Tản văn

Người đi về phía biển

Tản văn của Hồ Huy 27/06/2025 08:43

Khi biển sinh ra, tôi chưa biết hát. Khi biển lớn lên, em chưa biết khóc. Khi biển mặn mòi, thì đã có những dấu chân đi về phía biển. Biển ở phía đường chân trời, một nơi tưởng chừng như chưa từng có sự nhọc nhằn, vất vả. Bởi chân trời luôn luôn là ước mơ.

sanh-doi-369(1).jpg
Người đi về phía biển, đầu sóng, ngọn gió, bỏ lại nơi phía sau lưng những mảnh làng. (ảnh minh họa)

Những người đi về phía biển, khom lưng phía biển, gánh biển lên trời. Một bức tranh quê hương tôi mà từ khi là một đứa trẻ, tôi đã mặc sức hình dung tưởng tượng. Khi ấy biển sinh ra. Khi ấy biển lớn lên... Khi ấy lời hát cất lên từ những dòng sông thượng nguồn.
Và khi nắng còn giấu sau vòm nước chân trời, khi niềm vui nỗi buồn còn chưa kịp vỡ òa ban mai trên những đôi môi, những người đi về phía biển, miệt mài gác giấc ngủ nồng, họ trở dậy đi về phía bình minh.

Ai bảo mưu sinh là khổ, tôi nghĩ khổ đau hay hạnh phúc phụ thuộc vào nụ cười của bạn. Có những kỳ nghỉ hè, về ở lại nhà bác tôi, nhiều khi lạ nhà không ngủ được, quãng ba rưỡi bốn giờ đã thấy thậm thịch những bước chân rảo qua, đã thấy rổn rảng cười nói mặn mòi. Bác tôi bảo ấy là huyên náo tiếng người đi về phía biển.
Tôi quay sang bác khẽ hỏi nhỏ: sao bác nói chuyện như nhà thơ vậy? Bác tôi cười, tiếng cười dội vào bốn bức tường của căn nhà mới xây rộn ràng mùi vôi trắng: thì nói chuyện với nhà văn tương lai, nên bác cứ phải nói thế...

Những buổi tinh mơ mùa hè như thế mới đó mà đã hơn hai mươi năm trôi qua. Bác tôi giờ đã là người thiên cổ. Tôi là thằng trai út trong họ, luôn được mọi người cưng chiều. Cứ nhắm mắt lại thì giọng bác tôi lại ồm ồm vang vang bên tai, dù tôi chỉ nghe lỏm được câu chuyện qua điện thoại của bố: cu Huy nó thế nào rồi, mùa hè chú cứ cho nó về quê với tôi, ở với bác, khi nào chán thì đi, chứ chú cứ nhốt nó trong 4 bức tường thành phố, thanh niên đứa nào chịu nổi...

Những mùa hè chang chang nhà quê đã bỏ quên tôi trong vùng ký ức nồng nồng, tanh tanh của tảo biển, trong tiếng chân người thậm thịch đi về phía biển ban sớm, trong lấp loáng ánh đèn đăng đó dò hỏi đường xa ban khuya. Nhiều hôm tỉnh giấc, thấy nhà vắng tanh, chỉ nghe được tiếng gà chành chọe nhau ở ngoài vườn, mọi người đã ra đồng muối từ khi mặt trời còn cố ngáp một hơi dài oi bức vươn vai.

Tôi lững thững men theo con đường cát nhỏ, hai bên là những bụi dứa dại lá xanh rì, thứ màu xanh ngơ ngẩn của đồng cát sau những cơn mưa đầu mùa. Đi hết con đường cát nhỏ, tôi leo lên con đê biển đang cong mình đón gió. Con đê như một người đàn ông trung niên, cởi trần, khoe những cơ bụng săn chắc, khoe thứ màu nâu trầm ngâm, khoe những nụ cười vạm vỡ. Khoe cả bước chân của những người đi về phía biển... nhọc nhằn...
Từ trên con đê kiệm lời, tôi nhìn xuống xôn xao đồng muối dưới kia. Bác tôi ngẩng mặt lên, giơ cánh tay vẫy vẫy. Nắng vẫy. Gió vẫy. Nụ cười đen nhẻm cũng vẫy, để lộ hàm răng bác tôi, trắng như muối.

Khi con người biết buông xả những lợi danh hay thù hận thì tâm ta mới trong sáng để vượt qua những cám dỗ của phiền não tham, sân, si, mà cảm nhận được niềm vui. Vậy thì một công việc cho dù là bé nhỏ cho dù là cơ cực cho dù là những người đi về phía biển thử hỏi là vui hay buồn khi họ đã buông tiếng cười giòn giữa cuộc đời này, giữa những buổi ban mai còn chưa hiện hữu.

Con người được sinh ra đời để tìm hạnh phúc hay tìm đau khổ? Câu hỏi xem như ngớ ngẩn, vì trong cuộc đời đã có thừa hạnh phúc và khổ đau, ai dại mà tìm đau khổ. Nhưng tại sao lại phải tìm hạnh phúc? Hẳn là hạnh phúc mang cái nghĩa dễ chịu và an vui! Còn khổ đau thì chỉ có người bất bình thường mới mong muốn. Vậy người đi về phía biển họ đang tìm điều gì nơi chân trời giấu những bình minh?

Ban đêm đứng từ cửa biển Diêm Điền nhìn xa xa một vùng trời mây sóng nước là vô vàn những hình ảnh lung linh như cổ tích từ những ngọn đèn lấp lánh được thắp lên trong những con tàu đón bờ cập bến. Chỉ cách có mấy nhịp thuyền, vài chục sải bơi mà gần như hai thái cực, một bên phố xá nhộn nhịp xe cộ ồn ào còn một bên là những ngọn đèn leo lét của những con người quanh năm vất vả với chuyện mưu sinh.

Nếu người miền núi có đại ngàn xanh ngát, thì người xứ biển có đại dương bao la; người trên núi có tiếng cồng lời chiêng thì người dưới biển có tiếng sóng lời gió. Bởi vậy mà năm tháng đi qua, ngày buồn ở lại, ngày vui trước mặt, những người đi về phía biển có bao giờ buồn đâu.

Lại là mùa hè, nhưng là mới đây thôi, tôi ra Bắc rồi về quê đám cưới thằng cháu trai. Nhớ ngày bác tôi còn còn sống, nó còn bé xíu, thỉnh thoảng bác tôi cười ồ ồ rồi bảo: cu Lỳ lớn nhanh, lấy vợ, cho ông còn ăn cỗ... Buồn thay! Ngày thằng cu Lỳ cưới vợ, cỗ bàn linh đình thì bác tôi đã không còn nữa.

Quê tôi giờ khác xưa, những con đường cát nhỏ đã không còn nữa, thay vào đó là những quãng đường bê tông hoặc trải nhựa láng bóng. Chỉ có điều, những ban mai tinh mơ, vẫn vẳng nghe tiếng thậm thịch, những đôi bàn chân của người đi về phía biển.
Tôi tàn tiệc cưới sớm, đi bộ lên con đê biển. Tôi ướm thử đôi bàn chân mình vào những dấu chân ban mai, những dấu chân như những nốt nhạc, những dấu chân như khi tôi còn chưa biết hát, những dấu chân của biển, những dấu chân đời nắng đời cát. Những dấu chân bác tôi...

Người đi về phía biển, đầu sóng, ngọn gió, bỏ lại nơi phía sau lưng những mảnh làng. Người đi về phía và tương lai bật sáng nơi chân trời. Người đi về phía biển hổn hển những nụ cười quê hương... Lại nhớ, khi tôi ngửa mặt lên trời mà than: nắng quá! Bác tôi vẫn nguyên nụ cười đen nhẻm: phải nắng, không nắng thì muối nó khóc...

Người đi về phía biển quê tôi vẫn một nắng hai sương tảo tần, từ con don, con vọp, con ngao đến những chim, thu, nhụ, đé... tất cả đều gắn liền với bao câu chuyện ướt đẫm mồ hôi. Lại nhớ về những ngày hè đổ lửa thiếu thời, trong những giấc ngủ chập chờn quê hương, tiếng thuyền máy đề pa, tiếng giương buồm kẽo kẹt, tiếng những người đàn bà sớm hôm chợ cá, tiếng hỏi vọng ì xèo lanh chanh. Lại nhớ, đêm lạ nhà là đêm không ngủ được, quãng ba rưỡi bốn giờ đã thấy thậm thịch những bước chân rảo qua, đã thấy rổn rảng cười nói mặn mòi. Bác tôi bảo ấy là huyên náo tiếng người đi về phía biển.

Những người đi về phía biển quê tôi, tự bao đời đã tạc vào thời gian thứ âm thanh của sóng, thứ âm thanh của gió, những cung bậc mặn như muối, ngọt như đất, nuôi dưỡng những cuộc đời xứ biển. Cái xứ quê hương mà chẳng khi nào biết muộn phiền...

Bài liên quan
  • Về ăn cơm mẹ nấu
    Chiều chậm trôi bên nhánh sông hiền hòa chảy êm dòng văn vắt. Mùa lúa chín đã qua còn lưu lại bao miết mải phù sa trên từng gốc rạ se sắt, hanh hao trồi lên khỏi mặt ruộng khô nứt.
(0) Bình luận
  • Khát vọng mùa hè
    Mùa hè, cũng đến từ một nơi xa, nhưng chẳng bao giờ chung đường với mùa xuân, mùa thu hay đông giá rét. Mùa hè đến từ những k ức thanh xuân nồng nàn, hồ hởi của mỗi con người chúng ta. Lạ thế chứ, sao ta đón bao mùa hè mà dường như vẫn chưa hề quen…
  • Mưa mùa hạ
    Khác với mưa phùn gió bấc hay những ngày “mưa thối đất thối cát” lê thê, mưa mùa hè luôn đem đến cảm giác hứng khởi. Nó đến bất ngờ, ào ạt rồi đi rất nhanh, trả lại bầu không khí dịu mát và bầu trời trong veo. Tôi vẫn nghĩ mưa mùa hè là cơn mưa đẹp nhất, trẻ trung và hào phóng như tuổi thanh xuân. Đang nắng như úp chảo lửa, bỗng mây đen ùn ùn kéo đến.
  • Dưới gốc cây thanh trà
    Tháng sáu về mang nắng gió rải đều trên khắp con đường, ngõ xóm, tôi mon men chân trần đi trên đám cỏ non dẫn vào khu vườn kí ức, ở đó, đám cây thanh trà đang rộ, quả vàng chín mọng, căng mình dưới lớp lá xanh đậm. Mùa này là mùa của những dư vị thanh thanh nơi đầu lưỡi, tôi có thể thả mình vào nơi mát mẻ của khu vườn, nghe tiếng ve thao thiết gọi hè. Những quả thanh trà được tưới đẫm nước, lấp lánh vàng, căng mọng, chỉ chờ tay người hái.
  • Chiều hạ vàng
    Nhắc đến sắc vàng, dễ thường người ta lại nghĩ đến mùa thu, mùa của làn gió heo may với những nắng vàng, lá vàng... đã trở thành những ước lệ kinh điển như thể “con nai vàng ngơ ngác/ Đạp trên lá vàng khô” (Lưu Trọng Lư), “Ô! hay buồn vương cây ngô đồng/ Vàng rơi, vàng rơi thu mênh mông” (Bích Khê)…
  • Thương giậu tầm xuân
    Chiều chầm chậm rơi trước hiên nhà, nhìn nắng nghiêng qua hàng rào đã cũ, tôi lại nhớ đến giậu tầm xuân của những ngày xưa ấy. Không kiêu sa rực rỡ như hồng, tầm xuân như loài hoa dại chỉ lặng lẽ leo lên bờ rào, nương vào từng mắt lưới kẽm, từng cọc tre mảnh, mà nở những chùm hoa nhỏ xíu.
  • Ký ức tháng Tư
    Tháng Tư lại về. Với người lính, đó không chỉ là một tháng trong năm mà là tháng của ký ức, của những tiếng gọi từ quá khứ vọng về. Mỗi khi tháng Tư chạm ngõ, lòng chúng tôi lại dậy lên những âm thanh cũ: tiếng bước chân hành quân, tiếng võng kẽo kẹt giữa rừng, tiếng hát lạc trong gió núi. Và trên hết, đó là ký ức về ngày đất nước thống nhất - ngày mà bao máu xương, bao tuổi trẻ đã hóa thành niềm vui chung của dân tộc.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Bảo tồn, phát huy giá trị di sản văn hóa Thăng Long - Hà Nội trong kỷ nguyên mới
    Để tạo lập cơ chế huy động hiệu quả nguồn lực xã hội tham gia bảo tồn, tôn tạo và phát huy giá trị di sản văn hóa Thăng Long - Hà Nội; HĐND Thành phố Hà Nội vừa ban hành Nghị quyết số 30/2026/NQ-HĐND quy định chính sách khuyến khích, hỗ trợ cá nhân, tổ chức cải tạo, bảo vệ khu vực có giá trị văn hóa, lịch sử, công trình kiến trúc có giá trị trên địa bàn Hà Nội (thực hiện điểm a, khoản 1 Điều 15 Luật Thủ đô 2026).
  • Hà Nội ra mắt không gian nghệ thuật thủ công đương đại
    Chiều 26/8, tại 61 Tràng Tiền, Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch Hà Nội phối hợp với Trung tâm Thông tin Triển lãm Hà Nội tổ chức ra mắt không gian nghệ thuật thủ công đương đại.
  • Khu di sản Hoàng thành Thăng Long: Điểm đến hấp dẫn tạo lực phát triển công nghiệp văn hóa Thủ đô
    Theo tinh thần Nghị quyết số 80-NQ/TW của Bộ Chính trị về phát triển văn hóa Việt Nam, Thủ đô Hà Nội có nhiều tiềm năng và lợi thế để phát triển công nghiệp văn hóa. Trong đó Khu di sản văn hóa thế giới Hoàng thành Thăng Long đã, đang từng bước được Hà Nội định hướng, phát triển thành điểm đến hấp dẫn với du khách trong nước và quốc tế.
  • Một lần gặp nhạc sĩ trọn đời tâm huyết yêu Hà Nội
    Tôi sinh ra tại một vùng quê ven thành phố Hà Nội. Ngay từ nhỏ, qua những câu chuyện của người lớn, qua những lần nghe đài phát thanh, hình ảnh Thủ đô nghìn năm văn hiến đã in sâu trong tâm trí tôi. Tôi yêu những con phố cổ hai bên hàng cây rợp bóng, yêu vẻ yên bình của Hồ Gươm, Hồ Tây trong sương sớm, yêu nét thanh lịch, dịu dàng mà kiên cường của người dân nơi đây. Có lẽ chính vì tình cảm ấy, khi trưởng thành, tôi đã chọn nghề báo - mong được viết, được ghi chép, được lưu giữ những câu chuyện, những ký ứ
  • Lan man Viện Văn học – Ưu tư một chút văn chương Hà thành…
    Sau lần đi thăm viện Văn, tôi đến tòa nhà Viện Hàn lâm Khoa học Xã hội Việt Nam. Ở đây có một đặc khu nhỏ dành cho Văn học, có thể xem như một triển lãm của viện Văn. Tòa Viện mới, khang trang và nhiều phần hiện đại. Tức là sẽ không có lý gì để chê bai về sự cũ kỹ như trước nữa.
Đừng bỏ lỡ
  • Từ không gian tín ngưỡng ở núi Ngọc Trản đến Di sản văn hóa Quốc gia “Lễ hội điện Huệ Nam”
    Từ một lễ hội tín ngưỡng truyền thống trong phạm vi điện Hòn Chén, sau đó phổ biến dần ra cộng đồng và trở thành Di sản văn hóa phi vật thể Quốc gia “Lễ hội điện Huệ Nam”.
  • [Podcast] Tản văn: Dịu dàng Hà Nội vào thu
    Phố trở mình giã từ mùa hạ. Tháng nghiêng mình nhẹ bước vào thu. Bàn chân muốn chùng chình nhịp bước. Gió se se chút lạnh giao mùa.
  • Nhạc sĩ Tuấn Phương: Lưu luyến những mảnh hồn quê
    Trong suốt cuộc đời sáng tác của mình, nhạc sĩ Tuấn Phương có khoảng 400 tác phẩm. Dù sáng tác ở đa dạng thể loại, nhưng khi nhắc đến ông, người yêu nhạc thường nhớ đến những ca khúc trữ tình như “Tình đất”, “Biển chiều”, “Bến sông xưa”, “Người ơi hãy về”… Có lẽ, điều gần gũi với người nghe hơn cả chính là những lời ca thủ thỉ về quê hương xứ sở, về nỗi nhọc nhằn của con người, về tình yêu đôi lứa. Tình đất và cũng là tình người, tình quê luôn thường trực trong các sáng tác của nhạc sĩ Tuấn Phương.
  • "Ký ức những năm tháng không quên" được tái hiện qua các tác phẩm mỹ thuật tiêu biểu
    Nhân dịp Quốc khánh 2/9, Bảo tàng Mỹ thuật Việt Nam (số 66 Nguyễn Thái Học, Ba Đình, Hà Nội) đã chính thức khai mạc triển lãm chuyên đề "Ký ức những năm tháng không quên". Triển lãm kéo dài từ nay đến ngày 08/9/2026, mở ra một hành trình trở về quá khứ qua góc nhìn mỹ thuật hiện đại.
  • Nhiều hoạt động “Vui Tết Độc lập” tại Làng Văn hóa - Du lịch các dân tộc Việt Nam
    Từ ngày 29/8 đến 30/9/2026, Làng Văn hóa - Du lịch các dân tộc Việt Nam (xã Đoài Phương, Hà Nội) tổ chức chuỗi hoạt động với chủ đề “Vui Tết Độc lập”, chào mừng kỷ niệm 81 năm Quốc khánh nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam (2/9/1945-2/9/2026).
  • Để những giá trị di tích được gìn giữ và lan tỏa
    Di tích là những dấu tích vật chất và tinh thần gắn với lịch sử, văn hóa và đời sống cộng đồng. Trên cơ sở đó, Hà Nội vừa ban hành quy định mới về quản lý, bảo vệ và phát huy giá trị di tích, trong đó nhấn mạnh yêu cầu quản lý thống nhất, phân cấp rõ trách nhiệm, phát huy vai trò của cộng đồng và đẩy mạnh ứng dụng khoa học, công nghệ, chuyển đổi số trong công tác quản lý di tích.
  • Nâng cao kỹ năng làm du lịch cộng đồng tại Làng Văn hóa - Du lịch các dân tộc Việt Nam
    Ngày 24/8, tại Làng Văn hóa - Du lịch các dân tộc Việt Nam, Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch Hà Nội tổ chức Hội nghị triển khai về ứng xử văn minh du lịch và du lịch cộng đồng năm 2026.
  • Ra mắt phim điện ảnh “Hộ linh tráng sĩ - Bí ẩn mộ vua Đinh”
    "Hộ linh tráng sĩ: Bí ẩn mộ vua Đinh" lần đầu ra mắt khán giả tại Ninh Bình, vùng đất gắn với câu chuyện và quá trình thực hiện bộ phim.
  • Đưa nghệ thuật cải lương đến gần công chúng Thủ đô
    Tối 23/8, tại sân khấu Nhà Bát Giác, phố đi bộ hồ Hoàn Kiếm (Hà Nội), chương trình “Biểu diễn nghệ thuật cộng đồng” của Nhà hát Cải lương Hà Nội đã mang đến cho người dân và du khách một đêm diễn đậm đà bản sắc văn hóa.
  • Những tác phẩm âm nhạc góp phần lan toả văn hóa Hà Nội
    Từ các ca khúc “Hà Nội mùa thu”, “Hoa sữa” đến những giai điệu của Charlie Parker, Miles Davis, Duke Ellington, Antonio Carlos Jobim... chương trình “Âm nhạc cuối tuần” chiều 23/8 tại Nhà Bát Giác đã đưa những thanh âm quen thuộc của Hà Nội bước vào không gian âm nhạc cộng đồng đầy tinh thần phóng khoáng và ngẫu hứng của jazz. Qua tiếng kèn của các nghệ sĩ Bình Minh Jazz Club và giọng hát của hai ca sĩ Thuỷ Bùi, Minh Thu, hình ảnh Thủ đô hiện lên vừa lãng mạn, vừa trẻ trung, cởi mở trong nhịp sống văn hóa đương đại.
Người đi về phía biển
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO