Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Hà Nội trong tôi

Đông Phong 16:30 05/06/2023

Sinh ra và lớn lên ở vùng nông thôn quê nghèo với dòng nước phù sa của con sông Nhuệ. Quanh năm chỉ có công việc đồng ruộng, cấy cày và trồng rau. Cuộc sống bán mặt cho đất, bán lưng cho trời cứ đeo bám những người nông dân quê tôi qua bao đời. Cuộc sống vất vả nên từ nhỏ tôi đã biết thế nào là cấy, là nhổ mạ, là tát nước... Nhưng đã để lại trong tôi bao kỷ niệm về một thời thơ ấu trên mảnh đất vùng ngoại ô Hà Nội.

hinh-anh-ho-hoan-kiem-ha-noi_112845221.jpg
Hà Nội trong tôi là những buổi chiều ngồi trên ghế đá bên Hồ Gươm nhìn dòng người qua lại, ngắm mặt hồ lăn tăn sóng...

Sinh ra trong nghèo khó và chứng kiến sự vất vả mưu sinh của cha mẹ, tôi càng thấu hiểu hơn rằng muốn thoát nghèo chỉ có con đường học hành. Mặc dù vậy tôi cũng chẳng phải là học sinh giỏi hay gì cả. Chỉ là cố gắng học nên cũng có được công việc để nuôi sống bản thân mình. Vì thế sau này lớn lên đi làm, có điều kiện hơn tôi muốn đi khám phá mảnh đất này. Do tính chất công việc phải làm ca nên công việc của tôi thường kết thúc sớm. Những khi như thế tôi đã rong ruổi trên từng con phố Hà Nội, vừa đi vừa ngắm nhìn, vừa đi cảm nhận từng ngõ ngách, từng hàng cây và những nét riêng biệt chỉ có ở mảnh đất Thủ đô. Hồi còn bé bố tôi thường nói đường Hà Nội giống như một bàn cờ đi rồi sẽ quen. Nhưng dù tôi có đi bao nhiêu lần thì tôi cũng chẳng nhớ nổi nên những lúc như thế tôi cứ đi và đi dù cho tới bất kỳ nơi đâu. Chỉ khi nào ra được con đường quen thuộc thì tôi sẽ biết cách để trở về nhà. Và lần sau thì tôi vẫn vậy như đi lần đầu tiên. Dạo quanh Hà Nội nhiều, đi nhiều nên tôi càng ngày càng gắn bó với mảnh đất này.

Hà Nội trong tôi là những ngày ngồi sau chiếc xe đạp của ba đi vườn bách thú xem khỉ, voi, sư tử... Là ngày gió mùa trở về bất ngờ ngồi sau chiếc xe đạp tôi ôm ba thật chặt vì lạnh, rồi ba cởi chiếc áo của ba cho tôi mặc. Là hai ba con ngồi trong quán phở vừa thổi vừa ăn, cảm nhận hết cái ngon của phở Hà Nội trong cái lạnh, cái đói sau một quãng đường dài. Là cùng ba lên Hồ Gươm xem bắn pháo hoa vào ngày Quốc khánh. Nhìn chùm pháo hoa nở tung trên bầu trời sáng rực khiến đứa con nít như tôi sung sướng đến tận cùng.

Hà Nội trong tôi là những ngày khám phá các di tích lịch sử ngàn năm văn hiến với 5 cửa ô đã đi vào thi ca, với Hoàng thành Thăng Long - di tích của kinh thành Thăng Long xưa, với Thăng Long tứ trấn chính là bốn ngôi đền thiêng trấn giữ các hướng Đông – Tây – Nam – Bắc của thành Thăng Long... và còn biết bao di tích lịch sử, bao công trình kiến trúc còn lại với thời gian. Tôi đã đi, đã khám phá những nơi ấy càng khiến tôi thấy tự hào và biết ơn những thế hệ đi trước. Mặc dù tôi chưa thể đi hết những di tích lịch sử của đất Hà thành. Nhưng tôi vốn là một người yêu thích môn lịch sử nên với tôi những chuyến đi như thế rất hữu ích và lý thú. Nó giúp tôi hiểu hơn về mảnh đất này, giúp tôi càng thêm yêu và trân trọng những gì đang có.

Hà Nội trong tôi là những buổi chiều ngồi trên ghế đá bên Hồ Gươm nhìn dòng người qua lại, ngắm mặt hồ lăn tăn sóng. Ngắm nhìn cuộc sống xung quanh hồ. Một cảm giác vừa yên tĩnh vừa có chút gì đó hối hả. Ngồi đó tĩnh lặng với cái đầu trống rỗng chẳng cần nghĩ ngợi hay lắng lo. Từng cơn gió thổi qua mát lành, nhẹ bẫng, cuốn trôi biết bao nhiêu những vụn vặt thường ngày.

Hà Nội trong tôi là buổi chiều tà bên Hồ Tây ngắm mặt trời từ từ lặn xuống. Mặt trời như một quả cầu lửa phía xa chiếu những tia nắng yếu ớt cuối ngày. Đứng bên hồ nhìn mặt trời từ từ lặn xuống dưới mặt hồ. Một khung cảnh tuyệt đẹp nhưng lại gợi chút man mác buồn. Gió từ mặt hồ thổi vào khiến tóc bay bay theo làn gió, như mang lại sức sống mới cho tâm hồn. Hít một hơi căng tràn nồng ngực hơi mát chạy khắp cơ thể, xua tan mọi lo âu muộn phiền của một ngày dài. Là những khi thấy muộn phiền trong lòng tôi lại lái chiếc xe ra đứng trước mặt hồ. Lúc ấy tôi chỉ muốn hét lên thật to nhưng lại chẳng dám vì sợ thu hút sự chú ý của những người xung quanh. Tôi chỉ có thể đứng lặng im trước mặt hồ nhìn về phía xa xa trước mặt bất định và vô hồn. Cứ thế cứ thế từng cơn gió thổi qua cuốn đi từng chút từng chút những muộn phiền trong lòng tôi. Đến khi thấy lòng an yên và nhẹ nhõm. Dường như tôi vừa được sạc thêm năng lượng và sức mạnh để tiếp tục cuộc sống với nhiều xô bồ và bon chen ngoài kia.

Hà Nội trong tôi là những ngày lang thang trên đường phố, ngắm hàng cây con phố. Nhìn những gánh hàng hoa đang len lỏi vào từng ngóc ngách mang theo sự tươi mới của một ngày mới. Là những con đường phủ bóng mát, dạo bước trên đó mà lòng thấy an yên. Là những tia nắng len lỏi qua từng kẽ lá chiếu xuống như mang lại chút ánh sáng cho con đường. Là dòng người hối hả với cuộc sống mưu sinh bận rộn đang hàng ngày hàng giờ chạy đua với thời gian. Là những con phố đông đúc tấp nập vào giờ tan tầm, nhưng lại có lúc yên tĩnh đến lạ kỳ. Thậm chí có thể nghe được mọi thanh âm của cuộc sống.

Hà Nội trong tôi là những nét văn hóa đã có từ ngàn năm, là những món ăn đi sâu vào lòng người, là những mái đình cây đa giếng nước, là những trò chơi dân gian, là những làng nghề truyền thống từ ngàn xưa để lại, là những lễ hội văn hóa mang nét đặc trưng riêng của mỗi vùng.... Tất cả hòa quyện với nhau để tạo nên một Hà Nội vừa cổ kính vừa hiện đại nhưng vẫn mang nét đặc trưng riêng của vùng kinh Bắc xưa.

Hà Nội đã ghi dấu vào trong trái tim tôi từng chút từng chút như thế đó. Từ những kỷ niệm từ thời ấu thơ, từ những di tích lịch sử hào hùng đến những nét đặc biệt của đời sống hàng ngày. Nó đã từ từ khắc sâu vào trong tâm khảm của tôi chẳng thể phai mờ. Thế nên nếu có ai đó hỏi tôi rằng: “Bạn có yêu Hà Nội không?” thì tôi sẽ chẳng ngần ngại mà trả lời rằng: “Tại sao lại không nhỉ?".

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Đông Phong. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.
Bài liên quan
  • Nét đẹp người Hà Nội
    Khi Hà Tây còn chưa sáp nhập vào Hà Nội, tuy chỉ là công dân “cửa ngõ Thủ đô”* nhưng từ những ngày ấy, tôi đã rất ngưỡng mộ nét đẹp của người Hà Nội, qua hai câu chuyện nhỏ sau đây.
(0) Bình luận
  • Dòng sông dệt nên cốt cách Hà thành
    Có những dòng sông chỉ đi qua một vùng đất, nhưng cũng có những dòng sông lại vào ký ức, vào tâm thức của con người. Với Hà Nội, sông Hồng là một dòng sông như thế. Từ thượng nguồn đỏ nặng phù sa, con sông lặng lẽ chảy qua bao mùa mưa nắng, ôm lấy Thủ đô như một dải lụa nâu bền bỉ của thời gian. Người Hà Nội sống cùng sông Hồng, lớn lên cùng sông Hồng và rồi trong sâu thẳm, ai cũng mang trong mình một phần bóng dáng của dòng sông ấy.
  • Mùi phố…
    Không biết bắt đầu từ khi nào nhưng có lẽ phải từ rất lâu rồi, tôi có thói quen thích lang thang một mình ngắm phố. Tôi thích ngắm Hà Nội bất kể là nắng hay mưa, cả khi trời nóng lẫn khi trời trở lạnh. Trong hành trình ấy, tôi không chỉ chứng kiến một Hà Nội đổi khác mà còn như nghiện cái mùi của phố khi lang thang cùng nó.
  • Tiếng búa cuối cùng trên phố Hàng Bạc
    Phố Hàng Bạc hôm nay ồn ào và lấp lánh. Sáng sớm đã nghe tiếng xe máy, tiếng rao hàng, tiếng loa phường. Cửa tiệm vàng bạc nối đuôi nhau, tủ kính lấp lánh trưng bày những sản phẩm công nghiệp bóng loáng, đẹp đẽ một cách vô hồn. Những chiếc máy ảnh ngoại quốc chụp vội, những bàn tay xa lạ lướt qua tủ kính, chẳng ai kịp nghe thấy tiếng động từ trong ngõ nhỏ. Phố Hàng Bạc bây giờ giàu có, hiện đại, nhưng hình như thiếu một thứ gì. Thiếu cái âm thanh cũ, cái nhịp đập cũ của làng nghề.
  • Hà Nội - Một góc quê trong lòng phố
    Có những thành phố người ta nhớ đến vì những công trình lớn, những con đường rộng thênh thang hay ánh đèn rực rỡ về đêm. Còn Hà Nội, với tôi, lại bắt đầu từ một con ngõ nhỏ và một người bà không còn biết giờ đã về đâu.
  • Hà Nội - Nhớ kem Tràng Tiền
    Tôi sinh ra và lớn lên ở Thủ Đức, TP.HCM. Bố mẹ tôi từ miền Bắc đã di chuyển vào miền Nam sinh sống sau ngày giải phóng đất nước. Cách vài năm, tôi lại bay ra Hà Nội thăm họ hàng ở đấy. Tháng này, tôi có dịp bay ra Hà Nội, cũng là để thắp nén nhang cho người bác ở quận Ba Đình, tròn 100 ngày bác mất.
  • Hà Nội đổi thay và trăn trở
    Trong dịp Hà Nội kỷ niệm tròn 1.000 năm vua Lý Công Uẩn dời đô từ Hoa Lư về thành Đại La, rồi sau đó đổi tên thành Thăng Long, tôi, dù ở một phương trời xa cách nửa vòng trái đất, vẫn không khỏi bồi hồi, xúc động xen lẫn niềm tự hào khi dõi theo đại lễ qua màn ảnh nhỏ. Và mới đó thôi, đã hơn 16 năm tôi rời xa Hà Nội của mình, mang những kiến thức học được đi dựng xây các công trình trên khắp mọi miền Tổ quốc. Mỗi dịp được trở về Thủ đô, dù có khi chỉ thoáng qua vài giờ ngắn ngủi, trong tôi vẫn luôn dâng lên cảm giác trở về một nơi thân thuộc và dấu yêu.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Đường đi nước bước của một thể loại văn học
    Nhà văn Việt Nam thời hiện đại (từ đầu thế kỷ XX) đa số yêu thích và trung thành với quan điểm “Hiện thực chủ nghĩa” như một trào lưu/ khuynh hướng/ phương pháp nghệ thuật ưu việt (với nguyên tắc: tác phẩm miêu tả đời sống như hình thức vốn có của nó).
  • Phát triển không gian sáng tạo: Đòn bẩy cho công nghiệp văn hóa
    Hơn một thập kỷ qua, các không gian sáng tạo tại Việt Nam đã có bước chuyển động tích cực, trở thành hạt nhân thúc đẩy đổi mới sáng tạo, quảng bá giá trị văn hóa, phát triển du lịch và tăng cường gắn kết cộng đồng. Tuy nhiên, quá trình phát triển này vẫn đối mặt với nhiều thách thức, đòi hỏi phải nhận diện rõ các rào cản và có giải pháp chính sách, quản lý phù hợp.
  • Chiếc vé nhỏ - Câu chuyện tàu điện Hà Nội xưa
    Mỗi khi nghe ca khúc “Nhớ về Hà Nội”, những người Hà Nội ngoài ngũ tuần chắc hẳn lại nhớ về một thời xa vắng khi tiếng leng keng của tàu điện đánh thức phố phường mỗi sớm mai. Những chuyến tàu xanh hay đỏ, ghế gỗ, vành sắt mòn bóng đã chở biết bao thế hệ người Hà Nội. Ít ai nghĩ câu chuyện về những chuyến tàu ấy lại bắt đầu từ một thứ nhỏ bé: chiếc vé.
  • Trường Trung học phổ thông Trung Giã: Rộn ràng Lễ tri ân và trưởng thành cho học sinh khối 12
    Ngày 25/5, trong không khí vui tươi phấn khởi, thầy và trò Trường Trung học phổ thông Trung Giã (Hà Nội), đã long trọng tổ chức Lễ bế giảng năm học 2025 – 2026 và Lễ tri ân, trưởng thành cho học sinh khối 12.
  • Dòng sông dệt nên cốt cách Hà thành
    Có những dòng sông chỉ đi qua một vùng đất, nhưng cũng có những dòng sông lại vào ký ức, vào tâm thức của con người. Với Hà Nội, sông Hồng là một dòng sông như thế. Từ thượng nguồn đỏ nặng phù sa, con sông lặng lẽ chảy qua bao mùa mưa nắng, ôm lấy Thủ đô như một dải lụa nâu bền bỉ của thời gian. Người Hà Nội sống cùng sông Hồng, lớn lên cùng sông Hồng và rồi trong sâu thẳm, ai cũng mang trong mình một phần bóng dáng của dòng sông ấy.
Đừng bỏ lỡ
Hà Nội trong tôi
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO