Tản văn

Một mùa sen để nhớ, một đời mẹ để thương

Tản văn của Trang Thu 08:12 15/09/2025

Buổi chiều, tôi đạp xe đưa con đi dạo. Mặt trời đã dịu nắng, ánh sáng đổ dài trên những tán cây ven đường, vàng ươm như rắc mật. Bên tay trái là hồ sen của làng.

dam-sen-trang-ha-noi-07.jpg

Mỗi năm, cứ độ đầu hè, nơi này lại bừng sức sống với màu xanh mát của lá, sắc trắng hồng dịu dàng của hoa. Đặc biệt, hoa sen có một mùi thơm thật khó diễn tả. Không gian bốn bề như được nàng tiên hoa lặng lẽ ướp hương. Mùi ấy không nồng nàn, không ngào ngạt, mà thanh khiết như một làn khói mỏng. Nó không ập đến, mà len nhẹ vào tâm trí tựa như một hồi ức không tên đang lặng lẽ thức dậy.
Chiếc xe đạp lăn chầm chậm qua hồ sen. Con gái nhỏ ngồi phía sau, tay khẽ níu áo tôi, reo lên: “Mẹ ơi, sen nở rồi.” Tôi quay lại mỉm cười. Sen đã nở dịu dàng như lời ru của mùa hạ. Tôi dừng lại để con ngắm nhìn, để mình được hít một hơi thật sâu mùi hương ấy. Đã bao lâu rồi tôi không có một khoảnh khắc thảnh thơi như thế? Hương sen làm dịu lòng người, khiến mọi lo toan, mệt nhọc, tất bật của cuộc sống thường ngày bỗng chốc tan biến. Chỉ còn lại một khoảng lặng đủ để mình sống chậm lại, đủ để nhớ.

Tôi nhớ mẹ. Mẹ rất thích hoa sen. Mỗi khi sen nở, mẹ lại mua vài bó mang về, cắm dâng lên bàn thờ tổ tiên. Mẹ thường bảo: “Sen thơm lắm, nhưng không phải kiểu thơm nồng như hoa sữa hay ngọt như hoa ngọc lan”.

Gió chiều nhẹ đưa, con gái tôi reo lên: “Mẹ ơi, kia có sen trắng!” Tôi dừng xe, đứng lặng nhìn những bông sen trắng muốt như được vẽ bằng ánh trăng. Mùi hương lại thoảng qua, lần này như chạm sâu hơn vào ký ức. Tôi thấy mình trở về tuổi thơ, thấy dáng mẹ với chiếc nón mê, thấy những trưa hè mẹ quạt cho tôi ngủ, tiếng quạt kẽo kẹt hòa cùng tiếng ve. Những điều tưởng chừng nhỏ bé, sao giờ đây lại thiêng liêng đến thế.

Tôi cúi xuống, bẻ một chiếc lá sen già, lật mặt dưới nhìn những đường gân mảnh khảnh như mạch máu. Lá sen cũng đẹp như hoa, cũng mang mùi hương riêng. Có lẽ, hương sen không chỉ nằm trong cánh hoa, mà còn nằm trong từng thớ lá, từng giọt sương đọng lại trên búp sen non. Như người phụ nữ vậy, vẻ đẹp không chỉ ở đôi mắt hay mái tóc, mà nằm trong cách họ sống, cách họ yêu, cách họ chịu đựng và tha thứ.

Tôi quay lại, bảo con gái: “Con ngửi thấy mùi sen không?” Con gật đầu cười: “Dạ, thơm như mẹ vậy.” Tôi không biết nên khóc hay cười. Một câu nói hồn nhiên của con trẻ mà khiến tim tôi rung lên một nhịp lạ kỳ.

Chúng tôi rời khỏi hồ sen khi nắng đã tắt hẳn nhưng hương sen thì vẫn còn vương lại trên vạt áo, trong mái tóc, và cả trong tâm trí tôi. Tôi chợt hiểu rằng, sống giữa thế giới xô bồ này, người ta không cần quá nhiều điều để thấy hạnh phúc. Chỉ cần một khoảnh khắc bình yên, một mùi hương gợi nhớ, hay một tâm hồn biết lặng lại để cảm nhận, thế là đủ.

Sen đã nở. Mùa sen đã về. Mùa sen đã dần trôi qua, nhưng hương sen vẫn còn vương trong tâm trí tôi như bóng dáng của mẹ, của những người phụ nữ tôi thương. Họ là những đóa sen giữa đời thanh khiết, cao quý, lặng thầm mà rực rỡ./.

Bài liên quan
  • Những cơn mưa mùa hạ
    Hè về, không chỉ có tiếng ve râm ran hay ánh nắng chói chang nhuộm vàng lối đi mà còn có những cơn mưa. Mưa mùa hạ ồn ào, vội vã kéo đến cùng những trận giông bất chợt. Nó không buồn bã, dai dẳng như mưa phùn cuối đông mà dứt khoát, mạnh mẽ, đổ ào xuống rồi vội vã tạnh. Mưa tạt vào những ô cửa kính, len lỏi qua từng ngóc ngách ký ức, khẽ đánh thức một miền tuổi thơ xa xăm, ướt đẫm hương mưa và kỷ niệm.
(0) Bình luận
  • Dưới gốc cây thanh trà
    Tháng sáu về mang nắng gió rải đều trên khắp con đường, ngõ xóm, tôi mon men chân trần đi trên đám cỏ non dẫn vào khu vườn kí ức, ở đó, đám cây thanh trà đang rộ, quả vàng chín mọng, căng mình dưới lớp lá xanh đậm. Mùa này là mùa của những dư vị thanh thanh nơi đầu lưỡi, tôi có thể thả mình vào nơi mát mẻ của khu vườn, nghe tiếng ve thao thiết gọi hè. Những quả thanh trà được tưới đẫm nước, lấp lánh vàng, căng mọng, chỉ chờ tay người hái.
  • Chiều hạ vàng
    Nhắc đến sắc vàng, dễ thường người ta lại nghĩ đến mùa thu, mùa của làn gió heo may với những nắng vàng, lá vàng... đã trở thành những ước lệ kinh điển như thể “con nai vàng ngơ ngác/ Đạp trên lá vàng khô” (Lưu Trọng Lư), “Ô! hay buồn vương cây ngô đồng/ Vàng rơi, vàng rơi thu mênh mông” (Bích Khê)…
  • Thương giậu tầm xuân
    Chiều chầm chậm rơi trước hiên nhà, nhìn nắng nghiêng qua hàng rào đã cũ, tôi lại nhớ đến giậu tầm xuân của những ngày xưa ấy. Không kiêu sa rực rỡ như hồng, tầm xuân như loài hoa dại chỉ lặng lẽ leo lên bờ rào, nương vào từng mắt lưới kẽm, từng cọc tre mảnh, mà nở những chùm hoa nhỏ xíu.
  • Ký ức tháng Tư
    Tháng Tư lại về. Với người lính, đó không chỉ là một tháng trong năm mà là tháng của ký ức, của những tiếng gọi từ quá khứ vọng về. Mỗi khi tháng Tư chạm ngõ, lòng chúng tôi lại dậy lên những âm thanh cũ: tiếng bước chân hành quân, tiếng võng kẽo kẹt giữa rừng, tiếng hát lạc trong gió núi. Và trên hết, đó là ký ức về ngày đất nước thống nhất - ngày mà bao máu xương, bao tuổi trẻ đã hóa thành niềm vui chung của dân tộc.
  • Bữa cơm còn một chỗ trống
    Nhà tôi có ba chị em. Tôi là chị cả, dưới là hai em trai. Mỗi người một gia đình, con cái đang tuổi đi học, cuộc sống riêng cũng đủ bận rộn. Nhưng có một điều gần như không thay đổi suốt bao năm: cứ cuối tuần, chúng tôi lại trở về nhà bố mẹ.
  • Hoa tuyết giữa trời cao nguyên
    Mùa xuân, cao nguyên ngập chìm trong nắng. Nắng vàng ươm như mật. Nắng óng ả như tơ. Nắng nồng nàn cháy bỏng. Những giọt nắng ấm áp đánh thức vạn vật sau giấc ngủ dài qua những ngày đông. Cây lá đâm chồi, hoa cỏ rộn ràng khoe sắc. Những bông cà phê cũng cựa mình thức giấc, thắp lên triệu triệu đóa hoa tuyết sáng lấp lóa giữa đất trời cao nguyên.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Phát huy vai trò của văn nghệ sĩ Thủ đô: Khơi dậy nguồn lực sáng tạo cho phát triển công nghiệp văn hóa
    Trong nền kinh tế sáng tạo, tài năng và sức sáng tạo của con người chính là nguồn vốn quan trọng nhất. Đối với Hà Nội, đội ngũ văn nghệ sĩ không chỉ góp phần gìn giữ bản sắc văn hóa mà còn giữ vai trò trung tâm trong quá trình hình thành các sản phẩm công nghiệp văn hóa có giá trị. Khơi dậy, phát huy và tạo điều kiện để nguồn lực sáng tạo ấy phát triển sẽ là “chìa khóa” để Hà Nội khai thác hiệu quả tiềm năng văn hóa, nâng cao năng lực cạnh tranh và khẳng định vị thế của một trung tâm sáng tạo trong kỷ nguyên mới.
  • Khơi nguồn sáng tạo của văn nghệ sĩ, trí thức, nghệ nhân, chung sức phát triển Thủ đô Hà Nội
    Chiều 29/7, Thành ủy Hà Nội tổ chức gặp mặt đại biểu văn nghệ sĩ, trí thức, nghệ nhân tiêu biểu trên địa bàn thành phố. Đây là dịp để lãnh đạo thành phố lắng nghe những hiến kế về phát triển khoa học công nghệ, đổi mới sáng tạo, công nghiệp văn hóa và phát huy nguồn lực con người, góp phần tạo động lực mới cho sự phát triển nhanh, bền vững của Thủ đô.
  • Tạo dựng bản sắc kiến trúc Hà Nội: Giữ hồn cốt Thủ đô, kiến tạo diện mạo cho tương lai
    Kiến trúc không chỉ định hình diện mạo đô thị mà còn lưu giữ ký ức, phản ánh bản sắc văn hóa và trình độ phát triển của mỗi thời đại. Đối với Hà Nội - thành phố ngàn năm văn hiến, việc kiến tạo những công trình mới hài hòa với không gian lịch sử, đồng thời phát huy vai trò của đội ngũ kiến trúc sư trong bảo tồn và sáng tạo, là yêu cầu quan trọng để xây dựng Thủ đô "Văn hiến - Văn minh - Hiện đại", đáp ứng yêu cầu phát triển trong thời kỳ mới.
  • Có một Hà Nội trên những chuyến xe
    Tôi đã đi nhiều chuyến xe trong đời nhưng có lẽ những chuyến xe buýt đối với tôi có nhiều kỉ niệm gắn bó, giống như tôi gắn bó với Hà Nội vậy.
  • Đội CC&CNCH khu vực số 13 tuyên truyền, hướng dẫn kỹ năng PCCC&CNCH tại chung cư 96A, 96B Định Công
    Thực hiện công tác tuyên truyền, nâng cao nhận thức và kỹ năng về phòng cháy, chữa cháy và cứu nạn, cứu hộ (PCCC&CNCH) cho người dân sinh sống tại các khu chung cư, ngày 31/7/2026, Đội Cảnh sát chữa cháy và cứu nạn, cứu hộ khu vực số 13 - Phòng Cảnh sát PCCC&CNCH, Công an thành phố Hà Nội đã phối hợp với Ban quản lý hai tòa nhà chung cư 96A và 96B Định Công (phường Phương Liệt, thành phố Hà Nội) tổ chức buổi tuyên truyền, phổ biến kiến thức và kỹ năng về PCCC&CNCH.
Đừng bỏ lỡ
Một mùa sen để nhớ, một đời mẹ để thương
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO