Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Lăng Bác ngày về

Đông Phong 11:57 12/06/2023

Chẳng mấy khi được nghỉ vào đúng đợt nghỉ lễ nên tôi tận dụng tối đa thời gian để có thể đi đây đi đó. Theo lời hẹn hôm nay tôi và mẹ cùng nhau đi Lăng Bác – điểm du lịch không thể bỏ qua mỗi khi đến Hà Nội. Cũng bởi bình thường tôi không được nghỉ ngày lễ và cũng bởi đã lâu lắm rồi tôi không được gặp Bác. Lòng háo hức và niềm vui của tôi từ hôm qua y như đứa con nít. Mong chờ và chờ đợi giây phút ấy đến thế nào.

ho-chi-minh-mausoleum-768x511.jpg
Tình yêu thương của Bác dành cho người dân Việt Nam, cho quê hương thật cao cả...

Buổi tối hôm trước còn đang suy nghĩ về ngày mai sẽ làm gì thì tôi chợt nhớ đến bài thơ “Viếng Lăng Bác” của nhà thơ Viễn Phương đã được nhạc sĩ Hoàng Hiệp phổ nhạc. Lời bài hát bắt đầu ngân nga trong đầu tôi. Lời ca là tấm lòng thành kính, là tình cảm sâu sắc, chân thành và tha thiết của tác giả cũng như của hàng triệu người Việt Nam đối với vị lãnh tụ kính yêu của dân tộc. Lời bài thơ đã thay cho hàng ngàn lời nói của hàng triệu triệu người con đất Việt dành cho vị cha già của dân tộc.

Hôm sau tôi cùng mẹ đi ra Lăng nhưng cảnh tượng trước mặt tôi khiến tôi vô cùng kinh ngạc. Tôi cũng chẳng biết có bao nhiêu người đến đó giống như tôi nữa. Nhìn dòng người nối dài qua mấy con phố Ông Ích Khiêm, Hùng Vương, Ngọc Hà, Lê Hồng Phong khiến tôi ngỡ ngàng. Ai ai cũng có một mong ước là được vào trong, được gặp Bác dù chỉ là trong phút chốc. Nhìn dòng người không kể già hay trẻ xếp hàng nối đuôi nhau chờ đợi. Những bộ trang phục lịch sự, những tà áo dài và cả những bộ quân phục đang cùng nhau hòa vào dòng người.

Tôi chẳng thể chen chân vào trong được nên tôi cùng mẹ đi vòng quanh Lăng. Trước mặt tôi là Lăng Bác với khoảng sân rộng trước mặt, là dòng người đang từng bước từng bước tiến vào bên trong, là những bức ảnh kỷ niệm được mọi người háo hức chụp trước Lăng. Là hàng tre xanh mát đứng sừng sững ở đó bên cạnh Bác, là những anh cảnh vệ đứng nghiêm trang canh cho giấc ngủ của Bác. Khuôn mặt ai cũng rạng rỡ, niềm hạnh phúc đã thể hiện rất rõ trên từng khuôn mặt. Và tôi cũng chẳng giấu nổi niềm vui đó, mặc dù tôi chẳng được gặp Bác. Vì với tôi Bác luôn sống mãi không chỉ trong trái tim tôi mà trong tim hàng triệu người dân Việt Nam.

Dù đông đúc là thế đó nhưng tôi lại chẳng thể cảm nhận được sự ồn ào náo nhiệt ở đây, mà vẫn là sự tĩnh lặng đến trang nghiêm của chốn này. Có lẽ ai cũng hiểu rằng Bác đang ngủ nên hãy thật nhẹ nhàng, im lặng từ từ vào gặp Bác thôi. Từ đó tôi đã thấy được tình yêu vô bờ bến, sự kính trọng của những người con đất Việt với vị lãnh tụ của dân tộc. Người dân Việt Nam đã giành cho Bác với tiếng gọi thân thương và thiêng liêng nhất: Vị cha già. Không phải ai chúng ta cũng có thể gọi là cha nhưng với Bác, Bác xứng đáng với tiếng gọi ấy. Bởi một người đã cống hiến hết cả cuộc đời mình cho dân tộc, cho nền độc lập và hòa bình thì chẳng có lý do gì là không thể. Cả dân tộc Việt Nam chỉ muốn gửi đến người cha kính yêu lời cảm ơn chân thành nhất. Cảm ơn người cảm ơn vì tất cả.

Giữa hàng ngàn người con đến với Bác hôm nay, thì cũng có hàng ngàn người con trên mọi miền Tổ quốc không thể trực tiếp đến gặp Bác. Nhưng tình cảm thiêng liêng dành cho Bác thì không gì có thể so sánh được. Nhìn dòng người chậm rãi tiến từng bước, kiên nhẫn chờ đợi đến lượt mình mà tôi xúc động. Có lẽ chẳng có ngòi bút nào tả nổi được tình cảm chân thành, lòng yêu mến của người dân Việt Nam dành cho Bác. Và cũng có lẽ sẽ có ai đó vì được gặp Bác mà dâng dâng lên niềm hạnh phúc, mà rơi những giọt nước mắt, mà chỉ mong ước được ở cạnh Bác lâu hơn chút nữa, mà nhớ đến những kỷ niệm về Bác.

“Muốn làm con chim hót quanh Lăng Bác

Muốn làm đóa hoa tỏa hương đâu đây

Muốn làm cây tre trung hiếu chốn này.”

Bài thơ “Viếng Lăng Bác” – Viễn Phương

Dạo quanh một vòng quanh Lăng, thật sự lưu luyến chẳng muốn rời. Chỉ muốn ở đó mãi giống như đang được ở cạnh Bác. Dường như trời đất cũng chiều lòng người khi mà dự báo thời tiết trời nắng nóng nhưng hôm nay lại không có nắng. Trời đầy mây. Bỗng nhiên một ý nghĩ thoáng qua trong đầu tôi có lẽ vị cha già thương đàn con về thăm cha, hôm nay tụ họp về đây nên đã dang tay ra che chở, đã tỏa bóng mát cho các con. Tình yêu thương của Bác dành cho người dân Việt Nam, cho quê hương thật cao cả.

Những tia nắng đầu tiên bắt đầu chiếu xuống khi trời đã về trưa. Tôi với mẹ vừa cảm thấy tiếc nuối vừa cảm thấy hình như mình vừa bỏ lỡ một điều gì đó thiêng liêng lắm. Nhưng mẹ con tôi đã an ủi với nhau rằng lần sau chúng tôi sẽ quay lại và sẽ chẳng bỏ lỡ thêm lần nào nữa. Vì là một người con của Thủ đô nên cơ hội để được gặp Bác của tôi nhiều hơn cả. Vì thế tôi cảm thấy được an ủi phần nào và đỡ nuối tiếc hơn. Sau khi dạo vòng quanh Lăng chúng tôi trở về nhà dù không muốn. Hẹn gặp lại Bác. Con chào tạm biệt Bác. Lần sau con sẽ trở lại thăm Bác. Chúc Bác ngủ ngon.

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Đông Phong. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.
Bài liên quan
  • Xanh nước mặt hồ soi bóng Thủ đô
    Hà Nội là một trong số ít thành phố trên thế giới có nhiều hồ nước tự nhiên. Mặt nước hồ như tấm gương trong veo soi bóng Thủ đô ngàn năm văn hiến. Hồ nước không chỉ là những lá phổi xanh điều hòa không khí, là bản sắc riêng có của đô thị mà còn là những thắng cảnh tuyệt đẹp, thiên nhiên ưu ái tặng cho vùng đất “địa linh nhân kiệt”.
(0) Bình luận
  • Một Hà Nội bình yên lung linh trong ký ức
    “Dù có đi bốn phương trời, lòng vẫn nhớ về Hà Nội” giai điệu của bài hát đang ngân vang trong tâm khảm sau lời của cô con gái nhỏ trên xe rời Thủ đô ngàn năm tuổi: “Hè năm sau mẹ lại cho con thăm Hà Nội nhé”. Trong câu nói vô tư của con có nhắc đến từ “thăm” khiến tôi chú ý. Hóa ra, Hà Nội đâu chỉ đẹp, đâu chỉ gây thương nhớ cho một người từng đặt chân rất nhiều lần đến trái tim cả nước như tôi. Mà Hà Nội còn rất biết cách “lấy lòng” những du khách nhí giống như cô con gái 9 tuổi của tôi bây giờ.
  • Nhớ những hàng hoa
    Nếu hỏi bất kỳ ai rằng: Điều gì đã tạo nên nét riêng của Hà Nội, mang đậm màu sắc của mảnh đất này, thì có lẽ đó không phải là những thứ to lớn nguy nga, mà là những gì xưa cũ, hoặc bình dị, tự nhiên như hơi thở cuộc sống. Nếu hỏi bất kỳ ai - dù là người Hà Nội hay du khách đến tham quan - cái gì đặc trưng và gây ấn tượng ở Hà Nội, câu trả lời chắc có nhiều thứ, và trong những thứ ấy có hàng hoa rong trên phố.
  • Có một Trường Sa giữa lòng Thủ đô
    Có một nơi mà đã được đánh dấu là chủ quyền biển đảo thuộc về dải đất hình chữ S. Có một nơi mà người dân Việt Nam luôn hướng về như một niềm tự hào. Ở nơi ấy được các người lính hải đảo cầm chắc tay súng bảo vệ và canh giữ. Và cũng đã có một Hoàng Sa và Trường Sa như thế thu nhỏ giữa lòng Thủ Đô.
  • Ký ức Thăng Long dưới mái đình Yên Thái
    Tôi trở lại đình Yên Thái ở số 8 ngõ Tạm Thương, phường Hoàn Kiếm, thành phố Hà Nội, vào một buổi sáng tháng ba âm lịch, khi lễ kỷ niệm ngày sinh Linh Nhân Hoàng Thái hậu Ỷ Lan vừa khép lại. Tấm băng đỏ vẫn còn treo trước cổng đình dưới tán đa cổ thụ, những lá cờ hội khẽ lay trong gió và mùi hương trầm vẫn còn phảng phất. Bước qua cánh cửa gỗ đã sẫm màu thời gian, tôi có cảm giác mình không chỉ bước vào một di tích, mà đang đi vào một lớp ký ức của kinh thành Thăng Long, nơi hình bóng một bậc mẫu nghi tài trí vẫn hiện diện trong sự kính ngưỡng của bao thế hệ.
  • Hà Nội trong tôi đầy màu nhiệm từ những cuốn sách
    Rời phố núi trong cơn mưa rừng tầm tã. Hà Nội đón tôi và mẹ bằng một tiết trời thu se se lạnh của những ngày cuối tháng 8 năm 2023. Đó là ký ức trong tôi về một Thủ đô vừa lạ lẫm lại có dấu ấn phảng phất của sự thân quen. Lạ là bởi vì cũng khá lâu rồi tôi mới được trở lại mảnh đất phồn hoa đô hội. Quen cũng bởi đây không phải lần đầu tôi được đặt chân tới Thủ đô. Chỉ có điều lần trở lại này tôi được mẹ đưa đi tái khám theo lịch hẹn của bác sĩ,…
  • Nơi Hà Nội chạm vào tôi
    Mỗi lần trở lại Hà Nội, đôi chân tôi dường như lại có một thói quen rất lạ: bỏ mặc những con phố đông vui, những điểm hẹn quen thuộc để lặng lẽ dừng trước cánh cổng Trường THPT Trần Phú – Hoàn Kiếm. Chiều mùa hạ, năm học đã khép từ lâu, cánh cổng trường khép im lìm dưới những hàng xà cừ già, khoảng sân phía trong vắng đến mức chỉ còn tiếng ve ngân lên trong nắng. Thế nhưng, lạ thay, chính nơi tưởng như lặng im ấy lại luôn là nơi nhiều âm thanh nhất trong ký ức tôi. Chỉ cần đứng lại một chút, tôi như nghe đâu đây tiếng trống tan học, tiếng cười trong veo của những cô cậu học trò và nhìn thấy những tà áo trắng năm nào đang lẫn vào nắng cuối ngày trên phố Hai Bà Trưng.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Chùm thơ của tác giả Nguyễn Minh Hiền
    Tạp chí Người Hà Nội xin trân trọng giới thiệu chùm thơ của tác giả Nguyễn Minh Hiền.
  • [Podcast] Truyện ngắn: Về nhà
    Chị xuất khẩu sang Đài Loan lao động hơn chục năm. Khi chị đi, đứa con trai duy nhất mới tròn bảy tuổi. Năm nay, thằng bé đã mười chín. Nó có cái tên rất bắt tai, vừa nghe thôi cũng đủ khiến người ta tấm tắc bố mẹ nó khéo đặt thế! Hào Kiệt!...
  • "Thép dưới cỏ": Bản anh hùng ca về người lính và lịch sử
    Sau hơn 50 năm cầm bút, nhà thơ Hữu Thỉnh vừa ra mắt bạn đọc cuốn tiểu thuyết đầu tiên mang tên “Thép dưới cỏ”. Không chỉ tái hiện chiến dịch Tà Mây - Làng Vây và trận ra quân đầu tiên của Binh chủng Tăng - Thiết giáp, tác phẩm còn cho thấy một cách nhìn rất Hữu Thỉnh: giàu trải nghiệm trận mạc, nặng nghĩa tình đồng đội, tinh tế trong quan sát con người và luôn hướng tới những giá trị nhân bản phía sau các sự kiện lớn của lịch sử.
  • Thêm một điểm hẹn vui chơi ở Hà Nội dịp Quốc khánh
    Trong kỳ nghỉ lễ Quốc khánh 2/9, người dân và du khách đến Hà Nội có thêm một lựa chọn vui chơi, trải nghiệm tại Công viên Thiên đường Bảo Sơn. Lễ hội “Miền hoa cổ tích” diễn ra từ ngày 29/8 đến 2/9, kết hợp không gian cảnh quan, nghệ thuật và các hoạt động giải trí dành cho nhiều nhóm du khách.
  • Một Hà Nội bình yên lung linh trong ký ức
    “Dù có đi bốn phương trời, lòng vẫn nhớ về Hà Nội” giai điệu của bài hát đang ngân vang trong tâm khảm sau lời của cô con gái nhỏ trên xe rời Thủ đô ngàn năm tuổi: “Hè năm sau mẹ lại cho con thăm Hà Nội nhé”. Trong câu nói vô tư của con có nhắc đến từ “thăm” khiến tôi chú ý. Hóa ra, Hà Nội đâu chỉ đẹp, đâu chỉ gây thương nhớ cho một người từng đặt chân rất nhiều lần đến trái tim cả nước như tôi. Mà Hà Nội còn rất biết cách “lấy lòng” những du khách nhí giống như cô con gái 9 tuổi của tôi bây giờ.
Đừng bỏ lỡ
Lăng Bác ngày về
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO