Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Có một Hà Nội nồng nàn ly cà phê Giảng

Lương Thị Hoà 07/11/2023 16:57

Một lần đặt chân đến Hà Thành, thưởng thức ly cà phê Giảng thơm nồng, ngọt béo cũng đủ để trái tim người lữ khách vấn vương. Vào một ngày nào đó rất bình thường, hồn tôi nương lại nơi quán xưa phố cổ. Thế mới biết có những "cuộc gặp gỡ" chỉ một lần đã đủ để "say" cả một đời.

4610_20180713-123745-haitun113-1.jpg
Kem trứng ngầy ngậy béo, thơm mùi sữa đặc và đường, vị ngọt lan nhanh trên mặt lưỡi. Tôi tưởng chừng như cả Hà Nội đã tan ra cùng ly cà phê Giảng ấy. (ảnh: internet)

Tôi đến Hà Nội nhiều lần, vào bốn mùa xuân hạ thu đông. Lần nào trước khi đi tôi cũng nghĩ sẽ nếm thử cà phê trứng Giảng, món đồ uống bao năm tôi được nghe nhắc tên trên các phương tiện truyền thông, một sản vật đặc trưng của Hà Nội phố. Giảng ra đời từ năm 1946, trải qua bao nhiêu thăng trầm của đời sống người Hà Nội và lịch sử đất nước, đến nay món uống này đã trở thành một phần thân thương của Thủ đô. Chỉ cần nhắc tới cà phê trứng, người ta nhắc ngay tới Giảng, tới Hà Nội. Cũng như khi nhắc tới Hà Nội, người ta chẳng thể nào bỏ quên món đồ uống đã quen tên này.

Hà Nội năm ấy đón tôi bằng đợt nắng nóng chang chang giữa hè. Uống cà phê vào giấc trưa ở một quán nhỏ với những ô cửa sổ mở có vẻ không phải là trải nghiệm thi vị. Tôi đã ước trong một ngày Hà Nội dìu dịu vào thu như hôm nay được ngồi yên lặng trong không gian dìu dặt của một quán cà phê, lắng nghe âm nhạc của Phú Quang và nhâm nhi ly cà phê Giảng. Khi ấy tôi sẽ phóng tầm mắt mình ra bên ngoài phố xá. Phố xá mùa thu chùng chình hơi gió, thoảng nhặt lá vàng rơi rụng dưới những bước chân người. Đôi mắt tôi sẽ lơ đễnh theo những rung rinh của lá bàng ngoài ô cửa hay của cây cơm nguội nào đương ngả màu xôn xao.

Tôi cũng ước sẽ gặp Giảng vào mùa đông khi cái lạnh căm căm làm người ta thèm thuồng hơi ấm. Một ly cà phê trứng nóng trong chiếc ly sứ trắng xinh sẽ nịnh lòng người thêm biết mấy. Mùa đông sương giăng mờ mọi ngõ ngách, len cả vào phòng cùng làn hơi lạnh giá, thô bạo chẳng buông tha ngay cả khi người ta có ngồi mà co ro, run rẩy. Tôi tưởng tượng mình bước vào một quán cà phê, mùi thơm của cà phê, của kem trứng xông vào cánh mũi, khơi dậy bao cảm giác khát thèm hơi ấm. Tôi sẽ ngồi trên một chiếc ghế gỗ nhỏ, bên cạnh chiếc bàn gỗ thấp con con đợi người ta bưng ly cà phê lên để uống từng chút một. Hà Nội mùa đông lạnh quá, đôi tay rét run ấp vào thành chiếc ly để tìm kiếm hơi ấm, như người tìm người để sưởi ấm những mùa sương giá trong đời nhau. Rồi hơi nóng từ cà phê, rồi hơi ấm từ những vị khách lạ ngồi quanh, rồi không gian đượm chất Hà Nội sẽ sưởi ấm tôi, ngay cả khi tôi chỉ là một vị khách lãng du qua bao mùa.

Vậy đấy, tôi đã mơ đến mùa thu lá vàng, đã tương tư mùa gió bấc nhưng rồi lại đến Giảng trên đường Nguyễn Hữu Huân vào một ngày hạ nắng cháy. Có sao đâu, quán cà phê ấy vẫn mang chất gì rất riêng của thành phố này. Thành phố chẳng phải nơi tôi chôn rau cắt rốn nhưng đã thuộc tên bao bài hát, đặt chân lên bao con đường, nhớ thương suốt cả bốn mùa xuân hạ thu đông. Quán trưa chật kín người, bàn nào cũng có những tốp khách ngồi uống cà phê và chuyện trò rôm rả. Quán nóng hơn tôi nghĩ nhưng được bóng mát của những căn nhà đối diện và những cây cổ thụ bên ngoài cửa sổ hắt vào làm cho dịu hơn đôi chút.

Tôi đi cùng bạn, gọi hai ly cà phê trứng nóng sau khi đã nhìn một vòng các bàn xung quanh. Trong đầu tôi nảy lên thắc mắc làm sao người ta vẫn chọn uống cà phê nóng trong một buổi trưa nắng đổ ngần này. Tôi áng chừng phải có lý do nào đó. Như là nó ngon, là nó đúng vị. Đá bao giờ cũng làm nhạt bớt hương vị của cà phê và có lẽ còn làm mất đi vị ngon của lớp kem trứng. Nghĩ miên man trong lúc đợi chờ pha chế, tôi lại tiếp tục ngó quanh. Căn phong nhỏ tranh tối tranh sáng với các không gian được chia không rõ rệt. Một vài bàn gần cửa sổ sáng hơn, ánh nắng từ bên ngoài đổ vào không kiêng dè. Tôi ngồi ở phía trong, nắng không tới chiếc bàn gỗ nhỏ nơi chúng tôi ngồi nhưng cũng không cảm nhận được rõ ràng hơi mát của quạt điện. Quán đông người quá, có chút gì chật chội và ồn ào.

Quanh tôi toàn người trẻ và có vẻ cũng là dân du lịch. Ngẫm cũng phải thôi, người Hà Nội có lẽ sẽ không đến những quán cà phê thế này mà chọn uống cà phê ở những quán cóc ven đường, gần khu nhà ở hay gần cơ quan. Họ thích dành thời gian để trò chuyện với những người quen ở cùng khu phố hay những người bạn cùng chỗ làm. Người Hà Nội có lẽ cũng không uống cà phê vào giờ trưa. Họ thích uống cà phê vào buổi sáng trước khi bắt đầu một ngày làm việc. Cà phê không chỉ là đồ uống mà còn là một phần của văn hóa Hà thành, văn hoá Việt Nam. Tôi còn nghĩ có khi nào người Hà Nội cũng không uống cà phê trứng như lớp trẻ chúng tôi mà sẽ chọn một ly cà phê đen hay nâu đá pha phin quen thuộc từ bao nhiêu năm nay.

Tôi cứ nghĩ mông lung như thế cho đến khi bạn phục vụ mang tới hai ly cà phê trứng nóng. Cà phê được đựng trong ly sứ trắng có in logo của Giảng. Đó là hình ảnh cách điệu trông vừa giống ly cà phê cùng làn hơi nóng bốc lên vừa giống hạt cà phê mới rang xong còn nóng hổi. Cả logo và mấy chữ Cafe Giảng đều được sơn nâu giống như màu nâu của những vệt cà phê gợn trên mặt ly. Ly sứ nhỏ van vát, không hẳn là hình tròn mà có phần giống hình thang. Nó được đặt trong một chiếc chén vuông bo cạnh với chút nước sôi bên dưới để giữ được độ nóng lâu hơn. Chiếc muỗng nhỏ bằng kim loại nằm ngay ngắn chờ người sử dụng.

Hương cà phê từ lúc được bưng ra đã làm tôi xiêu lòng. Tới khi đưa ly cà phê lên trước mũi thử hít hà, tôi chẳng thể nào nhận ra mùi tanh của trứng. Tất cả những gì tôi cảm nhận được là mùi thơm hơi khét đặc trưng của cà phê được rang cháy và mùi béo ngậy của sữa kem. Nếu không phải tôi trực tiếp gọi món, có khi tôi còn tưởng đây là ly cà phê kem bình thường. Thế mới hiểu vì sao nhiều người không ngửi được mùi trứng sống nhưng vẫn mê cà phê Giảng. Đâu phải ai cũng pha chế được ly cà phê trứng mà không còn mùi tanh của trứng sống. Đã thưởng no nê mùi thơm, tôi cầm muỗng lên rồi cho vào ly, cố ý kéo lớp kem lên cao để cho nó chảy xuống. Chất kem màu vàng nâu sánh mịn có thể kéo ra thành sợi, kết cấu vừa đủ đặc để tạo thành một sợi kem không đứt đoạn ngang chừng. Tôi đưa muỗng lại gần môi, nếm thử một lượng nhỏ. Vị ngon này tôi chưa từng thưởng qua. Kem trứng ngầy ngậy béo, thơm mùi sữa đặc và đường, vị ngọt lan nhanh trên mặt lưỡi. Tôi tưởng chừng như cả Hà Nội đã tan ra cùng ly cà phê Giảng ấy.

Như một kẻ tham lam, tôi đưa cả ly cà phê lên gần miệng, cẩn thận để không bị nước nóng làm phỏng rồi nhấp thử. Hương cà phê càng nồng, hương kem trứng càng ngậy. Cái nồng, cái ngậy hòa quyện vào nhau khiến tôi ngây ngất. Người sợ béo chắc lẽ sẽ ngán còn tôi chỉ thấy cà phê trứng như một thứ quà mỹ vị của nhân gian. Làm sao trong cuộc đời này lại có thứ đồ uống tưởng giản đơn mà kỳ công đến thế. Sau này tôi đi qua nhiều nơi, nơi nào có cà phê trứng cũng ghé vào uống thử. Tôi tìm kiếm một chút hương vị của Hà Nội ở những phố phường lạ xa. Thế mà chẳng nơi nào cho tôi cảm giác như khi thưởng thức cà phê tại Giảng.

Tôi đã đến Sài Gòn, ghé vào quán cà phê gần phố đi bộ Nguyễn Huệ. Cà phê đắng quá, kem trứng ngọt quá, chất kem loãng quá. Tôi thử một thìa nhỏ, thất vọng bỏ nguyên ly. Tôi lại đến một quán cà phê khác, vẫn cố chấp thử cà phê trứng. Cà phê được đựng trong ly nhỏ sơn đen, đặt trên một chiếc khay đặc biệt có đốt nến ở dưới để giữ độ nóng. Nhìn ngọn nến lay lay trong gió, tôi thầm hi vọng sẽ gặp lại Hà Nội đâu đó trong ly cà phê. Một chút thôi cũng đủ để tôi mong ngóng. Thế mà vị cà phê nhạt nhẽo, lớp kem tanh mùi trứng và chẳng có vẻ gì ăn nhập với nhau. Tôi còn uống cà phê trứng ở một vài nơi nữa, cũng tự pha cà phê trứng ở nhà. Những nơi tôi đến đều mô phỏng không gian của Hà Nội xưa với bàn ghế gỗ, tivi trắng đen, loa phát thanh phường... nhưng chưa có ly cà phê trứng nào đủ đậm đà để níu chân khách lạ. Cà phê trứng tôi tự pha tuy tiệm cận với hương vị của Giảng nhưng ở nhà tôi lại thiếu mất cái không gian đượm chất Hà Nội. Đôi khi người ta thấy một thức gì ngon cũng còn bởi được dùng đúng nơi, với đúng người tri âm tri kỷ.

Đi nhiều nơi, thử cà phê trứng ở nhiều quán rồi tôi mới nghiệm ra vì sao người ta thường vấn vương hương vị cà phê trứng ở Giảng. Tôi vẫn biết mình chưa thể thưởng thức hết món ngon ở mọi quán hàng. Có thể ở đâu đó vẫn đầy những ly cà phê trứng ngon hơn ở Giảng, thơm hơn ở Giảng, sánh hơn ở Giảng nhưng trong ký ức của tôi, Giảng không chỉ là nơi bán cà phê mà còn là một phần của Hà Nội mà tôi mê không thể cưỡng. Một góc nhớ được thu nhỏ vào chiếc ly sứ trắng cùng hương thơm mãi vương vít gợi tôi nhớ về một mùa hè đã xa. Nhớ đến trong những lúc tôi thèm một ly cà phê, nhớ đến trong lúc tôi cần niềm an ủi vỗ về. Bởi Hà Nội từ lâu đã trở thành miền an trú của một tâm hồn vốn yêu thích những cuộc lãng du.

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Lương Thị Hoà. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.
Bài liên quan
  • Có một Trường Đảng đi cùng Hà Nội theo năm tháng
    Hà Nội, tháng 12/1946, trận thử lửa đã bắt đầu khi nỗ lực nhân nhượng để gìn giữ hòa bình không thể kéo dài. Sau khi lực lượng chủ lực, các cơ quan trung ương rút về căn cứ Việt Bắc, để chuẩn bị cho cuộc kháng chiến lâu dài, công tác đào tạo, bồi dưỡng cán bộ cho Đảng cũng được đặt ra cấp thiết đưa đến sự ra đời của Trường Đảng Trung ương mang tên lãnh tụ Nguyễn Ái Quốc.
(0) Bình luận
  • Bánh cuốn, nhịp thở chậm của phố phường
    Mùa hè đến, Hà Nội khoác lên mình vẻ dịu dàng hiếm có. Trời xanh trong, nắng dịu như mật, gió từ hồ Tây thổi qua mái tóc mang theo mùi nước và sương sớm. Không ồn ào, không vội vã, nhịp sống như được đặt về nhịp thở tự nhiên nhất. Từ Trung Quốc, tôi đặt vé máy bay quay trở về thủ đô để tận hưởng những cuộc dạo chơi kết hợp “food tour” đầy thi vị.
  • Mùa hoa ban ở Hà Nội
    Có những thành phố, khi vào xuân bỗng trở nên dịu dàng như một thước phim quay chậm đầy mênh mang. Và Hà Nội là một nơi như thế. Mùa xuân ở Hà Nội không quá ồn ào, phô trương nhưng lại toát lên một vẻ đẹp rất điện ảnh với nắng nhẹ ấm áp trải xuống những đại lộ thẳng tắp, cánh hoa ban trắng khẽ rơi trong gió. Tôi vốn thích hoa ban, luôn có cảm tưởng sắc trắng tinh khôi của loài hoa này dẫu đơn thuần nhưng lại nổi bật trên nền trời xanh nhạt hoà phối cùng sắc xanh non của liễu rủ bên hồ Gươm. Bản thân cứ thế chậm rãi đi dạo dưới ánh nắng dịu dàng trải dài trên mặt nước Hồ Gươm. Trong khoảnh khắc giơ máy ảnh lên, bản thân khẽ khàng nhận ra: hóa ra cảnh sắc như bức hoạ không chỉ tồn tại trong thơ cổ, mà đang hiện hữu ngay trước mắt mình.
  • Dáng hình lịch sử giữa nhịp sống
    Phố Pháo đài Láng thuộc phường Láng, quận Đống Đa, Hà Nội. Giữa nhịp sống ngày càng hiện đại của Thủ đô, nơi đây vẫn giữ cho mình một vẻ riêng rất khó lẫn — vừa mang dáng dấp lịch sử, vừa chan chứa hơi thở đời thường của một vùng đất giàu truyền thống văn hóa.
  • Hà Nội trong miền nhớ tuổi hai mươi
    Có những miền đất, người ta đi qua chỉ một lần nhưng nhớ suốt cả đời. Với tôi, Hà Nội là một nơi như thế. Không phải bởi vẻ đẹp nổi tiếng của hồ Gươm hay ba mươi sáu phố phường, cũng không hẳn vì những điều quá lớn lao, mà bởi một mùa đông rất cũ, rất nhẹ và rất sâu trong ký ức của anh sinh viên năm nào lần đầu ra Bắc vào mùa đông năm 2007.
  • Nơi giao thoa giữa quá khứ và hiện tại
    Tôi may mắn có bảy năm công tác tại một cơ quan có trụ sở làm việc cạnh quốc lộ số 5, gần ngã tư Phú Thụy. Tôi biết ơn đất và người Dương Xá, ở đây tôi đã thành công và thăng tiến. Hàng năm cứ vào khoảng trung tuần tháng Hai âm lịch tôi lại được chiêm ngưỡng rồi hòa mình vào không gian lễ hội đẹp, phấn khởi, tươi vui xen lẫn niềm tự hào của người dân tại khu đền Nguyên Phi Ỷ Lan.
  • Hà Nội và cơn mưa đầu mùa
    Một buổi chiều quên nắng, bầu trời gánh gồng những đụn mây xám nặng trĩu trên cao, tôi bắt chuyến xe bus cuối cùng lên Hà Nội cho kịp ngày hôm sau lên giảng đường. Bắt gặp cơn mưa đầu mùa, mưa hối hả giọt rơi, lắc rắc trên mái xe bus những viên đá long lanh như thủy tinh trong suốt. Cả đoàn xe háo hức vì mưa đá, reo hò cùng tiếng mưa. Còn tôi - cô sinh viên ngồi buồn xo cho lòng chùng xuống, ngắm những giọt mưa đầu mùa. Hà Nội ngày hôm ấy, có điều gì thật mênh mang nhớ…
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
Đừng bỏ lỡ
  • Chiếu miễn phí bộ phim tài liệu “Đất tổ quê cha” nhân Ngày Gia đình Việt Nam
    Buổi chiếu phim sẽ chính thức diễn ra vào lúc 15h00, Chủ nhật ngày 28/06/2026 tại Hãng phim Tài liệu và Khoa học Trung ương, số 465 Hoàng Hoa Thám, Ngọc Hà, Hà Nội.
  • Hấp dẫn chuỗi hoạt động tại Lễ hội Sen Hà Nội 2026
    Diễn ra từ ngày 26 đến 28/6 tại nhiều không gian văn hóa quanh hồ Tây, Lễ hội Sen Hà Nội năm 2026 được tổ chức với nhiều hoạt động đặc sắc nhằm tôn vinh vẻ đẹp của hoa sen trong đời sống văn hóa Việt, quảng bá giá trị văn hóa Thăng Long - Hà Nội. Đồng thời sự kiện giới thiệu những sản phẩm du lịch, văn hóa và sáng tạo gắn với sen tới người dân, du khách trong nước và quốc tế.
  • Ngày văn hóa Việt Nam tại Hà Nội năm 2026: Tôn vinh di sản, khơi nguồn sáng tạo Thủ đô
    “Ngày văn hóa Việt Nam tại Hà Nội” năm 2026 diễn ra từ ngày 21 đến 24/11/2026 tại khu vực hồ Hoàn Kiếm nhằm tôn vinh, quảng bá các giá trị di sản tiêu biểu của Thăng Long - Hà Nội. Lễ khai mạc được tổ chức hoành tráng với quy mô gần 4.000 người tham gia diễu hành hành trình qua 3 chương nghệ thuật đặc sắc. Xuyên suốt bốn ngày hội, công chúng sẽ được hòa mình vào không gian nghệ thuật đa sắc màu tại ba sân khấu phụ và mãn nhãn với màn trình diễn ánh sáng công nghệ 3D mapping tại Tháp Rùa. Bên cạnh đó, hệ thống triển lãm ứng dụng công nghệ thực tế ảo cùng các khu vực ẩm thực, mua sắm...
  • Màu thời gian
    Tạp chí Người Hà Nội trân trọng giới thiệu tới quý độc giả bài thơ Màu thời gian của tác giả Nguyễn Đình Xuân.
  • Nhà hát Hồ Gươm đón dàn nghệ sĩ quốc tế danh tiếng trong đêm nhạc "Frozen Fire"
    Vào tối ngày 26/6, tại Nhà hát Hồ Gươm sẽ diễn ra chương trình hòa nhạc đặc biệt mang tên "Frozen Fire". Đêm diễn quy tụ những tên tuổi nghệ sĩ quốc tế danh tiếng, nổi bật là nhạc trưởng người Phần Lan Kalle Kuusava cùng nữ nghệ sĩ violin tài năng Sara Dragan đến từ Ba Lan, kết hợp với các nghệ sĩ tài hoa của Dàn nhạc Giao hưởng Hà Nội (Hanoi Philharmonic Orchestra). Đây là cơ hội hiếm có để công chúng yêu nhạc cổ điển Thủ đô trực tiếp thưởng lãm những kiệt tác giao hưởng kinh điển của châu Âu cuối thế kỷ XIX và đầu thế kỷ XX ngay trên sân khấu hiện đại bậc nhất Việt Nam.
  • Hà Nội ban hành Quy chế làm việc của Ban Chỉ đạo về phát triển văn hóa Thủ đô
    Ban Chỉ đạo về phát triển văn hóa Thủ đô Hà Nội vừa chính thức ban hành Quy chế làm việc, tạo cơ sở để tăng cường sự lãnh đạo, chỉ đạo, điều phối và giám sát việc triển khai các chủ trương, nhiệm vụ phát triển văn hóa trên địa bàn Thành phố; phát huy sức mạnh tổng hợp của cả hệ thống chính trị trong xây dựng và phát triển văn hóa Thủ đô trong giai đoạn mới.
  • Xã Hồng Vân phổ biến Luật Thủ đô năm 2026 tới cán bộ, Nhân dân
    Nhằm lan tỏa các nội dung của Luật Thủ đô năm 2026, UBND xã Hồng Vân (TP Hà Nội) đã tổ chức Hội nghị tuyên truyền, phổ biến, tập huấn và bồi dưỡng Luật Thủ đô năm 2026 và các văn bản hướng dẫn thi hành tới các cán bộ, công chức, viên chức, người lao động các cơ quan, đơn vị, đại diện các thôn, tổ dân phố trên địa bàn xã.
  • Nhìn lại một thời của Hội Họa sĩ trẻ Sài Gòn
    Ngày 20/6, tại Hà Nội đã diễn ra tọa đàm nghệ thuật “Hội Họa sĩ trẻ Sài Gòn trước năm 1975: Một thời nhớ lại” do A&V Foundation tổ chức. Thông qua những chia sẻ của họa sĩ Trịnh Cung cùng phần trao đổi với nhà nghiên cứu, phê bình mỹ thuật Phan Cẩm Thượng và các khách mời, tọa đàm đã góp phần nhận diện rõ hơn quá trình hình thành, phát triển của Hội Họa sĩ trẻ Sài Gòn cũng như những giá trị nghệ thuật mà thế hệ họa sĩ này để lại cho mỹ thuật Việt Nam.
  • Kiến tạo hệ sinh thái sáng tạo truyện tranh cho người Việt
    Chiều 20/6/2026, NXB Kim Đồng phối hợp cùng Học viện đào tạo Truyện tranh Comicola Academy và Cộng đồng họa sĩ truyện tranh Việt Nam PunkgaMe tổ chức tọa đàm “Kiến tạo hệ sinh thái sáng tạo truyện tranh cho người Việt” và workshop “Quy trình chuyển thể tác phẩm văn học sang truyện tranh”. Tham dự sự kiện có đông đảo biên tập viên, họa sĩ chuyên nghiệp, các bạn trẻ đam mê sáng tác truyện tranh và độc giả yêu thích truyện tranh.
  • [Podcast] Truyện ngắn: Như là huyền thoại (Kỳ 2)
    Trong nhóm kỹ thuật được lãnh đạo sở địa chất quyết định cho đi khảo sát vùng đất địa đầu Tổ quốc có ba người. Nhận nhiệm vụ, xuất hành từ phố cổ Phạm Ngũ Lão, gần nhà Bác Cổ rồi đi qua cầu Long Biên là ngược chiều lên phía Bắc. Đi tới bốn ngày đường, ba chàng địa chất mới tới phố núi Hà Giang...
Có một Hà Nội nồng nàn ly cà phê Giảng
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO