Tản văn

Dịu dàng Hà Nội vào thu

Tản văn của Hà Kim Quy 07/09/2023 16:16

Phố trở mình giã từ mùa hạ. Tháng nghiêng mình nhẹ bước vào thu. Bàn chân muốn chùng chình nhịp bước. Gió se se chút lạnh giao mùa.

chup-anh-duong-phan-dinh-phung-ha-noi-3.jpg

Đang oi ả với tiết trời mùa hạ, một ngày thức dậy ta chợt ngỡ ngàng. Hình như thu chớm về bên song cửa. Hoa sữa đầu mùa thoang thoảng hương đưa. Những tia nắng dịu dàng gọi tên mùa thu. Bầu trời xanh như chẳng còn mây trắng. Từng chiếc lá bay đùa cùng tia nắng, vẽ mong manh yêu dấu bên thềm.

Tháng Tám qua, tháng Chín gọi thu về nhẹ nhàng như cơn gió mát của buổi sớm mai. Đường phố bớt nhộn nhịp hơn. Nhịp sống như chậm hơn, hình như ai cũng muốn sống chậm lại để cảm nhận vẻ đẹp của mùa thu dịu dàng quá đỗi. Những cơn gió mát luồn qua vạt nắng khiến trái tim ta run rẩy trước mùa thu. Một ngày ta bỗng thấy xuất hiện những xúc cảm diệu kỳ, lòng mình xao động trước những điều giản dị, muốn yêu thương tất thảy, muốn bao dung, thứ tha, bao lo toan của cuộc sống dường như biến mất, ấy là khoảnh khắc mùa thu bình yên đã về. Ta chợt nhận ra hạnh phúc thật giản dị. Lòng ta tràn ngập yêu thương với cây cỏ hoang dã bên đường, với những bàn tay ấm áp, với ánh nắng trong veo. Dù đi dưới cơn mưa bất chợt hay cơn nắng gắt chẳng làm ta mảy may khó chịu. Một bông hoa dại bên đường hay một tiếng chim gù cũng trở nên thi vị lạ thường.

Bài hát về mùa thu Hà Nội của tác giả Trần Quang Lộc và nhà thơ Tô Như Châu từ đâu đó vang lên. “Có phải em mùa thu Hà Nội/ Tuổi phong sương ta cũng gắng đi tìm/ Có phải em mùa thu xưa...”. Tôi say mê hát theo từng lời ca. Tiếng dương cầm vọng ra từ căn gác. Những nốt nhạc ngân nga, rộn rã trong lòng, đã lấp đầy tâm hồn tôi với khoảng trống mênh mông.

Những đường phố không còn sắc phượng hồng, không còn bằng lăng tím đến nao lòng lữ khách, chẳng có cơn nắng mùa hè bỏng rát, chẳng còn những cơn mưa xối xả lúc trưa hè. Đã lặng rồi cả những tiếng ve. Bức tranh thiên nhiên Hà Nội thêm nhiều cảnh sắc, đa chiều. Thu về, chiếc lá vàng khẽ rơi vì hết một chu kỳ sinh tồn, biết vậy mà lòng ta vẫn bâng khuâng đi dưới tán cây trên đường Kim Mã, Hoàng Hoa Thám, Phan Đình Phùng… Một thảm nắng lá vàng như lụa trải mềm dưới bước chân khiến lòng ta xao xuyến, tưởng như đang bước vào một khu vườn cổ tích mà nhớ đến bức tranh “Mùa thu vàng” của danh họa Levitan.

e80f6ae52506919ebdfca5162413941b.png

Thu đã gọi tôi về bằng hương cốm thơm, gói trong lá sen nồng nàn mùa hạ. Chẳng có chút lý do gì để tôi chối từ món quà mùa thu Hà Nội. Bên góc phố xưa, thu nhắc gọi tên người. Tôi ngồi bệt dưới gốc cây và chợt mỉm cười. Có phải thu về làm lòng người lãng đãng. Cốc nước sấu ven hồ mát lạnh. Tôi sợ lòng mình bối rối trước mùa thu. Cốm Hà Nội thơm ngon đặc biệt, được làm từ lúa nếp cái hoa vàng có màu xanh mạ pha màu vàng của lúa non dẻo thơm, có vị của sữa non thanh mát. Ăn cốm vàng với chuối chín trứng cuốc hoặc quả hồng chín mọng sẽ tăng thêm vị ngon của cốm. Nhìn những gói cốm được gói trong từng chiếc lá sen cuối mùa còn sót lại thơm đẫm mùi hương đồng nội, bất chợt tôi nhớ đến câu thơ của Trương Nam Hương: “Chớm vào thu cốm đã thơm/ Lá sen ơi, gói nỗi buồn hộ anh”.

Thu gọi tôi về theo những gánh hàng rong, xuôi ngược khắp nẻo đường, ngõ ngách. Những chuyến xe hoa trôi trong chiều nhẹ mưa tí tách, hoa cúc, hoa hồng như những đóa môi thơm. Những quang gánh, những xe đạp chất đầy hoa quả thảo thơm. Những xe ổi Đông Dư, hồng xiêm Xuân Đỉnh, chuối trứng cuốc, quả thị vàng thơm hay quả hồng chín đỏ được xếp đặt như một nghệ thuật tinh tế cứ chầm chậm len vào lòng phố. Những hình ảnh này đã là đề tài của bao nhiêu nhiếp ảnh gia, làm đẹp thêm cho mùa thu Hà Nội. Nó sẽ cùng tiếng rao hàng, tiếng mời chào cùng nụ cười tỏa nắng và ánh mắt long lanh của cô bán hàng khiến du khách chẳng thể nào quên được Hà Nội mùa thu.

Chiều, tôi lang thang trên Hồ Tây để cảm nhận hoàng hôn mùa thu. Mặt trời chìm dần xuống đáy hồ hắt ra những tia nắng cuối ngày hình rẻ quạt thật đẹp. Hoàng hôn nhuộm bầu trời một màu tím mộng mơ khiến lòng dâng đầy hoài niệm.

Đêm về. Hà Nội như tĩnh lặng hơn. Mùa thu len lỏi vào những rêu phong, cổ kính, trầm mặc của những con phố. Chỉ về đêm mới cảm nhận được hết linh hồn phố cổ. Những ngôi nhà lặng lẽ ngủ dưới ánh trăng. Êm đềm và bình yên. Ánh trăng trùm lên những vồng hoa sữa, hương thơm cứ thế lan xa ven hồ, phảng phất rồi nồng nàn khiến ai đã hít hà một lần đâu dễ quên hoa sữa mùa thu. Hồ Gươm dường như xanh hơn, lặng lẽ mơ màng ngủ dưới những gốc liễu buông mình trong gió. Mặt hồ phẳng lặng, lãng đãng hơi sương. Gió mơn man, se se lạnh không đủ sức làm cho ta run rẩy nhưng lại khiến cho ta thèm một bàn tay ấm áp, chân thành của ai đó ở mùa thu trước. Có lẽ trước mùa thu, đôi khi ta cũng có những giây phút suy tư bảng lảng, giăng mắc như tơ nhện. Tôi tự hát ru lòng mình nhưng hình như nỗi nhớ càng da diết hơn.

“Hà Nội mùa thu, mùa thu Hà Nội. Mùa hoa sữa về thơm từng cơn gió, mùa cốm xanh về thơm bàn tay nhỏ. Cốm sữa vỉa hè, thơm bước chân qua…”

Đêm. Thi thoảng tiếng rao đêm thổn thức vọng lên rồi lại chìm vào yên lặng. “Ai bánh khúc đi!... Ai bánh khúc nào!...”. Chẳng ngủ được, tôi chợt thèm vị bánh khúc nơi Hà Thành, tôi nằm mà tưởng tượng ra mùi thơm của vị rau khúc cùng mùi hành phi, nhân đỗ và miếng thịt bé xíu đậm đà gia vị được bao bọc bởi một lớp gạo nếp thơm phức...

Có tiếng chổi quét lá bên đường nhè nhẹ. Bóng chị lao công nhập nhòa dưới ánh đèn đường. Chị vẫn cần mẫn với công việc của mình để sáng mai, mọi người thức dậy lại có một buổi sáng trong veo, tinh khôi với mùa thu Hà Nội.

Tháng Tám qua là năm học mới bắt đầu. Một mùa thu khởi đầu với bao suy tư, ao ước, khát khao về những điều mới mẻ trong tương lai. Tôi thường về Hà Nội vào thu, lang thang trên phố chỉ để nhớ về thời quá vãng sôi nổi của mình. Ước gì ta có thể neo lại thời gian để mỗi lần nhớ về mùa thu Hà Nội ta có thể mở ra mà ngắm, mà yêu./.

Bài liên quan
  • Cây đàn của ông
    Trước mắt tôi bây giờ là căn nhà với mảnh vườn rộng lớn ngập tràn tiếng chim hót ríu rít trong tán cây xanh mơn mởn. Tôi bước vào nhà, thấy ông đang thư thái trên chiếc ghế gỗ quen thuộc và nhâm nhi chén trà chiều.
(0) Bình luận
  • Hạ giới tròn trăng
    Ấu thơ tôi đã bao lần cuộn tròn say giấc bên chiếc chiếu cói in hoa trải giữa sân nhà vằng vặc màu trăng chín. Khoảnh khắc êm đềm ấy mang theo lời cha kể về muôn chuyện huyền bí của nhân gian, có lời giải mã vô tận, mênh mang cho câu thách hỏi tôi vẫn thường háo hức: “Con đố cha đoán được, mặt trăng có tự bao giờ!”. Nhiều năm ròng, tôi vẫn thổn thức khi nhớ về những giấc mơ, về những ngả rừng đêm thâm u, những miền biển miền sông thắt lại rồi phình ra một màu đen sẫm, những vùng đất đá lởm chởm và hỗn độn buổi sơ khai…
  • Quà mùa thu
    Mùa thu là món quà dành cho những nhớ mong, món quà ngọt ngào, thấm đượm nắng gió và hương vị ký ức.
  • Ông cháu Chích Chòe
    Chích Chòe rũ mình, rỉa lông, rỉa cánh. Nó thích thú chải chuốt bộ trang phục bóng bẩy của mình. Khoái chí, anh chàng ngẩng cao đầu, cất tiếng hót trong vắt giữa trời xuân.
  • Nhớ một thời xa vắng
    Có những ký ức không bao giờ cũ. Chúng lặng lẽ nằm lại nơi góc khuất của tâm hồn, chỉ chờ một làn gió, một tiếng mưa hay chút hương rừng cũng đủ khơi dậy tất cả. Với tôi, ký ức ấy mang hình hài một cơn mưa rừng, cơn mưa của những chiều nhập nhoạng, khi núi rừng mờ dần sau lớp bụi nước trắng xóa, và lòng người cũng lặng như sương.
  • Thu Hà Nội và những miền ký ức không phai
    Tháng Chín, Hà Nội chợt dịu dàng bởi sương khói heo may lãng đãng khoác lên thành phố tấm khăn voan mỏng nhẹ pha màu hoài niệm. Nắng đầu thu óng vàng như mật quyện cùng gió thong dong dạo chơi trên hàng cây, mái phố. Dường như, mùa thu đang thả từng giọt thời gian, đánh thức miền ký ức xưa.
  • Dưới tán bàng mùa thu
    Mẹ đứng dưới tán bàng trĩu quả xanh, gió đầu thu khẽ thổi lay lay những chùm lá đã ngả màu. Một chiếc lá bàng vừa lìa cành, xoay mình trong không trung rồi rơi nhẹ xuống như thể mùa hè vừa kịp khép lại một cách lặng lẽ. Trên sân trường rộng, học trò lớp lớn lớp bé nối nhau tiến về các dãy lớp học, áo trắng dập dờn trong ánh nắng dịu dàng, tiếng loa phát bài hát mùa khai trường vang vọng giữa không gian mùa thu yên bình mà rộn rã.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
Đừng bỏ lỡ
  • Bảo vệ và phát huy giá trị di sản “Nghề làm tranh dân gian Đông Hồ” và “Dân ca Quan họ Bắc Ninh”
    Bộ Văn hóa Thể thao và Du lịch đã ban hành Công văn số 65/BVHTTDL-DSVH gửi UBND tỉnh Bắc Ninh về việc bảo vệ và phát huy giá trị di sản “Nghề làm tranh dân gian Đông Hồ” và “Dân ca Quan họ Bắc Ninh”.
  • Phát động Cuộc thi sáng tác truyện ngắn “Cây Bút Xanh” lần thứ I
    Ngày 12/1/2026, tại Hà Nội, Thời báo Văn học Nghệ thuật phối hợp cùng Quỹ Hỗ trợ Sáng tạo Văn học Nghệ thuật Việt Nam, Công ty Cổ phần BOOKAS và Công ty Cổ phần Tập đoàn Truyền thông Tri Thức Số (TTS) tổ chức phát động Cuộc thi sáng tác truyện ngắn “Cây Bút Xanh” lần thứ I - năm 2026.
  • Hà Nội rực rỡ cờ hoa chào mừng Đại hội XIV của Đảng
    Những ngày này, Hà Nội rực rỡ cờ hoa, pano, áp phích chào mừng Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng. Không khí trang trọng lan tỏa trên khắp các tuyến phố, thể hiện niềm tin, kỳ vọng của nhân dân Thủ đô hướng về đại hội.
  • Đón xuân mới cùng “Hà Nội – Niềm tin và hy vọng” trong chương trình "Âm nhạc cuối tuần"
    Vào đúng 15h30 chiều Chủ nhật hàng tuần, không gian Nhà Bát Giác – Vườn hoa Lý Thái Tổ tiếp tục trở thành điểm hẹn văn hóa quen thuộc của người dân Thủ đô khi chương trình “Âm nhạc cuối tuần” diễn ra trong sự quan tâm của đông đảo khán giả.
  • Chiêm ngưỡng vẻ đẹp các tỉnh thành qua triển lãm “Chất Địa Phương”
    Trong khuôn khổ chương trình "Tụ hội Sáng tạo" - Hành trình đến Lễ hội Thiết kế Sáng tạo Hà Nội 2026, triển lãm “Chất Địa Phương” trưng bày 89 tác phẩm xuất sắc nhất của 98 nghệ sĩ trong cuộc thi vẽ minh họa cùng tên được phát động vào tháng 5/2025.
  • Khởi động Đề án khảo sát tiềm năng phát triển không gian sáng tạo và trung tâm công nghiệp văn hóa Hà Nội
    Ngày 10/1, trong khuôn khổ Lễ hội Thiết kế Sáng tạo Hà Nội 2026, Tọa đàm “Giới thiệu Đề án Khảo sát các không gian tiềm năng trở thành Không gian Sáng tạo và Trung tâm Công nghiệp Văn hóa trong Thành phố” đã được tổ chức tại Nhà Bát Giác và không gian Vườn hoa Lý Thái Tổ (Hà Nội). Sự kiện là một trong những hoạt động trọng điểm, mở đầu cho tiến trình xây dựng hạ tầng sáng tạo đô thị của Thủ đô theo định hướng dài hạn.
  • “Chiến Nam: Ve sầu thoát xác” - Mở hướng tiếp cận mới cho dòng phim thực chiến Việt Nam
    Vào ngày 30/1/2026, bộ phim điện ảnh “Chiến Nam: Ve sầu thoát xác” chính thức khởi chiếu tại các cụm rạp trên toàn quốc. Được ấp ủ suốt một thập kỷ, bộ phim hành động - võ thuật - phá án này đã mở ra hướng tiếp cận mới cho dòng phim thực chiến Việt Nam khi lần đầu tiên đưa môn phái Votado lên màn ảnh rộng.
  • [Podcast] Âm nhạc cuối tuần - Số 1
    “Âm nhạc cuối tuần” là chương trình nghệ thuật đặc biệt do Sở Văn hóa – Thể thao Hà Nội tổ chức thường niên vào Chủ nhật hàng tuần tại Nhà Kèn Bát Giác. Podcast “Âm nhạc cuối tuần” của Tạp chí Người Hà Nội sẽ tuyển chọn, giới thiệu lại những giai điệu, những bản nhạc đặc sắc của chương trình trên nền tảng của Tạp chí điện tử.
  • 950 năm thành lập Quốc Tử Giám - Tôn vinh giá trị của Đạo học Việt Nam
    Tối 9/1, tại Di tích Quốc gia đặc biệt Văn Miếu – Quốc Tử Giám, chương trình nghệ thuật “Đạo học” đã diễn ra, trở thành điểm nhấn đặc biệt trong chuỗi hoạt động chào mừng 950 năm thành lập Quốc Tử Giám (1076–2026) – Trường Quốc học đầu tiên của Việt Nam, đồng thời mở đầu cho một năm mới đầy ý nghĩa.
  • [Podcast] Truyện ngắn: Tiếng “tút tút” cuối cùng (Kỳ 1)
    Xóm Tìm nằm nép mình bên dòng sông Trà Lý, nơi bầu trời dường như sà xuống thấp hơn, và mùi bùn non cứ thế quyện vào hơi thở, vào máu thịt của những người dân lam lũ. Ở cái xóm nhỏ ven đê này, mỗi buổi sáng, vào lúc sáu giờ, một chuỗi âm thanh quen thuộc “tút tút…” lại vang lên từ chiếc loa truyền thanh của xã đặt trên đỉnh cột làm từ một cây xoan già.
Dịu dàng Hà Nội vào thu
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO