Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Ngọn nguồn của một bài thơ

Trương Quang Vân 10:29 23/08/2024

Ngọn nguồn ấy bắt đầu từ một buổi sáng đi khám bệnh. Sau khi xong việc trở ra, tôi ngồi uống cốc nước chè trước cổng bệnh viện Hòe Nhai.

2022072416563944094.jpg
Ảnh minh hoạ

Chủ quán nước là một bác đã cao tuổi, tóc đầu gần ngả bạc hết. Đã gần trưa, quán vắng, chỉ có mình tôi là khách. Nhưng rồi có một người nữa đi tới. Đó là một cụ ông râu tóc bạc phơ nhưng bước đi vẫn còn nhanh nhẹn. Cụ phe phẩy, chiếc quạt giấy trên tay, dáng điệu khoan thai, nét mặt phúc hậu. Chừng như người quen, bác chủ quán vồn vã:

- Cụ ạ ! Mời cụ ngồi uống nước! Cụ đã xơi cơm chưa?

- Đã - cụ già mỉm cười trả lời rồi nhẹ nhàng ngồi xuống. Tôi chợt giật mình khi nghe tiếng “đã” của cụ già. Có lẽ hơn 20 năm tôi mới lại được nghe tiếng “đã” ấy. Lần đầu, khi đến chơi nhà bạn ở phố Cầu Gỗ, tôi đã chào và hỏi như vậy với bố của người bạn. Cũng một câu “đã”, gọn lời, nhưng không hề khiếm nhã. Đó là cốt cách ăn nói rất riêng của lớp người Hà Nội mà tuổi tác có chút “xưa”.

Sau khi nhấp một ngụm trà nóng, cụ già hỏi bác chủ quán:

- Thế chiều nay các cụ vẫn chương trình ấy chứ?

- Dạ vâng. Vẫn là ba giờ ra dốc bến Đông. Riêng cụ giáo có ý sẽ dẫn thêm các cháu trong lớp học kèm cặp miễn phí của mình. Cụ ấy bảo rằng mấy khi có nhà sử học về nói chuyện ngay tại địa danh trên phố cổ nhà mình, vậy cần cho các cháu có dịp được hiểu thêm về lịch sử mảnh đất này.

Nghe tới đây tôi chợt đưa mắt nhìn suốt dọc con phố cổ đầy nắng chói chang. Phải rồi, Đường Hoè, con đường dẫn thẳng ra bến Đông Bộ Đầu. Tự nhiên những trang sách của nhà văn Hà Ân như mở ra trước mắt tôi. Đó là cuốn tiểu thuyết lịch sử Người Thăng Long mà tôi đã say mê nghiền ngẫm từ những năm 80 của thế kỷ trước.

Đêm hôm ấy tôi ngồi viết bài thơ Đường Hòe bằng một mạch cảm xúc cứ tự nhiên dâng trào, tưởng chừng không phải suy tư gì cả.

Đường Hòe ra thẳng bến Đông

Có phải ngày trước chỉ trồng hòe thôi

Bao năm vật đổi, sao dời

Vẫn kêu tên cũ để ai đi về.

Đường xưa, bến cũ nay đã đổi thay nhiều. Đường đã thành phố cổ nhưng không còn một cây hòe nào. Khúc sông xưa cũng đổi dòng, bến cũ chỉ còn trong dĩ vãng. Nhưng vẫn còn cái gì cứ vương mãi trong lòng tôi.

Dẫu nay gạch kín vỉa hè

Dẫu nay không một tán che xanh rờn

Bến xưa vắng những cánh buồm

Mà đường xưa tưởng còn thơm hương hòe

Và cùng với đó, một thời kỳ hào hùng của lịch sử chợt ùa về. Mắt tôi như đang nhìn thấy, tai tôi như đang nghe thấy những hình ảnh và âm vang trên bến Đông Bộ Đầu từ cách đây gần tám trăm năm.

Còn đâu đây dấu ngựa xe

Trống đồng dồn nhịp, quân về chật sông

Lọng xanh che ngựa Đức Ông

Lọng vàng rủ bóng kiệu rồng hai vua

Lời hô “giết giặc” vang xa

Ầm ầm rẽ nước thuyền ra chiến trường

Tôi kết bài thơ bằng mấy dòng hoài niệm, đan xen chút ước muốn của lòng mình:

Tháng năm lưu lại phố phường

Mái mờ, ngói mốc, thoảng sương Tây Hồ

Đôi lần thoáng nghĩ vẩn vơ

“Bóng hòe xưa… đến bao giờ lại xanh?”

Thật vui khi bài thơ Đường Hòe được đăng trên báo Văn Nghệ nhân dịp kỷ niệm 1000 năm Thăng Long - Hà Nội. Từ đó tôi cảm nhận được rõ nét những ấn tượng về mảnh đất địa linh, nơi mà mỗi con đường, mỗi góc phố đi qua đều ẩn chứa một địa tầng văn hóa có bề dày lịch sử. Có thể nói rằng Thăng Long - Hà Nội luôn là nơi bắt đầu và hoàn tất những sự kiện trọng đại của dân tộc cùng đất nước. Phải chăng những người cầm bút như chúng ta (có nhiều người đã làm nhưng chưa đủ) hãy còn nhiều mối duyên nợ khi làm cầu nối giữa quá khứ và hiện tại, khi thể hiện những cốt cách rất riêng của chốn kinh kỳ này.

Mười mấy năm đã trôi qua, Hà Nội có biết bao nhiêu thay đổi. Con phố cổ Hòe Nhai có vẻ như không thay đổi gì ngoài sự nhộn nhịp và đông đúc hơn. Tôi vẫn thường lui tới đây, thong thả đi bộ dọc theo vỉa hè giãi nắng đến chân dốc Đông Bộ Đầu, trong lòng tưởng tượng được ngắm nhìn một bức phù điêu hoành tráng mà người ta sẽ dựng tại đây (vì địa danh này xứng đáng được như vậy), mô tả lại trận chiến lịch sử năm ấy.

Và tôi cũng luôn thầm mơ được đi dưới tán lá xanh mát, thoang thoảng mùi hương thơm dịu của hàng cây Hòe đã từng có trên con đường xưa./.

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Trương Quang Vân. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.
Bài liên quan
  • Nem Phùng ăn với lá sung nức tiếng Hà thành
    Tôi quê Kẻ Phùng. Hồi nhỏ tôi được bà ru ngủ bằng câu ca dao bóng bảy mượt mà gợi cho mọi người biết một thắng cảnh đẹp và món ăn nổi tiếng ngon. Nghe mãi tôi thuộc đến tận giờ… Ai lên xứ Lạng cùng anh/ Bõ công bác mẹ sinh thành ra em/ Tay cầm bầu rượu nắm nem/ Mải vui quên hết lời em dặn dò….
(0) Bình luận
  • Tiếng búa cuối cùng trên phố Hàng Bạc
    Phố Hàng Bạc hôm nay ồn ào và lấp lánh. Sáng sớm đã nghe tiếng xe máy, tiếng rao hàng, tiếng loa phường. Cửa tiệm vàng bạc nối đuôi nhau, tủ kính lấp lánh trưng bày những sản phẩm công nghiệp bóng loáng, đẹp đẽ một cách vô hồn. Những chiếc máy ảnh ngoại quốc chụp vội, những bàn tay xa lạ lướt qua tủ kính, chẳng ai kịp nghe thấy tiếng động từ trong ngõ nhỏ. Phố Hàng Bạc bây giờ giàu có, hiện đại, nhưng hình như thiếu một thứ gì. Thiếu cái âm thanh cũ, cái nhịp đập cũ của làng nghề.
  • Hà Nội - Một góc quê trong lòng phố
    Có những thành phố người ta nhớ đến vì những công trình lớn, những con đường rộng thênh thang hay ánh đèn rực rỡ về đêm. Còn Hà Nội, với tôi, lại bắt đầu từ một con ngõ nhỏ và một người bà không còn biết giờ đã về đâu.
  • Hà Nội - Nhớ kem Tràng Tiền
    Tôi sinh ra và lớn lên ở Thủ Đức, TP.HCM. Bố mẹ tôi từ miền Bắc đã di chuyển vào miền Nam sinh sống sau ngày giải phóng đất nước. Cách vài năm, tôi lại bay ra Hà Nội thăm họ hàng ở đấy. Tháng này, tôi có dịp bay ra Hà Nội, cũng là để thắp nén nhang cho người bác ở quận Ba Đình, tròn 100 ngày bác mất.
  • Hà Nội đổi thay và trăn trở
    Trong dịp Hà Nội kỷ niệm tròn 1.000 năm vua Lý Công Uẩn dời đô từ Hoa Lư về thành Đại La, rồi sau đó đổi tên thành Thăng Long, tôi, dù ở một phương trời xa cách nửa vòng trái đất, vẫn không khỏi bồi hồi, xúc động xen lẫn niềm tự hào khi dõi theo đại lễ qua màn ảnh nhỏ. Và mới đó thôi, đã hơn 16 năm tôi rời xa Hà Nội của mình, mang những kiến thức học được đi dựng xây các công trình trên khắp mọi miền Tổ quốc. Mỗi dịp được trở về Thủ đô, dù có khi chỉ thoáng qua vài giờ ngắn ngủi, trong tôi vẫn luôn dâng lên cảm giác trở về một nơi thân thuộc và dấu yêu.
  • Mùa thu Hồ Gươm
    Chiều dần buông nắng, mặt nước hồ thu bỗng trở lên huyền diệu. Ngắm nhìn bầu trời trong vắt hiền hòa, lung linh mây trắng lãng du trên muôn ngàn sóng biếc lấp lánh, bất chợt tôi nhận ra một điều: gần gũi và gắn bó với Hà Nội hơn nửa đời người, đã bao lần đến thăm đền vua Lê, đã bao lần dạo quanh bên Tháp Rùa nhưng thú thực, chưa bao giờ tôi lại thấy trái tim của Thủ đô đẹp hơn trong buổi hoàng hôn mùa thu.
  • Hà Nội và tôi: Nhịp cầu nối những bờ vui từ làng ra phố
    Có những mối duyên đến rất khẽ, như một buổi sớm Hà Nội vừa tỉnh giấc. Không gõ cửa, không hẹn trước, không cần lời giới thiệu, chỉ lặng lẽ hiện diện trong đời ta như làn gió mỏng đi qua hiên nhà cũ, mang theo mùi hoa bưởi cuối mùa và tiếng lá xào xạc rất quen. Chỉ đến khi ngoảnh lại, người ta mới chợt nhận ra: à, hóa ra mối duyên ấy đã ở bên mình từ rất lâu rồi.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Chùm thơ của tác giả Nguyễn Tân Quảng
    Tạp chí Người Hà Nội xin trân trọng giới thiệu chùm thơ của tác giả Nguyễn Tân Quảng.
  • Phát huy vai trò tiên phong của văn nghệ sĩ Thủ đô thực hiện Nghị quyết 80-NQ/TW
    Sáng 21/5, tại trụ sở Hội Liên hiệp Văn học nghệ thuật Hà Nội đã diễn ra tọa đàm “Vai trò tiên phong của Văn nghệ sĩ Thủ đô thực hiện Nghị quyết 80-NQ/TW của Bộ Chính trị về phát triển văn hóa Việt Nam” với sự tham dự của đông đảo văn nghệ sĩ đến từ các hội chuyên ngành. Tọa đàm tập trung làm rõ vai trò của Nghị quyết 80-NQ/TW đối với sự phát triển văn học nghệ thuật trong giai đoạn mới; trách nhiệm tiên phong của đội ngũ văn nghệ sĩ Hà Nội trong việc thực hiện nghị quyết; đồng thời đề xuất nhiều giải pháp nhằm đưa những định hướng lớn của nghị quyết đi vào thực tiễn đời sống sáng tạo.
  • Xây dựng văn hóa liêm chính từ nền tảng đạo đức và trách nhiệm xã hội
    Ban Tuyên giáo và Dân vận Thành ủy Hà Nội vừa ban hành Kế hoạch số 51-KH/BTGDVTU ngày 19/5/2026 về tuyên truyền, giáo dục, thực hành liêm chính trong cán bộ, đảng viên và các tầng lớp Nhân dân, doanh nghiệp trên địa bàn Thành phố. Kế hoạch thể hiện quyết tâm xây dựng nền hành chính liêm chính, văn hóa ứng xử chuẩn mực và môi trường xã hội trong sạch, góp phần tạo dựng nền tảng phát triển Thủ đô văn hiến, văn minh, hiện đại, hạnh phúc.
  • Hà Nội: Khánh thành, gắn biển công trình Trường THCS Giảng Võ 2
    Chiều 21-5, UBND phường Giảng Võ (Hà Nội) tổ chức khánh thành và gắn biển công trình trường THCS Giảng Võ 2, chào mừng kỷ niệm 136 năm Ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh (19/5/1890 - 19/5/2026).
  • Phường Khương Đình triển khai giải phóng mặt bằng Dự án hồ Rẻ Quạt
    Theo ông Nguyễn Sỹ Đoàn - Phó Bí thư Đảng ủy, Chủ tịch UBND phường Khương Đình (TP. Hà Nội), dự án đầu tư xây dựng hạ tầng kỹ thuật xung quanh hồ Rẻ Quạt là một trong những nhiệm vụ trọng tâm của phường trong năm 2026, có ý nghĩa quan trọng trong công tác chỉnh trang đô thị, cải thiện môi trường và nâng cao chất lượng đời sống Nhân dân.
Đừng bỏ lỡ
Ngọn nguồn của một bài thơ
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO