Tản văn

Họa mi vương vấn

Tản văn của Kim Loan 11:23 09/12/2024

Chọn cho mình một góc quán cà phê ngoài trời, tôi nhìn dọc theo Phố sách Hà Nội. Vài ba người có lẽ là khách du lịch đang thích thú chụp ảnh và lựa sách, thi thoảng so vai, sửa lại khăn choàng khi có cơn gió ngang qua.

cuc-hoa-mi-vietdutravel-2.jpg
Hà Nội có mười hai mùa hoa nhưng cúc họa mi vẫn là loài hoa đặc biệt mang cốt cách của người Hà Nội

Tôi thích Hà Nội những ngày đầu đông như thế, hơi lạnh tràn về mang theo bao mùi hương gợi nhớ kỷ niệm. Có giọt nắng tách mình khỏi tán lá và nhảy nhót với những đóa cúc họa mi, cuốn sách vừa chọn để trên bàn như được in thêm những chùm hoa nhỏ. Tôi ngắm những cánh hoa màu trắng li ti của mùa đông đã về trên phố.

Hà Nội có mười hai mùa hoa nhưng cúc họa mi vẫn là loài hoa đặc biệt mang cốt cách của người Hà Nội. Người Hà Nội thanh tao, cúc họa mi dịu dàng, người Hà Nội yêu kiều, cúc họa mi nhẹ nhàng, tinh tế. Tôi say mê loài hoa này như say mê những gì mộc mạc và thuần khiết để rồi cũng yêu lạ lùng những gánh hàng hoa. Trời trở gió, giữa phố phường được điểm tô thêm những sắc trắng nhẹ nhàng, mùa đông Thủ đô bỗng dịu dàng và an nhiên đến lạ. Thoảng đâu đây hương hoa sữa cuối mùa, dường như thu chùng chình chưa muốn rời xa, chút nắng còn vương lại trên nhụy hoa, điểm xuyết màu vàng giữa vô vàn cánh trắng.

Tôi nhớ Huy! Hồi tôi mới ra Hà Nội lần đầu, Huy là người ngồi đối diện với tôi trong quán cà phê cũng có bình cúc họa mi trắng muốt. Huy cười “vậy là em thỏa lòng rồi nhé, được ngắm trực tiếp, tận tay chạm, hít hà, không như ngày xưa cứ mắng anh gửi ảnh làm chi để trêu tức em”. Huy bảo nếu tôi ở chơi lâu, anh sẽ dẫn ra bãi đá sông Hồng chụp ảnh. Huy có giọng nói chuẩn Hà Nội thu hút lòng người, anh cũng hiền và giản dị như cúc họa mi, giống y chang nhân vật trên phim truyền hình mà một người miền Nam như tôi luôn ngưỡng mộ.

Tôi và Huy quen nhau trong một nhóm sinh cùng ngày cùng tháng cùng năm. Trước đây do lịch sự, tôi vẫn luôn gọi Huy là “anh” và giờ đã thành thói quen không sửa được. Trong nhóm có nhiều người nhưng Huy và tôi vẫn hợp tính hơn, mỗi lần tôi ra Hà Nội, Huy trở thành hướng dẫn viên du lịch cho tôi. Ba năm trước, Huy bỗng phát hiện có khối u tuyến giáp, mọi cánh cửa đều đóng lại trước mắt chàng trai nhiệt huyết. Sau này mỗi lần ra Hà Nội, mùa đông khuyết một chỗ ngồi, phía đối diện bình cúc họa mi là một khoảng không mà tôi cứ đau đáu mãi. Tôi vẫn còn lỡ hẹn cùng Huy ra bãi đá sông Hồng chụp ảnh với cúc họa mi nhưng điều tôi tiếc nuối không phải những bức ảnh đẹp mà là giọng nói ấm áp của chàng trai Hà Nội.

Cúc họa mi từ đó trong tôi thêm một kỷ niệm khó phai nhòa. Năm nay, rất nhiều những chiếc xe bán hoa dạo trên những con phố Hà thành có, cung cấp thêm dịch vụ chụp ảnh, những cô gái thỏa sức làm duyên cùng với những cánh hoa trắng tinh khôi. Tôi cũng chọn cho mình một bó cúc họa mi, bâng khuâng thả dáng dưới những hàng cây cổ thụ. Đường Phan Đình Phùng lá rơi lác đác, màu nắng mùa thu đặc trưng rất đỗi dịu dàng, sáng trong mà tôi cũng khó miêu tả cho đúng, chỉ biết khoảnh khắc ấy không nơi nào có được.

Tôi vẫn thường mua một bó mang về trong Nam, nhưng dường như cúc họa mi chỉ đẹp khi khoe sắc trên những con phố Thủ đô thâm trầm, cúc họa mi chỉ đẹp hơn với cái lạnh se se đầu đông Hà Nội.
Thêm một mùa đông nữa vắng Huy, mình tôi ngồi trong quán cà phê xưa, ngắm bình cúc họa mi lòng vấn vương hoài niệm. Vốn dĩ cúc họa mi muôn đời là vậy, không nồng nàn tỏa hương, không rực rỡ sắc màu nhưng vô cùng ý nhị, thủy chung. Đường sách hôm nay nắng hoe hoe vàng, tôi thả hồn trong một khúc nhạc mùa đông, nhìn họa mi hiền hòa xuống phố!

Bài liên quan
  • Phố cũ
    Chiều. Làn gió se lạnh vời vợi dọc theo những con phố. Gió về cuốn đi cái oi nồng của những ngày nắng hanh hao. Bỗng vòng xe vô tình rẽ vào phố cũ. Lâu lắm không về phố, hình như đã không còn cảm giác thân thuộc ngày nào. Phố cũ hiện ra trước mặt là lạ, quen quen…
(0) Bình luận
  • Mưa mùa hạ
    Khác với mưa phùn gió bấc hay những ngày “mưa thối đất thối cát” lê thê, mưa mùa hè luôn đem đến cảm giác hứng khởi. Nó đến bất ngờ, ào ạt rồi đi rất nhanh, trả lại bầu không khí dịu mát và bầu trời trong veo. Tôi vẫn nghĩ mưa mùa hè là cơn mưa đẹp nhất, trẻ trung và hào phóng như tuổi thanh xuân. Đang nắng như úp chảo lửa, bỗng mây đen ùn ùn kéo đến.
  • Dưới gốc cây thanh trà
    Tháng sáu về mang nắng gió rải đều trên khắp con đường, ngõ xóm, tôi mon men chân trần đi trên đám cỏ non dẫn vào khu vườn kí ức, ở đó, đám cây thanh trà đang rộ, quả vàng chín mọng, căng mình dưới lớp lá xanh đậm. Mùa này là mùa của những dư vị thanh thanh nơi đầu lưỡi, tôi có thể thả mình vào nơi mát mẻ của khu vườn, nghe tiếng ve thao thiết gọi hè. Những quả thanh trà được tưới đẫm nước, lấp lánh vàng, căng mọng, chỉ chờ tay người hái.
  • Chiều hạ vàng
    Nhắc đến sắc vàng, dễ thường người ta lại nghĩ đến mùa thu, mùa của làn gió heo may với những nắng vàng, lá vàng... đã trở thành những ước lệ kinh điển như thể “con nai vàng ngơ ngác/ Đạp trên lá vàng khô” (Lưu Trọng Lư), “Ô! hay buồn vương cây ngô đồng/ Vàng rơi, vàng rơi thu mênh mông” (Bích Khê)…
  • Thương giậu tầm xuân
    Chiều chầm chậm rơi trước hiên nhà, nhìn nắng nghiêng qua hàng rào đã cũ, tôi lại nhớ đến giậu tầm xuân của những ngày xưa ấy. Không kiêu sa rực rỡ như hồng, tầm xuân như loài hoa dại chỉ lặng lẽ leo lên bờ rào, nương vào từng mắt lưới kẽm, từng cọc tre mảnh, mà nở những chùm hoa nhỏ xíu.
  • Ký ức tháng Tư
    Tháng Tư lại về. Với người lính, đó không chỉ là một tháng trong năm mà là tháng của ký ức, của những tiếng gọi từ quá khứ vọng về. Mỗi khi tháng Tư chạm ngõ, lòng chúng tôi lại dậy lên những âm thanh cũ: tiếng bước chân hành quân, tiếng võng kẽo kẹt giữa rừng, tiếng hát lạc trong gió núi. Và trên hết, đó là ký ức về ngày đất nước thống nhất - ngày mà bao máu xương, bao tuổi trẻ đã hóa thành niềm vui chung của dân tộc.
  • Bữa cơm còn một chỗ trống
    Nhà tôi có ba chị em. Tôi là chị cả, dưới là hai em trai. Mỗi người một gia đình, con cái đang tuổi đi học, cuộc sống riêng cũng đủ bận rộn. Nhưng có một điều gần như không thay đổi suốt bao năm: cứ cuối tuần, chúng tôi lại trở về nhà bố mẹ.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Chùm thơ của tác giả Nguyễn Minh Hiền
    Tạp chí Người Hà Nội xin trân trọng giới thiệu chùm thơ của tác giả Nguyễn Minh Hiền.
  • [Podcast] Truyện ngắn: Về nhà
    Chị xuất khẩu sang Đài Loan lao động hơn chục năm. Khi chị đi, đứa con trai duy nhất mới tròn bảy tuổi. Năm nay, thằng bé đã mười chín. Nó có cái tên rất bắt tai, vừa nghe thôi cũng đủ khiến người ta tấm tắc bố mẹ nó khéo đặt thế! Hào Kiệt!...
  • "Thép dưới cỏ": Bản anh hùng ca về người lính và lịch sử
    Sau hơn 50 năm cầm bút, nhà thơ Hữu Thỉnh vừa ra mắt bạn đọc cuốn tiểu thuyết đầu tiên mang tên “Thép dưới cỏ”. Không chỉ tái hiện chiến dịch Tà Mây - Làng Vây và trận ra quân đầu tiên của Binh chủng Tăng - Thiết giáp, tác phẩm còn cho thấy một cách nhìn rất Hữu Thỉnh: giàu trải nghiệm trận mạc, nặng nghĩa tình đồng đội, tinh tế trong quan sát con người và luôn hướng tới những giá trị nhân bản phía sau các sự kiện lớn của lịch sử.
  • Thêm một điểm hẹn vui chơi ở Hà Nội dịp Quốc khánh
    Trong kỳ nghỉ lễ Quốc khánh 2/9, người dân và du khách đến Hà Nội có thêm một lựa chọn vui chơi, trải nghiệm tại Công viên Thiên đường Bảo Sơn. Lễ hội “Miền hoa cổ tích” diễn ra từ ngày 29/8 đến 2/9, kết hợp không gian cảnh quan, nghệ thuật và các hoạt động giải trí dành cho nhiều nhóm du khách.
  • Một Hà Nội bình yên lung linh trong ký ức
    “Dù có đi bốn phương trời, lòng vẫn nhớ về Hà Nội” giai điệu của bài hát đang ngân vang trong tâm khảm sau lời của cô con gái nhỏ trên xe rời Thủ đô ngàn năm tuổi: “Hè năm sau mẹ lại cho con thăm Hà Nội nhé”. Trong câu nói vô tư của con có nhắc đến từ “thăm” khiến tôi chú ý. Hóa ra, Hà Nội đâu chỉ đẹp, đâu chỉ gây thương nhớ cho một người từng đặt chân rất nhiều lần đến trái tim cả nước như tôi. Mà Hà Nội còn rất biết cách “lấy lòng” những du khách nhí giống như cô con gái 9 tuổi của tôi bây giờ.
Đừng bỏ lỡ
Họa mi vương vấn
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO