Hà Nội xưa - nay

Đêm hồ Gươm kỳ diệu

Vũ Thị Tuyết Nhung 15:07 15/10/2024

Sáng rực, lung linh, huyền ảo, thơ mộng - những vòm cây ven hồ sẫm tối nhả ra muôn ngàn trái quả nhấp nhánh như trong một đêm địa đàng, một vườn cổ tích. Ấy chính là quang cảnh hồ Gươm những ngày lễ Tết trong ký ức tuổi thơ tôi.

img_9856.jpg

Ngày tôi còn thơ bé, ngôi nhà tôi ở nằm trên phố Nguyễn Hữu Huân, cách hồ Gươm không xa. Nếu từ nhà tôi đi thẳng đến hết phố rồi rẽ sang Hàng Dầu là chạm đến bóng cây đa đền Bà Kiệu (đối diện với Tháp Bút đền Ngọc Sơn). Hoặc nếu từ cổng sau ngõ Phất Lộc, đi xuyên phố Hàng Mắm, sang phố Hàng Dầu, ngoặt qua khúc cuối phố Lò Sũ và chạy vọt sang đường Đinh Tiên Hoàng là đã chạm tới làn nước hồ Gươm xanh biếc lặng yên soi bóng cầu Thê Húc đỏ như son.

Thời tôi học cấp 1 ở trường Nguyễn Du (nay là trường Tiểu học Trưng Vương) trên phố Lý Thái Tổ, cứ đến giờ tan trường, chị em tôi lại tìm cách lượn một vòng ra hồ Gươm, tha thẩn nhặt búp đa ở gốc cây đa đền Bà Kiệu hoặc cây đa bên bên hồ. Hai đứa trẻ thi nhau bóc chiếc màng búp đa bằng những ngón tay bé xinh, khéo léo và chu miệng thổi lên thành những quả bóng nho nhỏ làm đồ chơi. Thời ấy đâu biết chỉ nửa thế kỷ sau đó, hiếm có đứa trẻ Hà Nội nào biết đến trò chơi bóng búp đa như bấy giờ…

Nhưng vào những dịp sắp đến những kỳ lễ Tết, như ngày Quốc tế Lao động 1/5, Quốc khánh 2/9, Tết Dương lịch và Tết Nguyên đán, những thảm cỏ xanh mướt và những bồn hoa mới trồng tươi tắn bên hồ nổi lên đung đưa những chùm bóng bay cỡ lớn như quả dưa hấu Nga Sơn cổ truyền hay quả dưa hấu Nam bộ trưng Tết ngày nay. Trên những trái bóng đủ màu ngũ sắc nổi lên những dòng chữ xanh đỏ như “hòa bình”, “thống nhất”, “độc lập”, “tự do”…

Tôi thích nhất những lá cờ đuôi nheo xanh đỏ in hình chim bồ câu trắng, cũng ghi hàng chữ “hòa bình”, tung bay cùng những chùm bóng nhiều màu trên hàng cột điện ven hồ… Những dòng chữ thể hiện khát vọng của cả dân tộc khi đất nước còn đang cảnh chiến tranh, chia cắt đôi miền Nam - Bắc.

Trời về tối, những hàng bóng điện nhiều màu sắc được giăng lên trên những vòm cây. Không phải cây nào cũng sáng đèn mà cứ cách một vài cụm mới đến một cây được giăng đèn. Ngày ấy, thành phố còn nghèo, những kiến trúc sư thiết kế hẳn cũng “nát óc” chuyện tính toán để trang trí giăng đèn kết hoa quanh Bờ Hồ… Niềm háo hức được ngắm cảnh hồ Gươm ban đêm mỗi dịp lễ Tết đã để lại ấn tượng sâu đậm trong tâm thế những lớp người Hà Nội thủa ấy. Đám trẻ con chỉ đi học ngày một buổi, còn được nghỉ học cả ngày thứ Năm và Chủ nhật, rỗi rãi thời gian nên ngày nào cũng có thể lượn ra Bờ Hồ chơi. Vừa thi nhau nhặt búp đa, chúng tôi vừa ngẩng cổ ngắm những chú thợ điện bắc thang giăng đèn. Cả đám còn tranh nhau đánh cược xem cây nào năm nay được lắp đèn, cây nào không được lắp, có đứa còn láu lỉnh chạy đến bên các chú thợ điện mạnh dạn hỏi tình hình. Các chú thường bận rộn làm việc, ít khi trả lời đám trẻ nhưng lại gây tò mò cho đám trẻ bằng cách cười cười, giơ tay chỉ bất kỳ: “Cây kia, cây kia!”.

Chưa đến phần “kết quả xổ số” xem đứa nào đoán đúng nhất đã đến giờ cơm trưa hay cơm chiều, cả lũ phải thi nhau chạy về nhà vì sợ đói. Hiếm đứa có tiền để ăn kem Bờ Hồ hay mua gói lạc rang húng lìu, gói “bi ron ron bi ròn ròn” hay chùm dâu da đất, xâu bồ quân của những ông bà bán hàng rong thường dạo quanh. Nhưng năm nào cũng vậy, một là cây lộc vừng chín gốc tán cành xòa rợp trên Bờ Hồ, hai là cây phượng vĩ nằm kế cầu Thê Húc, ba là cây hoa vông bên cạnh Tháp Bút - thể nào cũng được dăng đèn, không năm nào trượt hết.

Buổi tối, muốn ra xem Bờ Hồ như mong ước không phải là chuyện dễ với đám trẻ vì sợ mải chơi, bị lạc mất giữa chốn đông người tứ xứ đổ dồn về Hà Nội dịp lễ Tết. Phải có bố mẹ, anh chị lớn trong nhà dắt đi, đám trẻ - đã tắm rửa sạch sẽ, mặc những bộ quần áo mới nhất, đẹp nhất mới được đi ngắm đèn hoa và ăn kem que ở hiệu kem Long Vân - Hồng Vân phía bên kia hồ.

Bấy giờ, chị trưởng gia đình tôi là chị Sâm. Chị Sâm học chung lớp cấp 3, (nay gọi là lớp trung học phổ thông) với chị Thu, con gái một gia đình tư sản Hà Nội cũ. Gia đình chị Thu sống trong một căn nhà thông từ phố Cầu Gỗ sang phố Đinh Tiên Hoàng. Mỗi dịp như thế, chị tôi cho cả lũ em lên nhà chị Thu chơi để có dịp ra ban công tầng 3 ngắm quang cảnh Bờ Hồ đêm hội. Cả đám, tay cầm que kem còn nguyên bột tuyết trắng, chạy ầm ầm lên gác làm rung bần bật cả cây cầu thang gỗ cũ kỹ, may sao bố mẹ chị Thu không mắng mỏ câu nào.

Chao ôi là đẹp! Kia là cầu Thê Húc như cô dâu mới cài lược bằng những chùm đèn lấp lánh. Kia là cây lộc vừng với những chùm bóng điện long lanh soi sáng một góc hồ! Xa xa là Tháp Rùa treo cờ đỏ thắm, phố Hàng Khay trầm mặc, êm ả sau dãy đèn nhấp nhoáng. Ánh điện từ những chùm đèn pha lớn đặt dưới thảm cỏ ven Tháp Rùa hắt lên tạo một vầng sáng rạng rỡ. Đám trẻ chả còn tranh cãi thách đố nhau đoán chỗ nào, cây nào, cột nào nhiều đèn nhất nữa, chỉ thi nhau nhoài người qua ban công, ngây ngô lặng ngắm… thiên đường. Que kem mút dở có khi chảy nước tong tong xuống đường phố, rơi cả vào đoàn người đi lại thong dong phía dưới. Nhưng dù vui thế nào, cứ gần 9 giờ tối, chị Sâm luôn nhớ lời cha mẹ đưa các em về sớm. Đám trẻ dùng dằng đòi về lối cửa trước để có dịp lượn thêm một vòng hồ Gươm, lưu luyến chia tay với khung cảnh hồ đêm hội mỗi năm chỉ có thể gặp lại đôi ba lần.
Khi chúng tôi lớn thêm một chút, chiến tranh ác liệt hơn, người Hà Nội phải đi sơ tán về các vùng thôn quê xa xôi hẻo lánh. Ngày ấy, vùng ngoại ô không có đường dây điện mở đến. Nhiều lúc chong đèn dầu học bài trong tiếng ếch nhái kêu uôm uôm ngoài ao chuôm, tôi ngủ gục bên song cửa tre. Và trong cơn mơ màng thức tỉnh, khung trời đêm hồ Gươm cổ tích huyền diệu, lung linh lại hiện về.

Sau này, trong quãng thời gian hơn 40 năm làm báo, tôi có dịp đặt chân tới nhiều vùng miền của đất nước và trên thế giới. Khi đến những vùng núi cao không có điện lưới, không có nước sạch, không có cả sóng điện thoại mà trao quà cho người dân và trẻ em nghèo trong ánh sáng bập bùng của những cây đuốc nứa, lòng tôi như chùng lại. Những thời khắc đối lập như bước chân trên đại lộ Champs-Elysées tráng lệ, hòa mình trong dòng người nô nức tại quảng trường Thời đại chói chang hay đứng trên núi cao ngắm thành phố Lệ Giang lộng lẫy với ngàn vạn chiếc đèn lồng đỏ rực… trong tâm trí tôi vẫn thấp thoáng bóng hình của hồ Gươm. Tôi vẫn thấy Thủ đô mình như một nàng tiên diễm kiều trong những ngày lễ Tết. Thân thương và diệu huyền biết mấy!

Bài liên quan
(0) Bình luận
  • Nhớ đình xưa nơi phố cũ
    Một buổi chiều cuối năm 2025, tôi trở về bên Hồ Gươm, nơi lưu giữ miền cổ tích của tuổi thơ mình. Rảo bước trên vỉa hè phố Cầu Gỗ để vào chợ Hàng Bè, nơi tôi đã đi qua không biết bao lần trong suốt 25 năm đầu đời của mình (1954-1979), tôi bỗng ngỡ ngàng như lạc vào một miền xa lạ.
  • Bến xe Hà Nội: Nơi những hành trình bắt đầu từ ký ức
    Trong nhịp sống hối hả của Thủ đô, bến xe không chỉ là nơi đi và đến. Đó còn là nơi lưu giữ ký ức của biết bao thế hệ — nơi những người con xa quê lần đầu đặt chân tới Hà Nội, nơi những chuyến xe chở theo ước mơ, hy vọng và cả những nỗi niềm rất đời thường.
  • Chiếc vé nhỏ - Câu chuyện tàu điện Hà Nội xưa
    Mỗi khi nghe ca khúc “Nhớ về Hà Nội”, những người Hà Nội ngoài ngũ tuần chắc hẳn lại nhớ về một thời xa vắng khi tiếng leng keng của tàu điện đánh thức phố phường mỗi sớm mai. Những chuyến tàu xanh hay đỏ, ghế gỗ, vành sắt mòn bóng đã chở biết bao thế hệ người Hà Nội. Ít ai nghĩ câu chuyện về những chuyến tàu ấy lại bắt đầu từ một thứ nhỏ bé: chiếc vé.
  • Phố và phường qua những ngôi đình thờ tổ nghề trong phố cổ Hà Nội
    Hà Nội, trong lịch sử dài lâu của mình, được tạo nên bởi “phố” và “phường”. “Phố” và “phường” Hà Nội không chỉ là đơn vị hành chính mà còn hàm chứa những thăng trầm của lịch sử, những đổi thay của xã hội và những giá trị được kiến tạo bởi các cộng đồng dân cư Thăng Long - Hà Nội. Một trong những điểm nổi bật của quá trình kiến tạo này là sự gắn bó mật thiết giữa “phường” với tư cách là đơn vị hành chính đô thị và “phường” với tư cách là một tổ chức nghề nghiệp và “phố” là nơi buôn bán của cư dân đô thị. Trải qua thời gian, dấu ấn đậm nét của những phường nghề Thăng Long xưa vẫn được lưu lại ở các ngôi đình thờ tổ nghề ngay trong vùng lõi của Thủ đô, được gọi là khu phố cổ.
  • Kiến tạo bản sắc Hà Nội từ văn hóa dân gian
    Vốn được hiểu là tổng thể những đặc trưng văn hóa ổn định, bản sắc văn hóa của một nơi chốn trên thực tế lại không ngừng vận động, biến đổi qua thời gian. Bản sắc văn hóa Hà Nội cũng không phải ngoại lệ. Là kết quả của một quá trình kiến tạo lâu dài, bền bỉ, bản sắc văn hóa Hà Nội là sự kết tinh của quá trình đan xen, bồi đắp của những lớp trầm tích của đời sống dân gian và những mảng màu đa sắc của đời sống đô thị hàng nghìn năm. Trong quá trình này, văn hóa dân gian giữ vai trò nền tảng, từ đó, bản sắc văn hóa Hà Nội được định hình; và qua biết bao lớp vun bồi của giao lưu văn hóa, qua bao chảy trôi, thăng trầm của lịch sử, qua những tác động mạnh mẽ của kinh tế thị trường và toàn cầu hóa, vẫn có thể thấy vẻ đẹp đặc sắc của linh hồn phố thị Hà Nội được kiến tạo từ văn hóa dân gian.
  • Lễ hội chùa Vua xuân Bính Ngọ 2026: Đặc sắc cuộc thi “cờ người” đất Thăng Long – Hà Nội
    Thông tin UBND phường Hai Bà Trưng (TP. Hà Nội) cho biết, Lễ hội truyền thống chùa Vua - xuân Bính Ngọ 2026 sẽ diễn ra từ ngày 22 – 25/2 (mùng 6 đến mùng 9 tháng Giêng năm Bính Ngọ). Lễ hội được khai mạc vào sáng ngày 25/2 (ngày 9 tháng Giêng năm Bính Ngọ) tại chùa Vua (số 17 Thịnh Yên), trong đó đặc sắc nhất là phần thi cờ tướng.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
Đừng bỏ lỡ
  • Hanoi Jazztival 2026: “Âm nhạc không biên giới” tỏa sáng giữa lòng Hà Nội
    Tiếp tục chuỗi hoạt động của Liên hoan nhạc Jazz quốc tế Hà Nội 2026 (Hanoi Jazztival 2026), tối 18/9 tại Vườn Âm nhạc - Nhà hát Lớn Hà Nội, các ban nhạc của Việt Nam và Hoa Kỳ, Hàn Quốc đã đem đến cho khán giả những phần trình diễn hấp dẫn trong đêm nhạc “Jazz Without Borders - Âm nhạc không biên giới”.
  • [Podcast] Truyện ngắn: Màu của gió (Kỳ 2)
    ⁠Gói bưu phẩm nhân viên bưu điện chuyển đến nhà tôi là cuốn tiểu thuyết có tên: Màu của gió, của tác giả Lam Thùy. Bức tranh trang trí bìa vẽ theo trường phái lập thể khá hiện đại, nhìn bắt mắt. Tôi mở Facebook, vào trang của Thùy, nhắn tin hộp thư messenger: “Cảm ơn em đã tặng sách. Tôi rất vui vì em vẫn tâm huyết với văn chương. Em đang ở đâu?”...
  • Phát huy nguồn lực, vai trò của công nghiệp văn hóa gắn với phát triển kinh tế - xã hội
    Trưởng Ban Tuyên giáo Trung ương làm việc với các cơ quan, đơn vị về phát huy nguồn lực văn hóa và trao đổi những kết quả đạt được, hạn chế, điểm nghẽn, đề xuất các giải pháp nâng cao đóng góp của văn hóa vào tăng trưởng kinh tế - xã hội trong giai đoạn mới.
  • 13 tác phẩm xuất sắc được trao giải tại cuộc thi phim ngắn “Hiền tài hôm nay”
    Trải qua chặng đường tìm kiếm sôi nổi từ hơn 200 tác phẩm dự thi, 23 phim ngắn xuất sắc thuộc các loại hình tài liệu, phim truyện ngắn và hoạt hình đã tiến vào Vòng Chung khảo. Các tác phẩm không chỉ thể hiện sự phong phú về thế hệ sáng tác, cách kể chuyện cùng ngôn ngữ thể hiện hiện đại mà còn mở rộng góc nhìn về chủ đề “hiền tài”.
  • Hà Nội tiếp thu ý kiến Nhân dân về quy hoạch Trục đại lộ cảnh quan sông Hồng
    Ngày 17/9, Sở Xây dựng Hà Nội tổ chức hội nghị lấy ý kiến Nhân dân về Quy hoạch phân khu sông Hồng, Đồ án quy hoạch tỷ lệ 1/5.000 và hướng tuyến giao thông tỷ lệ 1/500 thuộc dự án Trục đại lộ cảnh quan sông Hồng.
  • [Podcast] Người Hà Nội thanh lịch, văn minh
    Trong dòng chảy nghìn năm của Thăng Long - Hà Nội, có những giá trị được lưu giữ trong các di tích, những mái đình, làng nghề; cũng có những giá trị hiện diện trong chính đời sống thường ngày. Khi nói về Hà Nội, bên cạnh một thành phố với hơn nghìn năm văn hiến, người ta còn nhớ đến một nếp sống được hun đúc qua nhiều thế hệ: thanh lịch, tinh tế, trọng nghĩa tình.
  • Khai mạc triển lãm “Jazz & Phố”: Kết nối di sản, kiến tạo tương lai
    Sáng 17/9, triển lãm "Jazz & Phố - Giao thoa không biên giới” chính thức khai mạc tại Nhà hát Ca múa nhạc Thăng Long 31-33 Lương Văn Can (Hoàn Kiếm, Hà Nội) mở đầu chuỗi hoạt động trong khuôn khổ "Hanoi Jazztival 2026".
  • Chùm thơ của tác giả Mai Hoàng Hanh
    Tạp chí Người Hà Nội xin trân trọng giới thiệu chùm thơ của tác giả Mai Hoàng Hanh.
  • Hà Nội khen thưởng danh hiệu “Người tốt, việc tốt” cho 4 cá nhân
    Chủ tịch UBND thành phố Hà Nội Vũ Đại Thắng vừa ký ban hành Quyết định về việc tặng danh hiệu “Người tốt, việc tốt” nhằm ghi nhận và biểu dương những đóng góp tích cực của các cá nhân cho sự phát triển của thành phố.
  • [Podcast] Tản văn: Cô barista của tôi
    Người ta ngồi cà phê đôi khi không phải chỉ để uống cà phê! Nên nhiều khi ba lô trên vai, lòng đương dạt dào bên cung đường xa xôi đã thấy nôn nao một nỗi nhớ hình hài không rõ rệt về phố Hà Nội - về hàng cà phê có cái tên giản dị nằm ở ngã tư, đối diện một vườn hoa...
Đêm hồ Gươm kỳ diệu
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO