Dễ gì quên, ơi Hà Nội mến thương!

Lê Phượng| 08/12/2022 11:28

Ra Hà Nội chơi nhé! Hà Nội mùa này đẹp lắm! Lời mời gọi của bạn bè khiến lòng tôi náo nức, xôn xao. Đã lâu rồi tôi chưa về thăm lại Hà thành xưa nhưng những kỷ niệm về Hà Nội, về thành phố tôi một lần đến cứ sống mãi trong lòng.

khoanh-khac-troi-thu-hn-co-gi-dac-biet-ma-khien-ta-nao-long-2992018-1(1).jpg
Tôi đến Hà Nội vào cuối thu, Hà Nội bắt đầu se se lạnh, sương mỏng bay là là phủ lên phố... (Ảnh minh hoạ)

Tôi đến Hà Nội không nhiều, chỉ vài lần thôi. Lần đầu tiên là vào mùa hạ, lúc tôi ở năm ba đại học và cùng lớp đi tham quan Hà Nội, lần thứ hai tôi theo mẹ đưa mợ (vợ của cậu tôi) về thăm quê ở Hưng Yên và lần này Hà Nội đã để lại nhiều kỷ niệm trong tôi.

Tôi đến Hà Nội vào cuối thu, Hà Nội bắt đầu se se lạnh, sương mỏng bay là là phủ lên phố, những hàng cây in bóng trăng như đang tình tự với con đường. Thành phố đã có nhiều đổi thay, những tòa cao ốc mọc lên bên cạnh những mái cổ rêu phong dầm trong mưa nắng bao đời.

Trong những ngày chờ xe lên Hưng Yên, tôi vào tá túc ở nhà người bà con của mợ, căn nhà cấp bốn nhỏ nhưng sạch sẽ gọn gàng. Cả nhà đón chúng tôi trong sự hồn hậu chân tình, giường chiếu đều nhường cho chúng tôi, nhà trải chiếu nằm đất vì sợ chúng tôi đường xa vất vả và chưa quen khí hậu ngoài này. Chỉ điều ấy thôi, Hà Nội đã cho tôi một cảm giác ấm áp và gần gũi vô cùng!

Người con trai đầu của nhà là sinh viên. Cùng lứa tuổi lại cùng là học trò nên sau những lời trao đổi chúng tôi dễ gần gũi nhau, thân thiết nhau. Biết tôi muốn ngắm phố phường Hà Nội, anh nhận làm người hướng dẫn cho tôi.

Với chiếc xe đạp cũ, anh đưa tôi qua bao con đường. Hà Nội bên cạnh những con đường mới mở với những ngôi nhà cao tầng, người xe tấp nập là những con đường xưa cũ, những ngôi nhà cổ với cửa sổ cao và hẹp mở ra dưới những tán lá xanh, và sau khung cửa kia dường như có tiếng dương cầm thả những nốt nhạc nhẹ nhàng và yên bình khiến lòng ta dịu lại.

Hà Nội mùa thu nên phố thơm mùi hoa sữa, những đốm nắng thu như nhảy nhót trên đường, in trên áo anh, vờn nhẹ má tôi. Dọc những con đường tôi qua, thỉnh thoảng có những chiếc xe đạp chở đầy hoa, hoa như điểm xuyết thêm vẻ đẹp cho con đường, tạo nên một nét riêng, một cái hồn riêng cho Hà Nội, để khi nhớ về ta lại thấy lòng xuyến xao.

Anh ghé lại bên đường mua cho tôi một ít cốm và quả hồng mùa mới. Vị cốm dẻo thanh đượm mùi lá sen khiến tôi có cảm giác hình như hương thu, vị thu đã đọng lại cả trong cái gói nhỏ mà thơm hương này.

Đến Hà Nội mà chưa thăm đền Ngọc Sơn thì như chưa đến Hà Nội. Vì vậy địa điểm chúng tôi đến đầu tiên là đền Ngọc Sơn. Vẫn chiếc cầu đỏ rực bắc qua mặt hồ để đến đền, tôi được anh giảng giải: cầu sơn màu đỏ như là sự kết tụ của ánh sáng măt trời, là ước vọng cho mọi sự được an lành. Tháp Bút vẫn ngàn năm sừng sững giữa trời và soi bóng xuống mặt hồ, vừa uy nghi, vừa tĩnh lặng. Ngọn lá nào theo gió đậu xuống mặt hồ như điểm xuyết chút vàng cho mặt nước trong xanh. Sau này rời Hà Nội, lâu tôi không trở lại nhưng toàn cảnh về Hồ Gươm như một bức tranh tĩnh, đọng lại mãi trong lòng.

Chúng tôi cũng ghé những cửa hàng sách, không phải để mua sách mà để ngắm những cô gái Hà Nội, nước da trắng ngần, môi thắm như hoa đào, giọng nói ngọt ngào đang trao đổi với khách ngọai quốc. Hà Nội thật dễ thương!

Chúng tôi qua nhiều con đường, ghé vào nhiều quan cóc, thưởng thức nhiều vị ở Hà Nội để rồi nhớ mãi vị kem mát lạnh ở bờ hồ, cái mềm mại thơm ngon của bánh cuốn Thanh Trì hay vị chát ngọt của nước vối của bà cụ bán bên đường.

Lang thang mãi, chúng tôi ra Hồ Tây, ánh nắng chiều tà lấp lánh trên mặt nước, những hàng cây yên lặng soi bóng xuống mặt hồ, gió lao xao vờn nhẹ. Vài người thong dong tản bộ theo những con đường ven hồ như bỏ lại sau lưng một ngày lo lắng. Trên chiếc ghế đá bên kia, cạnh chỗ chúng tôi ngồi, đôi vợ chồng già đang ngồi ngắm cảnh hồ thu trong chiều, vài chiéc lá đậu xuống vai họ, trời se se lạnh, cụ ông sửa lại chiếc khăn voan mỏng trên vai cụ bà một cách nhẹ nhàng . Hình như qua bao thăng trầm của lịch sử, qua bao nhiêu mất mát đau thương tâm hồn họ tĩnh tại, yên bình. Chưa bao giờ tôi thấy một chiều thu đẹp như thế! Tôi ngồi cạnh anh, không nói gì, chỉ nhìn nắng chiều rơi và hình như trong không gian đang lắng trầm tiếng chiều ngân!

Anh hỏi tôi: Em thích gì ở Hà Nội ? Em thích nhiều điều ở Hà Nội, Hà Nội có xô bồ tất bật nhưng cũng có những phút giây thanh thản của tâm hồn! Vậy ra trường hãy về Hà Nội nhé!

Tôi lên Hưng Yên, nói là sẽ gặp lại anh nhưng rồi tôi không gặp lại, tôi phải về Huế nhanh cho kịp ngày đi học, nhưng kỷ niệm về Hà Nội cứ làm tôi bâng khuâng xao xuyến mãi.

Rồi tôi ngược phương Nam, tôi không về Hà Nội như lời hẹn ước. Mùa Thu nơi tôi ở lạnh và khô, đêm nhiều khi nhìn lên bầu trời, một ánh đèn đang nhấp nháy, một chiếc máy bay nào đó đang về Hà Nội. Hà Nội xa lắm mà gần lắm chỉ mấy giờ bay!

Rồi tôi sẽ về thăm! Hà Nội, một lần qua nhưng Hà Nội đã giữ lại một khoảnh khắc thanh xuân của tôi. Dễ gì quên, ơi Hà Nội mến thương!

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Lê Phượng. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.

Bài liên quan
  • Màu mến yêu
    Lòng tôi vẫn ngập tràn những hình ảnh dịu dàng của sáng xuân năm ấy. Ngày tôi mặc một chiếc áo dài trắng mượt mà sải bước tự tin trên sân của một ngôi trường tiểu học ở Hà Nội trong những ngày cuối cùng của kì thực tập. Chiếc áo dài rạng rỡ khiến tôi như hoá thành bướm trắng. Mang trong mình ngập tràn xúc động, tôi vững bước dần trên con đường đi gieo tiếp những mến yêu...
(0) Bình luận
  • Nơi Hà Nội chạm vào tôi
    Mỗi lần trở lại Hà Nội, đôi chân tôi dường như lại có một thói quen rất lạ: bỏ mặc những con phố đông vui, những điểm hẹn quen thuộc để lặng lẽ dừng trước cánh cổng Trường THPT Trần Phú – Hoàn Kiếm. Chiều mùa hạ, năm học đã khép từ lâu, cánh cổng trường khép im lìm dưới những hàng xà cừ già, khoảng sân phía trong vắng đến mức chỉ còn tiếng ve ngân lên trong nắng. Thế nhưng, lạ thay, chính nơi tưởng như lặng im ấy lại luôn là nơi nhiều âm thanh nhất trong ký ức tôi. Chỉ cần đứng lại một chút, tôi như nghe đâu đây tiếng trống tan học, tiếng cười trong veo của những cô cậu học trò và nhìn thấy những tà áo trắng năm nào đang lẫn vào nắng cuối ngày trên phố Hai Bà Trưng.
  • Mùa hè xanh ở Lệ Chi
    Có những miền ký ức chỉ cần một lần đi qua đã đủ theo ta suốt cả cuộc đời. Hai mươi năm đã trôi qua, vậy mà mỗi khi bắt gặp những đoàn sinh viên khoác màu áo xanh tình nguyện trên đường phố, tôi lại thấy lòng mình xốn xang. Trong sắc xanh ấy, tôi như nhìn thấy tuổi hai mươi của mình đang trở về, thấy một ngôi làng nhỏ bên bờ sông Đuống với những con đường ngập nắng, những vườn nhãn trĩu quả và tiếng cười trong veo của lũ trẻ mỗi buổi chiều hè. Ngôi làng ấy mang tên Lệ Chi.
  • Điều chưa biết về làng cổ Bình Vọng cận kề thành Thăng
    Làng cổ này ngày xưa rất nổi tiếng nhưng thời nay ít người biết đến, đó là làng cổ Bình Vọng, cận kề với kinh thành Thăng Long. Thượng tá Công an Trần Đình Hưng là anh trai làng Bình Vọng, về thăm quê hương đúng vào ngày làng có việc: ngày mồng bảy tháng giêng hàng năm.
  • Lai Xá – Một địa chỉ du lịch văn hóa, lịch sử hấp hẫn
    Lai Xá là một làng cổ ngoại vi kinh thành Thăng Long. Làng Lai Xá nằm cạnh con đường quốc lộ 23. Đến năm sau đổi mới, dân làng Lai Xá, một số gia đình di chuyển sang xây dựng hai bên đường quốc lộ 23 trở thành phố Lai Xá. Như vậy Lai Xá vừa là làng vừa là phố, ta quen gọi là Phố làng Lai Xá hiện nay.
  • Nói với thành phố của tôi
    Tôi rất thích đến Hà Nội. Bao giờ tôi cũng nóng lòng muốn đến đó như người muốn trở về nhà. Vì ở nơi đó, luôn gợi lên vẻ rạng rỡ của một thành phố năng động, một sự giao thoa giữa nét đẹp cổ kính và hiện đại. Nhưng tôi tin rằng, không chỉ riêng tôi những ai một lần từng đến đó đều lưu lại trong tâm trí mình những kỷ niệm đáng nhớ và khó quên.
  • Có một không gian xanh ở Thủ đô Hà Nội
    Địa chỉ đỏ giáo dục truyền thống yêu nước và cách mạng. Với lòng tôn kính và biết ơn vô hạn, suốt hàng chục năm qua, chính quyền và nhân dân TP. Hà Nội đã đến dâng hương Đền thờ Bác Hồ ở Đồi 79 mùa xuân ở xã Tiến Thắng TP. Hà Nội. Vào mỗi dịp Tết, Lễ 30/4, Kỷ niệm ngày sinh nhật Bác 19/5, Lễ Quốc khánh 2/9…, người dân nơi đây luôn chăm sóc, dâng hương trên bàn thờ Bác với lòng thành kính.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Bồi dưỡng tâm hồn, khơi dậy khả năng sáng tạo và tình yêu văn học, nghệ thuật cho học sinh Thủ đô
    Chiều 12/8, tại Nhà Văn hóa xã Đông Anh (Hà Nội), Trường Cao đẳng Nghệ thuật Hà Nội phối hợp với Sở Giáo dục và Đào tạo, Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch tổ chức Chương trình tổng kết Đề án Sân khấu học đường tại các trường THCS, THPT Hà Nội năm 2026, đánh dấu việc hoàn thành các hoạt động đào tạo, bồi dưỡng, workshop và thực hành biểu diễn dành cho giáo viên, học sinh phổ thông trên địa bàn thành phố.
  • [Podcast] Tản văn: Phượng tím vắt ngang trời thương nhớ
    Đến Đà Lạt vào ngày nắng chói, đôi mắt chị dõi tìm loài hoa gieo thương nhớ, phượng tím. Đà Lạt mùa nào sắc đó, đều là những loài đặc trưng của xứ sở ngàn hoa. Mùa dã quỳ vàng hoang hoải, mùa cỏ hồng bềnh bồng như mây, mùa hoa ban trắng tinh khôi, mùa anh đào ngọt ngào trong trẻo. Với chị, lưu luyến nhất vẫn là mùa phượng tím. Mùa này phượng rải sắc tím ngăn ngắt khắp đất cùng trời, gợi lên trong lòng xiết bao lưu luyến.
  • Mưa mùa hạ
    Khác với mưa phùn gió bấc hay những ngày “mưa thối đất thối cát” lê thê, mưa mùa hè luôn đem đến cảm giác hứng khởi. Nó đến bất ngờ, ào ạt rồi đi rất nhanh, trả lại bầu không khí dịu mát và bầu trời trong veo. Tôi vẫn nghĩ mưa mùa hè là cơn mưa đẹp nhất, trẻ trung và hào phóng như tuổi thanh xuân. Đang nắng như úp chảo lửa, bỗng mây đen ùn ùn kéo đến.
  • Nơi Hà Nội chạm vào tôi
    Mỗi lần trở lại Hà Nội, đôi chân tôi dường như lại có một thói quen rất lạ: bỏ mặc những con phố đông vui, những điểm hẹn quen thuộc để lặng lẽ dừng trước cánh cổng Trường THPT Trần Phú – Hoàn Kiếm. Chiều mùa hạ, năm học đã khép từ lâu, cánh cổng trường khép im lìm dưới những hàng xà cừ già, khoảng sân phía trong vắng đến mức chỉ còn tiếng ve ngân lên trong nắng. Thế nhưng, lạ thay, chính nơi tưởng như lặng im ấy lại luôn là nơi nhiều âm thanh nhất trong ký ức tôi. Chỉ cần đứng lại một chút, tôi như nghe đâu đây tiếng trống tan học, tiếng cười trong veo của những cô cậu học trò và nhìn thấy những tà áo trắng năm nào đang lẫn vào nắng cuối ngày trên phố Hai Bà Trưng.
  • Mùa hè xanh ở Lệ Chi
    Có những miền ký ức chỉ cần một lần đi qua đã đủ theo ta suốt cả cuộc đời. Hai mươi năm đã trôi qua, vậy mà mỗi khi bắt gặp những đoàn sinh viên khoác màu áo xanh tình nguyện trên đường phố, tôi lại thấy lòng mình xốn xang. Trong sắc xanh ấy, tôi như nhìn thấy tuổi hai mươi của mình đang trở về, thấy một ngôi làng nhỏ bên bờ sông Đuống với những con đường ngập nắng, những vườn nhãn trĩu quả và tiếng cười trong veo của lũ trẻ mỗi buổi chiều hè. Ngôi làng ấy mang tên Lệ Chi.
Đừng bỏ lỡ
Dễ gì quên, ơi Hà Nội mến thương!
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO