Truyện

Hoa thủy tiên của mẹ

Truyện ngắn của Hoàng Khánh Duy 08:17 17/02/2024

Đã nhiều năm trôi qua chúng tôi không lên bờ đón Tết. Mẹ nói đời mẹ gửi cả vào sông. Sống ở trên sông. Mai này mẹ nằm lại đáy sông, nhờ sông giữ giùm phần linh hồn người thiên cổ. Mẹ không muốn xa dòng sông nửa bước. Tôi lớn lên trên chiếc ghe chòng chành sóng nước, qua bao mùa gió trăng. Mùa xuân này tôi ra lái thuyền ngồi chải tóc.

img_0381.jpg
Minh họa của Nguyễn Văn Đức

Dòng sông tĩnh lặng, bên bờ hàng xoan nghiêng soi xuống mặt nước, hoa xoan tím rụng rơi lã chã trong làn gió nhẹ thổi ngang qua buổi chiều quê yên ả, thanh bình. Trong tấm gương nước phẳng lặng khổng lồ, tôi thấy tóc mình dài hơn năm ngoái, da dẻ mình cũng hồng hào hơn năm ngoái. Tôi biết mình đã trở thành thiếu nữ tự hôm nào, trước mùa xuân không lâu, khi đất trời đương vào mùa trăng nở. Trời đã chuyển sang đêm.

Đêm mùa xuân nhẹ nhàng và thanh vắng. Xa xa, tôi nghe được tiếng ai hát câu huê tình khi đang chèo thuyền đi trên sông. Tiếng mái chèo khua nước ngày một gần hơn. Tôi ngồi ngóng đợi, mắt tôi nhìn qua khung cửa bé xíu trên vách ghe. Chiếc thuyền lạ rẽ nước xuôi về phía khác. Tiếng hát nhỏ dần rồi chìm khuất trong đêm tối mênh mông.

- Mai, với tay sập tấm liếp xuống đi con, kẻo muỗi!
Tôi làm theo lời mẹ. Đêm trên sông thường muỗi nhiều, kêu vo ve, có cả tiếng con cuốc kêu sương khiến lòng người đi thuyền buồn hoang hoải.

Tôi ngồi bó gối bên cạnh mẹ. Thuyền nhỏ, có ngọn đèn bé xíu treo lơ lửng ở giữa soi cho tôi thấy rõ từng đường nét trên khuôn mặt và vóc hình của mẹ tôi. Ngắm mẹ một lúc, tôi thấy thương. Mẹ tôi không còn trẻ trung gì nữa, những nếp nhăn trên khuôn mặt sạm màu của mẹ ngày càng rõ hơn. Mái tóc mẹ tôi cũng bạc đi nhiều. Mẹ đang nâng niu củ thủy tiên trên tay. Củ thủy tiên mẹ vừa mua được hôm chúng tôi neo thuyền ở một xóm chợ vùng ven đô. Sống xa Hà Nội đã lâu, mẹ tôi vẫn giữ thói quen gọt thủy tiên mỗi khi xuân về.

- Gọt thủy tiên là một nét đẹp văn hóa của người Hà Nội mình vào dịp Tết đến. Dù mình sống xa phố cổ, lênh đênh trên dòng sông này đến dòng sông khác, thì vẫn phải giữ lấy gốc rễ, giữ lấy văn hóa truyền thống!

Mẹ tôi nói vậy, bằng chất giọng của một người Hà Nội. Giọng tôi không chuẩn bằng giọng mẹ bởi khi tôi trưởng thành là lúc Hà Nội chỉ còn trong mảng ký ức xa ngái. Giọng tôi cũng đã pha tạp ít nhiều. Mẹ tôi vốn là con gái Thủ đô, nhà gần Hồ Gươm, trong khu phố cổ. Ngày trước nhà tôi sống bằng nghề buôn bán nhỏ lẻ một vài sản phẩm thủ công mỹ nghệ cho khách du lịch. Sau một đợt làm ăn sa sút, bố tôi quyết định bán căn nhà cũ rồi cả nhà dọn ra xóm chài ven sông Hồng sinh sống. Bố tôi là dân miền biển nên đánh bắt rất thạo. Lần nọ bố theo con nước sông Hồng đi lưới cá không thấy về, mẹ con tôi tìm mãi không gặp, mẹ quyết định dọn xuống thuyền sống lênh đênh nay đây mai đó trong lưu vực sông Hồng và những nhánh sông lân cận. Mẹ nói: “Bố giờ là người của sông nước. Mình lên bờ sống, xa bố, mẹ chịu không nổi”. Chúng tôi cứ lang thang trên sông với hy vọng sẽ có phép màu để được gặp lại bố, để được ôm bố thật lâu và xoa xoa vào làn da sạm nắng của bố, để nói với bố rằng những tháng năm xa bố, mẹ đã đợi chờ như có thể hóa đá vọng phu.

Những ngày tháng sống phiêu bạt kỳ hồ trên thuyền, mẹ tôi vẫn giữ lấy nếp sống của một người Hà Nội gốc. Mẹ tỉ mỉ ngay từ những điều nhỏ nhặt nhất. Mẹ dạy tôi nhiều thứ, từ cách nấu mấy món quen thuộc của Hà Nội đến cắm hoa dơn, gọt thủy tiên. Tôi vụng về, năm ngoái trong lúc gọt thủy tiên, đã lỡ tay làm gãy mấy chồi non mơn mởn. Mẹ tôi tiếc rẻ:

- Vụng về quá! Sau này làm sao lấy được tấm chồng?
Tôi cười tít mắt:

- Con không lấy chồng, con chỉ muốn sống bên mẹ suốt đời, rồi cùng mẹ đi tìm bố mà thôi!

Nhắc đến bố, niềm vui của mẹ bỗng dưng khựng lại. Đã bao năm mẹ tôi không được đón Tết cùng bố, nhưng mẹ cứ mặc nhiên bố vẫn ở đâu đó quanh đây, mẹ vẫn cảm nhận được hơi ấm của bố. Mẹ gọt thủy tiên với hy vọng hoa sẽ nở đúng vào 30 Tết, bởi mẹ tin nếu hoa nở vào ngày đó thì gia đình sẽ gặp nhiều may mắn, biết đâu bố sẽ tìm được đường về từ ánh sáng tỏa ra của đóa thủy tiên vàng. Bao nhiêu năm trôi qua, chưa bao giờ hình ảnh người đàn ông hiền từ, chất phác, lam lũ và gánh gồng mọi cơ cực của cuộc đời vơi đi trong tâm trí của mẹ.

Gió xuân thổi lay mấy chòm xoan bên sông rung rinh. Một đợt hoa rụng xuống mặt nước. Hoa li ti nhưng vì đêm xuân vắng quá nên tôi nghe được cả tiếng hoa rơi như mưa rào. Mẹ tôi với tay vặn ngọn đèn cho tỏ hơn, soi sáng cho mẹ gọt củ thủy tiên, tỉ mẩn bóc tách từng lớp vỏ mỏng cho đến khi những mầm lá, mầm hoa lộ ra. Mắt mẹ tôi sáng rỡ. Gọt thủy tiên đòi hỏi sự kiên nhẫn và đôi bàn tay khéo léo. Năm nào mẹ tôi cũng gọt củ thủy tiên rồi chưng trong chậu thủy tinh, để ở vị trí đẹp nhất trong thuyền. Mẹ dặn tôi chăm thay nước thì hoa thủy tiên mới nở đẹp. Tết truyền thống của người Hà Nội không thể nào thiếu hoa thủy tiên được. Dù giờ đây chúng tôi không còn sống giữa lòng Thủ đô thanh lịch, nhưng mẹ tôi vẫn mang những nét đẹp văn hóa, không khí của mùa xuân Hà thành truyền thống đi lang bạt trên sông. Nhìn mẹ, nhìn củ thủy tiên trắng nõn trên đôi tay mẹ nâng niu, tôi như vơi bớt đi nỗi nhớ về Hà Nội, về bố, về những ngày bé thơ tôi sống giữa lòng Thủ đô, được đi chơi thỏa thích, được ngắm hoa mùa xuân khu chợ Bưởi hay ven Hồ Tây, Hồ Gươm...

Đêm sâu hơn. Vọng bên tai tôi một câu huê tình của người đàn bà nào đi trên sông vắng.

Mấy lần tôi định nói với mẹ, hay mẹ con mình lên bờ mà sống, về Hà Nội hay trở lại xóm chài nhỏ ven sông Hồng cũng được. Tôi đã chán cảnh lênh đênh trên sông nước lắm rồi! Nhưng tôi vẫn chưa đủ can đảm để mở lời. Tôi biết mẹ yêu dòng sông, sâu xa hơn là yêu bố. Không có bố, mọi niềm vui khác với mẹ đều vô nghĩa mà thôi. Mùa xuân này, có cái gì thôi thúc trong tôi, có cái gì cựa nguậy trong tâm hồn tôi khiến tôi muốn vùng bước khỏi chiếc thuyền nhỏ hẹp, đặt chân lên đôi bờ, áp tai vào đất, chạy thong dong trên những cánh đồng xuân về hoa nở lấm tấm, đi khắp khu chợ hoa để ngắm nhìn cảnh xuân đô thị. Hồi hộp, chờ đợi, cuối cùng tôi cũng bạo dạn nói với mẹ:

- Hay mẹ con mình lên bờ mà sống, đi mẹ!
Củ thủy tiên đang xoay đều trên tay mẹ bất giác đứng yên. Tim tôi cũng đứng yên trong lồng ngực. Mẹ nhìn tôi. Mắt mẹ sâu thăm thẳm, sâu hơn cả đêm xuân.

- Mai! Con muốn lên bờ đến thế sao?
Tôi gật đầu, nước mắt tự dưng tuôn ra như mưa đổ:

- Ở trên thuyền ngột ngạt quá, con chịu không nổi. Con cũng đã lớn, tóc mẹ cũng bạc màu. Đã đến lúc mẹ con mình phải sống một cuộc đời vững chãi hơn là lênh đênh, bấp bênh trên sóng nước sông Hồng... Mẹ ơi!

Tôi nói trong nước mắt, như thể chỉ đêm nay tôi mới được phép nói hết những điều mình suy nghĩ trong lòng, nói hết những tâm tư, tình cảm, những khát vọng ước ao của mình. Không phải là tôi không muốn đi tìm bố nữa. Nhưng tôi hiểu rằng, nếu bố biết hai mẹ con vì tìm bố mà sống kiếp lang bạt kỳ hồ, bố cũng không thể nào vui được. Đã bao năm chúng tôi đón Tết trên thuyền. Tết vui như thế nào tôi cũng không thể cảm nhận hết được. Niềm vui của chúng tôi đóng khung lại từ mũi đến lái thuyền, trong khuôn viên nhỏ xíu, dù có hoa thủy tiên, có món ăn Hà Nội mẹ nấu, có chậu hoa đào mẹ mua ở xóm chợ vùng ven sông... thì tôi cũng chẳng thể hưởng trọn được vị Tết quê mình. Tôi thấy tâm hồn mình như bị khuyết đi một khoảng sâu thăm thẳm...

- Mai ơi! - Mẹ tôi nắm lấy hai bàn tay tôi. Ngọn đèn sáng soi rõ từng nếp nhăn trên khuôn mặt trái xoan của mẹ - Bao năm qua, mẹ đã để con gái của mẹ khổ như thế sao? Mẹ xin lỗi...

Tôi ôm mẹ nức nở. Tôi không trách mẹ. Mẹ cũng chỉ vì muốn kiếm cho tôi người bố mà tôi hằng yêu quý. Nhưng tôi cần phải nói ra để mẹ biết rằng tôi muốn mẹ có một cuộc sống ấm êm như bao người, để đỡ phải chạy vạy trên dòng sông này. Chốn sông nước đò giang đâu phải là nơi để chúng tôi mãi gắn bó phận mình, dù trong lòng của cả tôi và mẹ vẫn dành cho dòng sông một tình yêu tha thiết.
Ánh nắng của chiều ba mươi Tết rực rỡ và tinh khôi soi rọi vào trong khoang thuyền. Chiều cuối năm, sau khi đã tắm gội sạch sẽ, tôi thấy mẹ chọn mặc áo dài, tóc quấn gọn sau gáy ngồi ngắm hoa thủy tiên nở. Hình như mẹ có thoa chút son, đánh chút má hồng nên trông mẹ tôi tươi tắn, rạng rỡ hơn nhiều. Tôi thấy đâu đó cái nét đẹp truyền thống của người Hà Nội hiện lên trên từng đường nét của mẹ tôi. Củ thủy tiên mẹ gọt mươi hôm trước đã kịp nở vào buổi chiều 30 Tết. Chính tôi là người phát hiện ra chậu thủy tiên nở hoa, cạnh bên là chậu hoa dơn đỏ cũng bung nở. Trong ghe lấp lánh sắc màu. Tôi reo lên:

- Mẹ ơi, thủy tiên nở rồi! Hoa nở đúng ngay 30 Tết!
Mẹ tôi nhìn củ thủy tiên đăm đăm, rồi mắt mẹ sóng sánh nước. Tôi biết lòng mẹ đang lâng lâng hạnh phúc.

- Năm nay, thế nào nhà mình cũng gặp vận may.
Tôi thấy mẹ ngồi trước chậu thủy tiên vàng đang lung linh trong nắng chiều mùa xuân nghiêng ngả bên bến nước, nhắm mắt lại, chắc mẹ đang cầu mong điều gì đó cho tôi, cho bố, cho mẹ, cho quãng đời kế tiếp của chúng tôi. Rồi mẹ thì thào nói:

- Đây là cái Tết cuối cùng trên sông nước của mẹ con mình. Mai này xa sông, chắc mẹ sẽ nhớ sông, nhớ bố nhiều lắm! Nhưng mẹ tin rằng dù bố có đi đâu, về đâu, bố cũng sẽ nghĩ đến hai mẹ con mình và chắc chắn một ngày bố sẽ tìm về với Mai, với mẹ...
Tôi lau hai dòng nước mắt.

Gió chiều mùa xuân thổi vào trong khoang thuyền se se lạnh. Gió mang theo hương xuân thì, hương rạ trên cánh đồng sau vụ gặt, hương hoa xoan bên bến sông và hương hoa đào trong những khu chợ Tết ven sông, khiến tim tôi như vỡ ra. Tôi ngồi ngoài mũi ghe chải tóc, lòng lâng lâng nghĩ về những năm tháng đã qua và những tháng ngày sau tiếp. Chắc chắn rằng, trên bước đường sắp tới của tôi và mẹ, chúng tôi sẽ gặp nhiều khó khăn, gian khổ. Nhưng tôi tin hai mẹ con tôi sẽ vượt qua được và có cuộc sống vững chãi, ấm êm như chúng tôi từng mong mỏi. Và tôi tin rằng, đâu đó trên thế gian này, bố vẫn sẽ hướng lòng về hai mẹ con tôi, sẽ tìm về với chúng tôi nếu còn có phép màu rực rỡ.

Tôi cứ ngồi ngoài mũi ghe vẩn vơ nghĩ những điều không đầu, không cuối, cho đến khi mẹ gọi tôi vào trong khoang ghe ăn những món truyền thống của ngày Tết Hà Nội - những phong vị mà mẹ vẫn gói ghém mang theo trên mỗi bước đường đời.

Bài liên quan
(0) Bình luận
  • Nhà phố
    Mắt nhắm mắt mở, Thao còn nằm trên giường đã nghe tiếng cãi vã nhau oang oang. Rõ ràng Thao đóng cửa kính mà âm thanh chát chúa từ dãy nhà phía sau vẫn giội vào rát cả tai. Cái xóm phố toàn nhà bốn tầng, ô tô hạng sang vây kín khoảng đất trống, ấy thế lời tuôn ra chả kém cạnh mấy kẻ côn đồ khi xô xát. Tiếng đồ đạc vung ra sân loảng xoảng.
  • Tiếng hát trong vỏ ốc
    Đêm. Run rủi thế nào hai người phụ nữ ấy lại gặp nhau ngay trên bãi cát. Biển về khuya vắng lặng. Những cặp tình nhân thậm chí cũng đã rời đi vì gió trời bắt đầu trở lạnh. Cô đang giẫm lên dấu chân xiêu vẹo của người phụ nữ đi trước mình. Người đàn bà ấy chậm rãi từng bước, dáng đi có phần nghiêng ngả như một kẻ say.
  • Quà trung thu của ba
    Khoa đang rất vui vì lần đầu tiên được cùng ba tự tay làm đồ chơi Trung thu. Những năm trước, cậu cũng có đèn lồng, đầu lân nhưng đều là quà mẹ mua sẵn vì ba phải đi công tác. Năm nay, ba được nghỉ phép, liền rủ Khoa cùng làm đầu lân bằng tre và giấy báo cũ.
  • Đôi mắt xuyên bão
    Buổi sáng đầu thu, gió vương chút lạnh và lá trên hàng sấu trước cửa văn phòng Hương bắt đầu úa vàng. Hương pha một ấm trà sen. Thói quen ấy cô đã giữ suốt bao năm cho dù cô chẳng nghiện.
  • Chuyện người đàn bà
    Chín năm về trước, vào khoảng chiều tối, anh phó công tố viên Py-ốt-tơ-rơ Xia-rơ-dếch và tôi ngồi xe ngựa băng qua đồng cỏ đang mùa phơi để đưa mấy lá thư từ trạm về.
  • Sau bão
    Tiếng ấm đun sôi ùng ục. Chị toan mở nắp, chợt nghe có tiếng bước chân. Lại thế. Bà Thịnh giật lấy quả trứng khỏi tay chị. Bà miết ngón trỏ lên vỏ trứng nhẵn bóng như muốn truyền vào đó một thứ nôn nóng khó tả, rồi đập vỡ bằng cái bực dọc đang hừng hực dâng lên. Chẳng ai được ăn quá hai quả trong tuần. “Mì còn dư, lại muốn trương ra rồi húp?” - bà liếc sắc lẹm, ánh nhìn như lưỡi móc câu thọc thẳng vào miệng cá.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • [Podcast] Truyện ngắn: Mưa xuân
    Tôi mười bảy tuổi, ở “rừng” về vội vã hít lấy, hít để cái không khí của phố xá như người ta hay gọi là “giải ngố”. Sáng mồng một, trước khi xuất hành đầu năm, mợ tôi nhìn tôi một lượt rồi bảo: “Mày chỉ cần bớt thật đi. Thật quá thành vô tâm đấy Thanh ạ!”...
  • Những cuốn sách Tết đặc sắc dành cho thiếu nhi
    Chào đón Xuân Bính Ngọ 2026, NXB Kim Đồng giới thiệu tới bạn đọc nhỏ tuổi nhiều ấn phẩm sách Tết đặc sắc, phong phú về thể loại như tuyển tập thơ văn, tranh truyện, sách tương tác… Các cuốn sách không chỉ mang không khí vui tươi của ngày Tết mà còn giúp thiếu nhi hiểu thêm về phong tục đón xuân trên khắp mọi miền đất nước, từ đó nuôi dưỡng tình yêu với Tết cổ truyền của dân tộc.
  • Trí thức, văn nghệ sỹ luôn tâm huyết, đồng hành với sự phát triển của Thủ đô Hà Nội
    Nhân dịp Tết Bính Ngọ 2026, sáng 5/2, Thành ủy - HĐND - UBND - Ủy ban MTTQ Việt Nam Thành phố Hà Nội tổ chức gặp mặt lãnh đạo các cơ quan báo chí Trung ương và Hà Nội; đại biểu văn nghệ sĩ, trí thức, Bí thư Đảng ủy, Hiệu trưởng các trường đại học, cao đẳng, Viện trưởng viện nghiên cứu của Trung ương trên địa bàn Thành phố.
  • 33 điểm bắn pháo hoa đón Tết Nguyên đán Bính Ngọ 2026 tại Thủ đô Hà Nội
    Phó Chủ tịch UBND Thành phố Nguyễn Xuân Lưu đã ký ban hành Kế hoạch số 49/KH-UBND ngày 03/02/2026 về tổ chức bắn pháo hoa Tết Nguyên đán Bính Ngọ năm 2026 tại Thủ đô Hà Nội.
  • Cục Điện ảnh lên tiếng về phim Trung Quốc có hình ảnh "đường đứt đoạn"
    Ông Đặng Trần Cường, Cục trưởng Cục Điện ảnh cho biết, phim Trung Quốc "Cây sinh mệnh" do Dương Tử đóng chính hiện chưa được cấp phép phổ biến tại Việt Nam. Những hình ảnh đang được chia sẻ rộng rãi xuất phát từ các nguồn trên mạng, không phải từ các nền tảng phát hành chính thống trong nước.
Đừng bỏ lỡ
  • Khám phá Tết xưa tại Bảo tàng Dân tộc học Việt Nam
    Sáng 6/2/2026, Bảo tàng Dân tộc học Việt Nam tổ chức chương trình trải nghiệm văn hóa “Khám phá Tết xưa” thu hút sự tham gia của đông đảo công chúng, đặc biệt là học sinh, sinh viên và các gia đình tại Hà Nội.
  • Chợ hoa Tết Hàng Lược - Nét đẹp của phiên chợ lâu đời nhất Hà Nội
    Đã trở thành thông lệ, từ ngày 15 đến 30 tháng Chạp âm lịch hằng năm, chợ hoa Hàng Lược (Chợ hoa truyền thống của người Hà Nội) lại họp ngay giữa lòng phố cổ. Người dân từ khắp các vùng trồng hoa mang đào, quất và nhiều chủng loại hoa Tết về, tạo nên một không gian náo nhiệt mang đậm không khí Tết của Hà Thành.
  • “Ngựa và Long Mã trong văn hóa cung đình triều Nguyễn”
    Chào đón Xuân Bính Ngọ 2026, Trung tâm Bảo tồn Di tích Cố đô Huế tổ chức triển lãm “Ngựa và Long Mã trong văn hóa cung đình thời Nguyễn” tại không gian Viện Cơ Mật.
  • Đón Tết Bính Ngọ 2026 cùng 11 phim Pháp chiếu miễn phí trên DANET
    Tiếp nối thành công của các mùa CINE-TẾT trước, nhân dịp Tết Nguyên đán Bính Ngọ 2026, BHD phối hợp với Viện Pháp tại Việt Nam tổ chức chương trình CINE-TẾT 2026, giới thiệu tới khán giả Việt Nam 11 bộ phim Pháp có phụ đề tiếng Việt, phát sóng trực tuyến miễn phí và không giới hạn trên nền tảng DANET trong thời gian từ ngày 12/2 đến 12/3/2026. Đây là hoạt động thường niên nhằm đưa điện ảnh Pháp đến gần hơn với công chúng Việt Nam thông qua hình thức xem phim trực tuyến.
  • Nhạc sĩ Nguyễn Thành Trung ra mắt chùm ca khúc về quê hương, đất nước
    Chào mừng thành công Đại hội XIV của Đảng, mừng Xuân Bính Ngọ 2026, nhạc sĩ Nguyễn Thành Trung giới thiệu chùm 6 ca khúc tâm huyết viết về quê hương, đất nước. Các tác phẩm được đặt trong một chỉnh thể nghệ thuật có cấu trúc tư tưởng xuyên suốt, khắc họa hình ảnh đất nước từ chiều sâu văn hóa nội sinh đến khát vọng vươn mình trong kỷ nguyên phát triển mới.
  • Tạp chí Người Hà Nội gặp mặt, tri ân các văn nghệ sĩ, cộng tác viên tiêu biểu nhân dịp năm mới
    Nhân dịp Tết Nguyên đán Bính Ngọ 2026, ngày 4/2, Tạp chí Người Hà Nội tổ chức gặp mặt tri ân các thế hệ cán bộ hưu trí, văn nghệ sĩ, cộng tác viên cùng những đơn vị đã luôn quan tâm, ủng hộ và đồng hành cùng Tạp chí Người Hà Nội trong thời gian qua.
  • Phim Tết “Báu vật trời cho” - Kết nối trò chơi dân gian Việt
    Loạt poster “Báu vật trời cho” được thiết kế theo tinh thần “dân gian”, lấy cảm hứng trực tiếp từ những trò chơi tuổi thơ, biến chất liệu quen thuộc thành ẩn dụ cho các xung đột gia đình, tình yêu và lựa chọn của nhân vật. Phim dự kiến chính thức ra rạp vào mùng 1 Tết 2026.
  • Không gian Tết Việt 2026 chuẩn bị diễn ra tại Công viên Thống Nhất
    Không gian Tết Việt 2026 với nhiều hoạt động văn hóa, nghệ thuật, trải nghiệm Tết truyền thống và quảng bá sản phẩm thương mại tiêu biểu lan tỏa giá trị Tết Việt được tổ chức tại Công viên Thống Nhất (Hà Nội) từ ngày 6 đến 13/2.
  • [Podcast] Tản văn: Xuân như ngọc
    Giời đất sang xuân mang về có nửa thiết tha, còn một nửa lòng người gửi trao vào đó. Một năm có tận 4 mùa, nhưng trời đất chỉ chọn mùa xuân để giao hòa - mắt thường nhìn vẫn thấy. Vạn vật sinh sôi, sinh khí dồi dào, người bước vào xuân chộn rộn bao điều.
  • Chợ hoa Xuân Phố Cổ tại tuyến phố bích họa Phùng Hưng
    Chợ hoa Xuân Phố cổ 2026 mang đến không gian mua sắm, vui chơi và trải nghiệm văn hóa truyền thống cho Nhân dân và du khách trong dịp Tết cổ truyền. Lễ khai mạc lúc 19h30 ngày 6/2/2026 tại khu vực ngã năm Hàng Lược – Hàng Cót – Phùng Hưng.
Hoa thủy tiên của mẹ
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO