Tản văn

Cha tôi – người tuyệt vời nhất

Nguyễn Thị Bích Giao 21/07/2025 14:07

Với tôi, cha là người tuyệt vời nhất, là số một. Nếu có kiếp sau, tôi vẫn mong được làm con gái của cha – một người cha mà suốt cuộc đời tôi luôn ngưỡng mộ, yêu thương và biết ơn.

Cha tôi có dáng cao dong dỏng, nét mặt luôn ánh lên vẻ thông minh, cương nghị. Tôi không biết cha từng học đến lớp mấy, chỉ nhớ chữ cha viết không đẹp, lại hơi khó đọc. Nhưng điều đó không làm tôi bận tâm, vì cả đời cha sống ngay thẳng, chân thành, luôn là chỗ dựa vững chắc cho gia đình và mọi người xung quanh.

Cha từng làm nhiều việc, từng đảm đương nhiều nhiệm vụ ở địa phương. Công việc nào cha cũng hoàn thành tốt, được mọi người yêu quý. Trong mắt tôi, cha luôn là người hiểu biết, đạo đức. Ông luôn dạy chị em chúng tôi sống tử tế, học hành nên người để trở thành người có ích cho xã hội.

Cha luôn bên con trước bão giông cuộc đời - Ảnh 1
Trong mắt con, cha luôn là người tuyệt vời nhất. (Ảnh minh hoạ)

Những năm chiến tranh, đất nước thiếu thốn, bữa cơm gia đình chẳng mấy khi đủ no. Nhìn các con ăn thòm thèm, cha buồn lắm nhưng vẫn động viên chúng tôi: “Nhà mình còn sướng, có khoai để ăn. Nhiều nhà chẳng có mà ăn nữa kia”. Mẹ xới cho cha chút cơm, cha lại lặng lẽ đổ sang bát cho đứa út, còn mình chỉ ăn khoai.

Có lần, anh trai tôi hỏi: “Cha ơi, con nghe nói cán bộ xã được phân xe đạp, sao không thấy cha mang về?”, cha chỉ cười hiền: “Mấy người khác còn vất vả hơn nhà mình nhiều, cha nhường rồi con ạ”. Anh tôi buồn, nhưng cha vỗ về và giải thích, thế là anh yên tâm. Nhà tôi có bảy anh chị em, Tết đến, xã phân bốn cái áo mới, cha mang về hai. Chị tôi thắc mắc còn hai cái nữa đâu, cha vẫn nhẹ nhàng: “Nhà bác Bình khổ hơn, cha nhường cho bác ấy rồi”. Nhìn con bác Bình mặc áo mới, chị tôi buồn lắm. Nhưng rồi cũng quen...

Tôi đi học xa, hè về, cha dặn: “Có mấy dây khoai cha giấu trên bếp, con lấy mà ăn. Cha để phần đấy, nếu không là hết từ lâu rồi”. Cha học mẹ cách giấu khoai, giấu lạc vào bồ treo trên xà nhà. Thấy các con thèm ăn lạc, cha bày cách dùng sào nhọn chọc thủng bồ cho lạc rơi xuống. Đến mùa gieo hạt, mẹ lấy xuống thì chỉ còn cái bồ rỗng không.

Cha luôn theo sát từng bước chân của chị em chúng tôi. Dù bận việc suốt ngày, nhiều khi khuya mới về, nhưng ông vẫn biết chúng tôi cần gì, thiếu gì. Chỉ tiếc, ông bất lực vì không có tiền (ngày ấy lương của cha được trả bằng lúa). Cha thường động viên chúng tôi: “Phải học thật giỏi các con ạ. Cha mà được học như các con, cha đã làm được nhiều việc lắm”. Cha đâu có học luật mà vẫn giải quyết mọi việc đâu ra đấy, từ việc nhà tới viêc làng.

Ngày ấy, học hết lớp 7 là tốt lắm rồi. Hết lớp 7 là được đi học sơ cấp hoặc trung cấp, rồi được thoát ly là niềm mơ ước của thanh niên. Được thoát ly nghĩa là có tiêu chuẩn phiếu vải, mì sợi, gạo. Gia đình tôi có hai chị được thoát ly, cha mẹ tự hào lắm.

Rồi anh trai tôi đi thanh niên xung phong. Ngày anh lên đường, cả nhà lo lắng, còn cha điềm tĩnh động viên: “Đấy là thực hiện nghĩa vụ công dân đó các con”. Anh chuyển sang bộ đội và hy sinh tại chiến trường Campuchia năm 1971. Ngày nhận giấy báo tử, mẹ tôi vật vã khóc ngất, còn cha ngồi thẫn thờ ở góc giường. Lúc ấy, tôi từng nghĩ cha thương anh ít hơn mẹ, nhưng tôi đã nhầm. Cha gầy sọp đi sau đó và ít nói hơn. Thi thoảng tôi thấy cha quay mặt lau nước mắt. Nhưng ông vẫn nhẹ nhàng an ủi mẹ: “Vì đất nước bà ạ. Cả nước đều mất mát chứ đâu chỉ riêng nhà mình”. Nỗi đau quá lớn, sau đó không lâu mẹ tôi mất vì bệnh nội thương. Chúng tôi đã lớn, đã biết gắng gượng, động viên để cha đỡ buồn nhưng một lần nữa, cha lại gầy đi thấy rõ.

Năm 1975, anh rể tôi hy sinh khi làm nghĩa vụ cho Tổ quốc. Chị gái tôi vừa sinh con, nghe tin buồn quá mà phát bệnh. Gia đình bên nhà anh rể đón cháu về nuôi, chị em tôi đi học hết nên chỉ còn mình cha đi bệnh viện chăm chị. Có lần tôi nghỉ học về thăm chị, đến bệnh viện hỏi y tá phòng trực chị nằm đâu, cô y tá nhìn tôi xúc động nói: “Cháu có một người cha vĩ đại. Cô làm ở đây bao năm, chưa thấy ai chăm con tận tụy như ông”. Tôi kể lại chuyện này cho các chị nghe, ai cũng trào nước mắt. Chị tôi từng tâm sự: “Chị nợ cha quá nhiều…”

Tôi đi làm xa rồi lập gia đình, ở cùng với mẹ chồng. Mỗi lần về thăm cha, cha đều hỏi hai mẹ con có hòa thuận không. Đôi khi tôi phàn nàn mẹ chồng tiết kiệm quá, cha gạt đi: “Bà tiết kiệm cho con chứ cho ai. Bà thương con mới làm như vậy”. Thỉnh thoảng tôi cũng tiết kiệm biếu cha đôi đồng nhưng cha không giữ để chi tiêu mà chia cho các chị, các cháu tôi. Cha luôn dặn tôi: “Sống ở xa, phải đối tốt với láng giềng, bạn bè, để cuộc sống được vui vẻ”.

Tình thương của cha bao la như trời như biển. Nhiều đêm nằm suy tư, tôi lại tự hỏi "trên đời này, có bao nhiêu người cha tuyệt vời như cha mình", rồi lại thầm trả lời, mình là một trong những người con may mắn nhất. Nếu có kiếp sau, tôi vẫn mong là con gái của cha - người cha tuyệt vời và đáng kính yêu nhất đời tôi./.

Bài liên quan
(0) Bình luận
  • Dưới gốc cây thanh trà
    Tháng sáu về mang nắng gió rải đều trên khắp con đường, ngõ xóm, tôi mon men chân trần đi trên đám cỏ non dẫn vào khu vườn kí ức, ở đó, đám cây thanh trà đang rộ, quả vàng chín mọng, căng mình dưới lớp lá xanh đậm. Mùa này là mùa của những dư vị thanh thanh nơi đầu lưỡi, tôi có thể thả mình vào nơi mát mẻ của khu vườn, nghe tiếng ve thao thiết gọi hè. Những quả thanh trà được tưới đẫm nước, lấp lánh vàng, căng mọng, chỉ chờ tay người hái.
  • Chiều hạ vàng
    Nhắc đến sắc vàng, dễ thường người ta lại nghĩ đến mùa thu, mùa của làn gió heo may với những nắng vàng, lá vàng... đã trở thành những ước lệ kinh điển như thể “con nai vàng ngơ ngác/ Đạp trên lá vàng khô” (Lưu Trọng Lư), “Ô! hay buồn vương cây ngô đồng/ Vàng rơi, vàng rơi thu mênh mông” (Bích Khê)…
  • Thương giậu tầm xuân
    Chiều chầm chậm rơi trước hiên nhà, nhìn nắng nghiêng qua hàng rào đã cũ, tôi lại nhớ đến giậu tầm xuân của những ngày xưa ấy. Không kiêu sa rực rỡ như hồng, tầm xuân như loài hoa dại chỉ lặng lẽ leo lên bờ rào, nương vào từng mắt lưới kẽm, từng cọc tre mảnh, mà nở những chùm hoa nhỏ xíu.
  • Ký ức tháng Tư
    Tháng Tư lại về. Với người lính, đó không chỉ là một tháng trong năm mà là tháng của ký ức, của những tiếng gọi từ quá khứ vọng về. Mỗi khi tháng Tư chạm ngõ, lòng chúng tôi lại dậy lên những âm thanh cũ: tiếng bước chân hành quân, tiếng võng kẽo kẹt giữa rừng, tiếng hát lạc trong gió núi. Và trên hết, đó là ký ức về ngày đất nước thống nhất - ngày mà bao máu xương, bao tuổi trẻ đã hóa thành niềm vui chung của dân tộc.
  • Bữa cơm còn một chỗ trống
    Nhà tôi có ba chị em. Tôi là chị cả, dưới là hai em trai. Mỗi người một gia đình, con cái đang tuổi đi học, cuộc sống riêng cũng đủ bận rộn. Nhưng có một điều gần như không thay đổi suốt bao năm: cứ cuối tuần, chúng tôi lại trở về nhà bố mẹ.
  • Hoa tuyết giữa trời cao nguyên
    Mùa xuân, cao nguyên ngập chìm trong nắng. Nắng vàng ươm như mật. Nắng óng ả như tơ. Nắng nồng nàn cháy bỏng. Những giọt nắng ấm áp đánh thức vạn vật sau giấc ngủ dài qua những ngày đông. Cây lá đâm chồi, hoa cỏ rộn ràng khoe sắc. Những bông cà phê cũng cựa mình thức giấc, thắp lên triệu triệu đóa hoa tuyết sáng lấp lóa giữa đất trời cao nguyên.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • [Podcast] Truyện ngắn: Phía sau bước chân người lên đường
    Sinh trưởng ở xứ Đoài mây trắng, từng làm việc ở Sở Văn hóa - Thông tin Hà Tây, (nay là Hà Nội), Phan Quế - hội viên Hội Nhà văn Việt Nam, hội viên Hội Nhà văn Hà Nội đến với thơ từ buổi đầu sáng tác và ông cũng được bạn đọc biết đến khá sớm. Tuy nhiều năm qua Phan Quế dành thời gian và tâm sức nhiều cho tiểu thuyết, nhưng thơ đối với ông vẫn là nỗi niềm canh cánh trong lòng.
  • [Podcast] Tản văn: Nơi gió được sinh ra
    Gió không về với nhân gian mà dạo chơi nữa. Trưa, nắng gắt gao nở một nụ cười bí hiểm. Yên gió, hàng cây đứng lặng ngả bóng vào nhau. Lá rơm rớm giọt sầu gục xuống. Phố thấp thoáng những bóng người chạy trốn, bịt kín khuôn mặt. Từng luồng bụi vẫn bay lơ lửng trên không trung, biến hình mờ ảo bám vào nóc nhà, khe cửa, vấn vít hàng quán, vỉa hè, lối người qua lại. Tôi chạy vội về với cánh đồng trong cơn mơ, gió yên lặng ngả xuống vai mình.
  • Nhà biên kịch Phạm Thị Thanh Hà: “Kỷ nguyên số mở ra nhiều cơ hội cho hoạt hình Việt Nam”
    Mùa phim hè 2026 chứng kiến sự áp đảo của các bộ phim hoạt hình ngoại tại phòng vé Việt Nam, trong khi hoạt hình Việt tạm thời vắng bóng sau những tín hiệu khởi sắc của năm 2025. Phải chăng đây là một bước chững lại đáng lo ngại hay chỉ là khoảng lặng cần thiết để chuẩn bị cho một giai đoạn phát triển mới? Phóng viên Tạp chí Người Hà Nội đã có cuộc trao đổi với nhà biên kịch Phạm Thị Thanh Hà - Trường Phòng Kịch bản, Hãng phim hoạt hình Việt Nam về thực trạng, cơ hội cũng như nhưng triển vọng của hoạt hình Việt Nam trong kỷ nguyên số.
  • Uỷ ban MTTQ Việt Nam TP Hà Nội: Phát động đợt sinh hoạt chính trị sâu rộng dịp 27/7
    Chiều 17/7, Ủy ban MTTQ Việt Nam Thành phố Hà Nội tổ chức Hội nghị triển khai các hoạt động tuyên truyền, kỷ niệm 79 năm Ngày Thương binh - Liệt sĩ (27/7/1947 - 27/7/2026), đồng thời phát động đợt sinh hoạt chính trị sâu rộng với chủ đề "Uống nước nhớ nguồn - Đền ơn đáp nghĩa".
  • Hà Nội trong tôi những ngày tháng 6
    Tôi trở lại “thăm” Hà Nội vào những ngày giữa tháng 6. Cũng hơn một năm rồi tôi mới có dịp ghé thăm “cố nhân” của mình. Tôi coi Hà Nội như người bạn cũ, bạn tri âm tri kỷ. Bởi vậy, đêm trước khi lên xe xuôi về trái tim của dải đất cong cong hình chữ S xinh đẹp lòng tôi có chút bồi hồi cộng thêm sự háo hức. Lần nào cũng vậy cái cảm xúc ấy vẫn vẹn nguyên như thủa ban đầu đôi khi chẳng gọi được thành tên. Chỉ biết rằng sớm mai thôi tôi và “bạn” sẽ gặp lại với bao điều muốn nói,…
Đừng bỏ lỡ
  • Hà Nội hỗ trợ mức cao cho các câu lạc bộ và nhóm thực hành di sản văn hóa phi vật thể
    Theo nghị quyết mới được thông qua, phạm vi và đối tượng áp dụng được điều chỉnh hướng tới các chủ thể di sản văn hóa phi vật thể trên địa bàn thành phố, bao gồm Nghệ nhân nhân dân, Nghệ nhân ưu tú, các câu lạc bộ, nhóm thực hành, nghệ nhân và người thực hành di sản. Đáng chú ý, Hà Nội quyết định giữ nguyên mức hỗ trợ rất cao cho các câu lạc bộ và nhóm thực hành di sản văn hóa phi vật thể.
  • Đánh thức bảo tàng bằng ứng dụng nghệ thuật liên ngành
    Hệ thống bảo tàng đang đứng trước những yêu cầu thay đổi theo hướng đa dạng, linh hoạt và hấp dẫn hơn trong cách tổ chức trưng bày nhằm thu hút du khách. Theo đó, bên cạnh các tư liệu, hiện vật, sự kết hợp giữa công nghệ, nghệ thuật sắp đặt và các yếu tố liên ngành đóng vai trò quan trọng, mang đến cho khách tham quan một hành trình thấu hiểu quá khứ theo nhiều cách khác nhau.
  • Kiêng kỵ thần linh ở thôn Lặt, xã Ba Vì
    Vào thế kỷ XVI, vùng đất dưới chân núi Tản, ven sông Đà còn hoang vu. Một số người Mường Bi, Mường Thàng từ Thanh Hóa tìm đến nơi đây sinh cơ lập nghiệp. Cụ Nguyễn Trung Hành là người đầu tiên đến khai phá vùng đất mới. Ban đầu, người dân chặt tre nứa trong rừng, rồi chẻ lạt và chở bằng thuyền đi bán khắp nơi.
  • Ở phố Khương Trung có mẹ Oanh
    Tôi gặp lại P. trong một quán cà phê nhỏ vào một chiều Hà Nội bảng lảng sương giăng, khi cậu có chuyến công tác từ phương Nam ra. P. là đứa em, cũng là người đã chung lưng đấu cật với tôi suốt sáu năm trời trong một căn gác trọ nằm sâu nơi ngõ ngách Khương Trung. Đã lâu lắm rồi hai đứa mới có dịp ngồi lại, khuấy nhẹ ly cà phê, nhìn dòng người hối hả ngược xuôi qua lớp cửa kính. Giữa những câu chuyện không đầu không cuối về áp lực cơm áo gạo tiền, P. bỗng lặng đi một chút rồi hỏi: “Anh ơi, anh có nhớ mẹ Oanh không?”.
  • CleanHanoi - Dịch vụ vệ sinh công nghiệp
    CleanHanoi triển khai vệ sinh cho căn hộ, biệt thự, văn phòng, cửa hàng, công trình sau xây dựng và nhiều loại hình không gian tại Hà Nội.
  • [Infographic] 12 nhiệm vụ trọng tâm tháo gỡ điểm nghẽn về chuyển đổi số
    Thành phố Hà Nội triển khai chiến dịch 100 ngày nhằm tập trung tháo gỡ các điểm nghẽn lớn trong chuyển đổi số. Trọng tâm là hình thành hệ thống cơ sở dữ liệu dùng chung, bảo đảm "đúng, đủ, sạch, sống", chia sẻ và tái sử dụng.
  • Hà Nội hỗ trợ tiền ăn bán trú tiểu học với hai mức 40.000 đồng và 28.000 đồng
    Bước vào năm học 2026 - 2027, thành phố Hà Nội áp dụng cơ chế hỗ trợ chi phí ăn bán trú cho học sinh tiểu học với hai hạn mức cụ thể tùy thuộc vào đối tượng thụ hưởng. Nhóm học sinh được ưu tiên theo quy định sẽ nhận mức hỗ trợ trọn gói là 40.000 đồng mỗi ngày, trong khi các em học sinh còn lại được ngân sách đồng hành san sẻ với mức 28.000 đồng mỗi ngày.
  • Phường Tùng Thiện lan tỏa đạo lý “uống nước nhớ nguồn”, “đền ơn đáp nghĩa”
    Hướng tới kỷ niệm 79 năm Ngày Thương binh - Liệt sĩ (27/7/1947 – 27/7/2026), Đảng bộ, chính quyền phường Tùng Thiện (TP Hà Nội) tổ chức nhiều hoạt động ý nghĩa, thiết thực nhằm tri ân người có công, thân nhân người có công với cách mạng… Qua đó lan tỏa đạo lý “uống nước nhớ nguồn”, đền ơn đáp nghĩa tốt đẹp của dân tộc Việt Nam nói chung và người Hà Nội thanh lịch, văn minh nói riêng.
  • Phát động cuộc thi ảnh "Người cao tuổi Tây Hồ chung tay xây dựng phường sáng - xanh - sạch - đẹp"
    Chiều 16/7, Hội Người cao tuổi phường Tây Hồ tổ chức Hội nghị Công bố và trao quyết định thành lập các Chi hội Người cao tuổi tại các Tổ dân phố (TDP), Phát động phong trào đua “Toàn dân chung tay bảo về môi trường – vì thủ đô xanh – sạch –đẹp và Cuộc thi ảnh "Người cao tuổi Tây Hồ chung tay xây dựng phường sáng - xanh - sạch - đẹp".
  • Phường Hồng Hà nâng cao nhận thức pháp luật về đê điều, phòng, chống thiên tai
    Nhằm bảo vệ an toàn hệ thống đê điều, bảo đảm khả năng thoát lũ và phòng ngừa thiên tai, UBND phường Hồng Hà (TP Hà Nội) đề nghị các cơ quan, đơn vị, doanh nghiệp và toàn thể Nhân dân trên địa bàn nâng cao nhận thức pháp luật về đê điều, phòng, chống thiên tai.
Cha tôi – người tuyệt vời nhất
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO