Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Hà Nội, mùa đầu nỗi nhớ

Trường Thế 23/07/2024 16:55

Tôi chậm rãi bước từng bước nhẹ nhàng trên một con phố nhỏ quanh Hồ Tây, từng chiếc lá vàng từ tốn rơi trên mặt đường tấp nập người qua lại, mặt hồ còn nhấp nhô phản chiếu những tia nắng mờ nhạt còn sót lại của buổi hoàng hôn. Dường như thời gian đang trôi chậm lại để tôi có thể cảm nhận trọn vẹn vẻ đẹp của miền đất Thủ đô, mà trước đây tôi chỉ có thể trông thấy qua lớp màn ảnh vô giác.

canh-dep-ha-noi.jpg

Tôi đến với Hà Nội vào một ngày trời tháng Mười nắng đẹp, trong một chuyến phỏng vấn visa ở đại sứ quán Ba Lan. Vừa bước xuống sân bay Nội Bài, tôi cảm nhận được sự khác biệt về khí hậu của hai nơi, về giọng nói hay cách xưng hô cũng đều lạ lẫm đối với tôi, nhưng sự nhiệt tình đối đãi và hiếu khách của hai miền Bắc Nam đều thật tâm không kém.

Tôi tá túc tại khách sạn Khăn Quàng Đỏ, nằm trên đường Hoàng Hoa Thám gần Tây Hồ. Dự kiến là chỉ ở ba hôm, sau khi phỏng vấn xong là khởi hành về ngay, nào ngờ kế hoạch bị trì hoãn, thời gian để tôi có thể bổ sung hồ sơ kéo dài tận hai tuần.

Mười bốn ngày, khoảng thời gian tôi ở lại Hà Nội gấp mấy lần của dự định lúc đầu, nên về chi phí và những thứ lặt vặt hầu như đều bị xáo trộn. Đây là khoảng thời gian rảnh rỗi nhất của tôi, không cần học cũng chẳng phải đi làm, chỉ việc ăn với ngủ. Tuy nói đây là khoảng thời gian “ăn hại” nhưng nhờ vậy mà tôi có thể cảm nhận vẻ đẹp mùa thu của miền đất Thủ đô, trực tiếp trải nghiệm những món ăn với những địa điểm nổi tiếng và tất nhiên là không thể quên những ly trà đá ven đường đặc trưng của Hà Nội.

Tôi hay nghe nhiều người bảo “Hà Nội không vội được đâu”. Kỳ thực, đi giữa lòng Thủ đô tôi cảm nhận được sự đông đúc của nơi này, nghe ra thì nhiều người nghĩ rằng Hà Nội không thể đi vội là vì xe cộ tấp nập khó đi, điều này cũng đúng. Nhưng đối với tôi, những lúc chậm rãi dạo quanh những con phố nhỏ, chẳng phải vì nhiều người chen lấn nhau mà do những tán cây xoan, những quán ăn ven đường, hay những cô bán hàng rong với những món ăn giản dị mà làm ấm lòng biết bao người,... làm tôi phải nén lại đôi lúc.

Trước cổng khách sạn có một quán ăn gia đình mà tôi thường hay lui đến, thật bất ngờ vì bà chủ ở đây là người miền Tây. Cô nói rằng lúc trước cũng vì lần đầu đến Hà Nội, không biết vô tình hay cố ý mà cô đã lỡ yêu vẻ đẹp cổ kính của vùng đất này, rồi cô quyết định ở lại lập nghiệp và gặp được tình yêu là chồng của cô lúc này. Tôi vừa nghe cô kể lại những chuyện lúc trước và sau khi đến đây, vừa thưởng thức những món ăn của người Hà Nội được làm ra từ tay của một người phụ nữ miền Tây, cảm giác thật ấm lòng.

Trong một ngày lung linh sắc nắng, cây lá hát ca, chim muông nô đùa, tôi đến viếng thăm lăng Bác. Thật bất ngờ khi vừa bước đến cổng, những người lính gác với thái độ nghiêm túc nhưng vẫn luôn nở nụ cười thân thiện làm tôi cảm giác vừa có chút sợ hãi, vừa lại thân quen.

Bước qua cổng kiểm soát, tôi đi dọc theo dòng người nối đuôi nhau thành một đường thẳng, hồi hợp tiến đến gần hơn về hướng Bác. Đứng giữa quảng trường Ba Đình, với sự biết ơn sâu sắc nhất, tôi cùng những người khác đứng trước cửa vào Lăng Bác, nghiêm chỉnh làm lễ chào cờ, tiếng Quốc ca vang vọng cả vùng trời rộng lớn, âm điệu hào hùng làm mọi thứ như trở nên bất động, yên tĩnh đến trang nghiêm.

Hát xong Quốc ca, nghi lễ kết thúc, tôi vẫn ở vị trí đó trong dòng người, từ tốn tiến vào trong Lăng Bác. Tôi vừa tiến bước, vừa nhìn ngắm dung nhan Người Anh hùng vĩ đại của dân tộc, thời gian có được chỉ vỏn vẹn mấy mươi giây, chân cứ bước nhưng dạ chẳng muốn rời, về đến khách sạn mà trong lòng vẫn còn vương vấn.

Sau khi rời Hà Nội, tôi đã đến làm việc tại một đất nước rất xa, tuy mọi thứ ở đó đều tốt đẹp, nhưng lại không còn được thấy hình ảnh của ly trà đá ven đường, những quán ăn vặt và mấy cốc bia hơi thơm mát. Sự vội vã của xã hội và nhu cầu trong công việc khiến tôi chẳng thể chậm rãi một chút nào nữa. Những lúc mệt mỏi hay chán nản, tôi thường nhớ đến sự bình yên khi thong thả ngắm nhìn mặt sóng Hồ Tây, nhẹ nhàng bước qua những dãy nhà cổ kính phong nhã và thanh tao.

Rồi cũng sẽ có một ngày đẹp trời nào đó, có thể vẫn là mùa thu, nhưng cũng có thể là một mùa nào đó trong năm, tôi sẽ đến với Hà Nội thêm lần nữa. Cho dù Hồ Tây lúc này không còn như trước kia, có thể quán cơm trước khách sạn đã đổi chủ, nhưng tôi chắc rằng Hà Nội sẽ không bao giờ thiếu vắng những ly trà đá và những mùa thu lá đẹp vẫn ở đó chờ đón người lãng khách quay về./.

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Trường Thế. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.
Bài liên quan
  • Ấn tượng thiên nhiên giữa lòng Hà Nội
    Dạo ấy, gần hai năm trước, nhân chuyến công tác Thủ đô, đoàn chúng tôi tổ chức chuyến thực tế thực sự ý nghĩa. Cho đến bây giờ, mọi người vẫn còn luyến tiếc, bởi với thời gian một ngày, chúng tôi chưa thể nào tiếp cận trọn vẹn không gian của “địa chỉ đó”. Cách trung tâm thành phố gần 40km về phía Tây, nơi hội tụ các sản phẩm văn hoá truyền thống của 54 dân tộc anh em. Nơi đó là “Làng Văn hoá các dân tộc Việt Nam” thuộc Khu du lịch Đồng Mô, Sơn Tây, Hà Nội.
(0) Bình luận
  • Người Hà Nội mang ký ức Kẻ Chợ đi gìn giữ hồn làng xứ Huế
    Ngô Quý Đức từng dành ba tháng đi dọc miền trung để tìm hiểu các làng nghề, trước khi anh dừng bước ở Huế trong một năm qua nhằm hồi sinh liễn làng Chuồn, một dòng tranh dân gian nổi tiếng của Huế nhưng đã thất truyền hơn một thập kỷ qua.
  • Nhớ Tết ở khu gia đình Hà Nội thời chưa xa
    Chúng ta, ai cũng có những năm tháng không thể nào quên. Cho dù những năm tháng ấy cuộc sống chưa hẳn đã thật tốt, chưa no đủ dư thừa. Trong sự thiếu thốn triền miên về vật chất thì tình người, sự sẻ chia lại ăm ắp như bát nước đầy, để rồi in sâu vào tâm thức như một quãng đời đã được lập trình trong bản đồ số mệnh.
  • Xúc cảm Hà Nội
    Thơ viết về Hà Nội tôi có câu: “… Đường thơm hương sữa/ Níu lòng người xa/ Phố phường Hà Nội/ Lưu luyến Hào hoa”.
  • Văn Miếu - Quốc Tử Giám - Nơi hội tụ hiền tài
    Tôi bước chân qua cổng Văn Miếu vào một buổi sớm thu, khi nắng vàng vửa trải nhẹ qua từng vòm lá, gió hanh hao đưa theo hương hoa sữa thơm nức góc phố. Không gian lặng như một lời thì thầm của lịch sử, của quá khứ vọng về từ từng phiến gạch rêu phong, từ mái ngói cong vút dáng cổ kính của ngôi trường đại học đầu tiên trong lịch sử nước nhà.
  • Chợ hoa xuân Hà Nội
    Đã thành thông lệ, cứ độ “Tết đến Xuân về” Hà Nội lại mở hàng trăm điểm Chợ Hoa Tết. Thật ra gọi chợ Hoa Xuân, vì sau tết các điểm chợ hoa ấy vẫn bày bán cây cảnh, hoa và những cành đào, mận, lê, nhánh hay khóm phong lan… đẹp nét hoang sơ, hồn hậu và phóng khoáng, cảm nhận khí xuân ấm áp từ núi rừng Việt Bắc ùa về.
  • Lẵng hoa tươi Hồ Gươm
    Hồ Gươm giữa lòng Hà Nội. Hồ như chiếc gương ngọc soi những con phố nhỏ, những ngôi nhà “mái ngói thâm nâu” vừa mộc mạc vừa phóng khoáng nét hào hoa, tao nhã. Khung cảnh Hồ Gươm bốn mùa mắt biếc, thu vào đây cả bầu trời xanh lơ.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Ngựa trong tâm thức dân gian của người Việt
    Trong kho tàng di sản vật thể và phi vật thể của người Việt, ngựa là một trong những con vật mang nhiều giá trị thực dụng nhất là trong trận mạc nhưng cũng là một con vật thiêng gắn bó sâu sắc với tâm thức người Việt.
  • Tuyên truyền sâu rộng kỷ niệm 120 năm Ngày sinh đồng chí Phạm Văn Đồng
    Ban Tuyên giáo và Dân vận Thành ủy Hà Nội vừa ban hành Hướng dẫn số 18-HD/BTGDVTU, ngày 5/2/2026 về tuyên truyền kỷ niệm 120 năm Ngày sinh đồng chí Phạm Văn Đồng (01/3/1906 – 01/3/2026). Hướng dẫn nhằm tôn vinh những cống hiến to lớn của đồng chí Phạm Văn Đồng đối với sự nghiệp cách mạng của Đảng và dân tộc, đồng thời góp phần củng cố niềm tin của Nhân dân vào sự lãnh đạo của Đảng trong giai đoạn phát triển mới của đất nước.
  • Happy Tết 2026: Điểm đến văn hóa – du lịch đặc trưng dịp xuân về của Hà Nội
    Tối 6/2, tại Khu Trung tâm Hoàng thành Thăng Long (phường Ba Đình, TP. Hà Nội), Sở Du lịch Hà Nội phối hợp với Trung tâm Bảo tồn Di sản Thăng Long - Hà Nội, Liên hiệp các Tổ chức Hữu nghị Thành phố Hà Nội đã khai mạc Chương trình Happy Tết năm 2026 với chủ đề “Tết là hạnh phúc”.
  • Địa điểm bắn hơn 1.000 quả pháo hoa trong đêm Giao thừa ở TP Huế
    Đêm Giao thừa Tết Nguyên đán Bính Ngọ năm 2026, TP Huế sẽ bắn 1.000 quả pháo hoa tầm cao tại Kỳ Đài – Ngọ Môn và 80 dàn pháo hoa tầm thấp ở phường Phong Điền, xã Chân Mây - Lăng Cô.
  • [Podcast] Mọc vân ám – Món ăn tinh tế trong mâm cỗ Tết Hà Nội xưa
    Trong mâm cỗ Tết, bên cạnh những món ăn quen thuộc như nem rán, giò lụa, canh bóng thả, còn có những món ăn cổ truyền nay ít xuất hiện đó là món mọc vân ám - món ăn thể hiện rõ nét sự khéo léo, sáng tạo  của người Hà thành.
Đừng bỏ lỡ
Hà Nội, mùa đầu nỗi nhớ
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO