Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Nhớ lắm Phở Hà Nội!

Linh Châu 15:39 07/08/2024

Vậy là đã ba năm tôi chưa quay lại Thủ đô Hà Nội, nơi có góc phố cổ kính rêu phong, lưu giữ nhiều nét văn hóa đặc sắc của dân tộc Việt; có tiếng leng keng của những gánh hàng rong trong đêm muộn; có mùi hoa sữa nồng nàn – mùi hương đã trở thành đặc sản của Hà Nội mỗi độ thu về; nơi tôi đã dành khoảng thời gian thanh xuân đẹp nhất để rong ruổi với những ước mơ.

ccc.jpg
Nhắc đến ẩm thực Hà Nội, không thể không kể đến món phở...

Tôi nhớ tất cả về thành phố ấy, từ con người, vẻ đẹp từng con đường, góc phố và cả tinh hoa ẩm thực nơi đây. Ngoài món cốm xanh nồng đượm và thơm ngọt ở làng Vòng, nhắc đến ẩm thực Hà Nội, không thể không kể đến món phở như nhà văn Thạch Lam trong tác phẩm nổi tiếng “Hà Nội Ba Mươi Sáu phố phường” từng nhắc đến: “Phở là một thứ quà đặc biệt của Hà Nội, không phải chỉ riêng Hà Nội mới có, nhưng chính là vì chỉ ở Hà Nội mới ngon”.

Dù giờ đây khi trở về quê nhà làm việc, cũng rất nhiều lần thưởng thức món phở nhưng không thể tìm lại được hương vị đặc trưng như phở Hà Nội. Phải chăng bởi đây là món ăn đặc trưng được làm nên từ bàn tay khéo léo và chứa đựng tấm lòng của người dân Hà Thành nên có vị ngọt trong đậm đà, pha lẫn chút gì đó rất khác, không còn thuần túy là món ăn mà còn là hương vị năm tháng khó quên của vùng đất ngàn năm văn hiến, nổi tiếng không chỉ trong nước mà còn được nhiều thực khách quốc tế biết đến, dễ dàng chinh phục được những thực khách khó tính nhất. Không phải sơn hào hải vị hay quý hiếm nhưng hương vị phở luôn mang lại cảm giác ngon miệng và ấm áp cho bất kỳ ai. Đây thực sự là món ăn hoàn hảo đối với khẩu vị và cảm nhận của mọi người dân Việt.

Đây món Hà Thành đậm quốc hương
Vang danh Phở Bắc tự mười phương
Nạm, gầu dai bở thơm mùi thịt
Tái, chín tươi mềm ngọt nước xương

(Phở Hà Nội – Đuyên Hồng)

Nhớ lắm những ngày cùng đồng nghiệp rảo bước trên con đường ngập màu xanh của lá sấu để trở về xóm trọ. Ngay từ đằng xa, mùi thơm nức mũi của phở như có một sức quyến rũ diệu kỳ, hối thúc bước chân ghé lại cửa hàng để thưởng thức ngay một bát. Chung niềm yêu thích với món ăn này, tôi và lũ bạn còn có hẳn một bản đồ mini về các địa điểm bán phở nổi tiếng lâu năm của Hà Nội như quán Phở Thìn ở Hai Bà Trưng, Phở Bát Đàn ở Hoàn Kiếm, Phở Lý Quốc Sư ở Tây Hồ hay Phở Nhớ ở Đống Đa… để những ngày cuối tuần lại rủ nhau đi ăn rồi cùng nhau chu du khắp phố phường Hà Nội, dệt nên những mảng ký ức thanh xuân tươi đẹp nhất. Thế nhưng không phải những quán nổi tiếng chúng tôi mới ghé ăn. Nhiều lúc, đơn giản thèm lắm một bát phở ấm nóng, là tạt ngay vào một quán vỉa hè giản đơn nơi góc phố, làn khói trắng tỏa nghi ngút khiến cảnh vật xung quanh mờ mờ, ảo ảo. Người bán hàng đứng thái thịt luôn tay, gương mặt đôn hậu, thỉnh thoảng lại mở nắp một cái thùng sắt ra để lấy nước dùng chan vào bát. Một tô phở được bưng ra cũng hấp dẫn ngay thực khách bởi sắc màu hài hòa: sắc trắng tinh khôi của những sợi phở được làm từ gạo đã giã nhuyễn và cắt sợi, màu đỏ của những miếng ớt dậy thêm hương vị, màu xanh của những chiếc lá hành cùng rau thơm… Đặc biệt là mùi thơm bốc lên nghi ngút, đánh thức tất cả vị giác, khứu giác của người ăn tạo nên một món ăn hấp dẫn, khó cưỡng. Miếng thịt tươi mềm, sợi phở dai thơm, cay dịu của gia vị quyện hòa trong nước dùng ngon đậm đà… Chỉ thử một thìa thôi đã thấy như tỉnh cả người, cơ thể như được tiếp thêm bao năng lượng mới. Một món ăn tuyệt vời như vậy chả trách không những bây giờ mà trước đây, phở đã theo từng gánh hàng rong và tỏa hương khắp phố phường Hà Nội vào cái thế kỷ 18, 19 và trở thành kế sinh nhai chính của bao người dân thủ đô Hà Nội, là thức quà ưa thích của nhiều người.

Nhà thơ Tú Mỡ, trong một lần thưởng thức món phở khi đi công tác cũng đã viết nên những câu thơ cho món ăn này: Trong các món ăn quân tử vị/ Phở là quà đáng quý nhất trên đời/ Một vài xu nào đắt đỏ mấy mươi/Mà đủ vị: ngọt, bùi, thơm béo bổ. Vậy nên mới nói, qua bao thế hệ người Việt, Phở luôn được xem là “quốc hồn quốc túy”, cho dù được làm ra ở ngay tại nhà hay nhà hàng, luôn luôn mang đến cho thực khách cảm giác ấm áp như chính tâm hồn của người Việt Nam, mộc mạc và hồn hậu!

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Linh Châu. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.
Bài liên quan
  • Ký ức mùa thu Hà Nội
    Tôi đang nhâm nhi ly cà phê ở quán góc phố quen cũ ngắm nhìn thời tiết miền Trung chuyển mùa từ hạ sang thu, 6 giờ sáng không còn cái nắng gay gắt, chói chang, đổ xuống, lan tỏa khắp các con đường, len lỏi qua từng con ngõ nhỏ, thấm vào từng thớ đất, từng hạt cát.
(0) Bình luận
  • Hà Nội trong mắt thế hệ mới
    Có một Hà Nội đang hiện ra trước mắt thế hệ trẻ với một diện mạo khác. Những cây cầu mới nối đôi bờ sông Hồng, những tuyến vành đai mở rộng không gian đô thị, những đại lộ kéo dài về phía ngoại thành, những khu đô thị và công trình mới đang từng ngày làm thay đổi cách người Hà Nội đi lại, làm việc, vui chơi và hình dung về tương lai. Hà Nội không còn chỉ nhìn về phía những gì đã làm nên mình mà đang bắt đầu nhìn xa hơn về phía chân trời.
  • Những người “giữ lại” Hà Nội
    Có những buổi sáng, Hà Nội thức dậy bằng những âm thanh rất khẽ. Tiếng chổi tre trên vỉa hè, tiếng rao của người bán hàng rong, tiếng xe đạp lướt qua con phố còn bảng lảng sương. Và đâu đó, giữa 36 phố phường, vẫn có những âm thanh mà tưởng như đã thuộc về một Hà Nội xa xưa: Tiếng búa gõ vào đe, tiếng giấy sột soạt dưới bàn tay người viết chữ, tiếng gọi nhau mua gói cốm, tiếng người bán hoa báo mùa đang tới.
  • Ngọn đuốc rối nước quê
    Lâu ngày chưa về quê, một sáng mùa hạ, trời trong xanh, mây trắng bồng bềnh, gió thoảng nhẹ như mùa thu, một ngày đẹp trời rất hiếm trong tháng 6 khắc nghiệt của mùa hè. Bữa đó tôi rủ lũ bạn thân sống trong lòng Hà Nội nơi phố phường hào nhoáng nhưng ồn ào, bụi bặm đến nghẹt thở, về thăm quê mình “Làng nghề truyền thống múa rối Đào Thục” xã Thư Lâm ngoại thành, một vùng đất có truyền thống văn hóa, giầu lòng yêu nước ở Kinh Bắc xưa. Đặc biệt hàng trăm năm nay làng tôi giữ một kho báu hiếm có là di sản nghệ thuật múa rối nước rất độc đáo của vùng lúa nước đồng bằng Bắc bộ. Đó là niềm tự hào của dân làng tôi...
  • Nốt trầm sâu lắng của Hà Nội
    Mỗi khi nhắc đến mảnh đất Hà thành, có lẽ nhiều người thường nghĩ tới một Thủ đô Hà Nội hiện đại, năng động, không ngừng phát triển. Một Hà Nội sầm uất, đông đúc và tấp nập. Với tôi, Hà Nội còn là miền xanh bình yên, một nốt trầm sâu lắng nơi K9.
  • Hà Nội - Mỹ Đình trong trái tim tôi, qua bóng đá và tình yêu của bà
    “Bây có coi Việt Nam đá banh không?” Mỗi lần đội tuyển Việt Nam sắp bước vào một trận đấu quan trọng, nội lại gọi điện hỏi tôi câu ấy. Giọng bà bây giờ đã khàn đặc hơn trước nhưng cứ nhắc đến bóng đá là chất giọng ấy lại rộn ràng như ngày nào.
  • Phố cũ làng xưa - ngày ấy, bây giờ
    1/ Tôi sinh ra tại Hà Nội, mồ côi mẹ từ lúc lên 3. Mẹ tôi ra đi khi còn rất trẻ, để lại cho ba tôi 4 người con, tôi là út, trên tôi còn 2 chị và anh trai cả. Vì hoàn cảnh, ba tôi tục huyền. Mẹ kế chúng tôi gọi bằng mợ, thương yêu con chồng như con đẻ, chăm sóc chu đáo, tận tình.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
Đừng bỏ lỡ
Nhớ lắm Phở Hà Nội!
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO