Tản văn

Cây đàn của ông

Đào Phương Linh (Lớp 4A3, Trường Tiểu học Nam Trung Yên, Hà Nội) 22/08/2023 21:12

Trước mắt tôi bây giờ là căn nhà với mảnh vườn rộng lớn ngập tràn tiếng chim hót ríu rít trong tán cây xanh mơn mởn. Tôi bước vào nhà, thấy ông đang thư thái trên chiếc ghế gỗ quen thuộc và nhâm nhi chén trà chiều.

“Đến nơi rồi!” – Mẹ nói khi vừa thấy cánh cửa sắt cũ kĩ nhà ông rồi nhẹ nhàng xuống xe, nhấc chiếc va li màu xanh lam của tôi đặt xuống đất. Bố tôi thì khệ nệ xách những túi lớn nhỏ vào khoảng sân rợp bóng cây. Mùa hè này, tôi được về với ông một tuần.

Trước mắt tôi bây giờ là căn nhà với mảnh vườn rộng lớn ngập tràn tiếng chim hót ríu rít trong tán cây xanh mơn mởn. Tôi bước vào nhà, thấy ông đang thư thái trên chiếc ghế gỗ quen thuộc và nhâm nhi chén trà chiều.

“Con chào ông!”

Tôi chạy lại và nói khẽ vì sợ ông giật mình. Trong lúc bố mẹ còn bận sắp xếp đồ đạc, tôi đã chạy ra sân, hớn hở ngắm nghía từng chú chim đủ màu đang nhảy nhót. Ở quê thật tuyệt! Khác xa với sự ồn ào của thành phố, tôi có thể nghe được cả tiếng gió nhè nhẹ thổi, tiếng lay động của từng kẽ lá khi có chú dế nhỏ ghé thăm. Cơn gió mát mẻ hiếm thấy giữa mùa hạ này có thể khiến tôi chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay. Dạo chơi một lúc mắt đã díp lại, tôi leo ngay lên chiếc võng ông mắc giữa hai cây xoài rồi ngủ say sưa. Đến khi tôi tỉnh dậy thì bố mẹ đã về, chỉ còn tôi ở lại với ông.

Trở vào nhà, tôi lại chú ý đến cây đàn cũ trên nóc tủ mà đứng ngắm mãi, chẳng để ý ông đã đứng ngay sau lưng.

“Cháu đang xem cây đàn đó à?” - Ông hỏi tôi bằng giọng trầm ấm.

“Dạ... vâng. Cháu thấy nó đẹp quá! Ông kéo một bản cho cháu nghe nhé!”

Ông cười nhưng lắc đầu khe khẽ, trên gương mặt thoáng nỗi buồn.

Rồi ông kể cho tôi nghe về thời trẻ của ông, về bà và về cây vĩ cầm ấy. Hóa ra hồi trẻ ông rất mê đàn nhưng với hoàn cảnh lúc đó thì cây đàn là một thứ xa xỉ. Vì ông, bà đã cực nhọc tích góp, dành dụm để mua tặng ông. Ngày đi lên thị trấn xem đàn, ông bà gặp tai nạn rồi bà không qua khỏi. Cây đàn trở thành kỉ niệm buồn của ông.

“Cháu sẽ thử tưởng tượng tiếng đàn của ông…”

Nghe ông kể, tôi cũng buồn lắm. Sau bữa tối, tôi đi ngủ ngay vì hơi mệt.

Sáng sớm hôm sau, khi những tia nắng bắt đầu chiếu qua cửa sổ, đánh thức tôi không phải tiếng xe cộ xôn xao hay tiếng đồng hồ báo thức mà chính là tiếng đàn du dương êm ái đang len lỏi qua từng tấm vách gỗ của căn nhà. Tiếng đàn êm dịu như một lời ca da diết khiến tôi say mê, đắm chìm vào từng nhịp. Tôi nhẹ nhàng bước xuống cầu thang như sợ tiếng động của mình sẽ làm tiếng đàn kì diệu kia vụt tắt. Xuống đến nơi, tôi ngỡ ngàng khi thấy ông đang say sưa hòa mình vào tiếng nhạc. Ánh nắng vàng dịu lặng lẽ chảy trên vai ông, tôi bỗng nghĩ đó là vòng tay của bà. Chậu hoa trên bếp bừng tỉnh giấc và cũng rung rinh nhảy múa cùng âm thanh tuyệt diệu đó. Tôi không biết vì tình yêu của ông đối với cây đàn hay do đôi bàn tay điệu nghệ đã tạo nên bản nhạc đang bay lượn khắp căn nhà nhỏ này.

Bỗng ông dừng lại và nhìn tôi nở nụ cười. Ông từ từ đặt cây đàn gỗ xuống rồi bước đến nắm tay tôi, dẫn tôi ra vườn. Ông trầm ngâm nhìn lên bầu trời xanh thẳm với những cụm mây trôi bồng bềnh. Rồi ông quay sang bảo tôi, vẫn bằng giọng trầm ấm:

“Cảm ơn cháu đã mang lại tiếng đàn cho ông.”

Bài liên quan
  • Nơi gió được sinh ra
    Gió không về với nhân gian mà dạo chơi nữa. Trưa, nắng gắt gao nở một nụ cười bí hiểm. Yên gió, hàng cây đứng lặng ngả bóng vào nhau. Lá rơm rớm giọt sầu gục xuống. Phố thấp thoáng những bóng người chạy trốn, bịt kín khuôn mặt. Từng luồng bụi vẫn bay lơ lửng trên không trung, biến hình mờ ảo bám vào nóc nhà, khe cửa, vấn vít hàng quán, vỉa hè, lối người qua lại. Tôi chạy vội về với cánh đồng trong cơn mơ, gió yên lặng ngả xuống vai mình.
(0) Bình luận
  • Hương hoa mùa xuân tụ trong chén trà
    Năm nay mọi thứ dường như trôi qua chậm hơn, Lập Xuân rồi mà vẫn cứ rét ngọt và nắng hanh hao mãi. Phải đến qua Nguyên tiêu mới thấy lác đác mưa phùn cùng gió nồm ẩm thổi vào Giêng hai Bắc bộ. Chiều nay trà thất của tôi đón khách quý từ phương xa ghé thăm.
  • Thắp lên cánh đồng mùa xuân
    Ngày Tết, tôi có hứng thú đi tìm miền cỏ nước. Từ thuở bé đến bây giờ vẫn nguyên một mong ước giản dị mà xa xôi ấy. Ví von một chút là được vị thần thiêng liêng của Tết năm đó mừng tuổi cho một hình sắc cánh đồng vào xuân. Ngẫm thế, chợt thấy nếu được trải mình vào cánh đồng đang dâng lên tràn chảy sắc xuân ấy, thật sẽ là một món quà trang trọng, lịch lãm và cải biến diệu kỳ.
  • Nhớ miền tết xưa
    Hương xuân chạm vào cánh cửa thời gian, phố dài lên áo mới cũng là lúc đông rời đi chẳng bỏ quên gót mùa. Trong tiếng cựa mình của chồi non, xuân hòa cùng vào nỗi nhớ, dư âm Tết xưa cất gọi yêu thương. Tôi là đứa trẻ rất thích Tết, thích không khí chộn rộn, tất bật vui tươi những ngày cận Tết. Mùi Tết, hương vị Tết cứ len lỏi vào trong lòng tôi suốt những năm tháng tuổi thơ.
  • Họa mi vương vấn
    Chọn cho mình một góc quán cà phê ngoài trời, tôi nhìn dọc theo Phố sách Hà Nội. Vài ba người có lẽ là khách du lịch đang thích thú chụp ảnh và lựa sách, thi thoảng so vai, sửa lại khăn choàng khi có cơn gió ngang qua.
  • Thân thương căn bếp mùa đông
    Ngoài kia, gió mùa Đông Bắc ào ạt tìm về, bập bùng trên mái tôn, hun hút luồn vào khe cửa. Những chiếc lá cuối thu lặng lẽ buông mình. Đất trời hanh hao đón một mùa đông mới. Chị em tôi chui ra khỏi chăn chờ mẹ tìm quần áo ấm.
  • Phố cũ
    Chiều. Làn gió se lạnh vời vợi dọc theo những con phố. Gió về cuốn đi cái oi nồng của những ngày nắng hanh hao. Bỗng vòng xe vô tình rẽ vào phố cũ. Lâu lắm không về phố, hình như đã không còn cảm giác thân thuộc ngày nào. Phố cũ hiện ra trước mặt là lạ, quen quen…
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
Đừng bỏ lỡ
Cây đàn của ông
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO