Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Khi viết về Hà Nội…

Phạm Linh Nhi 17:21 08/05/2024

Khi viết về Hà Nội, người ta không viết, người ta cảm nhận. Khi viết về Hà Nội, chữ Hà Nội nghe thật thân thương và trìu mến, như bầu không khí quanh ta, như cơn mưa thất thường mùa hạ, như mẹ, như cha và như tất cả.

1.jpg
Ảnh: Pintersest

Khi viết về Hà Nội mà người ta đang ở trong chính Hà Nội, người ta dường như ngồi đơ ra, trầm lặng và chìm lắng vào một thế giới khác, như một không gian song song với hiện thực để thâu tóm tất thảy những ký ức nhỏ nhặn, để nhào nặn thành cái riêng, mong sao thổi được hồn vào con chữ cho thỏa nỗi lòng này.

Cảm giác thật mông lung và vô định ở cái tuổi 17 chênh vênh, tưởng như hiểu sự đời mà biết mình chẳng hiểu gì đâu, cũng như ở Hà Nội lâu mà vẫn chẳng thể biết hết những quán café ngon, những đường tắt giờ tan tầm cho khỏi tắc đường hay những quán phở không biển hiệu mà vẫn nườm nượp khách. Tôi yêu Hà Nội vì tôi sẽ mãi không khám phá hết được những điều bí ẩn của Hà Nội.

Yêu những con phố Hà Nội trải dài tít tắp với những cái tên mang đậm chất lịch sử. Ông Lê Kiên Thành, con của cụ Lê Duẩn, từng xúc động, nghẹn ngào mà nói rằng đường mang tên bố ông được đặt gần nhà ga Hà Nội, là nơi mà lớp lớp thế hệ bộ đội đã vào miền Nam chiến đấu. Đường Lê Duẩn hướng về phía đường Giải Phóng – con đường Nam tiến ở cửa ngõ Thủ đô. Một Lê Duẩn nặng lòng với đất nước, một Lê Duẩn đưa đất nước tới hai chữ Giải Phóng viết hoa.

Yêu những lời thì thầm, tâm tình của những người dân Hà Nội về chuyện xưa. Những câu chuyện cũ đi kèm với những cốc trà đá, những bàn cờ tướng trên những chiếc bàn xanh, những quán xá dù trong cùng ngõ hẻm hay ngay cạnh bờ hồ, đều mang những hơi thở hoài niệm của quá khứ. Yêu Hà Nội thì phải yêu cả những câu chuyện tủn mủn như thế: “Hồi xưa tôi sang Liên Xô thèm phở quá, nhưng xung quanh tuyết một màu trắng xóa thì lấy đâu ra phở mà ăn?”, “Xưa thời theo đuổi bà nhà tôi phải đi xe lên mua bát phở Thìn cho bà, xong mua về thì bà kêu thèm ăn bún riêu với trứng vịt lộn”. Chẳng trách mà người ta bảo cứ sống cho hết đời tuổi trẻ, để sang bên kia sườn dốc của cuộc đời ta có thứ để gặm nhấm, để thương.

Yêu cái gì, cái gì cũng yêu. Yêu ngôi trường mà cả chị cả em học vẫn đều một màu vàng nguyên sơ và cổ kính như thế, dâng lên sự hoài niệm vô bờ bến cho bất cứ cô nàng cậu trai nào quay trở lại thăm trường. Khi nói yêu Hà Nội vì tất cả những gì đã đi qua cuộc đời mình thì không thể không nói đến việc, tình yêu đấy sẽ chẳng bao giờ phai nhạt dù Hà Nội có đổi thay. Vì không chỉ có Hà Nội “lớn lên”, những người con của Hà Nội cũng trưởng thành theo năm tháng, vì thay đổi không có nghĩa sẽ mất chất cũ, mà là tôn vinh giá trị cũ và tiếp thu thêm tinh hoa mới, và sẽ là một Hà Nội – cổ kính và hiện đại, sầm uất và yên bình, tương lai và quá khứ giao thoa khi chúng ta viết về Hà Nội…

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Phạm Linh Nhi. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.
Bài liên quan
  • Thưởng thức thứ quà đặc biệt của Hà Nội
    Người ta thường nói, Hà Nội đẹp nhất vào mùa thu, khi những cây hoa sữa mới bắt đầu trổ bông, tỏa hương thơm ngào ngạt, khi cái lạnh chỉ mới chớm, chạm nhẹ vào vạn vật xung quanh. Còn mùa đông Hà Nội thật đặc sắc. Từng con phố trải dài với hai hàng cây bên đường trơ trụi lá, thân gầy guộc, nghiêng nghiêng hứng gió đông. Những cơn gió lạnh rít qua khe cửa, tay lạnh cóng run run. Lúc đó dừng chân xuống vỉa hè với bát chè xanh nóng hổi và thơm ngất, nhấp từng ngụm cảm nhận hơi ấm đang tràn về, hay mùi thơm của bát phở nóng bốc lên cho ta cảm nhận hương vị đặc sắc của món ăn Hà Nội. Một trong những món ăn làm nên nét tinh túy của ẩm thực Hà Nội đó là phở.
(0) Bình luận
  • Mưa rơi ngõ nhỏ
    Ngõ nhỏ ấy quanh năm ẩm thấp. Những ngày nồm, tường rịn nước như mồ hôi người ốm. Hai căn nhà đối diện nhau, cửa lúc nào cũng khép hờ. Người trong ngõ quen gọi chủ nhà bên trái là Nhẫn, còn bên phải là Kiên.
  • Một khoảng trời Tết Hà Nội yên bình trong ngôi trường tôi
    Có một khoảng trời ở trường tôi giữa Hà Nội rất đỗi yên bình và xanh cao. Có một khoảng trời mà chúng tôi đã luôn nhớ, luôn thương những ngọt ngào bên lề phố xá ngày qua ngày vội vã. Nơi ấy, Trường Cao đẳng Thương mại và Du lịch Hà Nội (HCCT) chúng tôi mỗi khi xuân về đều mang hơi thở ấm áp dệt nên nhiều mùa xuân của đất trời, của lòng người và của những yêu thương gắn kết. Khoảng trời nhẫn nại, dệt muôn thăm thẳm yên bình. Đã có một ngày tôi viết những dòng văn thật xinh, thật nghĩa tình bằng niềm thương và nỗi nhớ về một mùa xuân xanh sum vầy, gắn kết nơi mái trường HCCT thân yêu, đổi mới và sáng tạo cùng Hà Nội.
  • Người Hà Nội mang ký ức Kẻ Chợ đi gìn giữ hồn làng xứ Huế
    Ngô Quý Đức từng dành ba tháng đi dọc miền trung để tìm hiểu các làng nghề, trước khi anh dừng bước ở Huế trong một năm qua nhằm hồi sinh liễn làng Chuồn, một dòng tranh dân gian nổi tiếng của Huế nhưng đã thất truyền hơn một thập kỷ qua.
  • Nhớ Tết ở khu gia đình Hà Nội thời chưa xa
    Chúng ta, ai cũng có những năm tháng không thể nào quên. Cho dù những năm tháng ấy cuộc sống chưa hẳn đã thật tốt, chưa no đủ dư thừa. Trong sự thiếu thốn triền miên về vật chất thì tình người, sự sẻ chia lại ăm ắp như bát nước đầy, để rồi in sâu vào tâm thức như một quãng đời đã được lập trình trong bản đồ số mệnh.
  • Xúc cảm Hà Nội
    Thơ viết về Hà Nội tôi có câu: “… Đường thơm hương sữa/ Níu lòng người xa/ Phố phường Hà Nội/ Lưu luyến Hào hoa”.
  • Văn Miếu - Quốc Tử Giám - Nơi hội tụ hiền tài
    Tôi bước chân qua cổng Văn Miếu vào một buổi sớm thu, khi nắng vàng vửa trải nhẹ qua từng vòm lá, gió hanh hao đưa theo hương hoa sữa thơm nức góc phố. Không gian lặng như một lời thì thầm của lịch sử, của quá khứ vọng về từ từng phiến gạch rêu phong, từ mái ngói cong vút dáng cổ kính của ngôi trường đại học đầu tiên trong lịch sử nước nhà.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Nâng cao hiệu quả triển khai cơ chế tự chủ tại các đơn vị nghệ thuật ở Việt Nam
    Việc thực hiện cơ chế tự chủ tại các đơn vị nghệ thuật công lập đang đặt ra nhiều vấn đề cả về lý luận và thực tiễn. Tại hội thảo khoa học “Nghiên cứu cơ chế tự chủ của các đoàn nghệ thuật” do Viện Văn hóa, Nghệ thuật, Thể thao và Du lịch Việt Nam tổ chức mới đây, bên cạnh việc nhìn nhận lại thực trạng, các ý kiến, tham luận cũng đã đề xuất nhiều giải pháp nhằm gỡ nút thắt cho việc thực hiện cơ chế tự chủ hiện nay của các đoàn nghệ thuật.
  • Ra mắt Tủ sách Thanh niên: Những trang sách chắp cánh khát vọng tuổi trẻ
    Nhân kỷ niệm 95 năm Ngày thành lập Đoàn TNCS Hồ Chí Minh (26/3/1931 - 26/3/2026), hướng tới Đại hội Đoàn toàn quốc lần thứ XIII, NXB Kim Đồng ra mắt Tủ sách Thanh niên nhằm góp phần lan tỏa văn hóa đọc và bồi đắp lý tưởng sống cho thế hệ trẻ.
  • “Bệ phóng” để Hà Nội phát triển nhanh, bền vững
    Luật Thủ đô 2024 (Luật số 39/2024/QH15) với 7 Chương, 54 Điều, sau 1 năm triển khai, đến nay đã có 5 Điều bị bãi bỏ toàn bộ, 10 Điều bị bãi bỏ một phần, sửa đổi, bổ sung về nội dung. Các Điều trong Luật đang có hiệu lực cũng có nhiều nội dung không còn là cơ chế đặc thù, vượt trội, do các luật, nghị quyết ban hành sau đã kế thừa đưa vào thành các quy định áp dụng chung, thậm chí một số nội dung có quy định thuận lợi hơn so với Luật Thủ đô 2024…
  • [Podcast] Giòn rụm nem tôm củ ấu Hà thành
    Ẩm thực Thăng Long - Hà Nội từ xa xưa đến nay luôn được người dân Thủ đô gìn giữ và làm mới theo dòng chảy của nhịp sống. Từ những công thức quen thuộc, người dân Hà Nội đã, đang tìm ra những cách biến tấu tinh tế, để món ăn vừa giữ được hồn cốt xưa, vừa phù hợp với khẩu vị và thẩm mỹ của từng thời kỳ. Và nem tôm củ ấu là một trong những món ăn như thế...
  • Tặng Kỷ niệm chương “Vì sự nghiệp xây dựng, bảo vệ và phát triển Thủ đô Hà Nội” cho 3 cá nhân
    Chủ tịch UBND Thành phố Vũ Đại Thắng vừa ký ban hành Quyết định số 1154/QĐ-UBND ngày 16/3/2026 về việc tặng Kỷ niệm chương “Vì sự nghiệp xây dựng, bảo vệ và phát triển Thủ đô Hà Nội”.
Đừng bỏ lỡ
Khi viết về Hà Nội…
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO