Có những mùa thu

Hoàng Khánh Linh | 04/12/2022 09:26

Mùa thu Pari kiều diễm, mơ mộng như một nàng thơ khiến tôi nao lòng nhớ mùa thu Hà Nội - mùa thu quê nhà.

123(2).png
Mùa thu Pari kiều diễm, mơ mộng như một nàng thơ khiến tôi nao lòng nhớ mùa thu Hà Nội

Tôi nhớ vị cốm Vòng dẻo thơm mùi cỏ hoa đồng nội làm nao lòng những người con xa xứ. Nhớ con phố nhỏ nồng nàn hương sữa vương mái tóc thề thiếu nữ, nơi ấy bao thế hệ gia đình tôi đã cùng nhau chung sống trong nếp nhà tứ đại đồng đường. Nhớ chùm ngọc lan trắng muốt, tinh khôi e ấp sau vòm lá mướt xanh tỏa hương ngọt ngào như mối tình đầu ban sơ. Hàng cây cơm nguội vàng xào xạc trút lá mỗi độ thu về. Tiếng dương cầm thánh thót, du dương vẳng đưa qua ô cửa sổ nhà ai đó khiến chiều thu Hà Nội lãng mạn hơn, tình tứ, kiêu sa hơn... Và hơn cả, tôi nhớ bước chân lặng lẽ, mỏi mòn của mẹ cùng gánh hàng hoa mỗi chiều thu rong ruổi phố. Tấm lưng ong thắt đáy trong tà áo bà ba màu mỡ gà cùng gánh hàng hoa đã trở nên thân thuộc với bà con hàng phố. Trong đôi thúng nhỏ xinh của mẹ, mười hai mùa hoa Hà Nội được thu gọn rực rỡ, lung linh sắc màu. Nhưng tôi thích nhất là những chùm hoa cúng xinh xinh được bó lại gọn gàng bởi đôi bàn tay khéo léo của mẹ: hoa cau, hoa ngâu, hoa nhài, hoa bưởi... đủ thành một đĩa hoa dân giã mà tao nhã. Người Hà Nội xưa thường cúng hoa đĩa mẹ bán hoa rất có duyên, chẳng khi nào bị ế bởi ở mẹ có sự duyên dáng, thanh lịch và cái tâm hồn hậu của người phụ nữ Hà thành gốc. Tuần rằm cũng như ngày thường, mẹ chẳng bao giờ tăng giá, ép giá. Cuối phố có bà lão sống đơn côi, cứ đến tuần rằm, mẹ thường bảo chúng tôi mang hoa đến để bà cúng tổ tiên. Thương chàng sinh viên nghèo không đủ tiền mua hoa tặng mẹ, mẹ tôi không lấy tiền. Mấy bạn học trò mua hoa tặng cô giáo, mẹ vừa bán, vừa cho. Có lần, tôi thắc mắc: “ Mẹ bán thế này sao đủ vốn?”, mẹ cười hiền như hoa cỏ mà rằng: “Cha cô, có đức thả sức mà ăn. Mình thương người, trời thương mình con ạ!”. Với gánh hàng hoa rong ruổi ấy, mẹ đã nuôi chị em tôi khôn lớn thành người. Mẹ tôi bán hoa không đơn thuần vì mưu sinh. Với mẹ, đó là lẽ sống, là niềm vui bình dị. Trao những bó hoa tươi thắm cho mọi người, mẹ trao cái tâm của người bán hàng chân chính, lương thiện, trao niềm hạnh phúc đến mọi nhà: bó hoa dơn kiêu sa chú rể tặng cô dâu ngày cưới; bó sen thuần khiết dâng ông bà, tổ tiên; bông hồng cài áo mẹ ngày vu lan báo hiếu... Bàn tay thon, gầy của mẹ nhẹ nhàng, nâng niu từng bông hoa nhỏ bé dâng đời.

12.png
Ảnh minh hoạ

Với chúng tôi, chẳng còn gì thích thú hơn khoảnh khắc kéo nhau ra ngõ đón mẹ đi chợ về. Trên khuôn mặt lấm tấm mồ hôi của mẹ bừng rạng niềm vui khi nhìn thấy đàn con, mẹ lấy vạt áo thấm những giọt mồ hôi rồi mở bọc quà từ trong cái thúng còn vương mùi hoa cỏ chia đều cho các con. Món quà tôi yêu thích nhất là cốm Vòng ủ trong lá sen và những trái hồng chín mọng ngọt sắc. Với món quà dân giã ấy, mẹ đã gói cả mùa thu Hà thành đem về cho chúng tôi. Đôi lúc tôi có cảm nhận mẹ là bóng hình của mùa thu Hà Nội: đẹp dịu dàng, tao nhã, phảng phất chút u buồn, kiêu sa.

Mẹ tôi vóc hạc xương mai mà nghị lực phi thường. Đôi vai nhỏ bé của mẹ đã gánh vác, tề gia cả đại gia đình mà không hề được nhờ cậy chồng. Mẹ thiệt thòi vì chỉ sinh được ba mụn con gái, cha tôi sinh thói đào hoa vợ lẽ con riêng. Với bản tính nhu mì, hiền thục, thanh lịch của người phụ nữ Hà thành, mẹ âm thầm ngậm đắng nuốt cay, không nửa lời ca thán nhưng tôi hiểu mẹ đau lắm, tủi lắm! Còn gì quặn thắt hơn cảnh chồng chung, có chồng mà hờ hững, chăn đơn gối chiếc? Bao tủi hờn, cay đắng mẹ mang vào lời ru ngậm ngùi, ai oán những đêm buồn:

                                  “ Gió đưa cây cải về trời

                              Rau răm ở lại chịu lời đắng cay.”

Cứ thế, Lời ru của mẹ và những hạt cốm Vòng ấp ủ trong lá sen đã theo tôi suốt một thời thơ ấu, là nỗi nhớ cồn cào, quay quắt của tôi nơi xứ người khi nhớ về mẹ, về mùa thu quê nhà.

12345.png

Thoắt cái, ngoảnh lại nhìn tôi đã xa quê bao mùa vàng trút lá. Ngày tôi quyết chí ra đi lập nghiệp nơi xứ người- một ngày thu không nắng, mưa rả rích giọt buồn vương mắt mẹ. Dúi bọc cốm Vòng vào tay tôi, mẹ gạt nước mắt dặn dò đủ điều. Cha tôi, lặng lẽ bên ấm trà sen với ánh mắt khắc khoải, xa xôi. Cha không nói gì nhưng tôi đọc được bao điều cha muốn nói. Sang Pháp, tôi nương nhờ một người bà con họ xa. Lăn lộn mưu sinh, nếm trải bao cơ cực. Những đêm cô đơn một mình, nghe tiếng thu rơi xào xạc ngoài ô cửa sổ, tôi khát thèm cháy lòng một chiều thu Hà Nội; thèm ngơ ngẩn tiếng ru buồn ầu ơ của mẹ; thèm được đặt chân lên con ngõ nhỏ, phố nhỏ nhà tôi ở đó. Và tôi nhớ...

Sau bao năm bươn chải, tôi đã thỏa mãn khát vọng giàu sang. Thời gian chạy qua cuộc đời con người như vó câu bên cửa sổ. Ngày ra đi, tôi là thiếu nữ đôi mươi, giờ đây, tôi đã là một người phụ nữ trung niên ngót ba mươi tuổi, một người mẹ đơn thân trải đời. Có thể nói tôi đã thành công với một chuỗi cửa hiệu làm đẹp ở thành Paris, nhưng có những điều... tôi vĩnh viễn mất đi, tôi mất mẹ! Mẹ tôi đã đột ngột ra đi sau một cơn đau tim. Tôi bàng hoàng, tê tái khi nhận được hung tin nhưng không thể về làm tròn đạo hiếu của người con vì khi ấy châu Âu đang bùng dịch Covid -19.

 Đang đắm chìm trong suy tư, hoài niệm bỗng cơn mưa ào ạt đổ xuống bất ngờ, mùa thu Paris là vậy, mưa chợt đến rồi chợt đi như đùa. Những cơn mưa khiến nàng thu Paris quyến rũ, huyền hoặc, thơ mộng hơn. Tôi vào một quán cà phê trú chân, nhâm nhi từng giọt đắng, lặng lẽ ngắm mưa, bồi hồi nhớ về những chiều thu Hà Nôi.

Mưa ngớt! Những giọt cà phê cuối cùng tí tách chạm đáy ly kéo tôi về thực tại. Tôi lững thững tản bộ về nhà, lòng hoang hoải.

Tôi trở về!  Hà Nội mùa thu kiều diễm, mơ màng như áng thơ tình! Rưng rưng lòng, tôi muốn vỡ òa trong cảm xúc bao lâu vắng bóng. Hàng cây cơm nguội vàng ươm màu kí ức, cây bàng già góc phố đỏ lá đơn côi. Và mưa, mưa thu rả rích như rắc bụi vào lòng người. Ngôi nhà hoang hoải, bờ sân rêu mốc. Chùm ngọc lan se thắt trên cành đượm nỗi buồn man mác. Nhà tôi đây! Nghẹn lòng, đặt bọc cốm Vòng, mấy trái hồng đỏ mọng và chùm hoa lên đĩa cúng mẹ, nước mắt tôi nhạt nhòa. Cốm thơm, hồng ngọt mà sao chát lòng đến thế! Trên di ảnh, sau làn khói phất phơ, tôi bắt gặp nụ cười hiền hậu, dịu dàng muôn thuở của mẹ, như nghe tiếng mẹ thầm thì vỗ về: “Con đã về rồi sao! Bể đời vạn lối mênh mông, khi nào chùn chân, mỏi gối thì tìm về với mẹ nghe con! Gia đình, quê hương mãi là bến đỗ bình yên dang rộng vòng tay đón con trở về”. Sau bao năm bon chen xứ người, sau những gì được mất hôm qua, tôi chợt ngộ ra một điều bình dị mà thiêng liêng nhưng chẳng dễ gì nhận ra: Đôi khi, ta mê mải kiếm tìm hạnh phúc ở những chân trời xa xôi để rồi một khoảnh khắc nào đó nhìn lại, ta sững sờ nhận ra: hạnh phúc thật gần!...

Và hôm nay, tôi ngồi đây, giữa chiều thu Hà Nội, bên ô cửa sổ có chùm dây leo mềm mại, lắng lòng nghe từng giọt thu tí tách rơi ngoài hiên. Nhà ai đó vẳng đưa tiếng dương cầm dìu dặt. Trong cơn mưa, có bóng mẹ hanh hao với gánh hàng hoa xuống phố, nơi con đường rợp lá vàng rơi...

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Hoàng Khánh Linh. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.
Bài liên quan
  • Bản nhạc êm đềm có tên là Hà Nội
    Mười tám tuổi, lần đầu đến Thủ đô vào một ngày mùa hè, Hà Nội năm đó (1992) khác xa Hà Nội bây giờ nhưng những nét văn hóa truyền thồng thì vẫn không khác nhiều. Tôi được đi dạo những nơi mà nhiều bạn cùng trang lứa ở quê hương phải hàng chục năm sau mới có được.
(0) Bình luận
  • Thu Hà Nội
    Mới ngày nào còn đi giữa cái nắng chói chang của mùa hè, hay trong cơn mưa rào như trút nước; vậy mà một buổi sáng ra đường chợt thấy lành lạnh - mới hay ta đang đi giữa mùa thu…
  • Hà thành, đêm trên phố
    Bây giờ, Hà Nội trong tôi còn có một khoảng lặng, sâu lắng khó quên, đó là những đêm trên phố cổ. Thoạt nghe, ý niệm ấy có vẻ hơi cường điệu. Bởi vì người ta thường nghĩ về một Thủ đô ngàn năm văn hiến với những nét tĩnh lặng, cổ kính, rêu phong trong ánh nắng ban mai mơ màng buông xuống “ba mươi sáu phố phường”; nên có lẽ, sẽ ngỡ ngàng, nếu ai đó khi nghe thấy nơi này được gọi là “thành phố của những đêm thâu”.
  • Hương vị đặc trưng của mùa hè miền Bắc
    Sáng nay, người bạn đồng hương từ miền Bắc khi vào Sài Gòn thăm tôi, đã khệ nệ mang theo một chiếc túi đầy ắp những quả mận đỏ au. Bạn tôi từ tốn bảo: “Tớ biết cậu thích ăn mận nên đặc biệt mang túi mận này vào cho cậu. Tớ mua từ cô hàng rong thân thiết hay đẩy xe ngang nhà tớ nên đảm bảo an toàn”. Tôi mỉm cười, khẽ khàng chạm nhẹ vào những quả mận đỏ, thấy như cả khoảng đời tuổi thơ của mình đang quay trở lại. Có cảm tưởng mùa mận ở Hà Nội không chỉ là thời điểm những gánh hàng rong chất đầy quả ngọt của
  • Ký ức cầu Long Biên
    Hà Nội hơn một nghìn năm tuổi... Cái tên Hà Nội tự thân đã gắn liền với sông nước; Hà Nội nghĩa là trong sông. “Thành phố trong sông” ấy xuất phát và gắn liền với châu thổ mang tên một dòng sông lớn: Sông Hồng. Và vì vậy, những cây cầu bắc qua sông không chỉ nối đôi bờ ở khía cạnh giao thông mà còn kết nối cả không gian, tình cảm và trở thành những người bạn thầm lặng, bền bỉ sẻ chia cùng những người dân Hà Nội.
  • Cà phê Lâm - Một địa chỉ văn hóa đất Hà thành
    Trong vô vàn quán cà phê khắp nơi mang đủ loại quy mô, phong cách của Hà thành sôi động; vẫn còn đó những quán cà phê xưa ở nơi phố cũ: Cà phê Nhân, cà phê Giảng, cà phê Đinh, cà phê Năng, cà phê Nhĩ, cà phê Lâm… Hầu hết những quán này đã có tuổi đời hơn nửa thế kỷ; trong đó Cà phê Lâm là đặc biệt và được biết đến nhiều nhất, bởi không chỉ cà phê…
  • Phía sau một Hà Nội
    Có một tình yêu dành cho Hà Nội vẫn âm thầm, da diết và bền bỉ trong tôi theo tháng năm. Tình yêu ấy là sự thấu hiểu lặng lẽ, là niềm ngưỡng mộ vô bờ và hơn cả là cảm giác tôi như được gắn bó, được thuộc về mảnh đất văn hiến tự ngàn năm. Một Hà Nội bất khuất kiên cường trải qua bao biến cố của lịch sử, vẫn giữ trọn cho mình nét cổ kính, trang nghiêm, sự ngọt ngào, thanh lịch, bình yên, và đầy sức trẻ trên hành trình đổi mới.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Phát huy vai trò của văn nghệ sĩ Thủ đô: Khơi dậy nguồn lực sáng tạo cho phát triển công nghiệp văn hóa
    Trong nền kinh tế sáng tạo, tài năng và sức sáng tạo của con người chính là nguồn vốn quan trọng nhất. Đối với Hà Nội, đội ngũ văn nghệ sĩ không chỉ góp phần gìn giữ bản sắc văn hóa mà còn giữ vai trò trung tâm trong quá trình hình thành các sản phẩm công nghiệp văn hóa có giá trị. Khơi dậy, phát huy và tạo điều kiện để nguồn lực sáng tạo ấy phát triển sẽ là “chìa khóa” để Hà Nội khai thác hiệu quả tiềm năng văn hóa, nâng cao năng lực cạnh tranh và khẳng định vị thế của một trung tâm sáng tạo trong kỷ nguyên mới.
  • Khơi nguồn sáng tạo của văn nghệ sĩ, trí thức, nghệ nhân, chung sức phát triển Thủ đô Hà Nội
    Chiều 29/7, Thành ủy Hà Nội tổ chức gặp mặt đại biểu văn nghệ sĩ, trí thức, nghệ nhân tiêu biểu trên địa bàn thành phố. Đây là dịp để lãnh đạo thành phố lắng nghe những hiến kế về phát triển khoa học công nghệ, đổi mới sáng tạo, công nghiệp văn hóa và phát huy nguồn lực con người, góp phần tạo động lực mới cho sự phát triển nhanh, bền vững của Thủ đô.
  • Tạo dựng bản sắc kiến trúc Hà Nội: Giữ hồn cốt Thủ đô, kiến tạo diện mạo cho tương lai
    Kiến trúc không chỉ định hình diện mạo đô thị mà còn lưu giữ ký ức, phản ánh bản sắc văn hóa và trình độ phát triển của mỗi thời đại. Đối với Hà Nội - thành phố ngàn năm văn hiến, việc kiến tạo những công trình mới hài hòa với không gian lịch sử, đồng thời phát huy vai trò của đội ngũ kiến trúc sư trong bảo tồn và sáng tạo, là yêu cầu quan trọng để xây dựng Thủ đô "Văn hiến - Văn minh - Hiện đại", đáp ứng yêu cầu phát triển trong thời kỳ mới.
  • Thiếu nhi phường Tây Hồ giành Giải Nhì Hội thi tuyên truyền, giới thiệu sách thành phố Hà Nội
    Vượt qua 95 đội tuyển đến từ các xã, phường trên địa bàn thành phố Hà Nội, Đội tuyển thiếu nhi phường Tây Hồ đã xuất sắc giành Giải Nhì tại Hội thi "Thiếu nhi Thủ đô tuyên truyền giới thiệu sách; Múa hát tập thể và Ca khúc măng non" năm 2026 do Sở Văn hóa và Thể thao Hà Nội tổ chức.
  • Phường Cửa Nam nỗ lực bứt phá kinh tế số: phiên megalive quảng bá di sản – động lực đúc thúc tăng trưởng kinh tế 2 con số
    Trong bối cảnh chuyển đổi số đang trở thành động lực then chốt cho sự phát triển toàn diện của Thủ đô, UBND phường Cửa Nam đã khẳng định bước đi tiên phong đầy sáng tạo khi tổ chức phiên livestream đặc biệt với chủ đề: “MEGALIVE - Phường Cửa Nam – Khám phá di sản, kết nối văn hóa”. Sự kiện diễn ra ngày 31/7 do phường Cửa Nam tổ chức đã thu hút sự quan tâm đông đảo của hàng ngàn cán bộ, đảng viên, người dân trên kênh TikTok chính thức của UBND phường Cửa Nam và các kênh của đơn vị đồng hành.
Đừng bỏ lỡ
Có những mùa thu
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO