Tản văn

Mùa về trên tay mẹ

Tản văn của Mộc Nhiên 09:22 25/05/2025

Kề má vào bàn tay mẹ, lòng tôi nghẹn ngào xót xa khi thấy từng vệt chai sần trên những đường nhăn chằng chịt nứt nẻ tựa trái na khô. Đôi tay mẹ bây giờ không còn khỏe, lập cập lẫn run run như buổi chiều hôm mòn vẹt vì nắng gió. Những mùa màng xưa cũ , những vệt trầm thăng đã quá nửa đời người lần lượt hiện lên trên đôi tay mẹ. Và ký ức tôi lại sụt sùi nhẩm đếm. Dẫu bốn mùa xuân - hạ - thu - đông đã neo sẵn vào đất trời nhưng mùa của mẹ còn ngổn ngang nhiều hơn cả thế.

image.jpg

Là mùa mẹ kẽo kẹt gánh mạ ra đồng, cúi gập mình khắp thửa ruộng nông sâu, đôi tay cấy đều tăm tắp. Lúa từng ngày bén rễ, đôi tay mẹ chăm chút từng đợt phân, làm cỏ sạch sẽ tinh tươm, bắc gàu sòng bên mương mà tát nước, mong cho lúa tươi tốt đợi ngày gặt ấm no. Mùa lúa chín thơm trĩu cả cánh cò, đôi tay mẹ lại thoăn thoắt từng vác lúa. Lúa khanh khách vàng, mắt mẹ phấn khởi chứa chan. Nón khăn khăng khít đội quàng cho mẹ thấm vợi mồ hôi suốt ngày dài vất vả. Ngày bé thơ, tôi chỉ chạy chơi cũng mệt lả vậy mà mẹ cứ tầm tã những giờ phút luôn tay. Mẻ thóc này sấp ngửa đảo phơi, mẻ thóc kia mẹ quạt sạch đổ vào bồ cót. Tay mẹ lại gảy rạ rơm khắp ngõ, khắp vườn để dành cho trâu ăn ngày đồng khan cỏ hay nhóm lửa nấu cơm ngày mưa gió.

Lại nhớ cả mùa đôi tay con đau rát nhổ lạc, thêm vết phồng rộp vỡ ra bên cán cuốc ngày dỡ khoai. Vậy mà đôi tay mẹ chẳng thở ngắn than dài, cứ niềm nở hăng say mang vác cả mùa màng về khoảng sân nhà vuông vức. Mẹ vất vả nấu cám nuôi lợn, thả mấy đàn gà quanh quẩn trong vườn. Những luống đất mẹ vun trồng cho ngọn rau mơn mởn xanh tươi là thứ chẳng thể nào thiếu trong bữa ăn ấm cúng. Là đôi tay mẹ chẳng thể nào vắng cho căn nhà nhỏ luôn sáng đèn. “Bàn tay mẹ mỏi quá rồi, để con xoa dầu hay mai mẹ nghỉ một ngày đừng làm nữa”, những đêm tôi nằm bên mẹ thỏ thẻ, chỉ nghe tiếng mẹ ậm ừ “thôi ngủ đi con, mai còn biết đường mà đi học…”. Tôi lại cuộn tròn no giấc khi mùa của mẹ vẫn thao thức gọi giục mỗi sớm mai. Có cả mùa mẹ đạp xe chặng ngắn chặng dài đi khắp những phiên chợ để bán buôn đủ thứ. Nào chuối xanh, chuối chín, nào gấc đỏ, sọt bắp cải su hào, lại thêm cả mẹt lớn nhỏ tôm khô cá mắm… Tay mẹ bao lần vuốt phẳng từng đồng tiền ngay ngắn xếp lên nhau, rồi lại nhẩm tính cho ngày sau... Khi áo quần của anh em tôi ngắn chật, mỗi bữa phải tăng phần cho đàn con tuổi ăn tuổi lớn; khi trong nhà có người đau ốm phải đi viện chạy chữa thuốc thang; khi có khoản cần thăm hỏi, đóng góp trong xóm ngoài làng hay những lúc đồ đạc trong nhà cũ hỏng... mẹ dãi dầu ham công tiếc việc, vậy mà tôi chưa kịp hiểu những nỗi lo còn đầy phía trước.

Rồi mùa đổ xuống những luồng mưa trơn dọc con đường, mẹ đạp xe về mà cứ chênh vênh hun hút. Đôi tay mẹ ghì áo mưa bay ngược, gió vẫn kéo cả vòng xe loạng choạng, thúng hàng xiêu vẹo rơi, mẹ tái nhợt ướt sũng trong màn mưa bời bời nhưng vẫn vực mình đứng dậy. Mẹ đã đi suốt chặng đời như thế… Cả mùa chang chang bỏng rẫy, mẹ làm đủ mọi việc ngược xuôi. Ngày mẹ cặm cụi từ tinh mơ nấu xôi để bán ở ngã ba làng cũng chính là mùa con trúng tuyển đại học phải tập sống xa nhà. Tay mẹ sửa soạn hết thảy đồ đạc vào chiếc hòm tôn rồi chằng sợi dây chun sau yên xe, tiễn con gái lên ô tô khách tới khuất tầm vẫn thắc thỏm chạy theo dặn dò sau cửa kính. Những chõ xôi nếp ngần trắng vẫn theo tay mẹ dẻo thơm cho khách qua lại mỗi ngày. Nắm chặt đùm xôi còn ấm, tôi mường tượng như luôn có mẹ cạnh bên, chỉ có chặng đường dài mới biết tôi đã đằng đẵng khóc.

hp_6961.jpg

Thương những mùa mẹ tần tảo lăn lóc để chăm lo cho con cái mọi điều, cho ngôi nhà mãi bình yên nơi xóm nhỏ. Mẹ bảo đó là niềm hạnh phúc hạnh phúc khi thấy những thành quả ngọt ngào thấm đẫm giọt mồ hôi dù bao nhiêu vất vả. Mẹ dù không phải là người phụ nữ giỏi giang nhất trên đời nhưng lại tuyệt vời bằng tất cả những điều mẹ có. Đôi bàn tay đựng đầy mùa mưa nắng gió, đựng cả ruộng đồng dọc ngang, đựng cả những tấc đất tấc vàng, những con đường gập ghềnh, tấp nập chợ gần xa, gánh xôi thật thà ấm lòng con...

Ký ức về mẹ, thương nhớ nhất là bao mùa tháng năm dãi dầu vất vả nhưng mẹ vẫn hạnh phúc và biết ơn quê hương khi có thêm những nghị lực kiên cường để sống lạc quan. Ngả đầu vào lòng mẹ, tôi ngắm hoa chanh hoa bưởi tỏa hương tinh khôi trong vườn nhà. Có phải bao mùa về trên tay mẹ đã dần nở hoa, những bông hoa đẹp xinh rạng rỡ từ những vệt chai sần, từ những nếp nhăn chằng chịt và nứt nẻ như vỏ quả na khô. Đôi tay ấy giờ đây đã không còn nhanh nhẹn, cứ lập cập, run run theo năm tháng nhưng bên mẹ giờ đã có những bàn tay của những đứa con đã được mẹ đã sinh ra, nuôi nấng và đủ lớn để hiểu thế nào là tình mẹ. Từng mùa xưa dần lắng lại cho một mùa mẹ thong thả nghỉ ngơi. Bàn tay mẹ là cổ tích đời tôi./.

Bài liên quan
  • Hương hoa mùa xuân tụ trong chén trà
    Năm nay mọi thứ dường như trôi qua chậm hơn, Lập Xuân rồi mà vẫn cứ rét ngọt và nắng hanh hao mãi. Phải đến qua Nguyên tiêu mới thấy lác đác mưa phùn cùng gió nồm ẩm thổi vào Giêng hai Bắc bộ. Chiều nay trà thất của tôi đón khách quý từ phương xa ghé thăm.
(0) Bình luận
  • Mưa mùa hạ
    Khác với mưa phùn gió bấc hay những ngày “mưa thối đất thối cát” lê thê, mưa mùa hè luôn đem đến cảm giác hứng khởi. Nó đến bất ngờ, ào ạt rồi đi rất nhanh, trả lại bầu không khí dịu mát và bầu trời trong veo. Tôi vẫn nghĩ mưa mùa hè là cơn mưa đẹp nhất, trẻ trung và hào phóng như tuổi thanh xuân. Đang nắng như úp chảo lửa, bỗng mây đen ùn ùn kéo đến.
  • Dưới gốc cây thanh trà
    Tháng sáu về mang nắng gió rải đều trên khắp con đường, ngõ xóm, tôi mon men chân trần đi trên đám cỏ non dẫn vào khu vườn kí ức, ở đó, đám cây thanh trà đang rộ, quả vàng chín mọng, căng mình dưới lớp lá xanh đậm. Mùa này là mùa của những dư vị thanh thanh nơi đầu lưỡi, tôi có thể thả mình vào nơi mát mẻ của khu vườn, nghe tiếng ve thao thiết gọi hè. Những quả thanh trà được tưới đẫm nước, lấp lánh vàng, căng mọng, chỉ chờ tay người hái.
  • Chiều hạ vàng
    Nhắc đến sắc vàng, dễ thường người ta lại nghĩ đến mùa thu, mùa của làn gió heo may với những nắng vàng, lá vàng... đã trở thành những ước lệ kinh điển như thể “con nai vàng ngơ ngác/ Đạp trên lá vàng khô” (Lưu Trọng Lư), “Ô! hay buồn vương cây ngô đồng/ Vàng rơi, vàng rơi thu mênh mông” (Bích Khê)…
  • Thương giậu tầm xuân
    Chiều chầm chậm rơi trước hiên nhà, nhìn nắng nghiêng qua hàng rào đã cũ, tôi lại nhớ đến giậu tầm xuân của những ngày xưa ấy. Không kiêu sa rực rỡ như hồng, tầm xuân như loài hoa dại chỉ lặng lẽ leo lên bờ rào, nương vào từng mắt lưới kẽm, từng cọc tre mảnh, mà nở những chùm hoa nhỏ xíu.
  • Ký ức tháng Tư
    Tháng Tư lại về. Với người lính, đó không chỉ là một tháng trong năm mà là tháng của ký ức, của những tiếng gọi từ quá khứ vọng về. Mỗi khi tháng Tư chạm ngõ, lòng chúng tôi lại dậy lên những âm thanh cũ: tiếng bước chân hành quân, tiếng võng kẽo kẹt giữa rừng, tiếng hát lạc trong gió núi. Và trên hết, đó là ký ức về ngày đất nước thống nhất - ngày mà bao máu xương, bao tuổi trẻ đã hóa thành niềm vui chung của dân tộc.
  • Bữa cơm còn một chỗ trống
    Nhà tôi có ba chị em. Tôi là chị cả, dưới là hai em trai. Mỗi người một gia đình, con cái đang tuổi đi học, cuộc sống riêng cũng đủ bận rộn. Nhưng có một điều gần như không thay đổi suốt bao năm: cứ cuối tuần, chúng tôi lại trở về nhà bố mẹ.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • [Podcast] Truyện ngắn: Về nhà
    Chị xuất khẩu sang Đài Loan lao động hơn chục năm. Khi chị đi, đứa con trai duy nhất mới tròn bảy tuổi. Năm nay, thằng bé đã mười chín. Nó có cái tên rất bắt tai, vừa nghe thôi cũng đủ khiến người ta tấm tắc bố mẹ nó khéo đặt thế! Hào Kiệt!...
  • "Thép dưới cỏ": Bản anh hùng ca về người lính và lịch sử
    Sau hơn 50 năm cầm bút, nhà thơ Hữu Thỉnh vừa ra mắt bạn đọc cuốn tiểu thuyết đầu tiên mang tên “Thép dưới cỏ”. Không chỉ tái hiện chiến dịch Tà Mây - Làng Vây và trận ra quân đầu tiên của Binh chủng Tăng - Thiết giáp, tác phẩm còn cho thấy một cách nhìn rất Hữu Thỉnh: giàu trải nghiệm trận mạc, nặng nghĩa tình đồng đội, tinh tế trong quan sát con người và luôn hướng tới những giá trị nhân bản phía sau các sự kiện lớn của lịch sử.
  • Bồi dưỡng tâm hồn, khơi dậy khả năng sáng tạo và tình yêu văn học, nghệ thuật cho học sinh Thủ đô
    Chiều 12/8, tại Nhà Văn hóa xã Đông Anh (Hà Nội), Trường Cao đẳng Nghệ thuật Hà Nội phối hợp với Sở Giáo dục và Đào tạo, Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch tổ chức Chương trình tổng kết Đề án Sân khấu học đường tại các trường THCS, THPT Hà Nội năm 2026, đánh dấu việc hoàn thành các hoạt động đào tạo, bồi dưỡng, workshop và thực hành biểu diễn dành cho giáo viên, học sinh phổ thông trên địa bàn thành phố.
  • Hà Nội đẩy mạnh hỗ trợ học sinh, sinh viên khởi nghiệp
    Trong chương trình hỗ trợ học sinh, sinh viên khởi nghiệp, Thành phố Hà Nội đặt mục tiêu đến năm 2030 có 70% học sinh THPT được định hướng và 90% sinh viên hoàn thành học phần khởi nghiệp, hướng tới đạt 100% ở giai đoạn 2031 - 2035.
  • Lan tỏa tinh thần đổi mới sáng tạo trong toàn xã hội
    Triển khai Thông báo số 134-TB/VPTW ngày 02/8/2026 của Văn phòng Trung ương Đảng, Thường trực Thành ủy Hà Nội yêu cầu các cấp ủy, tổ chức đảng, cơ quan, đơn vị tiếp tục phát huy những kết quả, nền tảng đã đạt được trong thực hiện Nghị quyết số 57-NQ/TW, đồng thời tạo chuyển biến mạnh mẽ về phương thức quản trị, chất lượng nguồn nhân lực và phạm vi lan tỏa của đổi mới sáng tạo trong đời sống xã hội.
Đừng bỏ lỡ
Mùa về trên tay mẹ
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO