Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Hà Nội và những năm tháng lấp lánh trong đời

Hoài Nam 19/06/2023 08:39

Giữa biết bao thương nhớ, Hà Nội vẫn là một nơi chốn, một niềm an ủi lớn đối với tôi. Vì mỗi khi nhớ Hà Nội, biết bao xốn xang trong tôi lại như được gọi dậy, đánh thức ký ức về những thời khắc đẹp nhất trong đời mình.

z4430650931719_ebe56ac26c2856f11cfee2a21a8eafea.jpg
Hà Nội trong ký ức của tôi luôn là những điều đẹp đẽ và quý báu. (ảnh minh họa)

Đi dưới bóng cây trong chiều chạng vạng ở miền Nam nước Pháp, tự dưng tôi lại cảm thấy nao nao buồn, người ta thường hay buồn vào khoảnh khắc này thì phải. Nỗi nhớ bắt đầu tràn ngập vào tâm trí, rồi da diết như có thể kêu lên thành tiếng đến khắc khoải. Tôi nhớ Hà Nội, nhớ một thời tuổi trẻ rực rỡ, những ngày mà tôi vẫn còn yêu yêu lắm.

Cứ ngỡ xa xôi, nhưng mà lại thật gần. Hà Nội hiện giờ ra sao sau hơn mười lăm năm về trước. Tôi tự hỏi mình rằng, không biết mùa đông này ở Hà Nội có lạnh cắt da cắt thịt, không khí ở phố Hàng Mã cận Tết ra sao. Hay khi thu sang, Hà Nội có còn đẹp như trong khúc ca của Trịnh Công Sơn với “cây cơm nguội vàng, cây bàng lá đỏ…”. Hà Nội trong ký ức của tôi luôn là những điều đẹp đẽ và quý báu.

Tôi không biết vì sao mình lại buồn nhiều như thế, có lẽ là cuộc điện thoại đến từ một người bạn thời đại học đã gọi cho tôi từ tối hôm qua chăng. Cô bạn báo với tôi rằng một người bạn chung của chúng tôi vừa mới mất, tôi đã khóc nức nở qua điện thoại, lâu lắm rồi chúng tôi chưa hề liên lạc với nhau và giờ thì chẳng còn cơ hội nào nữa. Cô bạn buồn rầu, thở dài, hàn huyên với tôi đủ thứ chuyện của những năm tháng ấy và tôi chợt nhận ra rằng ở tuổi của chúng tôi cũng đã có một vài người bạn rời đi. Chúng tôi đã sống những ngày lấp lánh như thế nào, trong quãng đời sinh viên đầy mến thương ấy?

Tôi đã trở đi, trở lại Việt Nam trong suốt khoảng thời gian xa quê, nhưng chưa khi nào tôi trở về Hà Nội. Năm ấy một mình từ Sài Gòn ra Hà Nội học, biết bao niềm háo hức với mùa đông của Hà Nội, với hình ảnh của thành phố này trong thi ca nhạc hoạ. Tôi gói ghém những niềm mong đợi ấy trên một chuyến tàu ra Bắc. Và tôi đã gặp được những người bạn đáng yêu nhất trên đời. Chúng tôi đã luôn ví mình giống như những con thuyền ôm mỏ neo mơ về những vùng đất hứa, với biết bao mơ mộng vẹn nguyên của tuổi trẻ. Chúng tôi đã lập hẳn một team thử thách đi bộ, đi bộ dọc Hồ Tây để kịp đón những ánh nắng đầu tiên trong ngày, những ngày lang thang trong những viện bảo tàng hay di tích lịch sử. Những ngày ngồi học bài ở Thư viện quốc gia, những ngày đạp xe lên tận Ba Vì để ngắm nhìn Hà Nội từ trên cao xuống. Chúng tôi đã hứa hẹn với nhau về một chuyến xuyên Việt bằng xe đạp, rồi sẽ đi cả bốn bể năm châu. Chúng tôi đọc thơ cho nhau nghe trong những công viên ngàn cây xanh mát, kể cho nhau nghe những nỗi buồn của thiếu thời mà ai cũng từng trải qua.

Ra trường rồi, lại mỗi người một phương, người thì về quê công tác, người lại chuẩn bị Nam tiến… cứ thế lâu dần, chúng tôi tách nhau ra, rời bỏ thời sinh viên ở lại với Hà Nội để tìm kiếm cơ hội, những chỗ đứng của mình trong xã hội. Chúng tôi lạc mất nhau thật lâu rồi nhưng phải chăng, có người đến rồi sẽ có người đi thì đó mới là cuộc đời, tôi đã luôn dặn mình như vậy.

Tự dưng biết bao hoài niệm ùa về, biết bao suy tư trăn trở, tôi như đang trong cơn mơ, mơ về Hà Nội trong tâm tưởng, một thành phố lãng mạn biết bao và cũng thơ mộng vô ngần. Như một bà mẹ ôm ấp con vào lòng khi nó vừa mới chập chững bước vào đời và có những va vấp đầu tiên. Hà Nội đã giúp tôi lớn lên, trưởng thành hơn rất nhiều. Một thành phố rộng mở và bao dung. Lâu lắm rồi và thương nhớ thật đấy. Tự dưng những câu thơ mà tôi mới đọc được gần đây lại vang lên trong đầu, bài thơ của tác giả Nam Thi với những câu thơ nhẹ nhàng, sâu lắng. Bài thơ Em có mơ về Hà Nội cùng anh?

Em có mơ về Hà Nội cùng anh?

Mơ anh bên em một sớm rất trong

Mơ em bên anh một chiều lãng đãng

Mơ mình bên nhau trời hanh nắng nhạt

Khoác áo mơ phai Hà Nội mơ màng

Hà Nội, thành phố nơi tôi đã sống những ngày rực rỡ nhất.

Thương mến Hà Nội./.

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Hoài Nam. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.
Bài liên quan
  • Lăng Bác ngày về
    Chẳng mấy khi được nghỉ vào đúng đợt nghỉ lễ nên tôi tận dụng tối đa thời gian để có thể đi đây đi đó. Theo lời hẹn hôm nay tôi và mẹ cùng nhau đi Lăng Bác – điểm du lịch không thể bỏ qua mỗi khi đến Hà Nội. Cũng bởi bình thường tôi không được nghỉ ngày lễ và cũng bởi đã lâu lắm rồi tôi không được gặp Bác. Lòng háo hức và niềm vui của tôi từ hôm qua y như đứa con nít. Mong chờ và chờ đợi giây phút ấy đến thế nào.
(0) Bình luận
  • Hồ Gươm chiều hạ
    Lang thang trong một ngày bình yên. Ngồi trên ghế đá ven hồ cầm trên tay cốc Americano nước dừa nhấp từng ngụm. Vị café hoà lẫn với vị dừa thanh mát khiến đầu óc tôi tỉnh táo và sảng khoái. Lật từng trang đầu tiên của cuốn sách mà tôi mua đã lâu chưa có dịp đọc. Tôi miên man chìm đắm trong từng dòng của cuốn sách. Thi thoảng nhấp ngụm café hơi mát qua khoang miệng chảy xuống cổ họng. Cảm nhận từng chút từng chút của vị café yêu thích.
  • Hồn cây, tình người
    Chiều tắt nắng. Tôi vừa kịp đặt chân đến Thủ đô trong chuyến công tác dài ngày. Sau một ngày tỏa nhiệt bức bối của tiết Hạ Chí thì mây đen ùn ùn kéo đến, kèm theo mưa bay rào rạt. Cơn dông bất chợt khiến quán nước nhỏ ven đường Đinh Lễ phải gồng mình chống đỡ. Một vài cành cây non bị cuốn phăng bởi đợt gió mạnh rơi ngay trước mặt tôi. Những ký ức về trận cuồng phong năm Giáp Thìn ngót 2 năm trước, lại ùa về trong tâm hồn của kẻ lữ thứ...
  • Từ một lần lạc đường đến một tình yêu Hà Nội
    Tôi nhớ Hà Nội không phải bởi những danh thắng nổi tiếng hay những con phố cổ rêu phong, mà bởi một lần lạc đường của tuổi sinh viên. Ngày ấy, giữa thành phố xa lạ, khi loay hoay tìm lối đi, tôi đã gặp những con người bình dị với cách ứng xử nhẹ nhàng, lịch thiệp và đầy thiện ý. Chính những cuộc gặp gỡ ngắn ngủi ấy đã giúp một cậu sinh viên miền Trung hiểu rằng, vẻ đẹp của Hà Nội không chỉ nằm ở cảnh sắc mà còn hiện hữu trong sự tử tế của những người đang sống nơi đây.
  • Hương vị mùa hè Hà Nội
    Những ngày giữa mùa hè, tôi tạm gác lại việc giảng dạy, theo bạn bè đi du ngoạn Cửu Trại Câu. Vùng đất này khi bước vào hè đẹp như một thế giới cổ tích giữa núi rừng Tây Tứ Xuyên. Bản thân tôi vốn yêu thiên nhiên nên cứ thế đi miên man giữa những hồ nước xanh ngọc bích trong veo phản chiếu bầu trời, thác nước trắng xóa đổ xuống giữa rừng nguyên sinh, phảng phất không khí mát lạnh của cao nguyên. Đi giữa Cửu Trại Câu mùa này, cảm giác như đang bước vào một bức tranh thiên nhiên khổng lồ. Chắc đó là lí do khiến nơi đây trở thành một trong những điểm đến đẹp nhất mùa hè ở Trung Quốc.
  • Hương cốm Mễ Trì: Níu giữ hồn quê giữa lòng phố thị
    Chủ nhà trọ của tôi lại lục đục đập nhà cũ để xây nhà mới. Nghe đâu lần này họ quyết tâm đầu tư xây hẳn một chung cư mini cao gần chục tầng liền. Người tỉnh lẻ như tôi lại phải đau đầu nghĩ tới cảnh chuyển trọ. Gần chục năm sống ở Hà Nội là cũng chừng ấy lần tôi phải cuốn gói hành lý chuyển đi. Lần thì do chủ nhà đòi mặt bằng, lần khác do an ninh bất ổn, lần nữa lại do tính chất công việc thay đổi quá xa chỗ ở cũ. Giữa những ngày loay hoay lật giở mấy trang rao vặt cho thuê phòng, tôi đáp xe ghé qua đường Đỗ Đức Dục, rẽ vào Miếu Đầm rồi nương theo lối dẫn tới phố Mễ Trì Thượng xem nhà. May mắn thay, tôi đã tìm được một chỗ ở thực sự ưng ý cho bản thân.
  • Mùa thu Hà Nội trong tôi đầy nhung nhớ
    Mùa thu luôn là nguồn cảm hứng bất tận để các nhà thơ họa nên trước mắt người đọc một bức tranh thiên nhiên tuyệt đẹp thông qua ngôn ngữ của thơ ca. Nếu như với nhà thơ Hữu Thỉnh khoảnh khắc "sang thu" đến với thi sĩ thật bất ngờ thông qua mùi thơm nồng nàn của hương ổi: "Bỗng nhận ra hương ổi,...". Thì với Anh Thơ, mùa thu của tác giả lại là: "Gió heo may nổi bờ tre buồn xao xác...", mùa thu của tác giả bắt đầu từ cái se lạnh đặc trưng của làng quê Bắc bộ giản dị, và đầy hấp dẫn.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
Đừng bỏ lỡ
Hà Nội và những năm tháng lấp lánh trong đời
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO