Có những mùa thu

Hoàng Khánh Linh | 04/12/2022 09:26

Mùa thu Pari kiều diễm, mơ mộng như một nàng thơ khiến tôi nao lòng nhớ mùa thu Hà Nội - mùa thu quê nhà.

123(2).png
Mùa thu Pari kiều diễm, mơ mộng như một nàng thơ khiến tôi nao lòng nhớ mùa thu Hà Nội

Tôi nhớ vị cốm Vòng dẻo thơm mùi cỏ hoa đồng nội làm nao lòng những người con xa xứ. Nhớ con phố nhỏ nồng nàn hương sữa vương mái tóc thề thiếu nữ, nơi ấy bao thế hệ gia đình tôi đã cùng nhau chung sống trong nếp nhà tứ đại đồng đường. Nhớ chùm ngọc lan trắng muốt, tinh khôi e ấp sau vòm lá mướt xanh tỏa hương ngọt ngào như mối tình đầu ban sơ. Hàng cây cơm nguội vàng xào xạc trút lá mỗi độ thu về. Tiếng dương cầm thánh thót, du dương vẳng đưa qua ô cửa sổ nhà ai đó khiến chiều thu Hà Nội lãng mạn hơn, tình tứ, kiêu sa hơn... Và hơn cả, tôi nhớ bước chân lặng lẽ, mỏi mòn của mẹ cùng gánh hàng hoa mỗi chiều thu rong ruổi phố. Tấm lưng ong thắt đáy trong tà áo bà ba màu mỡ gà cùng gánh hàng hoa đã trở nên thân thuộc với bà con hàng phố. Trong đôi thúng nhỏ xinh của mẹ, mười hai mùa hoa Hà Nội được thu gọn rực rỡ, lung linh sắc màu. Nhưng tôi thích nhất là những chùm hoa cúng xinh xinh được bó lại gọn gàng bởi đôi bàn tay khéo léo của mẹ: hoa cau, hoa ngâu, hoa nhài, hoa bưởi... đủ thành một đĩa hoa dân giã mà tao nhã. Người Hà Nội xưa thường cúng hoa đĩa mẹ bán hoa rất có duyên, chẳng khi nào bị ế bởi ở mẹ có sự duyên dáng, thanh lịch và cái tâm hồn hậu của người phụ nữ Hà thành gốc. Tuần rằm cũng như ngày thường, mẹ chẳng bao giờ tăng giá, ép giá. Cuối phố có bà lão sống đơn côi, cứ đến tuần rằm, mẹ thường bảo chúng tôi mang hoa đến để bà cúng tổ tiên. Thương chàng sinh viên nghèo không đủ tiền mua hoa tặng mẹ, mẹ tôi không lấy tiền. Mấy bạn học trò mua hoa tặng cô giáo, mẹ vừa bán, vừa cho. Có lần, tôi thắc mắc: “ Mẹ bán thế này sao đủ vốn?”, mẹ cười hiền như hoa cỏ mà rằng: “Cha cô, có đức thả sức mà ăn. Mình thương người, trời thương mình con ạ!”. Với gánh hàng hoa rong ruổi ấy, mẹ đã nuôi chị em tôi khôn lớn thành người. Mẹ tôi bán hoa không đơn thuần vì mưu sinh. Với mẹ, đó là lẽ sống, là niềm vui bình dị. Trao những bó hoa tươi thắm cho mọi người, mẹ trao cái tâm của người bán hàng chân chính, lương thiện, trao niềm hạnh phúc đến mọi nhà: bó hoa dơn kiêu sa chú rể tặng cô dâu ngày cưới; bó sen thuần khiết dâng ông bà, tổ tiên; bông hồng cài áo mẹ ngày vu lan báo hiếu... Bàn tay thon, gầy của mẹ nhẹ nhàng, nâng niu từng bông hoa nhỏ bé dâng đời.

12.png
Ảnh minh hoạ

Với chúng tôi, chẳng còn gì thích thú hơn khoảnh khắc kéo nhau ra ngõ đón mẹ đi chợ về. Trên khuôn mặt lấm tấm mồ hôi của mẹ bừng rạng niềm vui khi nhìn thấy đàn con, mẹ lấy vạt áo thấm những giọt mồ hôi rồi mở bọc quà từ trong cái thúng còn vương mùi hoa cỏ chia đều cho các con. Món quà tôi yêu thích nhất là cốm Vòng ủ trong lá sen và những trái hồng chín mọng ngọt sắc. Với món quà dân giã ấy, mẹ đã gói cả mùa thu Hà thành đem về cho chúng tôi. Đôi lúc tôi có cảm nhận mẹ là bóng hình của mùa thu Hà Nội: đẹp dịu dàng, tao nhã, phảng phất chút u buồn, kiêu sa.

Mẹ tôi vóc hạc xương mai mà nghị lực phi thường. Đôi vai nhỏ bé của mẹ đã gánh vác, tề gia cả đại gia đình mà không hề được nhờ cậy chồng. Mẹ thiệt thòi vì chỉ sinh được ba mụn con gái, cha tôi sinh thói đào hoa vợ lẽ con riêng. Với bản tính nhu mì, hiền thục, thanh lịch của người phụ nữ Hà thành, mẹ âm thầm ngậm đắng nuốt cay, không nửa lời ca thán nhưng tôi hiểu mẹ đau lắm, tủi lắm! Còn gì quặn thắt hơn cảnh chồng chung, có chồng mà hờ hững, chăn đơn gối chiếc? Bao tủi hờn, cay đắng mẹ mang vào lời ru ngậm ngùi, ai oán những đêm buồn:

                                  “ Gió đưa cây cải về trời

                              Rau răm ở lại chịu lời đắng cay.”

Cứ thế, Lời ru của mẹ và những hạt cốm Vòng ấp ủ trong lá sen đã theo tôi suốt một thời thơ ấu, là nỗi nhớ cồn cào, quay quắt của tôi nơi xứ người khi nhớ về mẹ, về mùa thu quê nhà.

12345.png

Thoắt cái, ngoảnh lại nhìn tôi đã xa quê bao mùa vàng trút lá. Ngày tôi quyết chí ra đi lập nghiệp nơi xứ người- một ngày thu không nắng, mưa rả rích giọt buồn vương mắt mẹ. Dúi bọc cốm Vòng vào tay tôi, mẹ gạt nước mắt dặn dò đủ điều. Cha tôi, lặng lẽ bên ấm trà sen với ánh mắt khắc khoải, xa xôi. Cha không nói gì nhưng tôi đọc được bao điều cha muốn nói. Sang Pháp, tôi nương nhờ một người bà con họ xa. Lăn lộn mưu sinh, nếm trải bao cơ cực. Những đêm cô đơn một mình, nghe tiếng thu rơi xào xạc ngoài ô cửa sổ, tôi khát thèm cháy lòng một chiều thu Hà Nội; thèm ngơ ngẩn tiếng ru buồn ầu ơ của mẹ; thèm được đặt chân lên con ngõ nhỏ, phố nhỏ nhà tôi ở đó. Và tôi nhớ...

Sau bao năm bươn chải, tôi đã thỏa mãn khát vọng giàu sang. Thời gian chạy qua cuộc đời con người như vó câu bên cửa sổ. Ngày ra đi, tôi là thiếu nữ đôi mươi, giờ đây, tôi đã là một người phụ nữ trung niên ngót ba mươi tuổi, một người mẹ đơn thân trải đời. Có thể nói tôi đã thành công với một chuỗi cửa hiệu làm đẹp ở thành Paris, nhưng có những điều... tôi vĩnh viễn mất đi, tôi mất mẹ! Mẹ tôi đã đột ngột ra đi sau một cơn đau tim. Tôi bàng hoàng, tê tái khi nhận được hung tin nhưng không thể về làm tròn đạo hiếu của người con vì khi ấy châu Âu đang bùng dịch Covid -19.

 Đang đắm chìm trong suy tư, hoài niệm bỗng cơn mưa ào ạt đổ xuống bất ngờ, mùa thu Paris là vậy, mưa chợt đến rồi chợt đi như đùa. Những cơn mưa khiến nàng thu Paris quyến rũ, huyền hoặc, thơ mộng hơn. Tôi vào một quán cà phê trú chân, nhâm nhi từng giọt đắng, lặng lẽ ngắm mưa, bồi hồi nhớ về những chiều thu Hà Nôi.

Mưa ngớt! Những giọt cà phê cuối cùng tí tách chạm đáy ly kéo tôi về thực tại. Tôi lững thững tản bộ về nhà, lòng hoang hoải.

Tôi trở về!  Hà Nội mùa thu kiều diễm, mơ màng như áng thơ tình! Rưng rưng lòng, tôi muốn vỡ òa trong cảm xúc bao lâu vắng bóng. Hàng cây cơm nguội vàng ươm màu kí ức, cây bàng già góc phố đỏ lá đơn côi. Và mưa, mưa thu rả rích như rắc bụi vào lòng người. Ngôi nhà hoang hoải, bờ sân rêu mốc. Chùm ngọc lan se thắt trên cành đượm nỗi buồn man mác. Nhà tôi đây! Nghẹn lòng, đặt bọc cốm Vòng, mấy trái hồng đỏ mọng và chùm hoa lên đĩa cúng mẹ, nước mắt tôi nhạt nhòa. Cốm thơm, hồng ngọt mà sao chát lòng đến thế! Trên di ảnh, sau làn khói phất phơ, tôi bắt gặp nụ cười hiền hậu, dịu dàng muôn thuở của mẹ, như nghe tiếng mẹ thầm thì vỗ về: “Con đã về rồi sao! Bể đời vạn lối mênh mông, khi nào chùn chân, mỏi gối thì tìm về với mẹ nghe con! Gia đình, quê hương mãi là bến đỗ bình yên dang rộng vòng tay đón con trở về”. Sau bao năm bon chen xứ người, sau những gì được mất hôm qua, tôi chợt ngộ ra một điều bình dị mà thiêng liêng nhưng chẳng dễ gì nhận ra: Đôi khi, ta mê mải kiếm tìm hạnh phúc ở những chân trời xa xôi để rồi một khoảnh khắc nào đó nhìn lại, ta sững sờ nhận ra: hạnh phúc thật gần!...

Và hôm nay, tôi ngồi đây, giữa chiều thu Hà Nội, bên ô cửa sổ có chùm dây leo mềm mại, lắng lòng nghe từng giọt thu tí tách rơi ngoài hiên. Nhà ai đó vẳng đưa tiếng dương cầm dìu dặt. Trong cơn mưa, có bóng mẹ hanh hao với gánh hàng hoa xuống phố, nơi con đường rợp lá vàng rơi...

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Hoàng Khánh Linh. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.
Bài liên quan
  • Bản nhạc êm đềm có tên là Hà Nội
    Mười tám tuổi, lần đầu đến Thủ đô vào một ngày mùa hè, Hà Nội năm đó (1992) khác xa Hà Nội bây giờ nhưng những nét văn hóa truyền thồng thì vẫn không khác nhiều. Tôi được đi dạo những nơi mà nhiều bạn cùng trang lứa ở quê hương phải hàng chục năm sau mới có được.
(0) Bình luận
  • Anh mãi tìm em giữa lòng Hà Nội
    Có những ký ức không bao giờ cũ. Càng đi qua năm tháng, chúng không mờ đi mà chỉ lắng sâu hơn, như một thứ trầm tích của tâm hồn con người, càng chạm vào càng đau, càng nhớ lại càng thấy lòng mình bâng khuâng, xao xuyến. Hà Nội trong tôi không chỉ là phố, là hồ, là mùa mà Hà Nội còn có cả em. Và em là cả một thời tuổi trẻ tôi đã sống, đã yêu thương, đã đợi chờ, và đã mất em!
  • Dòng sông dệt nên cốt cách Hà thành
    Có những dòng sông chỉ đi qua một vùng đất, nhưng cũng có những dòng sông lại vào ký ức, vào tâm thức của con người. Với Hà Nội, sông Hồng là một dòng sông như thế. Từ thượng nguồn đỏ nặng phù sa, con sông lặng lẽ chảy qua bao mùa mưa nắng, ôm lấy Thủ đô như một dải lụa nâu bền bỉ của thời gian. Người Hà Nội sống cùng sông Hồng, lớn lên cùng sông Hồng và rồi trong sâu thẳm, ai cũng mang trong mình một phần bóng dáng của dòng sông ấy.
  • Mùi phố…
    Không biết bắt đầu từ khi nào nhưng có lẽ phải từ rất lâu rồi, tôi có thói quen thích lang thang một mình ngắm phố. Tôi thích ngắm Hà Nội bất kể là nắng hay mưa, cả khi trời nóng lẫn khi trời trở lạnh. Trong hành trình ấy, tôi không chỉ chứng kiến một Hà Nội đổi khác mà còn như nghiện cái mùi của phố khi lang thang cùng nó.
  • Tiếng búa cuối cùng trên phố Hàng Bạc
    Phố Hàng Bạc hôm nay ồn ào và lấp lánh. Sáng sớm đã nghe tiếng xe máy, tiếng rao hàng, tiếng loa phường. Cửa tiệm vàng bạc nối đuôi nhau, tủ kính lấp lánh trưng bày những sản phẩm công nghiệp bóng loáng, đẹp đẽ một cách vô hồn. Những chiếc máy ảnh ngoại quốc chụp vội, những bàn tay xa lạ lướt qua tủ kính, chẳng ai kịp nghe thấy tiếng động từ trong ngõ nhỏ. Phố Hàng Bạc bây giờ giàu có, hiện đại, nhưng hình như thiếu một thứ gì. Thiếu cái âm thanh cũ, cái nhịp đập cũ của làng nghề.
  • Hà Nội - Một góc quê trong lòng phố
    Có những thành phố người ta nhớ đến vì những công trình lớn, những con đường rộng thênh thang hay ánh đèn rực rỡ về đêm. Còn Hà Nội, với tôi, lại bắt đầu từ một con ngõ nhỏ và một người bà không còn biết giờ đã về đâu.
  • Hà Nội - Nhớ kem Tràng Tiền
    Tôi sinh ra và lớn lên ở Thủ Đức, TP.HCM. Bố mẹ tôi từ miền Bắc đã di chuyển vào miền Nam sinh sống sau ngày giải phóng đất nước. Cách vài năm, tôi lại bay ra Hà Nội thăm họ hàng ở đấy. Tháng này, tôi có dịp bay ra Hà Nội, cũng là để thắp nén nhang cho người bác ở quận Ba Đình, tròn 100 ngày bác mất.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Triển lãm "Sĩ tử 3 – Chuyện sĩ tử": Không gian nghệ thuật tôn vinh đạo học Việt Nam
    Hướng tới kỷ niệm 950 năm ra đời Văn Miếu - Quốc Tử Giám, trường Quốc học đầu tiên của Việt Nam (1076 - 2026), chiều 27/5, triển lãm nghệ thuật “Sĩ tử 3 – Chuyện sĩ tử” đã khai mạc tại Di tích Quốc gia đặc biệt Văn Miếu – Quốc Tử Giám, Hà Nội.
  • [Podcast] Tản văn: Phố cũ
    Chiều. Làn gió se lạnh vời vợi dọc theo những con phố. Gió về cuốn đi cái oi nồng của những ngày nắng hanh hao. Bỗng vòng xe vô tình rẽ vào phố cũ. Lâu lắm không về phố, hình như đã không còn cảm giác thân thuộc ngày nào. Phố cũ hiện ra trước mặt là lạ, quen quen…
  • Hà Nội khơi dậy sức mạnh văn hóa, kiến tạo động lực phát triển Thủ đô trong thời kỳ mới
    Việc triển khai Nghị quyết số 80-NQ/TW của Bộ Chính trị về phát triển văn hóa Việt Nam đang được Hà Nội thực hiện với tinh thần khẩn trương, bài bản và quyết liệt. Từ công tác quán triệt, tuyên truyền đến xây dựng chương trình hành động, xác lập các mục tiêu chiến lược và đầu tư nguồn lực, Thủ đô từng bước khẳng định quyết tâm đưa văn hóa trở thành nguồn lực nội sinh, sức mạnh mềm và động lực phát triển bền vững.
  • Ứng dụng công nghệ, chuyển đổi số toàn diện hoạt động trông giữ xe trên địa bàn Thủ đô
    UBND Thành phố Hà Nội vừa ban hành Kế hoạch số 198/ KH-UBND về việc triển khai tổng thể ứng dụng giải pháp công nghệ trong hoạt động trông giữ xe tại toàn bộ bến xe, bãi đỗ, điểm trông giữ xe trên địa bàn thành phố Hà Nội. Kế hoạch nhằm thúc đẩy thanh toán không sử dụng tiền mặt, từng bước hiện đại hóa hạ tầng giao thông tĩnh, thực hiện chuyển đổi số toàn diện trong quản lý bến xe, bãi đỗ trong đô thị...
  • Đồng bộ các phương án, tất cả vì sự an toàn và thuận lợi của thí sinh
    Nhằm bảo đảm cho Kỳ thi tuyển sinh vào lớp 10 Trung học phổ thông (THPT) năm học 2026 – 2027 diễn ra an toàn, nghiêm túc, đúng quy chế và đạt kết quả cao nhất, ngày 27/5, Ban Chỉ đạo thi phường Cửa Nam đã tiến hành tổng kiểm tra thực tế công tác chuẩn bị cơ sở vật chất, điều kiện tổ chức thi và các điểm hỗ trợ phụ huynh trên địa bàn.
Đừng bỏ lỡ
Có những mùa thu
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO