Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Hà Nội và những năm tháng lấp lánh trong đời

Hoài Nam 19/06/2023 08:39

Giữa biết bao thương nhớ, Hà Nội vẫn là một nơi chốn, một niềm an ủi lớn đối với tôi. Vì mỗi khi nhớ Hà Nội, biết bao xốn xang trong tôi lại như được gọi dậy, đánh thức ký ức về những thời khắc đẹp nhất trong đời mình.

z4430650931719_ebe56ac26c2856f11cfee2a21a8eafea.jpg
Hà Nội trong ký ức của tôi luôn là những điều đẹp đẽ và quý báu. (ảnh minh họa)

Đi dưới bóng cây trong chiều chạng vạng ở miền Nam nước Pháp, tự dưng tôi lại cảm thấy nao nao buồn, người ta thường hay buồn vào khoảnh khắc này thì phải. Nỗi nhớ bắt đầu tràn ngập vào tâm trí, rồi da diết như có thể kêu lên thành tiếng đến khắc khoải. Tôi nhớ Hà Nội, nhớ một thời tuổi trẻ rực rỡ, những ngày mà tôi vẫn còn yêu yêu lắm.

Cứ ngỡ xa xôi, nhưng mà lại thật gần. Hà Nội hiện giờ ra sao sau hơn mười lăm năm về trước. Tôi tự hỏi mình rằng, không biết mùa đông này ở Hà Nội có lạnh cắt da cắt thịt, không khí ở phố Hàng Mã cận Tết ra sao. Hay khi thu sang, Hà Nội có còn đẹp như trong khúc ca của Trịnh Công Sơn với “cây cơm nguội vàng, cây bàng lá đỏ…”. Hà Nội trong ký ức của tôi luôn là những điều đẹp đẽ và quý báu.

Tôi không biết vì sao mình lại buồn nhiều như thế, có lẽ là cuộc điện thoại đến từ một người bạn thời đại học đã gọi cho tôi từ tối hôm qua chăng. Cô bạn báo với tôi rằng một người bạn chung của chúng tôi vừa mới mất, tôi đã khóc nức nở qua điện thoại, lâu lắm rồi chúng tôi chưa hề liên lạc với nhau và giờ thì chẳng còn cơ hội nào nữa. Cô bạn buồn rầu, thở dài, hàn huyên với tôi đủ thứ chuyện của những năm tháng ấy và tôi chợt nhận ra rằng ở tuổi của chúng tôi cũng đã có một vài người bạn rời đi. Chúng tôi đã sống những ngày lấp lánh như thế nào, trong quãng đời sinh viên đầy mến thương ấy?

Tôi đã trở đi, trở lại Việt Nam trong suốt khoảng thời gian xa quê, nhưng chưa khi nào tôi trở về Hà Nội. Năm ấy một mình từ Sài Gòn ra Hà Nội học, biết bao niềm háo hức với mùa đông của Hà Nội, với hình ảnh của thành phố này trong thi ca nhạc hoạ. Tôi gói ghém những niềm mong đợi ấy trên một chuyến tàu ra Bắc. Và tôi đã gặp được những người bạn đáng yêu nhất trên đời. Chúng tôi đã luôn ví mình giống như những con thuyền ôm mỏ neo mơ về những vùng đất hứa, với biết bao mơ mộng vẹn nguyên của tuổi trẻ. Chúng tôi đã lập hẳn một team thử thách đi bộ, đi bộ dọc Hồ Tây để kịp đón những ánh nắng đầu tiên trong ngày, những ngày lang thang trong những viện bảo tàng hay di tích lịch sử. Những ngày ngồi học bài ở Thư viện quốc gia, những ngày đạp xe lên tận Ba Vì để ngắm nhìn Hà Nội từ trên cao xuống. Chúng tôi đã hứa hẹn với nhau về một chuyến xuyên Việt bằng xe đạp, rồi sẽ đi cả bốn bể năm châu. Chúng tôi đọc thơ cho nhau nghe trong những công viên ngàn cây xanh mát, kể cho nhau nghe những nỗi buồn của thiếu thời mà ai cũng từng trải qua.

Ra trường rồi, lại mỗi người một phương, người thì về quê công tác, người lại chuẩn bị Nam tiến… cứ thế lâu dần, chúng tôi tách nhau ra, rời bỏ thời sinh viên ở lại với Hà Nội để tìm kiếm cơ hội, những chỗ đứng của mình trong xã hội. Chúng tôi lạc mất nhau thật lâu rồi nhưng phải chăng, có người đến rồi sẽ có người đi thì đó mới là cuộc đời, tôi đã luôn dặn mình như vậy.

Tự dưng biết bao hoài niệm ùa về, biết bao suy tư trăn trở, tôi như đang trong cơn mơ, mơ về Hà Nội trong tâm tưởng, một thành phố lãng mạn biết bao và cũng thơ mộng vô ngần. Như một bà mẹ ôm ấp con vào lòng khi nó vừa mới chập chững bước vào đời và có những va vấp đầu tiên. Hà Nội đã giúp tôi lớn lên, trưởng thành hơn rất nhiều. Một thành phố rộng mở và bao dung. Lâu lắm rồi và thương nhớ thật đấy. Tự dưng những câu thơ mà tôi mới đọc được gần đây lại vang lên trong đầu, bài thơ của tác giả Nam Thi với những câu thơ nhẹ nhàng, sâu lắng. Bài thơ Em có mơ về Hà Nội cùng anh?

Em có mơ về Hà Nội cùng anh?

Mơ anh bên em một sớm rất trong

Mơ em bên anh một chiều lãng đãng

Mơ mình bên nhau trời hanh nắng nhạt

Khoác áo mơ phai Hà Nội mơ màng

Hà Nội, thành phố nơi tôi đã sống những ngày rực rỡ nhất.

Thương mến Hà Nội./.

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Hoài Nam. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.
Bài liên quan
  • Lăng Bác ngày về
    Chẳng mấy khi được nghỉ vào đúng đợt nghỉ lễ nên tôi tận dụng tối đa thời gian để có thể đi đây đi đó. Theo lời hẹn hôm nay tôi và mẹ cùng nhau đi Lăng Bác – điểm du lịch không thể bỏ qua mỗi khi đến Hà Nội. Cũng bởi bình thường tôi không được nghỉ ngày lễ và cũng bởi đã lâu lắm rồi tôi không được gặp Bác. Lòng háo hức và niềm vui của tôi từ hôm qua y như đứa con nít. Mong chờ và chờ đợi giây phút ấy đến thế nào.
(0) Bình luận
  • Dòng sông dệt nên cốt cách Hà thành
    Có những dòng sông chỉ đi qua một vùng đất, nhưng cũng có những dòng sông lại vào ký ức, vào tâm thức của con người. Với Hà Nội, sông Hồng là một dòng sông như thế. Từ thượng nguồn đỏ nặng phù sa, con sông lặng lẽ chảy qua bao mùa mưa nắng, ôm lấy Thủ đô như một dải lụa nâu bền bỉ của thời gian. Người Hà Nội sống cùng sông Hồng, lớn lên cùng sông Hồng và rồi trong sâu thẳm, ai cũng mang trong mình một phần bóng dáng của dòng sông ấy.
  • Mùi phố…
    Không biết bắt đầu từ khi nào nhưng có lẽ phải từ rất lâu rồi, tôi có thói quen thích lang thang một mình ngắm phố. Tôi thích ngắm Hà Nội bất kể là nắng hay mưa, cả khi trời nóng lẫn khi trời trở lạnh. Trong hành trình ấy, tôi không chỉ chứng kiến một Hà Nội đổi khác mà còn như nghiện cái mùi của phố khi lang thang cùng nó.
  • Tiếng búa cuối cùng trên phố Hàng Bạc
    Phố Hàng Bạc hôm nay ồn ào và lấp lánh. Sáng sớm đã nghe tiếng xe máy, tiếng rao hàng, tiếng loa phường. Cửa tiệm vàng bạc nối đuôi nhau, tủ kính lấp lánh trưng bày những sản phẩm công nghiệp bóng loáng, đẹp đẽ một cách vô hồn. Những chiếc máy ảnh ngoại quốc chụp vội, những bàn tay xa lạ lướt qua tủ kính, chẳng ai kịp nghe thấy tiếng động từ trong ngõ nhỏ. Phố Hàng Bạc bây giờ giàu có, hiện đại, nhưng hình như thiếu một thứ gì. Thiếu cái âm thanh cũ, cái nhịp đập cũ của làng nghề.
  • Hà Nội - Một góc quê trong lòng phố
    Có những thành phố người ta nhớ đến vì những công trình lớn, những con đường rộng thênh thang hay ánh đèn rực rỡ về đêm. Còn Hà Nội, với tôi, lại bắt đầu từ một con ngõ nhỏ và một người bà không còn biết giờ đã về đâu.
  • Hà Nội - Nhớ kem Tràng Tiền
    Tôi sinh ra và lớn lên ở Thủ Đức, TP.HCM. Bố mẹ tôi từ miền Bắc đã di chuyển vào miền Nam sinh sống sau ngày giải phóng đất nước. Cách vài năm, tôi lại bay ra Hà Nội thăm họ hàng ở đấy. Tháng này, tôi có dịp bay ra Hà Nội, cũng là để thắp nén nhang cho người bác ở quận Ba Đình, tròn 100 ngày bác mất.
  • Hà Nội đổi thay và trăn trở
    Trong dịp Hà Nội kỷ niệm tròn 1.000 năm vua Lý Công Uẩn dời đô từ Hoa Lư về thành Đại La, rồi sau đó đổi tên thành Thăng Long, tôi, dù ở một phương trời xa cách nửa vòng trái đất, vẫn không khỏi bồi hồi, xúc động xen lẫn niềm tự hào khi dõi theo đại lễ qua màn ảnh nhỏ. Và mới đó thôi, đã hơn 16 năm tôi rời xa Hà Nội của mình, mang những kiến thức học được đi dựng xây các công trình trên khắp mọi miền Tổ quốc. Mỗi dịp được trở về Thủ đô, dù có khi chỉ thoáng qua vài giờ ngắn ngủi, trong tôi vẫn luôn dâng lên cảm giác trở về một nơi thân thuộc và dấu yêu.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Đường đi nước bước của một thể loại văn học
    Nhà văn Việt Nam thời hiện đại (từ đầu thế kỷ XX) đa số yêu thích và trung thành với quan điểm “Hiện thực chủ nghĩa” như một trào lưu/ khuynh hướng/ phương pháp nghệ thuật ưu việt (với nguyên tắc: tác phẩm miêu tả đời sống như hình thức vốn có của nó).
  • Phát triển không gian sáng tạo: Đòn bẩy cho công nghiệp văn hóa
    Hơn một thập kỷ qua, các không gian sáng tạo tại Việt Nam đã có bước chuyển động tích cực, trở thành hạt nhân thúc đẩy đổi mới sáng tạo, quảng bá giá trị văn hóa, phát triển du lịch và tăng cường gắn kết cộng đồng. Tuy nhiên, quá trình phát triển này vẫn đối mặt với nhiều thách thức, đòi hỏi phải nhận diện rõ các rào cản và có giải pháp chính sách, quản lý phù hợp.
  • Chiếc vé nhỏ - Câu chuyện tàu điện Hà Nội xưa
    Mỗi khi nghe ca khúc “Nhớ về Hà Nội”, những người Hà Nội ngoài ngũ tuần chắc hẳn lại nhớ về một thời xa vắng khi tiếng leng keng của tàu điện đánh thức phố phường mỗi sớm mai. Những chuyến tàu xanh hay đỏ, ghế gỗ, vành sắt mòn bóng đã chở biết bao thế hệ người Hà Nội. Ít ai nghĩ câu chuyện về những chuyến tàu ấy lại bắt đầu từ một thứ nhỏ bé: chiếc vé.
  • Trường Trung học phổ thông Trung Giã: Rộn ràng Lễ tri ân và trưởng thành cho học sinh khối 12
    Ngày 25/5, trong không khí vui tươi phấn khởi, thầy và trò Trường Trung học phổ thông Trung Giã (Hà Nội), đã long trọng tổ chức Lễ bế giảng năm học 2025 – 2026 và Lễ tri ân, trưởng thành cho học sinh khối 12.
  • Dòng sông dệt nên cốt cách Hà thành
    Có những dòng sông chỉ đi qua một vùng đất, nhưng cũng có những dòng sông lại vào ký ức, vào tâm thức của con người. Với Hà Nội, sông Hồng là một dòng sông như thế. Từ thượng nguồn đỏ nặng phù sa, con sông lặng lẽ chảy qua bao mùa mưa nắng, ôm lấy Thủ đô như một dải lụa nâu bền bỉ của thời gian. Người Hà Nội sống cùng sông Hồng, lớn lên cùng sông Hồng và rồi trong sâu thẳm, ai cũng mang trong mình một phần bóng dáng của dòng sông ấy.
Đừng bỏ lỡ
Hà Nội và những năm tháng lấp lánh trong đời
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO