Tản văn

Người đi về phía biển

Tản văn của Hồ Huy 27/06/2025 08:43

Khi biển sinh ra, tôi chưa biết hát. Khi biển lớn lên, em chưa biết khóc. Khi biển mặn mòi, thì đã có những dấu chân đi về phía biển. Biển ở phía đường chân trời, một nơi tưởng chừng như chưa từng có sự nhọc nhằn, vất vả. Bởi chân trời luôn luôn là ước mơ.

sanh-doi-369(1).jpg
Người đi về phía biển, đầu sóng, ngọn gió, bỏ lại nơi phía sau lưng những mảnh làng. (ảnh minh họa)

Những người đi về phía biển, khom lưng phía biển, gánh biển lên trời. Một bức tranh quê hương tôi mà từ khi là một đứa trẻ, tôi đã mặc sức hình dung tưởng tượng. Khi ấy biển sinh ra. Khi ấy biển lớn lên... Khi ấy lời hát cất lên từ những dòng sông thượng nguồn.
Và khi nắng còn giấu sau vòm nước chân trời, khi niềm vui nỗi buồn còn chưa kịp vỡ òa ban mai trên những đôi môi, những người đi về phía biển, miệt mài gác giấc ngủ nồng, họ trở dậy đi về phía bình minh.

Ai bảo mưu sinh là khổ, tôi nghĩ khổ đau hay hạnh phúc phụ thuộc vào nụ cười của bạn. Có những kỳ nghỉ hè, về ở lại nhà bác tôi, nhiều khi lạ nhà không ngủ được, quãng ba rưỡi bốn giờ đã thấy thậm thịch những bước chân rảo qua, đã thấy rổn rảng cười nói mặn mòi. Bác tôi bảo ấy là huyên náo tiếng người đi về phía biển.
Tôi quay sang bác khẽ hỏi nhỏ: sao bác nói chuyện như nhà thơ vậy? Bác tôi cười, tiếng cười dội vào bốn bức tường của căn nhà mới xây rộn ràng mùi vôi trắng: thì nói chuyện với nhà văn tương lai, nên bác cứ phải nói thế...

Những buổi tinh mơ mùa hè như thế mới đó mà đã hơn hai mươi năm trôi qua. Bác tôi giờ đã là người thiên cổ. Tôi là thằng trai út trong họ, luôn được mọi người cưng chiều. Cứ nhắm mắt lại thì giọng bác tôi lại ồm ồm vang vang bên tai, dù tôi chỉ nghe lỏm được câu chuyện qua điện thoại của bố: cu Huy nó thế nào rồi, mùa hè chú cứ cho nó về quê với tôi, ở với bác, khi nào chán thì đi, chứ chú cứ nhốt nó trong 4 bức tường thành phố, thanh niên đứa nào chịu nổi...

Những mùa hè chang chang nhà quê đã bỏ quên tôi trong vùng ký ức nồng nồng, tanh tanh của tảo biển, trong tiếng chân người thậm thịch đi về phía biển ban sớm, trong lấp loáng ánh đèn đăng đó dò hỏi đường xa ban khuya. Nhiều hôm tỉnh giấc, thấy nhà vắng tanh, chỉ nghe được tiếng gà chành chọe nhau ở ngoài vườn, mọi người đã ra đồng muối từ khi mặt trời còn cố ngáp một hơi dài oi bức vươn vai.

Tôi lững thững men theo con đường cát nhỏ, hai bên là những bụi dứa dại lá xanh rì, thứ màu xanh ngơ ngẩn của đồng cát sau những cơn mưa đầu mùa. Đi hết con đường cát nhỏ, tôi leo lên con đê biển đang cong mình đón gió. Con đê như một người đàn ông trung niên, cởi trần, khoe những cơ bụng săn chắc, khoe thứ màu nâu trầm ngâm, khoe những nụ cười vạm vỡ. Khoe cả bước chân của những người đi về phía biển... nhọc nhằn...
Từ trên con đê kiệm lời, tôi nhìn xuống xôn xao đồng muối dưới kia. Bác tôi ngẩng mặt lên, giơ cánh tay vẫy vẫy. Nắng vẫy. Gió vẫy. Nụ cười đen nhẻm cũng vẫy, để lộ hàm răng bác tôi, trắng như muối.

Khi con người biết buông xả những lợi danh hay thù hận thì tâm ta mới trong sáng để vượt qua những cám dỗ của phiền não tham, sân, si, mà cảm nhận được niềm vui. Vậy thì một công việc cho dù là bé nhỏ cho dù là cơ cực cho dù là những người đi về phía biển thử hỏi là vui hay buồn khi họ đã buông tiếng cười giòn giữa cuộc đời này, giữa những buổi ban mai còn chưa hiện hữu.

Con người được sinh ra đời để tìm hạnh phúc hay tìm đau khổ? Câu hỏi xem như ngớ ngẩn, vì trong cuộc đời đã có thừa hạnh phúc và khổ đau, ai dại mà tìm đau khổ. Nhưng tại sao lại phải tìm hạnh phúc? Hẳn là hạnh phúc mang cái nghĩa dễ chịu và an vui! Còn khổ đau thì chỉ có người bất bình thường mới mong muốn. Vậy người đi về phía biển họ đang tìm điều gì nơi chân trời giấu những bình minh?

Ban đêm đứng từ cửa biển Diêm Điền nhìn xa xa một vùng trời mây sóng nước là vô vàn những hình ảnh lung linh như cổ tích từ những ngọn đèn lấp lánh được thắp lên trong những con tàu đón bờ cập bến. Chỉ cách có mấy nhịp thuyền, vài chục sải bơi mà gần như hai thái cực, một bên phố xá nhộn nhịp xe cộ ồn ào còn một bên là những ngọn đèn leo lét của những con người quanh năm vất vả với chuyện mưu sinh.

Nếu người miền núi có đại ngàn xanh ngát, thì người xứ biển có đại dương bao la; người trên núi có tiếng cồng lời chiêng thì người dưới biển có tiếng sóng lời gió. Bởi vậy mà năm tháng đi qua, ngày buồn ở lại, ngày vui trước mặt, những người đi về phía biển có bao giờ buồn đâu.

Lại là mùa hè, nhưng là mới đây thôi, tôi ra Bắc rồi về quê đám cưới thằng cháu trai. Nhớ ngày bác tôi còn còn sống, nó còn bé xíu, thỉnh thoảng bác tôi cười ồ ồ rồi bảo: cu Lỳ lớn nhanh, lấy vợ, cho ông còn ăn cỗ... Buồn thay! Ngày thằng cu Lỳ cưới vợ, cỗ bàn linh đình thì bác tôi đã không còn nữa.

Quê tôi giờ khác xưa, những con đường cát nhỏ đã không còn nữa, thay vào đó là những quãng đường bê tông hoặc trải nhựa láng bóng. Chỉ có điều, những ban mai tinh mơ, vẫn vẳng nghe tiếng thậm thịch, những đôi bàn chân của người đi về phía biển.
Tôi tàn tiệc cưới sớm, đi bộ lên con đê biển. Tôi ướm thử đôi bàn chân mình vào những dấu chân ban mai, những dấu chân như những nốt nhạc, những dấu chân như khi tôi còn chưa biết hát, những dấu chân của biển, những dấu chân đời nắng đời cát. Những dấu chân bác tôi...

Người đi về phía biển, đầu sóng, ngọn gió, bỏ lại nơi phía sau lưng những mảnh làng. Người đi về phía và tương lai bật sáng nơi chân trời. Người đi về phía biển hổn hển những nụ cười quê hương... Lại nhớ, khi tôi ngửa mặt lên trời mà than: nắng quá! Bác tôi vẫn nguyên nụ cười đen nhẻm: phải nắng, không nắng thì muối nó khóc...

Người đi về phía biển quê tôi vẫn một nắng hai sương tảo tần, từ con don, con vọp, con ngao đến những chim, thu, nhụ, đé... tất cả đều gắn liền với bao câu chuyện ướt đẫm mồ hôi. Lại nhớ về những ngày hè đổ lửa thiếu thời, trong những giấc ngủ chập chờn quê hương, tiếng thuyền máy đề pa, tiếng giương buồm kẽo kẹt, tiếng những người đàn bà sớm hôm chợ cá, tiếng hỏi vọng ì xèo lanh chanh. Lại nhớ, đêm lạ nhà là đêm không ngủ được, quãng ba rưỡi bốn giờ đã thấy thậm thịch những bước chân rảo qua, đã thấy rổn rảng cười nói mặn mòi. Bác tôi bảo ấy là huyên náo tiếng người đi về phía biển.

Những người đi về phía biển quê tôi, tự bao đời đã tạc vào thời gian thứ âm thanh của sóng, thứ âm thanh của gió, những cung bậc mặn như muối, ngọt như đất, nuôi dưỡng những cuộc đời xứ biển. Cái xứ quê hương mà chẳng khi nào biết muộn phiền...

Bài liên quan
  • Về ăn cơm mẹ nấu
    Chiều chậm trôi bên nhánh sông hiền hòa chảy êm dòng văn vắt. Mùa lúa chín đã qua còn lưu lại bao miết mải phù sa trên từng gốc rạ se sắt, hanh hao trồi lên khỏi mặt ruộng khô nứt.
(0) Bình luận
  • Dưới gốc cây thanh trà
    Tháng sáu về mang nắng gió rải đều trên khắp con đường, ngõ xóm, tôi mon men chân trần đi trên đám cỏ non dẫn vào khu vườn kí ức, ở đó, đám cây thanh trà đang rộ, quả vàng chín mọng, căng mình dưới lớp lá xanh đậm. Mùa này là mùa của những dư vị thanh thanh nơi đầu lưỡi, tôi có thể thả mình vào nơi mát mẻ của khu vườn, nghe tiếng ve thao thiết gọi hè. Những quả thanh trà được tưới đẫm nước, lấp lánh vàng, căng mọng, chỉ chờ tay người hái.
  • Chiều hạ vàng
    Nhắc đến sắc vàng, dễ thường người ta lại nghĩ đến mùa thu, mùa của làn gió heo may với những nắng vàng, lá vàng... đã trở thành những ước lệ kinh điển như thể “con nai vàng ngơ ngác/ Đạp trên lá vàng khô” (Lưu Trọng Lư), “Ô! hay buồn vương cây ngô đồng/ Vàng rơi, vàng rơi thu mênh mông” (Bích Khê)…
  • Thương giậu tầm xuân
    Chiều chầm chậm rơi trước hiên nhà, nhìn nắng nghiêng qua hàng rào đã cũ, tôi lại nhớ đến giậu tầm xuân của những ngày xưa ấy. Không kiêu sa rực rỡ như hồng, tầm xuân như loài hoa dại chỉ lặng lẽ leo lên bờ rào, nương vào từng mắt lưới kẽm, từng cọc tre mảnh, mà nở những chùm hoa nhỏ xíu.
  • Ký ức tháng Tư
    Tháng Tư lại về. Với người lính, đó không chỉ là một tháng trong năm mà là tháng của ký ức, của những tiếng gọi từ quá khứ vọng về. Mỗi khi tháng Tư chạm ngõ, lòng chúng tôi lại dậy lên những âm thanh cũ: tiếng bước chân hành quân, tiếng võng kẽo kẹt giữa rừng, tiếng hát lạc trong gió núi. Và trên hết, đó là ký ức về ngày đất nước thống nhất - ngày mà bao máu xương, bao tuổi trẻ đã hóa thành niềm vui chung của dân tộc.
  • Bữa cơm còn một chỗ trống
    Nhà tôi có ba chị em. Tôi là chị cả, dưới là hai em trai. Mỗi người một gia đình, con cái đang tuổi đi học, cuộc sống riêng cũng đủ bận rộn. Nhưng có một điều gần như không thay đổi suốt bao năm: cứ cuối tuần, chúng tôi lại trở về nhà bố mẹ.
  • Hoa tuyết giữa trời cao nguyên
    Mùa xuân, cao nguyên ngập chìm trong nắng. Nắng vàng ươm như mật. Nắng óng ả như tơ. Nắng nồng nàn cháy bỏng. Những giọt nắng ấm áp đánh thức vạn vật sau giấc ngủ dài qua những ngày đông. Cây lá đâm chồi, hoa cỏ rộn ràng khoe sắc. Những bông cà phê cũng cựa mình thức giấc, thắp lên triệu triệu đóa hoa tuyết sáng lấp lóa giữa đất trời cao nguyên.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • [Podcast] Tản văn: Nơi gió được sinh ra
    Gió không về với nhân gian mà dạo chơi nữa. Trưa, nắng gắt gao nở một nụ cười bí hiểm. Yên gió, hàng cây đứng lặng ngả bóng vào nhau. Lá rơm rớm giọt sầu gục xuống. Phố thấp thoáng những bóng người chạy trốn, bịt kín khuôn mặt. Từng luồng bụi vẫn bay lơ lửng trên không trung, biến hình mờ ảo bám vào nóc nhà, khe cửa, vấn vít hàng quán, vỉa hè, lối người qua lại. Tôi chạy vội về với cánh đồng trong cơn mơ, gió yên lặng ngả xuống vai mình.
  • Nhà biên kịch Phạm Thị Thanh Hà: “Kỷ nguyên số mở ra nhiều cơ hội cho hoạt hình Việt Nam”
    Mùa phim hè 2026 chứng kiến sự áp đảo của các bộ phim hoạt hình ngoại tại phòng vé Việt Nam, trong khi hoạt hình Việt tạm thời vắng bóng sau những tín hiệu khởi sắc của năm 2025. Phải chăng đây là một bước chững lại đáng lo ngại hay chỉ là khoảng lặng cần thiết để chuẩn bị cho một giai đoạn phát triển mới? Phóng viên Tạp chí Người Hà Nội đã có cuộc trao đổi với nhà biên kịch Phạm Thị Thanh Hà - Trường Phòng Kịch bản, Hãng phim hoạt hình Việt Nam về thực trạng, cơ hội cũng như nhưng triển vọng của hoạt hình Việt Nam trong kỷ nguyên số.
  • Xây dựng hệ giá trị văn hóa Thăng Long - Hà Nội trong thời kỳ hội nhập
    Trong bối cảnh hội nhập sâu rộng và khát vọng phát triển đất nước ngày càng mạnh mẽ, việc xây dựng hệ giá trị văn hóa Thăng Long - Hà Nội không chỉ là nhiệm vụ bảo tồn những giá trị truyền thống mà còn là quá trình nuôi dưỡng sức sáng tạo, nâng cao năng lực tiếp nhận văn hóa của cộng đồng và phát huy vai trò của đội ngũ trí thức, văn nghệ sĩ. Để văn hóa thực sự trở thành nguồn lực nội sinh cho sự phát triển bền vững, cần đồng thời củng cố các chủ thể sáng tạo, hoàn thiện thiết chế văn hóa và tạo dựng môi trường thuận lợi cho các giá trị văn hóa lan tỏa trong đời sống đương đại.
  • Hà Nội chủ động phòng cháy, chữa cháy phòng nguy cơ hỏa hoạn từ cơ sở
    Vừa qua, Đội CC&CNCH Khu vực số 14 – Phòng Cảnh sát PCCC&CNCH Công an TP Hà Nội phối hợp với Công an phường Tây Hồ tổ chức tuyên truyền PCCC&CNCH cho người dân tại các ngõ sâu trên địa bàn.
  • Phát huy sức mạnh văn hóa để bảo vệ chủ quyền trên không gian số
    Sáng 15/7, tại trụ sở Bộ VHTTDL đã diễn ra buổi họp báo thường kỳ quý II năm 2026, thông tin kết quả 6 tháng đầu năm và nhiệm vụ trọng tâm cuối năm.
Đừng bỏ lỡ
  • Đánh thức bảo tàng bằng ứng dụng nghệ thuật liên ngành
    Hệ thống bảo tàng đang đứng trước những yêu cầu thay đổi theo hướng đa dạng, linh hoạt và hấp dẫn hơn trong cách tổ chức trưng bày nhằm thu hút du khách. Theo đó, bên cạnh các tư liệu, hiện vật, sự kết hợp giữa công nghệ, nghệ thuật sắp đặt và các yếu tố liên ngành đóng vai trò quan trọng, mang đến cho khách tham quan một hành trình thấu hiểu quá khứ theo nhiều cách khác nhau.
  • Kiêng kỵ thần linh ở thôn Lặt, xã Ba Vì
    Vào thế kỷ XVI, vùng đất dưới chân núi Tản, ven sông Đà còn hoang vu. Một số người Mường Bi, Mường Thàng từ Thanh Hóa tìm đến nơi đây sinh cơ lập nghiệp. Cụ Nguyễn Trung Hành là người đầu tiên đến khai phá vùng đất mới. Ban đầu, người dân chặt tre nứa trong rừng, rồi chẻ lạt và chở bằng thuyền đi bán khắp nơi.
  • Xây dựng Làng Văn hóa các dân tộc Việt Nam thành tổ hợp du lịch đẳng cấp quốc tế
    Sau khi chính thức được chuyển giao về UBND thành phố Hà Nội quản lý vào tháng 6/2026, Làng Văn hóa - Du lịch các dân tộc Việt Nam đang đứng trước bước ngoặt lớn. Từ một điểm đến phụ thuộc vào ngân sách, nơi đây được định hướng trở thành tổ hợp văn hóa, du lịch và giải trí mang tầm vóc quốc tế, đóng vai trò hạt nhân trong cực tăng trưởng phía Tây của Thủ đô. Chiều ngày 10/7, Ủy viên Bộ Chính trị, Bí thư Thành ủy Hà Nội Trần Đức Thắng đã chủ trì buổi làm việc để định hình dòng chảy phát triển mới cho quần thể di sản này.
  • Ra mắt không gian nghệ thuật quy tụ 3 loại hình di sản xẩm, ca trù và múa rối nước
    Không gian văn hóa CADAO Collective chính thức ra mắt tại số 66 Tô Ngọc Vân (phường Tây Hồ, Hà Nội) với chương trình nghệ thuật đặc biệt quy tụ 3 loại hình di sản tiêu biểu của Thăng Long - Hà Nội gồm xẩm, ca trù và múa rối nước.
  • Triển lãm “Di sản vàng son - Tinh hoa hội tụ”
    Hơn 100 hiện vật/bộ hiện vật độc đáo được chế tác dưới thời Nguyễn được đưa ra triển lãm, giới thiệu đến công chúng từ ngày 10/7 - 9/10 tại điện Long An (03 Lê Trực, phường Phú Xuân, TP Huế).
  • Festival Mỹ thuật trẻ lần thứ VIII: Tôn vinh sức sáng tạo của thế hệ nghệ sĩ trẻ
    Sáng 10/7, tại Trung tâm Nghệ thuật Đương đại Vincom (VCCA) đã diễn ra Lễ khai mạc Festival Mỹ thuật trẻ lần thứ VIII - năm 2026. Sự kiện góp phần tôn vinh sức sáng tạo của thế hệ nghệ sĩ trẻ, đồng thời phản ánh những xu hướng mới của mỹ thuật đương đại Việt Nam.
  • Bảo tồn và phát huy văn hóa truyền thống các dân tộc thiểu số
    Chính phủ vừa ban hành Nghị định số 269/2026/NĐ-CP ngày 1/7/2026 quy định một số cơ chế, chính sách bảo tồn và phát huy văn hóa truyền thống các dân tộc thiểu số. Nghị định nhằm cụ thể hóa Nghị quyết của Quốc hội về phát triển văn hóa Việt Nam, Nghị định quy định một số cơ chế, chính sách bảo tồn và phát huy văn hóa truyền thống các dân tộc thiểu số đã mở ra một hành lang pháp lý toàn diện.
  • Festival Thu Hà Nội năm 2026 :“Thu Hà Nội – Hành trình cảm xúc”
    Festival Thu Hà Nội năm 2026 với chủ đề “Thu Hà Nội – Hành trình cảm xúc” được tổ chức để tôn vinh và lan tỏa những giá trị độc đáo của di sản văn hóa, danh thắng, làng nghề và tinh hoa ẩm thực ngàn năm văn hiến của Thủ đô. Sự kiện là đòn bẩy hiệu quả giúp kích cầu du lịch, thu hút du khách, kéo dài thời gian lưu trú và gia tăng mức chi tiêu, từ đó thúc đẩy ngành du lịch tăng trưởng mạnh mẽ...
  • Chủ tịch HĐND TP Hà Nội Phùng Thị Hồng Hà: Sớm hiện thực hóa cam kết tại nghị trường bằng kết quả cụ thể
    Phiên chất vấn tại kỳ họp thứ 5, HĐND Thành phố Hà Nội khóa XVII diễn ra trong sáng 15/7, được truyền hình trực tiếp trên Báo, phát thanh và truyền hình Hà Nội. Phát biểu bế mạc phiên chất vấn, đồng chí Phùng Thị Hồng Hà - Phó Bí thư Thành ủy, Chủ tịch HĐND Thành phố Hà Nội tin tưởng và nhấn mạnh những cam kết tại nghị trường sẽ sớm được hiện thực hóa bằng những kết quả cụ thể, góp phần xây dựng Thủ đô Hà Nội ngày càng văn minh, hiện đại và phát triển bền vững.
  • Tự hào tiếp bước cha anh - Tuổi trẻ phường Cửa Nam tri ân lực lượng TNXP việt nam
    Ngày 15/7, trong không khí vô cùng trang trọng, xúc động và đầy tự hào của những ngày tháng Bảy, Ban Chấp hành Đoàn Thanh niên Cộng sản Hồ Chí Minh phường Cửa Nam đã vinh dự tham dự Lễ kỷ niệm 76 năm Ngày truyền thống Lực lượng Thanh niên xung phong (TNXP) Việt Nam (15/7/1950 - 15/7/2026). Chương trình do Hội Cựu TNXP phường Cửa Nam trang trọng tổ chức nhằm ôn lại chặng đường vẻ vang đầy oanh liệt của lực lượng TNXP qua các thời kỳ cách mạng, đồng thời giáo dục lòng yêu nước và truyền thống "Uống nước nhớ nguồn" sâu sắc cho thế hệ trẻ hôm nay.
Người đi về phía biển
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO