Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Lăng Bác ngày về

Đông Phong 11:57 12/06/2023

Chẳng mấy khi được nghỉ vào đúng đợt nghỉ lễ nên tôi tận dụng tối đa thời gian để có thể đi đây đi đó. Theo lời hẹn hôm nay tôi và mẹ cùng nhau đi Lăng Bác – điểm du lịch không thể bỏ qua mỗi khi đến Hà Nội. Cũng bởi bình thường tôi không được nghỉ ngày lễ và cũng bởi đã lâu lắm rồi tôi không được gặp Bác. Lòng háo hức và niềm vui của tôi từ hôm qua y như đứa con nít. Mong chờ và chờ đợi giây phút ấy đến thế nào.

ho-chi-minh-mausoleum-768x511.jpg
Tình yêu thương của Bác dành cho người dân Việt Nam, cho quê hương thật cao cả...

Buổi tối hôm trước còn đang suy nghĩ về ngày mai sẽ làm gì thì tôi chợt nhớ đến bài thơ “Viếng Lăng Bác” của nhà thơ Viễn Phương đã được nhạc sĩ Hoàng Hiệp phổ nhạc. Lời bài hát bắt đầu ngân nga trong đầu tôi. Lời ca là tấm lòng thành kính, là tình cảm sâu sắc, chân thành và tha thiết của tác giả cũng như của hàng triệu người Việt Nam đối với vị lãnh tụ kính yêu của dân tộc. Lời bài thơ đã thay cho hàng ngàn lời nói của hàng triệu triệu người con đất Việt dành cho vị cha già của dân tộc.

Hôm sau tôi cùng mẹ đi ra Lăng nhưng cảnh tượng trước mặt tôi khiến tôi vô cùng kinh ngạc. Tôi cũng chẳng biết có bao nhiêu người đến đó giống như tôi nữa. Nhìn dòng người nối dài qua mấy con phố Ông Ích Khiêm, Hùng Vương, Ngọc Hà, Lê Hồng Phong khiến tôi ngỡ ngàng. Ai ai cũng có một mong ước là được vào trong, được gặp Bác dù chỉ là trong phút chốc. Nhìn dòng người không kể già hay trẻ xếp hàng nối đuôi nhau chờ đợi. Những bộ trang phục lịch sự, những tà áo dài và cả những bộ quân phục đang cùng nhau hòa vào dòng người.

Tôi chẳng thể chen chân vào trong được nên tôi cùng mẹ đi vòng quanh Lăng. Trước mặt tôi là Lăng Bác với khoảng sân rộng trước mặt, là dòng người đang từng bước từng bước tiến vào bên trong, là những bức ảnh kỷ niệm được mọi người háo hức chụp trước Lăng. Là hàng tre xanh mát đứng sừng sững ở đó bên cạnh Bác, là những anh cảnh vệ đứng nghiêm trang canh cho giấc ngủ của Bác. Khuôn mặt ai cũng rạng rỡ, niềm hạnh phúc đã thể hiện rất rõ trên từng khuôn mặt. Và tôi cũng chẳng giấu nổi niềm vui đó, mặc dù tôi chẳng được gặp Bác. Vì với tôi Bác luôn sống mãi không chỉ trong trái tim tôi mà trong tim hàng triệu người dân Việt Nam.

Dù đông đúc là thế đó nhưng tôi lại chẳng thể cảm nhận được sự ồn ào náo nhiệt ở đây, mà vẫn là sự tĩnh lặng đến trang nghiêm của chốn này. Có lẽ ai cũng hiểu rằng Bác đang ngủ nên hãy thật nhẹ nhàng, im lặng từ từ vào gặp Bác thôi. Từ đó tôi đã thấy được tình yêu vô bờ bến, sự kính trọng của những người con đất Việt với vị lãnh tụ của dân tộc. Người dân Việt Nam đã giành cho Bác với tiếng gọi thân thương và thiêng liêng nhất: Vị cha già. Không phải ai chúng ta cũng có thể gọi là cha nhưng với Bác, Bác xứng đáng với tiếng gọi ấy. Bởi một người đã cống hiến hết cả cuộc đời mình cho dân tộc, cho nền độc lập và hòa bình thì chẳng có lý do gì là không thể. Cả dân tộc Việt Nam chỉ muốn gửi đến người cha kính yêu lời cảm ơn chân thành nhất. Cảm ơn người cảm ơn vì tất cả.

Giữa hàng ngàn người con đến với Bác hôm nay, thì cũng có hàng ngàn người con trên mọi miền Tổ quốc không thể trực tiếp đến gặp Bác. Nhưng tình cảm thiêng liêng dành cho Bác thì không gì có thể so sánh được. Nhìn dòng người chậm rãi tiến từng bước, kiên nhẫn chờ đợi đến lượt mình mà tôi xúc động. Có lẽ chẳng có ngòi bút nào tả nổi được tình cảm chân thành, lòng yêu mến của người dân Việt Nam dành cho Bác. Và cũng có lẽ sẽ có ai đó vì được gặp Bác mà dâng dâng lên niềm hạnh phúc, mà rơi những giọt nước mắt, mà chỉ mong ước được ở cạnh Bác lâu hơn chút nữa, mà nhớ đến những kỷ niệm về Bác.

“Muốn làm con chim hót quanh Lăng Bác

Muốn làm đóa hoa tỏa hương đâu đây

Muốn làm cây tre trung hiếu chốn này.”

Bài thơ “Viếng Lăng Bác” – Viễn Phương

Dạo quanh một vòng quanh Lăng, thật sự lưu luyến chẳng muốn rời. Chỉ muốn ở đó mãi giống như đang được ở cạnh Bác. Dường như trời đất cũng chiều lòng người khi mà dự báo thời tiết trời nắng nóng nhưng hôm nay lại không có nắng. Trời đầy mây. Bỗng nhiên một ý nghĩ thoáng qua trong đầu tôi có lẽ vị cha già thương đàn con về thăm cha, hôm nay tụ họp về đây nên đã dang tay ra che chở, đã tỏa bóng mát cho các con. Tình yêu thương của Bác dành cho người dân Việt Nam, cho quê hương thật cao cả.

Những tia nắng đầu tiên bắt đầu chiếu xuống khi trời đã về trưa. Tôi với mẹ vừa cảm thấy tiếc nuối vừa cảm thấy hình như mình vừa bỏ lỡ một điều gì đó thiêng liêng lắm. Nhưng mẹ con tôi đã an ủi với nhau rằng lần sau chúng tôi sẽ quay lại và sẽ chẳng bỏ lỡ thêm lần nào nữa. Vì là một người con của Thủ đô nên cơ hội để được gặp Bác của tôi nhiều hơn cả. Vì thế tôi cảm thấy được an ủi phần nào và đỡ nuối tiếc hơn. Sau khi dạo vòng quanh Lăng chúng tôi trở về nhà dù không muốn. Hẹn gặp lại Bác. Con chào tạm biệt Bác. Lần sau con sẽ trở lại thăm Bác. Chúc Bác ngủ ngon.

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Đông Phong. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.
Bài liên quan
  • Xanh nước mặt hồ soi bóng Thủ đô
    Hà Nội là một trong số ít thành phố trên thế giới có nhiều hồ nước tự nhiên. Mặt nước hồ như tấm gương trong veo soi bóng Thủ đô ngàn năm văn hiến. Hồ nước không chỉ là những lá phổi xanh điều hòa không khí, là bản sắc riêng có của đô thị mà còn là những thắng cảnh tuyệt đẹp, thiên nhiên ưu ái tặng cho vùng đất “địa linh nhân kiệt”.
(0) Bình luận
  • Hà Nội - Nơi một buổi sáng khiến tôi muốn ở lại
    Tôi không sinh ra ở Hà Nội. Với tôi, Hà Nội ban đầu chỉ là cái tên xuất hiện trong sách giáo khoa, trong những bài văn mẫu với “mùa thu dịu dàng”, “hồ Gươm xanh biếc” hay “phố cổ rêu phong”. Tôi từng nghĩ, Hà Nội chắc cũng giống những thành phố khác: đông người, nhiều xe, vội vã và có phần xa cách. Nhưng rồi, chỉ trong một buổi sáng rất bình thường, Hà Nội đã khiến tôi thay đổi suy nghĩ ấy.
  • Chợ Gạ quê tôi
    Chợ Gạ một tháng năm phiên/ Ngày ba ngày tám như chuyên đèo bòng/ Thuyền từ xứ Bắc xứ Đông/ Trên song đậu cạnh Bãi Non, Bãi Già... (Ca dao).
  • Mưa rơi ngõ nhỏ
    Ngõ nhỏ ấy quanh năm ẩm thấp. Những ngày nồm, tường rịn nước như mồ hôi người ốm. Hai căn nhà đối diện nhau, cửa lúc nào cũng khép hờ. Người trong ngõ quen gọi chủ nhà bên trái là Nhẫn, còn bên phải là Kiên.
  • Một khoảng trời Tết Hà Nội yên bình trong ngôi trường tôi
    Có một khoảng trời ở trường tôi giữa Hà Nội rất đỗi yên bình và xanh cao. Có một khoảng trời mà chúng tôi đã luôn nhớ, luôn thương những ngọt ngào bên lề phố xá ngày qua ngày vội vã. Nơi ấy, Trường Cao đẳng Thương mại và Du lịch Hà Nội (HCCT) chúng tôi mỗi khi xuân về đều mang hơi thở ấm áp dệt nên nhiều mùa xuân của đất trời, của lòng người và của những yêu thương gắn kết. Khoảng trời nhẫn nại, dệt muôn thăm thẳm yên bình. Đã có một ngày tôi viết những dòng văn thật xinh, thật nghĩa tình bằng niềm thương và nỗi nhớ về một mùa xuân xanh sum vầy, gắn kết nơi mái trường HCCT thân yêu, đổi mới và sáng tạo cùng Hà Nội.
  • Người Hà Nội mang ký ức Kẻ Chợ đi gìn giữ hồn làng xứ Huế
    Ngô Quý Đức từng dành ba tháng đi dọc miền trung để tìm hiểu các làng nghề, trước khi anh dừng bước ở Huế trong một năm qua nhằm hồi sinh liễn làng Chuồn, một dòng tranh dân gian nổi tiếng của Huế nhưng đã thất truyền hơn một thập kỷ qua.
  • Nhớ Tết ở khu gia đình Hà Nội thời chưa xa
    Chúng ta, ai cũng có những năm tháng không thể nào quên. Cho dù những năm tháng ấy cuộc sống chưa hẳn đã thật tốt, chưa no đủ dư thừa. Trong sự thiếu thốn triền miên về vật chất thì tình người, sự sẻ chia lại ăm ắp như bát nước đầy, để rồi in sâu vào tâm thức như một quãng đời đã được lập trình trong bản đồ số mệnh.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Tái định vị giáo dục văn hóa: Nền tảng để văn hóa trở thành động lực nội sinh, phát triển bền vững của đất nước
    Trong bối cảnh Việt Nam triển khai Nghị quyết số 80-NQ/TW của Bộ Chính trị về phát triển văn hóa, việc tái định vị giáo dục văn hóa trở thành một yêu cầu cấp thiết. Từ đó, TS. Trần Thị Tuyết Sương – Khoa Ngữ văn, Đại học Sư phạm TP. Hồ Chí Minh đề xuất các hàm ý chính sách nhằm định vị giáo dục văn hóa như một trục phát triển, góp phần hiện thực hóa mục tiêu phát triển văn hóa Việt Nam bền vững trong kỷ nguyên mới.
  • Phố và phường qua những ngôi đình thờ tổ nghề trong phố cổ Hà Nội
    Hà Nội, trong lịch sử dài lâu của mình, được tạo nên bởi “phố” và “phường”. “Phố” và “phường” Hà Nội không chỉ là đơn vị hành chính mà còn hàm chứa những thăng trầm của lịch sử, những đổi thay của xã hội và những giá trị được kiến tạo bởi các cộng đồng dân cư Thăng Long - Hà Nội. Một trong những điểm nổi bật của quá trình kiến tạo này là sự gắn bó mật thiết giữa “phường” với tư cách là đơn vị hành chính đô thị và “phường” với tư cách là một tổ chức nghề nghiệp và “phố” là nơi buôn bán của cư dân đô thị. Trải qua thời gian, dấu ấn đậm nét của những phường nghề Thăng Long xưa vẫn được lưu lại ở các ngôi đình thờ tổ nghề ngay trong vùng lõi của Thủ đô, được gọi là khu phố cổ.
  • Cơ hội nhận vé miễn phí chương trình “Âm vang Tổ quốc” qua ứng dụng Tuyên giáo và Dân vận
    Ngày 19/4, Ban Tổ chức chương trình nghệ thuật “Âm vang Tổ quốc” đã phát đi thông báo về việc phát hành ứng dụng Tuyên giáo và Dân vận, nền tảng chính thức phục vụ đăng ký vé tham dự chương trình.
  • AI thúc đẩy tái cấu trúc hạ tầng Data Center và Cloud
    Hội nghị thường niên về trung tâm dữ liệu và điện toán đám mây (Data Center & Cloud Infrastructure Summit (DCCI Summit) 2026 đã được Viettel IDC tổ chức ngày 20/4, tại Hà Nội.
  • Xã Đoài Phương triển khai Nghị quyết Đại hội Đảng các cấp, chủ trương lớn của Thành ủy Hà Nội
    Ngày 20/4, Ban Thường vụ Đảng ủy xã Đoài Phương (TP. Hà Nội) tổ chức Hội nghị quán triệt, triển khai Chương trình hành động thực hiện Nghị quyết Đại hội Đảng các cấp gắn với nhiệm vụ phát triển của địa phương giai đoạn 2026 – 2030, kế hoạch thực hiện Chỉ thị số 09-CT/TU, Quy định số 11-QĐ/TU của Thành ủy Hà Nội.
Đừng bỏ lỡ
Lăng Bác ngày về
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO