước, vừa nhìn ngắm dung nhan Người Anh hùng vĩ đại của dân tộc, thời gian có được chỉ vỏn vẹn mấy mươi giây, chân cứ bước nhưng dạ chẳng muốn rời, về đến khách sạn mà trong lòng vẫn còn vương vấn.

Sau khi rời Hà Nội, tôi đã đến làm việc tại một đất nước rất xa, tuy mọi thứ ở đó đều tốt đẹp, nhưng lại không còn được thấy hình ảnh của ly trà đá ven đường, những quán ăn vặt và mấy cốc bia hơi thơm mát. Sự vội vã của xã hội và nhu cầu trong công việc khiến tôi chẳng thể chậm rãi một chút nào nữa. Những lúc mệt mỏi hay chán nản, tôi thường nhớ đến sự bình yên khi thong thả ngắm nhìn mặt sóng Hồ Tây, nhẹ nhàng bước qua những dãy nhà cổ kính phong nhã và thanh tao.

Rồi cũng sẽ có một ngày đẹp trời nào đó, có thể vẫn là mùa thu, nhưng cũng có thể là một mùa nào đó trong năm, tôi sẽ đến với Hà Nội thêm lần nữa. Cho dù Hồ Tây lúc này không còn như trước kia, có thể quán cơm trước khách sạn đã đổi chủ, nhưng tôi chắc rằng Hà Nội sẽ không bao giờ thiếu vắng những ly trà đá và những mùa thu lá đẹp vẫn ở đó chờ đón người lãng khách quay về./.

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Trường Thế. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.
Bài liên quan
  • Ấn tượng thiên nhiên giữa lòng Hà Nội
    Dạo ấy, gần hai năm trước, nhân chuyến công tác Thủ đô, đoàn chúng tôi tổ chức chuyến thực tế thực sự ý nghĩa. Cho đến bây giờ, mọi người vẫn còn luyến tiếc, bởi với thời gian một ngày, chúng tôi chưa thể nào tiếp cận trọn vẹn không gian của “địa chỉ đó”. Cách trung tâm thành phố gần 40km về phía Tây, nơi hội tụ các sản phẩm văn hoá truyền thống của 54 dân tộc anh em. Nơi đó là “Làng Văn hoá các dân tộc Việt Nam” thuộc Khu du lịch Đồng Mô, Sơn Tây, Hà Nội.
(0) Bình luận
  • Mưa rơi ngõ nhỏ
    Ngõ nhỏ ấy quanh năm ẩm thấp. Những ngày nồm, tường rịn nước như mồ hôi người ốm. Hai căn nhà đối diện nhau, cửa lúc nào cũng khép hờ. Người trong ngõ quen gọi chủ nhà bên trái là Nhẫn, còn bên phải là Kiên.
  • Một khoảng trời Tết Hà Nội yên bình trong ngôi trường tôi
    Có một khoảng trời ở trường tôi giữa Hà Nội rất đỗi yên bình và xanh cao. Có một khoảng trời mà chúng tôi đã luôn nhớ, luôn thương những ngọt ngào bên lề phố xá ngày qua ngày vội vã. Nơi ấy, Trường Cao đẳng Thương mại và Du lịch Hà Nội (HCCT) chúng tôi mỗi khi xuân về đều mang hơi thở ấm áp dệt nên nhiều mùa xuân của đất trời, của lòng người và của những yêu thương gắn kết. Khoảng trời nhẫn nại, dệt muôn thăm thẳm yên bình. Đã có một ngày tôi viết những dòng văn thật xinh, thật nghĩa tình bằng niềm thương và nỗi nhớ về một mùa xuân xanh sum vầy, gắn kết nơi mái trường HCCT thân yêu, đổi mới và sáng tạo cùng Hà Nội.
  • Người Hà Nội mang ký ức Kẻ Chợ đi gìn giữ hồn làng xứ Huế
    Ngô Quý Đức từng dành ba tháng đi dọc miền trung để tìm hiểu các làng nghề, trước khi anh dừng bước ở Huế trong một năm qua nhằm hồi sinh liễn làng Chuồn, một dòng tranh dân gian nổi tiếng của Huế nhưng đã thất truyền hơn một thập kỷ qua.
  • Nhớ Tết ở khu gia đình Hà Nội thời chưa xa
    Chúng ta, ai cũng có những năm tháng không thể nào quên. Cho dù những năm tháng ấy cuộc sống chưa hẳn đã thật tốt, chưa no đủ dư thừa. Trong sự thiếu thốn triền miên về vật chất thì tình người, sự sẻ chia lại ăm ắp như bát nước đầy, để rồi in sâu vào tâm thức như một quãng đời đã được lập trình trong bản đồ số mệnh.
  • Xúc cảm Hà Nội
    Thơ viết về Hà Nội tôi có câu: “… Đường thơm hương sữa/ Níu lòng người xa/ Phố phường Hà Nội/ Lưu luyến Hào hoa”.
  • Văn Miếu - Quốc Tử Giám - Nơi hội tụ hiền tài
    Tôi bước chân qua cổng Văn Miếu vào một buổi sớm thu, khi nắng vàng vửa trải nhẹ qua từng vòm lá, gió hanh hao đưa theo hương hoa sữa thơm nức góc phố. Không gian lặng như một lời thì thầm của lịch sử, của quá khứ vọng về từ từng phiến gạch rêu phong, từ mái ngói cong vút dáng cổ kính của ngôi trường đại học đầu tiên trong lịch sử nước nhà.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • [Podcast] Truyện ngắn: Hy vọng (Kỳ 2)
    Ngày tôi được sinh ra đã định sẵn cuộc sống sẽ gắn liền với một khu vườn ươm chật hẹp. Mỗi ngày, tôi đều nhìn thấy các bạn xung quanh rời đi. Đúng vậy, họ thường nói với nhau rằng: “Nó chẳng nở hoa được, mang về làm gì cho chật nhà!”...
  • Dự án Luật Thủ đô 2024 (sửa đổi): “Chắp cánh” để văn hóa Hà Nội thành một trụ cột trong nền kinh tế
    Trong nền kinh tế thị trường, câu hỏi: “Làm thế nào để vừa bảo tồn bản sắc, vừa biến các giá trị văn hóa thành nguồn lực nội sinh phát triển kinh tế?” đang là một bài toán không dễ hóa giải. Đối với Hà Nội, Dự thảo Luật Thủ đô 2024 (sửa đổi) đang có các điều khoản tạo hành lang pháp lý, cơ chế đặc thù, vượt trội để văn hóa trở thành một trụ cột của nền kinh tế.
  • Giới thiệu các tác phẩm hội họa tiêu biểu của vua Hàm Nghi tại Thủ đô Hà Nội
    Tiếp nối thành công của lần trưng bày tại Huế, từ ngày 24/4 đến 10/5/2026, Art Nation phối hợp cùng Viện Pháp tại Việt Nam và Trung tâm Hoạt động Văn hóa Khoa học Văn Miếu - Quốc Tử Giám tổ chức trưng bày “Trời, Non, Nước | Allusive Panorama” giới thiệu các tác phẩm hội họa tiêu biểu của vua Hàm Nghi tại Thủ đô Hà Nội.
  • Phường Tây Hồ bầu lãnh đạo chủ chốt HĐND, UBND nhiệm kỳ mới
    Ngày 27/3, HĐND phường Tây Hồ khóa II, nhiệm kỳ 2026-2031 đã tổ chức kỳ họp thứ nhất để bầu các chức danh lãnh đạo chủ chốt của HĐND, UBND phường và quyết định nhiều nội dung thuộc thẩm quyền.
  • Xác lập mô hình phát triển dựa trên khoa học công nghệ và đổi mới sáng tạo
    Trong bối cảnh thế giới đang trải qua những biến động nhanh chóng và sâu sắc, việc xác lập một mô hình phát triển dựa trên khoa học công nghệ, đổi mới sáng tạo và chuyển đổi số không chỉ là một sự lựa chọn chiến lược mà đã trở thành yêu cầu tự thân, mang tính tất yếu để Việt Nam hiện thực hóa khát vọng hùng cường...
Đừng bỏ lỡ
Hà Nội, mùa đầu nỗi nhớ
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO