Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Ký ức mùa thu Hà Nội

Anh Đức 09:09 06/08/2024

Tôi đang nhâm nhi ly cà phê ở quán góc phố quen cũ ngắm nhìn thời tiết miền Trung chuyển mùa từ hạ sang thu, 6 giờ sáng không còn cái nắng gay gắt, chói chang, đổ xuống, lan tỏa khắp các con đường, len lỏi qua từng con ngõ nhỏ, thấm vào từng thớ đất, từng hạt cát.

mac24gyu.png
Hà Nội vào thu, mặt hồ Gươm xanh biếc phản chiếu ánh nắng thu vàng, những hàng liễu rủ ven hồ khẽ đung đưa trong gió.... (ảnh: internet)

Cái nắng mà những giọt mồ hôi chảy miết từ da đầu thấm vào chiếc áo sơ mi gây cảm giác bỏng rát, khó chịu. Nắng miền Trung là vậy, nhìn qua ô cửa sổ đâu đó chợt nghe giai điệu bài hát “Hà Nội mùa thu, cây cơm nguội vàng, cây bàng lá đỏ/ Nằm kề bên nhau, phố xưa nhà cổ, mái ngói thâm nâu/ Hà Nội mùa thu, mùa thu Hà Nội/ Mùa hoa sữa về thơm từng con gió/ Mùa cốm xanh về thơm bàn tay nhỏ/ Cốm sữa vỉa hè thơm bước chân qua”. Bài hát Nhớ mùa thu Hà Nội của Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn và đã được ca sĩ Hồng Nhung thể hiện rất thành công. Trịnh Công Sơn đã chắt lọc những phần linh hồn tinh tuý nhất của Hà Nội để đưa vào bài hát, mang trong mình một giai điệu nhẹ nhàng, sâu lắng và mang đậm chất tự sự, như một lời tâm tình về nỗi nhớ mùa thu Hà Nội tạo nên một không gian âm nhạc đầy cảm xúc và hoài niệm. Những âm hưởng, giai điệu đó như thôi thúc tôi nhớ về những ký ức đẹp nhất về mùa thu Hà Nội.

Từ thời còn đi học, tôi đã ao ước được ra Thủ đô, được học đại học ở đây, đó là niềm tự hào nhất của người con miền Trung quanh năm chỉ có gió Lào, cát trắng, lũ lụt triền miên… Ngày nhập học đại học là một ngày đầu mùa thu. Có người từng nói, Hà Nội đẹp nhất là vào mùa thu. Tôi không biết điều đó có đúng với tất cả mọi người hay không, nhưng đối với tôi, mùa thu Hà Nội luôn mang một vẻ đẹp rất riêng, rất đặc biệt. Thu Hà Nội không rực rỡ như mùa xuân, cũng chẳng hừng hực, oi nồng như mùa hè, cũng không lạnh lẽo như mùa đông. Thu Hà Nội nhẹ nhàng, dịu dàng, như một bản tình ca êm đềm, sâu lắng.

Hà Nội vào thu, đất trời như khoác lên mình tấm áo mới. Cái nắng hanh hao ngày hè nhường chỗ cho những tia nắng thu vàng óng ả, dịu dàng hơn, e ấp hơn. Khi những cơn gió heo may bắt đầu len lỏi qua từng con ngõ nhỏ, cái nóng bức của mùa hè dần tan biến, gió heo may mang theo hương hoa sữa nồng nàn, quyến rũ. Những cơn mưa nhẹ đầu thu như lời chào của mùa mới, mưa không kéo dài đến và đi, chỉ đủ để làm dịu đi cái nóng còn vương lại. Trời xanh trong, cao vời vợi, những đám mây trắng bồng bềnh trôi nhè nhẹ như tấm lụa mỏng phất phơ trên bầu trời. Ánh nắng mùa thu không chói chang, gay gắt, mà nhẹ nhàng, êm dịu, như muốn vỗ về, ôm ấp từng góc phố, từng mái nhà. Mùa thu Hà Nội trong tôi là những ký ức đẹp đẽ, những cảm xúc bâng khuâng khó phai.

Những hàng cây bàng, cây sấu, cây xà cừ trên những con đường Hà Nội bắt đầu chuyển màu. Lá xanh dần nhường chỗ cho những gam màu vàng óng ả, rồi đến khi một cơn gió nhẹ thổi qua, những chiếc lá ấy từ từ rơi xuống, tạo thành một tấm thảm vàng dưới chân. Lá vàng rơi xào xạc dưới chân tạo nên một bản nhạc thu du dương, trầm bổng. Thi thoảng, một chiếc lá vàng lìa cành, chao nghiêng trong gió rồi nhẹ nhàng đáp xuống mặt hồ, tạo nên những vòng tròn sóng lăn tăn. Cái cảm giác đi bộ trên những con đường rợp bóng cây, nghe tiếng lá khô rơi dưới chân, hít thở cái không khí trong lành, mát mẻ, thật sự là một trải nghiệm khó quên.

Nhưng có lẽ, điều khiến mùa thu Hà Nội trở nên đặc biệt và đáng nhớ nhất chính là những ký ức, những kỷ niệm gắn liền với mùa thu nơi đây. Đó có thể là những buổi sáng chớm thu, cùng bạn bè dạo chơi trên những con phố cổ, ghé vào một quán cà phê nhỏ, nhâm nhi ly cà phê nóng, trò chuyện vui vẻ và nhìn xa xăm tháp Rùa cổ kính… Thu về, Hà Nội như chậm lại. Người ta thong dong dạo bước trên những con phố cổ, ngắm nhìn những gánh hàng rong, những quán cóc ven đường. Tiếng cười nói, tiếng rao hàng, tiếng xe cộ hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản hòa ca phố phường đầy sức sống.

Mặt hồ Gươm xanh biếc phản chiếu ánh nắng thu vàng, những hàng liễu rủ ven hồ khẽ đung đưa trong gió. Đôi khi, người ta bắt gặp những đôi tình nhân nắm tay nhau dạo bước, những cụ già ngồi đọc báo hay những nhóm bạn trẻ vui đùa, chụp ảnh. Mọi thứ đều diễn ra nhẹ nhàng, bình yên, như chính nhịp điệu của mùa thu Hà Nội. Tiếng rao “Ai cốm đây!” của những gánh hàng rong vang lên khắp phố phường, đánh thức cả một Hà Nội đang say ngủ. Hà Nội mùa thu còn gắn liền với hương cốm - thứ đặc sản chỉ riêng có ở Hà Nội. Cốm làng Vòng thơm ngọt, dẻo bùi, được gói gém cẩn thận trong những chiếc lá sen xanh mướt, từng hạt cốm như chứa đựng cả hương vị của đồng quê, của đất trời. Cầm trên tay túi cốm, nhai nhẩn nha từng hạt cốm thơm bùi, ta như cảm nhận được cái hồn của Hà Nội, cái tinh túy của mùa thu.

Nhắc đến mùa thu Hà Nội, không thể không nhắc đến những buổi chiều tà rực rỡ. Mặt trời lặn dần sau những tòa nhà cao tầng, để lại một vầng hào quang đỏ rực phía chân trời. Ánh hoàng hôn nhuộm đỏ cả không gian, phủ lên từng con đường, từng mái nhà, một vẻ đẹp kỳ ảo, lãng mạn. Đi dạo quanh Hồ Tây vào buổi chiều thu, ngắm nhìn hoàng hôn buông xuống, cảm nhận cái lạnh se se của gió thu, thật sự là một cảm giác thư thái, yên bình.

Hà Nội mùa thu không chỉ đẹp bởi cảnh sắc thiên nhiên, mà còn bởi cái hồn của người Hà Nội, cái tình của con người nơi đây. Người Hà Nội thân thiện, mến khách, luôn sẵn sàng giúp đỡ người khác. Dù cuộc sống có bộn bề, họ vẫn giữ được nét thanh lịch, tao nhã vốn có. Đó là những nụ cười hiền hòa, những ánh mắt thân thiện, những câu chuyện nhỏ nhặt nhưng đầy tình cảm. Đó là những gánh hàng rong chở đầy hoa quả, những quán ăn vỉa hè với những món ngon dân dã, những con phố nhỏ đầy ắp tiếng cười nói.

Mùa thu Hà Nội, dù là trong quá khứ hay hiện tại, vẫn luôn là một mùa đáng nhớ, một mùa của tình yêu, của kỷ niệm, của những giây phút bình yên và hạnh phúc. Dù cuộc sống có bận rộn, hối hả đến đâu, mỗi khi nhớ về mùa thu Hà Nội, ta như tìm thấy một góc nhỏ trong tâm hồn để nghỉ ngơi, để tĩnh lặng, để cảm nhận những điều giản dị, đẹp đẽ nhất của cuộc sống.

Tôi yêu mùa thu Hà Nội bởi những con phố nhỏ rợp bóng cây xanh, những tán lá vàng rơi xào xạc dưới chân. Tôi yêu mùa thu Hà Nội bởi hương hoa sữa nồng nàn, quyến luyến. Mùi hương ấy như len lỏi vào từng ngõ ngách, từng con phố, làm say lòng người. Tôi yêu mùa thu Hà Nội bởi những gánh hàng rong với những món ăn dân dã, bình dị. Bát phở nóng hổi, đĩa bún chả thơm lừng, hay chiếc bánh cốm dẻo thơm đều mang hương vị đặc trưng của Hà Nội. Thu Hà Nội, một tình yêu không tên. Đó là tình yêu với những điều bình dị, giản đơn, nhưng lại mang đến cho tôi những cảm xúc thật đặc biệt. Mùa thu Hà Nội, dù có trôi qua bao nhiêu năm tháng, vẫn luôn là một phần không thể thiếu trong tâm hồn, trong trái tim mỗi người và cả những ai đã từng đến, từng sống, từng yêu mến mảnh đất này./.

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Anh Đức. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.
Bài liên quan
  • Viên ngọc xanh giữa lòng Thủ đô
    Ai đã đặt chân tới quận Tây Hồ chắc hẳn sẽ không quên thả hồn mình vào với dòng chảy êm đềm và hiền hòa của hồ Tây đầy thi vị, khiến bao du khách đến đây cứ ngỡ ngàng bước đi không đành, lòng thầm ước sẽ trở lại...
(0) Bình luận
  • Hà Nội - Nơi một buổi sáng khiến tôi muốn ở lại
    Tôi không sinh ra ở Hà Nội. Với tôi, Hà Nội ban đầu chỉ là cái tên xuất hiện trong sách giáo khoa, trong những bài văn mẫu với “mùa thu dịu dàng”, “hồ Gươm xanh biếc” hay “phố cổ rêu phong”. Tôi từng nghĩ, Hà Nội chắc cũng giống những thành phố khác: đông người, nhiều xe, vội vã và có phần xa cách. Nhưng rồi, chỉ trong một buổi sáng rất bình thường, Hà Nội đã khiến tôi thay đổi suy nghĩ ấy.
  • Chợ Gạ quê tôi
    Chợ Gạ một tháng năm phiên/ Ngày ba ngày tám như chuyên đèo bòng/ Thuyền từ xứ Bắc xứ Đông/ Trên song đậu cạnh Bãi Non, Bãi Già... (Ca dao).
  • Mưa rơi ngõ nhỏ
    Ngõ nhỏ ấy quanh năm ẩm thấp. Những ngày nồm, tường rịn nước như mồ hôi người ốm. Hai căn nhà đối diện nhau, cửa lúc nào cũng khép hờ. Người trong ngõ quen gọi chủ nhà bên trái là Nhẫn, còn bên phải là Kiên.
  • Một khoảng trời Tết Hà Nội yên bình trong ngôi trường tôi
    Có một khoảng trời ở trường tôi giữa Hà Nội rất đỗi yên bình và xanh cao. Có một khoảng trời mà chúng tôi đã luôn nhớ, luôn thương những ngọt ngào bên lề phố xá ngày qua ngày vội vã. Nơi ấy, Trường Cao đẳng Thương mại và Du lịch Hà Nội (HCCT) chúng tôi mỗi khi xuân về đều mang hơi thở ấm áp dệt nên nhiều mùa xuân của đất trời, của lòng người và của những yêu thương gắn kết. Khoảng trời nhẫn nại, dệt muôn thăm thẳm yên bình. Đã có một ngày tôi viết những dòng văn thật xinh, thật nghĩa tình bằng niềm thương và nỗi nhớ về một mùa xuân xanh sum vầy, gắn kết nơi mái trường HCCT thân yêu, đổi mới và sáng tạo cùng Hà Nội.
  • Người Hà Nội mang ký ức Kẻ Chợ đi gìn giữ hồn làng xứ Huế
    Ngô Quý Đức từng dành ba tháng đi dọc miền trung để tìm hiểu các làng nghề, trước khi anh dừng bước ở Huế trong một năm qua nhằm hồi sinh liễn làng Chuồn, một dòng tranh dân gian nổi tiếng của Huế nhưng đã thất truyền hơn một thập kỷ qua.
  • Nhớ Tết ở khu gia đình Hà Nội thời chưa xa
    Chúng ta, ai cũng có những năm tháng không thể nào quên. Cho dù những năm tháng ấy cuộc sống chưa hẳn đã thật tốt, chưa no đủ dư thừa. Trong sự thiếu thốn triền miên về vật chất thì tình người, sự sẻ chia lại ăm ắp như bát nước đầy, để rồi in sâu vào tâm thức như một quãng đời đã được lập trình trong bản đồ số mệnh.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Bồi đắp hệ giá trị văn hóa, xây dựng người Hà Nội thanh lịch, văn minh
    Bước vào kỷ nguyên mới với những biến động mang tính toàn cầu, bài toán giữ gìn và phát huy bản sắc Thủ đô Hà Nội có thêm nhiều khó khăn, thách thức. Trong bối cảnh đó, Chương trình hành động số 08-CTr/TU của Thành ủy Hà Nội nhằm cụ thể hóa Nghị quyết số 80-NQ/TW của Bộ Chính trị đã mở đường, thể hiện tư duy, tầm nhìn mới để định vị, bồi đắp hệ giá trị, vai trò và ý nghĩa của nhiệm vụ xây dựng con người Hà Nội thanh lịch, văn minh.
  • [Podcast] Tản văn: Mùa về trên tay mẹ
    Kề má vào bàn tay mẹ, lòng tôi nghẹn ngào xót xa khi thấy từng vệt chai sần trên những đường nhăn chằng chịt nứt nẻ tựa trái na khô. Đôi tay mẹ bây giờ không còn khỏe, lập cập lẫn run run như buổi chiều hôm mòn vẹt vì nắng gió. Những mùa màng xưa cũ, những vệt trầm thăng đã quá nửa đời người lần lượt hiện lên trên đôi tay mẹ. Và ký ức tôi lại sụt sùi nhẩm đếm. Dẫu bốn mùa xuân - hạ - thu - đông đã neo sẵn vào đất trời nhưng mùa của mẹ còn ngổn ngang nhiều hơn cả thế.
  • Thi đua chào mừng Đại hội các Hội chuyên ngành tiến tới Đại hội đại biểu Hội Liên hiệp VHNT Hà Nội lần thứ XIV
    Hội Liên hiệp Văn học Nghệ thuật Hà Nội vừa ban hành kế hoạch về việc phát động phong trào thi đua chào mừng Đại hội các Hội chuyên ngành tiến tới Đại hội đại biểu Hội Liên hiệp Văn học nghệ thuật Hà Nội lần thứ XIV, nhiệm kỳ 2026 - 2031. Kế hoạch cổ vũ các tập thể, cá nhân phát huy tiềm năng, trí tuệ, sức sáng tạo đóng góp tích cực vào sự nghiệp phát triển văn hóa, văn học nghệ thuật Thủ đô.
  • Quy chế hoạt động của Hội đồng xét tặng danh hiệu Nhà giáo nhân dân, Nhà giáo ưu tú Thành phố Hà Nội
    UBND Thành phố Hà Nội vừa ban hành Quyết định số 2047/QĐ-UBND về việc ban hành Quy chế hoạt động của Hội đồng xét tặng danh hiệu “Nhà giáo nhân dân”, “Nhà giáo ưu tú” Thành phố Hà Nội lần thứ 17 năm 2026. Việc ban hành quyết định này giúp tôn vinh các nhà giáo có thành tích, khuyến khích đội ngũ nâng cao chất lượng dạy học và phục vụ cộng đồng.
  • Hà Nội ban hành Kế hoạch phát triển ngành nghề nông thôn năm 2026
    Phó Chủ tịch UBND thành phố Hà Nội vừa ký ban hành Kế hoạch 161/KH-UBND về phát triển ngành nghề nông thôn thành phố Hà Nội năm 2026. Kế hoạch đặt ra mục tiêu chung là bảo tồn, phát huy giá trị văn hóa truyền thống, không gian nông thôn, đồng thời nâng cao chất lượng sản phẩm và thúc đẩy chuyển dịch cơ cấu kinh tế theo hướng công nghiệp hóa, hiện đại hóa.
Đừng bỏ lỡ
Ký ức mùa thu Hà Nội
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO