Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Thanh âm Hà Nội một lần và mãi mãi

Tâm Thanh 15:34 20/08/2024

Chỉ một lần nghe âm thanh ấy lướt qua trong thâm tâm tôi bỗng trỗi lên một niềm tự hào khó tả cảm giác lâng lâng như vỡ oà.

ga_ha_noi_-_nks-1-.jpg
Giọng Hà Nội đặc trưng, rất rõ ràng nhưng cũng lại rất thân thiện được phát ra từ loa của ga tàu Hà Nội “Chào mừng bạn đến với Thủ đô Hà Nội”... (ảnh minh hoạ: internet)

Đó là một sáng sớm của mùa thu Hà Nội, tôi vừa chợp mắt trên đoàn tàu Nam Bắc tiến vào Thủ đô và bị đánh thức bởi tiếng ga tàu dừng lại. Rồi âm thanh ấy vang lên khiến tôi như bừng tỉnh “Chào mừng quý khách đến với thủ đô Hà Nội” tôi đã đến Hà Nội, đến với thủ đô của Việt Nam.

Mùa thu Hà Nội ấn tượng với bạn hay cảnh sắc Hà Nội ngàn năm văn hiến khiến bạn say mê. Nhưng với tôi điều để lại ấn tượng nhất lại là thanh âm Hà Nội giọng nói Thủ đô. Không phải của người qua đường, cũng chẳng phải của người thân quen mà là một giọng nói đặc biệt của phát thanh viên ga Hà Nội.

Giọng Hà Nội đặc trưng, rất rõ ràng nhưng cũng lại rất thân thiện được phát ra từ loa của ga tàu Hà Nội “Chào mừng bạn đến với Thủ đô Hà Nội” làm tôi đang mơ màng trong cơn ngủ say chợt mở mắt và tỉnh dậy. Bao mệt mỏi trong chuyến tàu di chuyển nhiều rung chuyển bỗng dưng biến tan. Tôi bỗng nổi cả da gà vì câu thông báo ấy.

Là Hà Nội đó, là Thủ đô Việt Nam đây, tôi đã đến được và sẽ được đi khám phá ngay sau đó. Từ một người con miền Trung đến Hà Nội du lịch tôi được đến nơi đây để chiêm nghiệm và đi đây đó. Chỉ là một câu thông báo thôi nhưng nó dấy lên niềm tự hào khó tả về một thủ đô của Việt Nam ngàn năm văn hiến.

Trong lòng bỗng nôn nao được đứng trên mảnh đất Thủ đô này. Được di chuyển, được nhìn ngắm được để lại dấu chân trên những con đường lớn nhỏ đã trải qua bao lần thăng trầm lịch sử vẫn giữ được văn hoá quê hương.

Trong nhiều cuộc dạo chơi khám phá đất nước mình tôi thường di chuyển bằng những phương tiện khác nhau. Cũng được chào đón bằng những câu chào mừng quý khách đến với tỉnh này, kính chào quý khách… nhưng chưa lần nào tôi thấy được sự tự hào trong từng câu chữ chào đón như vậy. Có lẽ là bởi từ Hà Nội, bởi từ Thủ đô hay trong giọng đặc biệt của người Hà Nội phát thông báo đó… Tất cả đều hoà quyện tạo nên một cảm giác khó tả.

Đó không phải lần đầu tiên ghé qua Hà Nội nhưng chắc chắn sẽ là lần nhớ mãi với chuyến đi vô cùng ấn tượng cùng thanh âm đặc biệt đó. Chỉ một lần nghe âm thanh ấy lướt qua trong thâm tâm tôi bỗng trỗi lên một niềm tự hào khó tả cảm giác lâng lâng như vỡ oà.

Cho đến tận bây giờ đã gần 8 năm trôi qua tôi vẫn luôn nhớ về âm thanh ấy mỗi khi có đoàn tàu hoả lướt qua trước mặt mình. Nó ấn tượng, nó không phai theo thời gian. Ước gì tôi có thể nhanh tay ghi âm lại để chia sẻ cho mọi người cùng cảm nhận. Chỉ là mọi thứ lướt qua nhanh như một phần của ký ức mà chúng ta bắt buộc phải nhớ chứ không thể lưu lại ở bất cứ đâu.

Cũng đã lâu tôi không còn ghé lại Hà Nội nữa, cũng nhiều lần muốn tiếp tục hành trình khám phá vì còn nhiều điều mới lạ mà tôi chưa được tận mắt chứng kiến về sự phát triển không ngừng của thủ đô cũng như bảo tồn văn hoá của mảnh đất này. Hình như bây giờ giọng đọc của phát thanh viên ga tàu Hà Nội ấy đã được đổi thay nhiều lần, không biết có còn như ngày trước hay không.

Cũng nhiều lần tôi theo dõi những thông tin mới về ga Hà Nội sẽ được chuyển đổi di dời, về những đoàn tàu mới trên cao, đường sắt mới hay dời ga Hà Nội chỉ làm ga nội đô. Những thay đổi đều sẽ góp phần phát triển thành phố thuận tiện hơn cho quy hoạch đô thị hay di chuyển của người dân.

Chỉ mong thanh âm chào đón trên sân ga ấy sẽ không thay đổi để cho mọi du khách gần xa khi đến Hà Nội đều có thể nghe rõ và tự hào, nhớ mãi. Chỉ sợ thời gian trôi đi những điều nhỏ ấy không được ai chú ý sẽ dần mai một và không còn tồn tại.

Có rất nhiều lựa chọn trên con đường khám phá đất nước mình, nhiều người chọn đi máy bay cho thuận tiện cho nhanh chóng hay có thể “sang chảnh” trên những sân chờ. Nhưng hãy thử một lần di chuyển bằng tàu hoả để đến Hà Nội để một lần trải nghiệm cảm giác được chào đón bằng thanh âm thủ đô để thấy sự khác biệt trong văn hoá, trong giọng nói và tự hào là người Việt Nam đến thăm thủ đô mình. Hãy thử và cảm nhận ./.

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Tâm Thanh. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.
Bài liên quan
  • Những tấm lưng gánh trĩu mấy mùa hoa
    Chớm thu, Hà Nội còn hừng nắng. Tháng tám phớt ngang hồ vài cơn gió nhẹ, lợn gợn chút sóng nhỏ lẻ quanh bờ. Tôi ngồi thụt dưới mái hiên ngói bạc, nơi có vài ba cái ghế nhựa đỏ lụp xụp của sạp báo. Ngó ngang. Mấy bó cúc họa mi đủ màu đang lọt thỏm trong xô nhựa, đặt sau yên xe đạp của một cô bán hàng. Tím, vàng, hồng nhạt. Từng cụm hoa chen chúc. Có đóa đã nở rộ. Có nụ còn chúm chím hé. Cái xinh tươi của thu Hà Nội như thủng thẳng về trong một góc phố. Bất chợt và bỡ ngỡ chẳng ai kịp ngờ.
(0) Bình luận
  • Hà Nội trong mắt thế hệ mới
    Có một Hà Nội đang hiện ra trước mắt thế hệ trẻ với một diện mạo khác. Những cây cầu mới nối đôi bờ sông Hồng, những tuyến vành đai mở rộng không gian đô thị, những đại lộ kéo dài về phía ngoại thành, những khu đô thị và công trình mới đang từng ngày làm thay đổi cách người Hà Nội đi lại, làm việc, vui chơi và hình dung về tương lai. Hà Nội không còn chỉ nhìn về phía những gì đã làm nên mình mà đang bắt đầu nhìn xa hơn về phía chân trời.
  • Một buổi chiều đi qua nghìn năm
    Buổi chiều ấy, tôi đang học thì nhận được tin nhắn. Bạn đã ở chùa Trấn Quốc. Đợi tôi. Tôi nhìn đồng hồ. Buổi học vẫn chưa hết. Ngoài kia là một chiều Hà Nội tháng Tám còn lòng tôi đã chạy trước đến Hồ Tây. May sao gần bốn giờ, cô cho nghỉ sớm. Tôi thu vội sách vở. Ở tuổi ngoài bốn mươi, vẫn có những phút được tan học sớm khiến người ta vui như một cô học trò nhỏ.
  • Những người “giữ lại” Hà Nội
    Có những buổi sáng, Hà Nội thức dậy bằng những âm thanh rất khẽ. Tiếng chổi tre trên vỉa hè, tiếng rao của người bán hàng rong, tiếng xe đạp lướt qua con phố còn bảng lảng sương. Và đâu đó, giữa 36 phố phường, vẫn có những âm thanh mà tưởng như đã thuộc về một Hà Nội xa xưa: Tiếng búa gõ vào đe, tiếng giấy sột soạt dưới bàn tay người viết chữ, tiếng gọi nhau mua gói cốm, tiếng người bán hoa báo mùa đang tới.
  • Dịu dàng thu qua phố
    Hà Nội vào thu với những con đường đẹp như mơ, sắc vàng rực rỡ nhuộm cả khung trời. Những chiếc lá nhẹ rơi, bay bay trong gió, xào xạc theo bước chân như níu giữ người đi. Con đường Phan Đình Phùng, Hoàng Diệu với những hàng cây cổ thụ rợp bóng, là nơi mà giới trẻ hay thích chụp ảnh, check in. Nơi đây cũng là nơi mà có rất nhiều những chiếc xe đạp của các mẹ, các chị chở đầy các loài hoa đến bán. Với bó hoa cúc Hoạ Mi trên tay, các cô gái trẻ hay cả những phụ nữ trong tà áo dài duyên dáng đang thả sức tạo kiểu để có bộ ảnh kỷ niệm. Một khung cảnh nên thơ, để ai đó đi ngang qua cũng không khỏi thốt lên: "Ôi sao thu dịu dàng, yên bình đến thế!".
  • Ngồi trên tầng hai đi qua Hà Nội
    Trưa ấy, một người bạn xứ Bắc hẹn tôi ra Hàm Cá Mập. Bạn chỉ bảo muốn tôi có thêm một trải nghiệm riêng có của Hà Nội khi thành phố vừa chớm thu. Khi tôi đến, bạn đã nhẫn nại đợi ở đó, bên mình là chiếc máy ảnh cơ to và nặng. Bạn đã đi nhiều nơi, biết nhiều miền đất nước, lại khá tường tận Hà Nội. Nhưng hôm ấy, bạn không đưa tôi vào một di tích nào. Chỉ cùng tôi bước lên tầng hai của một chiếc xe buýt.
  • Có người gọi tên tôi giữa Hà Nội
    Không phải tiếng rao khuya, tiếng chuông tàu hay một câu hát cũ. Chỉ là giữa một buổi sáng ở Cát Linh, khi tôi đang lủi thủi theo dòng người, phía sau bỗng vang lên: - Chị Tâm ơi, lên xe nào!
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
Đừng bỏ lỡ
Thanh âm Hà Nội một lần và mãi mãi
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO