Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Hà Nội trong tôi

Đông Phong 16:30 05/06/2023

Sinh ra và lớn lên ở vùng nông thôn quê nghèo với dòng nước phù sa của con sông Nhuệ. Quanh năm chỉ có công việc đồng ruộng, cấy cày và trồng rau. Cuộc sống bán mặt cho đất, bán lưng cho trời cứ đeo bám những người nông dân quê tôi qua bao đời. Cuộc sống vất vả nên từ nhỏ tôi đã biết thế nào là cấy, là nhổ mạ, là tát nước... Nhưng đã để lại trong tôi bao kỷ niệm về một thời thơ ấu trên mảnh đất vùng ngoại ô Hà Nội.

hinh-anh-ho-hoan-kiem-ha-noi_112845221.jpg
Hà Nội trong tôi là những buổi chiều ngồi trên ghế đá bên Hồ Gươm nhìn dòng người qua lại, ngắm mặt hồ lăn tăn sóng...

Sinh ra trong nghèo khó và chứng kiến sự vất vả mưu sinh của cha mẹ, tôi càng thấu hiểu hơn rằng muốn thoát nghèo chỉ có con đường học hành. Mặc dù vậy tôi cũng chẳng phải là học sinh giỏi hay gì cả. Chỉ là cố gắng học nên cũng có được công việc để nuôi sống bản thân mình. Vì thế sau này lớn lên đi làm, có điều kiện hơn tôi muốn đi khám phá mảnh đất này. Do tính chất công việc phải làm ca nên công việc của tôi thường kết thúc sớm. Những khi như thế tôi đã rong ruổi trên từng con phố Hà Nội, vừa đi vừa ngắm nhìn, vừa đi cảm nhận từng ngõ ngách, từng hàng cây và những nét riêng biệt chỉ có ở mảnh đất Thủ đô. Hồi còn bé bố tôi thường nói đường Hà Nội giống như một bàn cờ đi rồi sẽ quen. Nhưng dù tôi có đi bao nhiêu lần thì tôi cũng chẳng nhớ nổi nên những lúc như thế tôi cứ đi và đi dù cho tới bất kỳ nơi đâu. Chỉ khi nào ra được con đường quen thuộc thì tôi sẽ biết cách để trở về nhà. Và lần sau thì tôi vẫn vậy như đi lần đầu tiên. Dạo quanh Hà Nội nhiều, đi nhiều nên tôi càng ngày càng gắn bó với mảnh đất này.

Hà Nội trong tôi là những ngày ngồi sau chiếc xe đạp của ba đi vườn bách thú xem khỉ, voi, sư tử... Là ngày gió mùa trở về bất ngờ ngồi sau chiếc xe đạp tôi ôm ba thật chặt vì lạnh, rồi ba cởi chiếc áo của ba cho tôi mặc. Là hai ba con ngồi trong quán phở vừa thổi vừa ăn, cảm nhận hết cái ngon của phở Hà Nội trong cái lạnh, cái đói sau một quãng đường dài. Là cùng ba lên Hồ Gươm xem bắn pháo hoa vào ngày Quốc khánh. Nhìn chùm pháo hoa nở tung trên bầu trời sáng rực khiến đứa con nít như tôi sung sướng đến tận cùng.

Hà Nội trong tôi là những ngày khám phá các di tích lịch sử ngàn năm văn hiến với 5 cửa ô đã đi vào thi ca, với Hoàng thành Thăng Long - di tích của kinh thành Thăng Long xưa, với Thăng Long tứ trấn chính là bốn ngôi đền thiêng trấn giữ các hướng Đông – Tây – Nam – Bắc của thành Thăng Long... và còn biết bao di tích lịch sử, bao công trình kiến trúc còn lại với thời gian. Tôi đã đi, đã khám phá những nơi ấy càng khiến tôi thấy tự hào và biết ơn những thế hệ đi trước. Mặc dù tôi chưa thể đi hết những di tích lịch sử của đất Hà thành. Nhưng tôi vốn là một người yêu thích môn lịch sử nên với tôi những chuyến đi như thế rất hữu ích và lý thú. Nó giúp tôi hiểu hơn về mảnh đất này, giúp tôi càng thêm yêu và trân trọng những gì đang có.

Hà Nội trong tôi là những buổi chiều ngồi trên ghế đá bên Hồ Gươm nhìn dòng người qua lại, ngắm mặt hồ lăn tăn sóng. Ngắm nhìn cuộc sống xung quanh hồ. Một cảm giác vừa yên tĩnh vừa có chút gì đó hối hả. Ngồi đó tĩnh lặng với cái đầu trống rỗng chẳng cần nghĩ ngợi hay lắng lo. Từng cơn gió thổi qua mát lành, nhẹ bẫng, cuốn trôi biết bao nhiêu những vụn vặt thường ngày.

Hà Nội trong tôi là buổi chiều tà bên Hồ Tây ngắm mặt trời từ từ lặn xuống. Mặt trời như một quả cầu lửa phía xa chiếu những tia nắng yếu ớt cuối ngày. Đứng bên hồ nhìn mặt trời từ từ lặn xuống dưới mặt hồ. Một khung cảnh tuyệt đẹp nhưng lại gợi chút man mác buồn. Gió từ mặt hồ thổi vào khiến tóc bay bay theo làn gió, như mang lại sức sống mới cho tâm hồn. Hít một hơi căng tràn nồng ngực hơi mát chạy khắp cơ thể, xua tan mọi lo âu muộn phiền của một ngày dài. Là những khi thấy muộn phiền trong lòng tôi lại lái chiếc xe ra đứng trước mặt hồ. Lúc ấy tôi chỉ muốn hét lên thật to nhưng lại chẳng dám vì sợ thu hút sự chú ý của những người xung quanh. Tôi chỉ có thể đứng lặng im trước mặt hồ nhìn về phía xa xa trước mặt bất định và vô hồn. Cứ thế cứ thế từng cơn gió thổi qua cuốn đi từng chút từng chút những muộn phiền trong lòng tôi. Đến khi thấy lòng an yên và nhẹ nhõm. Dường như tôi vừa được sạc thêm năng lượng và sức mạnh để tiếp tục cuộc sống với nhiều xô bồ và bon chen ngoài kia.

Hà Nội trong tôi là những ngày lang thang trên đường phố, ngắm hàng cây con phố. Nhìn những gánh hàng hoa đang len lỏi vào từng ngóc ngách mang theo sự tươi mới của một ngày mới. Là những con đường phủ bóng mát, dạo bước trên đó mà lòng thấy an yên. Là những tia nắng len lỏi qua từng kẽ lá chiếu xuống như mang lại chút ánh sáng cho con đường. Là dòng người hối hả với cuộc sống mưu sinh bận rộn đang hàng ngày hàng giờ chạy đua với thời gian. Là những con phố đông đúc tấp nập vào giờ tan tầm, nhưng lại có lúc yên tĩnh đến lạ kỳ. Thậm chí có thể nghe được mọi thanh âm của cuộc sống.

Hà Nội trong tôi là những nét văn hóa đã có từ ngàn năm, là những món ăn đi sâu vào lòng người, là những mái đình cây đa giếng nước, là những trò chơi dân gian, là những làng nghề truyền thống từ ngàn xưa để lại, là những lễ hội văn hóa mang nét đặc trưng riêng của mỗi vùng.... Tất cả hòa quyện với nhau để tạo nên một Hà Nội vừa cổ kính vừa hiện đại nhưng vẫn mang nét đặc trưng riêng của vùng kinh Bắc xưa.

Hà Nội đã ghi dấu vào trong trái tim tôi từng chút từng chút như thế đó. Từ những kỷ niệm từ thời ấu thơ, từ những di tích lịch sử hào hùng đến những nét đặc biệt của đời sống hàng ngày. Nó đã từ từ khắc sâu vào trong tâm khảm của tôi chẳng thể phai mờ. Thế nên nếu có ai đó hỏi tôi rằng: “Bạn có yêu Hà Nội không?” thì tôi sẽ chẳng ngần ngại mà trả lời rằng: “Tại sao lại không nhỉ?".

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Đông Phong. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.
Bài liên quan
  • Nét đẹp người Hà Nội
    Khi Hà Tây còn chưa sáp nhập vào Hà Nội, tuy chỉ là công dân “cửa ngõ Thủ đô”* nhưng từ những ngày ấy, tôi đã rất ngưỡng mộ nét đẹp của người Hà Nội, qua hai câu chuyện nhỏ sau đây.
(0) Bình luận
  • Đào Nhật Tân - Hoa Tết của người Hà Nội
    Không phải ngẫu nhiên mà Hà Nội được người đời trìu mến gọi là thành phố của những mùa hoa. Mười hai tháng ở nơi đây là mười hai sắc hoa đặc trưng, từ thanh tao dịu nhẹ đến rực rỡ nồng nàn. Chúng luân phiên tô điểm cho từng tuyến phố, biến những con đường ở đất kinh kỳ vốn trầm mặc, rêu phong trở thành những bức tranh tuyệt sắc, sống động, khiến cho lòng người không khỏi xốn xang, say đắm.
  • Điểm tâm sáng ở Hà Nội
    Một người bạn Hàn Quốc vừa quen tôi qua hội thảo khoa học toàn cầu, khi nghe giới thiệu mình là người Hà Nội, đã xuýt xoa: “Tôi muốn đặt chân đến Hà Nội từ lâu rồi mà chẳng có dịp. Vài năm trước, khi xem chương trình quảng cáo du lịch tại nước bạn, tôi đã mong muốn đến thủ đô của nước bạn để chạm vào nhịp sống rất riêng của thành phố này qua từng bữa ăn, đặc biệt là những bữa điểm tâm vào buổi sáng, khi mặt trời vừa hửng nắng”. Mấy lời giản đơn của bạn nhưng đánh thức trong tôi biết bao kí ức đặc biệt đã qua.
  • Hà Nội, mùa loa kèn trở gió
    Có những cuộc trở về không bắt đầu từ ga tàu, sân bay hay một con đường quen cũ, mà bắt đầu từ một mùi hương. Với tôi, đó là hương hoa loa kèn của tháng Tư Hà Nội, thứ hương thanh sạch, mong manh mà bền bỉ, chỉ cần thoảng qua nơi đầu phố cũng đủ làm cả một miền niên thiếu thức dậy trong lòng.
  • Dưới tán phong linh – những mùa xuân tuổi học trò
    Mọi người thường nghĩ rằng hoa đào bừng nở hồng tươi khắp đường phố đã là cảnh xuân đẹp nhất của Hà Nội. Tuy nhiên, khi những tán phong linh bắt đầu ra hoa, người ta mới nhận ra rằng ở Thủ đô vẫn còn một vẻ đẹp khác, tĩnh lặng và đầy chất thơ.
  • Gánh hoa bưởi qua phố
    Chỉ một khoảnh khắc lơ đãng, giữa ồn ào xe cộ của thủ đô, tôi đã chạm vào một khung hình như bước ra từ điện ảnh. Trong nắng ban mai, một gánh hàng hoa đầy ắp hoa bưởi trắng tinh, toả hương thanh tao, chầm chậm xuất hiện giữa góc phố rêu phong, mềm mại như những nét màu nước vừa chạm cọ. Bức tranh ấy khiến một người từng muốn vào Nam lập nghiệp khi ra trường, đã đi chu du khắp mọi nơi như tôi cảm thấy xao xuyến. Tôi nhớ mình đã từng ở Singapore, từng lang thang trong đêm ở Seoul và những lúc quậy phá tưng bừng ở khu phố đêm Bùi Viện tại Sài Gòn, đều cảm thấy ngơ ngác và lạc lõng giữa thành phố náo nhiệt và dường như không bao giờ ngủ ấy.
  • Bánh cuốn, nhịp thở chậm của phố phường
    Mùa hè đến, Hà Nội khoác lên mình vẻ dịu dàng hiếm có. Trời xanh trong, nắng dịu như mật, gió từ hồ Tây thổi qua mái tóc mang theo mùi nước và sương sớm. Không ồn ào, không vội vã, nhịp sống như được đặt về nhịp thở tự nhiên nhất. Từ Trung Quốc, tôi đặt vé máy bay quay trở về thủ đô để tận hưởng những cuộc dạo chơi kết hợp “food tour” đầy thi vị.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • [Podcast] Truyện ngắn: Người cha
    Viễn ngồi trên bờ biển nhìn ra xa xăm, ngọn hải đăng lấp lóa trước mắt. Sóng dịu êm vỗ nhẹ bờ cát, xa xa những con thuyền ra khơi tiếp tục bám biển, nhỏ dần, nhỏ dần trước mắt anh. Cảm giác như biển cả bao la rộng lớn này sẽ nuốt chửng những con thuyền bé nhỏ kia chỉ sau một cơn bão. Lòng đầy lo âu, ngày thứ bảy ở vùng này, anh không thấy cha trở về...
  • Chùm thơ của tác giả Khang Sao Sáng
    Tạp chí Người Hà Nội xin trân trọng giới thiệu chùm thơ của tác giả Khang Sao Sáng.
  • [Podcast] Tản văn: Phố núi đợi mùa
    Sớm mai thức giấc, cơn gió mang cái lạnh se sắt từ đâu ùa về. Tia nắng mỏng manh không đủ sức tan đi giọt sương khuya còn ướt đầm trên lá, ngược lại, biến chúng thành những viên ngọc lóng lánh cười trong nắng. Mới dăm hôm trước, nắng thu vẫn còn ấm áp cả không gian, mà nay, khí trời bàng bạc như thể mùa đông chạm ngõ. Ngó bên hiên nhà, hoa dã quỳ bừng nở, thay thời gian báo hiệu mùa về.
  • Xã Thanh Oai tiếp tục chi trả gần 280 tỷ đồng GPMB phục vụ Dự án Khu đô thị thể thao Quốc tế Hà Nội
    Thông tin từ UBND xã Thanh Oai (TP Hà Nội), ngày 3/7, chính quyền địa phương và các đơn vị liên quan đã phối hợp tổ chức chi trả tiền bồi thường, hỗ trợ giải phóng mặt bằng để thực hiện Dự án Khu đô thị Thể thao Quốc tế Hà Nội cho 86 hộ gia đình, cá nhân có đất thu hồi tại thôn Động Giã (nay là thôn Đỗ Động) trên địa bàn với tổng kinh phí hơn 279 tỷ đồng.
  • Đào Nhật Tân - Hoa Tết của người Hà Nội
    Không phải ngẫu nhiên mà Hà Nội được người đời trìu mến gọi là thành phố của những mùa hoa. Mười hai tháng ở nơi đây là mười hai sắc hoa đặc trưng, từ thanh tao dịu nhẹ đến rực rỡ nồng nàn. Chúng luân phiên tô điểm cho từng tuyến phố, biến những con đường ở đất kinh kỳ vốn trầm mặc, rêu phong trở thành những bức tranh tuyệt sắc, sống động, khiến cho lòng người không khỏi xốn xang, say đắm.
Đừng bỏ lỡ
Hà Nội trong tôi
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO